truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bao Nhiêu Cũng Không Đủ- chap 06-07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chap6.

Khi ra mua đồ thì mới phát hiện ra là trong ví không còn đồng nào, nhưng đồ thì đã gọi rồi mà trả lại thì cũng thấy nhục chẳng kém. Đang khi mình loay hoay không biết làm thế nào thì thằng Dũng tự nhiên nháy máy gọi. Cái thằng này ít khi gọi mà mỗi lần gọi là định khoe mẽ cái gì đó.

-         Hưng, đi ăn đêm với vợ chồng tao không?

-         Tao cũng đang đi mua đồ ăn, mà mày cưới vợ từ khi nào thế?

-         Điên à, đó là bồ của tao chứ còn lâu tao mới cưới. Thế để lúc khác vậy

-         Biết rồi, xác nhận lại thôi. Mà Dũng ơi, tao bảo này… Mình ngập ngừng nửa muốn nói, nửa không?

-         Sao? Ấp úng cái cứt. Mày nói rõ đi xem nào? Mày định nhờ gì à, nói đi, có gì tao giúp.

Dũng ngay từ hồi cấp 2 đã thấy nó là đứa lanh lợi rồi, mới nói vài câu đã hiểu được ngay. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ là một thời gian lâu rồi mình không gặp Dũng, bây giờ mở miệng vay tiền thì đúng là chẳng ra đâu vào vào đâu. Mình sợ nó lại nghĩ bắt liên lạc với nhau chỉ để giải quyết mấy vụ như thế này

-         Mày đang kẹt tiền hả? Bao nhiêu, nói đi, ở đâu tao đến.

-         Thôi tao lo được, hai đứa mày đi ăn đi.

-         Nói nhanh, ở đâu, chẳng lẽ tao qua trả nợ mà mày không lấy à?

 

Nghe Dũng nói thế mình ngạc nhiên lồi cả mắt, thằng này nợ lúc nào mà đến chủ nợ cũng biết.

-         Hồi đi học tao có nợ mày mấy chục lẻ đấy, lúc đấy cuối cấp rồi nên không có cơ hội gặp lại nhau để cho mày đòi. Mà ở đâu thì nói nhanh nhanh đi, định cho cho vợ chồng tao chết đói à.

 

Nhớ lại thì đúng là một lần nó với đứa bạn qua mượn mình 20 nghìn thật. Lúc đấy đó là số tiền không vớ vẩn như bây giờ đâu. Mình may mắn đến hai lần. Một là có tiền để trả, hai là vẫn chưa làm ăn to gì nếu không chắc bị phá sản từ lúc nào không biết. Mình cho Dũng địa chỉ mình đang đứng, một tiệm tạp hóa cách nhà Linh không xa.

 

10 phút sau Dũng xuất hiện cùng chiếc Nouvo, đằng sau nó là một cô trạc tuổi tôi với nó, với cái mái ngố khá dễ thương. Dũng cao hơn mình một chút nhưng gầy hơn trông lọt thỏm trong chiếc áo lông chuột màu đen. Lâu không gặp nhìn nó ra dáng thanh niên hơn mình, Dũng nhe răng cười chào, hàm răng của nó có dấu hiệu cho biết một ngay mà không xơi hết bao thuốc thì còn lâu mới chịu. Phải rồi, Dũng hút thuốc từ cấp 2, hồi trẻ trâu ấm đầu ấy gần như đứa nào lại không tò mò trước những thứ như thế. Mình cũng đã từng thử và con bé cạnh nhà về mách nên bị trận đòn lên bờ xuống ruộng đến bây giờ vẫn ớn. Hút xong điếu thuốc hơi thở của mình có mùi khó chịu hơn cả húp mắm tôm. Trong lúc này mình tưởng tượng thấy Dũng và bố của nó hôn nhau mà thấy sởn hết cả da gà.

 

Thằng Dũng không nói phét, bạn gái nó chân dài, mặt son phấn và ăn mặc sành điệu. Nhưng nói gì thì nói mình vẫn thích cái kiểu mặc gì cũng được, đông trên dưới hè của Linh hơn. Bạn gái Dũng trông khá gầy, hao hao giống với các cô khác chứ không đặc biệt như Linh. Phải rồi, thiếu gì con gái mặc áo mỏng tang nhìn thấy cả áo lót bên trong, nhưng kiếm được một cô bé chơi game E-Sport thì chẳng khác gì đang hẹn hò với ngôi sao K-pop.

-         Mày mua cái gì mà thiếu tiền ở đây hả Hưng? 200 nghìn có đủ không?

Mình suýt nữa thì khóc khi Dũng hỏi thế, nhưng cảnh sau thì không biết phải mô tả ra sao nữa. Dũng cầm túi xách của bạn gái, mở ra lấy một cái ví LV nhái dúi vào tay mình tờ 200 trong khi bạn ấy lại cứ nhìn chằm chằm mình từ lúc đến.

-         Đây, vay 1 thì trả 10, coi như là lãi mấy năm nhé Hưng. May cho mày là bọn tao vừa cho cái điện thoại đi ở tạm trong hiệu cầm đồ đấy.

-         Mày bị chập mạch à? Nói thế thì bố tao đéo dám cầm

-         Thằng điên, tao có tốt đẹp gì đâu mà mày lại nghĩ thế. – Dũng phá lên cười. – Đó là của bồ tao, nhà nó giàu lắm, lúc nào hai đứa hết tiền là nó về xin xỏ bố nó là lại có ngay ấy mà. Không cho tiền, thì cho hiện vật. – Dũng nói đơn giản cứ như là xin một cái điện thoại như xin gói bimbim vậy

Nghe Dũng nói vậy mình cảm thấy nhục kinh khủng. Thà chạy về xin tiền Mẹ Gấu con còn hơn.

-         Vậy thì tao chỉ lấy đúng số mày nợ tao thôi Dũng ạ.

-         Tao có trả thừa đâu mà mày phải thế, thôi cầm đi cho tao vui, có nhiều nhặn gì đâu. Có khi lúc nào đấy tao lại vay mày thì sao. – Dũng vỗ vai mình cười. – Thôi tao đi ăn đêm với bồ đây. Có gì A lô sau nhé.

 

Dũng lên xe, đề máy hất đầu với mình lần cuối. Bạn gái Dũng cũng mỉm cười chào rồi ôm chật lấy nó, hai đứa lao vút trên đường vắng. Mình nhìn theo cho đến khi khuất bóng mới thôi. Sẵn tiền nên mình mua thêm cả sữa tươi nữa.

 

Vừa về đến nơi thì cả Linh lần con Bin đều nhao nhao ra đón.

-         Sao lâu thế hả trời? Đói muốn chết rồi đây này.

-         Anh bị kẹt… xe. Yên tâm, 10 phút nữa là sẽ có.

-         Ơ, anh không dìu tôi vào nhà à. Có biết là càng đêm thì tôi lại càng bị đau nhức không. Linh nhăn nhó.

-         Bám vào vai anh. Anh dìu lên tận phòng ngủ luôn.

Linh đấm tôi mấy cái vì cái tội trêu đùa quá trớn đó. Khi dìu Linh cũng là lúc mình với Linh có khoảng cách gần nhau đến như vậy. Mình cảm thấy hương thơm tỏa ra từ Linh. Con gái là thế, dù cho trái đất có tan thành tửng mảnh cũng phải sạch sẽ, thơm tho rồi mới chết.

 

Mùi thơm nức mũi từ mỳ úp sôi với trứng trần làm con Bin cứ nhảy dựng lên bám vào thanh bím hít lấy hít để. Sẵn có chào, mình tráng riêng cho nó một quả. Khi bưng mì ra thì mình giật mình khi thấy Linh có những triệu chứng lạ lắm. Trông Linh đờ đẫn, ỉu xìu, mắt nhắm mắt mở cứ như là bị bỏ đói. Vừa mang ra Linh mời vội mình rồi nhanh chóng đánh chén hết phần của mình.

-         Em ăn thêm nữa đi. – Mình đẩy bát mì về phía Linh. Trong khi cũng đang đói, nhưng Linh cần hơn là mình

Linh hết nhìn mình rồi lại ngó xuống bát mì ngập ngừng hỏi

-         Nhưng đó là của anh mà, anh vừa mua, vừa làm mà không được ăn thì ngại quá

-         Thôi bỏ cái mặt nạ hộ cái bà nội. Thật ra anh về muộn là vừa đi ăn với bạn đấy. Em tự nhiên đi

-         Vậy à, sao không nói sớm. Cảm ơn anh nhé, tôi không ăn gì từ sáng đến giờ rồi. Đói muốn chết đây này.

Nói rồi Linh tươi cười nhìn tôi, mở đĩa ra húp 2 quả trứng trần trước rồi ăn mới tiêu diệt mì. Trong khi mình ngạc nhiên tự hỏi tại sao sống trong một ngôi nhà rộng rãi, đẹp đẽ đầy đủ tiện nghi như thế này mà Linh lại phải nhịn đói. Mình giả vờ mang bát đi rửa, ra đến bếp mở tủ lạnh ra xem thế nào. Trống trơn, không có gì cả. Chuyện gì đã xảy ra với Linh vậy?

 

Ăn xong Linh cứ nói đi nói lại lời cảm ơn mình. Linh còn muốn rửa bát nữa nhưng mình chiếm luôn cái việc đó. Khi hai đứa ngồi uống sữa thì Linh hỏi cả ngày nay mình đã đi đâu. Dường như việc một ai đó thất tình làm cả thế giới này phải rối ren theo. Mình ngồi kể cho Linh nghe về Hoàng và tình yêu sai lầm của mình, bạn Thúy.

 

Linh ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi

-         Nhưng tôi còn đáng ghét hơn có phải không?

Mình bật cười, liệt kê ra một đống điều đáng ghét để chứng minh.

-         Ừ Thúy thì làm sao so sánh được với em. Em to mồm cả trên game lẫn ngoài đời. Em chỉ biết ăn chứ không biết làm, em không nghe lời mà chỉ muốn ra lệnh, em thích gọi ai thì gọi, rồi đuổi về gọi cho đứa khác cũng chẳng có vấn đề gì. Vân vân và vân vân.

-         Xin lỗi nếu như tôi đã quá đáng với anh.

-         Nhưng bù lại em có nhiều ưu điểm mà Thúy lại không có. Đủ để bù trừ cho tất cả.

-         Như thế nào, anh nói đi. Linh tò mò

-         Vậy em phải làm cho cho anh 1 điều rồi anh mới nói.

-         Điều gì.

-         Hãy gọi xưng em với anh chứ đừng là tôi với anh. Nghe xa cách và lạnh lùng bỏ bố ra.

 

Linh nhún vai, tỏ vẻ cân nhắc rồi nói ngắn gọn

-         Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.

 

Đang khi mình định hỏi Linh lý do tại sao lại tuyệt thực cả ngày như vậy thì bố Gấu to gọi. Không phải nghe cũng biết là nếu như trong 10 phút nữa là mình không có mặt là gay go lắm.

-         Anh phải về rồi phải không, bây giờ cũng gần 12 giờ đêm rồi còn đâu nữa.

-         Ừ anh về ngay đây. Nhưng em ở một mình ổn không?

-         Tôi vẫn luôn thế mà, chỉ là hôm nay hơi thèm ăn một chút thôi?

-         Cho anh số điện thoại đi, lúc nào đói thì cứ gọi anh. Anh sẽ… đi tìm thầy bói cho em =))

Linh cho mình số rồi dìu Linh ra tận cổng tiễn mình. Con Bin có vẻ khoái nơi ở mới, nó chạy long nhong khắp nhà.

-         Chúc em ngủ ngon. – Câu này mình chỉ quen nhắn tin hay chat chit, nói ở ngoài đường thấy cứ thấy là lạ

-         Ừ, anh cũng thế nhé.

 

Về nhà, đang đánh răng thì bị sặc khi đọc tin nhắn Linh gửi hỏi rằng mình có muốn ảnh chụp cặp giò của Linh không. Mình ho lên ho xuống khi một ít bọt kem đánh răng trôi xuống cổ. Đùa, đến tin nhắn cũng là một cách để chơi mình. Mình đáp là “Có, anh muốn lắm” thì được một phen mừng hụt khi Linh đáp lại rằng để mai, bây giờ ngủ đã.

loading...

Trời ơi, thế thì sao mà ngủ được! Dễ đêm nay sẽ không còn một sợi tóc nào trên đầu vì bứt rứt quá. Mình vò đầu đập mặt bùm bụp vào gối. Lúc này ngoài cái ảnh chụp giò thì mình không còn suy nghĩ nào khác. Cũng chẳng bận tâm đến hàng loạt những phiền phức dở khóc dở cười mà chủ sở hữu cặp giò ấy sẽ gây ra cho mình sắp tới.

Chap 7

-  Dậy đi nào, đang cần một thanh niên khỏe mạnh, chăm chỉ, không ngại dọn dẹp và lau chùi gấp. Anh qua luôn nhé.
Chưa đến 7 giờ sáng Linh đã nháy máy nheo nhéo gọi mình với giọng điệu cứ như mái nhà sắp sập đến nơi. Nếu là mình ngày xưa thi kết cục của cuộc điện thoại này sẽ là “tự lo đi con điên, kệ mẹ mày”. Vậy mà bây giờ không hiểu sao mình nhiễm virut dại gái đến kinh khủng như thế. Tiết tháng 12 mà phải đạp chăn choàng dậy trong tình trạng lạnh đến mức ấy còn bị sun thì chẳng khác gì đánh đó. Nhưng cũng tại cái miệng hại cái thân hết cả, ai bảo mình toang toác là lúc nào cần thì cứ gọi nên mới thành ra thế này đây. Ôi đúng là sung sướng cái thân này! Có lẽ những gì Linh muốn mình làm, muốn mình giải quyết thì bao nhiêu cũng không đủ cả.

Nhăn nhó than vãn hồi lâu thì cuối cùng mình vẫn phải nhỏm dậy trong tình trạng đầu bù răng bựa. Mất 10 phút để lấy lại phong độ, lò dò dẫn xe ra thì đạp phải chân trống đau còn hơn bị hoạn. Từ nhà mình qua chỗ Linh chỉ mất 10 phút nhưng cái lạnh sáng ra đã đánh bại cái kiểu mặc thời trang hơn thời tiết của mình. Lúc này mìn chỉ mặc độc cái áo phông bên trong và áo khoác ka-ki cao cổ, dưới chân thì xỏ đôi tỏ ong đi nhầm từ lúc trong nhà tắm. Đến nơi thì thấy Linh co ro ngồi xổm ở góc vườn bên ngoài, con Bin thì trông dễ thương đến kì lạ. Người và chó đểu nhổm dậy khi mình bước vào, Linh liền chỉ con Bin mà mách tội. Có mùi gì đó rất khó chịu.

- Anh vào mà xem, chỉ vì thương nó mà tôi lại rước họa vào thân. Khổ thân tôi , một cái chân thì bị tật, cái còn lại thì dẫm phải phân chó. – Linh chìa cái chân không bị đau cho mình thấy.

- Bốc mùi quá! – Mình bịt mũi

- Ừ thì sao! Anh thử dẫm phân chó xem, dễ còn khó ngửi hơn cả tôi vì anh bị hôi chân sẵn mà.

- Anh không hôi chân, em thử ngửi đi!

- Đồ vô duyên! Ăn nói với con gái thế à.

- Ai bảo em là con gái, em là Thôi Chấn Linh thì có.

- Ừ thì tôi là Linh thối chân đấy, nhưng có chết tôi cũng không dọn bãi chiến trường kia đâu.

 Con Bin chỉ biết kêu ư ử rồi ngeo nguẩy đuôi lấy lòng, còn mình thì còn chẳng hiểu tại sao Linh lại than vãn như thế. Nhưng khi mình bước vào nhà thì ôi thôi suýt nữa thì nôn sạch ít bọt đánh răng nuốt phải từ hôm qua và lúc sáng. Con Bin đi bậy ra khắp nhà, bãi to, bãi bé thi nhau bốc mùi kinh hoàng còn hơn cả bãi tha ma hay cái cống ngoài đường kia. Ngay đến con Bin còn không chịu được thì thảo nào Linh dù đau chân cũng cố lế lết ra khỏi vùng đất chết này. Vừa về nhà mới, chưa ăn được cái gì ngon ngẻ đã bị đi ỉa rồi bày bừa ra. Con chó. >_<

 

- Đáng lẽ nên tống nó đến Nhật Tân làm mồi nhậu cho các sâu rượu mới phải.

 

Mình hét đầy tức tối. Linh có vẻ cũng nghe thấy nhưng chỉ nhún vai, mỉm cười như muốn nói “ Cố lên nhé”. Thật là ức, ức không thể chịu nổi, ức đến phát điên và ức đến phát khóc đi mất! Mình dậm chân mấy cái trong khi đeo đôi găng tay rửa bát bắt tay vào dọn dẹp. 30 phút dọn xong nhưng nhà Linh cũng phải chịu tổn thất không ít, bao gồm 1 chiếc găng tay, chổi, xẻng, 2 chiếc khăn tắm loại lớn và 1 chai nước lau nhà để tống tiễn những gì con Bin bài tiết ra. 30 phút chạy để điều hòa 18 độ trong cái lạnh còn hơn thế khi ở ngoài đường để đảm bảo không còn chút vấn vương cái mùi kinh khủng ấy nữa. Ở nhà mình vẫn thường xuyên dọn dẹp và cũng hơn một lần bố mẹ cũng bắt mình đi vứt một con chuột đang phân hủy hay một cặp đôi gián. Nhưng  phải nói rằng đây là một thử thách

 

Khổ sở và nhục hơn cả osin là vậy mà Linh vẫn có cớ để ngoác mồm lên với mình.

 

- Ai cho anh lau nhà bằng khăn tắm của tôi hả! Trời ơi tôi vừa mới mua đó mà anh nỡ lòng nào biến nó thành giẻ lau.

- Nhưng nếu không làm thế thì sao mà sạch được.

- Không, Sao anh không cởi áo ra mà lau, bắt đền đi!

 

Thế đấy, chỉ vì phải dọn phân chó mà mình vừa bị nói lại phải bị bắt đền. Đời đen bằng chó mực, có khi chó mực còn không bằng. Mà Linh có tật xấu lắm nhé, đã nhõng nhẽo là nói đi nói lại đến mức làm người ta phải điên lên mà thỏa mãn nguy nguyện vọng của mình. 8 giờ sáng, tiết học đầu tiên đã bắt đầu mà mình vẫn còn đứng ở đây. Gọi điện cho thằng Hòa nhờ báo danh hộ thì nó cũng nghĩ vì vẫn chưa hết buồn. Nhưng điên tiết hơn là lúc thằng Hoàng thông báo một tin quan trọng khi mình nháy cho nó.

 

- Hê hê, mày nộp mạng đi, lớp học đã bắt đầu được mấy phút và điểm danh xong rồi.

 

Mình tự hỏi có phải Linh là nữ thần báo tử khi luôn đem đến điều không may cho cái thân vốn chẳng to cơm này không. Đi được một đoạn mới nhớ là đã cởi áo khoác ném lên sofa nên giờ ai nhìn cũng tưởng mình là đứa tâm thân trốn trại. Mua được khăn tắm sắp về đến nhà thì Linh gọi điện bảo quay lại mua bánh, pa tê đóng hộp và sữa cùng ăn. Lại phải quay lại trong khi mắt mình đang trong tình trạng vừa nhắm vừa mở và sự ức chế vô bờ bến. Khi hôm qua thấy cái tủ lạnh trống trơn so với cái diện tích đủ nhét cả con lợn quay vào trong, thì mình cũng đang tự hỏi tại sao lại tồn tại sự nghịch lý này.

 

Vừa về nhà thì thấy con Bin nằm thu lu một góc, Linh đã quyết định xích nó lại chứ không chó chạy lung tung nữa. Mình đặt đồ ăn lên bàn nhưng không thấy Linh đâu. Phòng khách lẫn nhà bếp đều chẳng thấy Linh ngồi sẵn ở đó. Đang khi mình chuẩn bị đi lên tầng thì từ trong nhà tắm tiếng Linh vọng ra.

 

- Nhắm mắt lại và đưa khăn tắm cho tôi mau. Một bàn tay ướt sũng, thò ra từ ngoài cửa, đập đập liên hồi. – Ôi hóa ra là Linh đã tắm rồi, chỉ nghĩ đến thôi mình đã đỏ hết cả mặt.

- Cấm không được giở trò đấy nhé. Không thì tôi hét lên đấy! Linh cảnh báo.

- Dù có tắm thêm lần nữa thì em vẫn là Linh thối chân thôi. Mình chầm chậm tiến từng bước về nhà tắm trêu trọc Linh.

- Còn lâu! Sau mấy phút nữa thì tôi lại trở về như ban đầu thôi. Thôi mau mau đưa khăn tắm cho tôi đi. Đang lạnh muốn chết nè.

- Lạnh mà còn muốn tắm. – Mình lẩm bẩm. Lúc này mình đã đứng sát cạnh cửa, bóng Linh in lên cửa kính một cái mờ ảo nhưng giọng nói lanh lảnh thật chẳng lẫn vào đâu. Mình dúi nhanh khăn vào mấy ngón tay Linh

- Còn hơn là bị anh gọi là đồ thối chân. Linh giật mạnh lấy khăn rồi đóng sầm cửa lại. Tránh xa ra 10 met đấy nhé, không thì tôi nghỉ chơi anh đấy.

 

Lúc đó mình vẫn mơ màng khi những ngón tay của mình chạm vào các ngón tay của Linh. Chúng lạnh, ướt nhưng mềm mại vô cùng. Thảo nào mà chẳng làm được cái việc gì ra hồn cả. Quay ra phòng khách, thả người lên sofa thì lại chẳng thấy áo khoác đâu mà lại đang rét run cầm cập. Cứ tưởng con Bin tha đi nhưng sực nhớ ra là nó bị xích thế thì sao mà ăn trộm của mình được. Đang băn khoăn tự hỏi xem có nhớ nhầm không thì Linh từ nhà tắm đi ra. Linh mặc bộ đồ thể thao màu xanh đậm, đầu cuốn khăn tắm và mặc áo khoác của mình. Ôi trông Linh đáng yêu quá.

 

- Chiếc áo này có khi còn hữu dụng hơn là anh. Mà sao trông anh thế mà lại chọn áo đẹp như này được.

- Em mặc còn đẹp hơn. – Mình mơ mơ màng màng đáp.

- Ghê gớm chưa, cũng biết nịnh cơ đấy. Thế mà vẫn bị ế.

 

Mình bật cười trước nhận xét của Linh. Cũng đúng nhưng không phải là lúc nào mình cũng khen như thế và xin đính chính lại rằng mình không ế, mà là ế tự kéo đến với mình! Trong khi hai đứa ngồi ăn sáng thì Linh thắc mắc.

 

- Vì tôi mà anh phải bỏ học sao? Dại gái đến thế là cùng.

- Đánh giá mình cao thế không biết. Thế em có đi đến trường trong khi người bốc mùi … không? Mình suýt nữa buột miệng nói ra khi đang ăn sáng.

- Tôi cũng nghĩ thế. Cảm ơn anh nhé. Thôi nào, lần này tôi thật lòng đấy. -Linh nhún vai khi thấy mình cứ nhìn chằm chằm.

- Anh ghi nhận sự tiến bộ này của em và coi đó là điều không bình thường với em. – Mình cười đáp. Nhưng mà này, sao tủ lạnh nhà em lại chẳng có gì hết thế, có cần anh mua giúp không?

- Nếu anh có tiền thì thích mua gì thì mua đi.

 

Mình nhẩm tính số tiền còn lại mà hôm qua Dũng đưa, Sau một đêm chỉ còn có mấy chục nghìn, mà mình có tiêu cho riêng mình cái gì đâu. Linh đúng là máy tiêu tiền hạng nặng. Mình chột dạ nên đổi sang chuyện đồ khác.

 

- Sao em lười thế, nếu không đi ra ngoài được thì cũng nhờ bạn bè hay ai đó mua cái gì để cho tủ lạnh có công việc mà làm chứ. Ai lại để chạy không như cái nhà đá đợi xác chết thế kia.

- Chẳng nhờ được ai cả và cũng chẳng còn đồng nào để nữa. Linh bình thản đáp.

- Cái gì cơ? Nhưng em đang ở trong một ngôi nhà to đùng ngã ngửa chứ có phải trại tị nạn đâu, mà trông em cũng giống tiểu thư chứ nào phải cô bé bán diêm chứ.

- Tin hay không thì tùy. Tôi thật sự không có đồng nào.

- Sao lại thế, bố mẹ không cho em à?

- Không phải không cho mà là không thích.

- Có chuyện gì xảy ra với em thế? Mình lo lắng hỏi.

- Chẳng sao cả. Mà thôi, đó là chuyện riêng tư sao anh quan tâm nhiều thế. Ăn đi chứ.

 

Linh tự nhiên gắt lên. Có chuyện gì đó không ổn giữa Linh và bố mẹ. Mình cũng thấy lạ khi Linh bị đau chân mà chẳng có ai ở nhà chăm sóc cả, cũng như trong nhà chỉ cảm thấy hơi người duy nhất của Linh. Mình rất muốn biết thêm nữa nhưng cũng không được nữa rồi. Sau khi đã dọn dẹp những gì con Bin gây ra cũng như đem tới một bữa sáng xong xuôi thì Linh liền kiếm cớ đuổi khéo mình về.

 

- Anh về đi. Đến giờ tôi phải tháo băng, chườm đá rồi. Anh mà lấp ló ở ngoài là chết với tôi đấy. – Linh cảnh báo.

- Anh cũng đang ngáp lên ngáp xuống đây Linh thối chân ạ. À quên, cho anh lấy lại cái áo.

Linh cởi ra rồi ném cho mình đầy phũ phàng. Cô bé rất khó chịu với cái tên mới mà mình đặt cho.

- Đồ óc heo nhiều chuyện đi chết đi! Đừng tưởng cho tôi ăn mà anh nói gì cũng được nhé. Trả anh áo luôn, áo xấu òm. Tạm biệt.

 

Mình vẫy tay chào trong khi Linh đóm sẩm cửa kính lại. Trên đường về nhà mình không mặc lại áo vì sự mùi thơm của Linh lưu lại trên áo sẽ bay hết đi mất. Hóa ra sáng sớm đi dọn phân chó cũng không phải là không có cái hay của nó. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: