truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy Năm – Chương 01-02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 1: Hồi tưởng (1)

Lâm Tử Mạch im lặng ngồi trên băng ghế gỗ, ánh mắt nhìn về phía xa xa nơi có một tòa tháp trên đảo nhô lên giữa hồ.

Giữa ngày hè vừa khô vừa nóng của Nam Kinh, bay bổng trong không khí là các loại âm thanh của xe cộ và các công trình thi công, mặc dù đang ngồi bên hồ Huyền Vũ, cũng không thể có được một chút yên tĩnh. Nếu như ở ngọn núi nhỏ nơi quê nhà mình, bên hồ nước xinh đẹp, dưới bóng cây, ít nhất cũng có thể nghe được tiếng ve sầu kêu râm ran.

Mà giờ phút này, trừ bỏ ồn ào náo động, vẫn là ồn ào náo động. Vào giữa trưa khi mà ánh nắng thật gay gắt, bỏng rát, nóng bức khiến người ta càng buồn bực không thể chịu nổi. Lúc này, mọi người đều trốn trong nhà ngồi dưới không khí của điều hòa, thực ít có người nào ra khỏi cửa, nhưng Lâm Tử Mạch vẫn ngồi dưới ngày hè thật lâu mà không hề nhúc nhích. Nhiệt độ đã lên tới bốn mươi độ nhưng dường như nó cũng không thể tạo chút ảnh hưởng nào cho cô, hai tay cô gắt gao đan vào nhau, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo.

Bầu trời trước sau vẫn là một màu xanh mông lung đó, từng góc của thành phố lớn được quy mô vẫn mang cái dáng vẻ đó. Một đám mây trắng tinh khiết, vẫn đứng trên đỉnh tháp giữa hồ của đảo Hoàn Châu, mà không buồn nhúc nhích. Lâm Tử Mạch ngồi bao lâu, đám mây kia cũng ngừng bấy lâu. Cô nhìn chằm chằm vào nó, cứ nhìn chằm chằm vào nó. Có lẽ cô chỉ muốn biết một điều, cho nên cứ nhìn như vậy, một giờ, một ngày, hoặc là rất lâu, muốn biết xem đám mây này có phải đang thực quyến luyến tòa tháp kia hay không, mà không chịu di động nửa phần?

Cứ ngồi như vậy, cho đến lúc hoàng hôn. Lúc mặt trời sắp lặn này lại chiếu ra thứ ánh sáng màu cam nhút nhát, cả những người xung quanh cũng bị nhuộm đỏ ánh nắng chiều này, nó đang chiếu xuống mặt hồ Huyền Vũ yên bình kia, làn nước nhỏ sóng sánh, thật chân thật, xa hoa lãng phí như thành phố cổ xưa. Một làn gió mát thổi qua, những đám mây phía chân trời đều đang nhanh chóng biến hóa hình dạng, mỗi một đám mây phiêu tán đi lại che khuất bóng tịch dương thẹn thùng, khiến sắc trời trở nên âm uơn. Nhưng đám mây kia vẫn còn đứng đó. Suốt một ngày, thậm chí khi gió nổi lên, đám mây kia cũng không hề rời đi tòa tháp này, cứ cố chấp như thế. Không biết những người đàn ông đang ở thành phố kia có giống như đám mây này không, cho dù đã bảy năm trôi qua, cũng sẽ không quên một người, cũng không thể quên một người. Ví dụ như u Dương Thành.

Ngày hôm nay của bảy năm về trước, ngày 4 tháng 7 năm 2000, Lâm Tử Mạch mười lăm tuổi lần đầu tiên nhìn thấy u Dương Thành. Không phải ở Nam Kinh, mà là ở quê hương cô, Lư Sơn. Chỉ là vô tình gặp được anh. Đó là một ngày hè cũng không có gì khác với những ngày khác, Lâm Tử Mạch bỗng nhiên muốn đi chụp mấy bức ảnh về mây trên núi Lư Sơn, cô mặc bộ quần áo thể thao mình thích nhất, lưng đeo chiếc ba lô lớn màu đỏ, mới sáng sớm đã đi đến núi Lư Sơn, thẳng đến hang Cẩm Tú. Lâm Tử Mạch đi trên một con đường nhỏ mà người dân địa phương thường đi, cũng khá gập ghềnh, khi lên đến đỉnh núi, mồ hôi đã chảy ròng ròng trên trán.

Có lẽ là buổi sáng bất ngờ có một cơn mưa nhỏ nên du khách đến hang Cẩm Tú rất ít, mà ngọn núi này bình thường cũng không có nhiều người. Vì thế cô lau mồ hôi, uống một chút nước, khi nhìn về phía hang núi, bóng dáng cao lớn của người thanh niên đó ngay lập tức xâm nhập vào mắt cô. Mặc một chiếc áo sơ mi màu đen giản dị, tay áo tùy ý vén lên hai lần, hai tay để trong túi quần kaki màu cà phê.

Biển mây xa xa kia đang dũng cảm bay đến, thân thể cao lớn của anh đứng đó, toàn thân tản ra một loại khí chất kiên nghị. Khoảnh khắc ấy, có một thứ cảm xúc lạ lùng đã chạm tới nơi nhạy cảm nhất trong đáy lòng Lâm Tử Mạch khiến cô xao động, một loại cảm giác an toàn không hiểu rõ, giống như, chỉ cần có người này bên cạnh mình, trời cao có sập xuống cũng không sợ. Đây chính là nhất kiến chung tình trong truyền thuyết sao? Nhưng mà, thậm chí cô chỉ mới nhìn thấy bóng dáng anh! Nhưng bóng dáng ấy, đã thật sự sinh sôi và khắc vào tim cô! Mây trên núi Lư Sơn vẫn cứ bay đến bay đi, vừa mới đến thì mãnh liệt như sóng biển, mà trong nháy mắt đã chậm rãi rút lui, như sương như khói, bao phủ cả hang Cẩm Tú, một tầng thản nhiên, mộng ảo tươi đẹp. Lâm Tử Mạch vốn tưởng rằng tình cảm của mình đối với người thanh niên xa lạ này cũng chỉ bình thường như mây trên núi Lư Sơn, khi tới thì hung mãnh, nhưng ra đi cũng rất vội vàng.

Tuy nhiên, tản mác, cô vẫn không cất nổi bước chân, cô lẳng lặng đứng sau người thanh niên đó, vẫn như thế, chờ đợi không hề có nguyên do. Cô đoán, anh ấy không mang theo đồ dùng gì, không giống du khách, chỉ một mình một người, lúc này đang làm cái gì nhỉ? Cô rốt cuộc cũng không nhịn được mà muốn chụp anh. Không muốn quấy rầy anh, chỉ là muốn vụng trộm ghi lại hình ảnh của anh, cô làm bộ như đang chụp hang Cẩm Tú, chọn cảnh, điều chỉnh góc độ, thật ra, chính làem bóng dáng đẹp nhất của anh chụp vào tấm ảnh này. Nhẹ nhàng di chuyển vị trí, cô chọn được một góc độ tốt nhất. Ngay khi cô ấn tay vào nút chụp ảnh, người thanh niên đó đột nhiên quay người lại. Một nụ cười sáng lạn ngừng ngay trước ống kính máy ảnh của Lâm Tử Mạch. Đây là lần duy nhất Lâm Tử Mạch nhìn thấy u Dương Thành tươi cười, lần duy nhất cô nhìn thấy biểu tình từ trong tim anh, một nụ cười tươi sáng. Trong suốt bảy năm sau đó, thậm chí cô đã đi bên cạnh anh bốn năm, anh cũng chưa bao giờ vì cô mà để lộ ra nụ cười vui sướng như vậy.

Anh rất đẹp trai, nhất là dưới hàng lông mày kiếm kia là một đôi mắt chứa đựng sự dịu dàng và vui sướng. Khi anh xoay người lại, ngay lập tức hỏi một câu: “Em đã đến rồi?” Anh nói tiếng phổ thông rất chuẩn, tuy rằng có mang một chút giọng mũi, có chút trầm trầm, nhưng là loại giọng nói từ tính giống như Tạ Đình Phong, có lực xuyên thấu cực mạnh. Thật ra, Lâm Tử Mạch vẫn cảm thấy, giọng nói của anh so với Tạ Đình Phong còn dễ nghe hơn, ngay cả thác nước cách ba ngàn mét cũng bị rung động, không sánh được với giọng nói của anh, nó có thể dễ dàng khiến tim cô rung động. Người thanh niên rất nhanh đã nhìn thấy chiếc máy ảnh trong tay Lâm Tử Mạch, đó không phải người anh chờ đợi, nhưng anh chỉ thoáng nhíu mày, không mở miệng, nghi hoặc nhìn cô.

Lâm Tử Mạch có chút bối rối, cô nghĩ anh đã phát hiện ra cô chụp ảnh anh. Cô vắt dây treo máy ảnh lên cổ, buông máy ảnh xuống, nhưng hai tay vẫn nắm chặt như cũ, giống như đang lo sợ người thanh niên kia sẽ cướp đi máy ảnh của mình. Cô khẩn trương muốn giải thích, nhưng lại không biết nói cái gì cho phải. Bởi vì đầu ngón tay quá dùng sức nên trong lòng bàn tay đã rớm máu, có chút lạnh lẽo.

Vẫn là người thanh niên kia mở miệng trước hỏi: “Em là?”

Lâm Tử Mạch vội vàng đáp: “Em là…” Nói hai chữ, mới phát giác mình đang nói tiếng Cửu Giang, dừng một chút, lại dùng tiếng phổ thông trả lời anh: “Em tới nơi này chụp ảnh mây trên hang Cẩm Tú.”

Người thanh niên lễ phép cười cười: “Xin lỗi, vừa rồi anh nghĩ em là người anh đang chờ, đã làm gián đoạn em chụp ảnh rồi.”

Trái tim của Lâm Tử Mạch đang nhảy lên mạnh mẽ, ngay cả năm trước khi cô chạy xong tám trăm mét trong bài kiểm tra thể dục cũng không đập mạnh như thế. Cô cảm thấy mặt mình nhất định đang đỏ, cuống quít cúi đầu che giấu, nhẹ nhàng trả lời: “Không sao ạ.”

Không biết anh có nghe thấy không, anh lại nói tiếp: “Bên này có góc nhìn rất đẹp, em đến bên này đi.” Nói xong anh đi đến phía cô, tặng cho cô góc nhìn

Cô vội vàng đáp: “Cảm ơn!” Cô đi đến chỗ anh đã đứng. Trong nháy mắt, chân trái của cô không cẩn thận vấp phải một hòn đá nhỏ, lảo đảo một chút. Người thanh niên nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng vươn tay bắt lấy tay phải của cô. Lòng bàn tay anh ấm áp mà mạnh mẽ, cô cũng theo phản xạ có điều kiện vươn bàn tay trái ra nắm lấy cánh tay anh, mượn lực của anh, vững vàng đứng thẳng, không bị té ngã. Trái tim cô càng nhảy lên mạnh mẽ không chịu nổi, cô cúi đầu dùng giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu nói lời cảm ơn anh.

Anh nghĩ cô đang sợ hãi, thấp giọng an ủi nói: “Không có việc gì, tiểu nha đầu. Nhưng mà từ sau đi đường phải cẩn thận một chút đó, đây là trên đỉnh Lư Sơn, không phải là sân thể dục của trường học.”

Lâm Tử Mạch gật gật đầu, lại nói lời cảm ơn. Buông lỏng ra bàn tay đang nắm lấy tay anh, cô do dự, nói: “Vừa rồi, là em không cẩn thận đã chụp anh vào trong ảnh. Anh sống ở đâu, chờ khi em rửa ảnh xong, em sẽ gửi lại cho anh.” Nói xong những lời này, trái tim cô như bất ngờ nhìn thấy ánh sáng, cũng cảm thấy dũng cảm hơn. Cô ngẩng đầu, dùng ánh mắt quan tâm nhất nhìn về phía anh, chờ mong đáp án của anh, nhưng lại nhìn thấy anh đang dùng thần sắc kỳ quái nhìn chằm chằm vào một ngọn núi cách đó không xa. Sương mù trong hang không biết từ lúc nào đã tan đi rất nhiều, trên một ngọn núi cách đó không xa, chỉ thấy một cô gái đang đứng. Không thấy rõ diện mạo, gió thổi làm mái tóc đen của cô ấy tung bay như thác nước và chiếc váy trắng tinh khiết phảng phất như muốn theo gió mà bay. Cô thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía anh.

Anh như đột nhiên nghĩ tới cái gì, trên mặt chợt hiện lên vẻ khẩn trương, vội vàng nói với cô một câu: “Anh còn có việc, đi trước.” Sau đó đã rời đi rất nhanh. Lâm Tử Mạch sửng sốt một lát, liền tìm một tảng đá bên cạnh, ngồi xuống, lẳng lặng nhìn ngọn núi đối diện.

Cô gái kia vẫn đứng đó, chưa hề di chuyển, nhưng lại giống như, cũng đang nhìn cô. Cô ấy là người anh đang đợi sao, cô ấy là bạn gái của anh sao, là do anh nhớ lầm nơi hẹn sao? Cô gái đó đến tột cùng là từ khi nào đã đứng trên ngọn núi đối diện kia? Lâm Tử Mạch ngồi trên tảng đá này, cô gái đứng ở ngọn núi đối diện kia, hai người cách nhau một lớp sương mù, không có liên quan gì.

Một lát sau, cô gái xoay người rời đi. Lâm Tử Mạch ngồi một lúc, thế nhưng lại nhìn thấy anh vẫn đến ngọn núi đối diện đó, mà không tìm thấy cô gái kia. Có lẽ, nhìn thấy dáng vẻ mê mang lo lắng của anh, Lâm Tử Mạch không chịu được đã đứng dậy, hai tay làm thành hình cái loa để khuếch đại âm thanh, lớn tiếng nói với anh đang đứng ở bên kia ngọn núi: “Này! Cô ấy đi rồi!” Giọng nói mềm mại quanh quẩn trong hang núi, có chút tiếng vang.

Anh theo tiếng nói nhìn về phía cô, ngay lập tức cũng lớn tiếng hỏi cô: “Cô ấy đã đi bao lâu rồi?”

“Mười phút rồi!” Cô vẫn lớn tiếng trả lời anh như trước.

“Cảm ơn!” Anh khách khí nói lời cảm ơn, vừa muốn xoay người rời đi.

“Này ——” cô vội vàng gọi anh lại, cố lấy dũng khí hỏi anh, “Anh còn chưa nói cho em biết anh sống ở đâu, em muốn gửi ảnh cho anh!” Giọng nói thánh thót được gió mang đi, khiến cho năm ba tốp du khách đang đi trên núi chú ý tới.

“Anh ở Nam Kinh!” Cuối cùng anh cũng nói một địa điểm, sau đó vội vàng xoay người rời đi.

loading...

Nam Kinh, Nam Kinh. Bắt đầu từ khi đó, tên thành phố này đã mọc rễ trong tâm trí cô. Cho dù chỉ có một tên thành phố, cô cũng nhất định phải tới đó, cô muốn tìm được anh!

Chương 2: Hồi tưởng (2)

“Không phải vì cần báo đáp cái gì, nên mới quan tâm; không phải vì ngày mai sẽ thế nào, nên mới chờ mong; mà chỉ vì tôi là một người, chỉ muốn sống thực với lòng mình…” Tiếng nhạc chuông điện thoại dành riêng cho u Dương Thành vang lên, Lâm Tử Mạch mở túi xách đặt bên cạnh, lấy điện thoại di động ra, trả lời.

Giọng nói từ tính của u Dương Thành truyền đến: “Tử Mạch, em ở đâu?” Nhiều năm rồi, giọng nói của anh không chỉ trầm ổn hơn mà cả câu nói của anh cũng ngắn gọn hơn.

Lâm Tử Mạch hơi mỉm cười một chút, thậm chí còn dùng giọng nói bình thản ma chút vui mừng đáp: “Em à, em đang tản bộ bên bờ Huyền Vũ, đang định về nhà. Bữa tối anh muốn ăn gì, anh nói buổi tối sẽ giới thiệu cho em một người, cô ấy thích ăn gì? Em trở về sẽ chuẩn bị bữa tối.”

Giọng của u Dương Thành nghe không ra cảm xúc gì: “Không cần chuẩn bị đâu, hôm nay chúng ta không ăn ở nhà. Em về nhà trước đi, đợi anh trở về sẽ đón em, chúng ta đến Minh Thành Cảnh Uyển.”

“Anh đừng về, ” Lâm Tử Mạch do dự nói, “Em sẽ về nhà rồi gọi xe đến đó, nửa giờ sau sẽ đến.”

u Dương Thành chỉ trầm mặc một giây, liền đáp lại: “Cũng được, nửa giờ sau anh chờ em.”

“Vâng.” Lâm Tử Mạch treo điện thoại, cầm túi xách lên, đứng dậy. Mặt trời đã lặn được một nửa, ánh nắng chiều chiếu xuống mặt hồ, khiến nó càng thêm sâu thẳm. Xa xa, về phía Bắc của hồ là nhà ga Nam Kinh to lớn đồ sộ, nó được tia nắng màu cam của hoàng hôn chiếu xuống, hồ Huyền Vũ trông như một bức họa kết hợp giữa nét cổ đại và hiện đại.

Hít sâu một hơi, Lâm Tử Mạch đi dọc theo bờ hồ, đi về phía Minh Thành Cảnh Uyển. Minh Thành Cảnh Uyển gần ngay phía Nam hồ Huyền Vũ, là một khu biệt thự, kết hợp với hồ Huyền Vũ hợp lòng người này, lại ở giữa thành phố, mặc dù giá đắt, nhưng cũng không lo không được người ta ưu ái. Nơi đó có một nhà mà mấy năm trước bố mẹ của u Dương Thành đã mua, cũng chính là nhà mà u Dương Thành vừa nói đến, tuy nhiên bố mẹ của u Dương Thành cũng không ở đây lâu. Bởi vì bệnh tim của u Dương lão tiên sinh đột nhiên tái phát, u Dương phu nhân liền đưa lão tiên sinh đến Bắc Kinh trị liệu, sau này là vì tiện cho việc kiểm tra định kỳ và an dưỡng, hai vị trưởng bối liền ở Bắc Kinh định cư, còn phòng ở đây vẫn bỏ trống không có người ở.

u Dương Thành sống ở một phòng trên tầng cao nhất thuộc tiểu khu phía Bắc hồ Huyền Vũ, một năm trước Lâm Tử Mạch tốt nghiệp đại học, hai người đã bàn bạc và ở lại nhà của u Dương Thành. Hồ Huyền Vũ tuy không lớn, nhưng cũng chiếm diện tích không nhỏ trong thành phố Nam Kinh này, Lâm Tử Mạch thấy hơi mệt, nghĩ vẫn nên gọi taxi cho tiện. Nhưng lúc này, thật ra cô cũng không cách Minh Thành Cảnh Uyển bao xa, nếu đi bộ đến, cũng chỉ mất khoảng mười phút. Vì thế, cô đành chậm rãi đi đến đó. Nhà ở Minh Thành Cảnh Uyển này, Tử Mạch cũng không phải chưa tới bao giờ, nhưng chỉ là đến để giúp u Dương Thành quét tước vệ sinh.

Nơi đó dường như là một nơi để u Dương Thành nhớ lại, gần như từng góc nhỏ ở đây đều chứa một kỷ niệm của anh, có kỷ niệm của anh về một người. Mà người kia, có lẽ chính là người trên đỉnh núi Lư Sơn, xa xa đứng bên ngọn núi kia. Nhà ở Minh Thành Cảnh Uyển này, u Dương Thành không cho phép cô đi vào một phòng, cô vẫn luôn mơ hồ nhìn một bức ảnh, phù du mà hư ảo. Chính là bức ảnh chụp trên đỉnh Lư Sơn đó, chụp lại lần duy nhất cô nhìn thấy anh tươi cười. Mà ở phía sau nụ cười của anh, phía ngọn núi bên kia, có một cô gái mặc váy trắng tung bay trong gió. Bức ảnh này cô vẫn đưa cho anh. Khi đó cô học năm thứ nhất, bởi vì muốn tìm được anh, cô liền đến học ở đại học Nam Kinh, lại không nghĩ tới, cô thật sự có thể gặp được anh.

Khi cô bước vào học kỳ đầu tiên của năm thứ nhất, cũng là lúc mới vào thu, khi mà những sinh viên mới tốt nghiệp đang hừng hực khí thế tìm việc làm, công ty của anh đến trường cô tuyên truyền giảng giải. Mà cô, cũng giống như lần đầu tiên nhìn thấy anh trên đỉnh Lư Sơn, đang đứng chụp ảnh ở cửa hội trường, từ xa nhìn thấy anh đang bước vào cửa. Một bộ vest màu đen khéo léo, một chiếc cà vạt màu sắc hài hòa được thắt cẩn thận, tay phải để trong túi quần, tay trái cầm một chiếc cặp tài liệu, bước chân vững vàng. Vẫn nghiêm nghị như ngày đó khi ở trên đỉnh Lư Sơn nhưng lại hơn một chút trầm ổn.

Người lãnh đạo trường học đi đến bên cạnh nói chuyện với anh, đang đi về phía này, người lãnh đạo thân hình mập mạp, sợi tóc thưa thớt trên đỉnh đầu, càng cho thấy anh có vẻ hơn người. Trên hành lang hẹp dài, một dãy đèn chiếu thứ ánh sáng nhu hòa xuống người anh. Người lãnh đạo kia đang bàn luận cái gì đó với anh, anh thỉnh thoảng gật đầu, hoặc là nói vài lời, trên mặt thỉnh thoảng lúc sáng lúc tối. Cứ như vậy, dần dần, trước ánh mắt mở to vì kinh ngạc của cô, anh, rất nhanh đã đi gần đến trước mắt cô. Cô vội vàng thò tay vào túi xách tìm một quyển nhật kí, mở ra, lấy một bức ảnh ra nhìn.

Anh đã đi đến trước mặt cô. Nhìn gần như thế, khuôn mặt xa lạ lại vô cùng quen thuộc kia so với hai năm trước giống nhau như đúc, nhưng cô lại cảm thấy thiếu cái gì đó.

Cô kinh ngạc nhìn lại một lần nữa, trái tim cô dường như muốn nhảy lên, mãi đến khi chỉ còn thấy một cái bóng, cô mới giật mình tỉnh lại.

Cô đang muốn mở miệng gọi anh, nhưng lại có một người đàn ông nhanh chân hơn cô, đến gần anh nói: “Tổng giám đốc, ngài tự mình đến đây à.”

Không nghĩ tới anh tuổi trẻ như vậy, đã là tổng giám đốc của một công ty, cô đột nhiên cảm thấy luống cuống, không nhịn được xiết chặt tấm ảnh trong tay, lui về phía sau từng bước. Cô thấy rất nhiều áp phích tuyên truyền về công ty này, đập ngay vào mắt là dòng chữ cực to “Buổi tuyên truyền của công ty văn hóa Nam Kinh Long Bàn”. Phía dưới là dòng giới thi vắn tắt về công ty, công ty trách nhiệm hữu hạn Nam Kinh Long Bàn tuyên truyền về văn hóa, lệ thuộc vào tập đoàn Nam Kinh Long Bàn, được tổng giám đốc đương nhiệm là u Dương Thành sáng lập vào năm 2000, trải qua hai năm phát triển, công ty đã có được những thành tích nhất định, khoan đã. Khi thu hồi lại tầm mắt, cô đưa mắt nhìn vào trong phòng, bên trong đã chật kín người. Những gương mặt nóng lòng của các anh chị sinh viên năm thứ tư cuốn hút cô, trong lòng cô lại tràn đầy dũng khí. Ít nhất cô cũng biết tên anh rồi, u Dương Thành.

u Dương Thành nói gì đó với nhân viên công ty mình, người kia gật đầu “Vâng” một tiếng, anh dừng lại bước chân và nói: “Tôi chỉ đến để xem, buổi tuyên truyền này để anh chủ trì, tôi chỉ bàng thính [1] là được rồi.” Người đàn ông kia lại nói vâng một tiếng. Sau đó ba người đã đi vào phòng.

Lâm Tử Mạch vội vàng gọi: “Làm ơn chờ một chút!” u Dương Thành hình như không nghe thấy, cũng không dừng lại. Lâm Tử Mạch lại tiến lên vài bước, cao giọng gọi: “Tổng giám đốc u Dương, chờ một chút, em có cái này muốn đưa cho anh!”

[1] Bàng thính: chỉ ngồi nghe mà không trực tiếp tham gia.

u Dương Thành tiếp tục đi về phía trước, một bước, hai bước, ba bước. Rốt cục, anh đột nhiên ngừng lại, thẳng lưng, đứng yên ở đó, giống như đột nhiên tỉnh ngộ, lại giống như đang âm thầm chờ đợi. Không đợi anh xoay người, Lâm Tử Mạch đã chạy đến, bỏ qua người nhân viên kia, dũng cảm đứng trước mặt anh, ngọt ngào mỉm cười từ nội tâm, nói: “Em đã nói muốn gửi lại ảnh cho anh.” Cô dùng hai tay đưa bức ảnh lên, sau đó vẫn ngửa đầu, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của u Dương Thành.

u Dương Thành không nhận lấy bức ảnh, mà cũng đang nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu như muốn xâm nhập vào linh hồn của cô, giống như đang kiểm chứng cái gì. Lãnh đạo bên cạnh thấy cô là sinh viên, có chút tức giận, đang muốn mở miệng răn dạy, u Dương Thành lại lên tiếng trước. Bàn tay đang để trong túi quần giơ lên, nhận lấy bức ảnh trong tay cô, sau đó khóe miệng hơi nhếch lên một chút, nói với cô: “Hóa ra là em, tiểu nha đầu, đã vào đại học rồi à.”

Cô thực vui vẻ, anh vẫn còn nhớ rõ ràng. Anh đưa mắt nhìn bức ảnh, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vui sướng trên bức ảnh đó, trên mặt anh lại toát ra vẻ mặt sầu não, làm cho cô cũng không tự chủ được mà cảm thấy buồn bã. Chỉ trong nháy mắt, trong mắt anh đột nhiên lộ ra một vẻ khác thường. Bình tĩnh nhìn chằm chằm vào nơi nào đó trong bức ảnh kia thật lâu, ngón tay cầm lấy bức ảnh lơ đãng mà hung hăng dùng sức, thậm chí còn lộ ra dấu vết xiết chặt. Không ai quHy rầy sự im lặng giờ phút này của anh. Một lát sau, anh để tấm ảnh đó vào túi áo, ngay vị trí của trái tim mình. Nhìn động tác như lơ đãng đó, không có người nào biết anh đang suy nghĩ cái gì. Sau đó anh giương mắt nhìn về phía Lâm Tử Mạch, chân thành nói với cô: “Cảm ơn em, tiểu nha đầu, em tên là gì?”

u Dương Thành rất cao lớn, thoạt nhìn cô đoán anh cũng phải cao đến một mét tám mươi ba, người chỉ cao một mét sáu mươi tư như Lâm Tử Mạch cứ phải ngẩng đầu nhìn anh. Thấy anh trịnh trọng như vậy, trong lòng Lâm Tử Mạch lại có chút thương cảm. Trực giác nói cho cô, nhất định anh đã thấy được, thấy được thân ảnh màu trắng mơ hồ đó, cho nên mới có thể vui vẻ như vậy, cho nên mới có thể cảm ơn cô. Cô không đành lòng nhìn khuôn mặt nhợt nhạt khó có được vui mừng của anh, mặc dù không thể nói là chói mắt, nhưng nó cũng thắt chặt trái tim cô, thực sự rất khó chịu. Cô cúi đầu, nhìn ngón chân mình, nhẹ giọng trả lời anh: “Em tên là Lâm Tử Mạch.”

Khung cảnh thay đổi, đột nhiên một tiếng còi xe rú lên, thu hồi dòng suy nghĩ của Lâm Tử Mạch. Lúc này cô mới phát hiện mình đang đứng giữa đường. Dùng sức lắc đầu, muốn hình ảnh trong đầu kia biến mất, Lâm Tử Mạch đi lùi lại về bên phải, lại tiếp tục đi bộ dọc theo bức tường.

:

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: