truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 05 – Chương 15-16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

 

Chương 15: Giấu kín như bưng

 

 

“Em nói cái gì?” Giọng nói lạnh lùng lộ ra vẻ lạnh lẽo thấu xương xoay quanh trên đỉnh đầu nàng, “Hắn là vị hôn phu của em?”

 

Úc Noãn Tâm chớp hàng lông mi dài, không thấy đáy mắt hắn dần dần có xu thế bốc lên ánh âm hiểm tàn nhẫn, gật đầu, “Không sai”

Hoắc Thiên Kình đột nhiên đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nàng, hận ý, lướt qua trong chớp mắt.

“Nói như vậy, các người rốt cục là người yêu hẹn hò, cô vội vàng nhảy vào vòng ôm ấp của hắn? Úc Noãn Tâm, cô đã coi tình yêu quan trọng như vậy, mà còn thấp hèn nằm dưới thân tôi như vậy sao? Cô thật đúng là ai cũng có thể làm chồng!” Môi hắn chậm rãi phun ra một câu ý vị sâu xa.

Nụ cười khổ thản nhiên lan tràn trên khóe môi nàng, thậm chí một tia căm phẫn cũng không có…

“Ai cũng có thể làm chồng? Ha ha.” Nàng lẩm bẩm lặp lại mấy chữ này, rồi đột nhiên phá lên cười, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, tuyệt mỹ khiến lòng người xao động…

“Tôi là người ai cũng có thể làm chồng! Cho nên tôi mới phải rời xa anh ấy, tôi không xứng với anh ấy; ba năm trước đây không xứng, ba năm sau cũng không xứng.”

Hoắc Thiên Kình không nghĩ nàng sẽ nói vậy, giật mình sửng sốt một chút, cau mày.

“Sao? Ngài rất hiếu kỳ có đúng không? Ngài không phải luôn luôn hiếu kỳ chuyện của tôi sao? Tốt lắm, tôi sẽ nói cho ngài, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngài Hoắc tiên sinh đây.”

Nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt đẫm lệ mang theo một tia cười tự giễu, “Ba năm trước đây tôi cùng Lăng Thần đính hôn, ngay một ngày trước khi tôi gả cho anh ấy, tôi đã bị, bị một người đàn ông xa lạ, cho dù tôi muốn đến đồn cảnh sát báo án cũng không thể cung cấp thông tin về tướng mạo của hắn. Cho nên tôi rời khỏi Lăng Thần, rời khỏi người thân, rời bỏ tất cả hạnh phúc thuộc về bản thân! Ba năm sau, tôi lại vì tiền đồ mà bán thân thể cho ngài. Ngài nói cho tôi biết, nếu như ngài là tôi, phải như thế nào mới lại có thể tiếp nhận người đàn ông mình yêu? Ngài nói cho tôi biết đi.”

Một câu cuối cùng, nàng gần như hét to lên, vẻ bình tĩnh ngày trước, giờ trở nên vô cùng kích động.

Nàng thực sự không chịu đựng được nữa, cũng không kiên trì được nữa, ba năm rồi, nàng vẫn dùng vẻ cứng rắn để che đậy bản thân, che đậy bản thân đã từng trải qua đau đớn, nhưng mà, buồn cười chính là…

Hôm nay, nàng lại ở trước mặt một người đàn ông lạnh lùng đến gần như không có nhân tính nói ra tất cả, thật là mệt mỏi sao? Cho nên nàng mới chẳng phân biệt thời điểm cũng không phân biệt đối tượng mà đem hết khổ sở trong lòng nói ra?

Sau lúc nàng to tiếng phát tiết tất cả đau khổ trong lòng, không khí bao trùm sự im ắng, yên tĩnh đến hầu như có thể nghe được tiếng luồng không khí yếu ớt…

Hoắc Thiên Kình nhìn người đàn bà yếu đuối không chịu nổi dưới chân, ánh mắt hờ hững trải qua toàn bộ câu chuyện sớm đã chuyển biến vài loại cảm xúc mà không biết. Ban đầu là giật mình, đến trọng tâm câu chuyện thì tối sầm lại, cuối cùng, con mắt đen hẹp dài tự nhiên lại nổi lên một ánh sáng khiến người ta khó hiểu không thôi.

Đó là một loại tàn nhẫn chợt bừng tỉnh, thậm chí…mang theo hận ý khiến người ta kinh sợ không thôi.

Nhưng, loại biểu tình này chỉ một thoáng đã qua, sau một khắc, hắn lại khôi phục lại vẻ hờ hững vốn có…

Thì ra…

Nghi hoặc vẫn tồn tại trong đáy lòng hắn rốt cục có đáp án, trong lòng hắn không ngừng cười nhạt.

“Không nên ngồi xổm ở đây, đứng lên đi.”

Tiếng nói đàn ông quanh quẩn trên đỉnh đầu dường như trở nên có chút dịu dàng, Úc Noãn Tâm ngẩng đầu, đối diện với cặp mắt kín đáo của hắn, đã thấy khóe môi hắn lộ ra một đường cong ấm áp.

Nàng bỗng sợ run lên một chút, dường như không để ý đến nước mắt nơi khóe mắt, một Hoắc Thiên Kình như vậy là người mà nàng rất xa lạ.

Để mặc cho bàn tay to của hắn tùy ý kéo lấy mình, kể cả động tác hắn khẽ vuốt ve khuôn mặt đầy nước mắt của mình cũng đều là dịu dàng…

“Không ngờ em đã trải qua nhiều chuyện như vậy, không nên khóc nữa, tôi thu hồi lại lời nói lúc nãy.” Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, đáy mắt phóng ra một tia sáng kỳ lạ, tốc độ cực nhanh làm cho người ta không nắm bắt được.

Úc Noãn Tâm ngây ngẩn nhìn hắn, hắn thế này… rốt cục là xin lỗi?

Cánh môi hơi hé mở một chút, không đợi nói ra bất cứ lời nào, thân thể nàng liền bị hắn một lần nữa ôm lấy.

Tình trạng căng thẳng sợ hãi lại lần nữa xuyên qua người nàng, “Hoắc tiên sinh”

Đặt nàng nhẹ nhàng lên giường, không có cử động nhanh như hổ đói vồ mồi, thậm chỉ kể cả tia cảnh giác vốn có trong đáy mắt cũng dần dần lui xuống, hắn bất ngờ nở nụ cười, đem cái chăn đắp lên người nàng.

“Đã khuya rồi, em cũng đã mệt mỏi rồi, bây giờ không nghĩ bất cứ việc gì nữa, nghỉ ngơi tốt một chút đi!”

Ánh mắt Úc Noãn Tâm như là đang nhìn thấy người ngoài hành tinh mà nhìn hắn, nàng thực sự không ngờ được hắn còn có thể có một mặt dịu dàng như thế, tự nhiên lại có thể buông tha cho mình, không cưỡng bách nữa…

“Hoắc tiên sinh, ngài…”

“Yên tâm đi, tuy rằng tôi rất lưu luyến thân thể của em, nhưng cũng sẽ không nhân cơ hội để chiếm tiện nghi của em đâu, ngủ đi, chờ em ngủ rồi, tôi sẽ rời khỏi đây.”

Khóe môi Hoắc Thiên Kình vẫn lộ vẻ tươi cười, nét quyến rũ độc đáo của người đàn ông chính là lúm đồng tiền khiến gương mặt xinh đẹp của Úc Noãn Tâm hiện lên một chút ửng hồng…

Giờ khắc này, nàng mới phát hiện, người đàn ông này dường như không đáng sợ như vẻ bề ngoài, điều phát hiện này làm cho lương tâm nàng cảm thấy hổ thẹn với chính mình.

“Hoắc tiên sinh, cảm ơn ngài…”

Một hơi thở dài nhẹ nhàng thoát ra khỏi môi nàng, đúng là đem trút bỏ hết buồn khổ trong lòng ra ngoài, nàng như là đã lấy hết toàn bộ sức lực của mình, nhắm hai mắt lại, không qua bao lâu, nàng rốt cục nặng nề thiếp đi…

Thấy đôi mắt nàng buông lỏng ra, kể cả hô hấp cũng trở nên đều đặn ổn định, Hoắc Thiên Kình cuối cùng giơ ngón tay, khẽ vuốt ve gương mặt nàng, một chút lại một chút, cảm giác mềm mại ở đầu ngón tay làm hắn quyến luyến.

Ngón tay thon dài đi dọc theo viền trán, vuốt vuốt mái tóc dài của nàng, chải tóc qua các ngón tay, cứ thế vòng quanh một vòng lại một vòng, lại có chút suy nghĩ…Mái tóc của nàng rất đẹp, hơn nữa, chẳng bao giờ trải qua sử dụng các loại hóa chất làm tổn thương tóc. Sợi tóc đen nhánh luồn qua ngón tay hắn, rồi mềm mại tránh ra, sau đó rơi xuống, rất có phong tình. (*sự quyến rũ lả lơi)

Ngón tay rốt cục dừng lại, trong đáy mắt người đàn ông, lộ ra một vẻ băng lạnh…

Hắn cho tới bây giờ không phải là thiên sứ cứu vớt nhân gian, mà là ma vương thích phá hủy mong ước của kẻ khác, đây mới đúng là Hoắc Thiên Kình!

Bàn tay của hắn rốt cục buông tóc nàng ra, ngược lại dường như ôn nhu đứng nhìn vào cần cổ mảnh khảnh của nàng, cảm nhận được nhịp đập đều đều của động mạch cổ của nàng.

Khóe môi vốn lộ ra nụ cười chuyển thành tàn nhẫn, mang theo ma mị khiến người run rẩy, “Người đàn bà ngu ngốc, có đôi khi, duyên phận thực sự tuyệt vời không thể tả được. Nếu ông trời cũng muốn an bài duyên phận này rồi, ta không cần thì chẳng phải là quá đáng tiếc…”

Bóng tối, đột nhiên đến, ánh lên cặp mắt người đàn ông càng thêm băng giá…

Hận ý, trả thù, không cách nào có thể trốn thoát…

 

 

 

 

Chương 16: Người đàn ông thâm tình

 

Bệnh viện Ước Hàn Đốn.

 

Mùi hoa tươi thoang thoảng khắp bệnh viện, đây không hổ danh là nơi danh tiếng thế giới, một năm bốn mùa đều có những loại hoa khác nhau, để tô điểm cho bệnh viện, làm cho người bệnh mỗi ngày đều sinh hoạt trong môi trường sạch sẽ trong lành.

Phòng làm việc của viện trưởng Pat Dean tràn ngập ánh sáng mặt trời.

“Úc tiểu thư, bệnh viện đã để toàn bộ bệnh lý của cha cô ở đây, mọi việc đều đã an bài thỏa đáng, xin yên tâm!”

Úc Noãn Tâm gật đầu, cảm kích nói: “Viện trưởng Pat Dean, cảm ơn ngài!”

“Nói gì vậy chứ, nếu như tôi sớm biết rằng cô và Lăng Thần quen biết, thì sẽ không gặp phải nhiều hiểu lầm như vậy, thực sự xin lỗi.” Đôi mắt màu lam của bác sĩ Pat Dean lộ ra vẻ áy náy chân thành.

Trên mặt Úc Noãn Tâm  có một chút xấu hổ.

“Úc tiểu thư, thực ra tôi rất hiếu kỳ, Lăng Thần, người này rất ít khi nói hộ cho phụ nữ, cô và cậu ta là quan hệ yêu đương sao?” Pat Dean đặc biệt tò mò hỏi một câu.

Ách.

Úc Noãn Tâm vô thức lắc đầu, “Không phải, tôi và anh ấy chỉ là bạn bè đã quen biết nhiều năm thôi.”

Viện trưởng Pat Dean nghe vậy xong nhún nhún vai, ánh mắt lộ ra một chút tiếc nuối nói: “Tôi thấy Lăng Thần khẩn trương chuyện của cô như thế, còn tưởng rằng các người là… a, được rồi, Úc tiểu thư, tôi đã sắp xếp cho cha cô bác sĩ Hayden là bác sĩ phụ trách chính, không biết cô có vừa lòng không.”

Thấy vẻ mặt xấu hổ của nàng, anh ta thông minh chuyển chủ đề khác.

“Bác sĩ Hayden?” Cặp mắt Úc Noãn Tâm đột nhiên sáng ngời, mừng rỡ hỏi thăm: “Đó có phải là người có uy tín nhất trong giới chuyên khoa tim, chuyên gia Hayden?”

“Không sai!”Viện trưởng Pat Dean gật đầu.

“Cảm tạ ngài, thực sự cảm tạ!” Úc Noãn Tâm không biết nên nói cái gì cho phải.

“Úc tiểu thư không cần khách khí như vậy.”

Viện trưởng Pat Dean cười cười, mở hồ sơ ra nhìn một chút, nói: “Cha cô bị căn bệnh tim TAPVC hiếm thấy, đồng thời còn khiến cho bệnh biến chứng xấu đi nghiêm trọng, tuy rằng như vậy, chỉ cần đúng lúc tiến hành giải phẫu vài lần, thực ra là có khả năng hồi phục lại!”

Úc Noãn Tâm thở dài thật sâu một hơi, nét mặt biểu lộ sầu lo: “Viện trưởng Pat Dean, tôi nghe nói loại giải phẫu này có tính nguy hiểm rất lớn, tôi thực sự có chút lo lắng trong quá trình làm thủ thuật lại gặp phải cái gì ngoài ý muốn!”

Pat Dean mỉm cười nói: “Úc tiểu thư, cô phải biết rằng, chỉ cần là giải phẫu đều tồn tại sự mạo hiểm, huống chi là giải phẫu căn bệnh tim hiếm gặp, loại mạo hiểm này tính ra còn lớn hơn nữa, rất nhiều bệnh viện không dám làm tùy tiện, là bởi vì bọn họ không có kinh nghiệm về phương diện này, bác sĩ Hayden là người uy tín trong phương diện này, đồng thời có bao nhiêu năm kinh nghiệm lâm sàng, hẳn không phải là vấn đề quá lớn!”

loading...

Úc Noãn Tâm gật đầu, tảng đá trong lòng rốt cục rơi xuống, nhưng lại nghĩ tới một vấn đề khác.

“Viện trưởng, xin hỏi trị liệu loại bệnh này cho cha tôi, giải phẫu và thuốc men từ đầu đến cuối, toàn bộ sẽ tiêu tốn bao nhiêu tiền?”

Nàng cần nắm chắc mới được, nhất là loại bệnh viện chỉ khám bệnh cho quý tộc này.

Viện trưởng Pat Dean suy nghĩ một chút, nói: “Thực ra những giải phẫu này quan trọng nhất là phải chi số tiền rất lớn, tôi nghĩ, ít nhất là sáu ngàn vạn mới có thể bảo đảm ca phẫu thuật thành công!”

“Sáu ngàn vạn?” Úc Noãn Tâm ngẩn ra, nàng không nghĩ tới toàn bộ chi phí sẽ khổng lồ như vậy, “Số tiền này cần chuẩn bị tốt trước khi phẫu thuật đúng không?”

Viện trưởng Pat Dean cười cười, “Chi phí giải phẫu trị liệu của cha cô đã được nộp xong.”

“Nộp xong rồi?”Úc Noãn Tâm liền ngây ngẩn cả người, “Sao lại có thể? Ai đã trả phí tổn vậy?”

Tiểu Vũ? Sẽ không a, tài khoản riêng của nha đầu kia cũng chỉ có nhiều lắm một nghìn vạn mà thôi.

Pat Dean thấy thế xong, nghi hoặc không giải thích được, “A? Úc tiểu thư không biết sao? Khi cha cô nhập viện Lăng Thần đã trả tất cả chi phí rồi, tổng cộng đã trả tám ngàn vạn!”

Úc Noãn Tâm nhất thời ngây ngốc…

~~~~~ vficland.info ~~~~~

Khi Úc Noãn Tâm đẩy cửa phòng bệnh săn sóc đặc biệt thì, tiếng vui cười lọt vào tai của nàng.

“Lăng Thần?” Nhìn thấy Lăng Thần đang cùng cha mẹ mình nói chuyện phiếm, nàng giật mình, đi lên phía trước.

“Noãn Tâm à, con gặp lại Lăng Thần, chuyện này sao không nói cho mẹ vậy? Con nhỏ này thật đúng là lại giấu diếm.” Úc mẹ vui vẻ kéo nàng đến bên người, nhẹ giọng nói.

“Đúng vậy, Noãn Tâm, lần này cha có thể vào viện tất cả đều nhờ Lăng Thần, Lăng Thần giúp chúng ta mà bận không ít, một chút cũng không để ý chuyện con làm trước đây.”

“Được rồi, chuyện cũ không nên nói tới, Lăng Thần người ta cũng không có trách Noãn Tâm mà, bây giờ thấy nó, hoàn toàn giống như trước đây, trong lòng ta rất vui vẻ.” Úc mẹ khôn ngoan cắt đứt lời Úc ba ba.

“Bác trai bác gái, các người vẫn quan tâm chăm sóc con như con cái, bây giờ con chăm sóc lại các bác cũng là chuyện nên làm.” Tả Lăng Thần cười cười tao nhã.

“Đứa trẻ này…”

Úc ba ba yêu thương nhìn anh, lại nhìn Úc Noãn Tâm một chút, “Con nha đầu này, xem Lăng Thần quan tâm tới nhà chúng ta bao nhiêu, đối với con có bao nhiêu tốt đi, nếu như con lại làm chuyện có lỗi với Lăng Thần, người làm cha này cũng không thể tha thứ cho con được nữa.”

“Ba “Úc Noãn Tâm rốt cục nhịn không được, bất đắc dĩ nói: “Cha không cần lo, bây giờ chuyện quan trọng nhất là dưỡng tốt thân thể của cha.”

“Con nhỏ này, muốn thân thể cha tráng kiện khỏe mạnh cũng được, chỉ cần nhìn con và Lăng Thần hòa hảo như lúc ban đầu, ta có bệnh gì cũng khỏi hết.” Úc ba ba quả thực rất yêu thương đứa con gái này, nhưng lại càng yêu thương người con rể chuẩn mực, dù sao năm đó là Noãn Tâm hủy hôn ước trước.

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi, hết sức lảng tránh ánh mắt thâm tình của Tả Lăng Thần, nhẹ giọng nói: “Ba, ba hôm nay cảm thấy thế nào? Nghe được  tiếng cười vừa nãy của cha thì con an tâm rồi, ngay cả viện trưởng đều nói, bệnh của cha nhất định sẽ khỏi hẳn.”

Úc ba ba nghe vậy xong, khẽ thở dài một tiếng, kéo tay Úc Noãn Tâm, lời nói thấm thía: “Noãn Tâm à, kỳ thực ba ba sống đến tuổi này cũng không mong cái gì, kể cả là thân thể có đau đớn cũng không quan trọng, quan trọng là … Con có thể hạnh phúc! Noãn Tâm à, ba ba có thể nhìn ra được Lăng Thần quan tâm con thế nào, ba năm trước hay là bây giờ, nó đều quan tâm con như vậy, ta mong muốn các con lại có thể bên nhau.”

 

Nói xong, liền đem tay nàng đặt lên trên tay Tả Lăng Thần.

Trái tim Úc Noãn Tâm run lên, vừa muốn rút tay về, lại bị anh nắm chặt trở lại, đem tay nhỏ bé của nàng hoàn toàn bao bọc lại trong bàn tay to lớn của anh.

“Đúng vậy, Noãn Tâm, ba ba con nói có lý.” Úc mẹ thấy thế xong, vội vã nói: “Hai con đã trải qua nhiều như vậy hẳn là phải bên nhau, không cần chậm trễ nữa, có thể thì năm nay kết hôn là hay nhất.”

“Mẹ ” Úc Noãn Tâm mở to hai mắt nhìn Úc mẹ.

“Bá phụ bá mẫu, các bác yên tâm đi, kiếp này con chỉ có duy nhất một người con gái là Noãn Tâm, bất luận nàng đi bao xa, con cũng sẽ không để nàng lại rời khỏi bên cạnh con!” Vẻ mặt Tả Lăng Thần kiên định nói.

Úc ba ba và Úc mẹ liên tục gật đầu, cười toe tóe, nhiều lo lắng trong lòng rốt cục được quét sạch đi hết.

Trong phòng bệnh, mùi ánh nắng mặt trời lan ra, trên mặt tất cả mọi người đều hạnh phúc, chỉ có Úc Noãn Tâm… lăn tăn một nỗi buồn.

~~~~~ vficland.info ~~~~~

Đàn bà, trước giờ đều luôn luôn mâu thuẫn

Khi người đàn ông yêu thương không ở cạnh, trong lòng sẽ lo lắng, bất an, cho dù một nốt nhạc nhỏ cũng sẽ làm cho phần bất an này trở thành bàng hoàng run rẩy.

Nhưng khi người đàn ông yêu thương ở bên cạnh, thì lòng của nàng lại càng thêm hoảng sợ, bởi vì nàng sợ…rất nhiều thứ hạnh phúc tốt đẹp, sẽ mất đi trong nháy mắt, lời thề ước lúc trước quá hoàn mỹ tốt đẹp, bởi vậy không ngừng trốn tránh.

Đó là Úc Noãn Tâm, ít nhất, nàng đã nghĩ như vậy .

Nhà hàng tròn* cao cấp HER, chỉ tiếp đãi hội viên.

(*kết cấu của nhà hàng là xoay tròn, xem ảnh bên dưới để mường tượng rõ hơn.)

Tiếng đàn violin du dương như nước chảy ở bên trái của hai người Lăng Thần và Úc Noãn Tâm, ở đây rất an tĩnh, bởi vì anh đã bao hết toàn bộ.

Ánh sáng ngọn nến ấm cúng, nhưng người lại hoảng loạn.

Một bó hoa xa cúc màu xanh biển đập vào mắt Úc Noãn Tâm, đẹp như thưở trước, nàng sợ run một chút, “Lăng Thần…”

“Em không thích hoa hồng, cũng không thích hoa bách hợp, chỉ thích hoa xa cúc, em đã nói, đó là loài hoa của Hans Christian Andersen, em mong muốn tình yêu đôi ta cũng hoàn mỹ giống như trong cổ tích…” Tiếng nói ấm áp của Tả Lăng Thần ở bên tai nàng, anh nâng hai bàn tay nhỏ bé của nàng lên, chăm chú ngắm nghía.

Úc Noãn Tâm hướng  mắt lên trên người anh, ánh mắt Tả Lăng Thần dịu dàng mang theo nụ cười thâm tình, ngọn đèn thủy tinh mờ ảo, chiếu lên đường cong ôn nhu của gương mặt anh…

Vẻ tươi cười của anh, trong mắt nàng, lúc sáng lúc tối, chạm vào tận tâm hồn…

Trái tim, đột nhiên khẽ run rẩy, nàng bất ngờ nhẹ nhàng rút tay về.

Dáng vẻ tươi cười như ánh trăng của người đàn ông, từ từ tắt đi…

“Noãn Tâm “

“Lăng Thần, em có việc muốn hỏi anh.”

Không đợi anh nói xong, Úc Noãn Tâm liền cắt đứt lời anh nói, đem bó xa cúc xinh đẹp đặt ở một bên, lơ đãng thấy chiếc hộp nhỏ màu tím sậm trong bó hoa, ngón tay khẽ run lên.

Tả Lăng Thần cũng theo ánh mắt của nàng rơi xuống chiếc hộp, nụ cười ôn nhu lẳng lặng hiện lên bên môi, “Em hỏi đi.” Tiếng nói trầm thấp như rượu nồng.

Ánh mắt Úc Noãn Tâm nhìn thẳng vào ánh mắt biết cười của anh, thầm than một chút, nhẹ giọng hỏi: “Anh sớm đã trả hết viện phí cho cha em?”

“Đúng vậy.”Anh yên lặng gật đầu một cái, nụ cười bên môi vẫn như trước.

Ngực Úc Noãn Tâm cứng lại, “Đó là tám nghìn vạn”

“Không sai, là tám nghìn vạn.” Người đàn ông  vẫn kiên nhẫn như cũ, ôn nhu như nước.

Cảm giác khó hiểu nổi lên trong lòng, nàng cúi đầu nói: “Em biết số tiền đó với anh mà nói không là cái gì, nhưng… em không thể nhận số tiền này, em sẽ cố gắng đóng phim, em sẽ trả lại tất cả tiền đặt cọc cho anh”

“Noãn Tâm!”Tả Lăng Thần than nhẹ một tiếng, đem bàn tay nhỏ bé của nàng kéo tới bên môi, hôn nhẹ một chút, với dáng vẻ trân trọng vô cùng.

“Tới bây giờ, em còn muốn cùng anh tính toán nhiều như vậy sao?”

Tuy biểu tình ung dung, thế nhưng, trên ngực lại vì sự hờ hững lạnh nhạt của nàng mà đau âm ỉ!

Trái tim anh, cho dù đã lâu rồi, vẫn là đối với nàng không thể dứt bỏ, cho nên, chỉ có thể đạt được, không phải sao?

“Chuyện nào ra chuyện đó, số tiền này em nhất định phải trả lại.” Ngón tay Úc Noãn Tâm bị anh hôn nhẹ mà khẽ run, nhưng lại tham luyến không muốn rời đi

“Nha đầu ngốc…”

Dưới ngọn đèn dịu dàng, ánh mắt ôn nhu của anh sáng như ánh trăng, đẹp tựa như thiên thần, nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên, dịu giọng xuống nói:

“Thật muốn trả cho anh, hử?”

Úc Noãn Tâm gật đầu.

Vẻ ôn nhu bên môi đột nhiên thành vẻ không đứng đắn, lộ ra tất cả trìu mến đối với nàng: “Tốt lắm, anh có một biện pháp đẹp cả đôi đường.”

Vẻ ôn nhu kia làm Úc Noãn Tâm chấn động sâu sắc, nàng vô thức hỏi: “Biện pháp gì?”

“Noãn Tâm à…” Anh nâng khuôn mặt nhỏ của nàng lên, ôn nhu nói: “Anh yêu em, cho nên mới càng muốn được có em.”

“Anh yêu em!”

Ba chữ đơn giản, nhưng lộ ra sự hứa hẹn chân thật nhất mà Tả Lăng Thần đối với nàng từ trước đến giờ.

Một dòng ấm áp cảm động nổi lên trong lòng nàng, cặp mắt đen của nàng không khỏi lại hiện lên một làn sương mù…

Ngón tay dài của Tả Lăng Thần chuyển qua bó xa cúc, lấy chiếc hộp tinh xảo không gì sánh được trong bó hoa ra, nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay nàng, “Noãn Tâm, anh nói rồi, ở trong mắt anh, bá phụ giống như là cha anh, em nói đi?”

Cúi đầu hỏi lại, nhưng đã lộ ra ý tứ cực kỳ rõ ràng.

Đáy mắt Úc Noãn Tâm nghi hoặc, nhưng nghe anh nói xong, thoáng cái đã hiểu ra nhiều, nhìn chiếc hộp tinh xảo xinh đẹp trong lòng bàn tay, giật mình sửng sốt hồi lâu…

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: