truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 41 – 42 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chapter 41

Sau khi bị bắt vào trong biệt thự, Diệp Tây Hi liền giãy đành đạch đành đạch lên, hét lớn: “Anh định làm gì hai bọn tôi hả?”
“Trước tiên, cho nó ăn đã.” Hạ Phùng Tuyền mở tủ lạnh ra, lôi ra một đống xúc xích, vứt trên mặt đất.
Khổ đại cừu thâm mừng rỡ như điên, thiếu chút nữa vẫy đuôi đến rụng ra luôn, hùng hổ xông đến nhai nhai nuốt nuốt.
Nhìn tòng phạm của mình còn không bị trừng phạt gì, Diệp Tây Hi hơi an tâm hỏi tiếp: “Còn tôi thì sao?”
Hạ Phùng Tuyền đóng sập cửa tủ lạnh lại, mắt loé sáng: “Em sẽ bị ăn sau.”
Diệp Tây Hi không tiếp tục nói hai lời nữa, xoay người liền chạy— động tác này hình như đã trở thành thói quen của cô mỗi khi gặp Hạ Phùng Tuyền rồi.
Nhưng đồng thời Diệp Tây Hi còn có thêm một thói quen mới nữa là, lần nào cũng như lần nào cô không bao giờ chạy thoát khỏi tay Hạ Phùng Tuyền— Hạ Phùng Tuyền túm lấy cô vứt trở lại ghế salon, hai tay giữ chặt bả vai cô, ánh mắt không rời nhìn cô chăm chú.
“Diệp Tây Hi, lá gan của em cũng thật lớn đó!”
“Tôi, tôi đã làm gì cơ chứ?” Diệp Tây Hi co người rụt lại.
“Em lại dám đào hôn cơ đấy.” Hạ Phùng Tuyền bắn ánh mắt hình viên đạn sắc lẻm về phía cô.
“Tôi có thể giải thích mà, là bởi vì bọn chúng chặt một ngón út của Như Tĩnh vứt tới trước mặt tôi, uy hiếp tôi rằng nếu tôi không đi theo bọn chúng thì bọn chúng sẽ giết Như Tĩnh. Tình huống lúc ấy rất nguy kịch, cuống quá nên tôi chẳng kịp suy nghĩ gì hết… Tôi là bị ép buộc mà!” Diệp Tây Hi cuống quýt giải thích.
“Vậy sao đó thì sao hả? Tại sao em lại ở cùng một chỗ với Du Giang Nam hả ?” Nhắc tới ba chữ Du Giang Nam ánh mắt Hạ Phùng Tuyền lại lạnh như băng.
“Vì vì tim tôi trúng một phát đạn, hắn mới cứu tôi…”
Hạ Phùng Tuyền nhướn mày lên: “Em bị trúng đạn ở tim ư? Để tôi xem nào.”
Diệp Tây Hi vội vàng ôm hai tay trước ngực che lại: “Không được, cái này thì không được nhìn.”
“Những ngày qua, hai người đã làm những cái gì?” Hạ Phùng Tuyền tiếp tục bức cung hỏi.
“Không có gì, chỉ ăn cơm này, xem ti vi này và nói chuyện phiếm thôi.” Diệp Tây Hi né tránh ánh mắt của hắn.
“Chỉ có thế thôi sao?”
“Ừ.”
“Nếu vết thương đã lành rồi tại sao em còn không trở về?”
“Tôi…”
“Tại sao lại không báo tin về cho nhà biết?”
“Cái này thì…”
“Diệp Tây Hi.” Hạ Phùng Tuyền từ từ nhích tới gần cô, trong giọng nói không có nửa điểm trêu đùa: “Lần này em thực sự đã làm tôi phát hoả rồi đấy.”
“Anh…anh muốn thế nào đây?” Diệp Tây Hi cả người co rút cong như con tôm run run hỏi.
“Còn phải xem biểu hiện của em thì mới nói trước được.”
“Biểu hiện cái gì?” Diệp Tây Hi nuốt nước bọt cố hỏi.
Hạ Phùng Tuyền rất chậm rất chậm nháy mắt một cái: “Biểu hiện trên giường.”
Nói xong, hắn bất chợt quăng Diệp Tây Hi lên nệm ghế salon, ngả người đè lên người cô.
Diệp Tây Hi giật bắn mình gấp gáp kêu to: “Anh đúng là tên dê già khốn khiếp, chỉ thích đi cưỡng ép người khác!…Mau dậy đi, nặng quá đi mất!”
“Em tập dần thành thói quen đi là vừa đó.” Hạ Phùng Tuyền không hoang mang đáp lại.
“Làm sao mà tập thành thói quen cho nổi đây! Hạ Phùng Tuyền, đồ khốn khiếp! Đồ cầm thú! Anh…ư…ư…”
Diệp Tây Hi còn chưa kết thúc tràng chửi rủa của mình đã bị Hạ Phùng Tuyền dùng miệng hắn chặn lại.
Cô giãy dụa nghiêng nghiêng đầu không chịu nằm yên, có chết cũng không để hắn vừa ý.
Hạ Phùng Tuyền đưa hai tay giữ chặt lấy khuôn mặt cô, tiếp tục hôn không ngừng.
Nhân cơ hội đó, Diệp Tây Hi tay phải có thời cơ hành động, liền vội vàng cho tay vào túi quần móc một lọ chất lỏng nho nhỏ, nhắm ngay hai mắt Hạ Phùng Tuyền mà phun một phát.
Hạ Phùng Tuyền không kịp trở tay dính chưởng ngay, cay xè mắt, hắn lảo đảo lấy tay dụi dụi mắt.
Diệp Tây Hi rất thức thời đẩy hắn thật mạnh, bò dậy từ trên ghế salon, hướng cửa phóng đi.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền cũng không phải vừa, hắn nhanh chân chạy trước một bước, đóng sập hai cửa lại.
Diệp Tây Hi vội vàng xoay người, chạy vào trong bếp, trong lúc hoảng loạn liền rút ngay một con dao thái nhỏ phòng thân.
Lúc này, Hạ Phùng Tuyền đã đuổi kịp, trong mắt còn hằn những tơ máu, không biết là do lúc nãy trúng phải thuốc xịt cay hay là do quá tức giận.
Diệp Tây Hi cầm con dao lăm lăm trước mặt hắn, uy hiếp nói: “Anh đừng có tới đây, nếu không tôi sẽ băm vằm anh thành từng mảnh đấy!”
Nói thì có vẻ ngon ăn lắm nhưng mà đáng tiếc lực bất tòng tâm.
Hạ Phùng Tuyền căn bản là chẳng để lọt lỗ tai những lời đó, trực tiếp tiến lại gần cô hơn nữa, ngày càng gần.
Diệp Tây Hi ngày càng kinh sợ, không suy nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa, ném ngay con dao về phía hắn.
Hạ Phùng Tuyền nhẹ nhàng né người tránh con dao bay tới rất dễ dàng, con dao “Viu!!!” một cái lướt qua hắn cắm phập vào thành cửa.
“Kỹ thuật phi dao của em thật tồi tệ!” Hạ Phùng Tuyền hừ lạnh một tiếng, tiếp tục tiến tới gần chuẩn bị bắt gọn cô.
Cực kì hoảng sợ, Diệp Tây Hi liền thấy cái gì ở gần thì ném cái đó.
Cho nên, bát đĩa cốc chén, lọ muối tương dấm, trong phòng bếp vang lên những tiếng bing bing bang bang, đồ vật bay toán loạn.
Tủ bát đã ném hết sạch đồ, cô liền mở tủ lạnh, ném hết đống thức ăn bên trong: táo, nho, trứng gà, bánh bao…
Ở đây cao hứng nhất may ra chỉ có Khổ đại cừu thâm mà thôi, hôm nay đối với nó mà nói quả thực như lễ mừng năm mới luôn, trên mặt đất vứt đầy rẫy cơ man nào các loại thức ăn, nó bận rộn vô cùng cố gắng di chuyển cái thân hình ục ịch của nó kéo đống thức ăn ra sau ghế salon mà từ từ chén.
Đồ cũng đã ném hết mà Hạ Phùng Tuyền một cọng lông cũng không bị thương tổn gì, còn rất nhàn rãi hỏi: “Em chơi thấy vui chứ?”
Diệp Tây Hi đứng dựa vào tủ bát, thở không ra hơi, vẫn rất mạnh miệng chả treo: “Cũng không tệ lắm, anh muốn thử thêm chút nữa không?”
Hạ Phùng Tuyền khẽ mỉm cười: “Không cần, chỉ cần mình em là đủ rồi.”
Nói xong, hắn bước nhanh tới, chỉ cần một tay đã tóm chặt lấy eo Diệp Tây Hi, bế thốc cô lên, chạy thẳng lên lầu.

loading...

Chapter 42

Ở trên cầu thang, Diệp Tây Hi nắm chặt lấy lan can, giống như bắt được một sợi dây cứu mạng, có chết cũng quyết không buông ra.
Hạ Phùng Tuyền rất tiếc không tốn tý sức lực nào đem tay của cô giựt ra khỏi lan can, tiếp tục đi tiếp lên lầu.
Diệp Tây Hi luống cuống, cuống cuồng đấm đá loạn xạ, nhưng trong lòng thừa biết, Hạ Phùng Tuyền căn bản chỉ coi đó như những chiêu gãi ngứa mà thôi.
Nhưng có những lúc mèo mù vớ cá rán.
Lúc cô vô tình chọc nhầm vào thắt lưng của hắn, lại cảm thấy thân thể Hạ Phùng Tuyền cứng đờ ra một chút.
Chẳng lẽ? Diệp Tây Hi thử dò xét một chút, đưa tay chọc vào hông hắn,Hạ Phùng Tuyền lập tức có phản ứng rất lớn.
Quả nhiên, nhược điểm của hắn chính là chỗ này!
Diệp Tây Hi mừng thầm, vội vàng nhanh chóng tập kích hông hắn, không ngừng tăng lực lên.
Hạ Phùng Tuyền chịu đựng không nổi, tay mềm nhũn, đem cô để trên mặt đất.
Chỉ trong phút chốc, Diệp Tây Hi liền nhỏm dậy chạy về phía trước, nhưng bắp chân lại bị “người nào đó” kéo lại trong nháy mắt lại ngã trên cầu thang.
Thấy Hạ Phùng Tuyền định dùng chiêu cũ, Diệp Tây Hi quay người lại dùng hết sức bình sinh lấy hai chân đạp đạp vào ngực hắn.
Hạ Phùng Tuyền liên tục né thành công, Diệp Tây Hi tứ chi sợ hãi luống cuống bò vội lên bậc cầu thang phía trên.
Nhưng chỉ bò được hai bậc, quần áo đã bị nắm chặt lấy, “Xoạt!” một tiếng, một mảnh vải đã rất vinh dự rớt xuống mặt đất.
Diệp Tây Hi chỉ cảm thấy sau lưng mình một luồng khí lạnh ập đến, sợ hãi hét lên: “Anh dám xé áo của tôi ư?”
“Ai bảo em dám cù anh.”
Hạ Phùng Tuyền nhân cơ hội đó kéo tuột cô xuống, Diệp Tây Hi “Bịch! Bịch Bịch!” theo từng bậc cầu thang trơn tuột rơi xuống.
Còn chưa kịp kêu thảm một tiếng, Hạ Phùng Tuyền từ phía sau lưng cô đè mạnh một cái, cầm chặt hai tay của cô.
Lần này, cho dù có bản lãnh tài giỏi thế nào đi chăng nữa, cô cũng không thể nhúch nhích gì được.
Hạ Phùng Tuyền cúi đầu, hôn lên tấm lưng trần không có mảnh vải che kia của cô, rất thoả mãn từ từ chậm rãi thưởng thức.
Diệp Tây Hi chỉ cảm thấy vừa ngứa vừa nóng, khó chịu cực kì, chỉ còn cách kêu to: “Hạ Phùng Tuyền, anh không thấy khó chịu sao?”
“Không có.”
Diệp Tây Hi tức giận: “Anh lấy tôi ra làm đệm thịt rồi dĩ nhiên là làm sao thấy khó chịu, nhưng mà phía dưới tôi còn có những bậc cầu thang đấy!”
“Cố nhịn một chút là được mà.” Người nào đó hời hợt trả lời, tiếp tục thưởng thức.
“Nhịn thế quái nào được a!” Diệp Tây Hi mãnh liệt kháng nghị: “Anh có còn chút nhân tính nào nữa không vậy?”
“Thì anh vốn là sói mà.” Trả lời rất thẳng thắn sảng khoái không chút xấu hổ.
Diệp Tây Hi thấy dùng biện pháp cứng với hắn không được, quyết định cương không được thì chuyển sang nhu, vội nói: “Chúng ta không nên làm ở chỗ này a, rất bất tiện! Tốt nhất là lên trên giường ha, được không?”
“Em sẽ biết điều một chút chứ?” Hạ Phùng Tuyền dừng lại, hỏi.
Diệp Tây Hi gật đầu như gà mổ thóc.
Hạ Phùng Tuyền đứng lên, nhanh chóng kéo cô đứng dậy, khiêng một mạch đến phòng ngủ.
Máu như ngừng lưu thông lên não, Diệp Tây Hi choáng váng, còn chưa kịp phản kháng nữa đã bị ném bịch một phát lên giường lớn.
Diệp Tây Hi nhỏm người dậy, xoa bóp thái dương , lúc này mới phát hiện ra, cả căn phòng này được thiết kế theo phong cách quý tộc châu âu, bốn trụ giường cao lớn, màn che màu tím buông thong xuống, hoa văn phiền phức, tính chất nặng nề cứng nhắc, từng đừng nét được chạm trổ tinh xảo hoa mỹ.
Nơi này toát ra sự xa hoa lãng phí cùng không khí vô cùng ám muội.
Diệp Tây Hi âm thầm than khổ, xong rồi, thảm rồi, đây không phải là thêm dầu vào lửa sao, dám không chừng còn kích thích thêm tên đại sắc lang này lắm.
Quả nhiên, Hạ Phùng Tuyền từ từ mở từng cúc áo của cô ra, ở trên giường, hai tay đặt bên cạnh người cô, đè Diệp Tây Hi xuống dưới hắn: “Bây giờ chúng ta đã ở trên giường rồi đấy.”
“Tôi biết.” Diệp Tây Hi gượng cười.
“Vậy thì được rồi.” Hạ Phùng Tuyền trong ánh mắt chợt léo lên sự khác thường: “Chúng ta bắt đầu đi.”
Dứt lời, hắn đưa tay sờ lên cổ áo của Diệp Tây Hi, bắt đầu cởi dần quần áo của cô.
Diệp Tây Hi thì cuống cuồng giữ tay hắn lại.
“Sao thế, hay là em muốn trở lại chỗ cầu thang kia?” Hạ Phùng Tuyền nhẹ giọng uy hiếp.
“Dĩ nhiên là không phải.” Diệp Tây Hi tỏ ra rất vâng lời, thanh âm mềm mại: “Tôi nghĩ trước tiên mình nên đi tắm qua một cái đã, được không?”
“Được.” Hạ Phùng Tuyền đáp ứng rất sảng khoái, Diệp Tây Hi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe hắn tiếp tục nói: “Chúng ta cùng nhau tắm.”
“Không được!” Diệp Tây Hi cự tuyệt như đinh chém sắt.
“Tại sao lại không được?” Hạ Phùng Tuyền khẽ nhếch mép cười, đầy vẻ nguy hiểm.
Diệp Tây Hi chớp mắt một cái, giải thích: “Nếu như bây giờ chúng ta tắm cùng nhau thì tý nữa sẽ không còn cảm giác thần bí nữa, anh nói xem có đúng không?”
Nói xong, vội học khổ đại cừu thâm chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội ngây thơ nhìn hắn.
Hạ Phùng Tuyền lẳng lặng nhìn cô một cái, cuối cùng gật đầu: “Được rồi, bất quá…”
Hắn xuống giường, mở tủ quần áo, lôi ra một bộ đồ lót đen mỏng như cánh ve, gợi cảm hấp dẫn, nhìn rất chi là quen mắt— không phải đây là cái thứ mà lần trước hắn ép cô mua sao?
Cô dĩ nhiên là đừng có hòng mặc nó một lần nào hết, chẳng qua là không thể nào lường trước được, Hạ Phùng Tuyền lại mang nó đến nơi này.
Cho người nào a!
“Đợi lát nữa sau khi tắm xong, em phải mặc cái này vào.” Hạ Phùng Tuyền ra lệnh

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: