truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 91 – 92 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chap 91

Không cần biết có còn chuyện gì tồi tệ xảy ra thêm nữa hay không chỉ cần Hạ Phùng Tuyền vẫn an ổn bình yên vô sự là được.
Đối với Diệp Tây Hi, như thế đã là quá đủ rồi.
Cô đi tới cạnh giường của Hạ Phùng Tuyền, ngồi xuống,rồi lặng lẽ cúi người xuống nhích tới nằm bên người hắn.
Hai người dựa sát vào nhau.
Trải qua bao lần hiểu lầm lạc mất nhau giữa dòng đời xô bồ ồn ào này, cô mới thấm thía nhận ra rằng, Hạ Phùng Tuyền đối với mình quan trọng đến nhường nào.
Cô yêu hắn.
Sâu đậm và thắm thiết cũng giống như hắn yêu cô vậy.
Hạ Phùng Tuyền cơ thể thật ấm áp, sự ấm áp cô không thể tìm thấy ở bất kì ai khách trên đời này.
Diệp Tây Hi mỉm cười.
Lúc này, toàn bộ hệ thần kinh của cô mới được thả lỏng, mệt mỏi rã rời cùng với sự suy yếu kiệt quệ dâng lên từng đợt từng đợt như thuỷ triều nhấn chìm cô, Diệp Tây Hi nhắm mắt lại, bắt đầu lim dim.
Mơ mơ màng màng, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng người nào đó đang tranh luận, tiếng qua tiếng lại cãi cọ nhau, tiếng bước chân dồn dập trên hành lang bệnh viện, còn có tiếng bước chân chậm rãi của ai đó đang hướng về phía mình mà đi tới.
Cô gắng gượng khó nhọc hé mắt ra, kết quả kẻ mà cô nhìn thấy trước mắt là— Du Nhất Giới!
Hắn nhìn cô, đuôi mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt biểu lộ loại cảm xúc nào đó cô chưa từng nhìn thấy, không rõ hắn đang suy nghĩ điều gì, hắn nói: “Em… Sắc mặt không được tốt lắm.”
Diệp Tây Hi miễn cưỡng nhỏm người dậy, thẳng tắp nhìn đáp trả hắn.
Mộ Dung Phẩm vội chạy tới, cảnh giác dò hỏi: “Du tiên sinh, người của chúng tôi đã vây kín chỗ này, mong ngài cân nhắc kĩ lưỡng, đừng hành động thiếu suy nghĩ mà mang vạ vào thân.”
“Đây là Italy, chỉ cần các người ngày nào còn nấn ná lưu lại nơi này thì ngày ấy các ngươi vốn dĩ không đời nào là đối thủ của ta được.” Du Nhất Giới ôn tồn ăn miếng trả miếng: “Nếu ta đã dám giết Hạ Phùng Tuyền một lần rồi thì ta cũng không ngại tiễn hắn chầu trời thêm lần nữa đâu.”
Diệp Tây Hi không có phản ứng gì dữ dội, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm hắn mà thôi.
Mộ Dung Phẩm cũng trầm mặc, không nói gì nữa.
Du Nhất Giới nói không sai, đúng vậy, tình hình thực tế chính là như thế, cường long đánh không lại bọn rắn độc, cho dù Hạ gia có bao nhiêu lợi hại nhưng ở Italy này thế lực cả Hạ gia so với Du Nhất Giới cũng chỉ như châu chấu đá xe mà thôi.
Ngày hôm qua, Du Nhất Giới buông tha cho bọn họ cũng chỉ do tình thế lúc đó tạm thời bắt hắn phải làm như vậy mà thôi.
Nhưng ngày hôm nay, sợ rằng bọn họ không may mắn như vậy nữa đâu.
“Tây Hi, nếu em biết điều một chút, ngoan ngoãn theo tôi trở về.” Du Nhất Giới ôn hoà thuyết phục: “Thì lần này tôi sẽ bỏ qua cho Hạ Phùng Tuyền.”
Diệp Tây Hi đứng lên, khuôn mặt vẫn như cũ trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, vô cùng thiếu sinh khí.
Mộ Dung Phẩm có chút lo lắng, trầm giọng nói: “Tây Hi, cô hiểu rõ tình hình của chúng ta bây giờ mà.”
Diệp Tây Hi vẫn lẳng lặng nhìn Du Nhất Giới, sau đó cô hỏi: “Ta có thể nói đôi lời với ngươi được không, chỉ có hai chúng ta mà thôi?”
Du Nhất Giới mỉm cười: “Bao nhiêu câu tuỳ thích.”
Diệp Tây Hi dẫn Du Nhất Giới đi, lướt qua đám bâu nhâu thủ hạ của hắn đang đứng chen chúc trong phòng bệnh, hai người bước vào căn phòng bên cạnh, khoá cửa thật chắc chắn, sau đó, cô xoay người đối diện với hắn.
Du Nhất Giới tiến lại gần cô, đưa tay vuốt ve gương mặt của cô: “Thật là, mới chỉ qua một ngày sao em có thể gầy xọp nhanh như vậy chứ…”
Diệp Tây Hi mỉm cười, một nụ cười vô cùng quái dị.
Du Nhất Giới bất chợt cảm thấy nụ cười đó cực kì gai mắt, tổng cảm thấy có cái gì đó không đúng như những gì hắn đã suy tính, nhưng hắn còn chẳng có thời gian nghĩ cho thật kĩ xem kì quặc ở chỗ nào thì câu trả lời đã tự “chạy” đến với hắn rồi, bởi vì chỉ một giây sau khi mỉm cười tươi roi rói với hắn, Diệp Tây Hi dùng hết sức bình sinh lên gối huých vào bụng hắn một cái và chốt hạ bằng một cú song phi đẹp mắt, hung hăng mà rất “ân cần” hỏi thăm “cậu nhỏ” hay còn gọi là “Tiểu Du Du” của hắn.
Diệp Tây Hi ra “chân” chớp nhoáng, tốc độ cực nhanh, Du Nhất Giới căn bản là không kịp trở tay đề phòng, nhận công kích mãnh liệt đau đớn khôn cùng, nỗi niềm không nói thành lời, từ từ quỵ xuống như sắp ngất xỉu tới nơi rồi, nào có ngờ được cô nhìn yếu ớt mặt tái nhợt cắt không còn giọt máu nào giống như bất cứ lúc nào cũng có thể hôn mê bất tỉnh thế mà lại ra “chân” hiểm ác và mạnh bạo đến như thế cơ chứ.
Cú đá này là một cú đá chí mạng chứa chan niềm phẫn hận, căm thù đến tận xương tuỷ.
Du Nhất Giới đã quá khinh thường địch.
Đồng thời, kết quả tất yếu của việc khinh địch chính là hoạ vô đơn chí.
“Cậu nhỏ” của người đàn ông, chính là niềm kiêu hãnh của bọn họ và cũng là nơi dễ bị tổn thương, yếu ớt nhất của bọn họ.
Người đàn ông dù cường hãn đến đâu đi chăng nữa cũng đều vì nó mà gục ngã.
Du Nhất Giới cũng không ngoại lệ.
Cảm giác đau đớn dữ dội bất thình lình công kích toàn thân hắn.
Trên trán, mồ hôi mồ kê chảy ròng ròng, hai chân run rẩy tê liệt đến mất hết cảm giác, suýt chút nữa thì đứng không vững mà đổ sập xuống sàn nhà.
Giờ phút này đây, hắn đã hoàn toàn mất hẳn khả năng tự vệ của bản thân.
Diệp Tây Hi giống như đã lường trước được tình huống này, cô không hề dừng động tác dù chỉ một giây, mà trái lại, gia tăng lực đánh, càng thô bạo hơn nữa, vung một quyền về phía hắn.
Du Nhất Giới bị cô đốn ngã, nằm gục trên mặt đất, khoé miệng bắt đầu rỉ máu.
Mà những ngón tay của Diệp Tây Hi cũng vì một quyền dùng hết sức bình sinh này mà cũng bầm tím.
“Diệp Tây Hi… em…”
Du Nhất Giới cố gắng ngăn cản cô, nhưng mà Diệp Tây Hi thậm chí còn chẳng cho hắn cơ hội mở miệng ra nói chuyện huống chi là khuyên ngăn—– cô túm lấy cổ áo của hắn, lôi xệch hắn lên từ dưới đất.
Ánh mắt của cô, toé lửa, khí lực của cô lớn đến doạ người.
Dồn hết sức xuất chiêu, Diệp Tây Hi tống thêm một cú nữa vào bụng của Du Nhất Giới.
Du Nhất Giới kêu lên một tiếng đau đớn, lại một lần nữa nằm gục trở lại trên mặt đất.
Hắn chưa từng nghĩ tới, đời này sẽ bị một người con gái tay trói gà không chặt ra đòn hiểm, mà bản thân lại không có cách nào chống trả như bây giờ.
Ngay cả trong cơn ác mộng kinh khủng nhất, hắn cũng chưa từng bị nhục nhã như vầy.
Diệp Tây Hi từng cú từng cú một, nào đánh nào đấm nào thụi, biến hắn trở thành một bao cát, là nơi để cô hoàn toàn phát tiết, trút hết lửa giận của mình .
Dường như cô đã mất hết lý trí rồi, đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng phẫn nộ.
Diệp Tây Hi cũng không nhớ rõ, đến tột cùng thì mình đã đánh Du Nhất Giới bao nhiêu cú nữa.
Cô cứ đánh cứ đánh mãi cho đến khi hai tay tê rần toàn bộ sức lực cạn kiệt thì mới dừng tay.
Bấy giờ, hô hấp của cô đã trở nên yếu ớt hơn, nhưng giọng nói của cô lại rõ ràng rành mạch hơn khi nào hết: “Du Nhất Giới, nếu ngươi còn dám động vào Hạ Phùng Tuyền thêm một lần nữa, dù chỉ là một sợi lông tơ thôi, thì ta sẽ làm thịt ngươi ngay lập tức, từng khối từng khối thịt xé xuống… Nếu như Hạ Phùng Tuyền chết, ta cam tâm tình nguyện trở thành công cụ sản xuất máu cho Du Tư Nhân cũng được hay Du Tử Vĩ cũng ok, miễn là kẻ đó có thể giết chết ngươi thì ta tình nguyện cũng như tự nguyện cả đời này trở thành công cụ sản xuất máu bao nhiêu tuỳ thích cho kẻ đó… Ngươi nghe cho rõ đây, người đàn ông của ta — của Diệp Tây Hi này, không kẻ nào được phép động vào!”
Dứt lời, cô không hề đoái hoài đếm xỉa gì tới hắn, liếc mắt một cái cũng lười, lạnh lùng xoay người, mở cửa đi ra ngoài.
Đám thủ hạ của Du Nhất Giới nhìn thấy thủ lĩnh bị thương thì vội vã ồ ạt chạy vào phòng ríu rít đỡ hắn dậy.
Diệp Tây Hi bước về phía cửa phòng của Hạ Phùng Tuyền, nhưng ngay lúc tay chạm nắm đấm cửa thì sức lực của cô hoàn toàn cạn kiệt, cô hôn mê bất tỉnh ngay tại cửa.
Bóng tối, khắp nơi đều là bóng tối.
Nhưng Diệp Tây Hi không hề có cảm giác sơ hãi, cô nhắm mắt lại, yên lòng mà ngủ.
Cô cảm nhận sự ấm áp, một loại ấm áp khiến người ta an tâm và an toàn bao bọc cô.
Cái cảm giác này, rất an toàn, rất quen thuộc, giống như vòng tay yêu thương của Hạ Phùng Tuyền trước kia mỗi lần hắn ôm cô cô đều cảm thấy y hệt như lúc này.
Hạ Phùng Tuyền.
Hạ Phùng Tuyền!!!!
Diệp Tây Hi chợt mở banh mắt ra.
Đôi mắt trong trẻo của cô chiếu đến một hình bóng.
Da bóng loáng màu đồng, khuôn mặt anh tuấn, lồng ngực rắn chắc, còn có cặp mắt đen nhánh thâm tình nữa chứ.
Là hắn, thực sự là hắn!
Diệp Tây Hi bỗng nhiên nhào vào trong lòng Hạ Phùng Tuyền, khóc một trận long trời lở đất.
Tủi thân, uất ức, sợ hãi, vui mừng, hạnh phúc, đủ loại cảm xúc đều dung hợp trộn lẫn trong tiếng khóc nỉ non này.
Cô mặc sức khóc để trút hết những tình cảm này.
Hạ Phùng Tuyền tỉnh, hắn rốt cục cũng bình an vô sự rồi, hắn lại có thể bá đạo ngang ngược mắng chửi mình ngu ngốc, lại có thể không ngừng chọc cho mình nổi điên rồi, 
Hạ Phùng Tuyền khe khẽ vuốt tóc Diệp Tây Hi, mặc cho cô rấm rức khóc nấc lên trong lòng mình.
Chỉ có hắn mới có thể hiểu, những ngày qua, cô đã trải qua những việc như thế nào.
Bên ngoài phòng bệnh, Mộ Dung Phẩm thấy khung cảnh đầy cảm động này thì xúc động vô cùng: “Thật đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Diệp Tây Hi lợi hại như vậy, bưu hãn như vậy ấy thế mà trước mặt Phùng Tuyền lại ngoan ngoãn hệt như một con mèo nhỏ vậy.”
Hạ Hư Nguyên nhớ lại bộ mặt sưng húp bầm dập mắt mũi méo xẹo lệch lạc quái thai dị dạng của Du Nhất Giới lúc đi ra thì cực kì đồng tình.
Phụ nữ, thật là một loại sinh vật kì quái.
Tính cách dữ như cọp mẹ cùng ngoan hiền như mèo con đều có thể dung hoà trong bọn họ tạo thành một chỉnh thể thống nhất.
“Quả nhiên vạn vật trên thế giới này đều có tính tương đối, rất nhiều điều kì lạ mà ta không thể lý giải nổi, có điều, so với Tây Hi, Từ Viện nhà ta vẫn còn thuỳ mị nết na chán.” Mộ Dung Phẩm ở nơi đất khách quê người xa lạ này chợt đối với người vợ của mình, người mẹ của con mình cảm thấy vô cùng thoả mãn, hạnh phúc không gì sánh được.
Hạ Hư Nguyên hời hợt cười đáp lễ hắn một cái, trong đầu bỗng hiện ra một thân ảnh: “So sánh với người nào đó, Tây Hi hãy còn thuỳ mị nết na chán.”
“Người nào đó?” Mộ Dung Phẩm thắc mắc.
“Đúng vậy, người nào đó.” Hạ Hư Nguyên tiếp tục mỉm cười.
Mộ Dung Phẩm nhìn thấy, tại khoảnh khắc đó, trong mắt Hạ Hư Nguyên loé lên điều gì đó đặc biệt trước nay chưa từng có.

loading...

Chap 92

Bên trong phòng bệnh, Diệp Tây Hi đang cuộn tròn nằm trong lòng Hạ Phùng Tuyền, nghẹn ngào khóc.
Hạ Phùng Tuyền vẫn khe khẽ nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc của cô, động tác của hắn mang theo sự yêu thương nhớ nhung.
“Phùng Tuyền.” Diệp Tây Hi xụt xịt mếu máo nói: “Từ nay về sau khi nào đạn bắn tới, không cho phép anh đẩy em ra… Em căn bản là không thể chết được, còn anh thì lại không giống như vậy, biết không?”
Hạ Phùng Tuyền ôn nhu đáp: “Không thể nào!”
“Cái gì!” Diệp Tây Hi ngẩng đầu lên, thở phì phì mắt trợn ngược nhìn hắn: “Hạ Phùng Tuyền, vừa mới tỉnh dậy anh chân tay ngứa ngáy muốn chọc em nổi điên có phải không hả?”
Hạ Phùng Tuyền khẽ cười một lần nữa kéo cô nhập vào trong ngực mình: “Khi nguy hiểm tới, đẩy người phụ nữ của mình ra, đó là một loại bản năng rồi…Giống như em bỏ ngoài tai bất chấp mọi người khuyên ngăn mà truyền máu cho anh vậy, đó là bản năng của chúng ta!”
Diệp Tây Hi an tĩnh nằm yên trong lòng hắn, tai áp sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn, chăm chú lắng nghe tiếng tim đập đều đều từng nhịp từng nhịp rất rõ bên tai, dường như cô có phần hiểu được những điều hắn đang nói.
“Bây giờ em cảm thấy trong người thế nào rồi?” Hạ Phùng Tuyền ân cần hỏi.
“Không sao, chỉ cần truyền một chai nước bổ là ổn ngay ấy mà.” Diệp Tây Hi không muốn để hắn lại lo lắng thêm nữa.
“Tây Hi.” Hạ Phùng Tuyền vẫn yêu thương khẽ vuốt làn tóc rối bời của cô: “Anh sẽ không bao giờ rời xa em.”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi khoé mắt lại ươn ướt, hai mắt bắt đầu đỏ hoe.
Hắn hiểu được.
Hạ Phùng Tuyền hiểu được nỗi lòng của cô.
Hạ Phùng Tuyền nâng cằm cô lên, cúi đầu, đặt một nụ hôn dịu dàng lên đôi môi cô.
Lưỡi của hắn từ từ chầm chậm tiến vào, dây dưa quanh quẩn quấn lấy lưỡi của cô.
Hắn muốn dùng nụ hôn này để khẳng định tình cảm của hai người.
Nụ hôn này, kéo dài và mãnh liệt, giống như hút hết không khí của Diệp Tây Hi.
Không phải là giống như… mà đúng là như thế! 
Diệp Tây Hi cảm giác hô hấp dần dần khó khăn, hai mắt bỗng tối sầm —- cuối cùng cô lâm vào hôn mê bất tỉnh!
Đồng chí Hạ Phùng Tuyền thì vẫn hăng say hôn mãi mới chợt nhận ra Diệp Tây Hi không hề có chút phản ứng nào, đang định trách cô lười biếng không có tý biểu hiện phối hợp gì cả thì lúc này hắn mới ngớ người ra thì ra là cô…. Hôn mê mất rồi!
Hắn cuống quýt nhấn chuông cấp cứu khẩn cấp.
Hạ Hư Nguyên bước vào, quan sát “bệnh nhân” một chút, nhẹ nhàng bâng quơ đáp cho “người nhà bệnh nhân” biết: “Lần này cô ấy mất một lượng máu quá lớn, đây là di chứng để lại. Sau khi vận động kịch liệt rất nhiều khả năng là tạm thời bất tỉnh nhân sự.”
Hạ Phùng Tuyền ánh mắt trầm xuống nghiêm túc hỏi: “Sau này đều có thể như thế này ư?”
“Tình trạng này sẽ diễn ra trong một khoảng thời gian rất dài.” Hạ Hư Nguyên chậm rãi giải thích, còn nháy mắt trêu tức Hạ Phùng Tuyền nữa: “Nói cách khác, sau này không cần biết là hôn môi hay là vận động trên giường, ngươi đều phải học cách kìm chế bản thân.”
Nhìn Hạ Phùng Tuyền mặt đen như đáy nồi, Hạ Hư Nguyên cực kì thấu hiểu cảm giác lúc này của hắn, bây giờ chỉ sợ ước muốn mãnh liệt nhất của hắn là tình nguyện không sống lại còn tốt hơn.
Tận mắt thấy Hạ Phùng Tuyền đã qua cơn nguy hiểm, đoàn người liền quyết định rời đi.
Nhưng rời đi lúc này thực sự không dễ dàng, dù sao thế lực của Hạ Gia ở Italy cũng không có ảnh hưởng lớn lắm.
Mộ Dung Phẩm lần này tới đây, vốn tính toán đưa Hạ Phùng Tuyền và Diệp Tây Hi rời đi quỷ không biết thần không hay—– cũng chỉ có làm như vậy mới có thể thành công bảo toàn lực lượng!
Nhưng lại xảy ra nhiều biến cố khó lường như vậy, đúng là người tính không bằng trời tính, hành tung của bọn họ đều bại lộ dưới mắt Du Nhất Giới, bây giờ việc chuồn êm khỏi nơi này so với lên trời còn khó hơn gấp ngàn lần.
Mấy ngày nay, Mộ Dung Phẩm, Hạ Hư Nguyên và đám người Hạ gia đều thảo luận bàn bạc tìm kế sách đối phó, và hôm nào cũng như hôm nào, đám thủ hạ của Du Nhất Giới cũng rất kiên trì viếng thăm, thái độ rất chi là cung kính lễ phép mời Diệp Tây Hi tiểu thư tới thăm quan toà lâu đài cổ kính của chủ nhân bọn chúng.
Mà Diệp Tây Hi sau khi cân nhắc kỹ càng cẩn thận cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
“Ta không cho phép.” Mấy ngày qua vì bị cấm dục quá độ, Hạ Phùng Tuyền trở nên cáu gắt nóng nảy, hắn kiên quyết phản đối: “Bản thân mình còn chưa được ăn chẳng lẽ lại dâng lên tận miệng cho hắn à, ta ngu thế sao?”
“Yên tâm yên tâm.” Mộ Dung Phẩm khuyên nhủ: “Bộ phận thực hiện chức năng đàn ông của Du Nhất Giới ta đoán đến bây giờ vẫn chưa thể phục hồi được đâu.”
“Tóm lại để cô ấy tới đó một mình là quá nguy hiểm.” Hạ Phùng Tuyền vẫn khăng khăng không chịu, tay túm chặt lấy eo Diệp Tây Hi có chết cũng không buông.
“Phùng Tuyền, em sắp tắc thở đến nơi rồi.” Diệp Tây Hi la oai oái.
Hạ Phùng Tuyền vội vã thả tay ra.
Diệp Tây Hi xoay người lại, nhìn Hạ Phùng Tuyền: “Nếu như hắn thực sự có ý đồ đen tối với em thì cực thuận lợi dễ như trở bàn tay chộp lấy em ngay, còn cần phải giả vờ giả vịt ra vẻ quân tử thế để làm gì?”
Hạ Phùng Tuyền hừ lạnh một tiếng: “Tên đó, bụng dạ thâm sâu khó lường, em tuyệt đối không có khả năng đoán được hắn đang suy tính cái gì đâu.”
Diệp Tây Hi khẽ thở dài: “Thật ra thì, Du Nhất Giới cũng không phải là kẻ xấu xa hoàn toàn.”
Hạ Phùng Tuyền ánh mắt kinh khủng bắt đầu bắn ra những tia nhìn nguy hiểm chết người.
Người phụ nữ này, thế mà dám ở trước mặt hắn nói tốt cho Du Nhất Giới? Chẳng lẽ nảy sinh tình cảm với hắn rồi? Xem ra không trừng trị cô một trận nên thân để cô sáng mắt ra thì không được.
Hắn còn đang suy tư cân nhắc các phương thức trừng trị thì lại nghe Diệp Tây Hi tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Chẳng qua là hắn thần kinh có chỗ không được bình thường cho lắm, đại khái là đứt một số dây thần kinh cần thiết, cộng thêm tính cách méo mó có chút biến thái dị thường, cộng thêm bộ gen tổ hợp những phẩm chất kinh dị từ bố mẹ, còn có phương thức giáo dục nuôi dạy cực kì bất hợp lý, còn nữa….”
Hạ Phùng Tuyền sắc mặt dịu đi ngay tức khắc.
Thôi bỏ đi!
Là hắn hiểu lầm rồi.
Tuyệt nhiên không biết bản thân vừa thoát khỏi một kiếp đầu rơi máu chảy, Diệp Tây Hi rất tận tuỵ tổng kết: “Đấy tóm lại, Du Nhất Giới thật sự không được coi là người xấu.”
Hạ Hư Nguyên mỉm cười: “Tây Hi, cô thật có khiếu mắng chửi người đó.”
Diệp Tây Hi: (? _? ) Tôi có mắng chửi ai đâu cơ chứ.
Mộ Dung Phẩm gật gù tán đồng: “Tây Hi, cô có muốn đầu tư công sức siêng năng học tập ngành luật không, tài ăn nói của cô thực rất có triển vọng a~”
Diệp Tây Hi: (T_T) Tôi thật sự không có chửi hắn mà.
Hạ Phùng Tuyền nhếch mép cười sung sướng: “Chẳng phải ta đã sớm nói qua cho các ngươi biết miệng lưỡi của cô ấy cũng rất lợi hại còn gì.”
Diệp Tây Hi: ~(>_<)~ Em thật sự không phải đang chửi hắn mà!
(Đang tu sửa sắc đẹp và phục hồi chức năng một số bộ phận thiết yếu, đương sự được nhắc đến —- Du Nhất Giới: Hắt xì!!! Hắt xì!!!! Hắt xì!!! Kẻ nào đang chửi ta!)
Cuối cùng, Diệp Tây Hi cũng thuyết phục được Hạ Phùng Tuyền, đến pháo đài kia gặp mặt Du Nhất Giới.
Nhưng điều kiện là, phải để Hạ Phùng Tuyền và mọi người cố thủ ở bên ngoài, nội trong vòng một tiếng mà chưa thấy cô bước chân ra khỏi đó thì bọn họ sẽ ngay lập tức xông vào, cùng Du Nhất Giới chiến một trận cá chết lưới rách.” 
Nghe hắn nói mà Diệp Tây Hi đánh rùng mình một cái.
Chiến gì thì chiến nhưng ngàn vạn lần đừng ngộ thương chính bản thân cô đấy nhé!
Bị Hạ Phùng Tuyền lải nhải lặp đi lặp lại dặn dò không dưới mấy chục lần, rốt cuộc Diệp Tây Hi cũng có thể đi.
Tên Hạ Phùng Tuyền này, không hiểu là do bị đồng hoá với màu truyền vào của cô hay là do bị cấm dục quá độ mà mấy ngày nay cứ càm ràm dài dòng văn tự thế không biết nữa?!
Đang âm thầm sỉ vả sự gà mẹ của Hạ Phùng Tuyền, cô bỗng nghe thấy âm thanh xé gió của thứ gì đó vang lên sau lưng mình.
Diệp Tây Hi vội vàng theo bản năng nhảy sang một bên, thoát khỏi một roi với lực đạo kinh hồn.
Chỉ một động tác như vậy thôi cũng đủ khiến cô bắt đầu thấy xây xẩm choáng váng rồi.
Diệp Tây Hi dựa vào tường, nhìn cho kỹ người vừa lén tập kích mình ———— mặt lạnh như tiền, Hồ Yên phu nhân!
“Tôi là đáp ứng lời mời của con trai bà mà đến đây tham quan, thím à, thím đừng không hiểu đạo lý tiếp đãi khách thế chứ!” Diệp Tây Hi day day huyệt thái dương, tiêu rồi, trời đất bắt đầu quay cuồng trước mắt cô rồi.
“Con nha đầu chết tiệt này, Nhất Giới ta còn chưa bao giờ dám xuống tay đánh nó thế mà ngươi dám cả gan ra tay thô bạo như vậy!” Hồ Yên phu nhân nghiến răng kèn kẹt lửa giận không những không giảm mà còn tăng lên hừng hực: “Hôm nay ta nhất định sẽ lột da ngươi, báo thù cho Nhất Giới!”
Dứt lời, cây roi da trong tay bắt đầu ngứa ngáy vung lên vung xuống loạn xạ.
Diệp Tây Hi thân hình nhỏ bé nhoáng một cái đã lanh lẹ né được, nhìn cái roi vung vẩy đập vào mặt bàn bên cạnh kêu chan chát, chỗ nào cái roi chạm vào chỗ ấy đều lõm sâu xuống.
Diệp Tây Hi trong lòng chợt thấy rét run, nhìn người đàn bà kinh khủng này hôm nay thực sự muốn làm thịt mình là cái chắc chắn rồi!
Tiêu đời rồi, lần này chết chắc rồi! Mấy ngày qua mình ngất lên ngất xuống hôn mê bất tỉnh hết lần này đến lần khác liên tùng tục, đầu óc giờ quay mòng mòng rồi, bây giờ chỉ có cách duy nhất là lấy nhu khắc cương, mềm giọng khuyên can bà ta thôi.
Diệp Tây Hi thối lui đến góc tường, rất thành khẩn nói: “Thím à, tôi rất hiểu tâm trạng lúc này của thím, con vàng con bạc mình mang nặng đẻ đau mình còn chưa được đánh thế mà người khác đã nẫng tay trên đánh trước, như thế khẳng định là thím không phục rồi. Nếu vậy thì hay là thế này đi, thím hãy đi tẩn cho Du Nhất Giới một trận nửa sống nửa chết nữa đi, như vậy trong lòng sẽ thoải mái hơn rất nhiều đó!”
Hồ Yên phu nhân khoé mắt giật giật, miệng co quắp: “Ta có bị điên đâu mà đang yên đang lành không có việc gì chạy đi đánh con mình chứ ?!”
Diệp Tây Hi khoát khoát tay: “Thím à, đây là sai lầm của thím trong việc giáo dục con cái đấy, người ta nói yêu cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi, phải cho nó nếm mùi gian khó mới thành người tốt được, cũng tại thím nuông chiều không dám dùng roi vọt để dạy dỗ Du Nhất Giới mà dẫn đến một Du Nhất Giới trưởng thành với nhân cách méo mó, cuồng ngược thích bị người khác hành hạ thế đấy, nông nổi ngày hôm này cũng do thím chứ ai. Vì vậy, nói tóm lại hắn bị tôi đánh, thím cũng có một nửa trách nhiệm trong đó đấy.”
Hồ Yên phu nhân hoàn toàn bạo phát, gân xanh hằn rõ trên trán, mạch máu cơ hồ sắp nổ tung: “Ta! Muốn! Giết! Ngươi!“
Dứt lời, bà ta đằng đằng sát khí tiến về phía Diệp Tây Hi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: