truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 81 – 82 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chapter 81

 

Còn đang đấu khẩu cùng Du Nhất Giới, Diệp Tây Hi bỗng liếc thấy một chiếc xe khác đang chầm chậm tới gần, rồi dừng lại ở trước đài phun nước.
Lòng cô thoáng chốc đã bắt đầu nôn nóng, khẩn trương rồi.
Hạ Phùng Tuyền sao?
Thật là hắn sao?
Diệp Tây Hi vô thức nắm chặt hai tay, móng tay đã bấm sâu cứa vào da thịt rồi mà cô vẫn không hề có cảm giác đau đớn gì.
Không gian tĩnh lặng, thời gian chờ đợi như kéo dài hàng thế kỉ, cuối cùng cửa xe cũng mở ra.
Một nam nhân mặc sơ mi đen bước xuống.
Hạ Phùng Tuyền.
Hàng khuya áo trước ngực vẫn như trước đây, cài hờ hờ để lộ ra cơ ngực rắn chắc, còn đôi chân được bao bọc trong cái quần jeans hoang dã kia nữa chứ, thon dài, đầy nam tính, ây ây còn có hê hê cái mông ngạo nghễ kia nữa… 
Dừng lại! Dừng lại!
Diệp Tây Hi che mặt lại, đây là lúc nào rồi mà cô còn thong dong suy nghĩ những thứ đó cớ chứ?
“Hắn tới rồi.” Du Nhất Giới xuống xe, kéo Diệp Tây Hi dắt ra ngoài.
Phía đối diện Hạ Phùng Tuyền cũng mở cửa xe, để cho Hồ Yên phu nhân từ từ đứng dậy bước ra.
Hai đội quân cách nhau chừng 10 mét, hai bên đều yên lặng âm thầm quan sát nhau.
Đây là lần đầu tiên hai nam nhân này gặp mặt, bọn họ đều quan sát đối phương rất kỹ lưỡng, trong đầu cả hai vẫn không ngừng suy nghĩ, phỏng đoán, suy tư không ai nói lời nào.
Dưới bầu trời đêm ở quảng trường Navona hoa lệ, khung cảnh càng trở nên đặc biệt tĩnh lặng lạ thường.
Bầu trời xám xịt, u tĩnh, mang theo cảm giác lành lạnh sởn gai ốc khiến người ta rất buồn bực khó chịu.
Tất cả mọi người đều yên lặng quan sát.
Trừ… Diệp Tây Hi, cô vẫn đang di chuyển cước bộ, chậm rãi nhè nhẹ, từ từ từng bước, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Không nhìn thấy, không nhìn thấy, Du Nhất Giới nhất định là không nhìn thấy!
Tiếp tục trừng, tiếp tục trừng mắt đi, hai bên trừng nhau đến toé lửa thì mới tốt!
Thật tốt quá, thật tốt quá, căn bản không ai phát hiện ra mình! Ha ha ha…
Nhưng lúc đó, ý nghĩ của mọi người là như vầy——————–
Du Nhất Giới: Thật đáng yêu, cô ấy thật cho là mình không nhìn thấy ư?
Hồ Yên phu nhân: Cô ta, cô ta đang làm cái quái gì vậy! Dám mang ta đến để trao đổi người như thế? Khốn khiếp, thật là sỉ nhục người như ta mà!
Bọn thủ hạ hai bên: Hai đại boss đang tranh đoạt nữ nhân này á? Nữ nhân này???!!! Có lầm không vậy trời?
Hạ Phùng Tuyền: … Ngu ngốc.
Rốt cuộc cũng đợi được thời cơ thích hợp, Diệp Tây Hi vội vã cất bước hướng về phía Hạ Phùng Tuyền mà phóng đi.
Nhưng vừa mới chạy được hai ba bước đã bị Du Nhất Giới kéo lại ngay, hắn kẹp chặt hông cô, thấp giọng cười nói: “Sao thế? Ngay cả chút xíu thời gian nữa thôi cũng không đợi thêm được nữa sao?”
Thấy tình hình có chút biến đổi, Hạ Phùng Tuyền nheo mắt lại âm trầm.
Du Nhất Giới lại nhướn mày lên, tà tà liếc nhìn Hạ Phùng Tuyền một cái: “Hạ tiên sinh đây sắc mặt làm sao mà lại kém như vậy nhỉ?”
“Ta cho rằng chúng ta đã sớm thoả thuận rõ ràng, không giờ trò chứ.” Hạ Phùng Tuyền nhíu chặt đôi lông mày.
“Ta chỉ đơn giản là muốn nói lời từ biệt với Tây Hi thôi mà.” Du Nhất Giới cười cười đầy nham hiểm: “Dù sao thì ta cùng Tây Hi cũng sống chung với nhau lâu như vậy mà.”
Dứt lời, hắn cúi người xuống, định hôn Diệp Tây Hi, làm trò trước mặt Hạ Phùng Tuyền.
Diệp Tây Hi tự nhiên không để hắn thực hiện ý đồ đó, lập tức giãy dụa tránh sang bên trái rồi trái tránh sang bên phải.
Ánh mắt của Hạ Phùng Tuyền đã dần lạnh lẽo đến kết thành băng rồi.
Diệp Tây Hi cực kì e sợ hắn núi lửa phun trào, vội vàng lớn tiếng hét lên đề nghị: “Hạ Phùng Tuyền, anh cũng mau đi hôn mẹ của Du Nhất Giới một cái đi, mau lên một chút, không sao, em sẽ không để ý đâu, nhanh đi…Nếu không anh bị thiệt rồi! Nhanh lên một chút a!”
Hồ Yên phu nhân, Du Nhất Giới, Hạ Phùng Tuyền đồng thanh: “Ngươi/Em/Em câm miệng lại cho ta/tôi/anh!”
Vất vả lắm mới khiến cho Diệp Tây Hi ngậm miệng lại, Hạ Phùng Tuyền tiếp tục đàm phán: “Ta không muốn lãng phí thời gian, chúng ta tiến hành trao đổi nhanh lên một chút!”
“Được.” Du Nhất Giới đồng ý.
Cho nên, hai người mang hai con tin đi tới khu vực giữa quảng trường, giữa hai bên chiến tuyến rồi đồng thời buông tay.
Diệp Tây Hi cuống cuồng chạy tới chỗ Hạ Phùng Tuyền.
Du Nhất Giới phất tay ra lệnh cho bọn thủ hạ đưa mẹ mình an toàn vào trong xe, sau đó quay lại nhìn hai người kia, ánh nhìn âm u xảo trá: “Hạ Phùng Tuyền, nếu ngươi không muốn làm Tây Hi bị thương thì bây giờ lập tức giao lại cho ta.”
“Có ý gì?” Diệp Tây Hi hỏi lại.
Du Nhất Giới vỗ tay ba phát, âm thanh lanh lảnh vang vọng giữa không gian im ắng của quảng trường báo hiệu điều không tốt lành.
Từ toà nhà bốn phía đột nhiên xuất hiện hơn chục kẻ cầm súng tập kích, nòng chăm chăm chĩa về phía bọn họ.
“Nếu như ngươi không muốn bị bắn thành tổ ong thì giao Tây Hi cho ta ngay lập tức.” Du Nhất Giới nhẹ nhàng cười nó, nhẹ nhàng nhưng uy hiếp.
Diệp Tây Hi trợn mắt lên nhìn hắn: “Du Nhất Giới, ngươi nói không giữ lời!”
“Hi, em nói sai rồi, tôi vẫn tuân thủ thoả thuận đôi bên, đem em giao cho hắn rồi đấy chứ.” Du Nhất Giới hai mắt sáng quắc, nhàn nhạt cười nói tiếp: “Nhưng tôi chưa có nói sẽ không bắt em trở lại một lần nữa.”
“Ngươi!!!” Diệp Tây Hi tức giận vô cùng, nhưng không thể làm gì hắn.
Nhưng vẻ dương dương tự đắc thong thả ung dung của Du Nhất Giới nhanh chóng bị vẻ mặt vân đạm phong kinh của Hạ Phùng Tuyền đập vỡ hoàn toàn.
“Thế ư?” Hạ Phùng Tuyền nói: “Ngươi xác định kia là thủ hạ của người?”
Du Nhất Giới trong lòng cả kinh, ngẩng đầu, nhưng nhìn thấy hàng chục nòng súng hung hãn kia đều đồng loạt chuyển hướng về phía hắn.
Hắn trong nháy mắt liền hiểu, Hạ Phùng Tuyền đã ra tay trước một bước, tiêu diệt đám thủ hạ hắn bày bố ở đây rồi thay bằng người của Hạ Phùng Tuyền.
“Nếu như ngươi không muốn bị bắn thành tổ ong thì nên biết điều một chút, không được manh động.” Lại là một câu uy hiếp, bất quá vị trí uy hiếp và bị uy hiếp đã đổi.
Du Nhất Giới chỉ còn cách ngoan ngoãn làm theo.
Hạ Phùng Tuyền kéo Diệp Tây Hi lên xe, tài xế nhấn ga phóng vọt đi, nhanh chóng biến mất.
Du Nhất Giới đứng giữa quảng trường, nhìn cái xe đang dần biến mất vào bóng tối kia, khe khẽ nói: “Hạ Phùng Tuyền, ngươi đừng tưởng mình đã thắng!”
Cho đến khi xác định chắc chắn không còn thấy bóng Du Nhất Giới nữa, Diệp Tây Hi mới thở dài nhẹ nhõm một cái, tê liệt khịu hai chân ngồi xuống ghế.
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, Du Nhất Giới quả là con cáo già nham hiểm, nhưng may mắn rằng Hạ Phùng Tuyền cũng đâu phải là đèn đã cạn dầu. 
Nhìn Hạ Phùng Tuyền gương mặt điển trai ngồi bên cạnh mình, Diệp Tây Hi trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào ấm áp.
Rời hắn đi mấy ngày, cô càng ngày càng cảm thấy hắn là tốt nhất rồi.
Mặc dù cô oán thán trời đất vì sự bá đạo của Hạ Phùng Tuyền nhưng cẩn thận nhớ lại, hắn có đôi khi cũng rất ôn nhu, dịu dàng.
Hơn nữa, từ ngày hai người biết nhau đến giờ, mỗi lần cô gặp nguy hiểm đều là Hạ Phùng Tuyền xông pha đầu tiên cứu cô, không nửa câu oán thán.
Nghĩ tới đây, Diệp Tây Hi không kìm được, nhào vào lòng Hạ Phùng Tuyền, định nói những lời ngọt ngào yêu thương nhưng còn chưa mở miệng, đỉnh đầu đã truyền tới một tràng trách móc của Hạ Phùng Tuyền: “Đừng tưởng rằng em tự động nhảy vào ôm anh là anh sẽ quên nhé, Diệp Tây Hi, lần này không có nhẹ như vậy đâu! Đã nói với em không biết bao nhiêu lần rồi, không được ra ngoài, tại sao cứ không nghe?! Lần này về đến nhà, anh nhất định sẽ trói thật chặt cho em hết cực quậy ở trong nhà luôn, một năm cũng không cho ra ngoài nữa!”
Diệp Tây Hi đột nhiên bị giáo huấn thì cực kì sửng sốt, cuối cùng cũng kịp phản ứng lại, nổi giận lôi đình theo: “Hạ Phùng Tuyền, anh hung dữ như thế để làm gì? Em vất vả lắm mới thoát khỏi tay của tên khốn Du Nhất Giới, hồn vía lên mây giờ mới định thần được, anh không thể an ui em một hai câu được sao?”
“An ủi? Rõ ràng đã hứa với anh không có anh thì không bước chân ra ngoài, thế mà thoắt một cái đã xoay người chạy biến ra ngoài rồi! Diệp Tây Hi, em lá gan ngày càng lớn đây!”
“Em cũng chỉ vì tình huống lúc ấy vô cùng khẩn cấp a! Còn nữa, anh mất hứng có thể không tới đây cứu em cũng được !”
“Anh không tới sớm thì em đã bị Du Nhất Giới ăn sạch sẽ rồi!”
“Em ở nhà cũng bị anh ăn sạch sẽ thôi! Anh và Du Nhất Giới kẻ tám lạng người nửa cân, không có gì khác biệt!”
“Diệp Tây Hi, em có gan nói lại một lần nữa xem.”
“Anh đừng có thách em, nói thì nói, càng nói ra càng mất mặt nha!”
Có hai con gà đấu nhau trong xe dữ dội, chiếc xe đáng thương vẫn bon bon hướng về phía phi trường.
Tài xế liều chết cắt đứt cuộc cãi vã của hai người: “Này… Hạ tiên sinh, chúng ta đến nơi rồi.”
Thời gian cấp bách, Hạ Phùng Tuyền ngưng cãi vã, một tay kéo tuột Diệp Tây Hi ra khỏi xe, hướng chuyên cơ bước tới.

loading...

 

Chapter 82

“Anh gấp như thế để làm gì chứ?” Diệp Tây Hi cảm giác như bị Hạ Phùng Tuyền lôi đi thì đúng hơn “Chậm một chút được không, gió thổi rất lạnh a!”
Hạ Phùng Tuyền đột ngột dừng lại, Diệp Tây Hi cho là lời nói của mình có chút trọng lượng rồi, đang mừng thầm ai ngờ được chỉ bằng một tay động tác mau lẹ hắn đã quăng nào lên vai không kéo nữa mà khiêng đi, tăng tốc thêm nữa.
Diệp Tây Hi kêu la ầm ĩ: “Hạ Phùng Tuyền, anh làm cái quái gì vậy?”
“Diệp Tây Hi, nơi này là địa bàn của Du Nhất Giới, thủ hạ của hắn rất nhanh thôi sẽ bao vây chỗ này, nếu em không muốn bị hắn bắt lại một lần nữa thì mau câm miệng cho anh.” Hạ Phùng tuyền cảnh cáo.
Diệp Tây Hi khó chịu lầm bầm nói: “Bị hắn bắt trở lại so với bị anh coi là bao cát cũng giống nhau cả thôi.”
Hạ Phùng Tuyền hai bả vai đột nhiên cứng ngắc lại, giọng nói của hắn kèm theo gió lạnh rít lên hai bên tai cô: “Thế sao? Nói như vậy, em đang rất nhớ nhung hắn hả?”
Trải qua bao ngày tháng sống chung dưới mái nhà với Hạ Phùng Tuyền, Diệp Tây Hi đã phần nào hiểu rõ bản tính của hắn, lại cộng thêm những ngày bi thảm bị dạy dỗ trên đảo kia, Diệp Tây Hi hoàn toàn hiểu lúc này tuyệt đối không thể tỏ ra cứng rắn kiên cường đối chọi với hắn được, thế nên liền vội vã sống chết giải thích không ngừng: “Không có, nào có, làm gì có, lúc nãy là em nói mới, mấy lời đó chưa đi qua đại não đã thốt lên rồi. Em đương nhiên là muốn trở về bên cạnh anh rồi.”
Hạ Phùng Tuyền hừ lạnh một tiếng, bộ dạng chưa hài lòng vẫn không có chuyển biến.
Diệp Tây Hi hiểu mình vừa phạm sai lầm nghiêm trọng nên không dám ầm ĩ thêm nữa, im miệng yên lặng giả chết trên vai hắn, để mặc hắn khiêng đi, tranh thủ lấy công chuộc tội.
Hạ Phùng Tuyền vác cô trên vai, bước đi như bay về phía trước.
Nhưng đi thêm được vài bước, hắn lại đột ngột dừng lại.
“Sao thế?” Diệp Tây HI khẩn trương: “Anh không phải là thực sự muốn vứt em cho tên Du Nhất Giới đấy chứ?” 
“Nghĩ hay quá nhỉ, cho dù anh có gặm em đến không còn mẩu xương nào cũng không đến lượt hắn.” Hạ Phùng Tuyền nhìn về phía phi cơ trước mặt, ánh mắt từ từ nhíu lại: “Dường như có mùi gì đó kì lại ở đây?”
Diệp Tây Hi yếu ớt giơ tay lên: “Em…em xin thành khần khai báo, mới vừa rồi không cẩn thận, em… em mới đánh cái rắm a.” [sặc sặc trời đất ơi đọc đoạn này mà muốn bóp cổ chị này quá]
Hạ Phùng Tuyền lập tức khuôn mặt méo mó thập phần khó coi, hắn trong nháy mắt đã lôi tuột Diệp Tây Hi từ trên vai đặt xuống đất, nhìn chằm chằm cô.
Nhìn dáng vẻ của hắn như muốn lao đến xé xác mình ra chấm muối, Diệp Tây Hi vội vàng vì đại cục trước mắt mà nhanh mồm nhanh miệng giải vây: “Đừng nóng giận, em không cố ý mà, chẳng qua là tại lúc nãy anh bất ngờ khiêng em lên, áp vào bụng em… Nhưng thật ra thì đánh rắm chính là một loại biểu hiện dạ dày hoạt động tốt đó nha…Còn nữa, lần trước Khổ Đại Cừu Thâm đánh rắm thúi lắm, anh không phải cũng cùng bọn Hạ Từ Viện cười hi hi ha ha đấy thôi, tại sao đến lượt em thì lại tức giận chứ?”
Hạ Phùng Tuyền định mở miệng rất muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại bất lực không nói nữa.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhận thua.
“Diệp Tây Hi.” Hạ Phùng Tuyền hít hít một hơi thật sâu: “Anh không nói là ngửi thấy cái mùi kia của em… Anh là nói ngửi thấy mùi vị của âm mưu.”
Diệp Tây Hi đầu óc hình như vẫn chưa được khai thông hết: “Kỳ quái, anh nói chuyện với em, dùng từ ngữ hoa mĩ trau chuốt thế để làm chi, có phải sáng tác văn chương đâu mà phải làm tàng chứ.”
Hạ Phùng Tuyền im lặng dị thường im lặng, hắn phát hiện ra, người con gái hắn chỉ cần một tay có thể bóp chết trước mặt mỗi lần bị bắt ra ngoài, sau khi trở về thì càng mồm mép khó đối phó hơn.
Hắn thề, lần này trở về, tuyệt đối không để Diệp Tây Hi rời khỏi tầm mắt của mình nửa bước.
“Sặc, sao lại dừng lại, chúng ta mau lên máy bay đi.” Diệp Tây Hi vừa giục vừa nhanh chân tiến bước.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền lại đưa tay ra cản cô lại: “Đợi một chút.”
“Rốt cuộc là sao thế?” Diệp Tây Hi cau mày.
Hạ Phùng Tuyền chăm chú quan sát chiếc phi cơ nằm trong bóng tối kia, gắt gao nhìn, con người dần co rút lại.
Gió đêm lành lạnh, khiến người ta đông cứng và các giác quan cũng kém nhạy bén đi nhiều.
Toàn bộ thế giới lúc này dường như đều tĩnh lặng.
Không có bất kỳ báo trước gì, Hạ Phùng Tuyền đột nhiên kéo Diệp Tây Hi vào lòng mình, nhanh chóng xoay người.
Cùng lúc đó, Diệp Tây Hi nghe thấy một tiếng nổ khổng lồ, đinh tai nhức óc.
Cho dù Hạ Phùng Tuyền có ôm cô thật chặt trong ngực hắn nhưng Diệp Tây Hi vẫn cảm nhận được ánh lửa chói mắt.
Nổ tung?!
Phi cơ nổ tung?!
Nhìn qua bả vai của Hạ Phùng Tuyền, Diệp Tây Hi nhìn thấy chiếc phi cơ đang hừng hực cháy.
Ngọn lửa điên cuồng bốc lên đến tận trời, cột khói dầy đặc.
Diệp Tây Hi kinh sợ rùng mình một cái.
Việc này, hiển nhiên chưa thể kết thúc dễ dàng thế được.
“Thì ra tên Du Nhất Giới đã sớm có chuẩn bị.” Hạ Phùng Tuyền nhìn quang cảnh đổ nát trước mắt, ánh mắt lạnh lùng: “Anh nghĩ tạm thời chúng ta chưa thể rời khỏi nơi này rồi.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Diệp Tây Hi vô thức nắm chặt lấy vạt áo của Hạ Phùng Tuyền: “Bọn chúng sắp tới rồi ư?”
Hạ Phùng Tuyền nhếch mép cười, ánh mắt chợt bén nhọn: “Bọn chúng đã tới rồi.”
Diệp Tây Hi quay đầu, nhìn thấy bảy tám chiếc xe đã nhanh chóng vây quanh phi trường, ngay sau đó, từ trong xe bước ra hơn mười tên cầm súng lục chĩa về phía hai người.
Hạ Phùng Tuyền đem Diệp Tây Hi nhét vào trong xe, dặn dò cô thắt chặt dây an toàn.
Diệp Tây Hi nhìn về phía trước, gấp gáp: “Bọn chúng đã phong toả khu vực này rồi, chúng ta làm sao mà ra được.”
Hạ Phùng Tuyền nhẹ giọng nói: “Ngồi cho chắc nhé.”
Giọng nói kiên định vững vàng kia phần nào khiến cho Diệp Tây Hi bình tĩnh lại, cô thận trọng ngồi xuống, bám chặt lấy ghế.
Hạ Phùng Tuyền khởi động xe, hướng về phía con đường đi ra khỏi phi trường.
Nhưng ở cửa ra, đã có hai chiếc xe con chặn ở đó.
Hạ Phùng Tuyền vẫn lì lợm không hề dừng lại, cách hai chiếc xe đó chừng 10m, hắn bỗng nhiên nhấn ga, chiếc xe gào thét tăng tốc hướng về phía trước, đẩy hai xe con kia văng ra xa.
Tiếp theo chiếc xe của hai người giống như mũi tên bắn vào đêm tối, điên cuồng lao vào bóng đêm mất hút ở ngã tư đường.
Du Nhất Giới ngồi bên bàn trà, lẳng lặng nghe mẹ mình nói liên miên không ngừng nghỉ: “Nhất Giới, chẳng lẽ con cứ khăng khăng không phải là cô ả kia thì không được à? Mẹ thật không hiểu Diệp Tây Hi có cái gì tốt chứ? Đã thế, hại mẹ bị bắt cóc tất cả là lỗi của cô ta…”
Du Nhất Giới im lặng lắng nghe, trên mặt không có bất kì tia mất kiên nhẫn nào, còn hiếu thuận bưng một chén trà đến mời mẹ mình: “Mẹ, uống cho ngọt giọng ạ.”
“Rốt cuộc con có nghe mẹ nói không hả?” Hồ Yên phu nhân bất mãn.
“Làm sao có thể không nghe được ạ?” Du Nhất Giới mỉm cười.
“Hừ, nghe thì có nghe, chính là không làm theo thôi.” Nhìn con trai, Hồ Yên phu nhân thở dài thường thượt.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, lần này là con khinh địch nhưng lần sau vận khí của hắn không tốt như vậy đâu.” Du Nhất Giới bình thản gõ tay xuống mặt bàn, giọng nói vô cùng tự tin và ngoan độc.
Lúc này, một tên thủ hạ vội vã đi vào, cung kính cúi đầu rồi nói: “Du tiên sinh, thuộc hạ đã tìm ra rồi ạ, Hạ Phùng Tuyền lái xe vào một con phố nhỏ vắng vẻ, xe thì đã tìm thấy nhưng Hạ Phùng Tuyền và Diệp tiểu thư thì mất tích khỏi hiện trường.”
“Xe tìm thấy ở đó, Hạ Phùng Tuyền nhất định là đã quăng nó.” Du Nhất Giới trong mắt tràn ngập ý cười “Có điều, đám tay chân Hạ Phùng Tuyền mang tới đây đã bị người của ta thủ tiêu hết, hắn tạm thời vẫn bị cầm chân ở nơi này. Các ngươi hãy tranh thủ lợi dụng khoảng thời gian này đi lục soát khắp các quán rượu, nhà trọ thậm chí cả nhà dân, chỉ cần thấy bóng dáng là người phương đông thì ngay lập tức điều tra cho ta.”
Tên thủ hạ lập tức nhận mệnh lệnh rồi nhanh chóng rút ra ngoài tiến hành.
Hồ Yên phu nhân nhấp một ngụm trà, không kiềm chế được lại tiếp tục nói: “Nhất Giới, chẳng lẽ con thực sự cho rằng cái gì không chiếm được thì mới là thứ tốt nhất sao, chính vì thế mới coi trọng Diệp Tây Hi đến như vậy?”
“Tại sao lại không chiếm được?” Du Nhất Giới mỉm cười, đôi con người đen láy như ngọc trai đen, “Mẹ, con có lòng tin, bất kể dùng thủ đoạn gì, cuối cùng Diệp Tây Hi cũng sẽ nằm trong lòng bàn tay con, ngoan ngoãn trở thành người phụ nữ của con mà thôi!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: