truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 04 – Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 5: Đòi hỏi trong phòng thay đồ (18+)

Dù sao Ngu Ngọc cũng đã theo hắn ba năm, hơi nao nao rồi tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của hắn, nói: “Người ta không phải cố ý đâu, chẳng qua, chỉ là thấy mọi chuyện trước mắt, có chút tức giận mà thôi…”

Tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng của cô ta tức giận đến muốn chết, chẳng qua chỉ là một bạt tai thôi mà, người phụ nữ nào bên cạnh Hoắc Thiên Kình ai lại không biết Ngu Ngọc nàng lợi hại?

“Nhận lỗi!” Hoắc Thiên Kình trầm giọng thốt ra hai chữ.

“Cái gì?” Ngu Ngọc cả kinh, cô không nghe lầm chứ? Hắn bảo cô đi xin lỗi, với con hồ ly tinh này ư?

“Thiên Kình, anh làm sao vậy…”

Hoắn Thiên Kình như vậy làm cô ta cảm thấy bất an, khẩn trương như vậy vì một người đàn bà, đây là lần đầu cô ta nhìn thấy, trước đây cho dù cô ta quá quắt như vậy, hắn cũng sẽ không để ý so đo.

Úc Noãn Tâm cũng ngẩn ra.

“Hoắc tiên sinh, không cần…” Ngu Ngọc đang là một diễn viên nổi tiếng, bắt cô ta phải xin lỗi? Chẳng phải là sau này nàng không có hoa quả ngon để ăn?

Hoắc Thiên Kình trái lại không để ý đến Úc Noãn Tâm, con ngươi đen hẹp dài đột nhiên nhíu chặt.

“Mau xin lỗi Úc tiễu thư!” Hắn thậm chí không có lớn tiếng, nhưng lại lộ ra một quyền uy không thể cự tuyệt.

Sắc mặt của Ngu Ngọc trở nên rất khó xem, nhưng rất hiển nhiên không thể cãi lại mệnh lệnh của Hoắc Thiên Kình, chuyển ánh mắt về phía Úc Noãn Tâm, giọng cực nhỏ nói một câu: “Xin lỗi.”

“Không sao…” Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng trả lời, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.

Trời sinh đàn bà lòng dạ hẹp hòi, nhất là Ngu Ngọc, cô ta làm sao có thể chịu để yên?

“Thiên Kình, anh tới nơi này nghỉ ngơi cũng không báo cho em một tiếng, làm người ta lo muốn chết.” Ngu Ngọc thấy Hoắc Thiên Kình hơi nhíu mày, lập tức tươi cười rạng rỡ chủ động tiến lên, giang hai tay ôm lấy thân thể hắn.

“Không phải cô có việc phải làm sao?” Hoắc Thiên Kình cũng không đẩy cô ta ra, chỉ thản nhiên hỏi một câu, ánh mắt liếc về phía người đàn bà kia.

Dễ nhận thấy, vẻ mặt lãnh đạm của Úc Noãn Tâm khiến hắn phật lòng.

Ngu Ngọc cũng cảm thấy được đầu lông mày của Hoắc Thiên Kình hơi có chút biến đổi, sau khi kinh ngạc, vội vàng kéo sự chú ý của hắn về phía mình.

“Người ta thực có rất nhiều công việc phải làm à, thế nhưng người ta rất nhớ anh đấy, cho nên để cho trợ lý bỏ hết đi…” Cô ta than thở nói, nhưng không kém phần quyến rũ.

Quả nhiên, sau khi Hoắc Thiên Kình nghe vậy, đôi môi mơ hồ có ý cười, bàn tay to đặt lên gương mặt của Ngu Ngọc,  nói: “Đàn bà thì phải biết rõ mình phải làm người khác vui vẻ, đặc biệt là những người đàn bà của ta, nếu được ta để mắt tới, thì muốn gì ta đều có thể cho được.”

Đúng là hắn nói với Ngu Ngọc, nhưng ngụ ý cũng là nói với Úc Noãn Tâm.

Người ngu dốt đến mấy cũng có thể nghe được hàm ý.

Úc Nõan Tâm nao nao trong lòng, làm sao nàng lại đắc tội với hắn vậy?

Người đàn ông này tính khí thay đổi thất thường làm nàng có chút phản cảm, không biết lúc nào vui, không biết lúc nào buồn, trở mặt nhanh như lật trang sách vậy.

Ngu Ngọc cũng nghe được ý tứ của Hoắc Thiên Kình, nhưng sở dĩ cô ta có thể ở bên hắn trong ba năm, chủ yếu là bởi vì cô ta giỏi giả ngu, một người đàn bà thông minh là một người đàn bà giỏi giả ngu.

“Thiên Kình, người ta đương nhiên là nhớ rồi, người ta có được như ngày hôm nay cũng là nhờ anh cho thôi, nào, ngày hôm nay chúng ta thư giãn một chút đi.”

Bất ngờ, Hoắc Thiên Kình tự nhiên bỏ cánh tay của cô ta ra.

“Thiên Kình?” Ngu Ngọc sửng sốt.

“Cô.” Hoắc Thiên Kình lạnh nhạt nhìn về phía dáng dấp đang xem kịch của Úc Noãn Tâm, giọng điệu không hài lòng nói: “Thay quần áo cho ta!”

“A?” Úc Noãn Tâm ngây ngốc một chút.

Thay quần áo cho hắn? Hắn có tay mà không tự mình thay sao? Hiện giờ cả người nàng đều đau nhức.

Ngu Ngọc nhìn về phía Úc Noãn Tâm, trong mắt mang theo hận ý, nhưng ngay sau đó thì khôi phục lại dáng vẻ ngập tràn tươi cười, dựa vào Hoắc Thiên Kình: “Thiên Kình, anh xem cô ta vụng về như thế, làm sao biết cách hầu hạ cho anh được, cứ để em.”

Lời của nàng còn chưa dứt, Hoắc Thiên Kình lập tức đi về phía cửa, đi ngang qua bên cạnh Úc Noãn Tâm, giọng điệu lãnh đạm nhưng có thể làm cả phòng sụp đổ:

“Theo ta vào phòng thay quần áo!”

Úc Noãn Tâm thầm thở dài một hơi nặng nề, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn.

Khuôn mặt mỹ lệ của Ngu Ngọc trở nên tái nhợt, cô ta tức giận đến muốn nắm chặt tay lại, đúng lúc đó Hoắc Thiên Kình ngoảnh đầu lại.

Ngụ Ngọc trước mắt sáng ngời.

“Cô đã tới, thì lập tức theo chúng ta ra biển!” Giọng điệu không có mảy may gì là bàn bạc, trước sau như một là mệnh lệnh.

“Được.” Ngu Ngọc vui mừng chấp nhận.

>>>>>>Hoa lệ lệ phân cách tuyến

“Cô đang cố gắng chọc giận ta?” Trong phòng thay đồ, Hoắc Thiên Kình đưa tay ra nâng chiếc cằm cương ngạnh của Úc Noãn Tâm lên, con ngươi hẹp dài lộ vẻ không cho phép khinh thường dù chỉ một chút.

“Hoắc tiên sinh hiểu lầm rồi, tôi không có.” Úc Noãn Tâm thành thật trả lời, cặp mắt trong veo như dòng suối cũng không ngại ngần mà nhìn vào hắn.

“Ta cũng không biết cô ta sẽ đến!” Hoắc Thiên Kình vô ý nói một câu, buột miệng thốt ra làm hắn cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên hắn chủ động giải thích một điều gì cho một người đàn bà, riêng hắn thì không giải thích được vì sao mình lại có cái loại hành vi này.

Chết tiệt!

Ách?

Quả nhiên, Úc Noãn Tâm cũng sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn hắn, không giải thích được tại sao hắn lại nói ra một câu như thế.

Hoắc Thiên Kình nhướng mày,

“Cho nên ta rất ghét cái dáng vẻ xem diễn trò của cô!” Hắn nói toạc ra không ẩn ý.

Úc Noãn Tâm bất đắc dĩ thở dài, giải thích: “Hoắc tiên sinh, tôi thực sự không có, không phải lát nữa ngài phải ra biển ư? Tôi sẽ giúp ngài chuẩn bị y phục.”

Người đàn ông này thật đúng là buồn chán!

Đi nhanh đi, nguyện vọng lớn nhất hiện giờ của nàng là có thể nằm trên giường mà nghỉ ngơi một chút, trải qua một trận cãi nhau với Ngu Ngọc, nàng càng không còn hơi sức gì nữa.

Hoắc Thiên Kình buông lỏng tay nàng ra, khẽ gật đầu nhẹ một cái, nhưng đôi mắt lại không có ý định buông tha hình bóng xinh đẹp của nàng.

Úc Noãn Tâm nhìn trang phục ở bốn phía xung quanh một chút, không khỏi than nhẹ.

Thực sự là một cuộc sống xa xỉ, trang phục trong phòng thay quần áo này còn nhiều hơn ngoài cửa hàng, mỗi bộ đều có thể dễ thấy là đồng bộ, quần áo được cắt tỉa tỉ mỉ, lộ ra một sự tôn quý hiển hách.

“Hoắc tiên sinh, ngài có toàn là trang phục đi làm, không có trang phục hưu nhàn à?” Úc Noãn Tâm vừa chọn quần áo vừa nhẹ giọng hỏi.

Có lầm hay không? Hắn không phải là khách du lịch ư? Người đàn ông này chưa từng mặc trang phục hưu nhàn ư?

Nàng kinh ngạc khi thấy bên hông mình có cảm giác ấm áp, ngay sau đó, nàng rơi vào vòng tay rắn chắc của hắn.

Hoắc Thiên Kình từ phía sau ôm lấy nàng, đôi tay to lớn như một chiếc kìm sắt gông cùm vòng eo của nàng, chóp mũi hắn lướt qua sợi tóc xinh đẹp của nàng, đi xuống gáy nàng, tham lam gặm cắn…

Thân thể của Úc Noãn Tâm run lên.

“Hoắc tiên sinh. Đừng, đừng như vậy…”

Hắn làm sao lại có thể ở chỗ này mà giở trò cực kỳ ám muội như thế?

“Đừng làm gì?” Thân thể anh tuấn của Hoắc Thiên Kình dán chặt vào lưng nàng, thân thể cao to tôn lên đường cong xinh đẹp của nàng, cánh tay hắn dần dần siết chặt, đôi môi chôn thật sâu vào gáy nàng, lời nói trầm thấp của hắn càng trở nên mơ hồ không rõ…

Một cảm giác quen thuộc lại lần nữa lan ra toàn thân Úc Noãn Tâm, nàng hơi giãy dụa, nói: “Hoắc tiên sinh, đây là phòng thay quần áo…”

“Không có mệnh lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không dám đi vào đây!” Một câu nói, càng ngày càng lộ rõ khát vọng của hắn.

Người đàn bà này không ngờ lại sinh ra ảnh hưởng lớn như vậy với hắn, nhìn bóng lưng khêu gợi của nàng lúc ẩn lúc hiện, nàng mặc áo sơ mi của hắn, đôi chân dài lộ ra không chút che lấp, vì thân hình của hắn cao lớn nên áo sơ mi có thể che được phần mông xinh đẹp của nàng, nhưng lại không che được sự phong tình ở trong đó.

Trong lòng dâng lên một tia ấm áp lưu chuyển, nhưng đổi lại là khát vọng cũng càng lớn hơn!

Cổ họng của hắn trở nên thít chặt, chỉ là nhìn thấy đàn bà mà lại phát sinh ý niệm chiếm hữu điên cuồng trong đầu, nàng là người đầu tiên!

Úc Noãn Tâm không khó cảm nhận được sau lưng nàng là một sức mạnh cứng rắn cực đại, nàng sợ đến mức trong lúc nhất thời không dám nhúc nhích gì.

Không lẽ hắn lại muốn sao? Trời ạ, nghìn vạn lần đừng nha, tối hôm qua nàng đã chịu không nổi rồi, vừa nghĩ đến cảnh ấy, hai đôi chân của nàng như nhũn ra.

“Hoắc, Hoắc tiên sinh… Ngu tiểu thư đang đợi ngài…” Nàng đành nhắc nhở hắn một câu, không phải hắn đang vội vàng ra biển sao?

Hoắc Thiên Kình dường như không có nghe lời của nàng nói, một tay giữ lấy eo  nàng, còn tay kia từ từ đi xuống, bàn tay ấy đi tới đâu đều khiến nàng kinh hãi đến đó.

“Lần đầu tiên của em là cho ai?” Ngón tay nóng rực của hắn đi đến chỗ mẫn cảm của nàng, mang theo sự tham lam và lưu luyến. Chà đạp ý chí của nàng từng chút một…

Cả người Úc Noãn Tâm run lên, bởi vì động tác của hắn, cũng bởi vì lời nói của hắn…

Sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt.

“Tôi, tôi…” Nàng khó khăn nhắm mắt lại, cái đêm kinh khủng ấy lại một lần nữa xuyên thấu thần kinh não của nàng, hô hấp trong nháy mắt trở nên gấp gáp.

Đó chính là cơn ác mộng cả đời khó quên của nàng!

Thấy nàng không nói lời nào, Hoắc Thiên Kình liền siết chặt eo của nàng, quay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại, nhếch môi nói:

“Em có yêu người đàn ông nào chưa?”

Không ngờ, trước sau như một, câu nói khi ra khỏi miệng thì lại mang theo một nghi vấn.

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Tả Lăng Thần… Người đàn ông trong lòng nàng rất yêu, kiếp này còn có duyên nắm tay nhau được nữa không? E rằng kiếp sau mới có cơ hội đi…

Thấy nàng gật đầu thừa nhận, ánh mắt của Hoắc Thiên Kình đột nhiên trầm xuống, hơi thở lộ ra mùi nguy hiểm.

“Thì ra là thế…” Hắn cười nhạt, nhưng ngón tay thô ráp lại không cảnh báo trước, dò xét vào bên trong nơi chặt khít mà nhạy cảm của nàng, không chút thương tiếc.

Lần đầu tiên của nàng, hẳn là cho người đàn ông mà nàng yêu đó!

Chết tiệt!

Đối với đàn bà, hắn không quan tâm người đàn bà ấy đã mất tấm thân trinh trắng hay chưa, thậm chí cũng rất không thích trinh nữ, bởi vì hắn không có đủ kiên nhẫn để hướng dẫn chuyện chăn gối cho một người non nớt. Chỉ là, với  người đàn bà trước mắt này điều đó lại làm hắn cảm thấy cực kỳ không vui.

“A.” Trong cơ thể bất ngờ bị xâm nhập khiến nàng cảm thấy khó chịu, nàng vô thức ngẩng đầu lên, lại bị hắn nhân cơ hội hôn lấy đôi môi nàng.

Ngón tay hung ác độc địa dằn vặt ý thức của nàng, đôi môi hừng hực khiêu khích khát vọng sâu kín trong nội tâm của nàng.

Từ từ, đầu của hắn dần dần hạ xuống, lửa nóng từ đôi môi nàng chuyển xuống cổ nàng, xương quai xanh quyến rũ… Một chiếc cúc áo sơ mi đã bị cởi ra, bàn tay ngăm đen tham lam mà bao phủ lấy bộ ngực đẫy đà cùa nàng….

“Hoắc tiên sinh, ngài… không còn nhiều thời gian đâu…” Ý thức của Úc Noãn Tâm từ từ tan rã, dưới sự giày vò của ngón tay hắn, nàng cảm thấy dục vọng từ từ tăng lên, sôi trào sùng sục….

“Thực là trời sinh mê hoặc…” Ngón tay của Hoắc Thiên Kình bị hơi nóng của nàng phả vào, vật sinh long hoạt hổ (*sinh khí dồi dào) để ở eo nàng càng lúc càng kêu gào muốn được phóng thích, hắn ngậm lấy vành tai của nàng, giọng nói trầm khàn lộ ra sự thèm muốn rõ rệt.

“Không…”

“Phủ nhận ư? Em hãy nhìn chính bản thân mình có bao nhiêu nhiệt tình và ướt át đi…” Hoắc Thiên Kình cười tà mị, rút ngón tay ra, rồi đưa tới trước mắt nàng.

Úc Noãn Tâm quả thực là muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, làm sao nàng lại như vậy?

Thấy khuôn mặt ửng đỏ của nàng lộng lẫy giống như tiên nữ, cổ họng của Hoắc Thiên Kình khô khốc thít chặt lại, xoay thân thể của nàng lại, đẩy mạnh nàng nằm ra trên chiếc bàn gỗ trầm hương.

“Em thật sự rất đẹp khiến ta khó có thể tự kiềm chế.”

Sự hấp dẫn kiều mị của nàng lộ ra trong mắt hắn, cặp mắt đen lóe lên sự ngưỡng mộ sâu sắc, giống như là sùng bái thân thể bóng bẩy của nàng,  không kìm lòng được mà cúi đầu xuống, gương mặt cao ngạo bất ngờ vùi vào nàng…

“Đừng”

Thân thể của Úc Noãn Tâm run lên, giọng nói cũng trở nên gay gắt lạ thường, “Hoắc, Hoắc tiên sinh… Xin ngài… Ngài không nên… Đừng… a…”

Cuối cùng, tiếng nói chuyển thành tiếng ngâm nga, êm tai giống như một âm thanh của thiên nhiên, nhẹ nhàng dập dờn trong phòng thay quần áo.

Bàn tay lúc nãy nỗ lực đẩy hắn ra bây giờ lại vô thức ôm lấy đầu hắn, ngón tay trắng xanh luồn vào mái tóc dày rậm của hắn, ánh mắt của nàng ngày càng rã rời…

Như là sau khi đã nếm bữa tiệc thịnh soạn nhất trên thế giới, Hoắc Thiên Kình cố gắng đứng thẳng, không khó nhìn ra khát vọng đang ẩn sâu trong cặp mắt đen nguy hiểm của hắn.

Thân thể của hắn lại lần nữa cong xuống, vòm ngực cường tráng rắn chắc áp sát vào lưng nàng, tà mị nói bên tai nàng: “Không có cách nào khác, đành vậy đi?”

Chữ cuối cùng vừa cất lên, hắn nhấc hông, từ phía sau lưng nàng đâm vào thật sâu.

“Đừng.” Úc Noãn Tâm thiếu chút nữa không thể thở nổi, tuy rằng đã trải qua một đêm, nhưng kiêu ngạo rất lớn của hắn vẫn còn làm nàng mệt mỏi rã rời.

loading...

“Nhớ kỹ cảm giác khi ta ở trong cơ thể của em!” Hoắc Thiên Kình ra lệnh, của nàng thật chặt thực sự có thể làm hắn nổ tung!

Úc Noãn Tâm vô lực gật đầu…

Phòng thay quần áo, một cảnh kiều diễm…

>>>Hoa lệ lệ phân cách tuyến

Một hồi hoan ái qua đi.

Úc Noãn Tâm giống như một con búp bê rách nát, toàn bộ cơ thể ngã trên chiếc bàn gỗ, áo sơ mi trên người sớm đã bị cởi ra, lộ ra vết tích lưu lại của tình cảm mãnh liệt, đoi chân hơi gập lại, hô hấp hỗn loạn trong nhất thời khó có thể bình phục.

“Dậy sửa soạn một chút, theo ta ra biển!”

Hoắc Thiên Kình mặc quần áo, nét mặt phấn chấn, bàn tay to quyến luyến mà khẽ vuốt ve da thịt mềm mại của nàng vài cái rồi nói.

Cho tới bây giờ hắn không hề nghĩ tới, người đàn bà này có thể gây cho hắn khát vọng sâu đậm như vậy!

Cái gì?

Úc Noãn Tâm đáy mắt ngẩn ra, miễn cưỡng gắng sức mà đứng lên.

“Hoắc tiên sinh, ngài, không phải ngài muốn đi ra biển với Ngu tiểu thư ư?”

Trời ạ, nàng không muốn đi!

Đáy mắt của Hoắc Thiên Kình đột nhiên trầm xuống.

“Đừng bắt ta phải lặp lại! Sửa soạn một chút đi!” Nói xong, hắn sải bước về phía cửa.

“Hoắc tiên sinh” Úc Noãn Tâm khẩn thiết gọi hắn lại.

Hoắc Thiên Kình dừng bước, nhìn nàng, cau mày lại.

“Hoắc tiên sinh, tôi, tôi có thể không đi được không?” Úc Noãn Tâm khó khăn đưa ra lời thỉnh cầu.

Hoắc Thiên Kình chau mày lại, “Vì sao?”

Úc Noãn Tâm cắn cắn môi, vì sao ư? Hắn biết rõ mà còn cố hỏi phải không?

“Ngu tiểu thư sẽ mất hứng, với lại tôi thực sự mệt mỏi quá…” Điều cuối cùng mới là yếu tố quan trong.

Hoắc Thiên Kình hờ hững nhìn nàng.

“Đây là quyết định của ta, cô ta không có quyền tức giận, về phần cô mệt chết đi”

Hắn dừng lại một chút, khi Úc Noãn Tâm tưởng rằng có hi vọng thì, bên môi đột nhiên cong lên.

“Nếu trở thành người đàn bà của ta, sẽ thích ứng với khẩu vị của ta!” Nói xong, đã đẩy phăng cửa đi ra ngoài.

Thân thể của Úc Noãn Tâm trượt xuống như lá rụng, sắc mặt cũng có vẻ có chút tái nhợt.

Đồ đàn ông đáng chết! Lẽ nào hắn không biết thương hoa tiếc ngọc ư?

Cũng khó trách, bên hắn đều là những người đàn bà cố gắng bu quanh tới, các nàng chỉ có phục tùng hắn vô điều kiện, có lúc nào cự tuyệt hắn đâu?

Nghĩ tới số mệnh của bản thân như vậy, người đang ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, đạo lý này nàng hiểu, chỉ là nàng thấy rất nhục nhã, nhục nhã vì trở thành món đồ chơi cho hắn phát tiết vào bất cứ lúc nào, ở bất kỳ đâu, cũng nhục nhã vì chính mình tự dưng lại lựa ý hùa theo…

Buồn phiền một lát, Úc Noãn Tâm chậm rãi đứng dậy, chọn một bộ quần áo đẹp do mình mang đến, khốn khổ đi vào trong phòng tắm…

Thiên Kình.”

Khi Hoắc Thiên Kình đi tới sô pha trong phòng khách ngồi xuống xong, Ngu Ngọc hai mắt sáng rỡ, lập tức như bươm bướm lượn đến bên cạnh hắn.

“Sao lại lâu như vậy hử?” Nàng giả vờ ủy khuất dựa vào bên người hắn, nhưng lại nhạy cảm ngửi ra một mùi thơm thoang thoảng không thuộc về hắn.

Là mùi hương của đàn bà!

Quả nhiên!

Ngu Ngọc nhanh chóng âm thầm nắm chặt tay!

Cô ta ở phòng khách chờ gần hai tiếng đồng hồ, hai tiếng, làm gì có ai có thể thay quần áo mất hai tiếng chứ?

Trong phòng thay quần áo rốt cục là xảy ra chuyện gì, trong lòng cô ta hiểu rõ!

Nghĩ tới đây, cô ta càng căm phẫn không ngớt, Úc Noãn Tâm chết tiệt, ngươi đúng là có năng lực câu dẫn đàn ông, sẽ có một ngày, nàng cho cô ta biết người đàn ông này thuộc về ai.

Hoắc Thiên Kình hình như thấy được cơ thể nàng cứng ngắc, thân thể to lớn dựa vào sô pha, lông mày hơi nhíu lại.

“Cô chờ thấy sốt ruột sao?”

Ngu Ngọc cả kinh, vội vã nhào tới trong lòng hắn, đầu ngón tay trắng xanh khẽ di chuyển trên ngực hắn, “Người ta mới không có đâu, người ta chỉ là rất mong chờ cùng anh rời bến thôi, khi nào thì chúng ta xuất phát?”

Người đàn ông này nàng không thể trêu vào, nhưng  mà Úc Noãn Tâm, hãy chờ xem!

“Chờ Úcc tiểu thư xuống đã!”Hoắc Thiên Kình thản nhiên nói.

“Cái gì?” Ngu Ngọc kinh hãi, Úc Noãn Tâm, con đàn bà tiện nhân cũng đi theo cùng ư? Để làm cái gì?

“Làm sao vậy?” Hoắc Thiên Kình nhìn cô ta, ánh mắt không hài lòng.

“A, không có gì…” Ngu Ngọc không dám lại hỏi nhiều, nhu thuận nằm trong lòng hắn như con mèo nhỏ, nhưng trong mắt lại lộ vẻ ai oán.

Hoắc Thiên Kình hình như rất thỏa mãn với sự nhu thuận của cô ta, hai cánh tay choàng qua người cô, bàn tay vô thức vỗ về lên phần da thịt lộ ra ngoài, trong đầu hiện lên hình ảnh lúm đồng tiền xinh đẹp của Úc Noãn Tâm.

>>>Hoa lệ lệ phân cách tuyến

Vùng biển xinh đẹp đa tình lãng mạn, một chiếc du thuyền xa hoa lướt trên biển khơi xanh thẳm, giống như vương tử đi tuần trong truyện cổ tích.

Trên boong tàu của du thuyền tư nhân, Hoắc Thiên Kình nhàn nhã hưởng thụ ánh nắng mặt trời, Ngu Ngọc chủ động rót cho hắn một ly rượu thơm nồng khẽ tỏa hương.

“Ngoan!” Hắn tiếp nhận ly rượu, bàn tay khẽ nhéo lên da cô ta, thờ ơ không để ý thấy Ngu Ngọc cảm thấy hớn hở bội lần.

Hoắc Thiên Kinh từ trước đến nay thủy chung chỉ thích rượu đỏ, mỗi một bình rượu đỏ đều trực tiếp mang từ Pháp về qua đường hàng không, hương vị thuần khiết, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh.

“Thiên Kình, ở đây đẹp quá, ngay cả trong gió đều thoang thoảng mùi thơm ngát…” Tâm tình Ngu Ngọc vui vẻ, vốn tưởng rằng Úc Noãn Tâm xuất hiện sẽ quấy rầy kế hoạch ra biển, không nghĩ là nàng ta không cùng lên boong tàu, tâm tình phiền muộn của cô ta “không quét mà quang”.

Hoắc Thiên Kình thư thả uống một ngụm rượu đỏ, nhìn Ngu Ngọc đang vui vẻ ở bên cạnh, đặt chiếc ly sang một bên.

“Ngọc nhi, nói đi, cô tìm ta có chuyện gì?”

Đây là cách hắn chuyên gọi nàng, cũng thể hiện mối quan hệ lâu năm không tầm thường giữa họ.

Ngu Ngọc tiến lên, làm nũng ngồi lên đùi hắn, hai cánh tay vòng ôm lấy cổ hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nghiêng, đôi mắt đẹp sáng lên.

“Cái gì cơ, lẽ nào em không thể nhớ anh sao?”

 Chương 6: Không hiểu nổi vì sao lại không vui (18+)

 Cánh tay Hoắc Thiên Kình vòng trụ vòng eo của cô ta, cặp mắt thâm sâu lóe lên ánh sáng như nhìn thấu vào tận chân tơ kẽ tóc

“Cô hẳn là biết ta không thích những người đàn bà quanh co long vòng.”

Ngu Ngọc khẽ cười, giấu đi ánh mắt đã có một tia xấu hổ, vòng trụ cổ hắn, nũng nịu nói:

“Là như vậy, hai ngày sau chính là ngày bình chọn nhà từ thiện, em nghĩ…” Cô ta khôn ngoan nói được một nửa thì ngừng lại, ngón tay trắng xanh khẽ trêu chọc khuôn miệng của hắn.

“Cô muốn giành được phần quang vinh này, cho nên cần nhờ đến ta.” Tâm tư của cô ta không khó đoán, nhiều năm như vậy, các giải thưởng to nhỏ đều do hắn đứng ra can thiệp không ít.

“Thiên Kình –”

Ngu Ngọc nhu mì nhìn hắn“Chắc anh cũng đã nghe nói giải thưởng được ban bố lần này, có rất nhiều người quan tâm, người ta chỉ muốn nâng cao một bước sự nghiệp thôi mà…”

“Chuyện này hẳn phải do công ty cô ký ước phụ trách.” Hắn cười cười, đáy mắt lộ vẻ hờ hững.

Ngu Ngọc nghe xong, đôi mắt hơi tối sầm một chút, “Công ty đương nhiên sẽ có người phụ trách rồi, thế nhưng giải thưởng này có rất nhiều người đang tranh nhau mà, người ta chỉ là không muốn lại dậm chân tại chỗ thôi.”

“Đây là công cuộc từ thiện, nếu cô muốn cầm giải thưởng để rạng rỡ mặt mày trong trường hợp này, ít nhất cũng nên bỏ ra một chút tâm huyết, như vậy không đến mức khiến người ngoài biết được là do tác động bí mật.” Hoắc Thiên Kình nhàn nhạt nói, thuận tay chỉ chỉ vào cái ly không ở bên cạnh.

Ngu Ngọc lập tức chủ động từ từ rót rượu vang vào, cầm cái ly lên khẽ nói: “Thiên Kình, người ta không tin được công ty quản lý, lẽ nào…anh không muốn quản em nữa rồi sao?”

Hoắc Thiên Kình cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch, khẽ nhếch môi, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta lên, thờ ơ nói: “Hiện nay cô là nữ diễn viên chói sáng một góc trời, những người muốn quản ngươi làm sao mà lại ít được?”

Cặp mắt Ngu Ngọc chợt lóe lên nét hoảng sợ, vội vàng nũng nịu lay lay cánh tay hắn nói: “Thiên Kình, người ta từ một diễn viên nhỏ nhoi bình thường biến thành một nữ diễn viên như ngày hôm nay, đều là bởi vì có anh a, em yêu anh, cho dù biết anh có rất nhiều người đàn bà khác, cũng cam tâm tình nguyện. Thiên kình, có phải là anh đã thấy bài báo đó rồi không? Những tin đồn kia đều là do các phóng viên viết bậy, em cùng nam diễn viên kia thực sự không có –”

“Ta không thích nghe giải thích!”

Hoắc Thiên Kình cất tiếng nói trầm thấp cắt đứt lời Ngu Ngọc nói, mày nhíu lai, “Cô nói cô yêu ta?”

“Đúng vậy, Thiên Kình, em yêu anh, vì anh em có thể làm bất cứ chuyện gì!” Ngu Ngọc vội vã nói.

Hoắc Thiên Kình thích thú gật đầu, bất ngờ nói một câu: “Nếu như ngày hôm nay Hoắc Thiên Kình ta bị phá sản, hay chính là một kẻ nghèo hèn không một xu dính túi, cô còn có thể duy trì tình yêu của cô nữa không?”

Ách?

Ngu Ngọc khẽ giật mình trong chốc lát, sau một lúc lâu mới phản ứng lại, gật đầu, “Thiên Kình, em yêu chính là yêu con người của anh…”

“Yêu con người của ta? Hoắc Thiên Kình cười cười ngoài ý muốn,”Cô hiểu biết được bao nhiêu về con người của ta?”

Toàn bộ đàn bà đều giống nhau, mục đích đến gần hắn không phải vì tiền tài thì cũng vì danh vọng, tình yêu, đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là một thứ gì đó rất rẻ mạt! Cho nên, để một người đàn bà tới gần hắn, chi bằng giành nhiều thời gian ở trên giường.

“Thiên Kình anh làm sao vậy…” Ngu Ngọc không rõ vì sao hắn lại nói những lời này, trong lòng thất kinh.

Quả thực, cô ta tự nhận là không hiểu gì về người đàn ông trước mắt mình, tuy nói là đã ở cùng một chỗ ba năm rồi.

Hoắc Thiên Kình cười lạnh, đặt ly sang một bên, khóe mắt lơ đãng lướt đến chỗ ngoặt tại cầu thang trên boong tàu, bóng dáng đang do dự kia làm đôi mắt hắn trầm xuống…

“Vậy chứng minh một chút xem cô yêu ta được bao nhiêu!”

Ngu Ngọc khôn ngoan, cười tươi như hoa, niềm vui sướng ngập đầy trong mắt không cần nói cũng biết –

“Anh yêu, người ta chỉ biết nhất định anh sẽ không bỏ mặc người ta…”

Hoắc Thiên Kình ngầm thừa nhận khiến trong lòng cô ta rốt cuộc cũng có niềm tin, giải thưởng này ắt sẽ phải thuộc về cô.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại mang theo hết thảy mọi quyến luyến cùng phóng đãng, lướt một đường xuống phía dưới, tuy rằng cô ta trước sau đều không hiểu rõ con người Hoắc Thiên Kình, nhưng cô ta lại vô cùng hiểu rõ dục vọng đáng kinh người của hắn, người đàn ông như vậy làm sao không khiến cho đàn bà điên cuồng được?

Hoắc Thiên Kình vững vàng ngồi ở ghế trên bãi biển, toàn thân tỏa ra uy quyền cùng khí thế như quân vương, nhìn người đàn bà trong lòng mình uyển chuyển như nước chậm rãi di chuyển xuống dưới, bàn tay to lớn của hắn cũng phủ trên đầu nàng, ngón tay thon dài kéo lấy sợi tóc cuộn sóng với lực đạo vừa phải

Niềm kiêu ngạo của đàn ông hoàn toàn thức tỉnh, dưới sự vuốt ve thành thạo của Ngu Ngọc càng trở nên đáng sợ…

“Thiên Kình, thích không…” Ngu Ngọc quỳ gối trên boong tàu, hô hấp cũng trở nên gấp gáp, ánh mắt mơ mơ màng màng ngẩng lên nhìn hắn.

Hoắc Thiên Kình không nói gì, đôi môi mỏng nhếch lên một cái, bàn tay to vỗ vỗ ra hiệu một chút trên đầu cô ta.

Thân thể Ngu Ngọc tức khắc mềm như nước, bộ dạng như là đạt được hết thảy ân sủng, cúi gương mặt xuống, cái miệng nhỏ nhắn như cánh hoa đỏ tươi mở ra…

Đột nhiên sự mềm mại từ đầu lưỡi truyền đến khiến cặp mắt Hoắc Thiên Kình dần dần chuyển sang tối sầm, nam tính ngang tàng ở trong miệng Ngu Ngọc càng trở nên to lớn hơn, làm cho cô ta bắt đầu không chịu nổi.

Khóe mắt lại lần nữa lướt qua bóng dáng đang dạo chơi cách đây không xa kia, bóng dáng hờ hững cùng thờ ơ khiến lông mày Hoắc Thiên Kình đột nhiên không vui, đáy mắt lộ vẻ băng lạnh…

Ngón tay kéo lấy mái tóc dài bỗng nhiên dùng một chút lực –

“Ô…”

Ngu Ngọc ở dưới thân ăn đau kêu lên một tiếng, đáng thương giương mắt nhìn người đàn ông cao cao tại thượng, không rõ mình đã làm sai cái gì, đây là một người đàn ông có khả năng nắm giữ chúng sinh, người đàn ông đứng ở trên cao nhìn xuống toàn bộ thế giới, chỉ cần nhìn vào đôi mắt hắn, hô hấp của nàng cũng không thuộc về chính mình nữa!

“Tự mình ngồi lên trên!”

Tiếng nói trầm thấp của người đàn ông, trước sau đều mang theo giọng điệu mệnh lệnh, có chút khát vọng, nhưng lại càng giống như đang trút cơn giận dữ hơn, vang ở bên tai cô ta như là thúc dục hứng thú kích tình.

Ngu Ngọc trong đáy mắt mừng như điên, lập tức đứng dậy, phong tình vạn chủng mà khóa mình, ngồi ở trên đùi người đàn ông mạnh mẽ…

“Thiên Kình…”

Trong cơ thể dạt dào cảm giác dị thường khiến nàng không nhịn được thét lên, thân thể lập tức xụi lơ, hóa thành một tầng xuân thủy, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong ngực người đàn ông, gương mặt được trang điểm công phu khẽ nghiêng sang bên, mái tóc quăn dài như nước chảy nhẹ nhàng rủ xuống, rơi trên cánh tay của người đàn ông.

Trên mặt biển xanh thẳm màu trắng bạc như trong cổ tích chiếu lên du thuyền xa hoa, một đôi nam nữ đang trình diễn một màn khiến kẻ khác phải đỏ mặt tía tai.

Người đàn bà xụi lơ như kẹo đường trong lòng người đàn ông, còn hắn thì nheo hai mắt lại, dốc sức đưa sâu vào, thuần túy chỉ là phát tiết, chỉ là phát tiết…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: