truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy Năm – Chương 19-20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 19: Thời gian tốt đẹp cuối cùng (2) 

 

Mẹ Âu Dương đã thuê cho họ một biệt thự gia đình trên trại an dưỡng ở Lư Sơn, xe đi thẳng đến chỗ ở, chờ dàn xếp xong mọi việc, đã là tám giờ tối.

Ngồi trên xe cả một ngày, hai người đều mệt mỏi, Lâm Tử Mạch cũng không tự nấu cơm nữa, hôm sau Tiểu Chu còn phải về Nam Kinh, nên ăn xong cơm liền đi nghỉ sớm, chỉ còn lại Lâm Tử Mạch và Âu Dương Thành ở phòng khách xem TV.

Thực ra hai người còn chưa khôi phục lại tâm trạng từ chuyện lúc chạng vạng, một tay Lâm Tử Mạch vỗ về Tiểu Cáp ghé vào lòng cô, trong lòng không biết đang nghĩ gì.

“Linh linh linh…” Tiếng chuông điện thoại kiểu cũ đột nhiên vang lên, Tiểu Cáp trong lòng Lâm Tử Mạch kinh ngạc một chút, sau đó nhanh chóng ngồi dậy bổ nhào vào lòng Âu Dương Thành, làm cô dở khóc dở cười. Cô xuyên qua thời gian và không gian đến đây, thân thể không nhỏ đi, cho nên nếu Tiểu Cáp ở hiện đại cùng cô xuyên qua thì cũng không nhỏ đi, như vậy Tiểu Cáp này nhất định là ở thời không này rồi. Nói vậy, tốt xấu gì người giữ nó lại cũng là cô, thế mà khi gặp chuyện gì sợ hãi nó lại cứ tiến vào lòng Âu Dương Thành muốn được bảo vệ, thật sự còn biết gió chiều nào che chiều nấy nữa chứ. Không trách được số lần nó cọ cọ quanh người cô càng ngày càng ít, thì ra là đã sớm nhận chủ nhân mới nên mới đi lấy lòng Âu Dương Thành rồi. Bất đắc dĩ nhìn Âu Dương Thành đang mỉm cười và Tiểu Cáp đang ghé vào lòng anh, Lâm Tử Mạch đi tiếp điện thoại. Là mẹ Âu Dương, quả nhiên bà lại lo lắng, đã sớm có được số điện thoại ở biệt thự này rồi, bây giờ gọi tới là để xác định có người ở đây hay không. Hàn huyên một lúc với mẹ Âu Dương, lại bị bà dặn dò cả đống việc rồi mới treo điện thoại, nhìn Âu Dương Thành đang thư giãn nghe lời thoại trong phim, Lâm Tử Mạch đột nhiên nhớ tới, mẹ Âu Dương còn chưa nói để Âu Dương Thành tiếp điện thoại, chuyện này có phải vì bà tín nhiệm cô không.

 

Không có thời gian nghĩ nhiều, mới vừa đi hai bước, điện thoại lại vang lên, Lâm Tử Mạch phản xạ có điều kiện lui về cầm lấy ống nghe:”Xin chào!” Trả lời cô lại là âm thanh “Đô đô”, hơn nữa tiếng chuông vẫn vang rất to. Lâm Tử Mạch ngây ngẩn cả người, Âu Dương Thành cầm túi xách của cô để lên bàn ý bảo: “Điện thoại di động của em.” Lo lắng Âu Dương Thành giúp cô lấy điện thoại mà phát hiện ra vài thứ không thuộc thời đại này, Lâm Tử Mạch nhanh chóng nhận túi rồi lấy điện thoại di động ra. “Xin chào.”

“A Tử…” Rõ ràng là giọng của Hứa Mục, có điều hơi khàn khàn một chút.

Lâm Tử Mạch sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Âu Dương Thành, anh vẫn nhắm mắt nghe lời thoại trong phim, không chú ý tới cô. Cô xoay người sang hướng khác, nhẹ giọng hỏi: “Hứa Mục? Anh có chuyện gì sao?” Cô không biết tại sao mình lại làm như vậy, chỉ là theo bản năng không muốn Âu Dương Thành nghe được mà hiểu lầm.

“Cũng không có chuyện gì.” Giọng Hứa Mục lại nhẹ nhàng như trước, vừa nãy có lẽ là cô nghe lầm rồi, “Hai đứa đi Lư Sơn mà không nói với anh một tiếng, nếu không phải sáng nay cô gọi điện thoại đến nói cho anh biết, thì anh còn tưởng rằng hai đứa đã bị bắt cóc rồi đấy!”

Lâm Tử Mạch nhẹ giọng đáp: “À, chúng em đi vội quá, cho nên không đến tạm biệt anh. Em nghĩ anh là bác sĩ của Âu Dương, chuyện này chắc là phải biết rồi.”

“Tên nhóc A Thành kia thật sự không nói cho anh biết.” Hứa Mục ở bên kia cười.

Thực ra Âu Dương Thành có bảo Lâm Tử Mạch đi nói cho anh, chính là cô không đi. “Anh còn có chuyện gì à?” Không muốn nói đến vấn đề này nữa, Lâm Tử Mạch hỏi.

“Ồ, có đó.” Hứa Mục nói, “Anh muốn nói với em về ánh mắt của A Thành.”

“Ánh mắt của Âu Dương làm sao vậy?” Lâm Tử Mạch sốt ruột, thanh âm không khỏi lớn lên, Âu Dương Thành cũng mở mắt nhìn sang chỗ đó.

 

Lâm Tử Mạch hối hận vô cùng, Hứa Mục nghe ra lo lắng của cô, vội vàng an ủi nói: “Ánh mắt A Thành không có việc gì, em đừng lo lắng. Anh chỉ muốn dặn em buổi tối nên mát xa, anh sợ cô quên không nói với em.”

Lâm Tử Mạch rốt cục nhẹ nhàng thở ra: “À, phương pháp mát xa ạ, vậy anh nói một chút đi, em sẽ ghi nhớ.” Tuy rằng mẹ Âu Dương đã dặn cô rất nhiều lần, nhưng nghe chính bác sĩ nói một lần cũng tốt, cô không hy vọng vì mình làm gì đó không đủ mà sẽ ảnh hưởng đến khả năng khôi phục ánh mắt của Âu Dương Thành.

Âu Dương Thành vừa nghe được giọng nói lo lắng của cô cũng nghĩ ra đó là chuyện gì, bây giờ vừa nghe thấy là mát xa nên cũng không nhìn cô nữa, quay đầu lại. Lúc này, lại có một chuỗi tiếng chuông điện thoại di động vang lên, anh thuần thục lấy điện thoại đặt trên bàn trà lên nghe.

Ở bên kia đầu dây Hứa Mục bắt đầu giải thích các bước cho Lâm Tử Mạch: “Đầu tiên phải chườm nóng để giúp lưu thông máu. Khăn mặt lạnh phải đổi đúng lúc, kiên trì khoảng nửa giờ là tốt rồi. Sau đó mát xa xung quanh mắt…”

Hứa Mục nói giống lời mẹ Âu Dương, Lâm Tử Mạch cũng không nghe vào bao nhiêu, chỉ “Vâng” một tiếng, ánh mắt chỉ lo nhìn mỗi một biểu tình của Âu Dương Thành khi nhận điện thoại, trong não bắt đầu chỉ nhận giọng nói của Âu Dương Thành.

“… Bây giờ anh đang ở Lư Sơn.” Chỉ nhìn Âu Dương Thành mỉm cười ôn hòa, Lâm Tử Mạch liền biết người ở đầu dây bên kia là ai. Thanh âm rất bình thản yên ổn: “Mẹ anh trở về chăm sóc bố anh, mẹ lo lắng về anh nên đã để anh đến đây. Anh cũng không muốn mẹ mình phải lo lắng nên liền theo ý mẹ, coi như đi giải sầu thôi, cũng không phải ở cả đời.”

Hứa Mục còn nói cái gì đó, nhưng Lâm Tử Mạch không nghe được, trong đầu cô chỉ thấy được Âu Dương Thành, thần sắc bình tĩnh của anh đột nhiên có chút gợn sóng, mang theo chút kinh ngạc nói: “Em nghỉ, phải về nước?” Lâm Tử Mạch lập tức ngừng hô hấp, Trình Tử muốn trở lại! Đúng vậy, khi cô 15 tuổi đã nhìn thấy Âu Dương Thành không phải là vì anh đang đợi Trình Tử sao, chỉ là anh đến nhầm ngọn núi mà thôi. Nhớ tới bóng người mềm mại ở ngọn núi đối diện trong bức ảnh, Lâm Tử Mạch nhíu chặt mày.

 

“Em muốn tới Lư Sơn à?” Âu Dương Thành chỉ kinh ngạc một chút, lại khôi phục bình thản, nhưng vẫn có thể thấy được thần sắc anh thoáng có chút khó xử, “Hay là bỏ đi, chẳng mấy khi em mới được về nước một chuyến, ở nhà nhiều với bố mẹ đi, từ Bắc Kinh đến Giang Tây cũng xa …” Chắc là anh sợ Trình Tử lo lắng vì tình trạng ánh mắt của mình rồi.

“A Tử, A Tử!” Giọng nói của Hứa Mục truyền đến từ trong điện thoại, Lâm Tử Mạch cuối cùng cũng tỉnh lại. Thật ra Trình Tử nói muốn tới Lư Sơn, Lâm Tử Mạch cũng không quá kinh ngạc, chuyện vốn phát triển như vậy mà, cô đã sớm biết, hơn nữa cũng có thể biết mình không thay đổi được gì, nhưng trong lòng cô vẫn co rút, quay cuồng đau đớn. Hứa Mục nói cái gì cô vẫn không nghe được, chỉ là thì thào hỏi: “Hứa Mục, anh đã gặp Trình Tử chưa?”

Hứa Mục lập tức ngừng nói, bên kia tựa như đã lặng im nửa ngày, mới truyền đến một tiếng nói như bị bóp nghẹt: “Chưa gặp.”

 

“Ồ.” Lâm Tử Mạch vô lực nói, “Không có chuyện gì nữa thì em treo máy nhé.” Nói xong cô cũng không để ý đến Hứa Mục nữa, lập tức ngắt cuộc gọi.

 

Bên kia Âu Dương Thành cũng đã treo máy, Lâm Tử Mạch ngồi trở lại sô pha, hai người lại bắt đầu xem phim mà không nói gì. Trên màn hình có rất nhiều bóng người đang di chuyển, không biết họ đang nhao nhao ồn ào cái gì, đầu óc Lâm Tử Mạch cũng là một mảnh ầm ầm. Một ý tưởng cứ lơ lửng trong đầu cô mấy ngày nay cuối cùng cũng rõ ràng, gần như chỉ là trong nháy mắt, trong đầu cô bỗng hiện ra ý tưởng này. Nếu nhất định là thống khổ, vậy thì phải cắt ngọn nguồn của thống khổ đi!

Buổi tối trước khi đi ngủ, Lâm Tử Mạch mát xa cho Âu Dương Thành dựa theo phương pháp mà Hứa Mục giảng. Âu Dương Thành nhắm mắt lại nằm trên giường, Lâm Tử Mạch có thể tham lam nhìn khuôn mặt anh. Thời gian bảy năm tựa như vẫn chưa lưu lại nhiều dấu vết trên gương mặt Âu Dương Thành, bảy năm sau anh cũng gần giống như bây giờ, giống ở đôi mày kiếm bay lên, giống ở cái mũi mạnh mẽ, giống ở hình dáng kiên nghị. Chỉ là một người đàn ông như vậy, cho dù thế nào cũng không yêu cô, cho dù cô có cố gắng thế nào đi nữa, cũng không thể khiến trái tim anh rung động. Người kia ở trong lòng anh, đến tột cùng đã khắc lại ấn ký sâu đến đâu, mới làm cho cố gắng bốn năm của cô cũng không thể trói trặt trái tim anh?

loading...

 

Nhắm mắt lại, Lâm Tử Mạch tiếp tục dùng độ mạnh yếu vừa phải mát xa cho Âu Dương Thành. Ngày 4 tháng 7. Không đến một tháng nữa là đến ngày 4 tháng 7 rồi. Nếu cô cố gắng thế nào cũng không có được tình yêu của anh, nếu cô yêu thương anh nhất định là sai lầm, nhất định là đau khổ, nếu tất cả đều không nên bắt đầu —— như vậy, khiến cho cô ngăn cản tất cả mọi chuyện sẽ không xảy ra đi! Ngày 4 tháng 7, chỉ cần ngày nào đó, Lâm Tử Mạch 15 tuổi không nhìn thấy Âu Dương Thành, như vậy cô sẽ không yêu thương anh. Sẽ không yêu thương anh, tự nhiên sẽ không có nhiều năm đau khổ như vậy nữa. Tuy rằng, mấy năm nay Âu Dương cũng rất đau khổ, ít nhất mình cũng ở bên anh một thời gian —— nhưng, không phải ngày 4 tháng 7 năm 2000 Trình Tử đã trở lại sao, Trình Tử trở về anh sẽ hạnh phúc, như vậy, thật ra cô không nên tồn tại!

 

Câu chuyện của hai người họ mới là hoàn mỹ, mà khúc nhạc đệm là cô chỉ biết phá hỏng câu chuyện tình yêu hài hòa của họ thôi, cô nên biến mất.

 

“Âu Dương.” Lâm Tử Mạch nhẹ nhàng gọi một tiếng, Âu Dương Thành không có phản ứng. Anh đang ngủ. Lâm Tử Mạch từ từ thở dài, kéo chăn cho anh, cuối cùng chăm chú nhìn anh một lúc, sau đó xoay người đi ra ngoài đóng cửa phòng lại.

 

Trước khi ngủ cô mở cửa sổ ra, nhìn thấy sao sáng đầy trời, ở đô thị bị ô nhiễm nghiêm trọng khó có thể thấy được cảnh này, Lâm Tử Mạch ngửa đầu nhìn thật lâu. Khi học trung học bài tập rất nhiều, ban đêm học tập mệt mỏi cô sẽ ngẩng đầu nhìn những ngôi sao lấp lánh giữa màn đêm, thuận tiện tưởng nhớ một chút đến Âu Dương Thành ở Nam Kinh xa xôi khi đó còn chưa biết tên. Cửa sổ trước bàn học trong nhà cô cũng có góc độ gần như thế này, mỗi một ngôi sao sáng trong tầm ngắm của cô đều được cô đặt tên, ngôi sao sáng nhất kia, tên là “Hạnh phúc” rồi. Nhìn chằm chằm thật lâu vào nó, ánh mắt Lâm Tử Mạch cũng có chút đau nhức, nhưng trong lòng cô vẫn bế tắc. Cuối cùng không nhịn được, cô thấp giọng mở miệng nói với “Hạnh phúc “, tiếng nói đó gần như không nghe được không biết đang hỏi ai. “Tử Mạch 15 tuổi, nếu không cho cô nhìn thấy Âu Dương Thành, cô có thể hận tôi không? Có thể không?”

 

 

 

Chương 20: Ngoại truyện Hứa Mục 

 

Một ngày vào năm 2003, sau khi ăn cơm trưa ở nhà Âu Dương Thành, Lâm Tử Mạch từ chối Âu Dương Thành và Hứa Mục giúp đỡ, một mình thu dọn tàn cục.

“Tay nghề của Tử Mạch cũng không tệ nhỉ?” Thấy Tử Mạch vào phòng bếp, Hứa Mục thản nhiên nói.

Âu Dương Thành hơi hơi kéo khóe miệng, chậm rãi dựa vào sô pha, thoáng gục đầu xuống, lại đột nhiên mạnh mẽ nâng mắt lên, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Hứa Mục, trầm giọng nói: “Anh muốn nói gì?”

Hứa Mục nở nụ cười: “Em đoán anh muốn nói gì?”

“Cô ấy không phải A Tử.” Âu Dương Thành nheo mắt, thu lại nhuệ khí, bình tĩnh nhìn chằm chằm cái cốc thủy tinh trên bàn.

 

Hứa Mục chăm chú nhìn Âu Dương Thành, lạnh lùng nói: “A Tử đã biến mất, sẽ không xuất hiện nữa.”

Âu Dương Thành không nói. Anh không biết tên cô, không biết cô nhìn như thế nào, không có ảnh chụp của cô, cô biến mất như không khí, trừ bỏ Tiểu Cáp, cô không lưu lại cái gì cho anh, cho dù anh muốn tìm, cũng không biết phải tìm cô như thế nào.

Hứa Mục hít sâu một hơi, dựa vào sô pha, nhẹ giọng nói: “Tử Mạch thích em.”

Âu Dương Thành không nói gì, tâm tư của tiểu nha đầu kia anh đã nhìn ra.

Hứa Mục lại nói tiếp: “Cô ấy rất giống A Tử.”

“Đúng vậy, rất giống.” Âu Dương Thành lẩm bẩm nói, “Giọng nói rất giống, nấu ăn rất giống, thậm chí trong tên cũng có chữ ‘Tử’ , nhưng lại là người Cửu Giang.”

Hứa Mục lơ đãng nghiêng mặt đi, không nhìn Âu Dương Thành, ảm đạm nói: “Nếu năm đó không phải vì anh, có lẽ em đã ở bên A Tử rồi. Bây giờ đưa Tử Mạch đến với em, cuối cùng anh cũng làm được gì đó cho em rồi. Ít nhất anh có thể nói cho em, nếu buông tha Tử Mạch, tương lai em nhất định sẽ hối hận.”

Âu Dương Thành nheo mắt: “Anh biết chuyện gì?”

Hứa Mục cười cô đơn: “Anh chỉ biết nhiều hơn một chút so với em, đau khổ hơn em, anh chỉ có thể nói những điều đó thôi.” Dứt lời, anh chuyển tầm mắt không đối diện với Âu Dương Thành nữa, hai người cũng không nhắc lại chuyện này.

Hứa Mục nhẹ nhàng nhắm mắt, trong lòng lặng lẽ chia tay: “Tạm biệt, Tử Mạch của anh, Lâm Tử Mạch.”

 

(Chữ Tử trong tên Lâm Tử Mạch và Trình Tử đều nghĩa là tử nhưng viết khác nhau. Chữ Tử trong tên Lâm Tử Mạch là màu tím.)

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: