truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 05 – Chương 21-22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

 

Chương 21: Hồi ức tàn nhẫn

“Noãn Tâm, Noãn Tâm” Tả Lăng Thần đuổi theo sau bóng dáng Úc Noãn
Tâm đang chạy xa rồi kéo lại, nhưng lúc thấy nước mắt nàng chảy ràn rụa, trong
lòng đột nhiên đau xót, ôm nàng vào trong lòng.

“Lăng Thần…” Nằm trong lòng anh, Úc Noãn Tâm sớm đã khóc không ra
tiếng, nàng không biết vì sao mình lại như vậy, tâm trạng phức tạp đến nỗi ngay
bản thân mình cũng không thể nói rõ được.

Tả Lăng Thần gắt gao ôm nàng, cũng không nói hết, chỉ vỗ về lưng nàng
một cách quan tâm, bàn tay to dày rộng đầy sự trấn an, để nàng tùy ý khóc trong
lòng mình.

Cặp mắt hiện lên vẻ khí khái, sự đau lòng dần dần hiện lên, ánh
mắt lóe lên nhuốm một thần sắc u ám…

Một lúc lâu sau, đợi cho tiếng khóc của người con gái trong lòng
biến thành nức nở, anh mới nhẹ nhàng đẩy nàng ra một chút, dùng tất cả thương
yêu lau đi nước mắt trên khóe mắt nàng.

“Noãn Tâm, đừng khóc nữa, nhìn em khóc, lòng anh sẽ đau đớn…” Vẫn
ôn nhu như thường ngày, tựa như vị vương tử rất biết chăm sóc người khác, không
có chút tức giận.

Trái tim Úc Noãn Tâm theo nụ hôn của anh nổi lên một tia đau lòng…

“Lăng Thần, anh… với anh ta quen biết sao?” Đôi mắt rưng rưng nhìn
thẳng vào mắt anh ta, trong làn nước mắt lờ mờ tự dưng hiện lên một thần sắc
phức tạp mà ngay cả nàng cũng không phát hiện ra.

Tả Lăng Thần không khó nắm bắt được sự thay đổi làm anh thấy xa lạ
này, đáy mắt hơi giật mình, rồi nhẹ nhàng gật đầu một cái.

“Vì sao cho tới bây giờ anh lại chưa từng nói tới?” Trong lòng Úc
Noãn Tâm rất khó chịu, loại khó chịu này còn trầm trọng hơn cả sự lừa dối.

Khóe môi Tả Lăng Thần chậm rãi nở ra một nụ cười bao dung…

“Nha đầu ngốc, em chưa từng hỏi anh.”

Úc Noãn Tâm cụp mắt xuống, dáng vẻ khóc xong khiến người ta thương
yêu, hồi lâu nàng mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tả Lăng Thần, “Lăng Thần,
thực ra sự tình cũng không giống như Hoắc tiên sinh nói, em sở dĩ theo hắn đến
dự hội nghị đấu giá, là bởi vì…”

“Noãn Tâm…” Tả Lăng Thần vô cùng ôn nhu lại lần nữa ôm nàng vào
lòng, nhẹ giọng cắt đứt lời nàng, “Em không cần giải thích với anh, anh tin
tưởng em.”

Úc Noãn Tâm một trận uất ức, ở trong lòng anh hạ giọng nói: “Lẽ
nào anh không tức giận sao?”

“Giận.”

Giọng nói của Tả Lăng Thần vẫn ôn nhu như trước nhẹ nhàng rơi vào
trong tai nàng. Nghe thấy vậy xong, nàng ngẩng đầu nhìn anh chăm chú, đáy mắt
hiện lên vẻ khẩn trương, anh ấy thực sự tức giận sao? Nhất định là đúng rồi,
cho dù là ai thấy một màn như vậy, nghe thấy những lời nói kia đều sẽ hiểu lầm…

“Nha đầu ngốc…”

Tả Lăng Thần thấy vẻ mặt khẩn trương của nàng xong, không khỏi nở
nụ cười, khẽ vuốt mái tóc dài của nàng nói: “Em là người con gái anh yêu nhất,
cho nên thấy em đứng bên người đàn ông khác, anh sẽ tức giận. Lúc thấy ánh mắt
ám muội của người đàn ông khác nhìn em, anh cũng sẽ tức giận. Nhưng anh biết
người mà Noãn Tâm của anh yêu chính là anh, em chỉ có thể thuộc về anh. Nghĩ
như vậy, sẽ không tức giận nữa.”

“Lăng Thần…” Úc Noãn Tâm bị anh nói làm cho cảm động, chủ động ôm
lấy người anh.

Người đàn ông này dường như vĩnh viễn đều như vậy, bao dung nàng,
hiểu nàng, thậm chí chưa từng nổi giận với nàng. Có một người đàn ông yêu mình
như thế, là một việc rất hạnh phúc, rất hạnh phúc…

Thế nhưng…

Ánh mắt Úc Noãn Tâm dần dần trở nên ảm đạm, vô thức hỏi một câu:
“Hoắc tiên sinh…hình như rất hay nhắm thẳng vào anh, anh với anh ta…” Nàng
không hỏi hết câu, bởi vì ngay khi những lời này bật thốt ra, nàng mơ hồ có thể
cảm nhận được thân thể Tả Lăng Thần khẽ run lên một chút.

“Lăng Thần”? Nàng không giải thích được mà nhìn anh, đôi mắt đẹp
ẩn chứa vẻ hơi nghi ngờ.

Trong mắt Tả Lăng Thần hiện lên một chút khó hiểu, nhưng cũng chỉ
là thoáng qua, khóe môi đẹp cong lên ôn nhu, “Tả thị cùng Hoắc thị hiện nay
đang tranh giành một dự án, em cũng biết thương trường như chiến trường, hai
bên có thể dùng bất kỳ phương thức nào để tấn công đối phương. Không cần lo
lắng, đây là chuyện rất bình thường.”

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng gật đầu một cái, chớp đôi mắt dưới hàng lông
mi dài che lấp đi nghi hoặc thật sâu của mình.

Mọi chuyện thực sự giống như Lăng Thần nói sao? Nếu như quả thực
đúng là như vậy, vì sao lúc anh ấy giải thích, đáy mắt lại xẹt qua một tia nặng
nề?

Còn nữa, Hoắc Thiên Kình lại chỉ vì một dự án mà chọn dùng thủ
đoạn như vậy sao? Người cao cao tại thượng như hắn, đối với bất cứ cuộc cạnh
tranh nào trên thương trường đều có thể ung dung bình thản, cho dù gặp phải bụi
gai cũng không cần phải có thái độ này chứ?

Vì sao… Lòng của nàng vẫn cảm thấy bất an, nhưng không cách nào
hỏi ra được…

Nàng lại lần nữa nhìn về phía anh, nhưng phát hiện anh sớm đã thay
đổi nét mặt ôn nhu như trước, kéo nàng lại.

“Lăng Thần”

“Noãn Tâm, đi theo anh…”

Biệt thự xinh đẹp dường như lan tràn một màu xanh của đồng cỏ,
phong cách kiến trúc đặc biệt làm cho Úc Noãn Tâm thoáng như đặt mình trong thế
giới cổ tích, cửa sổ sát đất cao cao nhìn thẳng ra hoa viên bươm bướm bay lượn,
gió mát thoảng qua, mùi hoa thoang thoảng nương theo làn gió bay nhè nhẹ xung
quanh…

Con đường dưới tàng cây cọ được trải đầy những cánh hoa hồng với
một sắc hồng giống như pháo bông, một đường kéo dài đến cửa lớn của phòng
chính. Xung quanh rộn ràng tiếng chim thanh thúy kêu lên vui mừng. Cảnh tượng
này, đẹp đến nỗi có cảm giác tựa như thần thoại…

“Lăng Thần, đây là…” Con mắt trong suốt của Úc Noãn Tâm hàm chứa
nỗi nghi hoặc.

Tả Lăng Thần không nói gì, chỉ là thản nhiên cười, nắm bàn tay nhỏ
bé của nàng đi thẳng vào trong tòa biệt thự như mộng như ảo, phòng lớn tựa như
một biển hoa, mùi hương thanh nhã ùa vào mặt, đôi mắt đẹp của Úc Noãn Tâm lộ vẻ
kinh ngạc…

“Thích nơi này không?”

Anh nhẹ nhàng ôm nàng từ đằng sau, đôi môi cong lên duyên dáng mềm
nhẹ rơi vào bên tai nàng, tiếng nói trầm thấp thanh thuần như rượu ngon vang
lên…

“Lăng Thần…” Úc Noãn Tâm cảm thấy tim đập nhanh hơn, nàng có thể
cảm nhận được cái gì, trong nhất thời không biết trả lời thế nào.

“Noãn Tâm, nơi này sẽ là nơi anh và em ở, hài lòng không?” Miệng
anh cong lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng.

Cả người Úc Noãn Tâm khẽ run lên một chút, ánh mắt lóe lên, giống
như trong nháy mắt có một sự trốn tránh, hoặc giống như đang chờ đợi cái gì đó…

“Noãn Tâm” Tả Lăng Thần nhẹ nhàng xoay người nàng lại, làm cho
nàng ngẩng đầu lên nhìn mình, thâm tình nói: “Anh muốn kết hôn, lấy em làm vợ,
việc này bất kể 3 năm trước hay 3 năm sau đều không thay đổi!”

Nói xong, anh lấy ra từ bó hoa một hộp quà tinh xảo…

Úc Noãn Tâm ngây ngốc nhìn hộp  quà trong tay anh, là hộp quà
lần trước bị nàng từ chối, anh…

“Lần trước em không mở nó ra, hôm này, bất kể em có đồng ý hay
không, anh đều phải tự mình đeo nó vào ngón tay em…”

Ánh mắt ôn nhu của Tả Lăng Thần lộ rõ vẻ ngang ngược, lời nói kiên
định giống như không cho nàng cự tuyệt, anh mỉm cười từ từ mở chiếc hộp ra…

Hô hấp của Úc Noãn Tâm dần dần nhanh hơn…

Đèn chùm pha lê trong biệt thự phản chiếu ánh sáng, trong chốc lát
kết hợp với vật trong chiếc hộp hình thành nên một thứ ánh sáng chói mắt.

Một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh xa hoa mỹ lệ, ánh sáng tao nhã
của nó giống như đâm bị thương con mắt của Úc Noãn Tâm. Không khó nhìn ra chiếc
nhẫn kim cương này được chế tác vô cùng tinh xảo.

“Noãn Tâm, đây là chiếc nhẫn anh đã đặt nhà châu báu bậc thầy
Winston đặc biệt thiết kế cho em, là chiếc nhẫn độc nhất vô nhị trên thế giới.
Nó, chỉ xứng đeo ở trên tay em…” Tả Lăng Thần nhẹ nhàng nâng tay nàng lên, lấy
chiếc nhẫn ra, hầu như không hỏi ý kiến nàng, đã từ từ đeo nhẫn vào ngón tay
nàng.

Da thịt đang đông cứng đụng chạm đến chiếc nhẫn bạch kim, cảm giác
hơi lạnh khiến Úc Noãn Tâm bỗng nhiên phản ứng lại.

“Lăng Thần” Nàng đột nhiên rút lại ngón tay, tháo ra chiếc nhẫn đã
đeo được một nửa…

“Noãn Tâm?”

Đáy mắt Tả Lăng Thần đột nhiên cả kinh, nghi hoặc nhìn nàng, “Vì
sao lại cự tuyệt? Lẽ nào” Nói đến đây, tim anh đột nhiên sinh ra một dự cảm bất
thường, cúi đầu nói: “Em yêu hắn rồi?”

“Không, em không có!” Úc Noãn Tâm trong mắt ngẩn ra, phản xạ có
điều kiện phủ nhận nói, “Em cự tuyệt cũng không phải bởi vì hắn.”

Tả Lăng Thần nhìn vào nàng, dần dần, đáy mắt lộ ra một tia đau
lòng, “Em biết hắn trong miệng anh là ai…”

Kỳ thực, lúc thấy nàng đi cùng Hoắc Thiên Kình đến dự hội đấu giá,
anh bắt đầu khủng hoảng và sợ hãi, hắn sợ mất đi nàng. Cho nên cách bảo đảm
chắc chắn nhất chính là làm cho Úc Noãn Tâm  trở thành vợ mình, chỉ có như
vậy anh mới có thể an tâm!

Úc Noãn Tâm sửng sốt, lập tức gượng cười một chút, “Hắn trong lời
nói của anh là chỉ Hoắc tiên sinh! Thế nhưng em không có khả năng yêu anh ta,
vĩnh viễn không có khả năng, nhưng, em cũng không thể gả cho anh được!”

“Vì sao?”

Tả Lăng Thần thấy nàng phủ nhận việc này, tảng đá trong lòng cũng
được rơi xuống, nhưng vẫn không cam lòng hỏi: “Em nói em không thể gả cho anh,
chứ không phải là không muốn! Noãn Tâm, em là người con gái đã định trước kiếp
này của anh, đây là sự thật vĩnh viễn không thể thay đổi!”

“Lăng Thần, vì sao anh không hiểu? Nếu như chúng ta thực sự có
duyên, 3 năm trước đã ở bên nhau rồi! Bây giờ cho dù chúng ta gặp lại cũng
không quay về như trước được nữa rồi!” Tâm tình Úc Noãn Tâm có chút kích động
nói.

Hai tay Tả Lăng Thần giữ lấy bả vai run run của nàng, anh nhìn vào
mắt nàng, nói từng chữ một: “Noãn Tâm, mặc kệ chúng ta có rời xa 3 năm hay 30
năm, anh đều phải cưới em là vơ! Trừ phi chính miệng em nói cho anh biết, em
không hề yêu anh!”

Tình huống trước mắt hung hăng đập vào lòng nàng đau nhức, nhìn
cặp mắt trong suốt không chút nào giấu giếm của anh, trong lòng đột nhiên hồi
hộp, hai bàn tay để bên hông từ từ, từ từ nắm lại…

“Em…” Nàng cảm thấy một trận hít thở không thông, như bị nghẹn lại
ở cổ họng.

Nàng sao lại không thương anh chứ? Ba năm nay, mỗi một ngày mỗi
một giây nàng cũng không thôi nhớ nhung anh, sự nhớ nhung này giống như là độc
dược, từ từ gặm nhấm sự kiên cường của nàng…

“Em yêu anh!” Tả Lăng Thần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng hiện lên
vẻ tái nhợt của nàng, yêu thương mà kiên định, “Người yêu nhau nên ở bên nhau,
cho dù thế nào đều phải ở bên nhau”

“Lăng Thần!” Giọng nói Úc Noãn Tâm run run cắt đứt lời nói của
anh, ánh mắt cũng lộ ra ánh sáng kiên quyết mà đau đớn.

“Anh yêu em được bao nhiêu?”

“Anh yêu em” Tả Lăng Thần khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng, từng chữ
từng chữ nói: “Yêu đến khăng khăng một mực *<cố chấp trong tình yêu, không
bao giờ thay đổi>!”

Tình cảm không che giấu khiến cả người Úc Noãn Tâm run lên. “Anh
thật sự muốn lấy em?”

“Đúng!”

Tả Lăng Thần không rõ vì sao nét mặt nàng lại trở nên thê lương
cùng bất đắc dĩ như vậy, bàn tay muốn khẽ vuốt đi sự yếu đuối trên mặt nàng,
lại bị nàng đẩy ra…

“Lăng Thần, em cần phải nói với anh một chuyện, đợi anh nghe xong
chuyện này, một lần nữa lựa chọn lại quyết định của anh…”

Tim nàng như là bị một bàn tay to lớn hung hăng xé rách, đi tới
trước cửa sổ sát đất, vô lực dựa vào cửa kính, bởi vì nàng sợ…một chút khí lực
cuối cùng cũng sẽ biến mất sạch sẽ…

Sự tình đã đi đến nước này rồi, nàng hẳn là nên nói cho hắn tất cả
mọi việc đã xảy ra, bao gồm cả chuyện từ ba năm trước và ba năm sau

Mọi việc đã xảy ra rốt cục bản thân mình cũng che giấu không được,
giấy không thể gói được lửa – đạo lý này nàng hiểu được. Huống chi, nhìn thấy
tình cảm thâm sâu của Tả Lăng Thần, nàng càng thêm kiên quyết không thể lừa gạt
anh. Nhất là trong trường hợp tất cả mọi chuyện anh đều không biết mà lại bước
chân vào lễ đường làm hôn lễ.

Ba năm trước nàng bởi vì không muốn lừa dối anh mà đã quyết định
ra đi, như vậy ba năm sau, nàng càng không nên lừa gạt anh…

Về phần anh khi biết tất cả chân tướng sự việc, còn có thể lựa
chọn như thế nào, nàng cũng không có tư cách được biết

Đối mặt với tình cảm sâu đậm của hắn, nàng chẳng qua chỉ là một
tội nhân trong tình yêu mà thôi!

Nhìn bóng dáng cô đơn lạnh lẽo của nàng, ngực Tả Lăng Thần cũng từ
từ phập phồng, ánh mắt lộ ra một tia đau đớn…

Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi đi đến phía sau nàng, nhẹ giọng
nói” Em nói đi, anh nghe!”

Trong lòng anh nổi lên dày đặc bất an …

Trong không khí một mảnh tĩnh mịch…

Ánh mắt Úc Noãn Tâm xa xăm, đau đớn như sương mù giăng tràn ngập
mông lung, ánh mắt dần dần chuyển thành tối tăm, như bóng đêm hôm ba năm trước,
cho thấy dấu hiệu của một sự sợ hãi không thể đoán trước được…

Tả Lăng Thần không nói gì, chỉ yên lặng chờ nàng mở miệng, thế
nhưng hô hấp rõ ràng trở nên nặng nề.

“Lăng Thần…

Tuy rằng anh đã nói anh không để tâm ba năm trước đây đến tột cùng
xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không hỏi em vì sao lại hối hôn, nhưng” Có thể nhìn
ra được, Úc Noãn Tâm nói ra thật vô cùng gian nan, nàng tạm dừng thở hít một
hơi thật sâu, “Em vẫn muốn nói cho anh tất cả…”

“Noãn Tâm…” Dự cảm bất ổn trong lòng Tả Lăng Thần rốt cục cũng nổi
lên, bàn tay anh đột nhiên nắm chặt lại.

Vẫn đứng nhìn vào cửa sổ sát đất nên Úc Noãn Tâm không nhìn thấy
vẻ mặt phức tạp của Tả Lăng Thần, giọng nói gian nan rõ ràng mang theo sự mệt
mỏi vô lực

“Lăng Thần, thực ra ba năm trước đây em rất muốn được gả cho anh,
rất muốn, rất muốn…Thế nhưng” Nàng đột nhiên dừng lại, tay nhỏ bé gắt gao đè
lại trên ngực, ngón tay xanh nhợt của nàng đã sớm lạnh băng, suy nghĩ của nàng
lại hướng về buổi tối ba năm về trước. Nàng biết, hôm nay cho dù thế nào đều
phải đối mặt với nỗi sợ hãi rất vốn có này…

Tả Lăng Thần cũng khẩn trương nhìn bóng lưng của nàng.

“Thế nhưng ngay một đêm trước khi kết hôn đó, sau khi anh vừa đi
khỏi, em bị hôn mê ngất đi…”

Nàng run rẩy hồi tưởng lại tình huống đêm đó, “Khi em tỉnh lại,
thế nhưng lại phát hiện mình ở chỗ của một người xa lạ, càng đáng sợ hơn chính
là còn có một người đàn ông xa lạ, hắn, hắn, hắn giữ lấy em…Mặc kệ em cầu xin
hắn thế nào, nhưng cuối cùng em cũng là không có bảo vệ được sự thuần khiết của
mình, em”

“Noãn Tâm…Em, em nói cái gì?” Tả Lăng Thần ở phía sau hiển nhiên
chấn kinh, thân thể cao to nghe vậy xong run rẩy một chút, lập tức ôm lấy nàng,
giọng điệu gấp gáp hỏi: “Em vừa nói cái gì? Lặp lại lần nữa!”

“Em, em bị một người đàn ông xa lạ cướp đoạt”

“Là ai? Có thấy rõ hắn là ai không?” Tả Lăng Thần có vẻ kích động
cực độ, ánh mắt vốn luôn ôn nhã từ lâu đã nhiễm sự phẫn nộ cùng không thể tin
tưởng được.

Úc Noãn Tâm lắc đầu, nước mắt chậm rãi tràn ra, “Em chỉ cảm thấy
gian phòng quá tối, em cũng không nhìn thấy được tướng mạo người đàn ông kia,
hắn buộc tay em vào đầu giường…Giống như dã thú dằn vặt em…Mãi đến lúc em không
thể nào chịu đựng được nữa ngất đi… Sau đó em rất sợ hãi, em không biết nên đối
mặt với anh thế nào, đối mặt với cuộc hôn nhân này, em…Em không thể giao cho
anh một người đã bị vùi dập như vậy”

Cuối cùng nàng khóc thành tiếng.

Tả Lăng Thần thoáng chốc đã ôm nàng vào trong lòng, thật gắt gao,
trên mặt cũng hiện lên vẻ vô cùng đau đớn, “Noãn Tâm… Noãn Tâm…” Anh một lần
lại một lần gọi tên nàng, tim rõ ràng như bị một đao cắm vào, “Vì sao lại ngu
ngốc như vậy, anh yêu chính là con người em…Xảy ra chuyện như vậy em phải nói
cho anh biết, chúng ta cùng đối mặt, em sao có thể tùy hứng mà rời đi như vậy,
vì sao không cho anh một chút cơ hội quyết định chứ?”

Tuy rằng anh đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng trăm ngàn lần không
nghĩ tới Noãn Tâm sẽ gặp phải chuyện này, cánh tay ôm nàng càng cố sức chặt
hơn, như rất sợ buông lỏng tay sẽ mất đi nàng, ánh mắt đau đơn lộ ra lửa giận
và hận ý…

Người đàn ông làm thương tổn Noãn Tâm, anh nhất định không bỏ qua!

Thời gian dường như ngưng đọng lại theo những lời này, Úc Noãn Tâm
chậm rãi ngẩng đầu, nhìn gương mặt tuấn mỹ đang đau đớn kia, khóe mắt thanh lệ
không nhịn được mà rơi nước mắt, cánh môi run run bất an hỏi: “Lăng Thần…”

“Nha đầu ngốc, anh sao có thể ghét bỏ em đây? Việc này không phải
là lỗi của em, tất cả đều là tại người đàn ông kia, người phải trả giá tất cả
là hắn!” Nắm tay Tả Lăng Thần nổi lên gân xanh, có thể nhìn ra được anh đang
cưỡng chế lửa giận trong lòng.

“Không, Lăng Thần, ba năm trước tuy răng không phải là lỗi của em,
nhưng ba năm sau…Em cũng lại không khác gì kỹ nữ!” Nếu đã muốn nói, thì đem tất
cả mọi chuyện đều nói cho anh đi.

Bàn tay Tả Lăng Thần khẽ vuốt lên mái tóc nàng, sau khi nghe nói
vậy, dừng lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Úc Noãn Tâm hôm nay đứng trước mặt anh cũng giống với các nghệ sỹ
khác, vì tiền đồ của bản thân, không tiếc dùng thân thể đi trao đổi với đàn
ông!”

Noãn Tâm tự mình nói không sai một chữ, nàng thở dốc thật sâu, cố
nén không cho nước mắt trong mắt rơi xuống, “Ngay trước khi chúng ta chưa gặp
lại nhau, em vì muốn tìm một lối thoát cho mình, chủ động gây sự chú ý với Hoắc
tiên sinh, anh ta giúp em giải quyết tất cả mọi chuyện, mà em cũng thực hiện
đúng điều kiện đã đáp ứng với anh ta, theo hầu anh ta 7 ngày 7 đêm. Bảy ngày
này những việc em đã làm không khác gì với kỹ nữ…Đây mới chính là em, chính là
Úc Noãn Tâm mà anh đang thấy!”

Cuối cùng nàng nói xong, thân thể sớm đã thành không có sức lực
dựa vào tường, nhìn trên mặt anh ban đầu là khiếp sợ cùng phẫn nộ, đến cuối
cùng là đau đớn…

Trong nhất thời, nàng thấy bản thân mình cực kỳ tàn nhẫn.

Bất an trong lòng dần dần lan rộng, cuối cùng biến thành một bàn
tay to mạnh mẽ gắt gao bóp chặt hô hấp, Tả Lăng Thần rốt cục chán chường ngã
ngồi trên ghế sô pha, tất cả tựa như là đã được định trước…

Cuối cùng, Noãn Tâm vẫn bị liên lụy…

Nhìn nét mặt thống khổ tiều tụy của anh, trái tim liêu xiêu của Úc
Noãn Tâm cũng giống như bị dao đâm vào, nàng không nói gì nữa, mà là vô lực cầm
lấy túi xách, nặng nề từng bước đi về phía cửa trước…

Tất cả nên kết thúc rồi, không phải sao? Lăng Thần chỉ là có thể
tiếp nhận chuyện của ba năm trước, nhưng ba năm sau thì sao? Nàng giống như một
kỹ nữ bởi vì lợi ích mà tìm đến một kim chủ, dùng chính thân thể của mình đổi
lấy tiền đồ, loại chuyện này ngay cả nàng còn không thể tiếp nhận, huống chi là
một người đàn ông?

Ngay lúc tay nàng đặt lên nắm cửa

“Em đi đâu?” Tiếng nói khàn khàn của người đàn ông nhẹ nhàng vang
lên.

“Điều nên nói em đã nói rồi, em nghĩ…Chúng ta hẳn là kết thúc…” Úc
Noãn Tâm cố nén mình, không quay đầu lại, bởi vì nàng sợ mình nhịn không được
sẽ ôm anh mà khóc, đến giờ nàng có tư cách gì làm như vậy?

“Anh cần em!” Tả Lăng Thần đứng dậy, giọng điệu trở nên kiên định
như cũ.

Úc Noãn Tâm quay mạnh đầu lại, bắt gặp cặp mắt đen như đêm tối kia
của anh, vẻ mặt anh cùng giọng điệu đều biểu lộ hàm ý cực kỳ chăm chú…

Cuối cùng nước mắt cũng rơi…

“Em đã trở thành dạng này rồi, anh…còn muốn em?”

Giữa màn nước mắt, dần dần hiện lên đường nét cao to thuộc về anh,
anh đến gần nàng, càng ngày càng gần…Mãi đến khi thân thể hai người triệt để
dán vào cùng một chỗ.

loading...

Tả Lăng Thần cúi đầu hôn nhẹ nước mắt nàng, ngón tay cái không
ngừng xoa lên hai gò má tái nhợt của nàng, rất sợ nàng không hiểu, không ngừng
hạ giọng: “Cần, chỉ cần là Noãn Tâm anh đều muốn.”

Sự cứng rắn ngụy trang tất cả trong nháy mắt đổ sập, Úc Noãn Tâm
rốt cục nhịn không được gắt gao ôm anh, tựa như người sắp chết đuối nắm được
chiếc phao cứu hộ, nằm trong lòng anh khóc lớn.

Bầu trời phía xa xa dường như trong xanh một chút, thế nhưng ai
cũng không chú ý tới một đám mây đen lớn hơn nữa ở phía đằng kia…

 

Chương 22: Ra tay

Màn đêm như nước, một căn biệt thự như được bao phủ trong ánh
trăng vàng rực rỡ,  tỏa ra ánh sáng mờ ảo, xung quanh dường như rất yên
tĩnh, lại lộ ra vẻ không tầm thường…

“Hoắc Thiên Kình!”

Cùng với báo động mãnh liệt của hệ thống, cửa phòng làm việc của
chủ nhân căn biệt thự bị xô mạnh ra, ngay sau đó, một đám người mặc đồ đen xông
vào.

Tiếng rống giận dữ truyền đi, bảo vệ canh giữ an toàn cho biệt thự
suốt hai bốn tiếng đồng hồ trong vòng một khắc vây kín lấy đám người mặc đồ đen

“Tả tiên sinh” Người đi đầu toán bảo vệ nhìn người phía sau, tuy
rằng cúi người cung kính nhưng vẫn không chút nào buông lỏng phòng bị.

“Ta muốn tìm  Hoắc tiên sinh của các ngươi, ta nghĩ hắn không
ngu ngốc đến nỗi không đoán ra được đêm nay ta sẽ tới tìm hắn tính sổ đi?”

Đôi mắt đen bình thường như phủ sương giờ đây đằng đằng sát khí,
toàn thân anh ta tỏa ra hơi lạnh, lãnh đạm nói xong, liền muốn trực tiếp xông
vào.

“Không được, Tả tiên sinh, ngài không thể lên lầu!” Người bảo vệ
đi đầu kịp thời chắn trước mặt Tả Lăng Thần.

“Cút ngay!” Sắc mặt Tả Lăng Thần rõ ràng có vẻ không tốt, ngay cả
mấy người bảo vệ theo sau hắn rõ ràng cũng không kiềm chế được.

“Các ngươi lui ra!”

Ngay lúc hai bên đang giằng co, một luồng thanh âm trầm thấp từ
trên lầu truyền tới, ngay sau đó, tất cả đèn trong phòng của chủ nhân căn biệt
thự đều sáng lên, tiếng bước chân trầm ổn cũng chậm rãi vang lên.

Mấy người bảo vệ trong biệt thự đều lui ra.

Tả Lăng Thần nheo mắt, ánh mắt sắc bén đánh giá Hoắc Thiên Kình
đang từ trên lầu đi xuống, ánh mắt sắc như dao lướt qua đôi môi mỏng lộ vẻ hơi
châm chọc kia, bàn tay to đột nhiên nắm chặt lại.

“Ta chưa được biết Tả tiên sinh có thói quen ban đêm xông vào biệt
thự của người khác.”

Hoắc Thiên Kình hờ hững chống lại đội mắt đen săc bén của anh ta,
không đếm xỉa đến lời nói gay gắt vừa rồi, ngồi xuống ghế sô pha màu đen làm
bằng da thật, trên gương mặt anh tuấn tìm không ra một tia kinh ngạc, hiển
nhiên là, đối với việc Tả Lăng Thần đến, hắn sớm đã có chuẩn bị.

Trong mắt Tả Lăng Thần bừng lên lửa giận, không nói hai lời, trực
tiếp lấy ra một khẩu súng nhắm ngay Hoắc Thiên Kình.

Ngay tức khắc, mấy người bảo vệ trong biệt thự giơ súng nhắm thẳng
vào Tả Lăng Thần, còn bọn vệ sỹ của Tả Lăng Thần cũng lại lấy súng ra nhắm
thẳng vào bảo vệ trong biệt thự.

Trong chốc lát, gươm súng đã sẵn sàng, ban đêm tràn ngập khí lạnh
lẽo…

Bầu không khí cực kì yên tĩnh, dường như tiếng một cây kim rơi
trên mặt đất cũng có thể nghe được.

Nòng súng tối om nhắm thẳng Hoắc Thiên Kình, thậm chí đã sẵn sàng
bóp cò.

“Đó là mục đích ngươi tới đây sao?”

Hoắc Thiên Tình cười lạnh một tiếng, không chút nào e ngại về bầu
không khí khẩn trương căng thẳng trong phòng, ngược lại còn lấy ra một điếu xì
gà Cu Ba thượng hạng, châm lửa.

Một đám khói đen bay lên, cơ thể gợi cảm cùa hắn dựa vào lưng ghế
sô pha.

“Hoắn Thiên Kình, ngày hôm nay ta với ngươi tính toán chuyện của
ba năm trước, ngươi đã làm gì với ta thì chắc là sẽ không quên đi!” Tả Lăng
Thần một chút cũng không thèm quan tâm vô số nòng súng ngắm vào mình, anh ta
sải bước tiến lên, đẩy mạnh nòng súng trên đầu Hoắc Thiên Kình.

“Buông Hoắc tiên sinh ra!”  Mấy vệ sỹ thấy thế, đều muốn hành
động.

“Các ngươi lui ra đi!”  Hoắc Thiên Kình chậm rãi hướng về
phía bọn bảo vệ ra lệnh.

“Hoắc tiên sinh?”

“Lui ra!”

Bọn vệ sỹ mang súng lục, đều thối lui ra xa khỏi chỗ bọn họ mấy
thước, cả người vẫn cảnh giác cao độ như trước.

“Vì một người đàn bà mà cầm súng chĩa vào ta?”

Sau một lúc lâu, Hoắc Thiên Kình nghiêng đầu nhìn vẻ mặt tức giận
của Tả Lăng Thần, bên môi hiện ra ý cười châm chọc, “Bản thân ngươi hiểu rất rõ
là, ngươi không thể bóp cò khẩu súng này.”

Hắn cười lạnh lùng, có vẻ dường như hiểu rõ Tả Lăng Thần, đôi mắt
hờ hững, lại thêm ánh mắt như mù sương, cho dù bị súng ống kê vào đầu, cả người
hắn vẫn có vẻ nguy hiểm, dường như cũng không thể che giấu.

Tả Lăng Thần hung hăng dõi theo hắn, không hề chớp mắt, sự sắc bén
trong mắt hầu như muốn đem hắn lăng trì.

“Các ngươi cũng lui ra cho ta!” Hắn rống lên lớn nhất có thể, đám
vệ sỹ đằng sau đều lui lại.

Chỉ còn lại hai người đàn ông.

Áo bỗng nhiên bị Tả Lăng Thần tóm lấy, ngay sau đó tay cầm súng
vung lên, không lưu tình chút nào mà khua về phía Hoắc Thiên Kình.

“Hoắc tiên sinh.”

Khi bọn vệ sỹ kinh hô lên là lúc Hoắc Thiên Kình nhận một quyền
mạnh mẽ, nhưng hắn chẳng mảy may có ý đánh trả.

Bọn vệ sỹ nóng nảy vừa muốn tiến lên thì…

“Lui ra cho ta!”

Đám vệ sỹ không thể làm gì khác hơn là đứng yên tại chỗ bất động,
bọn họ đều không hiểu vì sao Hoắc tiên sinh lại muốn nhận một quyền này.

“Hoắc Thiên Kình, vào đêm đó ba năm trước đây có đúng là ngươi
cùng Noãn Tâm hay không, ngươi nói cho rõ ràng đi.”

Tả Lăng Thần cắn răng mở miệng ghé sát tai hắn hỏi, trên khuôn mặt
tuấn dật lộ ra vẻ lạnh lẽo âm ỉ: “Tất cả đều là do ngươi đã an bài sẵn có phải
không? Ba năm trước ngươi đã sớm chuẩn bị tốt, không chỉ muốn phá hoại hôn lễ
của ta, còn muốn phá hủy sự thuần khiết của Noãn Tâm, ngươi quả thật là đồ cầm
thú!” Ngay sau đó lại là một quyền.

Trong mắt Hoắc Thiên Kình bùng cháy một ngọn lửa lạnh lẽo dữ dội,
vẫn không đánh trả lại như trước.

“Thế nào? Sao còn chưa đánh trả? Ngươi không phải có năng lực đánh
đấm lắm sao?”

Tóc Tả Lăng Thần lộn xộn, che khuất đôi mắt vốn ôn nhu, bên miệng
anh hiện lên một tia lạnh lẽo, lại lần nữa đấm tới.

Trong mắt Hoắc Thiên Kình hiện lên một tia sắc bén, hắn cũng không
né tránh, nhưng ở lần thứ ba tiếp lấy nắm đấm của Tả Lăng Thần.

Lập tức, tay hắn chải gọn lại mớ tóc lộn xộn đằng sau, bên môi hơi
lộ ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, cười ngông cuồng: “Tả Lăng Thần, thật đúng là cái
dạng này, ba năm không gặp, ngươi vẫn thích đánh người như thế, đáng tiếc nắm
đấm của ngươi vẫn thiếu kiên quyết như trước, để ta dạy cho ngươi.”

Nói xong, chỉ thấy đôi mắt ác liệt của hắn phóng thẳng về phía
trước như tên bắn, tay hắn vừa thu lại, liền đánh tới đầu vai của Tả Lăng Thần,
hung hăng đánh ngã anh ta lên trên chiếc bàn trà bằng thủy tinh bên cạnh sô
pha, sau đó nhanh như chớp chụp lấy cổ Tả Lăng Thần, vung nắm đấm, đánh về phía
anh ta…

“Ta đã để cho ngươi đánh ba quyền, nhưng, ba quyền qua đi, ngươi
sẽ không còn cơ hội! Không ngại nói cho ngươi biết, ta thích nhìn thấy ngươi
thống khổ, nhìn thấy hạnh phúc của ngươi bị hủy trong tay ta!” Hoắc Thiên Kình
nói, lại một quyền mạnh mẽ đánh vào mặt Tả Lăng Thần.

Lực đạo to lớn làm cho Tả Lăng Thần chao đảo lùi lại mấy bước.

Khóe miệng Hoắc Thiên Kình như cười nhạo.

“Hoắc Thiên Kình, vì sao ngươi muốn lật lọng?  Vì sao ngươi
làm như vậy đối với Noãn Tâm? Cô ấy chỉ là người vô tội, sao ngươi lại cuốn cô
ấy vào?”

Trong đáy mắt Tả Lăng Thần tràn ngập lo lắng, hình tượng ôn nhu
ngày xưa hoàn toàn không thấy đâu, thay vào đó là một người đàn ông có đôi mắt
tàn nhẫn âm hiểm như Hoắc Thiên Kình.

“Ha ha”

Hoắc Thiên Kình nghe vậy cười lạnh, hắn tiến lên phía trước, gương
mặt anh tuấn gần như muốn áp lên mặt Tả Lăng Thần, nói rõ từng chữ từng câu
một: “Tả Lăng Thần, ngươi và ta cũng không phải là trẻ con đánh nhau, có một số
việc nắm đấm không thể giải quyết được, sao chứ? Gặp gỡ người đàn bà kia, ngươi
đổi tính rồi sao? Nhìn ngươi hiện giờ, nhìn ngươi hiện giờ, muốn quên hết sạch
chuyện trước đây, có thể được sao?”

Tả Lăng Thần rất nhanh nắm tay lại, gần như có thể nghe được tiếng
các khớp ngón tay, song trong lúc đó lưng vẫn cứng nhắc, lạnh lùng nói:

“Hoắc Thiên Kình, ta thực sự là tin sai ngươi, ba năm trước đây ta
còn nghĩ ngươi thực sự có lòng tốt đến giúp đỡ ta, không ngờ vậy mà lại làm
thành nhiều chuyện như vậy!”

“Giúp ngươi? Ta đương nhiên giúp ngươi, không có ta, ngày hôm nay
ngươi có thể lại đứng ở trước mặt ta sao?”

Hoắc Thiên Kình chợt nở nụ cười, bàn tay to vỗ vỗ trên vai hắn,
nói: “Lăng Thần, kỳ thực chúng ta đều là loại người giống nhau, cần gì phải đem
bản thân mình nói thanh cao như thế? Ba năm trước đây, ngươi chẳng phải đã
quyết định muốn buông tha người đàn bà kia sao? Thậm chí còn lợi dụng nàng để
đạt được mục đích của ngươi, ngày hôm nay ngươi chạy đến chỗ ta hỏi tội, ha ha,
lẽ nào ngươi không thừa nhận  hành vi của ngươi mới là đầu sỏ gây nên
sao?”

Đáy mắt Tả Lăng Thần đột nhiên đau xót, hắn lạnh lùng nhìn Hoắc
Thiên Kình, nói rõ từng câu từng chữ: “Năm đó là ngươi nói, chỉ cần Lôi Dận có thể
nắm được mật mã của đám hàng hóa kia, hắn có thể buông tha cho Khắc Lý Tư, mà
ngươi cũng không tiếp tục truy cứu hành vi phạm tội của Khắc Lý Tư nữa, thế
nhưng, không ngờ ngươi lại lật lọng?”

Bên môi Hoắc Thiên Kình nở một nụ cười châm chọc, dần dần mở rộng
ra, lên đến tận đáy mắt…

“Ba năm trước đây, thủ hạ của ngươi – Khắc Lý Tư là cao thủ Hacker
nhất đẳng, không chỉ xâm nhập hệ thống của Hoắc thị, tham ô một khoản tiền lớn,
mà còn động đến Lôi Dận, là ngươi cuối cùng quyết định đem mật mã hàng hóa chế
thành sợi dây chuyền đeo trên cổ Úc Noãn Tâm, đêm đó bản thân cô ta đã được
định trước là vai gì, thế nào, điểm ấy ngươi đã quên rồi sao?

“Hoắc Thiên Kình! Lúc đó đã nói rõ rồi, ngươi sẽ giải quyết chuyện
này với điều kiện tiên quyết là sẽ không kinh động đến Úc Noãn Tâm, kết quả
ngươi lại làm ra loại sự tình này đối với Noãn Tâm?” Trong mắt Tả Lăng Thần lộ
ra đau khổ cùng thương tâm.

Hoắc Thiên Kình nghe thấy, như là nghe được một câu chuyện cười,
tiến lên nói: “Tả Lăng Thần, ta thực sự không nhớ rõ, ba năm trước đây ngươi vì
một người sư huynh đệ mà thà rằng đắc tội ta và Lôi Dận, ba năm sau ngươi vì
một người đàn bà mà xông đến đây, cầm súng chĩa vào người ta? Ngươi vĩnh viễn
là như vậy, tới sai thời điểm, làm sai chuyện tình.”

Người Tả Lăng Thần khẽ run lên một chút, lúc lâu sau mới ngã ngồi
trên ghế sô pha, trong tâm tư dường như bị nhồi nhét thật lớn thống khổ.

Tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ Khắc Lý Tư!

Khắc Lý Tư là thủ hạ đắc lực của Tả Lăng Thần, bởi vỉ cha hắn đã
từng cứu bản thân Tả Lăng Thần một mạng, cho nên anh ta cùng Khắc Lý Tư là
huynh đệ tốt.

Khắc Lý Tư tinh thông trình tự phá giải các loại mật mã, là một
thiên tài hiếm có. Vụ cạnh tranh ba năm trước đây, khiến cho Hoắc Thị cuối cùng
thắng được, mấy trăm triệu tiền làm ăn của Tả thị chảy hết về phía Hoắc Thị,
cái này gọi là thương trường như chiến trường, đã là người làm ăn buôn bán, đều
có thể sử dụng bất kì thủ đoạn nào, kể cả thiện ý lẫn đê tiện.

Nhưng người đơn thuần như Khắc Lý Tư lại không hiểu được điểm ấy,
hắn cho rằng nhất định là Hoắc thị ở bên cạnh động tay chân, vì vậy liền ma xui
quỷ khiến thâm nhập vào hệ thống của Hoắc thị, suốt ba ngày ba đêm tìm và phá
giải sáu hệ thống bảo an đối với bên ngoài, tiến nhập vào bên trong hệ thống,
con số quá lớn làm cho Khắc Lý Tư choáng váng, có lẽ, lớn như vậy mà hắn chưa
từng nhìn thấy khoản tiền lớn như vậy…

Người càng đơn thuần, lòng tham nổi dậy càng đáng sợ!

Khắc Lý Tư nhất định là như thế, hắn biết đối thủ cạnh tranh của
Tả Thị là Hoắc Thị, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ tới thì ra tài sản cố định
của Hoắc Thị lại gia tăng lên đến con số hàng ngàn, hàng vạn như vậy, quả thực
là một công ty giàu có, hắn rốt cuộc động lòng tham, không chút do dự đem một
số tiền khổng lồ gửi đến một tài khoản nặc danh, ai ngờ rằng lúc hắn tham ô
được một số tiền lớn chuẩn bị rút lui thì…

Hắn phát hiện được một bí mật trọng đại!

Thì ra, Hoắc thị, Tả Thị và Lôi Thị có buôn bán một số lương lớn
súng đạn. Thân phận, hoàn cảnh của Lôi thị cực kỳ phức tạp, như một con thần
long mà mọi người chỉ nhìn thấy đầu chứ không thấy đuôi của nó*, Khắc Lý Tư
không hiểu vì sao Tả Thị luôn luôn làm ăn chân chính, mà sao lại có liên quan
tới xã hội đen. (*ý này tương tự như nói về tảng băng trôi chỉ nhìn
thấy phần bề mặt bên trên còn phần lớn ở bên dưới thì ko thấy vậy)

Khi hắn thấy cái mật mã nhóm hàng hóa kia ở trong hệ thống, thì
liền tiện tay cầm đi.

Mọi tai vạ gây nên từ đây!

Hành động của Khắc Lý Tư gây nên sóng to gió lớn mãnh liệt ở cả
hai tập đoàn Hoắc Thị và Lôi Thị, tỉ mỉ lần theo dấu vết trong hệ thống suốt
mấy giờ đồng hồ, rốt cục tìm được kẻ đầu sỏ làm ra việc này, Lôi Dận trong cơn
giận dữ đã hạ lệnh trong hắc đạo truy nã Tả Thị, cho rằng Tả Lăng Thần sai
thuộc hạ ăn cắp mật mã hàng hóa, mà tổn thất tài chính lớn như vậy Hoắc Thiên
Kình cũng tìm đến Tả lăng Thần, đòi hắn giao Khắc Lý Tư ra giải thích rõ ràng
sự việc.

Tuy vậy, để báo ân trước đây, Tả Lăng Thần không có giao Khắc Lý
Tư ra, bởi vì anh ta hiểu rõ cho dù có giao Khắc Lý Tư ra thì Tả Thị cũng sẽ
bởi vì việc này mà bị dính dáng đến tội án trong thương nghiệp, cứ như vậy, cổ
phiếu của Tả Thị sẽ rớt giá rất nhanh, có khả năng chỉ trong một ngày đêm mà
tuyên bố phá sản.

Ngay lúc đó Tả Lăng Thần đang phải chuẩn bị hôn lễ, lại phải cùng
lúc chu toàn với Hoắc Thiên Kình, bởi vì so sánh với anh ta mà nói, thì Hoắc
Thiên Kình giao thiệp đi lại với Lôi Dận thân quen hơn, để hắn đứng ra là hay
nhất.

Hoắc Thiên Kình dường như cũng bất ngờ đáp ứng giúp hắn, chỉ là
hắn đưa ra một yêu cầu rất quái lạ, đó chính là Lăng Thần phải hủy bỏ hôn lễ
với Noãn Tâm, hơn nữa muốn Noãn Tâm tự mình đem mật mã nhóm hàng hóa giao cho
hắn, bằng không hắn sẽ giải quyết theo công văn, giấy tờ!

Vì tình trạng của Tả Thị, Tả Lăng Thần vô cùng khốn khổ, mà yêu
cầu của Hoắc Thiên Kình đưa ra làm anh ta rơi vào trạng thái khó cả đôi đường,
cuối cùng anh ta tự mình cắn răng đáp ứng, bởi vì hôn lễ có thể trì hoãn lại,
nhưng Tả Thị thì không thể được, Khắc Lý Tư cũng không thể mất mạng! Lôi Dận
luôn luôn làm việc theo quy tắc và chứng cứ, để hắn bắt được, Khắc Lý Tư chỉ có
đường chết.

Mấy hôm trước ngày tổ chức hôn lễ, anh ta đeo một sợi dây chuyền
tinh xảo lên cổ Noãn Tâm, có điều nó không phải là một sợi dây chuyền bình
thường, mà là một sợi dây chuyền tinh vi có giấu mật mã hàng hóa, chỉ là anh ta
không nghĩ tới, Hoắc Thiên Kình lại định cuộc giao dịch ngay ở đêm hôm trước
ngày tổ chức hôn lễ, nhìn  Noãn Tâm rời đi, Tả Lăng Thần chỉ biết ngày hôm
sau nàng sẽ không đến buổi hôn lễ, bởi vì giao dịch thì phải đi đến thành phố
kia, cứ như vậy, thì hôn lễ phải trì hoãn lại sau.

Noãn Tâm không biết gì cả, nàng chỉ hạnh phúc chờ đợi được làm cô
dâu, nhìn nụ cười xinh đẹp đơn thuần của nàng, Tả Lăng Thần cuối cùng hạ quyết
tâm, nhấn ga rời đi, anh ta thề rằng, chỉ cần Khắc Lý Tư bình an thoát khỏi bị
bỏ tù, Tả Thị yên ổn không có chuyện gì, anh ta nhất định sẽ đền bù một hôn lễ
long trọng nhất cho Noãn Tâm.

Chỉ là… anh ta tuyệt đối cũng không nghĩ tới Hoắc Thiên Kình lại
vũ nhục Noãn Tâm, ngay trong đêm đó! Rõ ràng đêm đó là giao dịch mật mã, hắn
lại làm việc cầm thú đối với Noãn Tâm!

Tất cả đều là âm mưu!

Mục đích của Hoắc Thiên Kình rất đơn giản, hắn nhất định là đã
nghìn vạn lần tính toán để hủy hoại hạnh phúc của anh!

Thật đáng khinh!

Hận ý dường như đã đạt đến đỉnh điểm!

“Hoắc Thiên Kình, vì sao năm đó ngươi phải làm như vậy?” Tả Lăng
Thần nhìn cặp mắt vô cùng băng lạnh kia, hung hăng dữ tợn mà hỏi.

Vẻ tươi cười bên môi Hoắc Thiên Kình không thấy đâu, mà thay vào
đó là kiểu cách âm lạnh của ma vương, hắn hỏi vặn lại một câu.

“Ngươi nói sao?”

Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh Tả Lăng Thần, mở miệng, “Lăng Thần
a, thật ra con người của ta có một thói quen, nhìn dáng vẻ hạnh phúc của ngươi,
ta rất không thoải mái, loại người như ngươi làm sao có thể có được hạnh phúc
chứ? Không ngờ huynh đệ tốt của ngươi – Khắc Lý Tư lại bất ngờ sai lầm làm ra
loại chuyện này, tổn thất tiền tài của ta không có gì đáng lo ngại, tiền đối
với ta mà nói chỉ là một chữ số mà thôi, quan trọng là phá hoại hạnh phúc của
ngươi! Hạnh phúc cả đời của ngươi!”

“Thế nhưng, ngươi dựa vào cái gì mà hủy hoại Noãn Tâm? Cô ấy không
biết gì cả, ngươi đường đường là chủ tịch của Hoắc Thị lại làm ra chuyện ti
tiện như thế, ngươi vẫn còn cô đơn sao?” Mắt Tả Lăng Thần gần như có thể giết
người.

“Tả Lăng Thần, ngươi định làm gì? Tiến hành xét xử cho người đàn
bà kia sao? Ngươi có tư cách làm điều đó sao? Ngay lúc ngươi đem cô ta giao cho
ta, ngươi nên bình tĩnh tiếp nhận tất cả!”

“Hoắc Thiên Kình, năm đó Noãn Tâm chẳng biết rõ tình hình chỉ tiến
hành giao dịch mà thôi, là ngươi nói, chỉ cần thuộc hạ của ngươi đem Noãn Tâm
đến chỗ của ngươi, ngươi lấy được mật mã thì sẽ thả cô ấy về, ngươi chỉ là muốn
hoãn lại hôn lễ của ta mà thôi, nhưng rốt cục lại hoàn toàn biến thành cầm
thú!”

Hoắc Thiên Kình nhìn Tả Lăng Thần hổn hển, thấy buồn cười mà lắc
đầu.

“Lăng Thần à, có đôi lúc ta thật sự thương cảm thay ngươi, ngươi
vì báo ơn, bảo vệ tính mệnh của huynh đệ, điểm ấy ta quả thực bội phục ngươi!
Thế nhưng” Hắn chuyển ngay thái độ nói, cười đến cực kỳ ác ý, “Tại sao ngươi
lại xác định là ta… Noãn Tâm mà không phải cô ta chủ động?”

“Ngươi nói cái gì?” Trong cơn giận dữ, Tả Lăng Thần tiến lên lại
tóm áo hắn lần nữa.

“Không nên kích động như vậy.”

Hoắc Thiên Kình nhếch miệng, “Giận thì giận người đàn bà của ngươi
quá mê người, ta chỉ thuận theo nhu cầu mà thôi, hơn nữa cô ta đến cuối cùng
cũng là hưởng thụ, nếu cô ta thật sự là tâm không cam tình không nguyện, đến
cuối cùng tại sao lại ở dưới người ta thở gấp? Ồ, được rồi, ta tưởng cô ta sẽ
nói cho ngươi nghe, trước đó không lâu cô ta còn đến tìm ta, chủ động lên
giường của ta, làm ấm giường.”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Tả Lăng Thần thực sự nghe không nổi nữa
, vung nắm tay lên, hung hăng đấm về phía mặt hắn.

Nắm tay bị chặn lại giữa không trung, ngay sau đó, một lực mạnh
được phát ra, Tả Lăng Thần bị đánh văng mạnh ra ngoài.

“Ta không ngại nói cho ngươi.”

Hoắc Thiên Kình vẻ mặt âm hiểm tàn nhẫn hướng về phía anh ta, một
tay tóm lấy anh, trong mắt đều là vẻ khát máu. “Ta sẽ không cho ngươi sống
thoải mái đâu! Ngươi không phải là yêu người đàn bà kia sao? Ta sẽ hủy hoại cô
ta, ta muốn ngươi cả đời sống trong thống khổ!”

“Ngươi muốn thế nào?” Tà Lăng Thần một tay đẩy hắn sang một bên,
lực đạo khá lớn làm cho Hoắc Thiên Kình hơi lui về phía sau một chút.

Hoắc Thiên Kình nở nụ cười, trong đó mang theo vẻ tàn nhẫn tuyệt
tình quỷ dị.

“Ta sẽ làm cho cô ta cam tâm tình nguyện trở thành thứ đồ độc
chiếm, để cho ta phát tiết, ta nghĩ muốn thì cô ta sẽ đáp ứng! Đương nhiên…”

Hắn lại lần nữa tiến đến gần Lăng Thần, không nhanh không chậm
nói: “Nếu ngươi thích chơi đồ thừa lại của ta thì cũng được, đến lúc đó ta nghĩ
ta cũng không quan tâm, cô ta chỉ là một thứ ta đã dùng qua, giống như một bộ y
phục cũ nát mà thôi! Ha ha…”

Khắp trong sảnh vang lên tiếng cười lạnh giá, điên cuồng của Hoắc
thiên Kình… Nhưng lại mang theo một sự cô đơn khiến kẻ khác thương tiếc.

“Ta sẽ không tiếp tục để ngươi có cơ hội quấy rầy Noãn Tâm!” Tả
Lăng Thần đứng dậy, sự phẫn nộ ban nãy sớm đã không thấy đâu, thay vào đó là vẻ
bình tĩnh, giọng nói cũng lộ ra hàn ý lạnh thấu xương.

Đôi môi Hoắc Thiên Kình nhếch lên thành một đường cong tà ác,
“Được thôi, hy vọng ngươi có thể xem trọng người đàn bà của chính mình, đáng
tiếc a, lời của ngươi rất khó tin tưởng, ngươi không phải chưa từng trải qua
thất bại đi? Ví dụ như Phương Nhan….”

“Hoắc Thiên Kình!”

Tả Lăng Thần sẵng giọng cắt đứt lời hắn, nói: “Phương Nhan là thật
lòng yêu nguơi, ngươi đối với ta có hận ý không nói, nhưng Phương Nhan là người
vô tội!”

“Ngươi yên tâm, ngươi đã nói người Phương Nhan yêu chính là ta, ta
đương nhiên sẽ thật tốt đối với cô ta!” Hoắc Thiên Kình chậm rãi nói đến đây,
trong mắt nổi lên oán hận.

“Còn cả Úc, Noãn, Tâm của ngươi nữa!”

Ngữ khí hung ác mà lạnh giá phun ra từ kẽ răng hắn, mỗi chữ đều lộ
ra hận ý lạnh lẽo không gì sánh được! Loại hận này… giống như là đã nhất định
đem thanh kiếm sắc chặt đứt mọi trở ngại, bất chấp tất cả.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: