truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 09 – Chương 11-12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 11 – Trời cao đều có an bài

“Bà nội, con…”

“Mẹ…”

Anna Winslet thấy cả người Hoắc Thiên Kình ướt sũng, đương nhiên là rất đau lòng, vội vàng an ủi Hoắc lão phu nhân: “Những lời trách móc thì hãy để sau hẵng nói đi, nhìn Thiên Kình cũng đâu có khá hơn.”

Nói đến đây, bà nhìn Hoắc Thiên Kình, hỏi: “Ông bà thông gia có biết chuyện này không?”

Hoắc Thiên Kình xoa xoa chân mày, nhẹ nhàng nói: “Thời gian quá gấp rút, con chưa kịp thông báo.”

“Trước hết đừng thông báo, xem tình hình rồi tính sau. Mẹ nghe nói ba của Úc Noãn Tâm không khỏe lắm, lúc này mà để cho họ biết chuyện này thì đúng là họa vô đơn chí!” Trong giọng nói vẫn luôn lãnh đạm của Anna Winslet  có chứa chút mềm nhẹ.

“Dạ, mẹ!”

Hoắc lão phu nhân thở hổn hển mà nhìn thằng cháu trai. Nghe thế, lửa giận cố nén ở trong lòng không giấu được nữa…

“Chính con như vậy đã làm nó hư!”

Bà vỗ vào tay vịn xe lăn, chỉ vào Hoắc Thiên Kình, bất mãn nói: “Con nói đi, tại sao bé Noãn của bà lại vô duyên vô cớ nghĩ không thông mà chạy đi lúc nửa đêm chứ? Có phải là con lén nó có quan hệ với người đàn bà khác hay không? Thiên Kình, con cũng là người sắp kết hôn rồi thì không thể giữ chút khoảng cách với những người đàn bà không đứng đắn kia sao? Hôm nay may mà thông gia không biết chuyện này, nếu không con bảo bà biết giấu mặt vào đâu? Con gái người ta còn chưa kịp gả vào Hoắc gia thì đã nhảy lầu, nếu tin tức này mà truyền ra ngoài thì người ngoài sẽ nhìn Hoắc gia ta thế nào đây?”

“Nội à, mọi chuyện không phải như nội nghĩ đâu.” Hoắc Thiên Kình bị Hoắc lão phu nhân mắng đến nỗi lùng bùng, chân mày càng phiến toái bất an mà nhíu chặt lại.

“Được rồi, có chuyện gì đợi cô ta tỉnh lại rồi nói tiếp! Thiên Kinh, đi thay quần áo đi!”

Anna Winslet vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, hơi nghiêng đầu sang, một người hầu trong biệt thự đưa túi giấy lên, trong đó là quần áo sạch sẽ.

Hoắc Thiên Kình nhận lấy túi giấy, xoa xoa chân mày, lúc này thì cửa phòng bệnh được mở ra…

“Bác sĩ, thế nào rồi?”

Hoắc Thiên Kình tinh mắt, đem túi ném sang một bên, nhanh chóng bước tới trước mặt bác sĩ, gương mặt anh tuấn tràn đầy vẻ quan tâm cùng sốt sắng.

Anna Winslet cũng đẩy Hoắc lão phu nhân tiến tới.

Rõ ràng là bác sĩ bị Hoắc Thiên Kình vẫn đang ướt sũng cả người làm giật mình, vô thức mà nhìn xung quanh một chút, toàn là vệ sĩ mặc đồ đen, không khỏi khẩn trương mà nuốt một ngụm nước bọt.

Đây là bệnh viện quý tộc, người đến trị bệnh không giàu thì cũng sang, nhưng ông ta chưa từng thấy người đàn ông nào bá đạo như vậy. Hơn nửa đêm ẵm một cô gái trắng bệch  xông vào bệnh viện thì không nói, còn ép người ta lôi viện trưởng đang ngủ say từ trong chăn ra, Viện trưởng nơm nớp lo sợ mà thông báo cho hầu hết các bác sĩ chủ nhiệm của các khoa đến hỗ trợ kiểm tra.

Viện trưởng trước giờ không chịu bị người ta uy hiếp, nhưng nghe nói tối qua có một họng súng đặt ngay giữa trán ông ta, ông ta cũng không thể không làm trái với quy định của bệnh viện.

Kết quả là, cả đêm nay giống như là đi đánh giặc, thiếu chút nữa là ngay cả bác sĩ nha khoa cũng phải tới. Mỗi người đều không dám chậm trễ, kiểm tra một cách cẩn thận cho cô gái này…

“Ngây người cái gì? Nói mau cho tôi!”

Hoắc Thiên Kình thấy ông ta không nói thì tính kiên nhẫn hoàn toàn mất hết, tay vừa duỗi ra đã đè ông ta lên tường giống như là xách một con gà con. Giọng nói sắc bén giống như là một thanh kiếm, làm bác sĩ sợ đến nỗi phải gật đầu lia lịa.

“Hoắc, Hoắc tiên sinh, anh, anh đừng kích động. Tôi, tôi nói, tôi nói…”

Hoắc Thiên Kình buông lỏng tay, bác sĩ lảo đảo, thiếu chút là ngã sấp xuống.

Sau khi tháo khẩu trang xuống, ông ta cố nén run mà nhìn vào đôi mắt dường như có thể ăn thịt người của Hoắc Thiên Kình, nuốt nước bọt nói: “Hoắc tiên sinh, anh yên tâm đi, Úc Noãn Tâm không sao, ngoại trừ cánh tay bị thương nhẹ thì tất cả đều bình thường.”

Hoắc lão phu nhân nghe thế, rốt cuộc thở một hơi nhẹ nhõm, mà Anna Winslet ở bên cạnh cũng có vẻ thả lỏng người.

Hoắc Thiên Kình giống như là bị rút hết hơi, thân mình cao lơn bỗng dựa vào tường, không khó nhận ra ngón tay hăn đang run nhẹ. Nàng không sao… may mà nàng không sao…

“Tại sao cô ấy vẫn hôn mê bất tỉnh?” Nhớ tới chuyện này, hắn lại lập tức bước tới, thân hình cao lớn gần như có thể bao trùm lên bác sĩ.

Cảm giác khẩn trương của bác sĩ bỗng ập trở lại, ông ta phát hiện người đàn ông này giống như là một động vật nguy hiểm, mỗi lần hắn bước tới là khiến cho ông có cảm giác như sắp chết, không dám chậm trễ chút nào.

“Là thế này, Hoắc tiên sinh, cơ thể của Úc Noãn Tâm quá suy nhược, hơn nữa lượng công việc quá nhiều, tỉnh chậm một chút cũng là bình thường. Nhưng xin anh yên tâm, cô ây sẽ không hôn mê bất tỉnh mãi, đây chỉ là phản ứng sinh lí bình thường của cơ thể đang tự bảo vệ mình mà thôi!”

Rốt cuộc Hoắc Thiên Kình cũng nhẹ nhõm, chân mày nhíu chặt cũng giãn ra…

“Tôi có thể vào thăm cô ấy không?”

“Có thể!”

Bác sĩ gật đầu, hơi nghiêng người tránh ra cửa phòng bệnh, rồi lại đột nhiên nhớ tới điều gì, bèn nói: “À, đúng rồi Hoắc tiên sinh, Úc Noãn Tâm thiếu máu rất nghiêm trọng, lẽ nào không có bác sĩ nào dặn rằng khoảng thời gian này cô ấy không được làm việc sao?”

“Thiếu máu nghiêm trọng? Tại sao lại thế?” Hoắc Thiên Kình nghi hoặc mà nhìn bác sĩ.

Bác sĩ thấy hắn nhíu mày, vội vàng nói: “À, Hoắc tiên sinh, anh đừng vội khẩn trương như thế. Đa số phụ nữ vào giai đoạn này thì đều xuất hiện tình trạng như vậy. Chỉ có điều Úc Noãn Tâm hơi nghiêm trọng hơn mà thôi. Điều này có liên quan tới chuyện giờ làm việc lung tung. Chỉ cần tĩnh tâm nghỉ ngơi một thời gian thì sẽ tốt thôi.”

Hoắc Thiên Kình càng nghe càng lơ mơ, một lúc sau mới hỏi: “Rốt cuộc ông đang nói gì? Cái gì mà phụ nữ vào giai đoạn này?”

Anna Winslet cùng Hoắc lão phu nhân cũng mù tịt.

Bác sĩ ngẩn người mà nhìn họ một chút, cuối cùng đưa mắt nhìn vào Hoắc Thiên Kình, nghi hoặc nói: “Thế nào? Úc Noãn Tâm đã có thai hơn hai tháng rồi, chẳng lẽ Hoắc tiên sinh không biết sao?”

Ánh hừng đông của ngày mới đột nhiên lóe lên, tia sáng đầu tiên trong ngày từ tầng mây xuyên xuống, ánh dương ấm áp lấp lánh từ cửa số rộng lớn ở bốn phía bệnh viện chiếu vào. Trên hành lang của phòng bệnh tư nhân, dường như một câu nói của bác sĩ còn có sức mạnh to lớn hơn cả ánh dương, lập tức khiến cho không khí trong cả hành lang thoáng hẳn…

“Bác sĩ, ông, ông vừa nói gì?”

Hoắc lão phu nhân lập tức tiến lên kéo Hoắc Thiên Kình đang ngẩn người ra, vẻ mặt nôn nóng cùng kinh hỉ mà nhìn bác sĩ, không khó nhận ra sự kích động của bà qua dáng vẻ luống ca luống cuống ấy.

Anna Winslet nghe xong thì chũng ngẩn ra một chút, mặc dù bề ngoài không kích động như Hoắc lão phu nhân nhưng cũng có thể nhận ra trong đôi mắt màu lam kia cũng bắt đầu sáng lấp lánh, ngay cả đôi môi vốn không nói cười tùy tiện kia cũng vô thức mà run run.

Có lẽ bác sĩ không ngờ rằng bọn họ hoàn toàn không biết chuyện này, cười cười nói: “À, là như vầy, Úc Noãn Tâm đã mang thai hơn hai tháng rồi. Khoảng thời gian này chính là thời kì nhạy cảm của phụ nữ có thai, có khi thai phụ sẽ có phản ứng sau khi mang thai khoảng 40 ngày, ví dụ như nôn mửa, ngủ nhiều… Úc Noãn Tâm không có phản ứng gì sao?”

“Cái này…”

Hoắc lão phu nhân ngẩn ra, sau đó lại kéo Hoắc Thiên Kình qua. “Thằng ranh kia, có phải con đã biết Noãn Tâm có thai hay không? Sao không nói cho chúng ta một tiếng hả?”

 ”Con, con…”

“Thiên Kình, con làm sao thế? Cô ấy có thai là chuyện lớn như vậy mà con không biết chút nào sao?” Anna Winslet bước lên, giọng nói nghiêm túc thể hiện sự bất mãn của bà.

Đầu Hoắc Thiên Kình sớm đã trở nên trống rỗng từ sau khi nghe bác sĩ nói, mãi cho đến lúc này hắn vẫn chưa thoát khỏi chấn kinh, cộng thêm sự chất vấn của bà và mẹ mình thì mới làm hắn có phản ứng lại. Hắn đưa tay ra, lại kéo lấy bác sĩ qua như túm một con gà…

“Ông vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa xem!”

 Suýt chút nữa là bác sĩ bị tay hắn bóp chết, hoảng sợ mà nhìn người đàn ông gần như sắp dán sát vào mình, nhìn thấy trong mắt hắn có chứa vẻ gì đó làm người ta không hiểu được thì sợ đến nỗi trán toát mồ hôi lạnh…

“Hoắc, Hoắc tiên sinh, Úc Noãn Tâm… cô ấy có thai rồi. Cô, cô ấy có thai hơn hai tháng rồi…”

Trời ạ, sao ánh mắt của hắn lại nghiêm túc đến thế, lẽ nào hắn không hài lòng với kết quả này hay sao? 

Trên mặt Hoắc Thiên Kình không có chút vui vẻ nào, gần như là nghiêm túc lãnh đạm, đôi mắt đen cũng trở nên sững sờ. Một hồi lâu sau hắn mới hỏi một câu: “Vừa rồi ông có nói cô ấy thiếu máu, rất nghiêm trọng sao?”

“Hoắc tiên sinh, trước mắt, cơ thể của Úc Noãn Tâm rất suy nhược, các chỉ số cũng thấp hơn người thường một chút. Cho nên tốt nhất là nên chú ý nhiều trong việc ăn uống thường ngày. Bởi vì nếu thai phụ thiếu máu quá nghiêm trọng thì sẽ rất bất lợi!” Bác sĩ không thể xác định rốt cuộc là Hoắc Thiên Kình đang vui hay buồn nên rất dè dặt mà nói theo sự thật.

“Bất lợi là có ý gì?”

Trong giọng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình lộ vẻ quan tâm, nhưng lại khiến cho người ta dễ nhận ra là hình như hắn chỉ quan tâm tới Úc Noãn Tâm, còn không quan tâm lắm tới đứa trẻ trong bụng nàng.

Bác sĩ suy nghĩ một lúc mới nhẹ giọng nói: “Nếu thai phụ cứ thiếu máu nghiêm trọng như thế thì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của thai nhi. Với tình hình sức khỏe hiện nay của Úc Noãn Tâm, nếu không chú ý đến thì sẽ sẽ có dấu hiệu sanh non. Cho nên bất luận thế nào cũng không thể để cô ấy làm việc vất vả nữa. May mà cô ấy còn trẻ, chức năng khôi phục của cơ thể cũng nhanh hơn một chút!”

“Cái gì?” Hoắc Thiên Kình nhăn mặt.

Hoắc lão phu nhân nghe thế thì hoàn toàn quýnh lên, vội vàng hỏi: “Bé Noãn của ta có dấu hiệu sanh non sao? Bác sĩ, có phải nó từ trên cao như vậy nhảy xuống nên đã ảnh hưởng đến thai nhi không?”

Anna Winslet cũng vô thức chau mày lại.

“Các vị không cần lo lắng quá. Mặc dù Úc Noãn Tâm từ trên cao rơi xuống nhưng cũng không có gì dáng ngại, thai nhi cũng rất bình thường. Tôi vừa nói có dấu hiệu sanh non chỉ là do thiếu máu gây nên, chỉ cần trong thời gian này chú ý nhiều hơn là được. Các vị không cần quá khẩn trương.” Bác sĩ vội vã giải thích.

“Chúng tôi có thể vào thăm không?” Ánh mắt Anna Winslet dường như cũng thả lỏng, uy nghiêm mà hỏi bác sĩ.

“Ồ… tốt nhất là không nên vào quá nhiều người. Trước mắt bệnh nhân còn chưa tỉnh lại, nhiều người vào cũng phí công mà thôi. Không bằng hãy để cô ấy nghỉ ngơi cho tốt, đợi khi cô ấy tỉnh lại rồi thăm sau cũng không muộn.” Bác sĩ đề nghị.

“Nhưng…”

“Bà nội, mẹ…”

Hoắc Thiên Kình đột nhiên lên tiếng ngắt lời Hoắc lão phu nhân, nhẹ nhàng nói: “Ở đây có con là được rồi, hai người về trước đi, đợi khi cô ấy tỉnh lại thì con sẽ báo cho hai người.”

Hoắc lão phu nhân nghe thế thì có vẻ bịn rịn không muốn đi, Anna Winslet thì lại gật đầu: “Cũng được, mẹ và bà về trước, có tin gì thì báo cho mẹ biết!”

Hoắc Thiên Kình gật đầu.

Một đoàn người lại rời đi.

“Các anh cũng lui ra đi!” Giọng nói trầm thấp mang theo mệnh lệnh.

Bọn vệ sĩ lui vào một góc ít người để ý đến, im lặng không nói gì. Kiêu cũng lui xuống. Thật ra anh ta đang nghĩ không ra tại sao khi Hoắc tiên sinh nghe tin Úc Noãn Tâm có thai thì lại có vẻ nặng nề như thế. Từ hành động hắn bảo vệ Úc Noãn Tâm khi nàng rơi xuống cho thấy hắn rất quan tâm tới cô gái này mới đúng chứ. Nếu đã như thế, hắn nên vui vì mình được làm cha mới phải.

Hành lang cực kỳ yên tĩnh, lối đi dài hun hút chỉ còn lại mình Hoắc Thiên Kình. Ánh dương trong trẻo chiếu vào, kéo dài cái bóng cao lớn của hắn. Bên ngoài cửa sổ là thảm cỏ xanh mướt. Dưới ánh nắng ấm áp, nó tượng trưng cho sức sống mạnh mẽ, tạo thành cực đối lập với vẻ trầm mặc không nói của hắn.

Hắn đứng lặng yên trong cửa sổ, đôi môi mỏng gần như mím thành một đường, vẻ mặt cực kỳ lãnh đạm. Dường như trong đôi mắt hoang vắng như sa mạc cùng không thể dò được ấy cất chứa vẻ thấp thỏm, khiến cho người ta khó có thể đoán được hắn đang nghĩ gì. Đôi mày hơi chau lại cũng chứa vẻ khó hiểu…

Rất lâu sau, khi ánh mặt trời chiếu lên những đường nét trên gương mặt hắn thì hắn mới đột nhiên giống như là nhớ tới điều gì, không nói một lời mà đi nhanh tới trước cửa phòng bệnh, đẩy cửa mà vào…

Ánh nắng long lanh xuyên qua cửa sổ sát đất của phòng bệnh cao cấp mà tiến vào, tỏa ra vẻ ấm áp cùng kiêu hãnh của mình. Trên chiếc thảm mềm mại ánh lên những quầng sáng đẹp đẽ. Tất cả đều hiện ra với vẻ cực kỳ tốt đẹp.

Hương hoa thoang thoảng theo làn gió mát tiến vào, lượn lờ trong mỗi ngóc ngách của phòng bệnh, lan ra như những sợi tơ, ôm lấy vẻ ấm áp của ánh mặt trời, không có chút mùi vị của thuốc sát trùng nào.

Ánh dương chiếu cái bóng cao lớn của Hoắc Thiên Kình tiến vào, bước chân của hắn rất vững vàng. Hắn đi tới trước giường của Úc Noãn Tâm, từ trên cao mà nhìn cô gái đang trong trạng thái hôn mê. Đôi mắt sâu thẳm dần dần có tình cảm phủ đầy…

Úc Noãn Tâm đẹp như một thiên sứ đang ngủ yên, gương mặt tái nhợt dường như đã dần khôi phục chút sức sống. Hàng mi dài che khuất đôi mắt trong như nước của nàng, tạo thành một cái bóng hình quạt dưới mắt, đẹp không thể tả…

Hoắc Thiên Kình tiện tay ném áo khoác sang một bên, cơ thể cường tráng mặc một chiếc áo sơ mi tối màu, nút áo trước ngực hơi bật ra, để lộ màu da gợi cảm. Chiếc quần tây được thiết kế tinh tế đã làm cho đôi chân của hắn càng thêm thon dài.

Mắt của hắn dần dần trở nên xúc động, không kìm lòng được mà ngồi xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve hai má mềm mại của Úc Noãn Tâm, cảm giác mịn màng từ đầu ngón tay truyền đến khiến hắn động lòng không thôi.

Trong phòng bệnh chỉ có hai người bọn họ.

Không ai có thể nhìn thấy, ánh mắt vừa rồi còn bình tĩnh lãnh đạm của hắn đã bắt đầu có sự thay đổi. Đôi mắt sâu cương nghị bỗng trở nên run rẩy, ngay cả bàn tay đang mơn trớn khuôn mặt của Úc Noãn Tâm cũng bắt đầu không thể kìm chế mà run lên. Rốt cuộc thì vẻ bình tĩnh đã bị sự kích động không thể che giấu nổi kia phá nát!

Noãn…

Noãn của hắn… đã mang thai con của hắn!

Vừa rồi dường như hắn còn đang nghi ngờ có phải mình nghe lầm rồi không! Khi bác sĩ tuyên bố Noãn của hắn đã có thai hơn hai tháng thì một cảm xúc mãnh liệt đã bùng nổ trong lòng hắn, ngay sau đó bao vây lấy tim hắn. Đó là một sự kích động không thể nói ra, không thể miêu tả được!

Giơ cánh tay đang run run lên, rất dịu dàng, hắn khẽ dời đến bụng của Úc Noãn Tâm, rất cẩn thận mà phủ lên đó. Sau đó lại như phản xạ có điều kiện mà giật lại, rồi lại đặt xuống…

Hắn giống như là một đứa trẻ đang hân hoan, nhẹ nhàng vỗ về bụng của nàng, cảm thụ sự rung động của da thịt nàng, lại như là đang cảm thụ nhịp đập của thai nhi. Hắn biết rõ vào lúc này thì thai nhi hoàn toàn chưa thể động đậy, nhưng… hắn vẫn cười ngây ngô. Khuôn mặt cương nghị bị hạnh phúc không thể che giấu được bao phủ…

Ngay dưới bàn tay hắn, Noãn của hắn đã mang cốt nhục của hắn. Gần 30 năm nay, gần như hắn chưa bao giờ cảm thấy may mắn cùng hạnh phúc đến thế.

Lần đầu tiên, Hoắc Thiên Kình có sự kiêu ngạo cùng tự hào vì được làm cha!

Dưới đầu ngón tay, dung nhan yêu kiều của Úc Noãn Tâm khiến hắn yêu thương say đắm. Là sự thương xót của trời xanh sao? Ngay khi hắn ngỡ rằng phải mất đi nàng thì ông trời lại cho hắn một “hi vọng trong đêm”.

Có trời mới biết, hắn thật sự rất sợ hãi!

Khi xông vào biệt thự của Tả Lăng Thần, thấy nàng mặc váy trắng tinh, đứng trên góc chết cao ngút ấy thì tim của hắn giống như là bị bóp nát ra vậy.

Hoắc Thiên Kình hắn tự nhận là đã quen với hiện thực máu me cùng lạnh buốt. Từ nhỏ đến lớn đã trải qua rất nhiều thăng trầm vui buồn của cuộc đời, nhưng tình cảnh đêm qua lại khiến hắn sợ hãi cực kỳ.

Hắn sợ mất đi cô gái này, thật sự rất sợ!

Từ khi nào thì cuộc sống của hắn đã Không thể thiếu nàng làm bạn, giống như là trời sinh nàng phải ở bên cạnh hắn vậy. Giống như bây giờ, lời của bác sĩ làm cho hắn càng cảm thấy mình thật may mắn…

Hắn, có tài đức gì mà có thể làm cho một cô gái xinh đẹp như vậy có mang con của mình chứ? Mà nàng là cam tâm tình nguyện. Nghĩ đến đây, mặt Hoắc Thiên Kình cũng vì kích động mà giật giật…

Hắn biết trong chuyện lần này Úc Noãn Tâm đã phải chịu đựng sự tuyệt vọng cùng bất lực mà người thường không thể chịu đựng nổi. Nghĩ đến đây, trong lòng Hoắc Thiên Kình lập tức sinh ra áy náy. Nếu năm đó không phải hắn bất chấp thủ đoạn thì sao có thể tạo thành sự đau thương thế này cho Úc Noãn Tâm chứ?

“Thiên Kình… Sao em có thể nỡ để anh chết chứ? Em yêu anh… yêu đến không còn gì cả… Cho nên em chỉ muốn giữ lại những kỉ niệm đẹp nhất…”

Bỗng nhiên, trong đầu Hoắc Thiên Kình vang lên những lời Úc Noãn Tâm nói đêm qua. Giọng của nàng tuyệt vọng cùng bất lực là thế, cứ như là nàng dần dần đau đớn chết lòng vậy.

Không!

Hắn tuyệt đối sẽ không cho nàng rời khỏi hắn!

Bất luận là thế nào!

Trong đôi mắt ẩn nhẫn xẹt qua một tia đau đớn. Hắn cúi người xuống, yêu thương mà hôn lên cái trán trơn bóng của nàng, tim lại vì câu nói đó mà giống như bị đập mạnh vào, rất đau lòng… nhưng lại càng thêm kiên định rằng sẽ không buông nàng ra!

Đôi măt đen thẳm của Hoắc Thiên Kình dần dần bị sự dịu dàng nồng nàn che lấp. Hắn sẽ không cho phép những chuyện thế này xảy ra lần nữa, hắn không cho phép nàng chết, bởi vì nàng là là người mà hắn muốn nắm tay đi suốt cuộc đời này.

Tất cả đều chưa quá muộn, vừa đúng lúc…

Khóe môi Hoắc Thiên Kình cong lên rất đẹp, ngay cả ánh mắt cũng hàm chứa ý cười chiều chuộng…

Nàng là vợ của hắn… suốt đời suốt kiếp!

Hắn thừa nhận mình có lỗi với nàng, nhưng thế thì đã sao? Hắn có thể lớn tiếng nói với nàng rằng… khi đó hắn làm như vậy là vì kìm lòng không đậu! Cho dù nàng có muốn đi xuống âm tào địa phủ thì hắn cũng sẽ cướp nàng lại từ tay của tử thần!

Yêu thương mà hôn nhẹ lên mặt nàng… Nàng lẳng lặng nằm ở đó, gương mặt xinh đẹp sáng lên như ngọc, ngọc sáng lấp lánh. Ánh dương nhàn nhạt tôn thêm vẻ trắng trẻo mịn màng của da thịt nàng, trắng như trứng vừa được bóc.

Hương thơm dìu dịu của nàng khiến Hoắc Thiên Kình chỉ cảm thấy chóp mũi không ngừng có mùi thơm lơ lửng, vấn vương không tan. Trên gương mặt anh tuấn hiện lên nụ cười trìu mến…

“Noãn… mau tỉnh lại đi. Lần này bất luận em có hận anh thế nào đi nữa thì anh cũng sẽ không buông tay!” Hoắc Thiên Kình vén lấy một lọn tóc trên ngực nàng, đôi mắt sáng lên như sao, rực rỡ lấp lánh…

Úc Noãn Tâm ngủ giấc này rất dài, mấy canh giờ trôi qua mà vẫn chưa tỉnh lại. Trong khoảng thời gian này, mẹ của Hoắc Thiên Kình lại đến một chuyến nữa, dặn dò mấy câu rồi lại đi về.

Hoắc Thiên Kình gần như không rời khỏi giường nàng một bước, lẳng lặng mà chờ đợi nàng tỉnh lại. Giờ khắc này, hắn giống hệt như một người chồng thâm tình, trông nom người vợ đang bị thương của mình…

Ánh dương vào buổi sáng dần chuyển thành ánh nắng trưa, lại từ buổi chiều chuyển thành ánh hoàng hôn ấm áp…

Hoắc Thiên Kình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại không xương của nàng, lưu luyến mà hôn lên nó, trong mắt tích tụ một tình cảm dịu dàng chưa từng có.

“Cô bé ngốc, nếu em còn không chịu tỉnh lại thì ngày mai anh chỉ có thể đẩy em vào giáo đường thôi…”

Hắn cười nhẹ, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng nói vào bên tai nàng: “Anh nhất định phải cưới em rồi, cho nên dù không tỉnh em cũng phải gả cho anh, nghe thấy không?”

Hắn nghiêng người xuống, lướt nhẹ qua đôi môi mềm mại của Úc Noãn Tâm, rồi lại cảm thấy chưa nhấm nháp đủ nên vươn lưỡi ra trêu đùa miệng nàng…

Mặc dù Úc Noãn Tâm đang hôn mê nhưng dù sao hơi thở cũng bị hắn đoạt lấy, hàng mi dài dường như vô thức run run lên.

“Noãn…” Đôi mắt hắn lập tức toát ra vẻ vui mừng.

Một âm thanh rất tự nhiên, Úc Noãn Tâm vô thức ưm một tiếng theo bản năng, mi mắt khẽ run run, từ từ mở rèm mi lên…

Những đường nét cứng ngắc trên gương mặt Hoắc Thiên Kình bỗng trở nên mềm mại, đôi mắt sâu thẳm cực kỳ vui vẻ…

“Noãn, em tỉnh rồi sao.”

Úc Noãn Tâm giống như là người mộng du, trong nhất thời còn chưa kịp thích ứng với gương mặt anh tuấn đang gần như kế sát vào mình kia. Một lúc sau giọng nói có chút khàn khàn kia mới vang lên…

“Đây là đâu…”

Hỏi xong, nàng thử động đậy thân thể. Ngay lập tức, Hoắc Thiên Kình vội vàng đỡ nàng dậy, điều chỉnh đầu giường cho phù hợp.

“Đây là bệnh viện, em bị ngất đi…” Giọng nói trầm thấp lộ ra vẻ nuông chiều nàng.

“Bệnh viện?”

Úc Noãn Tâm nhìn xung quanh một lượt, ngẩng đầu liền thấy túi nước biển đang truyền xuống, tay kia vừa muốn nâng lên đã bị tay hắn giành trước một bước…

“Có phải đầu hơi đau không? Em đã ngủ rất lâu rồi…”

Hắn cực kỳ săn sóc mà xoa xoa thái dương cho nàng. Hôn mê quá lâu, ngay cả người khỏe mạnh cũng phải choáng váng chứ huống chi là nàng.

Sức ấn nhẹ nhàng trên đầu làm nàng cảm thấy thoải mái. Lúc này, nàng cảm giác cơ thể như đang bay bổng, cũng cảm thấy rất lười nhác. Ánh chiều tươi đẹp từ cửa sổ sát đất tiến vào, chiếu lên tấm thảm trắng tinh trong phòng. Sắc trắng xung quanh phối hợp với hương hoa thoang thoảng khiến Úc Noãn Tâm cảm thấy như đã rất lâu, rất lâu vậy…

Đã xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại ở bệnh viện? Mà người đàn ông trước mắt dịu dàng gần như làm cho nàng không nhận ra…

Bỗng nhiên, trong đầu nàng hiện lên cái đêm mưa sa gió giật ấy, cũng hiện lên hình ảnh nàng từ trên cao rơi xuống!

Những kí ức đau khổ kia lại lập tức vây lấy nàng!

Nàng nhìn người đàn ông trước mắt…

Vẫn quần áo tối màu như thường ngày, nhưng gương mặt anh tuấn lại không có chút lạnh lùng nào, vẻ dịu dàng cùng ấm áp tràn đầy trong mắt hắn, khiến cho mỗi lần nàng nhìn thấy thì lại không kìm lòng được mà bị lạc vào…

Nhưng mà…

Nàng có muốn trốn tránh thế nào đi nữa, trốn tránh hơi thở của hắn, trốn tránh nụ cười nhẹ của hắn, thế nhưng cuối cùng nàng vẫn không thể chết đi, cuối cùng hắn vẫn tiếp được cơ thể của nàng.

Đôi mắt trong trẻo của nàng dần dần nổi lên vẻ đau đớn…

Hoắc Thiên Kình dễ dàng nhận thấy ánh mắt từ từ chuyển lạnh của nàng, nhưng hắn vẫn tươi cười như cũ, cố ý xem nhẹ những chuyện đã xảy ra tối hôm đó. Hắn đưa tay vỗ nhẹ vết thương trên cánh tay nàng, trong mắt chứa vẻ đau lòng.

Khi ngón tay thô nhám khẽ lướt qua da thịt mềm mại thì…

Nàng vì hơi ngứa mà run lên, không nén được mà thở ra, cơ thể vô thức mà co lại…

“Đúng là cô bé nhạy cảm…”

Hoắc Thiên Kình mỉm cười, đến gần nàng, để sát vào chóp mũi nàng, ánh mắt lại rất nghiêm túc…

“Noãn, nhìn anh!”

Câu nói như ra lệnh nhưng lại mê hoặc như thuốc phiện làm cho Úc Noãn Tâm không muốn nhìn cũng khó. Đôi mắt trong hơi gợn sóng, lại có vẻ rất phức tạp.

“Em có thể hận anh cả đời này, nhưng… không thể rời xa anh!”

Lòng nàng như bị va đập một cú thật mạnh, Úc Noãn Tâm không khó nhận ra vẻ cố chấp cùng nghiêm túc trong mắt hắn.

Thật lâu, không khí gần như ngưng đọng lại, rốt cuộc môi nàng cũng run run…

“Đối với em mà nói thì… chết là cách giải quyết tốt nhất…”

“Không được!”

Hoắc Thiên Kình xoay mặt của nàng qua, nụ cười trên mặt đã biến đâu mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc. “Cho dù em nói anh ích kỷ cũng được, anh quyết không để cho những chuyện thế này xảy ra lần nữa!”

“Tại sao… không chịu buông tha cho em?” Úc Noãn Tâm nhìn hắn, trong mắt toàn là vẻ thê lương.

Hắn thật sự rất ích kỷ, lẽ nào hắn không hiểu được cái gì là “đau thương chết lòng” sao?

Hoắc Thiên Kình không có trả lời nàng ngay, ngược lại cúi đầu xuống, đôi môi mỏng hàm chứa thâm tình mà phủ lên môi nàng, rất cẩn thận, giống như là con bướm đang hút phấn hoa vậy. Một lúc sau mới quyến luyến không thôi mà buông nàng ra…

Bàn tay ấm áp kéo tay nàng qua, một mạch dẫn dắt nó xuống bụng nàng, nhẹ nhàng phủ lên đó…

“Noãn, xin lỗi em, cả đời này anh cũng sẽ không buông em ra… Anh nghĩ, cục cưng cũng sẽ không hy vọng ba mẹ nó chia tay…” Giọng nói trầm trầm có vẻ rất nghiêm túc, trong giọng điệu quan tâm lại không che giấu được vẻ khoe khoang tự hào!

Úc Noãn Tâm bỗng trợn tròn mắt, nhìn ngay xuống bàn tay ấm áp đang phủ lấy bụng nàng…

Chương 12 – Sự bá đạo mà dịu dàng

 

Đôi mắt đẹp dần có sự thay đổi, bắt đầu dâng trào lên như thủy triều. Như là mê man, nhưng nhiều hơn hết chính là sự phức tạp mà ngay cả nàng cũng không cách nào hình dung được. Nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay Hoắc Thiên Kình như nhìn thú dữ…

Tay của hắn, có thể dời non lấp biển, có thể một tay che trời. Nhưng cũng chính bàn tay này, bàn tay tràn ngập sức mạnh chinh phục cùng khống chế tất cả đang mang theo sự ấm áp khiến nàng run rẩy mà nhẹ nhàng đặt tại bụng nàng. Mặc dù cách bàn tay của nàng nhưng dường như sự ấm áp kia đã xuyên qua đó mà áp vào bụng nàng!

Da thịt bỗng nhiên giống như là bị phỏng…

Nhưng…

Khiến nàng run rẩy không phải là tay của hắn mà là giọng nói khẽ khàng bên tai nàng… Giọng nói này giống như là ma âm, báo cho nàng biết một tin tức động trời!

Những ngón tay mảnh khảnh của  Úc Noãn Tâm bắt đầu run lên, ngay cả đôi mắt bình tĩnh của nàng cũng bắt đầu trở nên vỡ nát…

“Anh, anh vừa nói gì?”

Dường như nàng rất khó khăn mới cất được giọng nói của mình, giọng nói sớm đã khàn khàn cũng trở nên run run.

Dường như Hoắc Thiên Kình cũng đã đoán được nàng sẽ có biểu cảm như thế, nụ cười khe khẽ lan ra trên môi, giống như là hoa lê nở rộ trên cành vào mùa xuân, có một vẻ đẹp khiến người ta mờ mắt..

“Noãn, em đã có con với anh!”

Câu nói này, vừa bá đạo, lại dịu dàng…

Hai loại cảm giác lẽ ra phải thuộc về hai thái cực mâu thuẫn nhau lại dung hòa một cách rất tuyệt vời trong nụ cười của Hoắc Thiên Kình, khiến Úc Noãn Tâm nhất thời này sinh ảo giác. Một người đàn ông duy ngã độc tôn, đồng thời lại có thể toát ra sự quan tâm chăm sóc như thế thì sao có thể là thủ phạm cưỡng bức nàng năm đó chứ?

Không sai, trong lòng nàng đã xác định người đàn ông này là như thế!

Hắn chẳng những chả đạp thân thể của nàng, tàn nhẫn mà cướp đi sự trong sạch của nàng, hủy hoại hạnh phúc vốn nên thuộc về nàng, hơn nữa còn bày ra âm mưu, dùng tất cả những thủ đoạn bỉ ổi nhất khiến nàng trở thành người của hắn!

Nhưng bây giờ, rốt cuộc hắn cũng có được đứa con như mong muốn!

Giống như hắn đã nói… nếu yêu hắn thì hãy sinh cho hắn một đứa con!

Nàng nhìn chằm chằm vào hắn, khi bắt gặp được ánh mắt hàm chứa ý cười toại nguyện thì sự kích động lóe qua lúc đầu trong mắt nàng bỗng trở nên lạnh ngắt…

“Anh… thật đê tiện!”

Cuối cùng nàng cũng tìm được từ để hình dung về hắn, nhìn ánh sáng không ngừng lóe lên trong mắt hắn thì sự bi thương tích tụ trong mắt nàng lại dâng lên.

Hắn giơ những ngón tay của mình lên, bỗng nâng lấy cằm của nàng, không giận mà cười, ngón cái khẽ vuốt ve da thịt nõn nà như trẻ sơ sinh của nàng, thỏa mãn mà cảm thụ cảm xúc mềm mại dưới tay…

“Anh thích con gái, hy vọng nó sẽ xinh đẹp như em vậy…”

“Anh…” 

“Noãn, em đã có thai hơn hai tháng rồi, thời gian có thai không được làm việc, biết không?”

Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ngắt lời nàng, giọng nói dịu dàng như tiếng sóng, lộ ra vẻ ngọt ngào cùng trong trẻo, dường như không chút để ý đến sự bất mãn trên mặt nàng.

“Anh không có quyền yêu cầu em như thế!”

Nàng không khó đoán được vận mệnh tương lai mà mình sắp phải đối mặt, nhưng vẫn không cam tâm mà phản kháng lại, trên mặt toàn là vẻ chống đối.

Sao hắn lại có thể như thế?

Trong tình huống mọi chuyện đã được bóc trần mà hắn vẫn có thể chuyện trò vui vẻ như không có gì thế chứ?

Hoắc Thiên Kình nghe thế thì cười khẽ, bày tay sủng nịch mà gom tóc nàng lại, dịu dáng mà vén ra sau tai, giọng nói đê mê như rượu lại vang lên…

“Không, trên đời này chỉ có anh là có quyền như thế, bởi vì… anh là chồng của em, cũng là cha của đứa trẻ!”

“Em sẽ không gả cho anh!” Trong mắt Úc Noãn Tâm tràn ngập sự đau khổ.

Hoắc Thiên Kình cười dịu dàng, khẽ ôm lấy nàng vào lòng, bàn tay vỗ vỗ nhẹ lên lưng nàng, thấp giọng nói: “Noãn, đừng làm mình làm mẩy nữa, ngày mai là hôn lễ của chúng ta rồi, nhìn bây giờ em vẫn xanh xao như thế thì anh rất đau lòng…”

Dễ dàng nhận ra trong giọng nói trầm thấp có chứa tình cảm chân thành tha thiết…

Úc Noãn Tâm lập tức đẩy hắn ra, ánh mắt trong như nước không dám tin mà nhìn hắn. Một lúc sau, hơi thở của nàng càng ngày càng dồn dập…

“Hoắc Thiên Kình, rốt cuộc anh là loại người nào chứ? Lẽ nào anh thật sự cho rằng em sẽ tha thứ cho hành vi năm đó của anh sao? Em không thể chết được thì chỉ có thể hận anh cả đời này. Tại sao, tại sao đến lúc này rồi mà anh vẫn không chịu buông tha cho em? Lẽ nào… anh muốn em hận anh một cách triệt để sao?”

“Ứh…”

Trái ngược với vẻ kích động của nàng, Hoắc Thiên Kình lại giống như người ngoài cuộc, bình tĩnh khiến cho người ta giận sôi lên, dịu dàng khiến người ta không nỡ trách cứ, nụ cười nhàn nhạt khẽ nghênh đón sự chấn kinh cùng thịnh nộ của  nàng.

Chỉ thấy hắn thong thả ung dung, bàn tay vẫn cố chấp ôm lấy nàng vào lòng lần nữa, khiến nàng khó mà tránh thoát nhưng sức lực cũng rất vừa phải để không làm nàng đau.

“Không có cách nào cả, anh không thể nào buông em ra được, cho dù em hận anh thì anh cũng sẽ phải làm thế. Cho nên cứ hận đi, chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh bụ bẫm là được.”

“Hoắc Thiên Kình, anh…”

Úc Noãn Tâm nhìn hắn như nhìn người xa lạ. Rất lâu sau, cuối cùng mắt đẹp cũng bắt đầu ngấn nước, nháy mắt, lệ rơi như những hạt châu, từng giọt từng giọt rơi xuống từ hốc mắt nàng…

“Noãn?”

Rốt cuộc thì nước mắt của nàng cũng phá vỡ nụ cười của Hoắc Thiên Kình, gương mặt anh tuấn cũng có vẻ hoảng hốt, luống ca luống cuống mà chụp lấy khăn giấy, đau lòng mà lau nước mắt cho nàng…

“Đừng đụng vào em! Đừng đụng vào em nữa!”

loading...

Độ ấm trên tay hắn giống như bàn ủi làm phỏng mặt nàng, nàng tránh né theo phản xạ, nước mặt chảy càng dữ dội khiến cho người ta nhìn thấy đều sẽ không đành lòng…

Dáng vẻ bất lực của Úc Noãn Tâm làm lòng Hoắc Thiên Kình bỗng se thắt lại…

“Noãn…”

“Em không muốn như thế, em không muốn kết hôn, không muốn sinh con, không muốn như một người tàn phế, chuyện gì cũng không thể làm…”

Úc Noãn Tâm không nói lí lẽ mà khóc la lên. Đây là lần đầu tiên nàng tùy hứng như thế, chỉ vì nỗi đau không thể xua tan trong lòng cùng những ký ức không thể quên kia.

“Được được được, ngoan nào, đừng khóc nữa…”

Hoắc Thiên Kình ôm nàng càng chặt hơn, dường như hoàn toàn không suy nghĩ gì cả khiến nàng rất muốn chạy trốn, giọng nói dịu dàng như là đang cưng chiều một đứa trẻ đang khóc nhè vậy…

“Noãn, nghe lời đi, hiện nay sức khỏe của em rất xấu. Nếu không nghỉ ngơi cho tốt thì sẽ có thể bị hư thai. Noãn… chỉ cần em ngoan ngoãn gả cho anh thì em bảo anh làm gì cũng được, được không?”

Giọng nói cực kỳ nhẫn nại có vẻ dỗ dành.

“Tại sao? Tại sao anh có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Tại sao muốn em phải sinh con cho anh? Hoắc Thiên Kình, anh thật đáng ghét. Em  hận anh, hận anh….”

Úc Noãn Tâm bộc phát tất cả mọi sự giận dữ trong lòng ra, giơ tay lên, ra sức mà đấm vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Dường như chỉ như thế mới có thể biểu đạt được sự bất an cùng bất lực của nàng vậy.

Hoắc Thiên Kình không né tránh, mặc cho nàng ra sức đánh đấm mình, tay lại như vô tình mà khẽ ngăn nắm tay của nàng. Thật ra đối với hắn mà nói thì sức của nàng chẳng đáng kể gì, chỉ là hắn lo nàng lại làm đau mình.

Hắn đau lòng mà ôm lấy nàng, ôm chặt lấy nàng. Khi Úc Noãn Tâm đánh đến tay đỏ cả lên thì nàng há mồm mà cắn mạnh vào đầu vai hắn, không chút nể nang gì…

Máu, từ trong áo sơmi tối màu thấm ra, từ từ lan theo khóe miệng chết cũng không chịu buông ra của Úc Noãn Tâm. Mùi máu tươi tràn ngập trong miệng nàng, thậm chí có thể dễ dàng cảm nhận được độ nóng ấm của máu…

Hoắc Thiên Kình cắn răng nhưng ngay cả chân mày cũng không nhíu lấy một cái, nắm chặt tay Úc Noãn Tâm, mặc cho nàng cắn, không có chút dấu hiệu buông ra nào. Một bàn tay khác của hắn vẫn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, từng chút từng chút như đang vuốt ve thứ châu báu quý giá nhất trên đời này vậy…

Thời gian trôi qua từng giây từng phút…

Hoắc Thiên Kình không khó để cảm nhận được sự run rẩy của nàng. Hắn biết, hai người bọn họ đều đang chảy máu, chẳng qua là…

Hắn là ở bên ngoài, mà nàng lại là nên trong!

Nhưng, hắn đúng thật là ích kỷ thế đó. Cho dù nàng có ngàn lần không muốn thì hắn cũng không buông nàng ra, một chút cũng không!

“Con đang làm gì đó?”

Ngay khi không khí còn tràn ngập mùi máu tươi thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra chẳng biết từ bao giờ. Giọng nói của một phụ  nữ trung niên vang lên, rồi lại vì tình cảnh quá mức đáng kinh ngạc trước mắt mà trở nên gay gắt.

Ngay sau đó, Úc Noãn Tâm liền bị một bàn tay kéo ra, bên tai lại vang lên giọng nói quan tâm của một người đàn ông trung niên…

“Noãn Tâm, con đang làm gì đó?”

Úc Noãn Tâm sững sờ mà giương mắt lên…

Là ba mẹ của nàng!

Bà Úc khẩn trương mà bước lên, nhìn thấy đầu vai của Hoắc Thiên Kình đã chảy máu thì hoảng hốt…

“Noãn Tâm, nhìn xem con đã làm gì này. Thiên Kình bị chảy máu rồi, thật là, mẹ đi gọi bác sĩ!”

“Mẹ…”

Tiếng kêu ngắn gọn không phải phát ra từ miệng Úc Noãn Tâm mà là từ Hoắc Thiên Kình. Chỉ vẻn vẹn một từ thôi nhưng từ trong giọng của hắn cho thấy rất tự nhiên, không có chút giả tạo nào.

“Vết thương của con không đáng lo, Noãn thì có bao nhiêu sức chứ. Chẳng qua là trong lòng cô ấy không được thoải mái mà thôi, không sao!”

Nói xong câu này, hắn lại dời mắt về phía gương mặt tái nhợt của Úc Noãn Tâm, dưới ánh nhìn chăm chú của nàng, từ từ nở một nụ cười sủng nịch. Tay hắn khẽ vỗ vỗ lên đầu nàng. “Đừng giận nữa được không?”

Một tiếng “mẹ” làm cho lòng bà Úc cảm thấy dào dạt cảm xúc. Thật ra khi thấy con gái mình và hắn đến với nhau thì đúng là bà có chút lo lắng. Không phải vì gia thế hiển hách của hắn mà là vì tuổi tác hai người họ cách quá xa, 10 tuổi không phải là một con số nhỏ.

Người đàn ông này quá thâm trầm chững chạc, mà bà lại rất hiểu con gái mình. Mặc dù so với các bạn cùng lứa thì từng trải hơn nhiều, nhưng cũng có khi sẽ cáu kỉnh này nọ đúng như tuổi của nàng nên có. Đương nhiên nàng cũng sẽ làm mình làm mẩy như các bạn cùng lứa. Bà lo là liệu người như Hoắc Thiên Kình có thể bao dung cho nàng cả đời, yêu thương nàng cả đời, hay là ngày nào đó sẽ mất đi tính nhẫn nại không?

Nhưng đến hôm nay, khi bà nhìn thấy sự yêu thương đối với Úc Noãn Tâm lóe lên trong mắt Hoắc Thiên Kình thì bà cũng hoàn toàn yên tâm. Cộng thêm tiếng “mẹ” mà hắn vừa gọi, rất tự nhiên như xuất phát từ tận đáy lòng, có lẽ đây là sự chân thành của hắn.

Ông Úc ở bên cạnh khẽ thở dài một hơi. Người ta nói con gái là người tình cuối cùng của cha thật không sai chút nào. Khi ông nhìn thấy dáng vẻ xanh xao tiều tụy của Úc Noãn Tâm thì cũng rất đau lòng…

“Noãn Tâm à, có chuyện gì khiến con nghĩ không thông chứ. Con có biết khi khi ba và mẹ con nghe nói con từ trên cao như thế nhảy xuống thì thiếu chút nữa là tim ngừng đập không. Con vẫn là một đứa trẻ hiểu chuyện, lần này sao thế hả?”

Úc Noãn Tâm bỗng đưa mắt nhìn chằm chằm vào mặt Hoắc Thiên Kình, ánh mắt lạnh lùng có vẻ chất vấn.

Hoắc Thiên Kình khẽ cười: “Là anh báo cho ba mẹ biết đó. Em đã không có việc gì rồi thì nên báo cho ba mẹ biết.”

Bàn tay của Úc Noãn Tâm nắm chặt lại, đôi mắt bị lửa giận thắp sáng, móng tay gần như sắp cắm phập vào lòng bàn tay!

“Noãn Tâm à, con đừng dọa mẹ có được không? Con thế này sẽ khiến cho ba mẹ rất lo lắng. Nhất là Thiên Kình, con xem nó lo cho con biết bao. Ngày mai đã là hôn lễ rồi, đừng để ba mẹ phải lo cho con nữa được không?” Bà Úc cũng rất đau lòng, nhưng khi nghĩ đến Hoắc Thiên Kình không nói gì mà để mặc cho nàng cắn thì lòng càng đau hơn.

Đứa con rể này làm bà rất hài lòng, đương nhiên là phải khuyên con gái mình ngoan ngoãn nghe lời một chút.

Chân mày Úc Noãn Tâm nhíu chặt lại, dường như nàng không nghe được những lời của bà Úc. Ông Úc nhìn nàng lo lắng, một lúc sau mới hỏi: “Noãn Tâm, nói cho ba biết con sao vậy?”

Khác với dáng vẻ sốt ruột của bà Úc, ông Úc có vẻ bình tĩnh hơn.

“Ba…”

 Úc Noãn Tâm bỗng nhào vào lòng ông Úc, thoạt nhìn giống như một đứa trẻ đang làm nũng nhưng thật ra gương mặt tái nhợt lộ ra vẻ đau đớn cùng tuyệt vọng.

“Được rồi, Noãn Tâm, không sao rồi, tất cả đều đã qua rồi!” Ông Úc đau lòng mà vỗ nhẹ lưng của Úc Noãn Tâm, ánh mắt lại có vẻ chất vấn mà nhìn về phía Hoắc Thiên Kình bên cạnh.

Tục ngữ có câu “mẹ chồng chọn nàng dâu, cha vợ chọn con rể” không sai chút nào. Mặc dù ông cũng rất hài lòng với Hoắc Thiên Kình nhưng nhìn thấy con gái mình có vẻ uất ức như vậy thì cũng bắt đầu trở nên bất an.

Đôi môi lúc nào cũng như đang cười của Hoắc Thiên Kình hơi cứng đờ một chút…

“Ba, dẫn con về đi, con muốn về nhà…”

Úc Noãn Tâm không muốn nói gì cả, chỉ nức nở nói lời cầu xin này. Giờ này khắc này, nàng chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn tìm một nơi không ai quấy rầy để nghỉ ngơi.

“Được được, Noãn Tâm, chúng ta về nhà ngay. Ngày mai là hôn lễ của con và Thiên Kình rồi, nếu không có gì đáng ngại thì đừng nằm viện, về nhà để chuẩn bị một chút. Ở nơi này thì không bệnh cũng thành có bệnh.” Ông Úc rất hiểu sự buồn bực khi nằm viện, rõ ràng là ông đã hiểu lầm ý của Úc Noãn Tâm.

“Không, con không muốn…” Úc Noãn Tâm nghẹn ngào.

“Noãn Tâm, rốt cuộc con sao vậy? Con…” Bà Úc cảm thấy con mình hơi kỳ lạ, vừa muốn hỏi tiếp thì đã bị Hoắc Thiên Kình ngắt lời…

“Ba, mẹ, Noãn có thai rồi, đã được hai tháng!”

Rõ ràng là trong giọng nói trầm thấp có ý đồ “tiên hạ thủ vi cường”.

Úc Noãn Tâm bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Hoắc Thiên Kình, dường như là dùng ánh mắt có thể giết người mà nhìn vào đôi mắt cực kỳ tự tin của hắn. Nếu sự sắc bén của ánh mắt có thể biến thành một con dao thì không biết hắn đã chết bao nhiêu lần.

Cuối cùng nàng đã hiểu ý đồ của người đàn ông này rồi!

Thật ra ba mẹ nàng hoàn toàn không cần biết chuyện này, dù sao thì nàng cũng không có bị thương tích gì. Sở dĩ hắn còn đưa ba mẹ nàng tới bệnh viện, mục đích chỉ có một… đó là muốn lợi dụng ba mẹ nàng để kiềm chế nàng!

Lòng dạ của hắn đúng là sâu thật!

Quả nhiên, một câu nói của Hoắc Thiên Kình hoàn toàn có hiệu quả như một quả bom nguyên tử. Sau khi ông bà Úc nghe xong thì thiếu chút nữa là vui mừng mà nhảy dựng lên, vẻ sung sướng trên mặt không thể tả nổi.

Bà Úc kéo Noãn tâm qua, vì vui mừng mà nói năng hơi lộn xộn: “Noãn Tâm, con gái của mẹ, thật tốt quá…”

“Mẹ…”

Úc Noãn Tâm rất muốn nói cho họ biết tất cả sự thật, đáng tiếc hai người đang vui mừng khôn xiết kia hoàn toàn xem nhẹ vẻ mặt muốn nói lại thôi của nàng.

Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình nở một nụ cười, thậm chí nụ cười này mang theo vẻ đắc ý…

“Bé Noãn, bé Noãn à…”

Ngay lúc này, hành lang vang lên giọng nói quen thuộc. Sau đó, cửa phòng bệnh được mở ra, Hoắc lão phu nhân được đẩy vào.

“Bé cưng, con tỉnh rồi sao, rốt cuộc con cũng tỉnh rồi, bà lo chết mất!”

Sau lưng bà là Anna Winslet cùng quản gia. Thấy Úc Noãn Tâm đã tỉnh lại thì vẻ mặt hơi lo lắng của Anna cũng thả lỏng rất nhiều, lại khôi phục vẻ bình tĩnh cùng uy quyền thường ngày.

“Bà nội?” Úc Noãn Tâm cảm thấy ấm áp, ngay sau đó, tay của nàng liền bị Hoắc lão phu nhân nắm lấy.

“Để bà xem xem nào. Bé Noãn à, sao con lại ngốc thế chứ, có phải là Thiên Kình ăn hiếp con không? Không sao, nói cho bà biết đi, bà dạy dỗ lại nó!”

Hoắc lão phu nhân đã quen với những hành vi đáng ghét của cháu trai mình.

Nhìn ánh mắt quan tâm của bà, cuối cùng Úc Noãn Tâm không nhịn được nữa mà khóc lên, từng giọt từng giọt nước mắt uất ức rơi xuống…

“Bé Noãn ngoan, đừng khóc nữa, con khóc thế thì sẽ không tốt cho em bé đâu, ngoan nào.” Hoắc lão phu nhân luống cuống chân tay, vội vã lấy khăn giấy, đau lòng mà lau nước mắt cho nàng.

Lòng Úc Noãn Tâm cảm thấy rất bi thương… Thì ra ngay cả bọn họ cũng biết tin nàng có thai rồi…

Anna Winslet nãy giờ vẫn chưa nói gì bỗng đưa mắt nhìn đôi vợ chồng bên cạnh, vẻ mặt uy nghiêm hơi thả lỏng ra, khóe môi hé nụ cười tao nhã, nhẹ giọng nói: “Thiên Kình, chắc hẳn hai vị này chính là ông bà thông gia?”

Hoắc Thiên Kình lập tức giới thiệu: “Mẹ, hai vị này chính là ba mẹ của Noãn. Ba, mẹ, đây là mẹ của con, đây là bà nội của con.”

Ông bà Úc cũng đứng lên, hơi mỉm cười mà gật đầu chào.

Nghe đồn Hoắc phu nhân của Hoắc gia vẫn được xưng là người đàn bà thép, hôm nay nhìn thấy quả nhiên là khác thường. Mặc dù mặt mỉm cười nhưng vẫn dễ nhận ra vẻ sắc sảo cùng uy nghiêm trên người bà ta. Điểm này thì Hoắc Thiên Kình được di truyền từ mẹ mình.

Hoắc lão phu nhân nghe thế thì vội vàng nói: “Nhìn bà xem, vừa vào là chỉ biết lo cho bé Noãn thôi. Ông bà thông gia à, mau ngồi đi!”

Vốn là nơi thăm nom Úc Noãn Tâm nay bỗng trở thành nơi cha mẹ hai bên gặp mặt.

Quản gia mang ghế dựa qua, nhẹ giọng nói: “Phu nhân…”

Anna Winslet gật đầu, tao nhã mà ngồi xuống, nhìn ba mẹ của Úc Noãn Tâm, ánh mắt hàm chứa ý cười có lễ nghi của giới quý tộc…

“Thật ngại quá, ông bà thông gia, vốn là chúng tôi phải tự mình đến thăm hỏi, nhưng thằng bé Thiên Kình này lại tổ chức hôn lễ sớm hơn, tôi cũng trở nên luống cuống tay chân. Cộng thêm tối qua Noãn Tâm xảy ra chuyện khiến cho ông bà thân gia phải chạy tới bệnh viện một chuyến, chúng tôi thật xin lỗi.”

“Đâu có, đâu có, thời gian của Hoắc phu nhân rất quý báu, chúng tôi cũng hiểu mà. Bình thường con bé Noãn Tâm này làm việc cũng rất có chừng mực, lần này là chúng tôi phải xin lỗi mới đúng.” Bà Úc ôn hòa nói.

Anna Winslet nghe thế thì mỉm cười, nhìn Úc Noãn Tâm một cái rồi lại nhìn ba mẹ nàng. “Chuyện xảy ra ngày hôm qua chúng tôi thật là có lỗi.”

“Đều là người một nhà cả, hà tất phải nói xin lỗi chứ? Chỉ cần sau này hai đứa nó có thể vui vẻ là chúng tôi yên tâm rồi!” Ông Úc nói.

“Nhanh lên, nhanh lên. Ngày mai bé Noãn sẽ gả vào Hoắc gia rồi, đến lúc đó bà già này sẽ không tịch mịch nữa.” Hoắc lão phu nhân vui mừng không tả xiết.

“Từ ngày mai, chẳng những ta có một đứa cháu dâu mà còn có thêm một đứa chắt nữa.” Hoắc lão phu nhân rất kích động, tiến lên kéo lấy tay Úc Noãn Tâm, lại nói với ba mẹ nàng. “Ông bà thông gia, hai người yên tâm đi, Hoắc gia chúng tôi sẽ không đối xử tệ với bé Noãn đâu. Hoắc gia cưới được bé Noãn là phúc của chúng tôi!”

“Đâu có, từ trên xuống dưới Hoắc gia yêu thương Noãn Tâm như thế là phúc của nó mới đúng.” Bà Úc vừa cười vừa nói, “Nhất là Thiên Kình, đem con gái giao cho nó tôi rất là yên tâm.”

Hoắc Thiên Kình dịu dàng mà nhìn Úc Noãn Tâm, trong mắt lan ra vẻ say đắm nồng nàn không chút che giấu.

“Xin lỗi, ngày mai con sẽ không gả cho anh ấy!”

Ngay khi không khí đang rất hòa hợp thì Úc Noãn Tâm đột nhiên nói ra một câu. Giọng của nàng không lớn, nhẹ tựa lông hồng, thậm chí ngay cả ánh mắt nàng cũng rất đạm mạc, không có chút kích động nào, khiến tất cả mọi người đều chấn kinh.

Đôi môi vốn đang mỉm cười của Hoắc Thiên Kình cũng cứng đờ, ngay cả những đường nét mềm mại trên khuôn mặt cũng trở nên cứng ngắc. Hắn không nói gì, chỉ mím chặt môi lại.

Có lẽ Anna Winslet không ngờ được rằng Úc Noãn Tâm sẽ nói ra một câu đường đột như vậy, bà ngẩn người ra một chút. Sau khi nhạy cảm mà bắt được ánh mắt  Hoắc Thiên Kình thì đôi mắt sắc sảo nổi lên vẻ trầm tư cùng nghi ngờ.

Hoắc lão phu nhân thì lại không để ý được nhiều như vậy, khi nghe thấy lời của Úc Noãn Tâm thì lập tức hoảng hốt, kéo chặt tay của nàng, khẩn trương mà hỏi: “Bé Noãn, con sao thế, sao lại đột nhiên nói ra những lời như vậy?”

Úc Noãn Tâm lãnh đạm mà nhìn lướt qua vẻ mặt hơi cứng đờ của Hoắc Thiên Kình, ánh mắt bỗng lóe lên chút phức tạp cùng khó mà tha thứ, vừa muốn mở miệng thì đã bị bà Úc ngắt lời…

“Bà thông gia đừng nghe nó nói bừa, con bé này trước giờ rất thích nói đùa.”

Vẻ mặt của Hoắc lão phu nhân sắp thả lỏng thì…

“Mẹ, mẹ biết là trước giờ con không thích nói giỡn mà.”

Úc Noãn Tâm nhìn ba mẹ mình, sau đó ánh mắt lướt qua Hoắc Thiên Kình, nhìn thẳng vào Anna Winslet và Hoắc lão phu nhân nói: “Con xin lỗi hai người…”

“Bé Noãn à…” Tim Hoắc lão phu nhân muốn ngừng đập.

“Noãn Tâm, con, con sao thế?” Ông Úc thấy vẻ mặt của Úc Noãn Tâm quá lãnh đạm thì trong lòng bỗng cảm thấy bất an. ÔNg rất hiểu con gái mình, trước giờ nàng không phải là một người làm việc không lý lẽ.

Úc Noãn Tâm nhìn mọi người một lượt, ai cũng không nói gì mà đều đang nhìn nàng, dường như đang chờ nàng trả lời. Nàng rung động vài giây, ánh mắt bình tĩnh có chút khó xử, chỉ nhẹ giọng nói một câu: “Đối với con mà nói thì anh ấy… không hợp…”

Nói xong, nàng cụp mắt xuống, cố gắng bình ổn nỗi bi thương cực độ trong lòng. Mặc dù che giấu có tốt đi nữa thì hàng mi dài cũng đã để lộ tâm tình của nàng!

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, chỉ có vẻ mặt của Hoắc Thiên Kình là ngày càng nặng nề, đáy mắt trầm lắng càng sâu xa hơn…

Dường như Anna Winslet đã nhìn ra chút manh mối nhưng cũng không biết tình hình cụ thể là gì. Bà bước lên, vẻ mặt hơi bất ngờ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ bình tĩnh cùng uy nghiêm thường ngày…

“Nếu câu nói này là lý do mà con tạm thời tìm được thì thật đáng tiếc, không những Thiên Kình sẽ không đồng ý mà ngay cả người lớn chúng ta cũng sẽ không đồng ý. Con và Thiên Kình thế nào, cha mẹ hai bên chúng tôi đều nhìn thấy. Hơn nữa bây giờ con đã có mang cốt nhục của Hoắc gia, hôn lễ này nhất định phải tiến hành, nếu không người ngoài sẽ cho Hoắc gia là một gia đình không có trách nhiệm.”

“Đúng vậy, Noãn Tâm à, bất luận là nguyên nhân gì thì ngày mai cũng là hôn lễ của các con rồi, đừng trẻ con như thế, con đã là người làm mẹ rồi đấy, sao có thể nói những lời trẻ con thế được?”

Bà Úc không hiểu cho vẻ muốn nói lại thôi của nàng, giọng điệu nôn nóng: “Mau thu hồi những lời vừa nói!”

“Mẹ…”

Rốt cuộc Úc Noãn Tâm không nhịn được nữa mà mở miệng. “Đây là quyết định của con, ít nhất là trước mắt con vẫn chưa muốn lấy chồng. Chính vì con có thai rồi nên con càng phải suy nghĩ cho con của mình!”

Thật ra, khi nàng nghe được tin mình đã có thai thì tâm tình của nàng rất kích động, thậm chí ngay cả đầu ngón tay của nàng cũng thầm run lên. Trong bụng của nàng đang có mang con của nàng và Hoắc Thiên Kình, trên người nó đang chảy dòng máu của Hoắc Thiên Kình, tướng mạo chắc cũng sẽ giống như Hoắc Thiên Kình vậy. Sinh mệnh nhỏ bé này là món quà của người đàn ông mà nàng yêu nhất.

Chỉ có điều…

Nàng không muốn con của nàng lại có một người cha là tên tội phạm! Cho dù đó là người mà nàng yêu, nhưng trong máu của hắn lại đang chảy những phân tử tàn bạo như đã thú, nàng không muốn con nàng cũng trở thành người như vậy!

“Bé Noãn à, bà nội thật không hiểu những gì con nói. Rốt cuộc… là sao vậy? Đứa trẻ không thể không có cha, con kết hôn với Thiên Kình mới là việc có trách nhiệm với nó.” Hoắc lão phu nhân bị lời của nàng làm cho chẳng hiểu ra sao cả, đôi mắt vốn hiền hậu kia cũng tràn ngập vẻ sốt ruột rất rõ ràng.

“Con…”

“Hay là để con nói đi!”

Hoắc Thiên Kình chủ động mở miệng, ánh mắt thâm trầm mà nhìn gương mặt tái nhợt của Úc Noãn Tâm, rồi lại đưa mắt nhìn một vòng…

“Ba, mẹ, bà nội, sở dĩ Noãn muốn từ hôn đều là do lỗi của con! Là con… làm những chuyện có lỗi với cô ấy!”

Giọng của hắn bình thản chín chắn, vẻ áy náy khi đối mặt với Úc Noãn Tâm lúc nãy đã hoàn toàn biến mất. Cho dù nói như vậy nhưng trong giọng nói kiên định cũng tràn ngập sức chinh phục cùng khống chế mọi thứ!

Trong phòng bệnh cực kỳ yên tĩnh, gần như có thể nghe được tiếng kim rơi trên mặt đất. Sau khi lời của Hoắc Thiên Kình vừa nói ra thì mọi người đều nhìn nhau, lại càng chẳng hiểu ra làm sao cả.

Chỉ có một người bắt đầu không ổn định được cảm xúc, đó chính là Úc Noãn Tâm!

Rõ ràng nàng đang bị hành động bất ngờ của Hoắc Thiên Kình làm chấn kinh nên giương mắt nhìn hắn như không dám tin. Gương mặt xinh đẹp lộ vẻ kinh ngạc, rồi lại như sợ hắn sẽ nói ra chuyện gì đó mà ánh mắt bỗng trở nên phức tạp.

Hoắc Thiên Kình quay đầu nhìn nàng một cái, rồi bỗng giơ tay lên, khẽ dừng lại trên đỉnh đầu nàng, động tác nhẹ nhàng vuốt ve ấy có chứa chút suy tư, nhưng nhiều hơn vẫn là sự bao dung cùng nuông chiều…

“Ba năm trước, con… đã làm tổn thương Noãn nên bây giờ cô ấy đang trừng phạt con!”

Cả người Úc Noãn Tâm bông run lên, hàng mi dài giống như là bị dính nước mưa, đột nhiên trở nên nặng nề.

Hoắc lão phu nhân cùng ba mẹ Úc Noãn Tâm đêu ngẩn cả ra…

Ba năm trước?

Ba năm trước hai người họ đã biết nhau sao?

Mặt Anna Winslet vẫn luôn duy trì vẻ bình tĩnh, nghe thế, trong mắt lóe lên chút khó hiểu rồi lại khôi phục như thường mà hỏi: “Thiên Kình, con nói câu này là có ý gì? Ba năm trước? Ba năm trước các con đã biết nhau sao?”

Con trai bà đã nói những lời như thế thì phải có nguyên nhân của nó. Có điều… câu nói này có chút khác thường?

Hơi thở của Úc Noãn Tâm đã sớm trở nên không đều đặn nữa, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

Hoắc Thiên Kình đau lòng mà vuốt qua hai má nàng, sau khi ngón tay buông xuống thì mang theo chút lạc lõng. Hắn không trả lời câu hỏi của mẹ mình liền mà đứng dậy đến trước mặt ba mẹ Úc Noãn Tâm, trong vẻ cực kỳ cung kính mang theo vẻ nặng nề không thể che giấu, cúi người thật thấp…

“Thiên Kình, thế này là…”

Ông bà Úc cả kinh, Anna Winslet cùng Hoắc lão phu nhân cũng bị hành động khác thường này của Hoắc Thiên Kình hù dọa.

Hoắc Thiên Kình đứng thẳng người, sống lưng cao ngạo hơi cứng đờ, dễ dàng nhận thấy sự nghiêm túc của hắn.

“Ba năm trước, lẽ ra Noãn phải gả cho Tả Lăng Thần, là con đã hoàn toàn hủy đi hạnh phúc của cô ấy ngay trước ngày cưới! Con đã… với cô ấy. Con nghĩ chuyện này Noãn Tâm sẽ không nói cho bất cứ ai biết, cho nên tại đây, con bày tỏ sự ăn năn đối với mọi người, nhất là… Noãn!”

Hắn nhìn nàng, dường như có ánh sáng phát ra từ khuôn mặt anh tuấn như được điêu khắc từ đá cẩm thạch. Đôi mắt sâu thẳm lóe lên vẻ chân thành khiến người khác không thể xem nhẹ.

Hắn thật sự đang ăn năn, vì vậy mới nói ra chuyện năm đó trước mặt nhiều người như vậy.

Nhưng… làm như thế thì chỉ khiến lòng nàng càng đau hơn mà thôi!

Ngoại trừ Úc Noãn Tâm và Hoắc Thiên Kình thì tất cả mọi người đều bị những lời này làm chấn kinh, thậm chí ngay cả Anna là người vẫn rất bình tĩnh mà cũng phải trợn tròn mắt. Có lẽ đây là chuyện khiến bà phản ứng mạnh nhất từ sau khi ba của Hoắc Thiên Kình mất!

“Thiên Kình, mẹ không có nghe lầm chứ? Con vừa nói con đã… con bé?”

Sao có thể như thế? Con trai của bà là loại người nào bà còn không biết sao?

Hắn sẽ cưỡng bức một cô gái?

Đàn bà bên cạnh hắn nhiều không đếm xuể, thậm chí không thiếu những người chủ động nhảy vào lòng hắn, sao hắn lại có thể đi cưỡng bức một cô gái chứ?

Mà bên này, ông bà Úc cũng kinh hoàng không thôi. Ba năm trước con gái họ đã gặp phải chuyện như vậy, mà điều làm cho bọn họ kinh ngạc hơn là… người đó chính là Hoắc Thiên Kình!

“Noãn Tâm, ba năm trước con vì chuyện này nên mới bỏ nhà đi mà không nói một tiếng, đúng không?” Rất lâu sau, ông Úc mới mở miệng hỏi. Chuyện này, bất cứ ai cũng sẽ kinh hoàng không thôi.

Úc Noãn Tâm không nói gì, chỉ im lặng mà gật đầu, trong mắt lại lộ vẻ phức tạp.

“Rốt cuộc đây là chuyện gì?” Ngoại trừ chấn kinh thì bà Úc còn đau lòng cho nàng.

Khi đó nàng cứ đi như thế, nhất định trong lòng rất đau. Bà thật sự rất hối hận, nếu lúc đó có thể giữ nàng lại thì…

Rốt cuộc Hoắc lão phu nhân cũng có phản ứng lại, nghe thấy những lời nói rất nghiêm túc của Hoắc Thiên Kình, nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Úc Noãn Tâm thì lửa giận trong lòng bà bốc lên…

“Cái thằng khốn nạn này! Chuyện gì không làm lại đi làm chuyện thất đức ấy! Mày, mày đúng là làm mất mặt Hoắc gia mà!”

Ngón tay chỉ về phía Hoắc Thiên Kình của bà cũng run lên vì giận, sau đó nhìn Úc Noãn Tâm nói: “Bé Noãn à, không sao cả, con không cần phải sợ, cứ nói đầu đuôi cho bà biết, bà sẽ làm chủ cho con!”

Úc Noãn Tâm vô thức mà nhìn Hoắc Thiên Kình một cái, thấy hắn đang dùng ánh mắt nóng rực nhìn nàng thì bỗng nhói đau… Nàng không nói gì cả, chỉ khẽ lắc đầu, dáng vẻ không nói gì ấy lộ ra sự tiều tụy khiến người ta đau lòng.

Hoắc Thiên Kình bước lên, khẽ kéo nàng vào lòng, bàn tay đầy sức chiếm hữu mà nắm lấy eo nàng, không cho nàng giãy dụa cùng trốn tránh…

“Bà nội, nội đừng tức giận, con đã kể chuyện này ra thì cũng không tính giấu diếm gì nữa!”

Nói xong câu đó, hắn liền kể hết từ đầu tới cuối câu chuyện của ba năm trước ra, thật sự không có chút giấu diếm nào nữa. Giọng của hắn rất đều đặn, giống như là đang kể chuyện của người khác vậy. Nhưng Úc Noãn Tâm bị hắn ôm lấy lại dễ dàng cảm nhận được sự nóng ấm từ lòng bàn tay hắn…

Nóng rực như lửa, độ nóng cháy hừng hực làm phỏng da thịt nàng, chạy thẳng vào trong lòng. Rồi cũng có thể cảm nhận được sự run rẩy truyền đến từ những ngón tay hắn. Tuy rất nhẹ, gần như là không thể nhận ra nhưng lại bị nàng nhạy cảm mà bắt được…

Nàng thật sự không hiểu nổi tại sao hắn phải làm như vậy, tại sao nhất định phải nói hết tất cả chuyện này ra!

Vô thức mà nhìn gương mặt cương nghị của hắn, trên đó lộ vẻ nghiêm túc thiêng liêng không thể xâm phạm. Mà sự thật không sai một chữ kia của hắn lại làm tim nàng ngày càng sa vào vực thẳm…

Nàng năm đó, thế nhưng chỉ là một vật phẩm bị đưa tới để trao đổi. Như vậy, trong mắt Hoắc Thiên Kình nàng là cái gì? Cho dù chỉ là không kìm lòng được như hắn nói thì cũng là vì biết nàng là người của Tả Lăng Thần…

Cái gọi là “kìm lòng không đậu” của hắn bao hàm những yếu tố khiến nàng khó mà tin được cùng không thể đoán ra!

Không khí rất áp bức, giống như là bầu trời quang đãng bỗng bị mây đen bao phủ, bầu không khí trầm lắng khiến người ta sắp thở không nổi…

Sau khi Hoắc Thiên Kình kể một cách tường tận chuyện của năm đó ra thì tất cả mọi người đều im lặng, Trên mặt chỉ có vẻ phức tạp cùng rối ren.

Úc Noãn Tâm nhắm mắt lại, hàng mi dài và rậm cũng khẽ run run, đẹp như cánh bướm khẽ chập chờn trong gió lạnh, không khó để nhận ra vẻ mệt mỏi cùng bất lức của nàng.

Anna Winslet đã sớm không còn sức lực mà dựa vào ghế. Đến lúc này thì bà đã hiểu hết tất cả! Đứa con mà bà vẫn lấy làm kiêu ngạo đã cưỡng bức Úc Noãn Tâm.

Bà cũng là phụ nữ, đương nhiên dễ dàng hiểu được tâm trạng lúc này của Úc Noãn Tâm! Hắn là người mà nàng yêu nhất, nhưng cũng lại là người từng tổn thương nàng năm đó. Mà bây giờ, ngay khi nàng đang tràn đầy hạnh phúc, chuẩn bị tiếp nhận một cuộc sống hoàn toàn mới, quyết định nắm tay cùng đi suốt cuộc đời với người đàn ông ấy thì lại đột nhiên phát hiện người mà mình yêu nhất lại chính là người từng hại mình năm đó. Sự đả kích này bất ngờ ập đến, là phụ nữ thì đều không thể tiếp nhận được!

Huống chi nàng còn có thai với hắn!

Nàng phải làm sao để đối mặt với tình huống này đây? Nhất định cảm xúc của nàng là bất đắc dĩ, mệt mỏi cùng tuyệt vọng! Hơn nữa, tình yêu đối với hắn dần trở thành một cảm xúc phức tạp. Cuối cùng cảm giác này giống như là một cái lưới vây lấy nàng, rồi lại siết chặt…

Khiến nàng khó mà hít thở!

Những người khác đã bị câu chuyện này làm cho hoang mang…

Không khí nặng nề…

Cuối cùng Hoắc Thiên Kình đưa mắt nhìn cô gái trong lòng, tay khẽ đưa ra, nhẹ nhàng nắm lấy cằm của nàng, hơi thở ấm nóng phả qua mũi nàng…

Úc Noãn Tâm mở mắt, nhìn vào đôi mắt cực kỳ trong trẻo của hắn. Ánh mắt nàng hơi rung động, rồi lại nhìn hắn.

“Anh hiểu rõ cảm xúc của em, nhưng…”

Giọng nói dễ nghe của Hoắc Thiên Kình vang lên, ánh mắt nghiêm túc làm khuôn mặt cương nghị của hắn cũng sáng lên, môi của hắn từ từ nở nụ cười rất đẹp…

“Hãy tha thứ cho sự ích kỷ của anh, nhưng… anh chưa từng hối hận vì hành vi năm đó. Thậm chí nếu thời gian có quay trở lại thì anh vẫn lựa chọn làm như vậy.”

Mọi người đều nín thở.

Đôi mày xinh đẹp của Úc Noãn Tâm chau lại, ánh mắt trong suốt tỏ vẻ hắn đã hết thuốc chữa…

“Em phải gả cho anh… Anh đã nói bất luận là xảy ra chuyện gì em cũng phải gả cho anh, bởi vì…”

Trong giọng nói cực kỳ dịu dàng của Hoắc Thiên Kình lại chứa đựng vẻ bá đạo cùng mệnh lệnh không thể xem thường. “Em vốn thuộc về anh! Huống chi em đã có con với anh!”

Người Úc Noãn Tâm run lên một cách vô thức, mắt cũng mở to mà nhìn hắn như đang nhìn một con thú dữ. Dưới bề ngoài dịu dàng ấy là vẻ nguy hiểm vô chừng.

Hoắc Thiên Kình vuốt ve mái tóc nàng như đang nuông chiều một con mèo nhỏ, sau đó nói với ba mẹ nàng: “Ba, mẹ, hôn lễ này con nhất định phải tổ chức, không biết ý hai người thế nào?”

Hắn rất kiên định mà biểu đạt ý nguyện của mình, bày tỏ quyết tâm của hắn không chút che giấu.

Ông bà Úc nhìn nhau một cái, rồi nhìn về phía Úc Noãn Tâm bên cạnh.

Một lúc sau…

“Noãn Tâm à, con hãy bỏ ý định ấy đi. Lẽ nào con không cho rằng đây là duyên phận sao? Tại sao ba năm trước lại xảy ra chuyện này? Đây đã định là con và Thiên Kình phải là người một nhà rồi!”

Bà Úc đột nhiên cao giọng, vẻ mặt từ kinh ngạc, lo lắng lúc đầu đã trở thành sự vui mừng rất rõ.

“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?” Có lẽ Úc Noãn Tâm cũng không ngờ rằng mẹ mình lại có kết luận như vậy nên sắc mặt bỗng trở nên rất khó coi.

“Mẹ có nói sai sao? Noãn Tâm à, con cứ nghĩ mà xem, nếu con và Thiên Kình không có duyên thì sao ba năm sau lại gặp nhau, sau đó yêu nhau, lại bàn tính chuyện hôn nhân?” Bà Úc vội vàng nói “Nó cũng sắp trở thành chồng của con rồi, chuyện ba năm trước hà tất phải canh cánh trong lòng, hơn nữa con đã có thai rồi…”

“Mẹ…”

Úc Noãn Tâm không dám tin mà nhìn mẹ mình, giọng nói khàn khàn cũng run run. “Con thất vọng với anh ấy không phải là do anh ấy từng làm chuyện đó, mà là… anh ấy gạt con!”

“Gạt con? Trong mắt mẹ thì nó rất thành thật, nếu không sao lại thừa nhận chuyện này trước mặt người lớn chúng ta chứ?” Bà Úc khoác tay phản bác.

Úc Noãn Tâm hoàn toàn chấn kinh…

Mẹ của nàng lại đứng cùng phe với hắn, hắn chính là người từng cưỡng bức nàng kia mà…

“Ba…” Nàng quay đầu, trong mắt tràn ngập vẻ cầu xin.

“Noãn Tâm à, thật ra mẹ con nói đúng đó!”

Ông Úc cân nhắc cả buổi trời mới dùng thái độ nghiêm túc mà nói với nàng: “Mặc dù Thiên Kình đã làm chuyện bất công với con nhưng giờ nó lại thật lòng muốn lấy con. Con gái à, đừng vì một lúc nghĩ không thông mà để lỡ hạnh phúc cả đời mình.”

“Đúng vậy, bé Noãn à, bà nội biết nó rất khốn nạn, nhưng lần này cũng phải đứng ở góc độ của Thiên Kình mà nhìn.”

Hoắc lão phu nhân khẩn trương mà nắm lấy tay nàng. “Bà đã nhìn Thiên Kình lớn lên, tính của nó bà là người hiểu nhất. Nếu con không phải là người nó muốn lấy thì hôm nay sẽ tuyệt đối không làm ra những hành động ăn năn như thế với mọi người. Trong lòng Thiên Kình chỉ có con thôi, chỉ cần điều này là thật thì là được rồi không phải sao?”

“Đúng vậy, con có mang với Thiên Kình, nếu cứ hủy hôn như vậy thì Hoắc gia sẽ không thể ngẩng đầu lên được! Huống chi mình con hủy hôn thì cũng không sao, nhưng con có nghĩ tới ba mẹ của mình chưa? Người ngoài sẽ nhìn ba mẹ con thế nào đây?” Anna Winslet cũng bày tỏ quan điểm của mình rất thỏa đáng.

Úc Noãn Tâm nhìn mọi người trong phòng đứng về một phía, chút hy vọng sau cùng cũng hoàn toàn bị dập tắt…

Hoắc Thiên Kình khẽ cong môi lên, một tia đắc ý lướt qua trong mắt. Hắn nhìn dáng vẻ bất lực của nàng, giọng nói ám muội rơi vào tai nàng…

“Noãn, em đã định sẵn là người của anh rồi, không chỗ để trốn chạy nữa đâu…”

Một cái lưới bao vây chặt lấy nàng. Rất dịu dàng, nhưng lại tràn ngập vẻ mệnh lệnh khiến nàng không thể chạy thoát!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: