truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012 – chương 83-84 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 83 : Tìm được đường sống trong chỗ chết

Hình Ngạo Thiên nhắm mắt ổn định tâm thần rồi từ từ đem nội lực tăng lên tới điểm cao nhất , tuy rằng hắn đã kiết sức , nhưng  lần đánh cược cuối cùng này , có lẽ hắn vẫn đủ lực !

Đầu ngón chân mượn lực , thả người nhảy lên trên , lúc bay lên chưa đến một nửa , Hình Ngạo Thiên nhận thức rõ ràng được nội lực của mình không đủ , lập tức mở rộng cánh tay mượn lực ở vách băng hai bên , lần nữa dùng sức nhảy thẳng lên . Mắt thấy sắp thành công , tinh khí dường như đã đến đỉnh , khiến hắn hơi buông lỏng , thân thể liền trượt rơi xuống .

“Ngạo Thiên —!” Hân Vũ kinh hãi , ở dưới hoảng sự hô tên của hắn .

May mà đã đi tới phía mép trên , hai tay Hình Ngạo Thiên vững vàng nằm úp sấp ở thạch bích , bò từng chút lên , vừa ra khỏi hầm băng , hắn đã mệt đến mức trực tiếp ngã xuống đất, nhưng cái áo cài chặt bên hông nhanh chóng nhắc nhở hắn , Hân Vũ lúc này còn ở trong hầm băng chịu sự dày vò của rét lạnh .

“Hân Vũ … Hân Vũ …” Miệng gọi tên Hân Vũ , đứng dậy một cách khó khăn , bàn tay to dùng sức kéo , cái áo thắt bên hông bắt đầu mang theo nàng bay lên .

Hình Ngạo Thiên đầu chảy đầy mồ hôi , cắn chặt hàm răng , trong lòng nghĩ phải kéo Hân Vũ lên , chỉ cần bọn họ rời khỏi hầm băng , còn có cơ hội sống đi ra ngoài .

Gân xanh trên cánh tay đều nổi rõ lên , giống như con giun mảnh dài  ngọ nguậy . Thấy chỉ chút nữa thôi là Hân Vũ có thể đi lên , nhưng thân thể hắn càng lúc càng suy yếu , ý chí cũng càng ngày càng tan rã , lắc lắc đầu , gầm nhẹ một tiếng , dùng sức lực cuối cùng kéo lên , Hân Vũ trực tiếp ngã nhào trên người hắn .

“Chúng ta thành công rồi , Hân Vũ …” Dứt lời , hai mắt Hình Ngạo Thiên liền nặng trĩu , trên trán trên mặt tất cả đều là mồ hôi , có thể thấy lúc nãy hắn đã vất vả cỡ nào !

“Ngạo Thiên , Ngạo Thiên , chàng đừng ngủ tiếp , van cầu chàng đừng ngủ , chúng ta đã rời khỏi hầm băng , chàng tỉnh lại được không ?” Lúc Hân Vũ đứng dậy khỏi người hắn thì vừa vặn nhìn thấy hắn đã té xỉu trước mắt nàng , gấp đến độ nàng hô lên từng tiếng gọi hắn .

Bốn phía tối đen , Hân Vũ chỉ có thể nhờ ánh sáng phát ra từ Dạ Minh Châu để thấy rõ hoàn cảnh hiện tại , nàng nhớ rõ lúc bọn họ trượt xuống hầm băng , bên trên nham thạch đang điên cuồng đuổi theo bọn họ , bây giờ nhìn chung quanh đã không còn lửa nóng như trước , hẳn là do tường băng lớn cùng nham thạch đụng vào nhau , ngăn trở thế công của nham thạch .

Cúi đầu nhìn thấy mặt Hình Ngạo Thiên tái nhợt , hắn nhiều lần cắn răng cố chấp chống đỡ , chính là vì muốn dẫn nàng an toàn rời đi , thế nhưng hắn lại không để để ý đến thân thể của chính mình , khiến bản thân mệt mỏi mà ngã ra lần nữa .

Tựa vào lồng ngực của hắn anh anh khóc , tay nhỏ vuốt ve lên gương mặt của hắn , không phải cảm giác lạnh khiếp người nữa mà là nóng như phải bỏng , đây … rốt cuộc làm sao vậy ? Chẳng lẽ hắn phát sốt sao ?

Hân Vũ cúi xuống dán má vào trán hắn , nóng đến dọa người , chẳng lẽ ngay từ khi hôm mình đi lấy nước đá đã bị cảm lạnh ?

Nghĩ tới đoạn đường bọn họ cùng nhau trải qua , đầu tiên là rơi vào cạm bẫy , lại đến là hắn ôm mình chạy trong nước nóng Ôn Tuyền , còn cả khoảng thời gian khi ở trong nham thạch nóng chảy , rồi bị nước đá xâm thể , một lạnh một nóng luận phiên này , khiến cho thân thể hắn kiệt sức , ngăn không được bị bệnh quấn lấy thân .

Nhiệt độ trong hầm băng thấp khiến hắn chịu đủ tra tấn , xem ra nguyên nhân phát sốt xung là bởi hôn mê ở hầm băng , nhưng bên trong thật sự là quá lạnh , căn bản là không phát hiện ra thân thể hắn có bất thường .

Hình Ngạo Thiên hiện tại đang sốt , nhưng nơi này không có gì , nàng phải làm thế nào mới tốt ? Trước tiên phải kéo thân thể hắn rời khỏi miệng hầm xa một chút , cố gắng không để hàn khí trong hầm băng tổn thương đến hắn , nhưng mà nàng căn bản không có biện pháp , chỉ có thể ôm chặt hắn , đem nhiệt độ ấm áp của cơ thể truyền lên trên người hắn .

Ầm , ầm , ầm , tiếng vang hình như truyền đến từ trên đỉnh , chẳng lẽ là có người tới cứu bọn họ sao ? Vừa định mở miệng kêu cứu , ầm một tiếng , mấy tảng đá lớn rơi xuống , theo đó là mấy tiếng vang đinh tai nhức óc , nàng giống như hít được không khí trong lành, ngực cũng không còn áp lực nặng nề .

“Mau nhìn , tìm được Vương thượng cùng Đỗ mỹ nhân rồi!” Một người thị vệ nhảy xuống , đốt cây đuốc xoay quanh bốn phía , cuối cùng hắn nhìn thấy được hai người ôm chặt cùng một chỗ .

Long Trạch lập tức nhảy xuống , nhìn thấy Vương thượng hôn mê bất tỉnh ,không nói hai lời , trước tiên cứu hai người ra , càng lúc càng có nhiều thị về từ trên nhảy xuống , Han Vũ thấy khuôn mặt phóng đại của Long Trạch , bắt lấy tay hắn , thanh âm cực kỳ suy yếu nói : “Mau cứu hắn , ta sợ hắn sắp không kiên trì nổi rồi.”

Dứt lời , Hân Vũ cũng rơi vào trong một vùng bóng tối , có lẽ là bởi vì nhìn thấy sự xuất hiện của bọn họ , biết chỉ cần có bọn họ , Hình Ngạo Thiên tuyệt đố sẽ không xảy ra chuyện gì , thân thể thả lỏng trong nháy mắt , trực tiếp ngã vào trước người hắn .

Long Trạch nhanh chóng đưa họ mang về Thánh Nguyệt giáo . Hàn khí thâm nhập vào thân thể Hình Ngạo Thiên , lại thêm thể xác và tinh thần mỏi mệt , Mộ Nguyên cùng Vu y trong giáo ở lại khám chữa bệnh cho hắn , Hân Vũ vì được hắn bảo hộ trong ngực , mới có thể may mắn thoát khỏi tai họa , nhưng mà nàng cũng mệt mỏi vì mất nước , cần tĩnh tâm bồi dưỡng mới bình phục .

Một đêm cấp cứu , Mộ Nguyệt cùng Vu y cuối cùng cũng kéo Hình Ngạo Thiên từ Quỷ Môn Quan về , nhổ ngân châm trên người hắn xuống , cho hắn uống thuốc xong , lúc này mới để hắn thoải mái nằm ngủ .

Mộ Nguyệt không yên lòng cho nha đầu kia , sau khi xử lý tốt vết thương cho Vương thượng ,liền lập tức đến phòng nàng , thấy nàng lúc này còn nặng nề ngủ mê mệt , có thể đoán rằng , lần này bọn họ trải qua hung hiểm đến cỡ nào .

“Nha đầu , nghỉ ngơi thật tốt , các ngươi đã an toàn trở lại , Vương thượng cũng thoát khỏi nguy hiểm ngươi an tâm ngủ một giấc trước đi , mơ một giấc mộng đẹp đi!” Cầm tay nàng , Mộ Nguyệt hiền từ nhìn nàng , ánh mắt giống như xem nàng chính là thân nhân của mình .

Hân Vũ ở trong mộng gặp được ông nội , nhưng sao ông nội lại nhìn bi thương vậy ? Nhìn hoàn cảnh bốn phía , sao ông nội lại mặc đồ đen xuất hiện ở hội trường để linh cữu vậy ? Chẳng lẽ người thân của nàng qua đời sao ?

Đem tất cả trước mắt từ từ phóng đại , vừa nhìn nàng gần như sợ hãi kêu ra tiếng ,bởi vì trên linh cữu không phải ảnh chụp của người khác , mà là hình của nàng , chẳng lẽ nàng chết rồi sao ? Là chết ở trong kiếp nạn bất ngờ kia sao ? Vậy Hình Ngạo Thiên hiện tại thế nào rồi ? Chẳng lẽ ngay cả hắn cũng đã chết sao ? Nhưng lúc này hắn ở đâu ?

loading...

Chương 84 : Tâm tư tương thông

“Ngạo Thiên … Ngạo Thiên …” Hân Vũ kinh hoảng hô lên một hồi liền tỉnh lại từ trong giấc mộng.

“Hân Vũ , làm sao vậy, bà ngoại ở đây , đừng sợ!” Hân Vũ hoảng sợ ngồi dậy , nhìn thấy Mộ Nguyệt trước mắt , lại nhìn chỗ nàng ở , nơi này là Thành Nguyệt giáo , là gian phòng của nàng .

Một cái nắm chặt tay Mộ Nguyện , lo lắng hỏi : “Bà ngoại , con không chết có phải không ? Vậy , Hình Ngạo Thiên ở đâu , chàng còn sốt chứ , mọi người có cứu được chàng hay không?”

“Nha đầu … Nha đầu … Con bình tĩnh một chút , người là Vương thượng , chúng ta đương nhiên phải chữa cho người trước rồi , con đừng lo lắng cho người , Vương thượng hiện tại tốt lắm , bệnh tình cũng đã được kiểm soát , hiện tại đang nghỉ trong phòng bên cạnh , con cũng phải nghỉ ngơi thật tốt mới phải , ngàn vạn lần không nên đi quấy rầy Vương thượng , biết không?” Thấy nàng vén chăn lên muốn đứng dậy , Mộ Nguyệt cố gắng kéo nàng  lên giường .

Giờ phút này trong lòng Hân Vũ chỉ nghĩ đến hắn , nghĩ đến thân thể nóng rực trước khi hôn mê kia , nàng liền không thể không chế chính mình không nghĩ đến hắn : “Bà ngoài , van người để cho ta đi qua thăm chàng đi , ta chỉ nhìn một cái , tuyệt đối sẽ không quấy nhiễu chàng nghỉ ngơi !”

Mộ Nguyệt thở dài lắc đầu ,xem ra đợt biến cố này , khiến lòng bọn họ đều hướng về nhau rồi , chỉ mong ông trời có thể phù hộ bọn họ , để cho bọn họ luôn luôn có thể quan tâm đối phương như thế , chịu vì đối phương hy sinh trả giá đến vĩnh cửu.

“Hân Vũ nha đầu , không phải bà ngoại lòng dạ ác độc không cho con đi thăm Vương thượng, mà là tối hôm qua Vu Y vừa châm cứu cho Vương thượng , dặn đi dặn lại , không thể chịu một chút gió lạnh nào , nếu con qua , theo tình hình lúc này của con , bà ngoại sẽ không yên tâm , tóm lại Vương thượng hiện tại bình an vô sự , nếu con thật sự muốn người khỏe , thì tạm thời đừng qua , điều dưỡng thân thể con cho tốt , khỏe mạnh xuất hiện trước mặt người , chẳng phài tốt hơn sao ?” Khi nói chuyện , đồ ăn nóng hổi đã đưa vào trong phòng nàng , nàng đã một ngày một đêm không ăn , lúc này thật sự rất đối nha.

Gật đầu với bà , nàng cần khỏe mạnh xuất hiện trước mặt Ngạo Thiên , không thể để hắn lo lắng cho mình , cầm lấy bát đũa say sưa ăn đồ ăn trong bát , nghĩ đến cảnh đói rét trong hầm băng kai , lúc này nàng cảm thấy thật hạnh phúc.

Hình Ngạo Thiên đêm qua thì ngược lại , liên tục phát sốt , Long Trạch cả đêm đều ở bên cạnh hộ giá , nhìn thấy ngâm châm nhỏ dài của Vu Y , một cây đâm xuống , tim của hắn liền lo lắng không thôi , nếu Vương thương thật sự phát sinh chuyện ngoài ý muốn , vậy chẳng phải trong cung sẽ có biến so , hắn áp chế tin tức Vương thượng bị thương nặng xuống , càng không cho phép bất cứ kẻ nào tiết lộ chuyện này ra ngoài , người trái lệnh , chém không tha!

“Long Trạch tướng quân, yên tâm đi , Vương thượng đã qua thời kỳ nguy hiểm , chỉ cần người tỉnh lại, thêm chút điều dưỡng thân thể cho tốt sẽ không có việc gì , ngươi không cần lo lắng quá!” Vu Y vừa bắt mạch cho Vương thượng , hiện tại con sốt đã lui , mạch tượng vững vàng , tin rằng lúc này Vương thượng chỉ là mệt mỏi quá độ , còn đang trong mê man.

“Làm phiền Vu Y rồi , chờ Vương thượng tỉnh lại , Long Trạch nhất định sẽ nói cho Vương Thượng biết sự vất vả của Vu Y!” Xem ra Vu Y này có y thuật co hơn Ngự Y trong cung , Thánh Nguyệt giáo này thật sự là nhân tài ẩn dật không thể coi thường , chẳng trách Vương thượng lại lễ nhượng Mộ Nguyệt trưởng lão.

“Vương thượng hình như đã tỉnh lại!” Đột nhiên trong phòng truyền đến một tiếng hô nhỏ , Long Trạch cùng Vu Y ở ngoài cửa sau khi nghe được , liền cùng nhau chạy vào trong phòng , Hình Ngạo Thiên thống khổ nhíu mày rậm , hình như đang vật lộn với gì đó , không phải thật sự tỉnh lại .

“Hân Vũ , chạy mau —-!” Cũng giống Hân VŨ , Hình Ngạo Thiên cũng mơ thấy một cảnh mộng giống vậy , cùng lo lắng lẫn nhau , bỗng đột nhiên mở hai mắt ngồi dậy , trên trán cũng chảy ra một lớp mồ hôi mỏng .

“Vương thượng , cuối cùng người cũng tỉnh , Long Trạch cứu giá chậm trễ , cam nguyện chịu phạt!” Dứt lời , mọi người trong phòng quỳ xuống theo hắn , nhưng Hình Ngạo Thiên nào có thời gian để ý đến bọn họ , quét mắt một vòng trong phòng, mày liền nhăn sâu thêm .

“Hân Vũ đâu ? Hân Vũ của ta đâu ? Các ngươi nói , Hân Vũ của ta ở nơi nào?” Tính khí thô bạo của Hình Ngạo Thiên lại trở lại trên người hắn , hướng về phía những người liên can dưới giường , mở miệng chính là một hồi rống giận dữ.

Mọi người trong phòng nơm nớp lo sợ cúi đầu , Long Trạch dù sao cũng là tâm phúc đại tướng ở bên cạnh hắn , sao có thể không biết tính khí của Vương thượng chứ? Tiến lên đi đến bện cạnh hắn , từ đầu đến cuối hướng hắn bẩm báo: “Đỗ mỹ nhân ở trong phòng của nàng nghỉ ngơi , vừa rồi Mộ Nguyệt trưởng lão đã đi qua với nàng , mỹ nhân vẫn khỏe không việc gì, thỉnh Vương thượng bớt lo dưỡng bệnh!”

“Ta muốn đi đến xem nàng !” Vừa mới đứng dậy , cả người đã cảm thấy không còn hơi sức ,suy yếu ngồi trở lại .

“Vương thượng cẩn thận , người hiện giờ bệnh nặng chưa lành , hôm qua lại hao tổn quá nhiều tinh lực cùng nội lực , trong lúc này long thể nhất định không chịu đựng nổi , nếu không thần đi qua phòng mỹ nhân xem , nếu tỉnh , xin mời mỹ nhân qua đây được không ?” Vu Y tiến đến góp lời , đêm qua hắn phải dùng tinh lực của chín con trâu hai con hổ mới vất vả cứu được mạng Vương thượng về .

“Cũng tốt, đi đi , nếu nàng vẫn còn ngủ say , thì đừng quấy rầy nàng , để nàng yên tĩnh nghỉ ngơi ” Nhận được hoàng lệnh , Vu Y đứng dậy chuẩn bị rời đi , nhưng lại bị gọi quay về.

“Các ngươi nghe kỹ , từ bây giờ trở đi , Đỗ mỹ nhân chính là Vũ phi của ta , sau khi hồi cung lập tức hạ chỉ dán niêm phong làm Hoàng quý phi , các ngươi phải hầu hạ chu đáo , nếu Vũ phi xảy ra chuyện gì , ta muốn các ngươi mang đầu tới gặp ta!” Lời của hắn lộ ra uy nghiên vương giả , làm người khác run sợ , lông tóc dựng đứng .

Vu Y đi đến trước phòng Hân Vũ , nhẹ nhàng gõ cửa , Mộ Nguyệt đứng dậy mở cửa , thấy người tới là Vu y , còn tưởng rằng bên Vương thương xảy ra chuyện , vội vàng hỏi : “Vu Y , có phải Vương thượng lại xảy ra chuyện gì hay không ?”

Hân Vũ mới lấp đầy bụng , nghe được câu hỏi của bà ngoài , lập tức sợ tới mức bát trong tay rơi xuống đất , phát ra một tiếng sứ vỡ .

“Bà ngoài , có phải Vương thượng đã xảy ra chuyện hay không , ta muốn nhìn chàng , ta muốn nhìn chàng …” Hân Vũ ồn ào khó khăn chạy xuống giường , trong lúc bối rối ngay cả hài cũng không đi , không cẩn thận khiến mảnh nhỏ vỡ nhỏ của bát cắt qua chân cũng hoàn toàn không biết đau!

“Tham kiếm Vũ phi nương nương , Vương thượng không có gì lo ngại , chỉ là tỉnh lại gào lên muốn gặp nương nương , nhưng hiện giờ thân thể Vương thượng suy yếu hơn , nên thỉnh nương nương qua thăm là thỏa đáng nhất!” Hân Vũ vừa nghe thấy vậy liền đẩy bọn họ ra trực tiếp chạy vào phòng Hình Ngạo Thiên .

Cửa phanh một tiếng bị đậy ra  , ngay khi nàng nhìn thấy Hình Ngạo Thiên hu mềm tựa vào giường thì nàng không muốn bận tâm gì hết , muốm chạy vội vào trong lòng hắn , ôm chặt lấy hắn , không muốn xa rời hắn , cảm thụ được độ ấm của hắn!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: