truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Bắt được rồi vợ ngốc – Chap 25 – 26 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chap 25

Ác quỷ

Ái Hy từ từ mở mắt, một không gian lạnh lẽo chỉ độc nhất một màu trắng hiện ra, trong không khí vẫn còn hoà lẫn mùi thuốc khử trùng.

Theo phản xạ, cô mệt mỏi đưa mắt dò xét xung quanh.

Đây… là thiên đường ư? Tại sao tất cả đều mang duy nhất một màu trắng? Không lẽ thiên đường chỉ toàn màu trắng sao? Nhưng tại sao ở thiên đường lại có những thứ trông giống hệt dụng cụ y tế thế này?

Một loạt những câu hỏi kỳ quặc bắt đầu xuất hiện trong đầu Ái Hy, kèm theo những dấu chấm hỏi mỗi lúc một lớn.

Cô đưa tay ôm lấy đầu, nhưng đây là chỗ quái quỷ gì thế này.

Hình như… đây là phòng y tế của trường thì phải. Cô mơ hồ nhận thức được, vì cách đây chưa đầy một giờ, cô đã phải nằm nghỉ ở đây trước ánh mắt như sắp giết người đến nơi của Minh Vỹ dành cho mình.

Khó chịu trở mình, đột ngột cả thân Ái Hy cảm thấy vô cùng đau nhức.

Mím môi, cô nhắm hờ mắt lại và cố gắng sắp xếp từng chuỗi sự việc trong ngày thành một cuốn phim ngắn đang được chiếu chậm trong tiềm thức.

Chỉ vừa mới đi học lại mà đã xảy ra quá nhiều chuyện, thật sự cô đang dần cảm thấy mệt mỏi… nhưng nếu thật sự bỏ cuộc dễ dàng như thế này, thì coi như mọi nỗ lực để ngăn chặn Minh Vỹ bước chân vào cái thế giới mafia đầy cạm bẫy ấy hoàn toàn bốc hơi vào không khí.

Hít một hơi thật sâu, Ái Hy cố gắng định thần lại. Đôi mắt đẹp ẩn sau hàng mi cong vút một lần nữa lại được hé mở, nhưng lần này một khuôn mặt quen thuộc lại lập tức lọt vào tầm nhìn của cô… là Minh Vỹ.

Anh ngồi bên cạnh giường, đôi mắt màu hổ phách từ gương mặt kia cũng đang nhìn cô, chiếc khuyên tai bạc hình đầu lâu ẩn sau mái tóc màu nâu nhạt đang phản chiếu thứ ánh sáng vốn có của mặt trời, tạo nên những tia sáng lấp lánh trong không trung.

Vô thức, Ái Hy lập tức bật người dậy, nhưng cảm giác đau đớn tột cùng nơi vết thương kia đang hiện hữu khiến cô đưa tay ôm chặt lấy một bên vai.

Tại sao mỗi khi bắt gặp ánh mắt ấy, cô lại cảm thấy vô cùng bối rối?

Cô cúi gầm mặt, cố gắng không để cho bất kì một giọt nước mắt nào rơi nữa, phải cho Minh Vỹ thấy được rằng mình có thể chịu đựng được.

Lúc này, Ái Hy chỉ cảm nhận được rõ rệt sự đau đớn đang mỗi lúc một tăng nơi vết thương đang vô cùng nhức nhối, hoàn toàn cho cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy Minh Vỹ chìm vào tận sâu đáy lòng.

 “Em vẫn cảm thấy đau à?” Không biết từ lúc nào, anh đã đứng trước mặt cô, nhíu mày nhìn biểu hiện theo bàn tay đang ghì chặt lấy bên vai trái, cả thân hình nhỏ bé run lên cố gắng chịu đựng.

Tại sao Ái Hy đã được tiêm thuốc giảm đau nhưng lại có biểu hiện hành động mỗi khi vết thương trở nên đau đớn?

Trước câu hỏi nghi hoặc của anh, Ái Hy mím môi, buông thõng tay, cố gắng ra vẻ như không có chuyện gì.

Cô lắc lắc đầu liên tục, ngước mặt lên nhìn anh cười trừ.

“Không sao, nhưng không phải vẫn trong giờ học à? Tại sao anh lại ở đây?”

Tuy vẫn cố gắng chịu đựng, nhưng giọng của Ái Hy vẫn có chút gượng gạo, sắc mặt mỗi lúc một xấu hơn.

Minh Vỹ nhíu mày nhìn cô, thật sự không thể tin tưởng hai từ “không sao” này được, rõ ràng trông như sắp gục đến nơi mà vẫn ngoan cố tỏ vẻ cứng rắn, và cả nụ cười gượng gạo ấy.

Thứ Minh Vỹ cần và yêu ở Ái Hy là một nụ cười tinh nghịch, một nụ cười hạnh phúc chứ không phải một nụ cười che đậy nỗi đau này.

Nếu cô cứ mỉm cười như thế, thà rằng không cười sẽ tốt hơn.

“Thật sự không sao chứ?” Anh phớt lờ câu hỏi của Ái Hy, vì đơn giản những câu nói ấy chỉ là do cô muốn đổi chủ đề, đôi mắt màu hổ phách đang có một ánh nhìn cực kỳ nghiêm túc.

Bất giác, Ái Hy quay mặt sang hướng khác, tránh ánh nhìn đó từ anh.

Vì mỗi khi đối diện với ánh mắt ấy khiến cô không thể tự chủ được mình, chỉ có thể trả lời bằng những câu nói xuất phát từ tận đáy lòng.

Trong trường hợp này, có lẽ không nên nói thật thì sẽ tốt hơn…

“Đã bảo là không sao.”

Ái Hy lắc nhẹ đầu, bắt đầu xoay người bước xuống giường, cứ đối diện với Minh Vỹ trong tình trạng như thế này thì quả thật không ổn chút nào cho kế hoạch cô đã mất công gầy dựng.

Nhưng khi đôi chân Ái Hy đã đứng vững trên mặt đất, một bàn tay lại ấn nhẹ cô ngồi xuống giường, lọ thuốc giảm đau được đưa ra trước mặt cô kèm theo một giọng nói mang tính chất uy hiếp.

“Uống!”

Chỉ duy nhất một từ ngắn gọn nhưng súc tích cũng đủ để thể hiện được anh đang muốn và cần cô làm gì, lại thêm chất giọng ra lệnh càng làm tăng hiệu lực của lời yêu cầu kia.

Ái Hy biết rõ, nếu lúc này ngoan cố không làm theo lời Minh Vỹ thì sẽ càng khiến anh tức giận, thôi thì cứ ngoan ngoãn làm theo, dù sao cô cũng đang cần phải dùng thuốc giảm đau, cứ kéo dài tình trạng này thì có lẽ chính cô sẽ tự làm hỏng kế hoạch của mình mất.

Mở nắp lọ thuốc, Ái Hy nhón tay đón lấy viên thuốc từ trong lọ, sau đó nhanh chóng cho viên thuốc vào miệng nuốt khan.

Đắng! Đây là lý do tại sao cô ghét uống thuốc đến vậy!

Nhưng liệu nó có cay đắng bằng cảm giác khi cô mỗi ngày trông thấy anh trở về nhà với một thân mình đầy thương tích? Và liệu nó có cay đắng bằng việc đánh mất gia đình trong một khoảng thời gian quá ngắn?

Minh Vỹ vẫn im lặng quan sát từng cử chỉ của người con gái trước mặt, sau đó gập người xuống nhấc bổng cô lên.

“Này, bỏ tôi xuống, tôi tự đi được.” Ái Hy khó chịu đưa tay đẩy đẩy người Minh Vỹ, vì nếu dễ dàng khuất phục trước anh như thế, cô sẽ không thể tự mình hoàn thành kế hoạch được.

“Em nên ngoan ngoãn một chút, đừng làm loạn nữa.” Minh Vỹ nói đều đều, khuôn mặt lãnh đạm chỉ hướng về phía trước, không để lại chút hoài tâm vương vấn những gì còn lại ở phía sau.

Phong thái của ác quỷ luôn là như thế, từ dáng vẻ cho đến lời nói đều toát lên sự độc tài và tàn nhẫn.

Minh Vỹ tuy phóng đãng nhưng anh lại toát lên khí chất cao ngạo và lãnh đạm, đó cũng một trong những điều cô thích ở anh.

Ái Hy cảm thấy thật sự bất lực, đành ấm ức buông xuôi để mặc Minh Vỹ muốn làm gì thì làm.

Ra khỏi phòng y tế, cô cứ để mặc anhVỹ bế mình trên tay, những bước chân chậm rãi dần xuất phát bước đến một mục tiêu đã được xác định.

Phòng học lớp cô kìa, hình như vừa mới đi lướt qua thì phải.

Dường như cảm nhận được sự việc đang chuyển biến một cách “bất bình thường”, Ái Hy ngước mặt lên nhìn Minh Vỹ, đồng thời đưa tay vỗ vào vai anh liên tục.

“Khoan đã, lớp tôi ở kia mà, anh đưa tôi đi đâu thế?” Dồn hết tất cả mọi thắc mắc trong lòng vào câu hỏi đó, chất giọng của Ái Hy mang chút gấp gáp, nhưng lại chứa đựng những nghi hoặc cực kỳ to lớn.

Không một tiếng trả lời… bước chân Minh Vỹ vẫn tiếp tục gõ nhịp trên hành lang.

Trên gương mặt kia đang nở một nụ cười nhạt, và trong nụ cười đó có một chút gì đó gọi là… cực kỳ gian xảo!

Và nụ cười đó cũng khiến cô lạnh hết cả sống lưng!!

*Rầm*

Thứ âm thanh bạo lực vang lên khi bước chân Minh Vỹ dừng lại, cánh cửa phòng học được mở ra bằng một lực khá mạnh.

Anh giữ nguyên khí chất cao ngạo, trên tay là cô vợ bé nhỏ đang đứng trước cửa phòng học, thu hút mọi ánh nhìn từ trong lớp.

Ngay cả cô giáo cũng trợn tròn mắt nhìn tiêu điểm của sự chú ý, có chút giận dữ.

“Minh Vỹ, em không còn cách mở cửa nào lịch sự hơn sao?” Cả người cô giáo kia run lên, dường như đang cố gắng nhẫn nhịn Minh Vỹ.

Cũng phải thôi, ai bảo người ta là con trai của tổ chức mafia Knight cơ chứ!!

Lúc này Ái Hy tôn thờ chủ nghĩa “Im lặng là vàng!”, chỉ lặng lẽ đưa mắt quan sát  những ánh nhìn khác nhau đang chiếu về phía mình.

“Tôi đang bế cô ấy.” Vẫn cái giọng lạnh lùng vô cảm đến đáng sợ ấy, dường như anh đang khiêu khích cô giáo trước mặt thì phải.

Anh đứng yên trước cửa lớp với dáng vẻ kiêu ngạo, dĩ nhiên chất giọng đó đủ làm cô giáo kia tái mặt, chỉ bất lực đưa tay đẩy giọng kính, hạ giọng yêu cầu:

“Em vào lớp đi.” Cô ta liếc sơ qua Ái Hy, nhưng cũng không dám tỏ thêm bất cứ thái độ không hài lòng nào khác, mặc dù ánh mắt của cô ta đã nói lên tất cả.

Minh Vỹ bế Ái Hy trên tay, từng bước chân bắt đầu tiến về cuối lớp.

Bước chân khựng lại ở vị trí cuối cùng, ngay một chỗ ngồi gần bên cửa sổ hệt như chỗ ngồi của cô ở lớp!!

Anh đặt Ái Hy xuống, giữ lấy thân hình kia để chắc chắn rằng cô có thể đứng vững sau khi đáp đất.

Sau đó Minh Vỹ buông tay ra khỏi người cô…

Hành động tiếp theo là kéo ghế ra và ngồi xuống, để mặc Ái Hy đang đứng ngẩn người trước bàn của mình.

Dường như đối với Minh Vỹ lúc này, sự tồn tại của  cô lúc này chỉ hoàn toàn giống như không khí.

Mọi ánh mắt trong phòng lại một lần nữa đổ dồn về phía Ái Hy, thậm chí còn có một số cô gái mỉm cười đắc ý khi trông thấy cảnh tượng này.

Cả người cô run nhẹ lên, nhịn… phải nhẫn nhịn!

Minh Vỹ vẫn im lặng như không có gì, chống tay lên bàn và nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Không nhìn cũng biết anh đang chọc tức cô!!

Bàn tay nhỏ bé từ phía bên kia nắm lấy tay áo của Minh Vỹ, cô lại bắt đầu dùng chiêu thức cũ, đưa đôi mắt đáng thương nhìn anh.

Nhưng Minh Vỹ vẫn không thèm quay lại nhìn cô lấy một cái, như thế này thì làm sao sử dụng cách đó được!!

Nhưng nếu anh nghĩ rằng cô sẽ chịu thua, thì đã hoàn toàn sai lần rồi! Bàn tay của cô rời khỏi tay áo của anh, cô quay người lại nhìn chàng trai trông khá ưa nhìn ở kế bên bàn của Minh Vỹ, cố gắng vận dụng hết khả năng của mình.

“Anh ơi, em ngồi cùng anh được chứ?” Phải nói là Ái Hy đang sử dụng chất giọng ngọt ngào hơn cả kẹo đường của mình, chớp chớp đôi mắt nhìn chàng trai ấy.

Này thì xem thường!

Ái Hy lại một lần nữa thu hút mọi ánh nhìn của tất cả những nhân vật hiện diện trong lớp, ngay cả cô giáo kia cũng cảm thấy ngạc nhiên trước câu hỏi quá đỗi “đáng yêu” của cô.

Và ngay sau đó chàng trai kia hứng trọn cả một ánh mắt chứa đựng những tia nhìn giận dữ của Minh Vỹ ngay phía sau.

Chàng trai “xấu số” kia vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, lúng túng không biết nên trả lời Ái Hy như thế nào thì cô đã bị một bàn tay quen thuộc nắm lấy tay kéo ngồi vào lòng mình.

Ánh mắt giết người vẫn dành trọn cho chàng trai tội nghiệp kia. Nhưng Ái Hy cũng chẳng mấy ngạc nhiên trước hành động này của Minh Vỹ, vì đây chính là mục đích côlàm như thế.

Và lần này Ái Hy đã hoàn toàn thành công!

Đại thắng!

“Thế anh không định cho tôi đứng nữa à?” Ái Hy ngước lên nhìn Minh Vỹ, cất giọng giễu cợt.

Cũng phải thôi, ai bảo dám khiêu khích làm gì!

Minh Vỹ không trả lời, đưa một tay giữ lấy gương mặt của cô, đặt vội một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi bướng bỉnh kia.

Lớp học lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng…

Hành động lần này gây chấn động cả lớp, không phải là Ái Hy mà lại là đại thiếu gia Minh Vỹ của tổ chức mafia Knight.

Có nằm mơ cũng không ngờ rằng một người như anh lại có thể xử sự như thế.

Cả lớp ai cũng rơi vào trạng thái shock toàn tập. Và nụ hôn vội vàng ấy cũng đủ làm trái tim Ái Hy đập lỗi một nhịp, sau đó nhịp thứ hai lại đập mạnh hơn, gương mặt đỏ bừng.

Không phải vì xấu hổ… mà là vì hạnh phúc!

Cô ngoan ngoãn tựa đầu vào vai Minh Vỹ, cảm giác buồn ngủ lại đến rồi. Tác dụng phụ của thuốc viên giảm đau nhanh chóng đưa cpp chìm vào giấc ngủ, và trong vòng tay của anh.

Tuy chỉ rất nhanh, khi chàng trai vừa rồi nhìn Minh Vỹ, đôi môi anh khẽ mấp máy tạo thành hai từ cực kỳ ngắn gọn.

“Của tôi!”

Ái Hy lại mở mắt, không gian quen thuộc của phòng y tế lại hiện ra.

Nhưng thay vì cảm giác mệt mỏi và đau đớn lần trước thì cô lại cảm thấy thoải mái lạ thường.

Có lẽ một phần do Ái Hy ngủ thừa giấc trong ngày.

Lần này không còn là gương mặt kiêu ngạo của Minh Vỹ được Ái Hy trông thấy, mà lại là một gương mặt điển trai không kém, có nét dịu dàng như một thiên thần.

“Em ngủ ngon quá nhỉ?”

Woa! Một giọng nói thật dễ nghe, mềm mại và thanh thoát.

Không lẽ đây là hình ảnh phản chiếu của Minh Vỹ sao?

Ái Hy gật gật đầu…

Chàng trai kia tiến đến gần chỗ cô đang nằm, đưa bàn tay đến trước mặt cô như muốn đỡ cô đứng dậy.

Dĩ nhiên Ái Hy đã nắm lấy bàn tay đó không chút do dự!!

“Em có muốn biết chồng em đang làm gì không?” Một câu hỏi được kèm theo sau hành động dịu dàng của anh ta, gương mặt kia đang phảng phất một nụ cười nửa miệng.

Câu hỏi đó khiến Ái Hy cực kỳ tò mò… không phải tò mò về hàm ý của nó, mà là tò mò tại sao hắn ta lại biết mối quan hệ của mình và Minh Vỹ.

“Muốn!” Gạt thắc mắc của bản thân mình sang một bên, Ái Hy trả lời dứt khoát, và cô cũng muốn biết Minh Vỹ hoạt động những gì trong tổ chức.

“Thế thì theo tôi.” Chàng trai kia không ngần ngại mà nắm lấy tay Ái Hy, đưa cô đến trước cổng trường, một chiếc xe BMW màu đỏ đã đợi sẵn ở cổng.

Chàng trai lạ mặt kia đưa Ái Hy đến một bãi đất trống, chỉ cần liếc sơ cũng biết phía trước đang xảy ra một cuộc hỗn chiến.

“Em cứ từ từ mà tận hưởng.” Chàng trai kia ghé sát tai Ái Hy thì thầm, khoé môi nhếch lên tạo một nụ cười nửa miệng.

Cô hoàn toàn lặng thinh, vì trước mắt cô lúc này, Minh Vỹ đang hoà lẫn trong đám người ấy!!

Những cảnh tượng bạo lực khác nhau liên tục hiện lên trước mắt cô rõ mồn một. Từng bóng người dần ngã gục xuống, chiếm ưu thế là những tên mặc vest đen – cận vệ của Minh Vỹ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, quả thật Ái cô đã bị cuốn hút vào trận ẩu đả này, đôi mắt buồn khuất sau hàng mi khẽ chớp, nhưng sau đó lại tiếp tục quan sát.

Minh Vỹ lúc này đang dùng một chân đạp lên một tên trông khá lực lưỡng, không kém phần bặm trợn, có vẻ đó là tên cầm đầu.

“Không thể tha thứ cho hành động phản bội tổ chức…” Anh dùng chân đạp thật mạnh vào tên đó, đưa một tay ra không trung như đón lấy một thứ gì đó.

Một tên cận vệ lập tức đặt vào lòng bàn tay của Minh Vỹ một con dao nhỏ!!

Ánh sáng của hoàng hôn được vật thể kim loại đó hắt ra những vầng sáng tàn nhẫn trong khung cảnh nhuốm máu.

Anh cầm con dao trên tay và cúi người xuống, nhìn thẳng vào tên trước mặt, lạnh lùng đặt mũi dao lên khuôn mặt đang gần như biến dạng của tên đó, từ từ rạch một đường dài tàn nhẫn.

Vệt máu đỏ từ gương mặt kia cũng chảy dài theo từng đường rạch của Minh Vỹ, gương mặt ác quỷ đang dần trở nên tàn độc hơn khi bóng tối bắt đầu chiếm lĩnh không gian.

“Tạm thời chỉ thế này thôi, nhưng đừng vác mặt ra đường với cái dấu vết trên mặt kia…” Anh nói đều đều, vẫn từ từ di chuyển con dao sắc bén trên gương mặt tên ấy.

Thời gian đang trôi chậm… thật chậm.

Dường như tên cầm đầu ấy cũng chẳng còn sức để tỏ vẻ đau đớn, đôi mắt hắn ta nhắm thật chặt lại, cố gắng chịu đựng.

Ngay sau đó, con dao đang nhuốm sắc màu của máu được Minh Vỹ ném mạnh xuống đất. Anh đứng dậy, vẫn là phong thái kiêu ngạo và độc đoán thường thấy.

“Về!” Minh Vỹ hất mặt với đám cận vệ, sau đó lạnh lùng cất bước.

Ở một góc khuất gần đó, một đôi mắt đã lặng lẽ chứng kiến mọi chuyện ngay từ khi khởi đầu và đến khi kết thúc.

Và ở sau lưng chủ nhân đôi mắt ấy, một chàng trai đang nở một nụ cười nhạt.

Chap 26

Mâu thuẫn

“Cảm giác thế nào?” Chàng trai kia bước đến trước mặt Ái Hy, sau đó quay mặt lại đối diện cất giọng bỡn cợt.

loading...

“Thế nào là thế nào?” Cô thờ ơ đáp lại, vẻ mặt trở nên vô cảm đến kì lạ, không hiểu sao khi trông thấy Minh Vỹ như thế, cô không hề cảm thấy sợ hãi mà ngược lại còn cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm hơn.

Vì nếu Minh Vỹ lạnh lùng và đủ tàn nhẫn trong cái thế giới xoay quanh những rắc rối của mafia, Ái Hy hoàn toàn có thể thông cảm với những việc anh vừa làm, thậm chí còn cảm thấy an tâm khi anh giải quyết đám người hung hăng ấy một cách dễ dàng như thế.

Hơn ai hết, Ái Hy hiểu rõ con người của Minh Vỹ như thế nào, anh không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ, đặc biệt chỉ làm những việc tương tự như thế này khi đã xác định được một lí do chính đáng.

Và Ái Hy cũng hiểu rõ, trong cái thế giới tranh giành quyền lực của mafia, chỉ có duy nhất một cách để tồn tại: “Một sống một chết!”

Chàng trai kia cũng ngẩn người trước câu hỏi quá đỗi “ngây thơ” của cô, sau đó lại điềm tĩnh lặp lại một lần nữa.

“Em… không cảm thấy ghê sợ hắn?” Ánh nhìn chờ đợi của hắn chiếu thẳng vào Ái Hy, nhưng cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt dửng dưng, quay sang nhìn anh ta với một đôi mắt khó hiểu.

“Đây không phải lần đầu tôi trông thấy anh ấy như thế, tuy tôi không hiểu anh đưa tôi đến đây với mục đích gì nhưng tôi chắc chắn anh không hề có ý tốt.” Ái Hy lấy hơi nói một mạch không ngừng nghỉ, sau đó đưa tay chỉ thẳng vào mặt anh chàng đang chiếu cặp mắt “không thể tin nổi” về phía mình. “Nếu ghê sợ, thì người tôi ghê sợ là anh!”

Đúng là thật sự không thể tha thứ cho kẻ cố tình gây ra hiểu lầm trong mối quan hệ của người khác, tuy Ái Hy không thể nhận định rõ chủ ý của hắn khi đưa mình đến đây nhưng cô không ngốc đến nỗi không nhận ra hắn đang muốn tạo ra mâu thuẫn giữa mình và Minh Vỹ.

Không đợi tên kia lên tiếng phản bác, cô tức giận quay người bỏ đi, nhưng hướng đi hoàn toàn ngược lại với hướng Minh Vỹ.

Bóng dáng Ái Hy khuất dần trong tầm nhìn của chàng trai ban nãy, trên gương mặt kia lại nở một nụ cười, là một nụ cười đầy thích thú!!

Ring… ring…

Đi được một đoạn khá xa, chợt điện thoại trong túi Minh Vỹ rung lên liên hồi.

Bước chân anh khựng lại, cho tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại ra, nhanh tay ấn nhẹ vào nút nhận cuộc gọi.

“Chuyện gì?” Áp điện thoại vào một bên tai, Minh Vỹ điềm tĩnh hỏi.

“Thiếu gia, cô chủ biến mất rồi!” Một giọng nói trầm từ phía bên kia điện thoại gấp gáp vang lên, dường như chủ nhân của giọng nói đó đang vô cùng hốt hoảng.

“Biến mất là thế nào?” Anh nhíu mày, gằn giọng, cố gắng giữ phong thái điềm đạm của mình, ý nghĩa của hai từ “biến mất” thật sự quá to lớn.

“Không hề thấy bóng dáng của cô chủ bước ra khỏi trường, và khi tôi vào tận trường tìm cô chủ cũng không thấy cô chủ đâu cả.” Tên cận vệ được Minh Vỹ giao nhiệm vụ đưa Ái Hy về nhà cuống quýt giải thích, dường như hắn ta đã hoảng lắm rồi.

“Lập tức đi tìm cô ấy!” Minh Vỹ tức giận quát lớn, đến lúc này thì không thể nào bình tĩnh hơn được nữa.

Một thứ âm thanh va chạm mạnh vang lên, chiếc điện thoại kia đã “may mắn” được anh cho tiếp đất.

Cả đám cận vệ vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngẩn người nhìn Minh Vỹ sát khí ngút trời.

 “Các người còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi tìm vợ tôi!” Minh Vỹ từ từ quay mặt lại, sau đó dùng ánh mắt giết người “tặng” cho đám cận vệ kèm theo một chất giọng uy hiếp. “Không tìm thấy cô ấy thì đừng vác mặt về!”

“Vâng, thiếu gia!” Bọn người áo đen lập tức cúi đầu nhận lệnh rồi tản ra khắp nơi bắt đầu công cuộc tìm kiếm. Minh Vỹ cũng nhanh chóng bước lên chiếc BMW bóng loáng…

7h30’ tối…

Màn đêm dần buông xuống theo cái định luật vốn có của tự nhiên, đem ánh sáng mặt trời đi khỏi và mang đến bầu không gian tĩnh lặng.

Ánh đèn đường xoá bỏ phần nào bóng tối của màn đêm đem đến, trả lại một thứ ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi khắp thành phố.

Trên đường, vẫn không hề vắng bóng người, ngược lại càng trở nên đông đúc nhộn nhịp hơn, vì cả nhu cầu và công việc đều khiến con người ta luôn phải không ngừng hoạt động.

Một bóng dáng nhỏ bé cũng hoà lẫn vào đám người đấy, nhưng bóng dáng ấy từ phía sau toát lên một vẻ cô độc đến lạ thường.

Ái Hy cứ thế bước đi, cõi lòng trở nên vô cùng trống rỗng, ngay cả khả năng tư duy của não bộ cũng đình công không chịu hoạt động.

Đường phố vẫn ồn ào và náo nhiệt, từng con người đi lướt qua nhau một cách vô tình, dường như đây là một phần quy luật của cuộc sống.

Từng bước chân nhấc lên rồi lại đáp xuống nền đất, cô vẫn vô thức bước đi như một kẻ bị mộng du, cứ để mặc đôi chân tự ý cất bước theo một con đường quen thuộc.

Con đường trước mặt Ái Hy lúc này thật sự rất quen, dường như đã được in sâu vào tiềm thức.

Lúc này, cô cảm thấy rất mơ hồ về con đường trước mắt, nhưng tại sao lí trí như đang cố gắng ngăn cản, không cho đôi chân cô bước thêm một bước nào nữa.

Nhưng đôi chân kia vẫn không hề nghe lời, ngoan cố bước về lãnh thổ của ký ức.

Não bộ Ái Hy bắt đầu hoạt động trở lại. Rõ ràng cô có thể phân biệt được vị trí của từng căn nhà, dĩ nhiên cũng biết ai là chủ nhân của những căn nhà đó!

Cảnh vật xung quanh vẫn không hề có bất kì thay đổi nào cả, Ái Hy vẫn có thể nhớ rõ phải bước bao nhiêu bước thì sẽ đến ngôi nhà in đậm hồi ức.

Ba bước nữa…

Hai bước nữa…

Và bước chân cuối cùng!!

Ái Hy dừng chân trước một ngôi nhà độc nhất một màu trắng được trang trí theo phong cách phương Tây, cả người khẽ run nhẹ, thẫn thờ nhìn ngôi nhà trước mắt.

Đây… là nơi cô đã sinh ra và lớn lên…

Nhưng hình như có một chút thay đổi về vẻ bề ngoài của mái ấm thân thương, dường như những vách tường đã có một chút thay đổi, làm mất đi vẻ đẹp của căn nhà được thiết kế khá tinh xảo.

Một cảm xúc miên man toàn những nỗi đau đớn và hạnh phúc trộn lẫn vào nhau liên tục ùa về trong tâm trí cô.

Hạnh phúc vì những kí ức ngọt ngào, vui vẻ bên gia đình ngày trước. Nhưng lại đau đớn vì một sự thật chưa được xác định rõ trong quá khứ.

 “Anh và em vốn đâu phải là anh em!”

Câu nói của Triết Dạ vào cái ngày định mệnh đó lại vang lên, như một mảnh thuỷ tinh trong suốt đẹp đẽ ghim sâu vào tận cùng trái tim của Ái Hy.

Cô thật sự không thể tin mình và Triết Dạ hoàn toàn không có chút quan hệ máu mủ, ngược lại đáng lý còn phải là người ngoài không hề có bất kỳ quan hệ nào với nhau.

Dồn tất cả can đảm của mình vào hành động tiếp theo, Ái Hy hít một hơi thật sâu,  đưa tay bấm chuông cửa. Cô thực sự muốn đối mặt để làm rõ chuyện này, thật sự những thắc mắc trong lòng khiến cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Ding dong… ding dong…

Từng hồi chuông ngân dài, vang vọng cả bên trong và ngoài căn nhà ấy.

*Cạch*

Cánh cửa cũng từ từ mở ra, theo sau là một giọng nói mềm mại đầy nữ tính.

“Ai vậy?” Khuôn mặt lạ lẫm của một cô gái trẻ trung hiện ra sau cánh cửa, đôi mắt đen của cô ta đang chớp chớp nhìn Ái Hy. “Em tìm ai?”

“Chị là ai?” Ái Hy ngạc nhiên nhìn người con gái trước mặt, nghi hoặc hỏi.

“Chị là chủ căn nhà này.” Cô gái kia nở một nụ cười thân thiện, đúng là một cô gái dịu dàng. Cô ta quan sát Ái Hy thật kỹ, rồi lại đặt thêm một câu hỏi khi Ái Hy chưa kịp trả lời. “Có phải em là Vương Ái Hy không?”

Dĩ nhiên là Ái Hy gật đầu.

“Sao chị biết tôi?” Ái Hy cau mày nhìn người con gái trước mặt, tại sao chỉ mới gặp lần đầu mà cô ta lại biết tên của Ái Hy.

“Lúc chị dọn đến đây, có một bức ảnh của em được treo trong một căn phòng đáng yêu, theo những gì chị biết thì gia đình họ Vương chỉ có mỗi một cô con gái tên là Vương Ái Hy, và em trông cực kỳ giống cô bé trong ảnh.” Cô gái thân thiện kia nhẫn nại giải thích, sau đó đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của cô, trong ánh mắt kia có chút gì đó gọi là thông cảm. “Hẳn em đã rất buồn nhỉ?”

“Buồn?” Cô thật sự chẳng hiểu cô gái trước mặt đang nói linh tinh điều gì, tự dưng khi không lại hỏi người ta có buồn không.

“Cùng lúc mất hết cả người thân, em không cảm thấy buồn sao?” Cô gái kia vẫn dịu dàng như thế, dừng động tác vuốt tóc Ái Hy lại, thu tay về.

Mất hết cả người thân ư? Thật sự mọi việc đang diễn biến theo một chiều hướng cực kỳ tồi tệ.

“Chị đang nói cái gì vậy?” Ái Hy bắt đầu mất bình tĩnh, đưa tay lay mạnh người con gái trước mặt, trái tim chợt thắt lại.

Đừng… làm ơn hãy nói không phải như thế đi!

“Em không biết sao? Ba mẹ và cả anh trai em đều mất cả rồi, chẳng lẽ không ai nói cho em biết sao?” Cô gái kia ngạc nhiên nhìn Ái Hy, trong ánh mắt nỗi thương cảm lại càng lớn hơn theo thời gian.

Bỗng chốc cả thế giới như sụp đổ trước mắt cô, chỉ còn tồn tại mỗi một màu đen trong tầm nhìn hiện tại.

*Huỵch*

Đôi chân Ái Hy lúc này không còn đứng vững được nữa, cứ thế quỳ sụp xuống, trong ánh mắt mang một tia nhìn tuyệt vọng.

“Này, em sao thế?” Cô gái kia hốt hoảng đưa tay đỡ Ái Hy đứng dậy, nhưng chỉ vô ích.

“Tôi không sao, chị vào nhà đi.” Ái Hy trả lời trong vô thức, vết thương ở vai đang bắt đầu nhói lên từng hồi, nhưng liệu nó có đau bằng vết thương lòng mà cô phải gánh chịu?

“Nhưng…” Cô gái kia vẫn lấp lửng câu nói, sau đó khẽ thở dài, quay mặt bước vào trong.

Cánh cửa một lần nữa mở ra, nay lại đóng lại bằng một thứ âm thanh vô tình.

Ái Hy vẫn quỳ sụp trước cửa, im lặng không hề thốt lên bất cứ điều gì, chỉ từ từ cảm nhận nỗi đau đang thấm vào tận sâu đáy lòng.

Trên con đường vắng vẻ, chỉ một vài người bước đi trên con đường ấy.

Bóng dáng cô độc kia lại thẫn thờ bước đi, nhưng lần này lại đượm chút cay đắng!!

Ái Hy tiếp tục bước đi… đi mãi… đi mãi không có điểm dừng.

Và hướng đi chỉ theo một đường thẳng vô tận, nhưng tại sao khi bước đi như thế này, đôi chân kia vẫn không hề cảm thấy mỏi mệt, thậm chí có thể hoàn toàn gọi là mất cảm giác.

Trên đường, những chiếc xe khác nhau vẫn chạy theo một mục đích xác định, nhưng tại sao đôi chân đang bước bên lề lại không hề xác định được nơi mình cần đến.

9h18′ tối…

Ái Hy vẫn tiếp tục bước đi, đôi mắt vẫn có một hướng nhìn vô hạn định.

Một bàn tay gấp gáp níu tay Ái Hy lại, khiến bước chân cô dừng lại, vô cảm quay mặt lại.

Minh Vỹ… đây là cái tên đầu tiên cô nghĩ đến khi ngoảnh mặt lại đối diện với người phía sau.

“Cô chủ, cô định đi đâu?” Gương mặt kia vốn dĩ không phải của người mà cô mong chờ, mà là của tên cận vệ của anh.

Dường như tên cận vệ này đã tìm kiếm Ái Hy rất lâu, hắn ta đang cố gắng lấy lại nhịp thở đều đặn của mình.

Cô không trả lời và gạt nhẹ bàn tay của tên đó ra, sau đó lại quay người bước đi.

“Cô chủ!” Tên kia vội vàng níu bàn tay của Ái Hy lại, hạ giọng van nài. “Cô làm ơn đừng đi nữa, về nhà với tôi.”

Ái Hy vẫn ngoan cố giằng tay lại, gương mặt không chút biểu cảm.

*Cạch*

Cách đó không xa, một bóng người bước ra khỏi chiếc BMW màu đen, mạnh tay đóng sập cánh cửa xe lại.

Những bước chân chậm rãi bắt đầu gõ nhịp, tiến thẳng đến nơi đang xảy ra cuộc giằng co.

Minh Vỹ vỗ nhẹ vào vai tên cận vệ, sau đó hất mặt về phía sau ra hiệu. Tên đó lập tức buông Ái Hy ra, lùi về sau lưng anh.

Lần này, một bàn tay ấm áp quen thuộc nắm lấy tay Ái Hy, mạnh mẽ kéo cô vào lòng mình mà ôm thật chặt.

Dĩ nhiên nhanh đến mức phía bên kia không kịp có bất kỳ hành động phản kháng nào.

Cô thực sự đúng là biết cách khiến anh lo lắng mà!!

“Sao em không chịu ngoan ngoãn một chút?” Anh ôm cô vào lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, cảm giác căng thẳng đã hoàn toàn biến mất.

Ái Hy chỉ im lặng buông thõng tay, không hề có thêm bất cứ hành động phản kháng nào.

“Xin lỗi vì đã bỏ đi mà không nói với em một tiếng…” Minh Vỹ cảm thấy sự khác biệt rõ rệt ở từng cử chỉ của Ái Hy, cố gắng điềm tĩnh giải thích cho Ái Hy hiểu và thông cảm hành động của mình.

Vì đơn giản anh nghĩ cô giận mình là vì đã để mặc cô ở lại mà không báo trước.

Ái Hy vẫn chỉ im lặng… và cả Minh Vỹ cũng im lặng…

Cả không gian trở về với trạng thái tĩnh lặng và căng thẳng, nhưng vẫn xen lẫn những tiếng động cơ của các loại xe khác nhau đang chạy trên đường.

“Anh biết mà phải không?” Ái Hy lần này lại là người cất tiếng, giọng đượm chút gì đó gọi là đau thương.

“Biết gì?” Minh Vỹ nhíu mày, nhìn người con gái trong vòng tay của mình.

Cô có vẻ hơi bất thường, đã xảy ra chuyện gì rồi thì phải…

“Về cái chết của gia đình tôi, anh biết mà phải không?” Vẫn cái chất giọng không chút sinh lực ấy, cô đang cố gắng đưa hết những nghi hoặc trong lòng vào câu hỏi ấy.

Minh Vỹ lại im lặng… và chỉ cần như thế, Ái Hy cũng đủ biết rõ câu trả lời.

“Tại sao?” Cả người cô run lên, ngước mặt lên đối diện với anh. “Tại sao lại không nói cho tôi? Tại sao anh biết mà chỉ im lặng? Anh nhìn tôi như một con ngốc chẳng hề hay biết gì về cái chết của gia đình mình vẫn vui vẻ mỉm cười với anh như thế vui lắm sao?”

Ái Hy bức xúc hét lên, thật sự mọi hy vọng và niềm tin mà cô đặt ở anh đã hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng đến tận lúc này, cô vẫn không hề rơi bất cứ một giọt nước mắt nào cả.

“Nếu tôi nói cho em biết, thì liệu em có dễ dàng chấp nhận sự thật này không?” Minh Vỹ nhìn Ái Hy với đôi mắt xót xa, thật sự không thể giấu kín chuyện này mãi được.

Vốn dĩ anh đã biết rằng ngày này cuối cùng sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như thế…

Theo sau câu nói của Minh Vỹ, một giọt nước mắt lại rơi xuống từ phía bên kia… rồi lại thêm một giọt nữa. Cứ thế, những giọt nước mắt nóng hổi cứ lăn dài trên gò má Ái Hy và nhẹ nhàng tiếp đất.

Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào gương mặt cô, lau vội những giọt nước mắt trong suốt.

“Đừng chạm vào tôi!” Ái Hy lạnh lùng hất tay Minh Vỹ ra, rồi lại tự mình gạt nước mắt. “Anh sẽ là người thứ hai tôi không thể tha thứ cho việc này, nhưng người đầu tiên sẽ là kẻ dám làm việc đó với gia đình tôi.”

Cô xoay người lại, tiến về phía tên vệ sĩ và chiếc BMW đang đậu sẵn trên đường, sau đó bước vào trong xe.

Minh Vỹ đứng thẫn người một chút, rồi cũng nhanh chóng bước vào xe. Không ngờ việc anh làm lại gây cho cô một nỗi đau quá lớn.

Sau một ngày dài mệt mỏi, Ái Hy vẫn để yên cho Minh Vỹ giúp mình thay băng, vết thương lại trở về với trạng thái ban đầu sau lần va chạm trên lớp.

Nhưng cả hai người dường như đang bắt đầu vạch ra một khoảng cách khá xa cho mối quan hệ đã bắt đầu tiến triển. Liệu giờ đây nó có trở về với con số không?

Ái Hy vẫn ngoan cố đến trường, mặc cho bác sĩ hết lời khuyên ngăn, và chính Minh Vỹ cũng phải bó tay trước sự kiên quyết mạnh mẽ này.

Cặp đôi “mafia” vẫn như mọi ngày, bước vào trường trước ánh mắt ngưỡng mộ lẫn sợ hãi của toàn thể học viên.

Đây có thể gọi là quyền lực chăng?

Cả hai người vẫn đi song song, gần như thế nhưng khoảng cách lại không thể nào chạm đến.

“Vương Ái Hy!” Giọng nói đáng ghét quen thuộc của ngày hôm qua vang lên, cất tiếng gọi tên Ái Hy.

Và cả Minh Vỹ và Ái Hy đều cùng lúc ngoảnh mặt lại. Ngay sau đó, cô lập tức quay mặt bước đi… tên này vốn chẳng có gì tốt đẹp, không nên vướng vào thì tốt hơn!!

Nhưng tên kia đã lập tức chạy đến chắn ngang lối đi của Ái Hy, nở một nụ cười toả ra vô số những vầng hào quang.

“Em vẫn chưa biết tên tôi mà.”

“Thì sao?” Ái Hy lạnh nhạt trả lời, gương mặt đanh lại.

Thật sự cô chẳng muốn có bất kỳ quan hệ nào với tên này, dù chỉ là người quen.

“Tôi là Dương Hạo Thần, em hãy nhớ cho kỹ đấy!” Chàng trai tên Hạo Thần vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, sau đó lập tức bỏ đi.

Ái Hy nhíu mày nhìn theo… nhưng từ phía sau, đôi mắt màu hổ phách đang sáng lên dưới ánh mặt trời, hệt như đôi mắt tinh ranh của loài hổ báo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: