truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 4
Đài khí tượng báo thời tiết đã sai, ngày thứ bẩy trời vẫn còn mưạ Mới 6 giờ rưỡi là Nhi dã đến.
- Em e anh quên cuộc hẹn chiều nay, đến đón anh đấỵ
Hôm nay Nhi mặc bộ thời trang màu phấn hồng,
ngoài khoác chiếc áo da chồn trắng và trang điểm rất hợp thời, trông
thật quí pháị Ðường lặng lẽ nhìn nàng, rồi tự nhiên nở nụ cười trên môi:
- Về điểm nầy anh rất giống em, em cũng thường hay tự nhiên bật cười một mình.
Ðường nghĩ thầm rằng không chừng “chứng hậu di”
mà chàng đã bị truyền nhiễm bởi Nhi, ngay từ đêm nàng đến thăm. Ðường
theo Nhi đến cao ốc Bạch Vân lên lầu bạ Vừa bước vào phòng khách là
chàng gặp ngay sự bất ngờ. Từ trước tới nay, chưa bao giờ thấy qua lối
trang trí của ai quá táo bạo như vậy, cả gian phòng toàn màu phấn hồng,
vách phấn hồng, thảm phấn hồng, bàn, sofa phấn hồng, cả rèm cửa sổ với
bản thân Nhi đều là phấn hồng ráọ Chàng ngước cổ lên nhìn trần nhà, duy
nhất chỉ còn sót lại nơi đây là màu trắng thôị
- Mời anh ngồị
A Tử ra đón chào Ðường, kéo tay chàng đẩy lại
chỗ sofa bắt ngồi xuống. Trời đất! Cả đến A Tử lại cũng là phấn hồng
nốt, những hơi khác với Nhi một chút, nàng mặc áo sơ mi trắng với váy và
áo vét phấn hồng. Chàng đưa tay lên dụi mắt bởi thứ màu sắc sặc sở làm
cho người ta có cảm giác không chân thật, nên chàng tưởng mình đang đi
vào chốn ảo cảnh hư vô.
- Số là.
A Tử đưa chén trà tới trước mặt Lý Mộ Ðường bảo:
- Có một hôm tụi em thuê cuốn video về xem đó là
phim Nhật. Trong phim có cô gái điên, cô ta đem tất cả mọi thứ trong
nhà tô điểm ra màu phấn hồng hết, kể cả chiếc xe đạp, tấm drap giường,
chiếc áo lên, luôn cả con mèo của cô ta cũng bị đem xi thành màu phấn
hồng. Nhi thấy vậy lấy làm thích thú. Bữa sau, em đi làm nó nghỉ phép ở
nhà, khi tan sở về thì thấy nó với Thế Sở cộng tác nhau tạo ra cái cảnh
tượng nàỵ Anh đừng vội cho là những kẻ trong nhà này đều điên cả, chỉ có
nó điên thôi chớ em chẵng điên đâụ
Nhi cười đắc ý hỏi chàng:
- Anh có biết tụi em làm ở đâu không?
Chàng lắc đầu, nàng tiếp:
- Tụi em đánh card hàng ngày ở một công ty điện
não, mỗi ngày đánh tám tiếng đồng hồ, trên đời còn công việc nào tẻ nhạt
hơn công việc nàỷ Cũng vì công việc hàng ngày của tụi em tẻ nhạt quá
nên cần phãi có đời sống khích động một chút để bù trừ. Thật ra chỉ vì
thiên hạ không chịu thực hiện cái mộng tưởng của mình đó thôi, họ cho
làm như vậy là “điên khùng”. Theo em thì, con người ta đôi khi cũng nên
điên khùng một chút để tránh khỏi điên khùng thật sự
Lắng nghe nàng lý luận thấy cũng hay haỵ Ðường
hít một hơi, phảng phất có mùi thịt thơm chàng ngó quanh chẵng thấy bóng
dáng Thế Sở đâu cả.
- Bộ anh muốn gặp Thế Sở hả
Nhi hỏi đón ý chàng, rồi nhìn vào đồng hồ để trên tay bảo:
- Ảnh sẽ đến đây đúng 7 giờ, còn thiếu 10 phút
nữa thôị Ảnh làm ở Công Ty Truyền Hình, soạn kịch kiêm phụ tá đạo diễn,
phụ tá quay phim… hình như món nào cũng xía phần. Độ này ông Tổng giám
đốc còn đòi ảnh kiêm luôn cả diển viên nữa, nhưng em không đồng ý. Anh
biết diễn viên là làm gì không?
Hỏi rồi nàng giải thích luôn:
- Diễn viên là một nghề đáng thương hại nhất
trên đời, bởi lúc nào họ cũng đóng vai trò của kẻ khác mà chẵng đóng vai
trò của chính mình, cho nên em cảnh cáo ảnh, nếu ảnh làm diễn viên là
em sẽ chia tay với ảnh liền.
Ðường khẽ gật đầụ Sao câu chuyện nào của cô gái
này nói ra đều có hàm chứa nội dung triết lý cả, đáng cho nguời ta suy
ngẩm. A tử kéo bức màn ra, lúc đó Ðường mới thấy sau bức màn là phòng ăn
nhỏ, có đặt cái bàn vuông với 4 chiếc ghế, trên vách màu trắng có treo
bức tranh cảnh sơn lâm sương mù, ngoài ra không còn thứ trang trí nào
khác. Phòng ăn màu trắng trang nhã đơn thuần phối trí với phòng khác màu
hồng phấn vừa điều hoà vừa đúng điệu, ai bảo chủ nhân này là điên khùng
chứ, phãi thán phục. Ðây là một sự thiết kế kỳ diệu mới đúng.
- Đừng tưởng đây là cách trang trí có tính toán
A Tử thấy chàng ngắm nghía chung quanh, đón ý cười bảo:
- Cái phòng ăn này là được em cứu vớt lại đó nhẹ
Giá như em về không kịp lúc là tụi nó đem cả nồi soong và bát đũa sơn
thành màu phấn hồng hết ráọ
Nhi che miệng cười khanh khách:
- Anh có tin như vậy không? A Tử hay khoác lác nhất, em cũng có chừng mực nào chớ bộ
Rồi nàng kéo rèm ngó ra cửa sổ bảo:
- Bầu trời mù ám này, nếu đem nó sơn ra được màu phấn hồng thì hay biết mấy…
Nàng cúi đầu nhìn đồng hồ, rồi báo giờ:
- Đã 7 giờ rồị
Ðường lắng nghe một lúc, chẵng thấy có ai bấm
chuông cả. Vừa lúc ấy thì A Tử bưng cái hoả lò nóng hổi tự trong bếp rạ
À, nãy giờ mùi thịt thơm là phát xuất tự đó. Chàng vội lại tiếp tay đem
lò đồng và nồi canh đặt ở trên bàn ăn, rồi hỏi:
- Có thứ gì cần, để tôi tiếp cho?
- Có chứ
A Tử chẵng nể khách chút nào, bảo ngay:
- Bày cho bát đũa được không? Bát đũa ở lò hấp trong bếp.
Ðường nhanh chân đi tìm lấy bát đưa đem ra sắp
đủ bốn bộ lên bàn, trong khi đó A Tử lần lượt dọn ra nào những dĩa thịt
thái mỏng, rau tươi, viên cá, bao tử bò, bún tàụ Lửa lò rất mạnh, nước
canh trong nồi sôi sục sục, cái bụng của Ðường cũng sôi theo, vì bữa
trưa này chỉ có ăn cơm hộp do Chu Châu ra chợ mua giùm, chẵng ngon lành
gì cả, nên bây giờ chàng thấy đói bụng.
Nhi vẫn đứng ngay người trước cửa sỗ.
- A, em quên hỏi anh có ăn được thịt dê không?
Nghe A Tử hỏi, Ðường trả lời ngay:
- Được, món nào cũng được hết.
- Vậy là tốt lắm, em cũng đã chuẩn bị sẵn cả
thịt bò, thịt dê, và thịt heo, còn nồi soup này là hầm bằng xương bò, có
thấy thơm không?
- Tuyệt quá rồị
- Chờ chút xíu nữa là chúng ta bắt đầu ngaỵ
A Tử nhìn Nhi bảo:
- Nhi sao không qua đây tiếp một taỵ
Nhưng Nhi vẫn cứ đứng yên, coi như chẵng nghe thấỵ
- Thôi , tạm thời chúng ta trở lại salon đợi một lát nữa đị
A Tử nhìn đồng hồ bảo:
- Đã 7 giờ 15 rồi, 5 phút nữa mà cái anh khùng đó còn chưa đến là khốn!
Ðường nuốt nước miếng, đành phãi theo A Tử trở lại phòng khách. Chàng nâng chén trà lên hớp một ngụm, ôi chao, đã nguội mất rồi
- 7 giờ 20… rồi 25.
Trong nhà trở nên im lặng khác thường, bầu không
khí tràn đầy mùi thịt thơm nhưng lại có vẻ căng thẳng. Ðường chỉ húp
nước trà nguội, chẵng biết mình nên gợi chuyện gì để nói nữạ Đến 7 giờ
30, bỗng nhiên Nhi xoay lại hỏi Ðường:
- Anh có thấy đói bụng lắm không?
- Không , không đói lắm đâụ
Chàng vội trả lời cho nàng yên tâm.
- Hẳn là anh đã đói bụng rồị
Tiếp theo nàng nói một cách nghiêm chỉnh:
- Tới nhà em anh chớ có làm khách nghen.
- Vâng, tôi nhìn nhận là đã tới giờ dùng bữa rồị Tuy nhiên cũng chẵng ngại gì chờ thêm 10 phút, 20 phút nữạ
- Anh không ngại nhưng em ngại, giờ chúng ta vào bàn đi thôị
Nhi đứng dậy tỏ ý không đợi nữạ Vừa lúc đó thì
tiếng chuông cửa reo lên, A Tử chạy lại mở cửa, thân hình cao lớn của
Thế Sở hiện ra, hai tay giơ cao bó bông hồng, bước thẳng tới trước mặt
Nhi cười bảo:
- Em biết không , anh đi tìm khắp thành phố Đài
Bắc mỏi cả cẳng, bông hồng màu gì cũng có, trắng, vàng, đỏ, phấn hồng…
thế mà độc chỉ thiếu có màu đào hồng. Đâu có được, anh nhất định phãi
kiếm cho bằng được thứ màu em thích nhất. Em có biết anh quanh quẩn trên
đường phố bao lâu không? Cả một tiếng rưỡi đồng hồ lận!
Nhi híp mắt cười , đưa tay ra đỡ lấy bó hoa, ôn tồn bảo:
- Thế Sở, anh không nên chiều em quá mức như thế này, rồi sẽ làm cho em hư tính đi, chẵng còn biết trời cao đất rộng nữạ
Thế Sở vịn đôi vai Nhi nói với giọng trìu mến:
- Chiều em là lẽ sống của anh mà.
Chao ơi, sao mà mùi mẫn thế! Ðường lập lại trong
bụng câu:”Chiều em là lẽ sống của anh”. Nếu sau này mình có đổi nghề
viết tiểu thuyết là chắc chắn phãi dùng đến câu nàỵ
Nhi lên tiếng với tư cách chủ nhân:
- Thôi mời tất cả vào bàn đị
Nàng nắm lấy tay Thế Sở bảo:
- Coi, tay anh lạnh ngắt, để em múc bát canh nóng cho anh húp trước nhẹ
- A, hưm, hẹ
A Tử tằng hắng:
- Nè, nhà còn có khách đấy nghẹ
- Không saọ
Nhi nhìn Ðường cười rằng:
- Anh bác sĩ tự nhúng thịt xơi đi, vả lại “tả pín lù” là phãi tự tay nhúng lấy, tới nhà em đâu có làm khách, phãi không anh?
-Ồ, bác sĩ Lý đây rồị
Tới bây giờ Thế Sở mới để ý tới Lý Mộ Ðường, anh ta bắt tay với chàng một cách thân mật bảo:
- Tối hôm đó, may mắn được bác sĩ cứu sống Nhi,
cô ta hay có những hành động làm khiếp vía người ta như vậy đó. Tôi đã
cho cô ta một bài học thật đáng giá rồi, lần sau mà còn như vậy nữa là
tôi sẽ bẻ cổ cô ta luôn.
- Thôi , được rồi!
A Tử không muốn Thế Sở nói Nhiềụ
- Chuyện đã qua, còn nhắc lại làm gì nữạ Hãy dùng bửa đi, ai cũng đói bụng cả rồị
Nhi đã múc xong một bát canh, rồi cúi xuống làm
cái gì đó. Ðường lấy làm lạ, khi định thần nhìn kỹ lại mới thấy hết sức
ngạc nhiên, thì ra nàng đang rứt từng miếng bông hồng cho vào bát canh
nóng, rồi cười hả hê bưng tới trước mặt Thế Sở bảo:
- Đây là bát canh “Hoa Hoè hoa sói”, trong đó có nêm gia vị “dóc tổ”, anh húp đi nhân lúc còn nóng.
Thế Sở đứng dậy thụt lùi, biến cả sắc mặt, trợn mắt bảo:
- Cái gì, em tưởng anh gạt em hả?
Nhi cười tươi và lắc đầu rằng:
- Không đâu, em không “tuởng” mà là biết chắc
như vậỵ Thứ bông hồng này được bán thiếu gì trong tiệm ngoài đầu hẻm
trăm đồng mấy bó đấỵ
Thình lình Nhi đẩy mạnh một tay làm cho Thế Sở
lảo đảo lùi đi mấy bước, rồi ngồi vào chiếc sofa gần đó. Nàng bước tới
ngồi xổm xuống, ân cần đưa bát canh kề môi anh ta nói với lời lẽ rất dịu
ngọt rằng:
- Nào, anh đã chiều em như vậy mà em không đáp lễ lại sao được? Anh húp bát canh này đị
A Tử nhịn không nổi nửa, nhảy tới la lên:
- Nhi, Thế Sở! Hai đứa bây đừng có kiếm chuyện nữa được không? Hai đứa bây không đói, nhưng đằng này đã đói bụng rồị
- Thì em đã bảo “tả pín lù” là mạnh ai nấy ăn, mọi người cứ tự tiện đị
Nhi chẵng quay đầu lại mà cứ nhìn đăm đăm vào mặt Thế Sở bảo:
- Anh không muốn húp hả! Anh xem, đây là bát canh do chính tay em nêm cho anh, trong đó có thứ màu sắc mà em thích nhất.
- Nhi!
Thế Sở bắt đầu nổi nóng:
- Để anh nói cho em rõ, lý do tại sao anh đến trể.
Giọng anh ta càng lúc càng to lên:
- Rất đơn giản, suốt con đuòng Trung Hiếu Đông
Lệ kẹt lại cả đống xe, anh bị dồn giữa đoàn xe cả tiếng đồng hồ. Anh
thừa biết, có nói ra thì em cũng chẵng tin đâụ
Nhi ngắt ngang:
- Bị kẹt xẻ Đó chẵng phãi là lý do chính đáng, nếu anh coi trọng bữa hẹn với em là anh đã khởi hành trước hai tiếng đồng hồ rồị
- Cô quả là con người không nói lý chút nàọ
Thế Sở càng lớn tiếng hơn.
- Đúng vậy, tại anh vẫn còn cái tật nói láo! Anh thừa biết em ghét nhất là ai nói láo với em!
Nhi cãi lại một cách bình tĩnh.
- Nhưng đó là sự thật!
Thế Sở hét lên.
- Là láo!
Nhi cũng chẵng chịu thuạ
- Là thật!
- Là láo!
- Là thật!
- Là láo!
Xem chừng chẵng ai chịu thua aị A Tử kéo tay áo Ðường bảo:
- Mặc kệ hai đứa nó đi bác sĩ, chúng ta cứ việc dùng bữa đi thôị Hai đứa nó mà cãi lộn thì chẵng biết tới giờ nào mới xong.
Ðường đứng yên không nhúc nhích, chàng định ý xem tấn kịch đó sẽ hạ màn như thế nào đến quên cả việc can gián họ
- Được rồi
Thế Sở bỗng Nhiên trở giọng:
- Cô cốt ý “bức cung ” buộc tôi phải chịu tộỉ Ồ,
tôi đi với bạn gái đó, cô bằng lòng chưả Tôi đi uống café với người ta
quên cả giờ hẹn, cô chịu chưa?
- Với đứa nàỏ
- Còn định moi cả tên tuổi nữa sao?
Thế Sở giận xanh cả mặt, hô lên:
- Cô ta là Lam Bạch Hách!
- Cái gì là Lam Bạch Hách?
- Cô nhất định đòi tôi bịa chuyện thì tôi cứ bịa, nhưng bắt tôi đặt tên họ người ta là tôi đặt không ra, cô hiểu chưa?
- Nói ra đi, nó tên gì?
- Nó đâu có tên mà hỏị
- Vậy thì để tôi mách cho anh.
Nhi vẫn lạnh lùng bảo:
- Nó là Lục Phong, năm nay 19 tuổi, là người mới trong lớp huấn luyện diễn viên tivi của anh đó.
Thế Sở giật nẩy người , nhìn thẳng vào mặt Nhi hỏi:
- Thì ra cô đã theo dõi tôi, điều tra tôi?
- Đúng thế!
- Nhưng mà bữa nay tôi đích thực là không có đi
với cô ta, chiều nay tôi cốt ý đến với bữa hẹn của cô. Cô nên nhớ là,
bất cứ tôi giao du với bao nhiêu cô gái đi nữa, chỉ có một mình cô là
tình nhân thôị
- Vậy sao?
- Cô không tin tôi?
- Không tin.
Thế Sở xoay mặt đi rồi tiếp:
- Được rồi, trên đời này biết bao nhiêu là kẻ tình ngay mà phãi chết oan, có thêm một oan hồn thằng này nữa cũng chẵng thừạ
Vừa dứt lời là anh ta bưng bát canh lên, há to
họng nuốt ừng ực vào bụng. Ðường đứng nhìn ngơ ngác như người chết
điếng, quên cả việc tiếp cứụ A Tử dậm chân la:
- Trời đất quỉ thần ơi! Ngày cuối tuần đẹp như
vậy mà hai đứa bây nhất định phá nát cả đị Sao tui xui xẻo thế này, đi
chơi với hai tên khùng!
Thế Sở đã nhanh nhẩu húp hết bát canh bông hồng, trong miệng hãy còn ngậm mấy miếng bông, nhìn Nhi hỏi:
- Còn bông hồng khỏi nhai ăn được không?
Nhi đã rưng rưng nước mắt, nhếch mép định nói gì
nhưng chẵng nên lờị Bỗng nhiên nàng khóc rống lên. Thế Sở lật đật đặt
cái bát lên bàn, ôm lấy nàng vào lòng nói:
- Anh xin thề, anh với Lục Phong chỉ quen thường thôi , chẵng có gì hết. Anh xin thề, anh thề mà.
Nhi úp mặt vào ngực Thế Sở khóc nức nở:
- Ai biểu anh uống bậy bát canh đó, ai biểủ Nhỡ có trúng độc chết thì sao?
- Chẵng sao đâụ
Thế Sở càng ôm chặt Nhi vào lòng, hôn trên mái tóc nàng, mỉm cười bảo:
- Uống nước canh bông hồng mà chết thì cũng chết
cho lãng mạng, em vốn thích đời sống lãng mạn kia mà. Nhưng sau khi anh
chết, em nhất định phãi khắc lên trên bia mả của anh dòng chữ “Từ Thế
Sở chết vì bị trúng độc bông hồng”. Đồng thời loan bao cho khắp thế giới
biết tin, bởi chết theo kiểu này chắc anh là kẻ đầu tiên.
“Oa!” Nhi ghìm chặt cổ Thế Sở, khóc càng lớn tiếng:
- Bây giờ phãi làm sao đây?
Đột nhiên nàng buông tay ra đứng dậy bảo:
- Đừng vội, anh chờ một chút để em đi làm bát canh bông hồng khác uống theo anh.
Lần này Ðường nắm giữ nàng lại bảo:
- Bây giờ tôi mới vỡ lẽ, sở dĩ cô mời tôi đến
dùng cơm là vì trong nếp sống của mấy người cần có một anh thầy thuốc.
Đừng có lo, thuốc rửa ruột bên tôi nhiều lắm, duy có điều là hồi y khoa,
tôi đã học qua nhiều trường hợp ngộ độc, nhưng lại chưa từng học cách
chữa trị chứng trúng độc bông hồng bao giờ. Tuy nhiên theo tôi nghĩ,
chất độc bông hồng chẵng nặng lắm đâụ Bây giờ, để tôi về sửa soạn trước,
đợi cô cậu đến.
A Tử níu Ðường lại tỏ vẻ nuối tiếc rằng:
- Bác sĩ còn chưa dùng thịt nhúng cơ mà.
Chàng nhếch mũi lên hít mạnh một hơi
- Nếu khứu giác của tôi không lầm thì, nồi canh của cô đúng với cái tên “canh hoả lò”. Cô coi kìa, nó đã bốc khói rồi đấỵ
A Tử buông Ðường ra, chạy vội vào phòng ăn để
“cứu hoả”. Trận giặc trong phòng đã được “bình định”, đôi tình nhân trẻ
đang ôm ấp “sống chết có nhau”. Ðường nhìn họ lắc đầu suy nghĩ “Ðây là
tình yêủ Ðây là lẽ sống?” Chàng tự cảm thấy mình còn chưa theo kịp cái
đà “Trào Lưu tân tiến” này
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: