truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 05 – Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

 

 Chương 5: Bất ngờ đồng ý

Nằm áp trong lòng hắn, cặp mắt ngấn nước nũng nịu, yêu diễm xinh đẹp câu dẫn hồn phách, thân hình kiều mị không xương tự nhiên thêm vào ba phần xinh đẹp, đúng là vốn để hấp dẫn đàn ông của cô ta.

 

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, đột nhiên cười.

 

“Đàn bà tham lam, hai ngày trước ta đã quyên góp một khoản tiền lấy danh nghĩa của cô, như vậy còn không được?” Nụ cười khẽ trầm thấp gợi cảm nhàn nhã đậu trên khuôn mặt tuấn tuyệt, bàn tay to đã đem thân thể phụ nữ kiều mị tóm lấy ở trong lòng.

 

“Thiên Kình, người ta biết anh thương em mà…”

 

Ngu Ngọc sau khi thấy nét cười trên môi hắn, sự thấp thỏm trong lòng biến mất, thân thể lập tức xụi lơ  hóa thành một đầm nước xuân, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong lòng người đàn ông, khẽ ngẩng lên khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ, “Người ta là đàn bà của anh, nếu như anh không muốn đi, người ta cũng không dám cưỡng cầu đâu, chỉ là… người ta sẽ không cam lòng thôi.”

 

Mái tóc uốn dài như nước nhẹ nhàng rủ xuống, rơi xuống cánh tay của người đàn ông, cùng với nét mặt điềm đạm đáng yêu đều khiến người khác thương tiếc.

 

“Yêu cầu của cô càng ngày càng cao rồi đấy!” Tiếng nói gợi cảm, trầm thấp của Hoắc Thiên kình vang lên bên tai người con gái càng gia tăng thêm hương vị kích tình, nhưng trước sau vẫn luôn có vẻ lạnh nhạt.

 

Hàng mi dài của Ngu Ngọc khẽ khép lại, chiếc cằm xinh đẹp khẽ nhếch lên, “Bởi vì người ta tức giận không nguôi mà…”

 

“Có việc gì mà tức giận không nguôi?” Hoắc Thiên Kình thờ ơ ôm cô ta, một tay mở tài liệu trên bàn ra.

 

Hai bầu ngực của Ngu Ngọc cách dây thắt lưng gợi cảm sang quý tựa vào vòm ngực mạnh mẽ của người đàn ông, bất mãn nói: “Còn không bởi vì Úc Noãn Tâm kia? Cũng không biết tổ tiết mục có phải là cố ý hay không, tự nhiên cuối cùng lại đưa cho Úc Noãn Tâm một thông cáo khách mời minh tinh! Em thực sự không nghĩ cô ta có tư cách gì tới tham gia chương trình này!”

 

Ngôn từ bất mãn của nữ nhân khiến cho ngón tay đang chỉ chỉ trên tài liệu dừng lại, con mắt am hiểu sâu sắc lướt qua một tia ánh sáng, lập tức rành rọt khép tài liệu lại, giọng nói khôi phục lại sự lạnh lùng vốn có.

 

“Cho dù cô cùng cô ta cùng chỗ thì làm sao?”

 

Bàn tay nhỏ bé của Ngu Ngọc chui vào trong áo sơ mi của hắn, thì thầm nói: “Em mới không đế cô ta ở trong mắt đi, cô ta chẳng qua chỉ là con tôm nhỏ mà thôi…”

 

“Đã như vậy, lại càng không cần tức giận bất bình như thế!” Hoắc Thiên Kình bất ngờ cười, bàn tay to rốt cục miễn cưỡng ôm lấy nơi đẫy đà của Ngu Ngọc, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào, lập tức làm cho cô ta thét chói tai, toàn bộ thân thể nhẹ nhàng rung động lên.

 

“Thiên Kình…” Giọng của cô ta như mặt nước.

 

Hoắc Thiên Kình nâng cằm của cô ta lên, bên môi cuồng ngạo gợi lên nụ cười tà mị, nhưng lại không hề chạm vào đáy mắt.

 

“Cô bây giờ là diễn viên, đương nhiên phải có phong độ vốn có của diễn viên, cho nên ta không hy vọng thấy cô tranh hơn thua trong chuyên mục cùng một con tôm nhỏ, hiểu chưa?”

 

Ngu Ngọc nghe vậy xong, cặp mắt đột nhiên sáng ngời, lập tức hoan hô ra tiếng.

 

“Thiên Kình, ý của anh, là nói, anh, anh đồng ý tham gia chương trình này rồi?”

 

Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình khẽ nhếch, không nói gì, nhưng không khó nhìn ra là một loại thái độ ngầm thừa nhận.

 

“Thiên Kình, anh thật tốt…em chỉ biết người anh hiểu rõ nhất chính là em…” Ngu Ngọc được chiều chuộng mà lo sợ, chăm chú áp vào vòm ngực của hắn.

 

Cô là bảo bối trong giới truyền hình và điện ảnh, là diễn viên đắt giá, ở trước mặt bất kỳ người đàn ông nào cũng luôn kiêu ngạo hống hách, thế nhưng bất luận thế nào đều không bao gồm một người, đó chính là Hoắc Thiên Kình trước mắt, hắn nhiều tiền mà lạnh lùng, kiêu ngạo mà anh tuấn, có lúc tà mị cười nhẹ nhàng, khẽ nhếch đôi môi lên, cái gì cũng không nói, mặc kệ là người đàn bà cao ngạo thế nào đều sẽ hòa tan trong đôi mắt hắn, cam tâm tình nguyện quỳ gối dưới ống quần hắn, cô đương nhiên cũng không ngoại lệ!

 

Tuy rằng biết hắn có rất nhiều đàn bà, nhiều giống dải ngân hà, thế nhưng cô là tự nguyện, chỉ cần miệng Hoắc Thiên Kình hơi nhếch lên, con mắt sáng lên một chút, thì cô cũng sẽ cam tâm tình nguyện, chỉ một cái vẫy là lao tới. Cô biết bản thân mình hèn mọn, không có nguyên tắc, thế nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng, bởi vì hiện nay không một người đàn bà nào có thể lôi kéo trái tim của hắn. Ngoại trừ Ngu Ngọc cô ra, không có bất kỳ người đàn bà nào có thể ở lại bên người hắn hơn 3 năm. Dù cho là vị hôn thê của hắn Phương Nhan, dường như hắn cũng không có đặt ở trong mắt! Chỉ cần trái tim của hắn không bị người đàn bà khác trói chặt, thì cô sẽ có cơ hội, nói không chừng, cô còn có thể thay thế, công khai ngồi lên vị trí của Phương Nhan!

 

Trước đây Ngu Ngọc nghĩ cũng không dám nghĩ, tất cả của cô đều là Hoắc Thiên Kình cho, cho nên chỉ cần Hoắc Thiên Kình muốn, tùy lúc tùy nơi cô đều cho, nhưng càng theo hắn nhiều năm, dã tâm của cô càng lớn hơn, cô nghĩ mình có cơ hội trở thành phu nhân của tổng tài Hoắc thị!

 

Đối mặt với ánh mắt làm nũng của cô, trong lòng Hoắc Thiên Kình ngưng lại, hắn không nói gì nữa, chỉ là đưa thân thể dựa lưng vào ghế ngồi, thân thể mềm mại trong lòng làm hắn lơ đãng nghĩ tới người con gái trong sáng nhưng lạnh lùng kia!

 

Úc Noãn Tâm!

 

Ngay cả hắn cũng cảm thấy khó tin, hắn lại đi tham gia chương trình chết tiệt gì đó, nguyên nhân chính là vì hắn vừa nghe được thì ra Úc Noãn Tâm cũng tham gia?

 

Thực sự là sai lầm đến cực điểm!

 

Ngu Ngọc thấy thế xong, lập tức nhu thuận đưa thân thể dò xét về phía trước, thấy hắn không có đẩy mình ra, mừng rỡ như điên chủ động đưa bàn tay to của hắn kéo đến chỗ đẫy đà của mình, quần áo vốn đã bại lộ ra càng bị cô cố ý kéo xuống.

 

Trong phòng làm việc một cảnh xuân…

 

Khóe miệng Hoắc Thiên Kình khẽ tà mị nhếch lên, bàn tay to thuận thế cố sức xoa nắn chỗ đẫy đà của cô không chút thương tiếc, hắn chưa bao giờ cự tuyệt sự chủ động của cô, nhất là vào lúc tâm tình hắn phức tạp!

 

“Thiên Kình…người ta muốn…”

 

Ngu Ngọc đương nhiên biết rõ dục vọng của hắn, gần như đang khẩn cầu, gắt gao leo lên ngực Hoắc Thiên Kình, bốn phía tràn ngập hương vị nam tính thuộc về hắn, hơi nóng cuồn cuộn không ngừng xuyên thấu qua vải vóc truyền đến da thịt của cô, gương mặt trắng tuyết của cô sớm đã không kiềm chế được tình dục mà hiện lên hai mảng đỏ ửng.

 

Không đợi Hoắc Thiên Kình động tay vào, bàn tay nhỏ bé của cô cố sức xé rách đai đeo quần áo gợi cảm, chỉ trong nháy mắt, thắt lưng đã sớm rơi xuống khỏi người, thân thể cô lạnh run, muốn nói nhưng vẫn còn do dự nhìn hắn, nhìn khuôn mặt đẹp trai không gì sánh được kia của hắn, đôi mắt của cô trở nên mờ mịt.

 

 

 

Chương 6: Hai người phụ nữ chạm mặt nhau

Hoắc Thiên Kình cười lạnh, không nói lời nào trực tiếp đặt cô ta lên bàn làm việc.

 

“Thiên Kình……” Toàn thân Ngu Ngọc nằm trọn trên bàn, mùi Long Tiên Hương hoàn toàn bao phủ, khiến cô vô lực chống lại…….

 

Một tay Hoắc Thiên Kình vén váy cô lên cao, tay kia nhanh chóng kéo khóa quần, không chút thương tiếc lập tức đâm mạnh vào.

 

Nếu cô muốn, hắn không ngại thành toàn. Nhìn người đàn bà đang lớn tiếng rên rỉ dưới thân mình, hắn hung hăng xông lên đỉnh cao rồi ngã xuống, trong lòng hắn thật sự thỏa mãn, nhưng rồi sau đó là thật sâu trống rỗng!

 

Bên tai nghe tiếng rên rỉ, dường như trong chốc lát nó như biến thành tiếng của Úc Noãn Tâm! Tiếng rên rỉ đầy ngượng ngùng, mà lại khiến đàn ông không thể khống chế được. Hoắc Thiên Kình lập tức nhắm chặt hai mắt.

 

Tưởng tượng người đàn bà dưới thân trở thành Úc Noãn Tâm, dần dần, hô hấp hắn trở nên rối loạn, động tác cũng cuồng mãnh hơn.

 

Văn phòng tràn ngập tiếng rên rỉ cùng thở dốc……

 

Ngay khi hai con người kia bước đến cao trào, tiếng điện thoại bỗng nhiên vang lên.

 

loading...

Hoắc Thiên Kình dừng lại, thân hình vẫn ở trong cơ thể Ngu Ngọc như trước, vươn dài cánh tay, ấn nút nghe.

 

Ngu Ngọc khó nhịn xoay qua lại, vẻ mặt khó chịu nhìn hắn.

 

“Hoắc tiên sinh, Phương tiểu thư đến đây!” Thư ký của Tổng tài trả lời.

 

“Cho cô ta vào!” Giọng nói Hoắc Thiên Kình trầm thấp, nhưng cũng không khó cảm giác được có chút ám muội, kích tình.

 

Hắn ngắt điện, Ngu Ngọc bất mãn, cố làm nũng: “Thiên Kình, sao anh lại để cho vị hôn thê của anh vào? Hai chúng ta còn chưa xong mà?”

 

Lời cô ta còn chưa dứt, Hoắc Thiên Kình lập tức rút khỏi cơ thể cô ta, nhàn nhã chỉnh trang lại y phục.

 

“Thiên Kình?” Ngu Ngọc ngây người, cô không ngờ Thiên Kình lại dừng lại.

 

Kinh ngạc cùng bất mãn còn chưa biểu lộ rõ, cửa phòng liền bật mở.

 

“Thiên Kình, đã đến giờ, chúng ta… ” Lời còn chưa dứt, cảnh tượng trong phòng khiến lời nói liền im bặt.

 

Túi xách trong tay Phương Nhan lập tức rơi xuống thảm.

 

“A” cùng lúc đó, Ngu Ngọc hét lên đầy sợ hãi, lập tức đứng dậy, sửa sang lại quần áo. Lúc này đây, cô chưa bao giờ cảm nhận một thời điểm nào xấu hổ như vậy.

 

Ai ngờ, Hoắc Thiên Kình thấy thế, vươn bàn tay to khẽ vuốt ve đầy ám muội, giọng nói trầm thấp: “Không cần gấp, từ từ mặc.”

 

Một câu nói, hoàn toàn đứng về phía Ngu Ngọc.

 

Mà vẻ mặt Phương Nhan đã sớm ngập tràn bi thương, đôi mắt đẹp ẩn ẩn lệ mờ……

 

“Lần sau nếu đến Hoắc thị, gọi điện trước cho tôi đã. Bởi vì tôi cũng không rõ để cho cô nhìn được những chuyện gì.” Hoắc Thiên Kình đứng một bên thắt lại cà vạt, rồi nhanh chóng đóng cửa phòng lại. Quay đầu lại, ngồi vào ghế Tổng tài, khôi phục vẻ mặt hờ hững.

 

Bình tĩnh đến mức giống như vốn chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

 

Sắc mặt Phương Nhan trắng bệch, y như một tờ giấy trắng.

 

Ngu Ngọc thấy vậy, cũng chậm rãi sửa sang lại quần áo, đến trước mặt Hoắc Thiên Kình, giọng nói nũng nịu: “Thiên Kình, vị hôn thê của anh đến rồi, em không quấy rầy hai người nữa…..” Cô cố ý ôm tay hắn, tất cả đều là diễn cho Phương Nhan xem.

 

Thân thể đột ngột bị Hoắc Thiên Kình véo nhẹ, cô cố ý thở gấp một tiếng, mỉm cười, đánh yêu hắn.

 

“Anh quá đáng, vị hôn thê đang nhìn kìa.”

 

Hoắc Thiên Kình thoáng liếc nhìn Phương Nhan, cười lạnh. Mỉm cười tà mị nhìn Ngu Ngọc.

 

“Hôm nay cứ để vậy đã, tối nay tắm rửa sạch sẽ chờ tôi.”

 

“Được, Thiên Kình. Người ta chờ anh.”

 

Ngu Ngọc mừng như điên, chủ động hôn môi một cái, đi nhanh ra cửa. Khi lướt qua Phương Nhan, cô ta nở nụ cười lạnh.

 

“Một người đàn bà không chiếm được trái tim người đàn ông của mình, chi bằng buông tay thì hơn.” Nói xong cô ta liền bỏ đi.

 

Cửa phòng lại một lần nữa bị đóng lại, y như một tiếng sấm chợt vang vọng trong thâm tâm Phương Nhan……

 

“Thiên Kình, anh, nhất thiết phải làm những việc như thế này sao?” Phải mất một lúc lâu, Phương Nhan mới thốt được nên lời, ánh mắt quyến luyến nhìn hắn.

 

Hoắc Thiên Kình nhìn cô, đôi mắt đen hờ hững lạnh lùng.

 

“Cô tìm tôi có chuyện gì?”

 

“Cha em nhớ anh, ông hy vọng tối nay có một bữa cơm gia đình……” Phương Nhan nhẹ nhàng trả lời, hơi cắn môi.

 

“Được.” Hắn đáp ứng.

 

Hả?

 

Phương Nhan không nghĩ được là hắn lại lập tức đáp ứng, kinh ngạc trừng mắt nhìn. Nhất thời cả hai im bặt.

 

“Còn có việc gì?” Hoắc Thiên Kình thấy cô không có ý định rời đi, ngẩng đầu nhìn cô.

 

“Em không nghĩ là anh sẽ đồng ý. Đêm nay, không phải là…… anh định tới chỗ cô ta sao???” Lòng cô đau đớn khôn nguôi.

 

Hoắc Thiên Kình nghe xong, đáy mắt cũng không có ý tức giận, đứng dậy đến bên người cô, vươn tay khẽ nâng cằm cô.

 

“Còn chưa có kết hôn, mà đã có ý định kiểm soát việc tôi làm sao???” Giọng nói nồng đậm nguy hiểm.

 

“Không, em đâu có ý này. Thiên Kình, em…… anh hiểu lầm?!” Phương Nhan liên tục lắc đầu, ánh mắt cũng tràn đầy sợ hãi.

 

Thấy vậy, môi Hoắc Thiên Kình hơi run lên, cười nhẹ, bàn tay đang nâng cằm chợt khẽ vuốt má cô : “Không cần sợ như vậy, em là vị hôn thê của tôi. Chuyện em muốn, tôi đương nhiên đồng ý!”

 

Phương Nhan không kìm được mà bổ nhào vào lòng hắn, cũng chẳng để tâm mùi hương còn sót lại của người đàn bà khác, lên giọng đầy chua xót: “Anh yêu cô ta? Vị ngôi sao Ngu ngọc kia???”

 

“Không thích!” Hai từ ngắn gọn lập tức thốt ra từ miệng Hoắc Thiên Kình, đủ biết hắn có bao tuyệt tình.

 

“Vậy thì…… ” Phương Nhan lấy dũng khí, nhìn thẳng vào cặp mắt sâu thẳm khó làm người ta dò được, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao anh thà làm chuyện đó với cô ta…… mà không chịu chạm vào em?”

 

Ngay sau đó, Hoắc Thiên Kình liền buông cô ra, ngữ khí lạnh lùng:

 

” Sao? Cô muốn làm tình với tôi ư???”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: