truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 39 – 40 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chapter 39

Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, nước biển từ từ từng đợt sóng nhỏ nối tiếp nhau xô vào bờ, đến khi nước chỉ vừa kịp chạm vào chân họ thì đã rút lui ngay rồi, cứ như vậy lên rồi lại xuống tạo thành những tiếng vang ào ào khắp không gian rộng lớn mà yên tĩnh này.
“Thật ra thì ngày đó, tôi rủ cô đi xem đom đóm chỉ là cớ nguỵ trang mà thôi, mục đích chính là nhằm bắt cóc cô.” Du Giang Nam bỗng nhiên thẳng thắn kể lại.
“Nga?” Diệp Tây Hi cúi đầu, chỉ như vậy đáp một tiếng.
“Có thể giờ cô đã biết hết rồi, ngay từ lúc bắt đầu, nhiệm vụ của tôi chính là bắt bằng được cô, ngay từ đầu, tất cả hành động của tôi, từng câu từng chữ nói với cô đều có mục đích cả.”
Không biết là do Du Giang Nam đi nhanh hơn hay là Diệp Tây Hi bước chân dần chậm lại mà giữa hai người dần dần có khoảng cách.
“Tôi vốn dĩ chưa bao giờ là một người tốt, vì đối phó với Du Tử Vĩ, vì báo thù, tôi đã sát hại không biết bao nhiêu mạng người, thậm chí là những người vô tội. Vì thế, đối với việc lừa gạt cô lúc đầu tôi cũng chẳng để ý suy nghĩ làm chi. Nhưng sau này…Sau này, lại không giống như lúc trước nữa…” Du Giang Nam giọng nói ngàng càng nhỏ lại.
“Nói những lời đó bây giờ để làm gì nữa?” Diệp Tây Hi hào sảng cười một tiếng: “Chẳng phải bây giờ anh lại giống như trước kia một lần nữa thả tôi ra sao?”
“Không giống nhau.” Du Giang Nam lẩm bẩm nói: “Rất nhiều chuyện đã không còn giống như trước đây nữa rồi.”
Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, sóng lăn tăn trên mặt biển, nhuốm ánh trăng vàng lung linh.
Diệp Tây Hi im lặng một lúc, sau đó nhẹ giọng hỏi: “Sau này, anh vẫn muốn tiếp tục báo thù sao?”
Du Giang Nam tiếp tục đi, không trả lời.
“Thật ra thì hôm đó, nếu như hôm đó anh không cứu tôi ra thì có lẽ đã có cơ hội tốt để giết chết tên Du Tử Vĩ rồi…Anh không nên vì tôi mà…”
Diệp Tây Hi bỏ lửng không nói tiếp nữa, chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn những dấu chân trên cát, dấu chân của Du Giang Nam, dấu chân của mình, hằn trên mặt cát rồi dần dần bị sóng biển xoá nhoà.
Bỗng nhiên, Du Giang Nam đang đi phía trước đột ngột dừng lại, Diệp Tây Hi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt trong trẻo của hắn: “Nếu như bây giờ tôi nói, tôi nguyện ý từ bỏ không báo thù nữa thì sao?”
“Anh nói…cái gì thế?” Diệp Tây Hi nhất thời ngây người ra.
“Tây Hi, nếu bây giờ em gật đầu thì tôi sẽ vứt bỏ hết thảy mọi thứ, chúng ta cùng nhau rời đi…Chỉ cần em gật đầu đồng ý.” Giọng nói của Du Giang Nam như từ một không gian xa xôi nào đó vọng lại, mông lung nghe không rõ ràng.
Diệp Tây Hi kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt của Du Giang Nam gần như trong suốt,làm nổi bật từng đường nét thanh tú, tóc hắn bị gió thổi tung, khẽ thấp thoáng che đi đôi mắt nhàn nhạt u buồn.
Tay của hắn nhẹ nhàng xoa mặt cô, động tác mềm nhẹ khiến người ta không thể phản kháng lại được.
Diệp Tây Hi nhìn thấy khuôn mặt hắn đang nhích tới gần mình hơn, dần dần ngày một nhích gần hơn nữa.
Khung cảnh xung quanh, rất đẹp, mọi vật đều huyền ảo, ánh mắt cô cũng bị một hình bóng trước mắt che kín.
Diệp Tây Hi đang hồi tưởng lại rất nhiều chuyện, giống như lần đầu tiên hai người họ gặp mặt, giống như lúc hai người họ cùng nhau nói chuyện trong rừng cây đó, giống như lúc hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tay cô.
Lần lượt lần lượt tất cả những hình ảnh đó dần hiện ra rõ ràng trước mắt cô.
Hắn từ từ cúi xuống khẽ hôn cô, nhẹ nhàng chạm lấy, giống như đang cầm trên tay một món bảo vật vô cùng quý giá vậy.
Trong khoảnh khắc đôi môi chạm vào nhau, ánh mắt mơ hồ của Diệp Tây Hi lại trở nên sáng rõ tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Không có gì báo trước, cô cúi đầu.
Du Giang Nam trong ánh mắt hiện lên một tia bi thương.
Diệp Tây Hi tựa đầu vào ngực hắn, cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm.
Nhưng mà, Du Giang Nam vẫn hiểu được, hắn khó khăn lắm mới mở miệng ra nói được, nhàn nhạt, thê lương cười một tiếng: “Bây giờ thì không được nữa rồi, phải không?”
Diệp Tây Hi không nhúc nhích.
“Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, ngày đó, em cũng có chút yêu thích tôi đúng không? Nếu như lúc đó, tôi buông tay không tiếp tục báo thù nữa thì có lẽ em sẽ không gặp gỡ Hạ Phùng Tuyền…Có lẽ chúng ta có thể ở cùng với nhau.”
Diệp Tây Hi nhìn xuống đất, ánh mắt bối rối không biết phải nói gì.
Một giọt nước mắt khẽ lăn trên hàng mi cô, chậm rãi giọt nước trong suốt đó rơi xuống vỡ tan trên mặt cát lạnh.
Nếu ngày đó hắn buông tay từ bỏ sự báo thù thì bọn họ sẽ như thế nào? Có lập lại chuyện như những bậc tiền bối đời trước không?
Cô không biết, vĩnh viễn cũng không thể biết được.
“Không sao, ít nhất thì chúng ta cũng có thể cùng nhau đi ngắm đom đóm— chờ khi chúng ta già rồi, con đàn cháu đống, chúng ta sẽ cùng nhau đi ngắm đom đóm.”
Diệp Tây Hi gật đầu, siết tay ôm chặt lấy hắn, khóc một hồi lâu.
Du Giang Nam ôm Diệp Tây Hi trở lại biệt thự, trời lành lạnh, hắn cởi áo khoác của mình ra đắp lên người cho cô.
“Ngày mai dậy sớm một chút, “
Diệp Tây Hi gật đầu, khoé mắt vẫn còn ươn ướt: “Sáng sớm mai, tôi sẽ làm cho anh một rổ bánh chanh luôn”
“Lần này, chắc sẽ không có thuốc mê chứ?” Du Giang Nam cố ý trêu chọc cô.
“Lần này và cũng như lần trước,tôi đều không có bỏ thuốc vô a!” Diệp Tây Hi cau mày.
“Vấn đề là làm sao em có thể đần như thế cơ chứ, đồ cầm trên tay mà cũng không biết ai đã bỏ thuốc vô là sao?”
“Đó không phải là đần mà là đơn thuần.”
Hai người vừa cười vừa nói, mở cửa bước vào.
Nhưng khung cảnh bên trong lại làm cho bọn họ đứng sững lại.
Một nam nhân đang nhàn rỗi ngồi chờ trên ghế salon ở phòng khách, bình tĩnh chăm chú nhìn hai người họ.
“Đã lâu không gặp.” Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng nói.

loading...

Chapter 40

“Sao anh lại tới đây?” Diệp Tây Hi hơi kinh ngạc.
“Tôi lo rằng em sẽ mải chơi mà quên mất ngày tháng nên mới cố ý tới đây đón em chứ sao.” Hạ Phùng Tuyền lời ít mà ý nhiều.
“Tôi không có chơi.” Diệp Tây Hi phản bác: “Tôi là vì bị thương nên mới…”
“Du tiên sinh, mấy ngày vừa rồi cảm ơn anh đã thay tôi chăm sóc cô ấy, không dám làm phiền anh nữa, chúng tôi xin cáo từ.” Hạ Phùng Tuyền cắt đứt lời nói của Diệp Tây Hi, đứng dậy, đi tới bên cạnh cô, tay vươn ra kéo cô: “Chúng ta đi thôi.”
Diệp Tây Hi hết nhìn cánh tay bị hắn lôi đi của mình rồi lại ngẩng đầu nhìn Du Giang Nam có chút do dự.
“Em sao vậy? Không nỡ rời xa nơi này à?” Hạ Phùng Tuyền thanh âm đã xuống tới âm độ.
Diệp Tây Hi cắn cắn môi, cuối cùng cũng không tiếp tục phản kháng nữa, để mặc cho hắn nắm lấy bàn tay mình.
Hạ Phùng Tuyền kéo Diệp Tây Hi đến bên cạnh mình, động tác có phần hơi thô bạo, Diệp Tây Hi bị kéo đau quá khẽ kêu lên một tiếng.
Du Giang Nam theo bản năng định bước lên một bước cản lại nhưng cuối cùng chỉ bất lực nắm chặt nắm đấm, nhẫn nhịn đứng nhìn.
Hạ Phùng Tuyền giựt phăng cái áo khoác trên người Diệp Tây Hi, trả lại cho Du Giang Nam, dường như vô tình mà nói: “Cô ấy mặc áo của tôi là được rồi.”
Sau đó, hắn nắm chặt hai bả vai Diệp Tây Hi, xoay người kéo cô rời đi.
Khổ đại cừu thâm lấp ló phía sau ghế salon lặng lẽ đi ra ngoài, mặc dù không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng mà nó biết chắc một việc đó là nữ quái kia sẽ rời đi, trong lòng nó vui sướng vô cùng.
Ai ngờ đang lúc hai người kia chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Du Giang Nam lại bế nó lên, gọi với theo hai người kia: “Hãy mang nó theo đi.”
Khổ đại cừu thâm thiếu chút nữa thì bất tỉnh.
Diệp Tây Hi lắc đầu: “Nhưng nó thích ở anh hơn mà.”
Khổ đại cừu thâm vội vàng chớp chớp hai con mắt to tròn, tỏ ra rất đồng tình.
“Vốn dĩ là tôi mua nó để tặng cho em mà, vậy nên hãy mang nó đi đi.” Du Giang Nam bế khổ đại cừu thâm trao cho Diệp Tây Hi.
Khổ đại cừu thâm cực kì bi thương căm phẫn.
“Được rồi, chúng ta đi nào.” Hạ Phùng Tuyền thúc giục.
Diệp Tây Hi nhìn Du Giang Nam lần cuối, ôm khổ đại cừu thâm, xoay người rời đi.
Du Giang Nam đứng ở cửa, rất rất lâu vẫn đứng nguyên ở đó, cho đến khi hình bóng của hai người kia từ từ biến mất khỏi tầm mắt thì hắn mới thong thả chậm rãi bước vào trong bếp.
Trong phòng không có bất kì âm thanh nào, yên lặng đến mức người ta cũng cảm thấy không thể thở nổi.
Hắn không bật đèn lên, ngồi yên lặng trên ghế salon, tất cả đều im ắng, từng chút từng chút một ăn chỗ bánh ngọt còn dư lại.
Vậy là sinh nhật năm nay của hắn, nguyện vọng của hắn rốt cuộc cũng không thể đạt được.
Diệp Tây Hi đi theo Hạ Phùng Tuyền lên xe, hai người cùng nhau ngồi ở băng ghế phía sau.
Mới đầu, cô còn một mực giải thích này nọ, nhưng sau lại thấy mãi mà Hạ Phùng Tuyền chẳng phản ứng lại gì cả nên đành thôi, im lặng mà đi theo hắn.
Chẳng qua là khổ đại cừu thâm nằm trong ngực cô vì lo lắng cho số phận nó bị rơi vào tay cô, khó mà giữ được cái mạng nhỏ này nên vẫn buồn bã rên ư ử suốt quãng đường đi, tiếng kêu lại não nề thê lương khiến người nghe vô cùng phiền lòng.
Rốt cục, Hạ Phùng Tuyền cũng lên tiếng: “Làm cho nó ngậm miệng lại đi.”
Diệp Tây Hi hiển nhiên là hiểu tâm trạng lúc này của Hạ Phùng Tuyền quả thực rất rật tệ nên vội vàng vỗ về khổ đại cừu thâm: “Ngoan a, ngươi đừng kêu nữa, yên tâm đi, sau này ta sẽ chăm sóc ngươi, ngươi sẽ không phải chịu khổ đâu mà.”
Chính là sợ cô chăm sóc đấy!
Khổ đại cừu thâm vừa nghe thay vì vui mừng nó còn kêu thảm thiết hơn nhiều lần.
Đang lúc Diệp Tây Hi hết cách xoay xở với nó thì Hạ Phùng Tuyền đột nhiên nhấc bổng nó lên, đem nó tới trước mắt mình, mặt không đổi sắc lạnh lùng nói: “Mày còn dám kêu thêm một tiếng nữa thì tao sẽ ném mày ngay qua cửa sổ này!”
Khổ đại cừu thâm bị doạ đến tứ chi cứng ngắc, không dám động đậy gì, chứ đừng nói là dám kêu thêm tiếng nào.
Thấy nó im lặng rồi, Hạ Phùng Tuyền liền ném nó trả lại cho Diệp Tây Hi.
Diệp Tây Hi cùng Khổ đại cừu thâm đồng thời đánh rung mình một cái.
Một con người thật đáng sợ!
Chiếc xe không đi theo con đường quen thuộc trở về Hạ gia mà dừng ở một phi trường tư nhân nào đó.
Hạ Phùng Tuyền mở cửa xe, lôi xềnh xệch Diệp Tây Hi tới một chiếc phi cơ chờ sẵn ở phía trước.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Diệp Tây Hi hỏi.
“Đảo nghỉ dưỡng của Hạ gia.”
“Tại sao lại đến đó?” 
Hạ Phùng Tuyền không thèm trả lời, trực tiếp nhấc bổng Diệp Tây Hi khiêng vứt vào khoang lái, cột giây an toàn xong xuôi, hắn đeo tai nghe điện thoại vào.
Cứ như thế, Diệp Tây Hi ôm đầy một bụng nghi vấn mà đi tới hòn đảo nghỉ dưỡng tư nhân của Hạ gia.
Phi cơ đưa họ tới đây đáp xuống mặt đất nhưng không có dừng lại mà lập tức cất cánh rời đi luôn.
Diệp Tây Hi bịt chặt hai tay sắp bị tiếng gió ầm ầm phát ra từ động cơ cánh quạt kia làm điếc mất rồi, rất nghi ngờ hỏi: “Những người khác cũng sẽ tới đây chứ?”
“Không.”
“Vậy phi cơ vừa rồi không phải trở về đón mọi người sao?”
“Không phải.”
“Vậy…bao giờ thì mọi người tới đây?”
Hạ Phùng Tuyền dừng bước, nhìn cô chăm chú: “Sẽ không có ai đến đây đâu.”
“Đừng nói với tôi là trên đảo này chỉ có…hai chúng ta thôi đấy?” Diệp Tây Hi cười cười rất mất tự nhiên lo sợ hỏi.
“Dĩ nhiên là không chỉ có hai chúng ta.” 
Diệp Tây Hi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tiếp theo Hạ Phùng Tuyền lại đưa tay chỉ vào khổ đại cừu thâm đang chán chường nằm trên mặt đất mà nói tỉnh bơ: “Còn có nó nữa.”
Diệp Tây Hi lẳng lặng “ngắm nhìn” hắn, bỗng nhiên xoay người co giò bỏ chạy.
Cô chẳng cần quan tâm mình sẽ chạy đi đâu miễn là chỗ tránh xa khỏi tên đại ma vương này càng xa càng tốt là được rồi.
Khổ đại cừu thâm đương còn do dự một chút, cuối cùng cũng dứt khoát quyết định chạy theo Diệp Tây Hi.
Một người một chó chạy trên bãi cỏ trối chết chẳng để ý tý hình tượng nào cả, cứ thế cắm đầu chạy.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền hai bước rồi ba bước là đã đuổi kịp họ rồi, một tay kéo cánh tay của Diệp Tây Hi lôi đi, tay còn lại nhấc cổ khổ đại cừu thâm, phăm phăm tiến vào căn biệt thự.
“Đừng mà!!!!”
“Uông uông uông!!!”
Tiếng kêu thê lương của người và chó đồng thanh mà vang lên, vang vọng khắp không gian yên tĩnh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: