truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 6
Giữa
người ta thường là vậy, khởi điểm từ một dịp ngẫu nhiên nào đó mà quen
nhau, tự chỗ quen nhau rồi lại thân nhaụ Trải qua mùa đông, Ðường đã kết
thành bạn thân với Nhi, A Tử và Thế Sở, họ lai vãng thường xuyên trong
hai mùa xuân, hè kế tiếp, nhằm những ngày nghỉ việc thường rủ nhau đi du
ngoạn ngoại ô thành phố, từ đó trở đi họ gọi thẳng tên nhau một cách tự
nhiên.
Đôi khi Ðường có cảm nghĩ đây là một sự bố trí
sẵn bởi Nguyệt Lão vô hình, Thế Sở với Nhi đã thành một đôi thì mình với
A Tử là một cặp. Song, sự thật lại không phãi thế, mặc dù chàng với A
Tử đích thực là rất thân cận, nhưng câu chuyện trao đổi giữa đôi bên lúc
nào cũng xoay quanh Thế Sở với Nhi thôị A Tử kể rõ chàng nghe về mối
liên hệ giữa ba người trong thời gian qua:
- Số là thời sinh viên em với Nhi học chung một
trường Đại Học, nhà nó ở Cao Hùng, nhà em ở Đài Nam, vì ở chung trong
một ký túc xá của nhà trường và hai đứa lại chơi thân nhau, nên nhũng
ngày nghỉ phép, khi thì em đến nhà nó, lúc thì nó đến nhà em chơị Sau
ngày ra trường, cả hai đều vào làm chung trong một Công Ty Điện Tử và
thuê chung một cư xá, tuy là bạn nhưng còn thân hơn chị em ruột.
Nàng vuốt nhẹ mái tóc dài đen nhánh như là thói quen, bảo rằng:
- Sau khi cắt cụt mái tóc đi, Nhi đâm ra đố kỵ
mái tóc dài của em, nó hay tóm tóc em la ó om xòm: “Hớt nó đi! Đã là bạn
thân thì có phúc cùng hưởng, hoạn nạn chịu chung, tao hớt tóc rồi, sao
mày còn chưa chịu hớt?” Nhưng nó la mặc nó, em vẫn giữ mái tóc của em.
Tánh nó quá nông nổi, ưa cười lại hay khóc, nó đẹp gái nên ngay hồi còn
đi học đã có vô số con trai đeo đuổị Song quái lạ là nó chẵng chịu giao
du với anh chàng nào hết, còn em thì…
Kể tới đấy tự nhiên nàng có vẻ e lệ, nhưng rồi cũng nói thẳng:
- Em thì trước sau đã từng có hai người bạn trai
rồi, nhưng chẵng đi tới đâu cả. Chắc anh cũng rõ, phần đông nam sinh
viên đều còn ngây thơ, ít có đứa nào đã chín chắn, được một lúc nào đó
là sẽ thấy họ rất ấu trĩ. Khi em giao du với bạn trai, Nhi chê em thiếu
“định lực”, nó đoan chắc rồi đây chẵng có đứa con trai nào sẽ rơi lệ vì
em. Về điểm này em phãi phục nó. Có ngờ đâu vừa mới đậu Cử nhân xong,
trong dịp tụi em đi dự một cuộc dạ vũ , tại đó Nhi gặp Thế Sở, rồi ngay
hôm đó nó tuyên bố với em rằng nó đã luyến áị Thật em không ngờ nó lao
đầu vào tình trường một cách can đảm và đã yêu một cách cuồng nhiệt! Còn
Thế Sở thì như anh đã biết, là một anh chàng dễ mến, đẹp trai, ăn nói
hoạt bát, tâm địa lương thiện và khi đã yêu thì cũng cuồng nhiệt chẵng
kém gì Nhị Tuy nhiên, phãi nói là anh ta có hơi đoãng, đại để anh nào
đẹp trai cũng vậy chớ gì, hống chi Thế Sở lại sống trong đám nghệ sĩ,
mắt thấy tai nghe lắm chuyện đào hoa với tình nhi nử. Khổ nổi hễ có động
tịnh gì về Thế Sở tới tai Nhi ngay, mà Nhi thì yêu bằng mạng sống của
nó chớ không phãi yêu bằng đầu óc. Nhận thấy nó chẵng có chút lí trí
chút nào hết trong yêu đương nên em hết sức lo ngại, rồi đây chẵng biết
kết cuộc của hai đứa nó sẽ ra saọ
Đúng vậy, mối tình giữa Nhi và Thế Sở làm cho
người ta lo ngại thật. Một buổi chiều nọ trong tháng 7, khí trời nóng
bức, trong phòng mạch của bác sĩ Lý Mộ Ðuờng đông nghẹt bệnh nhân, đang
lúc Chu Châu và Bội bận tíu tít thì A Tử xông vào gọi:
- Mộ Đuờng ơi! Mau lên, hai đứa nó lại nổi khùng làm giặc rồị
Ðường giật nẩy mình, kinh nghiệm cho biết hễ khi
nào A Tử phải đến cầu cứu thì tình trạng rất nghiêm trọng, chàng lập
tức ra chỉ thị cho Chu Châu:
- Ngưng cấp thẻ số, những ai đã khám bệnh rồi
thì chờ lấy thuốc, còn lại mời sáng mai tới, bảo rằng tôi có chuyện gấp
phãi đi ngaỵ
Rồi chàng vội vã theo gót A Tử xông lên cao ốc
Bạch Vân. Vừa đặt chân vào nhà là hai người đều sửng sốt, cả gian phòng
khách đã tùm lum ra nào là đèn bàn, Khuôn kính , sách báo, bình bông,
đồng hồ thứ thi vỡ tan, thứ thì nằm lăn đầy dẫy trên sàn nhà, đến cả rèm
cửa sổ cũng bị xé tung ra từng mảnh; trong phòng ăn thôi thì chén bát,
ly dĩa đã bể thành mảnh vụn… có khác chi cảnh điêu tàn của một trận
địa sau giờ kịch chiến. Nhưng giờ đây duờng như đôi bên đã đình chiến
rồi, trong nhà hoá ra im lặng một cách dễ sợ, Ðường định thần nhìn kỹ
mới thấy Thế Sở nằm im trong đống báo vụn, chẵng nhúc nhích, không biết
còn sống hay đã chết rồi, còn Nhi thì chẵng thấy bóng vía đâu cả. A Tử
hốt hoảng la lên:
- Trời ơi! Hai đứa nó chết cả rồi saỏ
Nàng chạy lại lắc mạnh Thế Sở:
- Thế Sở! Thế Sở! Anh làm sao rồỉ Anh còn sống phãi không?
Bất thần, Thế Sở ngồi dựng lên, giữa trán sưng u
một cục to tướng, trên mặt trên cổ toàn là những vết rướm máu do móng
tay nhọn cào, áo sơ mi rách tả tơị Anh ta đẩy tay A Tử ra, quát tháo:
- Tôi đang sống sờ sờ đây, sao cô lại rủa tôi chết?
- Còn Nhi đâủ
A Tử vội hỏị
- Nó đóng cửa tự giam mình trong phòng ngũ kiạ
Thế Sở hổn hển thở:
- Không chừng nó đang cắt mạch máu cườm tay đó.
- Tôi chẵng cắt mạch máu đâụ
Tiếng nói của Nhi tự trong phòng ngũ vọng ra:
- Tôi đang tự thiêu đấỵ
Ðường thoáng nghe chưa rõ, hỏi lại A Tử:
- Nó bảo đang tự gì đỏ tự vẫn hả?
- Nó tự thiêu!
Thế Sở lớn tiếng giải thích giùm cho Nhi:
- Tự thiêu nghĩa là tự đốt chết đấy!
- Cái gì? Tự thiêu hả?
Ðường nghe nói thất kinh, A Tử cũng sợ hết vía la lên:
- Chết rồi, Mộ Đuờng ơi! Nó dám làm thiệt đó! Các anh xem nè, nơi khe cửa sát mặt sàn kìa!
Ðường nhìn thẳng vào chân cửa càng hoảng hồn,
những cụm khói đen đang chui ra tự chỗ đó, rồi cả lỗ ổ khóa cũng có nữa,
lập tức chàng tung vai tông mạnh vào cửa phòng, la lên:
- Nhi, mở cửa ra! Chớ có chơi dại!
A Tử cũng tiếp tay xô cửa, thét to:
- Nhi, mày chớ có dại dột, mày mà chết được thì còn đỡ, nếu chẵng chết mà còn bị cháy thành con quỉ cái thì saỏ
- Tao nhất định đốt cho tới chết thôi!
Nhi trả lời với giọng cương quyết và nói tiếp trong tiếng ho khèn khẹc bởi bị khói hun:
- Tụi bây yên chí đị Tao quyết định tự thiêu chết… Chẵng những thiêu chết mà còn thiêu ra tro nữa
Khói từ khe cửa tỏa ra càng lúc càng nhiều,
tiếng ho của Nhi càng thêm dồn dập, tình hình đã đến hồi nguy cấp, Ðường
ngó Thế Sở la lớn:
- Nhanh lên, Thế Sở, gọi “119″. Gọi “119″ đi!
Lúc đó, Thế Sở mới chạy lại cửa phòng, bất chợt bị khói hun chảy cả nước mắt, thần sắc anh ta bất an, những vẫn cứng cổ bảo:
- Nó muốn chết thì cho nó chết luôn!
- Thế Sở!
A Tử dậm chân quát to:
- Bộ anh nhất định muốn gây ra án mạng mới chịu hả? Không tiếp tay tông cửa ra mà còn đứng đó.
Thế Sở vẫn nghiến răng đỏ mặt đứng yên. Đàng này, Ðường cứ chịu trận nhắm vào khe cửa gọi:
- Nhi! Đừng có khùng nữa, Tự thiêu là lối chết
đau đớn nhất trên đời Thần lửa sẽ đốt khét từng miếng thịt của cô. Mở
cửa ra đi, mau lên.
- Thì tôi muốn chết cho thật đâu đớn… rồi tôi sẽ bám lấy đòi nợ máụ
Nàng ho một hơi dài rồi lại tiếp:
- Được rồi, lửa đã cháy tới đầu ngón chân tôi rồi, tốt quá tốt quá
Thình lình Thế Sở nhảy tới thét to:
- Nhi, em khùng rồi! Em khùng thiệt rồi!
Đùng một tiếng, Thế Sở phóng vai tông cửạ Anh ta
to con sức mạnh, chỉ tông một lần là cửa phòng đã tung ra, cả ba xông
vào, cả ba đều sững sờ. Thì ra Nhi đang ngồi trên mặt thảm, dùng cái lò
đồng đốt cả đống giấy vụn và mở quạt cho khói ra hướng cửạ Thấy Thế Sở
vào, nàng liền đứng dậy, cười đắc ý trong chiến thắng:
- Thế Sở, anh chẵng bảo em đi chết cho rồi đó saỏ A, cuối cùng anh vẫn không nỡ để em chết!
Thế Sở bị thua một cú đau, giận xanh cả mặt, anh ta trợn to mắt nóí chẵng ra lời:
- Cô. cô.
- Khi em cháy ra tro, anh có đau lòng không?
Nhi cười khúc khích, dồn thêm một câu:
- Anh vẫn sợ em chết lắm phãi không? Điều đó cho thấy là trong thâm tâm anh vẫn không thể thiếu em được , có đúng vậy không?
- Cô. cô khốn nạn lắm!
Thế Sở lớn tiếng mắng:
- Cô thật là khốn nạn, cô chết phức đi cho rồi!
Bất thần anh ta nhảy tới nắm hai tay Nhi ấn vào lò lửa la:
- Đốt đi, cứ đốt đi nàọ
Không ai ngờ Nhi cứ cắn răng chịu, chẵng nhúc
nhích. Ðường vội xông tới giật tay nàng ra, nhìn lại đã có nhiều búp tay
trắng nõn của nàng sưng đỏ lên, chàng vừa tức vừa than:
- Hai đứa bây vừa phãi thôi chứ, bộ như con nít đánh lộn, không lỗ đầu chảy máu là chưa chịu à?
- Trò của cô đã xong chưả
Thế Sở nhướng to cặp mắt nhìn Nhi nói lên từng chữ một:
- Nè, cô hãy nghe cho kỹ đây, giữa tôi với cô đã
hết rồi! từ nay đuòng ai nấy đi, đời ai nấy sống, chớ có tìm gặp tôi
nữa, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi nữa! Tôi thề không bao giờ muốn
thấy mặt cô nữa!
Nói xong anh ta quay lưng bỏ đi ngaỵ A Tử đang
bận lo dập tắt lò lửa, đi mở cửa sổ cho thoáng hơi khói vừa thấy Thế Sở
bỏ đi, liền chạy tới chận lại bảo:
- Bộ đi thật hả? Cãi nhau là chuyện thường, làm
gì đến đỗỉ? Anh phá nát nhà tôi như thế này mà tính bỏ đi saỏ Đâu có
được , anh phãi tiếp tay dọn dẹp cho tôi, giờ này không được đi đâu hết,
nghe chưả
- Mặc cho ảnh đị
Nhi nói với giọng thách thức:
- Ảnh còn dám đi thì cho ảnh đi, em biết chắc ảnh đang nôn gặp con Lục Phong.
- Đúng rồi, tôi nôn gặp Lục Phong đấy, tôi còn muôn gặp cả Giang Tiểu Huệ, Hà Mộng Lan, Tiêu Mỹ Cầm…
Thế Sở kể ra một loạt tên các nữ dĩễn viên trong công ty truyền hình, rồi thêm câu chót rằng:
- Còn người mà tôi không muốn gặp nữa tức là cô.
Nhi đứng thẳng người ra, sắc dĩện nàng ảm đạm dần, nhìn Thế Sở hỏi:
- Bộ anh nói thật hả?
- Thì thật chớ sao!
Thế Sở trả lời ngay, không chút lưỡng lự:
- Bạn gái thì tôi có nhiều, đâu phải chỉ một
mình cô. Quen cô là cả một sự bất hạnh, xui cho tôi quá, tôi cho cô hay,
tôi đã chán cô lắm rồi!
- Thế Sở!
Cùng một lúc, Ðường và A Tử la lên, Nhi tiu nghỉu hỏi:
- Anh bảo là anh đã chán tôỉ
- Đúng thế
Thế Sở to tiếng rằng:
- Tôi đã chán ngấy cô rồi! Cô Phàn Như Băng, cô
có biết cô là cái thứ gì không? Cô y như đứa con nít chưa bao giờ trưỡng
thành, lúc nào cũng chỉ sống trên sân khấu, tôi đã mệt quá rồi, tôi
phải nói thẳng với cô rằng chúng ta chia tay nhau thôi!
Thế Sở vừa dứt lời lại xông ra cửạ Một lần nữa, A Tử vội cản lại, nàng định mở miệng chưa kịp nói gì thì Thế Sở đã cướp lời:
- A Tử, cô nhất định không cho tôi đỉ
A Tử cười ngọt ngào:
- Xin anh chớ nên đị
Thế Sở dừng chân lại, nhìn A Tử nói với giọng âu yếm:
- A Tử, anh có thể ở lại, nếu quả tình em muốn như vậỵ
Anh ta nhấn mạnh rằng:
- Tuy nhiên, anh có ở lại chăng là vì em chớ không phãi vì Nhị
Như quả bom nổ, A Tử cảm thấy choáng váng, lùi lại ba bước, ngạc nhiên hỏi:
- Anh… sao rồị Anh đùa kiểu ác như thế này được saỏ
- Em vốn đã biết rõ, anh đâu có đùạ
Thế Sở trả lời một cách thản nhiên:
- Hơn ai hết, em biết rõ là anh không phãi nói đùa, mỗi lần anh đến đây đâu phãi chỉ vì Nhi mà thôị
Bầu không khí trong nhà bỗng nhiên ngột ngạc.
Thế Sở nói xong đăm đăm ngó vào mặt A Tử làm cho nàng bối rối, trong khi
đó Nhi đứng cứng họng tái mặt. Qua một lúc im lặng, Nhi mở lời trước,
nàng tiến tới nắm tay A Tử, Ðường thấy rõ hai tay của hai cô gái đều run
run và giọng nói của Nhi cũng run run:
- A Tử, chị là người bạn thân nhất của em, bất cứ lúc nào chị vẫn là người bạn tốt của em, dù cho có xảy ra chuyện gì đi nữa
A Tử cảm động ứa nước mắt, vội vã hỏi:
- Nhi, không lẽ mày nghĩ rằng tao…
Nhi ngắt lời:
- Chị đừng giải thích, em nghĩ rằng em đã hiểu cả rồị
Nàng xoay qua nhìn Thế Sở bảo:
- Anh ở lại, để tôi đị
Rồi nàng quay nắm tay Ðường:
- Mộ Đuờng, em có thể sang bên anh tị nạn được không? Em không thể tin nơi em được nữa, không khéo em sẽ tự thiêu thật.
Đến lúc này, Ðường mới thở phào ra một hơi dài:
- Dĩ nhiên, vậy chúng ta đi thôị
- Không được , Nhị
A Tử gọi Nhi lại, nước mắt nàng trào ra:
- Việc gì mà mày phãi đỉ như vậy còn ra cái thể thống gì? Cớ sao lại lôi tao vào chiến trận của hai đứa bâỷ Thôi để tao đị
Thế Sở cản A Tử lại bảo:
- Các cô chẵng ai phải đi đâu, tự đầu chí cuối
vẫn là thằng này nên đi, xin chào mọi ngườị Vừa dứt lời, Thế Sở tung cửa
xông ra ngoài, lần này A Tử không cản nữa và cũng chẵng ai giữ anh ta
lạị Trong nhà yên tịnh trở lạị Từ từ Nhi đặt mình ngồi vào sofa, cúi đầu
nhìn đống rác trên sàn nhà. A Tử bước lại gần xoa bàn tay Nhi nói nhỏ
nhẹ:
- Chớ có tin lời nó nói, nó cố ý chọc tức mày đó
Nhi ngẩng cổ nhìn A Tử rồi bỗng nhiên khóc òa lên, ôm chặt A Tử vào sụt sùi rằng:
- Em không thể mất luôn cả tình yêu lẫn tình bạn, như vậy em sẽ chết mất. A Tử, em không thể mất chị được.
- Đừng có nói dại, mày không bao giờ mất tao đâu, tao bảo đảm. Có điều là mày chớ nghe thằng khùng đó nói bậỵ
- Em biết là nó nói thật đấỵ
Nhi vùi đầu vào lòng A Tử bảo:
- Em đánh mất hết cả rồi, chị ơi!
Nãy giờ Ðường vẫn đứng ngây ngô một mình, mãi
tới giờ này chàng vẫn chưa nhận thức rõ là mình đóng vai gì trong tấn bi
kịch này, chỉ cảm thấy nỗi lòng chua xót khi hai cô gái ôm nhau khóc
thảm thiết.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: