truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 08 – Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 5 – Sự tàn nhẫn trong vẻ ấm áp

 Tuy nói rằng truyền thông là một loại phương tiện, nhưng đồng thời cũng có loại quyền lực thứ tư, chính là quyền  phân xử và phán xét. Sự việc thường là như thế, khi một sự kiện trở thành câu chuyện mang tính cộng đồng, sau khi hình thành dư luận xã hội, giới truyền thông cũng bắt đầu sử dụng quyền lực thứ tư của mình, tiến hành can thiệp bằng truyền thông. Bước kế tiếp có thể thúc đẩy sự việc phát triển sang một hướng khác.

Scandal liên tiếp của Úc Noãn Tâm trở thành một hiệu ứng, bị giới truyền thông gọi là “hiệu ứng Úc Noãn Tâm”. Trong lúc này, tất cả báo chí, internet, radio, đài truyền hình đều chìm trong chủ đề về Úc Noãn Tâm. Thậm chí nhiều phương tiện truyền thông muốn chiến thắng trong việc thu hút tỉ suất người xem, không tiếc đem sự việc trước và sau khi Úc Noãn Tâm nổi tiếng chế biến thành các chủ đề.

Bắt đầu từ tranh chấp giữa Úc Noãn Tâm và Ngu Ngọc trong đoàn làm phim “Thâm cung kế”, đến Úc Noãn Tâm cùng Hoắc Thiên Kình đi nghỉ. Từ Úc Noãn Tâm và tổng tài của Tả Thị ra vào có nhau đến hủy bỏ hôn ước. Từ Hoắc Thiên Kình và Phương Nhan hủy bỏ hôn ước đến chuẩn bị cưới Úc Noãn Tâm vào cửa. Cuối cùng đến việc Ngu Ngọc bị hại chết, tổng tài của  Hoắc Thị đặc biệt mời luật sư vàng để đảm bảo cho an nguy của Úc Noãn Tâm… Các sự việc chỉ cần là về Úc Noãn Tâm, giới truyền thông đều nói rất hăng say.

Trong lúc này, cảnh sát cũng đã vài lần triệu tập Úc Noãn Tâm, chỉ có điều vẫn tốn công vô ích như cũ. Mỗi lần Úc Noãn Tâm đều khai khẩu cung giống nhau, không khác chút nào với chuyện xảy ra ngày hôm đó. Kỳ Ưng Diêm cũng khẩn trương chuẩn bị tài liệu liên quan đến vụ kiện, hy vọng  có thể tiến thêm một bước nữa tìm được bằng chứng xác thực có thể giúp nàng thoát tội.

Đoàn làm phim “Vệ Tử Phu” cũng không vì vụ kiện của Úc Noãn Tâm mà ngừng hoạt động. Ngược lại bởi vì giới truyền thông liên tiếp đưa tin và chú ý, khiến tỉ suất người xem ngày càng cao. Rất nhiều khán giả quan tâm đến tình trạng hiện tại của Úc Noãn Tâm, tất nhiên, cũng có nhiều người thích xem náo nhiệt, vì vậy mà tỉ suất người xem tăng lên không ngừng.

Hiện nay bộ phim đang đi vào giai đoạn cuối cùng, cho nên Úc Noãn Tâm đem hết tâm tư tập trung vào việc đóng phim, cũng không bị vụ kiện cáo làm phân tán sức lực. Ít nhiều đã khiến cho những lo lắng bất an của Ôn Dương được chôn xuống đáy lòng.

Đối mặt với tai tiếng khắp nơi, cũng chỉ có Úc Noãn Tâm là bình tĩnh như thường, điều này khiến cho hình ảnh nàng trong lòng mọi người thay đổi không ít, chí ít cũng cho rằng nàng có can đảm.

Ánh trăng tĩnh lặng như nước, trong gió đêm lặng lẽ phảng phất hương hoa quỳnh thoang thoảng, vô cùng nhẹ nhàng lan tỏa vào từng ngóc ngách của căn phòng…

Trước gương trang điểm, Úc Noãn Tâm vừa mới tắm rửa xong, kéo chiếc khăn lông chụp tóc ra, tóc dài đen nhánh cứ thế mà buông xuống. Nhìn bản thân mình trong gương, nhất thời cảm thấy ngẩn ngơ. Từ lúc nào nàng đã quen sinh hoạt trong biệt thự Lâm Hải?

Đang suy nghĩ, cảm thấy có một bàn tay to đặt trên đỉnh đầu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đùa nghịch mái tóc dài hơi ẩm ướt của nàng. Ngay lúc đó máy sấy bên người bị lấy mất, bao bọc nàng là mùi long đản hương quen thuộc…

Úc Noãn Tâm ngẩn ra, vừa muốn vươn tay, tiếng nói trầm thấp từ trên đỉnh đầu truyền xuống…

“Hãy để anh.”

Trái tim, không khỏi rung động một chút. Từng sợi tình cảm ấm áp nhẹ nhàng tựa như mạng nhện trong chốc lát lan tràn khắp mọi ngóc ngách trong tâm hồn nàng…

Hơi ấm từ máy sấy thổi tới, ngón tay thon dài của người đàn ông khẽ cuốn lấy tóc đen, thậm chí quan tâm xoa bóp da đầu cho nàng. Sức lực nhẹ nhàng dễ chịu làm nàng thấy buồn ngủ.

Đôi mắt trong trẻo vô thức nhìn vào gương, tấm gương phản chiếu khuôn mặt anh tuấn cương nghị của Hoắc Thiên Kình. Hắn chăm chú thổi khô mái tóc dài cho nàng, giống như là đang làm một chuyện gì cực kỳ quan trọng. Bờ môi mỏng gợi cảm hơi mím lại, chiếc cằm trơn bóng sạch sẽ. Ánh mắt của nàng rơi vào khuôn ngực rộng lớn của hắn. Vừa tắm xong nên hắn chỉ quấn lấy một cái khăn tắm, để lộ nửa người trên, làn da ngăm đen khỏe mạnh rạng rỡ mê hoặc dưới ánh đèn. Bởi vì thường xuyên tập thể hình, cơ thể hắn rất rắn chắc cường tráng, da thịt săn chắc khiến phụ nữ chỉ cần nhìn qua sẽ không nhịn được mà hét lên.

Nhìn ngắm, Úc Noãn Tâm cảm thấy tim đập dồn dập khó hiểu. Nàng không thể không thừa nhận mình chỉ là một phụ nữ bình thường, nhìn thấy đàn ông có dáng người cỡ báu vật quốc gia thì không khỏi bị miên man bất định. Huống hồ, nàng và người đàn ông này đã có thân mật da thịt…

Dường như cảm thấy sự chú ý của nàng, mắt của hắn đột nhiên ngẩng lên, cùng đối diện với đôi mắt đẹp của nàng trong gương, bên môi hiện lên nụ cười vui vẻ…

“Thế nào, em vừa lòng với sự phục vụ của ông xã tương lai này chứ?” Trước đây, có đánh chết hắn cũng không nghĩ là mình sẽ sấy tóc cho phụ nữ, lúc này lại cảm thấy làm như vậy có chút hạnh phúc.

Úc Noãn Tâm đỏ mặt, vội vã dời mắt đi, trái nhưng tim thì lại vì những lời vừa rồi của hắn mà không ngừng đập loạn.

“Anh đừng quá đắc ý, tôi cũng chưa hề đáp ứng gả cho anh…” Nàng nhẹ giọng phản bác.

“Cái gì?”

Có lẽ là âm thanh của máy sấy tóc át mất lời của nàng, Hoắc Thiên Kình tắt máy sấy, cúi người nhìn nàng trong gương, trầm giọng hỏi: “Em vừa nói cái gì?”

“Tôi…” Úc Noãn Tâm nhìn vào ánh mắt quá mức nghiêm túc cùng cố chấp của hắn, dường như trong mắt hắn có một tia sáng trong trẻo, khẽ quét sạch những mê man trong đáy lòng nàng….

“Nếu anh chỉ vì Lăng Thần mới lấy tôi, như vậy… thật ngớ ngẩn.” Giọng nói của nàng mềm mại đi nhiều.

Dường như đêm nay có hương vị ấm áp, khiến nàng không đành lòng phá hỏng.

Hoắc Thiên Kình nghe xong không giận mà còn cười, ôm lấy nàng, hai người cùng ngồi ở trên chiếc ghế kiểu hoàng thất sang trọng. Cảnh này nếu người ngoài nhìn vào sẽ thấy tràn ngập ngọt ngào và ấm áp.

“Noãn, em không có quyền lựa chọn, nhất là vào lúc này, em chỉ có thể gả cho tôi!” Giọng điệu ra lệnh như trước, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy sự tức giận.

Úc Noãn Tâm nghi hoặc nhìn hắn, không lí giải được ý tứ trong lời hắn nói.

“Bây giờ mọi tin tức bất lợi đều nhằm vào em, cho dù lần này thắng kiện, hình tượng của em trước công chúng cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Muốn giải quyết tất cả trong một lần, cách giải quyết tốt nhất chính là gả cho tôi!” Hoắc Thiên Kình tựa như đang làm giao dịch với nàng, nói rất hợp tình hợp lí.

Úc Noãn Tâm cẩn thận nhìn hắn, tỉ mỉ quan sát đôi mắt vô cùng trong trẻo của hắn. Qua một lúc, nàng mới mở miệng hỏi: “Anh tin Ngu Ngọc không phải là do tôi giết sao?”

“Tin chứ!” Hắn đáp không một chút chần chừ, đôi mắt ánh lên tia sáng trong trẻo kiên định.

“Tại sao?” Trái tim của nàng nổi lên cảm động. Vì sao vào lúc này, tất cả mọi người đều đang chĩa mũi nhọn vào nàng, chỉ có người đàn ông này là tin chắc nàng vô tội? Hắn không phải rất hận nàng sao?

“Dựa vào những gì tôi biết về em!” Mấy chữ ngắn gọn nhưng lại biểu hiện ra tình cảm mà ngay cả hắn cũng không biết.

Lòng nàng chấn động. Ánh mắt chăm chú kia của hắn làm trái tim nàng không ngừng đập loạn.

Thế này là sao? Từ sau đêm xảy ra chuyện, sau khi hắn ôm nàng vào trong lồng ngực ấm áp, ở bên tai nàng khẽ hỏi câu “Có sợ không?” thì mỗi khi nhìn thấy hắn, trái tim của nàng đều hoảng loạn khó hiểu, thậm chí có đôi khi đỏ mặt tía tai. Mấy ngày này, hầu như hắn đều gạt công việc sang một bên, không những bận bịu về vụ kiện của nàng, mà còn tự mình đưa đón nàng tới phim trường. Những hình ảnh mà phóng viên chụp được đều là hai người bọn họ ở chung một chỗ.

Nếu như không phải vì Lăng Thần, nàng nhất định sẽ nghĩ đây là sự quan tâm chăm sóc. Mấy ngày nay, mọi hành động của Hoắc Thiên Kình đều rất giống với một người tình, như thể hai nguời bọn họ đang yêu đương. Mà người nàng yêu cũng chỉ có… người đàn ông này…

Nghĩ tới đây, Úc Noãn Tâm bị chính suy nghĩ bản thân làm hoảng sợ, nàng đột nhiên bừng tỉnh lại, vội vàng quay mặt sang chỗ khác.

Thật là nực cười, chắc lúc trước khi Hoắc Thiên Kình theo đuổi Phương Nhan cũng như thế này, nếu không làm sao Phương Nhan lại yêu hắn hết mình như vậy? Loại đàn ông có điều kiện như hắn, hơn nữa với hành động quan tâm như vậy, làm cho phụ nữ muốn không yêu cũng khó…

Nghĩ tới đây, lòng Úc Noãn Tâm mơ hồ cảm thấy chua xót…

“Nghĩ cái gì vậy?” Hoắc Thiên Kình buồn cười nhìn nàng khi thì ngờ vực khi thì nhíu mày. Nhẹ nhàng xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng qua. “Yên tâm đi, vụ kiện này nhất định sẽ thắng, hung thủ hại chết Ngu Ngọc cũng sẽ bị trừng phạt, không nên quá lo lắng.”

“Anh không đau lòng sao?” Úc Noãn Tâm đột nhiên hỏi một câu như vậy.

Hắn nhướng mày, đợi nàng nói tiếp.

“Ngu Ngọc ở bên cạnh anh ba năm, nói cho cùng thì cô ấy là người đàn bà của anh. Lẽ nào cô ấy chết anh lại không chút đau lòng nào sao?”

“Tôi đau lòng!”

Trái tim Úc Noãn Tâm nghẹn lại, nhìn cánh môi mỏng của hắn…

“Sở dĩ tôi đau lòng là bởi vì cô ta làm tổn thương em. Nếu như không phải cô ta đã từng là người đàn bà của tôi, em đã không bị tổn thương.” Ngữ khí hắn thay đổi, cánh môi khẽ mở, lời nói kiên định theo đó đi ra.

Cảm giác khó chịu ở trong tim biến mất, nhưng lại khiến Úc Noãn Tâm sinh ra sợ hãi… Nàng sợ tim mình sẽ đắm chìm vào sự ấm áp rất đẹp này, cuối cùng bản thân cũng trở thành Phương Nhan…

Không…

Lòng của nàng giãy giụa một cách bất lực, nhưng càng giãy thì càng loạn

“Đừng suy nghĩ lung tung, bà nội đã chọn được ngày rồi, mồng năm tháng sau âm lịch. Em cũng biết bà là người Hoa nên tương đối coi trọng ngày lành tháng tốt.” Bàn tay to của Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng, sự mềm mại ở trong tay làm hắn quyến luyến không thôi.

Úc Noãn Tâm run lên. “Nhanh như vậy?”

“Bà cụ nóng ruột như thế là rất bình thường, ai bảo em khiến cho bà hài lòng như thế?” Hoắc Thiên Kình cười nhẹ.

Hơi thở của nàng dần dần có chút gấp gáp, ánh mắt ngẩn ngơ, để mặc hắn vuốt ve mái tóc dài, mọi hỗn loạn trong lòng đồng thời trỗi dậy…

Gả cho hắn? Nàng thực sự phải gả cho hắn?

“Ngày mai, chờ em diễn xong, tôi sẽ đưa em đến bệnh viện…”

Trái tim của nàng đập “thình thịch” một tiếng, nhìn hắn đầy cảnh giác.

Hoắc Thiên Kình khẽ cười. “Tôi chỉ đơn thuần muốn đến thăm ba mẹ vợ mà thôi, đừng coi tôi như thú dữ hung ác như vậy.”

Không khí yên tĩnh lạ thường…

Trên mặt của Úc Noãn Tâm dần hiện lên vẻ yên lặng tuyệt vọng…

Rất lâu sau, rốt cuộc nàng mới nhìn vào mắt của hắn. Đôi mắt đen như làn nước hồ thu, có vẻ thuần khiết như dòng suối trong vắt trên núi cao…

“Năm ấy khi sinh nhật mười sáu tuổi của Lăng Thần, anh ấy hò hét đòi cậu đưa anh ấy ra vùng ngoại ô xem lá đỏ… Bởi vì đêm hôm trước trời mưa rất to, cho nên anh đã rất lo lắng mà ngăn cản, đáng tiếc Lăng Thần cùng cậu vẫn một mực đi. Cuối cùng khi đi qua hẻm núi thì xảy ra sạt lở đất. Cậu của Lăng Thần cũng chính là cha của anh, vì cứu Lăng Thần, mà không thể chạy thoát…” Nàng từ tốn kể lại những lời Lăng Thần đã từng nói với mình.

Rõ ràng cánh tay đang ôm chặt thắt lưng của nàng có chút chấn động, sau khi nàng nói xong, nâng cằm của nàng lên…

“Là hắn nói cho em?”  Tiếng nói trầm thấp để lộ ra sự không hài lòng.

Úc Noãn Tâm bình tĩnh nhìn hắn, dần dần trong ánh mắt tràn ngập sự thương hại…

“Ai nói cho tôi biết không quan trọng, quan trọng là… Vì sao anh không hiểu mọi chuyện chỉ là ngoài ý muốn. Từ đầu tới cuối Lăng Thần đều là vô tội. Nhiều năm qua anh ấy vẫn luôn sống trong sự áy náy và tự trách, thêm sự oán hận của anh càng làm anh ấy sống thêm khổ sở. Hai người hà tất đều phải sống đau khổ như vậy? Cho dù anh căm thù anh ấy, oán hận anh ấy cũng vô ích. Lúc trước nếu cha anh đã lựa chọn cứu anh ấy, hẳn là sớm đã nghĩ tới kết quả. Người đã chết thì thôi, sao người sống còn phải dây dưa đau khổ như vậy? Làm như thế, đối với anh, với Lăng Thần, với Phương Nhan, thậm chí đối với tôi đều không công bằng!”

Sắc mặt Hoắc Thiên Kình càng trở nên khó coi, nụ cười bên môi cũng ngưng lại, con ngươi đen trong suốt dần trở nên sắc bén…

“Đây là sự thật mà hắn nói cho em? Mà em muốn dùng sự thật này để giải quyết vấn đề?”

Ánh mắt Úc Noãn Tâm bối rối. “Chí ít tôi không muốn làm quân cờ để anh trả thù!”

“Sao tới giờ mà em còn cho rằng mình có tự do? Có thể không gả cho tôi?” Tay Hoắc Thiên Kình đột nhiên thêm sức, khiến cho nàng nhíu mày. “Úc Noãn Tâm, tôi nói cho em biết, tôi đã muốn kết hôn với em thì nhất định sẽ làm được!”

“Anh muốn thế nào thì mới có thể rũ bỏ hận thù? Lẽ nào sống như vậy thì có ý nghĩa gì sao? Thậm chí ngay cả hạnh phúc nửa đời sau của mình cũng muốn hy sinh?” Úc Noãn Tâm cố nén sự đau đớn ở cằm mà nói.

Hoắc Thiên Kình hung hăng nhìn nàng chằm chằm, hơi thở tràn đầy sự nguy hiểm như dã thú, tựa như bản tính khát máu vốn ngủ đông đã lâu nay bỗng trỗi dậy….

Úc Noãn Tâm không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào hắn, tuy trong lòng vẫn hoảng sợ, nhưng buộc bản thân mình không được né tránh.

Không khí ngưng trệ bắt đầu dần thay đổi…

Sau một lúc lâu, đôi mắt vằn đỏ của Hoắc Thiên Kình dần dần biến đổi, từ từ trở nên trong như vừa rồi, thậm chí môi hắn còn khẽ cười…

Mùi vị nguy hiểm dần biến mất…

“Em cứ tin tưởng lời hắn nói như vậy?” Hắn bật ra một câu hỏi, giọng nói trầm thấp nặng như tảng đá mà đè thẳng vào lòng nàng….

“Đương nhiên!” Úc Noãn Tâm không chút hoài nghi.

“Thật là một cô gái ngốc…”

Hắn bỗng nở nụ cười, trong tiếng nói trầm thấp có sự thương tiếc cùng bất đắc dĩ, nhưng lại tựa như là uốn nắn. “Hắn nói gì em cũng tin, chỉ vì em còn yêu hắn sao?”

Vẻ đau lòng, chợt lóe qua mắt hắn….

Úc Noãn Tâm nhạy cảm nắm bắt được thần sắc trong mắt hắn, đột nhiên lòng đau đớn. Nhìn thấy ánh mắt cô đơn của hắn, nàng lại có một cảm giác xúc động muốn ôm hắn vào lòng…

Tại sao có thể như vậy?

“Lăng Thần anh ấy… Anh ấy không cần phải gạt tôi.” Lời của nàng lại có chút ngập ngừng.

“Vậy sao?” Sự bất đắc dĩ lan tràn ra trong ánh mắt Hoắc Thiên Kình, lan tới bên môi lại trở thành một loại khổ sở.

Ánh mắt Úc Noãn Tâm ngây ra, cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy một Hoắc Thiên Kình như vậy. Hắn vẫn luôn hờ hững làm kẻ khác nhìn không thấu, có vẻ tự cao tự đại luôn nắm mọi việc trong tay. Nhưng giờ này khắc này…

Hắn nhìn nàng, bàn tay đang giữ chặt cằm của nàng dần đưa lên khuôn mặt nàng, như là đưa ra quyết định quan trọng, thản nhiên nói…

“Nếu em đã cho rằng hắn không cần phải lừa gạt em, vậy… lẽ nào hắn chưa từng nói cho em, quan hệ giữa tôi và hắn?”

Trái tim Úc Noãn Tâm “thình thịch” một tiếng, nàng trả lời trong vô thức: “Anh và Lăng Thần, hai người không phải là… anh em họ sao?”

Nụ cười trong mắt Hoắc Thiên Kình xen lẫn vẻ đau đớn, thậm chí là phẫn hận…

“Tôi và hắn đúng là anh em, nhưng mà không phải anh em họ, là…” Hắn nhìn nàng, từng câu từng chữ tuyên bố: “Anh – em – ruột!”

Ba chữ cuối cùng tựa như quả bom nổ tung trong tim Úc Noãn Tâm, phá nát tất cả bình tĩnh của nàng, thậm chí ngay cả những lời an ủi tốt đẹp định nói với hắn đều tan thành mây khói trong nháy mắt…

Đôi mắt đẹp của nàng vì kinh ngạc mà trừng lớn, cũng vô thức mở to. Tin tức này đối với nàng mà nói thì không thua gì chiến tranh thế giới, trong lúc nhất thời không thể tiếp thu được sự thực này.

Gương mặt anh tuấn mà khổ sở trước mắt nàng ngày càng gần. Dường như hắn không muốn giải thích điều gì, chỉ vô thức tìm kiếm sự ấm áp thuộc về hắn….

Đôi môi mỏng bắt lấy cái miệng nhỏ nhắn đang kinh ngạc của nàng, hắn ôm nàng càng chặt. Ban đầu là lướt qua sau càng thêm thâm nhập thăm dò, chiếm giữ, sau cùng hơi thở khàn đục của hắn phả vào bên cánh mũi của nàng, ôm lấy cả người nàng cùng ngã xuống giường…

“Noãn, em chỉ cần gả cho tôi là được rồi, chỉ đơn giản như vậy…” Hắn khẽ lẩm bẩm những lời này bên tai nàng.

Suốt một đêm, hắn như là đang gửi gắm điều gì, một lần lại một lần phát tiết dục vọng lên trên người nàng, mãi cho đến khi nàng không tiếp thụ được nữa, nặng nề thiếp đi…

Ánh đèn trong đoàn làm phim bất ngờ sáng lên, dưới sự vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, cuối cùng “Vệ Tử Phu” cũng hoàn thành. Tất cả mọi diễn viên cùng nhân viên làm việc đều ôm lấy nhau, song song với niềm vui còn có vẻ lưu luyến không rời. Dù sao cũng cùng làm việc một chỗ lâu như vậy, tuy rằng quá trình rất gian khổ, nhưng ngày mai mỗi người mỗi ngả thì tâm tình cũng ảo não.

“Noãn Tâm, lần này danh hiệu ảnh hậu sẽ tranh đoạt rất gay gắt, em cần phải chuẩn bị tâm lí cho thật tốt.” Tiêu Minh Hi nói đùa.

Ánh mắt Úc Noãn Tâm hơi ảm đạm. “Mình Hi, đừng nói giỡn vậy. Bây giờ em đang đứng nơi đầu sóng, không biết lúc nào sẽ bị cuốn vào đáy biển…”

“Em phải tin tưởng Hoắc tiên sinh!” Tiêu Minh Hi đột nhiên nói một câu như vậy.

Hả?

Úc Noãn Tâm bị lời của anh làm sửng sốt.

Anh cười cười. “A, ý của anh là, Hoắc Thiên Kình sẽ không để em gặp chuyện chẳng lành, huống chi ngày kết hôn của hai người cũng gần tới rồi, chỉ cần hai người kết hôn thì tình trạng bất lợi của em có thể xoay chuyển.”

“Em cũng không phải…”

“Noãn Tâm, em hiểu lầm rồi, anh cũng không cho rằng em vì tiền đồ mà vứt bỏ hạnh phúc. Anh chỉ muốn nói cho em biết, Hoắc Thiên Kình thật sự hợp với em!” Tiêu Minh Hi vỗ nhẹ vào vai nàng, nói với vẻ mặt kiên định.

“Minh Hi, thật ra em…“

“Này, anh đang làm gì vậy?”

Úc Noãn Tâm muốn mở miệng giải thích tiếp thì lại bị thanh âm bén nhọn của An Nhã cắt ngang. Nàng nhíu mày, bất mãn nhìn vẻ mặt vênh váo tự đắc của An Nhã.

Nàng đang quát mắng một thư ký trường quay. “Anh vừa mới bỏ cái gì vào trong này? Còn nữa, tại sao anh lại mua nước chanh?”

Ánh mắt mọi người đều đổ về đó…

Thư ký trường quay oan ức nói: “Tôi, tôi chỉ là thấy mọi người diễn cả ngày rất vất vả, cố ý đến phố người Hoa mua cháo xương heo cho mọi người. Đây là phần của Úc tỷ, chị ấy không thích quá nhiều bột ngọt nên tôi đã cho thêm chút nước cốt chanh vào…”

Ánh mắt An Nhã ngẩn ra.

“Quả thật là tôi nhờ anh ta thêm chanh vào!” Úc Noãn Tâm bước xuyên qua đám đông đi tới trước mặt thư ký trường quay, nhìn chén cháo xương heo nóng hổi. Từ sau khi đi thăm Ngu Ngọc lần trước, nàng cũng bắt đầu thích ăn cháo này, chẳng qua là có chút không chịu nổi mùi bột ngọt.

Anh mắt trong trẻo của nàng nhìn vào khuôn mặt đang xấu hổ không thôi của An Nhã không chớp mắt, từng câu từng chữ hỏi: “Cô cho là… anh ta chuẩn bị bỏ cái gì vào trong cháo?”

“Tôi… Tôi chỉ lo lắng anh ta bỏ bậy bạ vào làm ảnh hưởng đến dạ dày của mọi người mà thôi.” Ánh mắt An Nhã mập mờ trong nháy mắt, giọng điệu hơi ấp úng trở nên kiên định.

Úc Noãn Tâm cười khẽ, cầm lấy lọ nước cốt chanh, cao giọng hỏi: “Tôi muốn hỏi cô một chút, cháo xương heo không thể dùng chung với nước chanh sao?”


Chương 6 – Phát hiện

An Nhã nghe xong thì người khẽ run lên, dường như trong giọng nói lớn tiếng tràn ngập vẻ bối rối rất rõ rệt. Cô ta khoác tay, đầu mày nhíu chặt lại mà nói:

loading...

“Tôi không hiểu cô đang nói gì, thật là thần kinh. Tôi cũng chỉ muốn tốt cho cô. Cô luôn miệng nói mình không phải hung thủ độc hại chết Ngu Ngọc, vậy thì còn có người khác. Tôi chỉ sợ cô cũng giẫm vào vết xe đổ của Ngu Ngọc cho nên mới khẩn trương hỏi mà thôi. Khẩn trương như vậy thì có vấn đề sao chứ!”

Thở hồng hộc mà nói xong, cô ta liền gạt đám người đi ra ngoài. Thư ký trường quay cùng các nhân viên khác chả hiểu ra làm sao cả, trợn mắt mà nhìn lẫn nhau…

Úc Noãn Tâm nhìn bóng lưng ngày càng xa của cô ta, lòng càng ngày càng lạnh…

“Noãn Tâm! Em không sao chứ?” Tiêu Minh Hi thấy sắc mặt nàng nghiêm túc, không khỏi lo lắng mà hỏi thăm.

Úc Noãn Tâm lắc đầu nhưng trong ánh mặt vẫn tràn ngập vẻ nghi ngờ rất rõ ràng.

Tất cả mọi người đều biết Ngu Ngọc trúng độc mãn tính trong cháo xương heo mà chết, nhưng chỉ có cảnh sát, Hoắc Thiên Kình và nàng mới biết chất độc mãn tính trong cháo phải kết hợp với nước chanh mới có tác dụng. Về điểm này, cảnh sát vẫn chưa công bố với truyền thông…

Nhưng… sao An Nhã lại lo lắng cháo xương heo và nước chanh như thế?

Nếu như vừa rồi nàng không hoa mắt thì trong mắt An Nhã xẹt qua chính là… hoảng loạn!

Cái này không thể không khiến nàng nghi ngờ…

~~~~ Vficland.com ~~~~

Để chúc mừng bộ phim hoàn thành, Ôn Dương đặc biệt tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Mãi cho đến khuya thì tiệc mới tàn.

Chuyện xảy ra vào ban ngày khiến Úc Noãn Tâm nghĩ thế nào cũng không ra. Kỳ luật sư nghe lời của nàng xong thì cũng bắt đầu bắt tay vào điều tra.

Ngồi trong xe, nàng đột nhiên thấy có chút bức bối, bèn từ từ hạ cửa sổ xuống.

“Úc tiểu thư, thiếu gia đã dời thời gian đi thăm ba mẹ cô lại tới ngày mai, bởi vì tiệc chúc mừng hôm nay quá muộn. Lúc này mà đi bệnh viện thì không tiện lắm. Mặt khác, hôm nay thiếu gia phải họp nên không thể đích thân tới đón cô được…”

“Được, tôi biết rồi!” Úc Noãn Tâm có chút buồn bực mà ngắt lời của tài xế Will.

Ông ta là người Pháp chính gốc, làm lái xe cho Hoắc gia đã gần hai mươi năm. Tuy đã năm mươi nhưng vẫn duy trì vẻ nhiệt tình cùng lãng mạn vốn có của người Pháp.

Will nhìn thoáng qua Úc Noãn Tâm từ kính chiếu hậu, lập tức nhún vai: “Úc tiểu thư, đừng trách tôi lắm mồm, thật ra thiếu gia rất quan tâm tới cô. Cho dù là Phương Nhan lúc trước, thiếu gia cũng không quan tâm đến vậy.” Nói xong, bèn xoay vô lăng một cái, xe rẽ vào con đường mà bình thường khi về biệt thự Lâm Hải sẽ không đi qua.

Úc Noãn Tâm chỉ quan tâm đến lời của ông ta, trong lòng chấn động, hoàn toàn không chú ý tới cảnh vật bên ngoài cửa sổ khác hẳn với bình thường.

“Thiếu gia nhà ông, bình thường anh ta không quan tâm tới Phương Nhan sao?” Nàng hỏi vô thức.

Will hơi bĩu môi. “Tất cả người hầu đều biết thiếu gia không hề yêu Phương Nhan, đừng nói chi là quan tâm. Chúng tôi chưa từng thấy hai người bọn họ sóng đôi xuất hiện tại biệt thự cũ. À, chỉ có một lần, chính là hôm mà cô cùng Lăng Thần thiếu gia cũng đến biệt thự đó!” Ông ta vừa nói vừa vui vẻ huýt sáo.

Úc Noãn Tâm nghe xong, trong lòng nổi lên cảm giác không rõ ràng. Giống như là ngọt ngào, lại như là vui vẻ, tóm lại là cảm giác mà nàng không thể nắm bắt được. Nàng chuyển đầu ra phía cửa sổ hít một hơi, thử áp chế cảm giác kì lạ này xuống. Nhưng  khi ánh mắt vô tình lướt qua bên đường thì lập tức dừng lại một chút. Ngay sau đó…

“Will, dừng xe!” Giọng của nàng đột nhiên trở nên gấp gáp.

“Két…” Xe bất thình lình được thắng lại, Will cả kinh mà vội vàng quay đầu lại. “Úc tiểu thư, xảy ra chuyện gì sao?”

Úc Noãn Tâm quay đầu cố gắng tìm kiếm, cuối cùng khi tìm được mục tiêu vừa rồi một lần nữa thì ánh mắt sáng lên…

Cách đó không xa, một đôi nam nữ đang đứng ở bên cạnh xe. Nam thì tây trang giày da, nữ thì váy áo sang trọng. Tuy rằng trời đã khuya, tuy hai người đồng thời mang kính râm nhưng Úc Noãn Tâm vẫn nhận ra bọn họ… Tả Lăng Thần cùng Phương Nhan! Rõ ràng là hai người bọn họ vừa mới dùng cơm trong nhà hàng cao cấp xong!

“Will, tôi xuống xe ở đây, lát nữa tôi tự bắt xe mà về, ông lái xe đi đi!” Nàng vừa nói vừa cầm lấy túi xách, vội vã chuẩn bị xuống xe.

Will vừa nghe đã quýnh lên: “Úc tiểu thư, không được đâu, thiếu gia sẽ trách tôi…”

“Ông cứ nói đây là ý của tôi, anh ta sẽ không làm khó ông.” Úc Noãn Tâm vội vàng nói xong liền xuống xe. Bóng dáng xinh đẹp hòa vào trong bóng đêm…

Nàng muốn đi gặp Lăng Thần để xác nhận một chút xem rốt cuộc lời Hoắc Thiên Kình nói là thật hay giả?

Hai người bọn họ thế nhưng lại là anh em ruột? Đây… sao có thể thế được? Lẽ nào bọn họ là cùng cha khác mẹ sao? Hay là cùng mẹ khác cha? Càng ngày càng không bình thường.

Nhìn bóng dáng của cô gái dần dần đi xa, khuôn mặt vốn lo lắng của Will bỗng nhiên mỉm cười. Sau đó rút điện thoại ra…

“Thiếu gia, Úc tiểu thư đã nhìn thấy Lăng Thần thiếu gia trên đường ST rồi… Được, được…”

Dường như Phương Nhan đang cùng Tả Lăng Thần tranh chấp điều gì đó. Rõ ràng vẻ mặt của hai người rất kích động lại lộ ra vẻ kỳ lạ. Úc Noãn Tâm vốn muốn tiến lên bỗng dừng bước. Khi nhìn thấy cuối cùng hai người bước lên xe, nàng cũng vội vã bắt taxi đi theo…

“Bác tài, đi theo chiếc xe phía trước, cảm ơn!”

Tài xế quay đầu nhìn Úc Noãn Tâm một cái, cười nhạo mà nói: “Người ta lái là xe thể thao, tôi sẽ cố gắng theo. À, cô là cảnh sát chìm sao, bắt người xấu hả? Có điều nhìn cô rất quen mắt, hình như là một ngôi sao…”

Úc Noãn Tâm đã không có lòng dạ nào mà để ý đến những lời trêu chọc cùng nghi vấn của bác tài. May mà trên mặt nàng đeo kính râm thật lớn, ít nhất là có thể không làm cho bác tài kinh ngạc.

Xe thể thao chạy trước, taxi theo sát không rời. Khi nhìn thấy nhà cửa hai bên đường càng ngày càng quen thuộc, gương mặt của Úc Noãn Tâm cũng trở nên tái mét…

Rốt cuộc chiếc xe thể thao cũng hoãn lại tốc độ trước một ngôi biệt thự. Sau khi thông qua máy quét, cánh cổng của biệt thự từ từ được mở ra. Chiếc xe giống như một con cá lặn vào trong bóng đêm…

“Xe của tôi không thể vào được nữa.” Bác tài thò đầu nhìn ngôi biệt thự nguy nga trước mắt một chút, lại quay đầu nhìn Úc Noãn Tâm. Ông ta nhíu mày một chút rồi đột nhiên nhớ ra, vỗ vào đầu: “A, rốt cuộc tôi phát hiện cô giống ai rồi, cô rất giống Úc…”

“Đây là tiền xe. Không cần thối lại!” Úc Noãn Tâm xuống xe, dùng một tờ tiền có giá trị lớn ngăn lại nghi vấn của ông ta. Ông ta nói thầm vài tiếng rồi lái xe đi.

Ánh trăng chiếu lên làm cho gương mặt của Úc Noãn Tâm dường như mất đi huyết sắc. Nàng lẳng lặng mà nhìn ngôi biệt thự trước mắt… Nơi này nàng đã quá quen thuộc, đo là biệt thự của Lăng Thần!

Tại sao đã khuya thế này mà Phương Nhan còn theo anh ấy về biệt thự?

Dường như cả thế kỷ trôi qua. Khi từ phía xa xa truyền đến những âm thanh không rõ thì Úc Noãn Tâm mới dần hoàn hồn lại. Lúc này mới phát hiện ra mình đã đứng trước cổng biệt thự gần hai mươi phút rồi…

Gần như là run rẩy, nàng ấn mật mã ở cổng. Mật mã này là lúc trước Tả Lăng Thần nói cho nàng biết, không cần trải qua máy quét, có thể ra vào biệt thự một cách tự do như chính chủ nhân.

Lá cây hai bên đường xào xạc lay động. Mỗi bước đi về phía trước thì lòng của nàng lại nặng thêm một chút… Nàng không biết mình đang sợ hãi điều gì, cũng không biết vì sao hai người họ sẽ cùng về biệt thự. Mặc dù nàng rất muốn quay đầu rời khỏi nơi này, nhưng vẫn không thể khống chế được hai chân mình. Từng bước từng bước đi về phía phòng khách của biệt thự.

Dường như những người hầu đều đã đi nghỉ ngơi, chỉ còn có cái bóng bị ngọn đèn chiếu kéo dài của quản gia. Úc Noãn Tâm cố gắng bước nhẹ chân, tránh tầm mắt của quản gia mà bước lên cầu thang, đi thẳng lên lầu ba…

Phòng phủ cùng phòng làm việc của Tả Lăng Thần đều ở tại lầu ba. Cả một tầng lầu trên đó đều là phòng tập thể thao cùng hồ bơi…

Úc Noãn Tâm dần dần cảm thấy bước chân nặng nề, bởi vì trong hành lang của lầu ba vang lên tiếng ngâm nga như có như không. Khi nàng đến gần phòng ngủ của Tả Lăng Thần từng bước, âm thanh này càng ngày càng rõ rệt…

Mãi cho đến khi đứng trước cửa phòng ngủ, cánh cửa khép hờ hé ra ánh đèn lờ mờ, tay nàng bắt đầu run rẩy. Khẽ đẩy cánh cửa, tiếng thở hổn hển của đàn ông xen lẫn tiếng thở dốc của phụ nữ ập vào tai nàng.

Thiết kế của phòng ngủ rất xa hoa. Đầu tiên là phòng khách rộng lớn, đi qua phòng khách mới là nơi nghỉ ngơi. Úc Noãn Tâm không biết mình làm sao nữa, đứng trước cửa mà nhìn phòng khách bừa bộn đầy đất, nước mắt đột nhiên rơi xuống…

Trên tấm thảm trong phòng khách, quần tây của đàn ông, áo váy sang trọng của phụ nữ, đồ lót bằng tơ tằm tinh xảo rơi lả tả. Thậm chí là áo ngực xinh đẹp khiến người ta suy nghĩ sâu xa… Một mạch rải rác cho đến trong phòng ngủ.

Tiếng ngâm nga yêu kiều của phụ nữ trở nên to hơn theo sức lực của đàn ông. Âm thanh của người phụ nữ này vừa quen thuộc vừa xa lạ. Quen thuộc là vì… Úc Noãn Tâm đã từng nghe lúc giọng nói này mềm mại thì khiến lòng người ấm áp biết bao. Xa lạ là vì… giọng nói vốn rất mềm mại dịu dàng kia giờ phút này lại giống như một con dao hung hăng cắm vào ngực nàng. Kể cả tiếng thở hổn hển của người đàn ông trong phòng kia cũng đồng thời đục khoét trái tim nàng…

Nàng chưa bao giờ biết…

Chưa từng biết thì ra Lăng Thần và Phương Nhan – hai người bọn họ lại…

Giờ phút này nàng rất hối hận. Nếu như tối nay không tình cờ gặp phải Lăng Thần thì sẽ không theo anh về biệt thự, đương nhiên cũng sẽ không nhìn thấy, nghe thấy hình ảnh lúc này…

“Lăng Thần… Lăng Thần…” Tiếng gọi vốn chỉ thuộc về nàng bây giờ đang nhẹ nhàng thốt ra từ trong miệng của người phụ nữ ở trong phòng. Trong tiếng gọi yêu kiều kia mang theo vẻ vui thích.

Âm thanh vận động giữa nam và nữ ngày càng không hề che giấu nữa… 

Đáng lẽ nàng nên bỏ đi. Ít nhất… giờ phút này nàng không nên ở đây… Chân nàng bước nhanh về phía phòng khách, cuối cùng ngã ngồi lên trên sô pha. Mùi nước hoa quen thuộc của phụ nữ vây lấy nàng. Nàng biết mùi nước hoa này là mùi mà Phương Nhan vẫn thích dùng…

Trái tim, như là bị ngàn mũi kim đâm vào, đau đớn đến nỗi sắp mất mạng. Trong nhất thời, ngay cả hít thở cũng đều trở nên khó khăn. Trên đường đi, nàng đã nghĩ đến rất nhiều khả năng. Chỉ có khả năng này là nàng không dám nghĩ đến.

Tay nàng đè chặt vào trái tim. Người đàn ông vốn chỉ thuộc về mình trong phòng kia đang ân ái với người đàn bà khác. Người đàn ông luôn miệng nói yêu thương nàng lại đang tùy tiện hưởng thụ cơ thể của người đàn bà khác…

Nước mắt của Úc Noãn Tâm cùng rơi xuống theo nụ cười cay đắng bên môi, trái tim bị xé mạnh thành hai nửa. Thì ra… người ngu ngốc nhất chính là mình. Có lẽ ông trời cũng rất công bằng. Nàng bán rẻ tình yêu thì đồng thời cũng bị tình yêu bán đứng. Thật là một quy luật buồn cười!

Giờ phút này, nàng lại không vội vã bỏ đi. Nghe thấy tiếng hoan ái tràn đầy vui sướng của bọn họ, nàng cứ ngồi đợi trên sô pha như vậy. Nàng muốn gặp người đàn ông trong phòng kia, muốn hỏi anh ta một câu… Tại sao? Muốn hỏi anh ta vẫn luôn duy trì quan hệ với Phương Nhan chỉ vì Hoắc Thiên Kình bức ép nàng ở lại bên người hắn sao?

Úc Noãn Tâm biết làm như vậy là rất ngốc. Là nàng đẩy Tả Lăng Thần ra, cho dù anh có người phụ nữ khác thì cũng nên vui vẻ mà chấp nhận. Nhưng… nàng thật sự không thể chấp nhận người đàn ông rất yêu mình kia, lại…

Nước mắt, hàng vạn lớp sương mờ, từng giọt từng giọt rơi xuống. Theo từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng trở nên khô cạn…

Ánh mắt Úc Noãn Tâm trở nên bình tĩnh lại. Đôi mắt sưng đỏ tĩnh lặng như nước hồ thu không hề dao động. Nàng tựa như một con búp bê thủy tinh đang dần mất đi sinh mệnh, bị vẻ bình tĩnh đến tuyệt vọng bao phủ. Lại càng giống một đóa hoa lan nở trong đêm, mặc cho làn gió thổi bay vẻ thanh tao của mình…

Không có vẻ tức giận, chỉ còn lại gương mặt ngày càng tái nhợt, một trái tim bi ai gần chết…

Rất lâu sau…

Đi kèm với tiếng gầm nhẹ như dã thú của người đàn ông trong phòng, rốt cuộc tiếng hoan ái điên cuồng dần dần dừng lại…

Lại qua thật lâu sau, buồng tắm trong phòng ngủ vang lên tiếng tắm rửa…

Âm thanh uốn éo như rắn của phụ nữ cùng tiếng của đàn ông cùng quấn vào nhau trong phòng tắm…

Khi tất cả sóng yên biển lặng trở lại, Úc Noãn Tâm cứ ngỡ rằng mình sắp biến thành một pho tượng…

Người đàn ông quấn một cái khăn tắm bước ra khỏi phòng ngủ. Ánh đèn chiếu rất rõ ràng cơ thể cao lớn của anh ta. Anh lắc lắc đầu tóc ướt sũng một chút. Nhưng khi nhìn đến người phụ nữ đang lẳng lặng ngồi trên sô pha phòng khách thì vẻ mặt đột nhiên thay đổi. Đôi môi gợi cảm hơi run rẩy…

Người phụ nữ trong phòng ngủ cũng đi ra, nhưng lại không mặc gì cả. Vừa muốn trèo lên người của anh, nhưng khi nhìn thấy bóng người ngồi trên sô pha thì sợ đến nỗi hét lên một tiếng. Ngay sau đó, ý thức được mình không mặc quần áo thì hoảng loạn chạy trở vào phòng.

Úc Noãn Tâm nhìn thấy trên cơ thể xinh đẹp đẫy đà, trên bộ ngực mê người của của cô có rất nhiều dấu hôn bắt mắt. Gương mặt kinh hoàng đó chính là… Phương Nhan.

Rốt cuộc là ai trả thù ai?

Hoắc Thiên Kình giữ nàng lại bên cạnh, Tả Lăng Thần thì lại lên giường với phụ nữ của Hoắc Thiên Kình! Nghĩ đến đây, nàng không khỏi âm thầm tự giễu và sửa lại… Không đúng, nói như thế thì không đúng chút nào. Bởi vì Phương Nhan vốn thuộc về Tả Lăng Thần…

Như vậy, rốt cuộc thì nàng thuộc về ai?

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc không thôi của Tả Lăng Thần, nàng cảm thấy thất vọng, tuyệt vọng, đau khổ. Nhưng những cảm giác này cũng không thể mãnh liệt hơn cảm giác bị người đàn ông mình yêu phản bội…

“Noãn Tâm… em, sao em lại tới đây?” Dường như trải qua một thế kỉ đấu tranh, rốt cuộc Tả Lăng Thần cũng lên tiếng. Trong giọng nói khàn khàn chen lẫn vẻ gượng gạo cùng hoảng loạn…

Úc Noãn Tâm chậm rãi đứng dậy, đôi mắt khô cạn lộ ra vẻ tuyệt vọng. “Quả thực em không nên tới.”

Thật ra nàng có rất nhiều lời muốn nói với Tả Lăng Thần. Nàng muốn hỏi quan hệ thật sự của anh và Hoắc Thiên Kình là thế nào? Muốn nói cho anh biết trong thời gian này nàng sợ hãi cùng bàng hoàng thế nào. Thậm chí muốn nói cho anh biết… thật ra nàng không muốn gả cho Hoắc Thiên Kình…

Thế nhưng, khi nhìn thấy anh từ phòng ngủ đi ra, nàng phát hiện bản thân mình đã… không còn gì để nói!

“Noãn Tâm…” Tả Lăng Thần muốn nói lại thôi. Dường như muốn giải thích gì đó. Lại không thể thoát khỏi sự xấu hổ trong giờ phút này.

Lúc này, Phương Nhan cũng từ trong phòng đi ra. Bởi vì váy áo của cô đều rơi rớt ở phòng khách cho nên chỉ có thể mặc một chiếc áo sơmi của Tả Lăng Thần, ánh mắt xấu hổ mà nhìn Úc Noãn Tâm, giọng nói có chút không được tự nhiên: “Noãn Tâm, thực ra tôi và Lăng Thần, hai người chúng tôi không có như cô nghĩ…”

Úc Noãn Tâm bi ai nhìn đôi nam nữ trước mắt, đột nhiên nàng cảm thấy ngay cả không khí cũng khó hít thở, cộng thêm lời nói buồn cười của bọn họ… Không phải như nàng nghĩ? Vậy thì là gì? Chính tai nàng nghe thấy, chính mắt nàng nhìn thấy thì còn có thể giả sao?

Cầm lấy túi xách, nàng không nói lời nào liền bước ra khỏi phòng…

“Noãn Tâm, Noãn Tâm…” Sắc mặt Tả Lăng Thần kinh hãi, muốn đuổi theo nhưng bởi vì chỉ

quấn khăn tắm nên lại trở vào, vội vội vàng vàng mặc quần áo…

Bóng đêm, có chút bi thương…

Thường thường, trong màn đêm đau thương còn có thể có vài ngôi sao hy vọng lấp lánh. Nhưng đêm nay, khi Úc Noãn Tâm từ biệt thự bước ra thì trái tim vỡ nát, chỉ còn lại hơi thở mong manh…

“Noãn Tâm…” Úc Noãn Tâm vừa gọi xe xong thì Tả Lăng Thần đã từ phía sau đuổi đến, lập tức kéo lấy nàng…

“Em không thể đi!”

Úc Noãn Tâm giương mắt, trong ánh mắt cô đơn mang theo vẻ trống rỗng tuyệt vọng. Nàng thản nhiên nói: “Anh ta còn đang đợi em!”

“Người mà anh muốn chính là em!” Vẻ mặt Tả Lăng Thần lo lắng mà kiên quyết.

Đôi môi khô héo của nàng từ từ nở một nụ cười thê lương. Câu nói này, nếu là trước đây nàng sẽ cảm động, rất cảm động. Đáng tiếc…

Có điều nàng còn có tư cách gì mà yêu cầu Tả Lăng Thần? Chính nàng đã từng tàn nhẫn tổn thương anh.

“Thật ra… hai người rất xứng đôi.” Nàng nói ra những lời này một cách khó khăn. Nước mắt sớm đã khô cạn không chảy xuống nhưng lại ứa ra đau đớn.

“Noãn Tâm, xin lỗi, xin lỗi…” Tả Lăng Thần muốn ôm nàng vào lòng nhưng lại bị nàng nhạy cảm tránh ra. Gương mặt anh tuấn từ từ lộ ra vẻ đau đớn.

“Lăng Thần, hy vọng anh có thể nói thật với em…” Giọng của Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng bay lượn giữa không trung, có vẻ cô đơn mất nát. “Anh và cô ấy… bắt đầu từ lúc nào?”

Nàng rất ích kỷ, vẫn luôn mong rằng người đàn ông mà mình cho là hoàn mỹ nhất trên đời này vĩnh viễn sẽ hoàn mỹ như thế…

Trên mặt Tả Lăng Thần hiện ra vẻ xấu hổ, mày cũng vô thức chau lại, rất lâu không trả lời.

“Câu hỏi này rất khỏ trả lời sao? Lăng Thần, xin anh đừng gạt em.” Nàng lại lên tiếng.

Ánh trăng soi sáng gương mặt hết sức tái nhợt của Tả Lăng Thần. Vẻ anh tuấn vốn có cũng hòa tan trong hối hận cùng khổ sở. Anh nâng mắt nhìn nàng, nhìn vào đôi mắt sưng đỏ tuyệt vọng của nàng, khàn khàn nói: “Tuy anh và Phương Nhan đã chia tay, nhưng nhiều năm nay vẫn luôn duy trì quan hệ này…”

“Nói cách khác, khi hai chúng ta yêu nhau thì anh và cô ấy cũng…”  Úc Noãn Tâm cảm thấy choáng váng, hơi thở cũng dần trở nên cực kỳ khó khăn.

Tả Lăng Thần xấu hổ gật đầu.

Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy một tiếng “Đùng…” vang lên trong đầu, trước mắt tối sầm lại. Nàng vội vã lấy tay đè vào giữa mi tâm, bên hông lập tức bị cánh tay của anh ôm lấy.

”Noãn Tâm, em hãy nghe anh nói! Tuy mấy năm nay anh và cô ấy vẫn có quan hệ, nhưng mỗi lần anh đều chỉ nghĩ đến em…”

Tiếng nói khàn khàn gấp rút của Tả Lăng Thần vang lên trên đầu nàng, ép buộc nàng phải nhìn anh. “Em có biết ở trong lòng anh em hoàn mỹ thế nào không? Hoàn mỹ đến nỗi giống như một thánh nữ khiến anh không dám chạm vào em một chút, bởi vì anh sợ sẽ làm em bị tổn thương. Nhưng anh cũng chỉ là một ngườii đàn ông có sinh lý bình thường, mỗi lần ôm lấy em nhưng lại không thể có được em, chuyện này còn khó chịu hơn là giết anh. Cho nên anh chỉ có thể coi Phương Nhan trở thành em…”

“Đủ rồi!”

Giọng của Úc Noãn Tâm không lớn lại có vẻ vô cùng kiên quyết. Nàng nhìn anh. “Lăng Thần, anh nói thế thực sự quá bất công cho Phương Nhan rồi. Anh và em đã định sẵn là vô duyên, kết quả thế này cũng coi như là chuyện tốt.”

“Không…”

Tả Lăng Thần ôm chặt nàng không buông, cúi đầu đặt tại trán nàng mà cầu xin: “Noãn Tâm, tha thứ cho anh lần này được không? Chỉ cần em có thể trở về bên cạnh anh, anh sẽ không chạm vào người phụ nữ nào khác nữa.”

“Thôi đi…” Úc Noãn Tâm lắc đầu thê lương: “Chúng ta… đã không thể trở lại nữa rồi.”

“Noãn Tâm…” Vẻ mặt Tả Lăng Thần đau khổ

Một chiếc màu đen xa hoa như một con cá dưới biển sâu chạy tới chỗ cách hai người bọn họ không xa.

“Noãn…”

Theo giọng nói trầm thấp quen thuộc, ánh trăng kéo dài cái bóng cao lớn của chủ xe. Sau đó, một chiếc áo vét phủ lên đầu vai của Úc Noãn Tâm…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: