truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 09 – Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 5 – Ái tình như nước

 

Đêm, trời lành lạnh.

Làn gió mát mang theo hơi thở của khí trời vào thu, có một cảm giác hơi cô tịch trong đó. Vài cánh hoa quỳnh trắng nõn theo làn gió bay vào cửa sổ, nhẹ nhàng rơi trên chiếc đàn dương cầm hình tam giác màu đen được đặt một bên trong phòng khách. Chúng khẽ bay lên cùng với tiếng đàn lặng lẽ, tỏa ra mùi hương thơm mát cuối cùng.

Úc Noãn Tâm ngồi trước phím đàn, ánh đèn thủy tinh trong suốt chiếu lên gương mặt trắng như sứ của nàng, đồng thời cũng ánh lên vẻ sầu muộn trong mắt nàng.

Làn váy ngủ màu trắng buông xuống tấm thảm dưới chân, mái tóc đen xõa tung trên vai, những nếp váy gấp lại trắng như tuyết. Ánh trăng nhẹ nhàng tiến vào, đôi tay nhỏ khẽ dạo qua phím đàn, từng tiếng nhạc vang lên như tiếng sóng.

Tiếng đàn cứ như một dòng nước trong, rì rào réo rắt, giống như một làn gió trên mặt hồ khiến lòng người ta cảm thấy thanh sạch và thả lỏng, nhưng lại có vẻ hơi u sầu.

Tiếng hát khe khẽ bật ra từ đôi môi nàng…

Từng giọt từng giọt…

Hồ nước trong đáy lòng gợn sóng lăn tăn

Nhớ anh dào dạt như muốn vỡ tan

Em đâu dám soi mình trong gương

Nhớ anh da diết như đông tằm nhả tơ

Đêm khuya đau như ngừng thở

Lúc nhớ anh

Em cũng chỉ biết như thế

Từng phím trắng, từng phím đen

Nỗi đau thầm lặng trong quá khứ gõ vào lòng

I MissYou

Nỗi đau muôn đời của em…

Mỗi khi những ngón tay thon thả làm phát ra tiếng đàn thì cũng giống như là phá vỡ một giấc mộng đẹp. Mái tóc mềm mại lẳng lặng xõa trên bộ váy trắng làm cho bóng dáng của nàng cực kỳ cô đơn.

Tiếng đàn du dương trong trẻo, réo rắt như tiếng suối, thăm thẳm xa vời lại có chứa vài phần tĩnh mịch uyển chuyển.

Lại như có chút u oán, có chút kinh hoàng, có chút tình ý cực độ đau đớn của thế gian, có chút sướng vui vì đã yêu thương trong cuộc đời này.

Dần dần, đôi mắt xinh đẹp trong suốt của Úc Noãn Tâm giống như bị mưa bụi làm ướt nhòa, trong thoáng chốc đã toát ra vẻ đẹp quyến rũ mê hồn. Cái đẹp đoạn tuyệt bi thương vào lúc này thực là làm cho người ta nát lòng.

Ít nhất là khi Hoắc Thiên Kình bước vào phòng khách và nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì lòng hắn bỗng nhói đau.

Dường như nàng thực sự chìm trong nỗi cô đơn của riêng mình, hoàn toàn không nhận biết được tiếng bước chân dần tiến đến của người đàn ông sau lưng.

Bước chân mạnh mẽ vững vàng nhưng trong tiếng đàn như nước của nàng thì lại cố gắng nhẹ chân, dường như sợ quấy nhiễu tiếng hát của nàng.

Giờ này khắc này nghe thấy ca khúc này làm hắn đau lòng gấp bội.

Hắn sẽ tuyệt đối không để cho cô gái này rời khỏi hắn, bất luận là do nguyên nhân gì.

“Noãn!” Dường như không nỡ nhìn đến dáng vẻ cô đơn của nàng nữa, giọng nói trầm thấp khẽ gọi tên của nàng.

Úc Noãn Tâm đang đắm chìm trong âm nhạc bỗng giật mình một cái, ngón tay bỗng run rẩy, vô thức giơ lên nhưng không ngờ lại đập mạnh vào phím đàn.

“Noãn…” Hoắc Thiên Kình khẩn trương, đi nhanh tới, nắm lấy tay của nàng, không khó nhận ra đã đỏ ửng.

Hắn biết rõ tính chất làn da của nàng, cho dù chỉ va đập nhẹ một cái thì không lâu sau sẽ bị bầm lên.

“Xin lỗi, làm em giật mình!” Hắn đau lòng khôn nguôi, trong giọng nói có chứa vẻ tự trách cùng thương tiếc rồi quay người đi tìm thuốc giảm sưng.

“Thật là cô gái ngốc, chưa từng thấy có ai đàn dương cầm mà cũng có thể bị thương!” Tuy ngoài miệng có vẻ trách cứ nhưng trong lòng lại rất xót xa.

Đôi môi anh đào của Úc Noãn Tâm từ từ lẳng lặng nở nụ cười. Đèn tường khẽ tỏa ra những luồng sáng dìu dịu, nàng nhìn người đàn ông đang cẩn thận bôi thuốc cho mình… Những đường nét cương nghị, đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng hơi nhếch lên… tình cảm trong lòng dần lan ra.

“Hôm nay… chắc là các cổ đông sẽ không thuận theo phải không?”

Đây là chuyện mà nàng lo lắng rất lâu. Sau khi nàng biết được nguyên nhân các nhân viên nhảy lầu là do nàng sắp kết hôn thì tâm tình của nàng lại trở nên cực kỳ sa sút cùng bất an.

“Tại sao lại nghĩ thế?” Nụ cười bên môi của Hoắc Thiên Kình dần dần tươi hơn, giương đôi mắt sâu như biển lên, nhìn vào đôi mắt như nước hồ thu của nàng.

Nhìn thấy hàng mi dài như cánh bướm của nàng đang run rẩy, đôi môi nhỏ bé cũng hơi run run, dáng vẻ điềm đạm dáng yêu này của nàng khiến hắn đau lòng  thôi.

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi, nói nhỏ một câu: “Không khó để nghĩ ra.”

Hoắc Thiên Kình cười khẽ một cái, hai tay vòng lại, đem nàng nhốt vào vòng tay của mình…

“Có đôi khi con gái phải ngốc một chút mới đáng yêu!” Hắn khẽ cười, cúi đầu cắn nhẹ lên da thịt mẫn cảm của nàng, khiến cho nàng run lên.

“Thiên Kình, đừng đùa nữa, ngứa quá!”

Cuối cùng trên gương mặt trắng nõn của Úc Noãn Tâm cũng có chút ửng hồng, cơ thể mềm mại dựa vào lòng hắn, trong giọng nói lo lắng có thêm một chút hồn nhiên cùng nũng nịu của con gái.

Dáng vẻ này của nàng làm dấy lên một cơn sóng tình trong lòng Hoắc Thiên Kình, đôi mắt vốn rất sắc bén kia trở nên tối lại. Ngay sau đó, hắn liền cúi người xuống…

“Thiên Kình…”

Úc Noãn Tâm hiểu rõ ý nghĩa toát ra từ đôi mắt hắn, vội vàng chống tay lên lồng ngực rắn chắc của hắn: “Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em!” Trong giọng nói nũng nịu có thêm chút phản đối.

“Vậy… Noãn của anh muốn biết cái gì?” Bên tai nàng truyền tới tiếng cười trầm trầm gợi cảm của hắn.

Úc Noãn Tâm há mồm, lại không biết nên hỏi từ đâu.

Hoắc Thiên Kình bị dáng vẻ này của nàng chọc cười, bắt đầu làm càn mà du di qua lại giữa vành tai và chiếc cổ trắng nõn của nàng, dẫn đến từng đợt tê tại. Hơi thở nóng rực khiêu khích nơi sâu nhất của lòng nàng.

“Em muốn biết anh sẽ ăn nói thế nào với các cổ đông, em cũng muốn biết hôn lễ của chúng ta có cử hành đúng thời hạn hay không, Noãn của anh…” Đôi môi hắn cong lên, xấu xa mà nói một câu: “Lo là anh sẽ không cần em nữa?”

“Anh… tự đại cuồng! Em còn muốn không cần anh đây!” Tâm sự của Úc Noãn Tâm hoàn toàn bị hắn nói trúng phóc nên trong nhất thời vừa thẹn vừa giận. Nàng đang định đứng dậy cách xa cái ôm của hắn.

“Giận rồi sao?”

Hoắc Thiên Kình nhìn nàng chế nhạo rồi cười lớn mà lại ôm nàng vào lòng, khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, cứ như thế là có thể lẳng lặng hít được hương thơm mát tỏa ra từ người nàng, đó cũng là một loại hưởng thụ.

Vùi mình vào trong lòng hắn, mùi long đản hương dễ chịu khẽ vây lấy nàng, khiến nàng cảm thấy rất an toàn.

“Không cách nào giận anh được…” Úc Noãn Tâm đưa tay ôm nhẹ lấy hắn, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến tim hắn đập loạn nhịp.

Sao hắn lại không hiểu tâm tư của nàng chứ. Nàng có giả vờ bình tĩnh thế nào đi nữa thì đôi mắt trong veo kia cũng dễ dàng tiết lộ tâm tư của nàng.

Những tin tức liên tục mấy ngày nay, điều duy nhất làm cho hắn lo lắng chính là… Úc Noãn Tâm. Xuất phát từ sự hiểu biết về nàng, nàng quá mức nhạy cảm, nhất là khi nàng biết thì ra tất cả đều do mình gây nên thì nàng lại càng không thể tiếp nhận chuyện này. Cứ như mấy ngày nay, nàng không tiếp nhận bất cứ chương trình nào, chỉ ngoan ngoãn ở trong nhà, hắn biết sâu trong lòng nàng đang né tránh điều gì.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, không biết đã mở bao nhiêu cuộc họp lớn nhỏ. Không chỉ là công ty mẹ mà ngay cả các chi nhánh hắn cũng phải quản. Hắn phải thừa lần này nhận sức can thiệp của truyền thông quá lớn, Hoắc Thị đã khởi động hệ thống phản ứng can thiệp nhưng vẫn không có tác dụng gì lớn.

Như vậy, hắn không thể không đánh tiếp trận này!

Từ khi hắn ngồi lên vị trí chủ tịch Hoắc Thị thì đã biết thương trường như chiến trường, sự vận hành của giới thương nghiệp là một cuộc chiến không có máu nhưng có thậm chí có đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả chiến trường máu chảy thành sông.

Đã quen nhìn cảnh ngươi lừa ta gạt, đã quen nhìn cảnh cắn xé lẫn nhau, hắn sớm đã trở nên chai sạn cùng không biết sợ hãi rồi. Giống như trước giờ hắn cũng hiểu được đạo lí “nhất tướng công thành vạn cốt khô”. Từ xưa đến nay, kẻ thắng lợi trên chiến trường đều phải giẫm lên thi thể của các binh sĩ mà đứng dậy. Trên thương trường hiện nay, chẳng phải hắn cũng nếm trải sao?

Nhưng hôm nay hắn lại sợ hãi, lòng hắn càng nhút nhát. Khi phần lớn cổ đông ngang nhiên đề ra yêu cầu kéo dài hôn kỳ thì đó là lần đầu tiên hắn im lặng không nói, lần đầu tiên chau mày!

Không phải vì hắn đang do dự mà là sợ cô gái này sẽ vì thế mà trốn tránh. Mãi cho đến hôm nay, rốt cuộc Hoắc Thiên Kình mới phát hiện ra  cô gái này đã hoàn toàn bén rễ, in sâu trong tận đáy lòng của hắn rồi…

“Noãn, trong lòng em có còn hận anh không?” Bàn tay của Hoắc Thiên Kình khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, có chút suy tư mà hỏi.

Từ lúc bắt đầu cho đến giờ, hắn phải thừa nhận tất cả đều là do hắn ép nàng.

Hắn cưỡng bức có được cơ thể nàng, dùng thủ đoạn mà ép buộc nàng rời xa người đàn ông mình yêu, lại áp bức trong lòng nàng chỉ có thể có một người đàn ông là hắn. Tất cả… đều là hắn cưỡng cầu mà có được.

Đến giờ này phút này, hắn thực sự rất muốn biết nàng… có cam tâm tình nguyện hay không.

Úc Noãn Tâm nghe xong thì thân mình hơi run lên một chút, đôi mắt chứa vẻ nghi hoặc mà nhìn hắn, không hiểu sao hắn lại hỏi như thế.

Hận?

Hình như cái từ này đã biến mất khỏi lòng nàng rồi…

Từ lúc này vậy chứ?

Sau khi phát hiện mình đã yêu hắn sao?

“Hả?” Hoắc Thiên Kình cúi đầu, dùng ngón tay thon dài nâng mặt của nàng lên, ánh mắt sâu thẳm có chứa sự lưu luyến nồng nàn cùng kiên trì.

“Sao anh lại hỏi vậy…” Nàng nhẹ nhàng hỏi một câu, lại có chút chần chừ.

Giống như những cánh hoa quỳnh bay lượn ngoài cửa sổ, trong sự dịu dàng kia có chứa một sức mạnh khiến cho người ta run rẩy, không cảm nhận được sức nặng của nó nhưng giống như hoa tuyết rơi vào trong lòng, mãi mãi cũng không tan…

Hoắc Thiên Kình chỉ nhìn nàng không chớp mắt, cười dịu dàng, mất đi vẻ cao ngạo cùng lạnh lẽo thường ngày…

“Anh chỉ muốn biết Noãn của anh có thật sự cam tâm tình nguyện hay không…”

“Thiên Kình…” Trong mắt Úc Noãn Tâm lướt qua một chút ưu sầu, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Hôn lễ của chúng ta… hãy để sau đi.”

Con ngươi đen trong mắt Hoắc Thiên Kình bỗng co lại, ánh mắt cũng dần trở nên u ám, đôi môi mỏng mím chặt.

“Thiên Kình…” Úc Noãn Tâm thấy thế thì biết hắn giận rồi, vội vã ôm lấy cánh tay hắn, nhẹ giọng nói: “Anh đừng hiểu lầm, em, không phải em muốn hủy hôn, chỉ là, chỉ là em rất sợ…”

“Anh đã nói tất cả đều giao hết cho anh, đừng lo lắng đến chuyện gì cả.”

Hoắc Thiên Kình nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng của nàng thì không đành lòng, ôm chặt lấy nàng, giọng nói trở nên dịu dàng: “Anh chỉ hy vọng em thật sự cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh.”

“Thiên Kình…” Trong lòng Úc Noãn Tâm xúc động, đương nhiên là cam tâm tình nguyện, từ rất lâu rồi…

Những ngón tay thon dài khẽ nâng cằm nàng lên, Hoắc Thiên Kình than nhẹ một cái…

“Thế nào? Không tin anh như vậy sao?” Tiếng cười trầm trầm vang vọng quanh tai nàng, “Bất cứ chuyện gì cũng đều không thể ngăn cản anh bảo vệ em, trừ phi… anh chết đi!”

Úc Noãn Tâm ngẩng đầu lên ngay, ánh mắt như nước lướt qua chút hoảng hốt. “Anh… không cho anh nói hươu nói vượn như thế.” Vừa nói vừa vô thức đưa tay lên che môi hắn lại.

Trong phút chốc có thể thấy được tình yêu đối với hắn…

Hoắc Thiên Kình nở nụ cười, nụ cười dường như băng tuyết đầu đông, lại dịu dàng nói không nên lời. Hắn thuận thế nắm nhẹ tay nàng, sau đó đôi môi nóng bỏng hôn khẽ lên những ngón tay.

“Yên tâm đi, sao anh lại nỡ rời xa em được chứ!”

Trong ánh mắt thâm thúy của hắn lóe lên vẻ kiên định. “Anh thừa nhận trên thương trường anh đã đắc tội với không ít người, cho nên không thể tránh khỏi việc có kẻ thù. Nhưng… mạng anh là của em, người khác không thể cướp đi được.”

Tim Úc Noãn Tâm bỗng đập mạnh, nàng cắn môi, đôi mắt thâm tình hàm chứa vẻ đau lòng vì hắn…

Tay hắn khẽ kéo hai bên môi nàng ra, để lộ hàm răng trắng và đều, những đường nét cương nghị như được điêu khắc trên gương mặt hắn dần trở nên mềm mại, giọng nói trầm thấp có chứa tiếng cười nhẹ. “Cho nên không được phép suy nghĩ miên man nữa, bởi vì anh không nỡ nhìn dáng vẻ quá mức ưu sầu của em.”

Đôi mắt Úc Noãn Tâm dần dần bị sương mù bao phủ, dung nhan tuyệt mĩ sáng long lanh như hoa quỳnh bay đầy trời, nàng nhìn người đàn ông trước mặt, tình cảm trong lòng lại như đê vỡ…

“Thiên Kình, lẽ nào anh không biết làm sao em có thể nhìn anh khó xử chứ. Như thế… em sẽ càng đau lòng hơn.”

Nàng không thể tiếp tục che giấu tâm tư cùng tình yêu của mình nữa, nàng không cách nào gạt đi hình ảnh của người đàn ông này ra khỏi đầu mình, càng không cách nào xem nhẹ vị trí mà hắn đã chiếm cứ trong lòng mình.

Mặc dù trước kia, dưới sự yêu cầu của hắn nàng mới thừa nhận tình yêu của mình, nhưng… lần này nàng sẽ chủ động, chủ động để cho hắn biết nàng cam tâm tình nguyện…

Có lẽ chính như Tiểu Vũ nói, từ lần đầu tiên gặp mặt thì lòng của nàng đã bắt đầu trầm luân rồi, bắt đầu… không trở lại được nữa rồi!

“Noãn?” Mặt Hoắc Thiên Kình có vẻ kinh hỉ, giọng nói lại trở nên có chút run run.

Hắn biết rất rõ Úc Noãn Tâm vốn rất nội tâm, nàng đã nói cho hắn rất rõ ràng là… nàng đã cam tâm tình nguyện.

Nước mắt của Úc Noãn Tâm chảy trên gương mặt đang cười, một giây sau nó đã bị đôi môi nóng cháy của Hoắc Thiên Kình hôn sạch.

Tay hắn ôm chặt Úc Noãn Tâm, tràn đầy ngọt ngào cùng ấm áp.

“Noãn, đáp ứng anh, bất luận thế nào cũng không được rời xa anh!” Hoắc Thiên Kình siết chặt tay, ra lệnh bên tai nàng.

Đáy mắt Úc Noãn Tâm lộ ra vẻ ấm áp, lại có vẻ cũng rất mệt mỏi…

Người tinh tế như hắn không khó nhận thấy được cảm xúc của nàng, nhưng rồi lại không nói gì, dường như trong mắt đang ấp ủ một kế hoạch nào đó…

“Noãn, dáng vẻ đánh đàn lúc nãy của em rất đẹp, cho nên em phải đàn cả đời cho anh xem.” (ặc, xem chứ không phải nghe ==’)

Tay hắn vỗ về khuôn mặt nàng, những ngón tay ấm áp như đang giám định một loại đá quý tinh xảo nhất, trong mắt chảy qua một cảm giác chăm chú.

Lòng Úc Noãn Tâm cảm thấy ấm áp, sau đó nhìn hắn, thông minh mà thay đổi đề tài…

“Thật ra em cũng muốn nhìn xem đường đường là tổng tài của Hoắc Thị mà đi đánh đán dương cầm thì sẽ thế nào…” Đóa hoa tình yêu nở rộ trong đôi mắt như nước của nàng.

“Em đang cố ý làm khó anh sao?”

“Thế nào? Anh sẽ không chịu thua chứ?” Úc Noãn Tâm che miệng cười, những cánh hoa mềm mại rơi trong đôi mắt nàng, hơi thở của hắn làm bình ổn những bất an trong lòng nàng.

Hoắc Thiên Kình không nói gì, ôm lấy nàng đi về phía cây đàn…

“Nhóc con, khích anh cũng được thôi, nhưng em phải làm một cô giáo có trách nhiệm, hiểu không?”

“Vậy phải xem tư chất của cậu học sinh này thế nào đã.” Úc Noãn Tâm nhìn hắn, mắt chứa ý cười, cố ý nói.

Tim Hoắc Thiên Kình bị vẻ ôn nhu của nàng làm tan chảy, khóe môi cương nghị vốn mím chặt cũng dần dần nở nụ cười hiếm thấy: “Noãn, em như thế thì làm sao anh không yêu cho được?”

Lời vừa nói ra hắn liền cúi người hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, tỉ mỉ thưởng thức hương thơm ngọt ngào của nàng, mang theo một sức mạnh tuyên bố chiếm hữu. Một lúc sau, hắn mới buông môi nàng ra, lại ôm lấy nàng đang đỏ bừng mặt vào trong lòng, bàn tay vỗ nhẹ lưng nàng.

Hai tay Úc Noãn Tâm ôm lấy hắn, buông lỏng cảm xúc dâng trào vì nụ hôn bá đạo vừa rồi của hắn. Nàng nhắm hai mắt, giống như con mèo nhỏ mà ngả vào ngực hắn, nghe tiếng nói trầm thấp mê người của hắn.

“Noãn…” Hắn thỏa mãn mà than nhẹ, lại giống như đang bày tỏ cảm nhận trong lòng.

Nàng ngẩng đầu lên, giương hàng mi dài nhìn người đàn ông trước mắt. Mắt hắn sáng như sao, nhưng lại sâu như biển. Tính cách độc tài cuồng bạo như hắn, dường như tất cả mọi người đều sợ. Thế nhưng hắn thế này lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn, không phải sao?

Suy đi nghĩ lại, những ưu tư nhàn nhạt trong mắt, những lớp sương mờ đều chìm vào chỗ sâu nhất, đôi môi nàng hiện lên ý cười… Lòng của nàng, hẳn là nên thả lỏng.

Rốt cuộc Hoắc Thiên Kình cũng nhìn thấy vẻ thư thái trong mắt nàng như mong đợi, đôi mắt đen thẳm hàm chứa ý cười, ý cười lan ra khắp gương mặt anh tuấn cho đến khóe môi. Sự dịu dàng của nàng luôn có thể làm cho hắn mềm lòng, giống như một cây bạch lan, sau khi được thưởng thức hương thơm thanh nhã của nó thì vĩnh viễn cũng không thể quên.

Hắn  không thể chờ quá lâu, bởi vì hắn phải hoàn toàn có được nàng!

“Thế nào? Còn muốn học đàn hay không?”

Úc Noãn Tâm cười khẽ mà hỏi, trong đầu hiện lên dáng vẻ khi đánh đàn của hắn. Có thể tưởng tượng được, người đàn ông như hắn mà ngồi trên sân khấu biểu diễn thì hình tượng ưu nhã như vương tử nhất định sẽ làm điên đảo tâm hồn của không ít thiếu nữ.

Có lẽ hắn không làm doanh nhân thì cũng không chết đói được.

“Đương nhiên rồi, đến đây, cô giáo Úc!” Hoắc Thiên Kình có vẻ rất hăng hái.

“Ngoan lắm!” Tâm tình của Úc Noãn Tâm cũng trở nên rất tốt, bắt đầu dạy hắn đánh đàn.

Ánh trăng, từ phía sau họ chiếu vào, khiến bóng dáng hoàn mĩ của hai người hòa làm một, cảnh tượng lộng lẫy này trở thành màn trình diễn thị giác lãng mạn nhất…

———-Vficland———-

Giải thưởng quốc tế DRT

Giải DRT 3 năm một lần là sự kiện trọng đại của giới giải trí toàn cầu, cũng là lễ trao giải được các nghệ sĩ trên thế giới quan tâm nhất. Chỉ trong danh sách người tham dự thôi thì cũng phải có trọng lượng nhất định, đó cũng chính là lí do phần đông các ngôi sao dù có chen nhau đến lỗ máu đầu cũng phải đến được đây.

Có diễn viên, ca sĩ nổi tiếng đến từ khắp thế giới, nhạc sĩ, người tạo hình, và đương nhiên cũng có những nhân tài mới xuất hiện. Giải thưởng lớn rất thanh thế này sẽ có mười hạng mục trao giải, điều kiện cũng rất khắt khe. Chính vì vậy mới dẫn đến càng nhiều sự chú ý và ý muốn đoạt giải. Chính vì vậy rất nhiều người đều biết rõ trình độ quan trọng của mỗi giải thưởng trong buổi lễ này, và không tiếc dùng hết thủ đoạn để có được nó.

Lễ trao giải trước giờ không công khai. Mặc dù trong mắt người ngoài nhìn qua rất vẻ vang cùng sáng chói, rất trong sạch! Nhưng những quy tắc ngầm vĩnh viễn không thể vì một người hoặc một vài người mà thay đổi!

Buổi lễ xa hoa lộng lẫy, những đèn chùm thủy tinh tỏa ra những tia sáng huyễn hoặc, chiếu sáng mỗi vị minh tinh bước chân lên thảm đỏ. Đây cũng là nơi các ngôi sao tranh nhau khoe sắc. Trong nhất thời, muôn vẻ tươi cười, muôn sắc dáng dấp khiến phóng viên bận tíu tít. Mà những fan cuồng nhiệt đứng đợi bên ngoài cũng không ngừng hô to.

Khi đèn pha chiếu vào Úc Noãn Tâm đang bước lên thảm đỏ thì khắp nơi tràn ngập tiếng hò hét điên cuồng của các fan hâm mộ cùng tiếng đèn flash không ngừng lóe lên…

Chương 6 – Lời tuyên bố chấn động lễ trao giải

Trên thảm đỏ, Úc Noãn Tâm khoát tay Tiêu Minh Hi cùng xuất hiện trước mặt các phóng viên, đây là do ban tổ chức sắp xếp. Mà dáng vẻ tươi cười xinh đẹp duyên dáng của Úc Noãn Tâm cũng đã giáng trả lại những suy đoán của truyền thông. 

Mấy ngày nay, bởi vì Hoắc Thị không có bất kì phản ứng nào, cho nên phần đông báo chí đều xôn xao bàn tán xem Úc Noãn Tâm có thể hoàn thành giấc mộng gả vào nhà giàu hay không. Thậm chí có những tờ báo lá cải còn đưa tin phân tích rằng mấy ngày nay Úc Noãn Tâm liên tục hủy hợp đồng có thể là có lên quan tới việc hôn nhân gặp trở ngại.

Hôm nay, Úc Noãn Tâm thay đổi phong cách trong sáng thường ngày, nàng mặc một bộ lễ phục màu đen rất hợp thời, hoa văn trước ngực rất công phu, da thịt trắng như tuyết sáng lên. Mái tóc mềm mại cũng được búi cao. Không có trang sức thừa thải nào nhưng chỉ vẻn vẹn chiếc vòng trên cổ thôi đã đủ để nhìn thấy sự xa hoa của nàng.

Chiếc vòng cổ mà nàng đang đeo chính là chiếc vòng tên Macum mà hiện nay hoàng gia đang đua nhau giành lấy. Đây là chiếc vòng cổ độc nhất vô nhị trên thế giới do MA – nhà thiết kế trang sức có đẳng cấp nhất thế giới thiết kế ra. Sở dĩ độc nhất vô nhĩ là vì nó dùng ngọc Brazil 24 cạnh có màu sắc rực rỡ để tạo thành. Chỉ với chất liệu đá này thôi đã cực kỳ trân quý không gì sánh kịp, lại thêm gia công hình dây thường xuân vô cùng sắc sảo, những chiếc là non cùng với những cụm hoa và những cái vảy hình ngôi sao điểm xuyết cho viên kim cương phát ra ánh sáng chói mắt, cao quý mà thanh nhã.

Vật phẩm quý giá hiếm thấy thế này đương nhiên là trở thành tiêu điểm chú ý của quý bà quý cô toàn thế giới, mà ngay tại ngày hôm trước đã bị Hoắc Thiên Kình trả giá cao để có được, đích thân đeo lên chiếc cổ trắng nõn nà của Úc Noãn Tâm.

Đây gọi là trang sức không cần nhiều nhưng quyết định bởi sự tinh xảo, vật lóe sáng trên người của cần quá nhiều mà hỗn tạp, chỉ cần một thôi nhưng có thể trấn áp được toàn trường.

Chiếc cổ thanh tao của Úc Noãn Tâm lóe sáng cực kỳ, xương quai xanh lộ ra rất gợi cảm, những nếp váy gấp lại như ánh trăng khẽ chảy vào, cách ra mắt tuyệt mĩ và tự nhiên ấy mang theo sức quyến rũ rất trưởng thành.

Cộng thêm ảnh đế Tiêu Minh Hi nổi tiếng bên cạnh, trong nhất thời hai người trở thành tiêu điểm chú ý của cả hội trường.

“Noãn Tâm, hôm nay thấy thần thái của em sáng lạn như thế thì anh cũng yên tâm rồi.”

Đi hết thảm đỏ, Tiêu Minh Hi tự tay lấy cho nàng một li sâm banh, mìm cười nói.

“Đương nhiên, hôm nay là ngày anh giành ngôi vị ảnh đế, em không thể xấu xí mà lên thảm đỏ với anh rồi!” Úc Noãn Tâm chạm nhẹ ly với anh, cười cười.

“Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của em!” Tiêu Minh Hi ôn nhu cười.

“Chị Noãn Tâm…”

Sau lưng vang lên giọng nói mềm mại, mang theo vẻ vui sướng.

Là Mạch Khê.

Hôm nay cô đẹp như con búp bê bằng sứ, bộ lễ phục màu bạc rất huyễn hoặc tôn thêm dáng người lả lướt của cô một cách hoàn mĩ. Mái tóc uốn cong buông lỏng trên vai. Cô giống như nàng công chúa bước ra từ một lâu đài, khiến tất cả đàn ông đều sáng mắt.

“Mạch Khê…” Úc Noãn Tâm vui sướng mà nhìn cô, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi rất mơ hồ trong mắt cô thì trong lòng bỗng nhói đau.

Hôm nay tuy Mạch Khê rất đẹp, đẹp đến nỗi chấn động lòng người nhưng gương mặt hơi trắng bệch kia lại để lộ sự nặng nề trong lòng cô. Người khác không nhận ra nhưng Úc Noãn Tâm lại có thể thấy được.

“Anh Minh Hi, vị trí ảnh đế chắc chắn là của anh rồi, chúc mừng anh trước nha.” Mạch Khê giơ li lên, cười ngọt ngào với Tiêu Minh Hi.

“Cái miệng của Mạch Khê vẫn luôn ngọt ngào như thế.” Tiêu Minh Hi rất thích cô bé này, mỗi lần nhìn thấy cô thì giống như là nhìn thấy một cô em gái mà mình yêu thương nhất.

“Không làm phiền chị em hai người nữa, lát nữa gặp lại trong lễ trao giải.” Anh không khó để nhận ra Mạch Khê có lời muốn nói với Úc Noãn Tâm nên cười cười rồi rời đi.

“Mạch Khê, giải thưởng dành cho người mới của DRT rất có trọng lượng, nhất định sẽ có ích rất nhiều cho tương lai của em.” Úc Noãn Tâm nhẹ giọng nói.

Nụ cười tươi như hoa tên mặt Mạch Khê dần biến mất, cũng có thể thấy được cô đang cố gắng làm ra vẻ vui cười.

loading...

“Chị Noãn tâm, em biết vị trí ảnh hậu lần này chắc chắn thuộc về chị, chị có năng lực để ngồi lên vị trí đó, em thực sự thấy vui cho chị.”

“Cảm ơn em.”

“Em… cũng rất vui vì có thể tham gia buổi lễ hiếm thấy này, có điều đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em tham gia.” Mặc dù giọng điệu của Mạch Khê rất thoải mái nhưng mơ hồ có thể nghe ra giọng của cô như nghẹn lại.

Úc Noãn Tâm run lên: “Tại sao?”

Lời vừa thốt ra, đầu của nàng lại hiện lên bóng dáng cao lớn của người đàn ông lạnh lùng đêm đó… Giống như là thần chết.

Lẽ nào…

Mạch khê không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng, chỉ nở một nụ cười sáng lạn, khẽ nghiêng đầu: “Bất luận là thế nào thì em rất thích chị, cho nên nhìn thấy chị có thể tiến càng ngày càng xa trong giới nghệ thuật thì em đã rất vui vẻ. Nhưng… điều khiến em vui nhất là… anh ta thật lòng yêu chị!”

“Là Hoắc Thiên Kình đó!”

Mạch Khê kéo lấy tay nàng, trong đôi mắt trong như nước giống như có những cánh hoa hạnh phúc đang rơi: “Em không ngờ anh ta thật sự thay đổi vì chị. Em nghe nói anh ta đã bác bỏ tất cả các ý kiến của cổ đông. Trong lòng em, Hoắc Thiên Kình sẽ không vì một người phụ nữ mà làm thế, hiện giờ anh ta đã vì chị mà phá lệ rồi, chúc mừng chị!”

Úc Noãn Tâm nghe xong, gương mặt sinh đẹp đỏ ửng lên, đồng thời trong mắt cũng hàm chứa vẻ hạnh phúc…

“Mạch Khê, thật ra hôm đó… chị thật sự cảm ơn em.”

Mạch Khê khẽ lắc đầu, “Thật ra em đã sai rồi, em cho rằng bọn họ là cùng một loại người. Chị Noãn Tâm, từ trong mắt của chị em đã nhận ra chị rất yêu anh ta có phả không? Nếu đã như thế thì đừng bận tâm đến những lời đồn đãi linh tinh đó nữa, Hoắc Thiên Kình, anh ta… là một người đàn ông đáng để chị gửi gắm cuộc đời!”

Giọng nói kiên định của cô có chứa vẻ trưởng thành không phù hợp với tuổi tác của mình.

“Cảm ơn em, Mạch Khê, chị cũng hi vọng em được hạnh phúc…”

Úc Noãn Tâm quan tâm mà nhìn gương mặt hơi trắng xanh của cô, hít sâu một hơi nói: “Chị rất muốn biết người đàn ông bên cạnh em có phải là… Lôi Dận không?”

Rõ ràng ánh mắt của mạch Khê run rẩy một chút, cô nhìn vào ánh mắt quan tâm của nàng, một lúc sau mới khẽ lắc đầu: “Chị Noãn Tâm, chuyện của em chị không nên biết thì hơn… Em không giống với chị, Hoắc Thiên Kình chiều chuộng chị cho nên chỉ cần chị thích làm gì thì có thể làm cái đó, đáng tiếc em không thể… Em, em chỉ là một con rối bị người ta điều khiển mà thôi, đáng thương không?”

Nói xong, cô khẽ cong môi lên, rõ ràng là đang cười nhưng trong mắt lại dần thấm ra vẻ thê lương như đang ở nơi hoang mạc….

Úc Noãn Tâm nghe xong thì giật mình sửng sốt, trong đôi mắt đẹp chỉ còn lại vẻ đờ đẫn, rất lâu sau, nàng mới nắm chặt tay Mạch Khê và kinh hãi phát hiện ra tay của cô lạnh như băng, gần như có thể xuyên thấu qua da thịt xâm nhập vào cốt tủy.

“Mạch Khê, em gặp phiền phức gì phải không? Nói cho chị biết được không?”

Trong thoáng chốc, đôi mắt của Mạch Khê lóe lên một cái, giống như là một ánh nến âm ỉ cháy trong đêm tối đen, chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng kia chỉ có thể bị đêm tối đen như mực dập tắt. Dường như môi cô mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn bị nụ cười bất đắc dĩ thay thế.

“Chị Noãn Tâm, tóm lại em rất hâm mộ chị, chị… nhất định phải ở bên cạnh người mình yêu, bất luận thế nào cũng phải ở bên nhau.”

“Mạch Khê!”

Úc Noãn Tâm không biết nên nói gì vào lúc này, nàng luôn cảm thấy trong mắt của Mạch Khê loáng thoáng vẻ đau đớn cùng bất đắc dĩ khiến cho người ta đau lòng. Rốt cuộc thì cô là một cô gái thế nào, tuổi còn nhỏ như vậy đã phải chịu đựng sự thê lương hơn nhiều so với các bạn cùng lứa.

Mạch Khê không nói gì thêm nữa, chỉ cong môi lên cười, giống như một đóa lê khẽ dập dờn trên mặt nước, thoắt ẩn thoắt hiện, đẹp nhưng… cực kỳ thê lương.

———-vficland———

Lễ trao giải chính thức bắt đầu, cũng bắt đầu cuộc đua các hạng mục giải thưởng của các ngôi sao.

Chưa bao giờ giải thưởng này lại rầm rộ như thế, có thể bao gồm cả giải thưởng điện ảnh cùng ca nhạc, nhưng DRT năm nay lại có thể. Nó thay đổi nguyên tắc phân ra mà tổ chức trao giải cho hai lĩnh vực điện ảnh và ca nhạc như những năm trước. Gộp hai lần làm một, không những tăng thêm hiệu quả quảng bá mà còn khiến cho lễ trao giải vốn đã có đủ uy tín này thực sự trở nên chưa từng có, độc nhất vô nhị.

Trên sân khấu của lễ trao giải, mỗi ngôi sao nhận được giải thưởng đều cười tươi như hoa. Nói dễ nghe một chút chính là đấu thực lực với nhau, thực ra lại là sự tranh đua của những thế lực sau lưng.

Nhưng dùng những giải thưởng khác để nói thì DRT cũng xem như trong sạch.

Vị trí ảnh hậu quốc tế tổng cộng có 6 nghệ sĩ được đề cử, nói cách khác là diễn viên chính của 6 bộ phim tham gia cạnh tranh. Mở giải thưởng hạng mục ảnh hậu chính là hai nghệ sĩ có tiếng tăm trong giới điện ảnh, một nam một nữ phối hợp hết sức ăn ý.

Khi bộ phim Úc Noãn Tâm được đề cử hiện lên trên màn hình lớn thì nàng ngồi dưới sân khấu không khỏi rất xúc động.

Đây là bộ phim nàng từng được đề cử tại liên hoan phim Tử Kinh. Thậm chí nàng còn nhớ rõ tất cả mọi chuyện xảy ra khi đó. Thậm chí nhớ rõ khi nàng tràn đầy vui sướng, chuẩn bị tiếp nhận giải thưởng dành cho người mới thì lại đụng phải cảnh tượng kích tình của Cổ tiên sinh và nữ diễn viên phụ trong phòng nghỉ.

Thời gian đúng là bậc thầy của tạo hóa, tuy những chuyện trước kia hiện lên trước mắt rất rõ ràng nhưng khi nhớ lại thì đã sớm không còn đau lòng thế nữa.

Đó chính là trong lễ trao giải ấy, nàng và Hoắc Thiên Kình gặp gỡ, quen biết nhau.

Duyên phận, thật là kì diệu không thể tả.

Hôm nay, khi bộ phim này lại được đề cử thì lòng của nàng lại rất bình tĩnh. Nhìn gương mặt quen thuộc trên màn hình, ngay cả nàng cũng bắt đầu hoài nghi rốt cuộc nữ diễn viên trong sáng kia có phải là mình không.

Nàng hôm nay và trước kia vẫn khát khao vào tương lai như nhau, chỉ có điều năm tháng qua đi, hiện giờ tâm tính của nàng sớm đã thay đổi.

Khi tiêng vỗ tay như sấm từ dưới sân khấu vang lên thì rốt cuộc “Úc Noãn Tâm” và bốn chữ “diễn viên quốc tế” hòa làm một như ý nguyện. Nàng từ ghế đứng lên, dưới ánh nhìn chăm chú của cả thế giới, cực kì tao nhã mà đi về phía sân khấu. Trong nhất thời, nàng trở thành tiêu điểm của cả thế giới, thành công mà lấy được giải thưởng lớn nhất của lễ trao giải có đẳng cấp quốc tế này.

Đối với Úc Noãn Tâm mà nói thì lấy được giải thưởng này không có chút lo lắng nào, thậm chí nàng cũng biết đây đều là công lao của Hoắc Thiên Kình. Nhưng khi nàng thực sự đứng trên sân khấu, đối mặt với ánh mắt ghen tỵ cùng hâm một của nhiều nghệ sĩ thì rốt cuộc nàng cũng hiểu phụ nữ trước sau vẫn thích hư vinh, không thể kìm chế cảm xúc cực kỳ kích động này.

Cho dù là các thế lực phía sau cạnh tranh với nhau nhưng đối với nghệ sĩ mà nói thì lấy được giải thưởng mới là quan trọng nhất. Mặc dù trong lòng mọi người đều hiểu rõ nhưng vẫn không cách nào tránh được cảm giác cảm động cùng tự hào kia.

“Tại đây, tôi phải cảm ơn đạo diễn Ôn Dương, hôm nay anh ấy cũng có mặt tại lễ trao giải này, cảm ơn anh ấy đã cho tôi hy vọng và cơ hội trên bước ngoặt của cuộc đời mình.” Úc Noãn Tâm nói những lời cảm ơn đã được chuẩn bị sẵn xong thì lại nói ra những lời trong lòng muốn nói nhất.

Có lẽ đúng là như thế, Úc Noãn Tâm nàng nổi tiếng đúng là phải dựa vào đàn ông. Bất luận là Hoắc Thiên Kình hay Ôn Dương, thậm chí là Tiêu Minh Hi, bọn họ đều cho nàng hi vọng để từng bước tiến lên.

“Noãn Tâm à, bộ phim có tỷ suất người xem cao nhất năm nay không ngoài ‘Vệ Tử Phu’ do cô đóng vai chính, tôi nghĩ vào lúc này sang năm, dựa vào bộ phim này thì vị trí ảnh hậu chắc chắn là vẫn thuộc về cô!” Vị khách nam bắt đầu trêu chọc.

“Cảm ơn lời chúc của anh!” Úc Noãn Tâm nở nụ cười, lại nhìn về phía Ôn Dương và Tiêu Minh Hi ở phía dưới sân khấu…

“Nếu thật là thế thì công lao lớn nhất thuộc về đạo diễn Ôn và Minh Hi!”

Thật ra nàng rất muốn đứng đây nói với cả thế giới rằng… người nàng muốn cảm ơn nhất là Hoắc Thiên Kình, đáng tiếc trong trường hợp này, dưới sự chú ý của cả thế giới, nàng tự nhận là mình không có gan lớn đến vậy.

“Noãn tâm, vị khách trao giải cho cô hôm nay không phải là người bình thường nha!” Vị khách nữ cố ý úp mở, đôi mắt mị hoặc có vẻ khác thường.

Tuy ngoài mặt Úc Noãn Tâm tươi cười nhưng trong lòng lại hơi ngẩn ra.

Vị khách nam ở bên cạnh cô nở nụ cười, vừa muốn tuyên bố lại bị vị khách nữ giành quyền nói trước.

“Hay là để tôi miêu tả người này đi!”

Vị khách nam có chút ngẩn ra, có lẽ là do không ăn khớp với sự chuẩn bị từ trước.

“Noãn Tâm, thật ra hiện nay chuyện được truyền thông nhắc tới nhiều nhất chính là phán đoán xem cô có thuận lợi gả vào nhà giàu hay không. Thật ra chúng tôi đều rất muốn biết hôn lễ này có thể thuận lợi cử hành đúng kì hạn hay không?” Vị khách nữ cười mà hỏi.

Dưới sân khấu xôn xao cả lên.

Úc Noãn Tâm chết lặng mà nhìn vị khách nữ kia, ngay cả vị khách nam cũng ngẩn ra!

Điều này đã hoàn toàn thoát ly kịch bản ban đầu. Trước khi đến đây, ban tổ chức đã ám chỉ rất rõ ràng là đừng đề cập đến vấn đề riêng tư của Úc Noãn Tâm, không ngờ nữ khách mời này thật là lớn mật, không chỉ ngang nhiên đề cập đến mà còn ném quyền phát ngôn vấn đề cho Úc Noãn Tâm!

Cả hội trường đang xôn xao rốt cuộc trở nên yên ắng, sự chú ý của tất cả mọi người đều tập trung vào mặt Úc Noãn Tâm. Mà phóng viên giống như là được tiêm thuốc kích thích, nhìn chằm chằm vào nàng đang đứng trên sân khấu, sợ rằng lỡ như không cẩn thận sẽ để lỡ mất tình tiết đặc sắc gì vậy.

Úc Noãn Tâm cứ như là một người bị lột trần mà đứng trên sân khấu, đôi mắt đẹp hơi kinh ngạc cho thấy nàng đang cố kìm nén “tai nạn” thình lình xảy ra này. Rất lâu sau, môi nàng từ từ cong lên, nụ cười tươi như hoa lại hiện lên trên mặt…

“Hôm nay là lễ trao giải mà mọi người đều đang mong đợi, chúng ta nên chú ý đến giải thưởng thì vẫn hơn.”

Rất linh hoạt, nàng không hề có ý định trả lời vấn đề này.

“À, đúng vậy, chúng ta hãy nói đến…”

“Noãn Tâm, vừa rồi tôi chỉ đùa mà thôi, mong rằng cô sẽ không để bụng. Có điều vị khách mời trao giải cho cô hôm nay có lai lịch không nhỏ nha, vị khách mời đặc biệt…” Vị khách nữ lại ngắt lời của vị khách nam, cười rất bí ẩn với Úc Noãn Tâm. (bà này vô duyên thế = =’)

Không đợi Úc Noãn Tâm phản ứng lại thì đã nghe thấy tiếng hét chói tai nhưng cực kỳ hưng phấn của cô ta…

“Sau đây rất thú vị… Tổng tài của tập đoàn quốc tế Hoắc Thị – Hoắc Thiên Kình đích thân lên sân khấu trao giải!”

Lời của vị khách nữ vừa thốt ra, cả hội trường như hít phải một luồng khí lạnh…

Vị khách nam bên cạnh cũng ngẩn ra…

Úc Noãn Tâm thì lại… hoàn toàn bị chấn kinh!

Giống như là bị va đập thật mạnh, vẻ mặt của nàng chỉ còn lại sự kinh ngạc không thể che giấu, chút bình tĩnh cuối cùng trong mắt cũng biến mất.

Nàng… không có nghe lầm chứ?

Quả nhiên, dưới sự hô ủng quá mức ton hót của ban tổ chức, dáng người cao lớn kia đã xuất hiện trước tầm mắt đang kinh ngạc không thôi của mọi người.

Chỉ là dáng người thôi mà đã khiến cho tất cả mọi người nảy sinh một cảm giác mạnh mẽ khác thường.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi vào trên bóng dáng cao lớn ấy…

Sự xuất hiện của Hoắc Thiên Kình không thua gì một cơn gió lốc, nhất là trong trường hợp cả thế giới đang chú ý, bộ âu phục màu đen tôn thêm dáng người cao quý ưu nhã của hắn, thân hình lẫm liệt, đôi mắt sáng như sao, trời sinh có khí thế vương giả, gương mặt anh tuấn giống như là được điêu khắc từ đá cẩm thạch, những đường nét rất sắc sảo, ánh mắt sâu xa bén nhọn, bất giác đã làm cho người ta một cảm giác áp bức! Cả người hắn toát ra khí thế vương giả uy chấn thiên hạ.

“Trời ạ, anh ta thật là Hoắc Thiên Kình sao?”

“Đúng là Hoắc Thiên Kình sao? Thật đẹp trai!”

Các ngôi sao trong này đều đừng dậy. Trong thoáng chốc, sự kinh ngạc chuyển thành tiếng ái mộ, sau đó hội trường trở nên xao động hẳn.

Hoắc Thiên Kình lại có vẻ như hoàng thượng giá lâm, không thèm để ý tới sự hiệu quả mạnh mẽ mà sự xuất hiện của hắn mang lại. Hắn bước từng bước về phía bục trao giải. Mặc dù trên gương mặt chín chắn trưởng thành là vẻ thờ ờ vốn có nhưng trong đôi mắt lại có chút hứng thú, nhìn gương mặt trắng bệch vì kinh ngạc của Úc Noãn Tâm không chớp mắt.

Đôi mắt sẫm màu vốn lạnh lẽo kia lại đẹp cực kỳ khiến nàng không thể né tránh.

Khuôn mặt không chút biểu tình nào của hắn lại toát ra sức hấp dẫn chết người.

Môi của hắn cong thành một đường, càn rỡ mà nhìn thẳng vào vẻ kinh ngạc cùng hoang mang của nàng, dường như trong đôi mắt kín như bưng có ẩn chứa một bí mật khiến nàng không dám thăm dò.

Hắn… sao hắn lại đến đây?

“Hoắc tiên sinh…” Dường như vị khách nữ đã biết trước, vội vàng bước lên.

Hoắc Thiên Kình đứng lại, trong ánh mắt hờ hững kia chỉ có Úc Noãn Tâm. Như là buồn cười với vẻ rơi vào chấn kinh của nàng mà đôi môi mỏng lại hơi cong lên, mang theo chút nghiền ngẫm.

Dường như Úc Noãn Tâm không hít thở được.

Đâu chỉ mình nàng quên hít thở, ngay cả các ngôi sao ở dưới sân khấu cũng như thế!

Tiêu Minh Hi ở phía dưới lại nghiền ngẫm mà nhìn mọi thứ đang diễn ra trên sân khấu, trong đôi mắt thâm thúy có chút hiểu ra.

Ban tổ chức trao chiếc cúp ảnh hậu cho Hoắc Thiên Kình. Chiếc cúp này được làm từ ngọc quý cùng thủy tinh thượng hạng. Trong sự lấp lánh lộ ra vẻ xa hoa, ánh sáng trong suốt phản chiếu vào đôi mắt vẫn hàm chứa vẻ nghi vấn cùng chấn kinh của Úc Noãn Tâm.

Trong mắt Hoắc Thiên Kình có chút ý cười dịu dàng, lại bị nàng tinh tế mà nhìn thấy. Sau đó, dáng người cao lớn kia cúi xuống…

Gương mặt anh tuấn bỗng kề sát vào mặt nàng, mùi long đản hương thoang thoảng ập đến.

“Đừng nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh vậy, tự nhiên chút xíu, cưng à.”

Chóp mũi của hắn khẽ xuyên qua tóc nàng, giọng nói trầm thấp ưu nhã rơi vào bên tai nàng, không khó nghe ra chút trêu chọc trong câu xưng hô cuối cùng.

Tiếng hít thở dưới sân khấu vang lên như thủy triều ập đến, thậm chí có tiếng hét chói tai vang lên. Mặc dù bọn họ không nghe thấy lời của Hoắc Thiên Kình nhưng lại bị hình ảnh ái muội đó làm chấn kinh.

“Anh…”

Úc Noãn Tâm cả kinh, trong mắt càng thêm hoảng loạn, vừa muốn thối lui một bước đã bị hắn dự kiến được mà ôm lấy…

“Chúc mừng em!”

Giọng nói dễ nghe của Hoắc Thiên Kình thông qua micro mà dập dờn trong cả hội trường lễ trao giải. Nói xong câu này, khóe môi cong lên một cách xấu xa, ngay sau đó, lại cúi người xuống, hôn nhẹ lên trán của Úc Noãn Tâm!

Nhất thời…

Giống như là có một quả bom bùng nổ tại hiện trường, khắp nơi đều điên cuồng cả lên.

Đôi môi hơi lạnh lẽo của hắn khẽ dán vào da thịt trắng như sứ của nàng khiến nàng hơi run lên. Tiếng hét kinh ngạc cùng ánh đèn flash không ngừng lóe lên từ bên dưới khiến giờ phút này nàng rất muốn trốn chạy.

Nàng không hiểu sao hắn lại đích thân trao giải thưởng này, lẽ nào sợ sự chú ý của truyền thông còn chưa đủ sao?

Mặc dù trong giây phút nhìn thấy hắn thì trong lòng tràn đầy vui sướng nhưng những lo lắng, nghi ngờ cùng khó hiểu lũ lượt kéo đến cứ như là một bàn tay vô hình đang siết tại cổ nàng, khiến nàng không thở nổi.

“Hôm này…”

Dường như Hoắc Thiên Kình đã nhìn thấu sự kinh hoàng không thôi của nàng, hơi mỉm cười, xoay người đối mặt với sự kinh ngạc của mọi người, giọng nói trầm thấp vang lên…

“Sỡ dĩ tôi đích thân đến trao giải thưởng này là vì có chuyện quan trọng muốn tuyên bố!”

Cả hội trường lập tức trở nên im ắng.

Úc Noãn Tâm vô thức nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, gương mặt cương nghị có chứa sự tính toán sâu không lường được, ngay cả đôi mắt hắn cũng lóe lên những tia bí ẩn.

Hắn muốn nói cái gì?

Muốn tuyên bố điều gì?

Bất giác, tim của nàng bắt đầu không ngừng đập loạn lên, dường như có một dự cảm đang lặng lẽ lan ra, một cảm xúc gì đó như đang muốn vỡ bờ mà ra.

Đôi mắt đen thẳm sắc bén của Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ kiên định, một khí thế làm cho người ta phải khuất phục lan ra khắp nơi.

“Mấy ngay nay, điều mà mọi người quan tâm nhất chính là chuyện hôn lễ của Hoắc Thị. Tại đây, tôi trịnh trọng tuyên bố với các vị ngồi đây rằng hôn lễ của tôi và Noãn Tâm…”

Nói đến đây, hắn cư nhiên duỗi tay ra, không chút cố kỵ mà ôm lấy chiếc eo thon của Úc Noãn Tâm, khiến cho phần đông các nữ minh tinh đỏ mắt vì đố kỵ.

“Hôn lễ vốn quyết định tổ chức vào 10 ngày sau bị hủy bỏ!”

Một câu nói có sức mạnh không thua gì bom nguyên tử, phá tan sự im lặng của toàn trường!

Tất cả mọi người đều chấn kinh, ngay cả ban tổ chức, vị khách nữ là những người nắm rõ tình hình mà cũng trợn tròn mắt.

Úc Noãn Tâm bỗng mở to hai mắt mà quay đầu nhìn hắn. Trên gương mặt như điêu khắc của hắn không có chút biểu cảm nào, lãnh đạm như là đang tường thuật lại một chuyện không liên quan gì đến mình.

Thậm chí nàng đang hoài nghi người đàn ông trước mắt là Hoắc Thiên Kình sao?

Hắn… muốn hủy bỏ hôn lễ?

Người đàn ông đêm hôm trước còn thủ thỉ bên tai nàng, hôm này lại phá lệ mà đích thân trao giải cho nàng, thế nhưng lại đưa ra một quyết định khiến cho nàng run rẩy!

Hủy bỏ hôn ước!

Mọi thứ đến quá bất ngờ khiến nàng không kịp bình ổn cảm xúc đang hoảng loạn, ánh mắt đang chấn kinh dần lộ ra vẻ xấu hổ cùng đau đớn.

Hắn, nhất định phải làm thế này sao?

Hay là… hắn sớm đã có quyết định này rồi?

Nếu đã như thế, tại sao còn cho nàng hi vọng cùng an ủi?

Sự kinh ngạc của mọi người tuyệt đối không thua gì Úc Noãn Tâm, chỉ có hai người đàn ông là bình tĩnh.

Một người chính là kẻ đầu sỏ Hoắc Thiên Kình.

Hai là… Tiêu Minh Hi. Chỉ thấy anh vẫn dùng ánh mắt nghiền ngẫm mà nhìn mọi thứ đang diễn ra. Ánh mắt như là rất tin tưởng, chỉ là lòng tin này lại trao cho người khác.

“Hoắc, Hoắc tiên sinh, tin tức này của anh không khỏi quá đột ngột rồi!.”

Vị khách nữ không khó nhận ra gương mặt gần như trắng bệch của Úc Noãn Tâm, không khỏi không đành lòng, cười xấu hổ mà tính dàn xếp: “Tôi biết rồi, nhất định là anh đang nói đùa đúng không?”

Ngón tay của Úc Noãn Tâm vô thức nắm chặt lại, móng tay sắc nhọn gần như sắp cắm vào lòng bàn tay.

Nỗi đau đớn nhất của phải đến từ lòng bàn tay mà là từ tận đáy lòng.

Khi nàng thừa nhận mình đã yêu người đàn ông này thì như đang đánh bạc. Đáng tiếc, cuốc cùng nàng vẫn là người thua.

Hoắc Thiên Kình không khó nhận ra sự căng thẳng của cô gái trong lòng cùng vẻ thê lương trong mắt, môi hắn từ từ cong lên…

“Nói đùa? Trước giờ tôi không có thói quen nói đùa. Hôn lễ 10 ngày sau bị hủy bỏ là vì…”

Hắn đột nhiên siết chặt tay, thành công làm cho Úc Noãn Tâm thở mạnh, ý cười xấu xa từ từ lan ra trong mắt hắn.

“Hôn lễ của tôi và Noãn Tâm sẽ tổ chức vào 3 ngày nữa!”

“Hả…”

Úc Noãn Tâm ở trong lòng hắn kêu lên một tiếng, đôi mắt đang tuyệt vọng bỗng trừng to…

Nhưng tiếng kêu của nàng còn không đủ để nghe thấy, bởi vì… giờ khắc này, tiếng kêu của mọi người càng lớn hơn.

Những lời nói vòng vo rất bất ngờ này lại khiến cả hội trường ồ lên.

“Thiên Kình!” Ngón tay của Úc Noãn Tâm cũng run lên, ngay sau đó, nước mắt làm cho tất cả đều không rõ ràng.

Nàng ngỡ rằng…

Nàng thật sự ngỡ rằng…

Sự băng giá cùng tuyệt vọng trong lòng bỗng biến mất, thay vào đó là sự run rẩy vì xúc động.

“Cô bé ngốc, nhìn dáng vẻ không tin anh của em thì anh rất đau lòng.”

Hoắc Thiên Kình cười khẽ, nhẹ giọng nói: “Anh đã nói bất luận là lúc nào thì anh đều không để em rời xa anh!”

“Thiên Kình!”

Úc Noãn Tâm không biết nên nói gì mới phải, chỉ cảm thấy một cảm giác hạnh phúc đang sản sinh trong lòng, mãi cho đến khi lấp đầy, không thể thêm được nữa.

“Các vị phóng viên…” Hoắc Thiên Kình ôm chặt Úc Noãn Tâm, đôi mắt đen sâu thẳm quét qua một lượt…

“Về chuyện nhân viên của Hoắc Thị nhảy lầu gần đây, tập đoàn tài chính Hoắc Thị chúng tôi đang tích cực giải quyết, không bao lâu sau sẽ cho mọi người một câu trà lời thuyết phục. Hôn lễ của tôi là một chuyện không thể thay đổi, mục đích của việc tổ chức sớm hơn chính là hi vọng mọi người có thể hiểu được điều này! Đến lúc đó, Hoắc Thị sẽ tổ chức hôn lễ long trọng, hoan nghênh các vị đến ủng hộ!”

Môi của hắn nở một nụ cười tự tin chắc chắn. “Cuối cùng tôi bổ sung thêm một câu, tôi sẽ cố gắng hết sức để ủng hộ sự nghiệp điện ảnh của vị hôn thê của mình!”

Những lời nói tự tin nhưng chân thành của hắn khiến mọi người rộn lên, sau đó liền vang lên tiếng vỗ tay vang như sấm.

Giờ khắc này, tình yêu của bọn họ được sự chúc phúc của tất cả mọi người.

“Cảm ơn anh, Thiên Kình!”

Những giọt lệ trong mắt Úc Noãn Tâm rốt cuộc không nén được nữa mà rơi xuống, đọng trên chiếc cúp lung linh kia, những vầng sáng của hạnh phúc bỗng tỏa ra.

Rốt cuộc nàng đã cảm nhận được… làm người phụ nữ của hắn thì hạnh phúc biết bao nhiêu! Ngày hôm nay, nàng sẽ suốt đời khó quên!

Trong mắt Hoắc Thiên Kình cũng đầy vẻ xúc động, đau lòng mà kéo nàng tới gần, không chút để ý tới ánh nhìn chăm chú của mọi người mà hôn Úc Noãn Tâm thật sâu.

Mắt của nàng mở thật to, con ngươi trong suốt lóe lên vẻ ướt át, nhìn thấy trên gương mặt anh tuấn băng giá của Hoắc Thiên Kình nở nụ cười phong tình vô tận thì cuối cùng cũng thả lỏng mà nhắm mắt lại, mặc cho tiếng vỗ tay vang dội vang lên ở hai bên tai.

Miễn là giờ phút này, bọn họ được hạnh phúc…



 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: