truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 35 – 36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chapter 35

Bước vào phòng, liền cảm thấy ngay không khí trong này đã xuống tới âm độ, lạnh thấu xương.
Hạ Phùng Tuyền ngồi trên ghế salon, không nói một lời. Hắn hơi cúi đầu, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, giống như những viên bảo thạch đen nhánh dưới đáy hồ, và giờ nó còn kết thêm môt lớp băng mỏng phía trên càng đáng sợ hơn.
“Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy?” Hạ Từ Viện thì thầm hỏi Hạ Hư Nguyên.
“Cô dâu đào hôn.” Hạ Hư Nguyên lời ít mà ý nhiều.
“Sao lại thế cơ chứ?”
“Ngẫm lại xem vì sao ngươi không muốn gả cho Mộ Dung Phẩm.”
Hạ Từ Viện tràn đầy cảm thông gật đầu: “Ta hoàn toàn hiểu được Tây Hi vì sao chạy trốn.”
Hạ Hư Nguyên liếc xéo cô một cái , liền nói: “Xem ra Mộ Dung Phẩm đã gặp ngươi rồi à.”
Hạ Từ Viện chống cằm, thản nhiên cười: “Không hổ là đệ đệ 9 tháng 10 ngày cùng ta chơi đùa trong bụng mẹ.”
“Ngươi đã làm gì hắn?” Hạ Hư Nguyên nhàn rỗi hỏi.
“Còn làm cái gì được nữa.” Hạ Từ Viện chậm rãi cảm thán: “Chẳng phải hắn rất thích giường sao? Ta đây sẽ làm cho hắn và cái giường cột chặt với nhau. Đúng rồi, lát nữa nhớ dẫn theo người tới phòng 1304 nhá, càng nhiều người càng tốt a!”
“Vì sao ngươi cho rằng ta sẽ giúp ngươi?”
“Bởi vì ngươi hiểu rõ mà, dựa theo những gì ta nói, nhất định sẽ được xem một màn vô cùng đặc sắc.”
Hạ Hư Nguyên khẽ mỉm cười: “Không hổ là muội muội 9 tháng 10 ngày cùng ta chơi đùa trong bụng mẹ.”
Lúc này, trưởng phòng an ninh mồ hôi mồ kê nhễ nhại chạy xộc vào, vội vàng tới trước mặt Hạ Phùng Tuyền báo cáo: “Hạ tiên sinh, chúng tôi vừa mới kiểm tra toàn bộ màn hình camera và phát hiện ra Diệp tiểu thư cùng với một nữ nhân mặc đồ đen chưa rõ danh tính trốn đi theo đường ống thông gió, thời gian ước chừng là khoảng nửa giờ trước, sau đó hai người họ đi theo đường mòn nhỏ hướng phía đông chạy thoát…”
Hạ Phùng Tuyền bỗng nhiên cắt đứt lời nói của hắn: “Cô ấy là bị bắt đi hay là tự nguyện đi?”
Trưởng phòng an ninh ấp a ấp úng nói: “Việc này thì…việc này thì…”
“Nói thật.”
“…Diệp tiểu thư trông không giống như bị ép buộc bắt đi.” Trưởng phòng an ninh nói xong, trong lòng run sợ, thế này chẳng phải là khẳng định cô dâu 100% đào hôn sao? Lão bản còn không nổi trận lôi đình?
Quả nhiên.
Hạ Phùng Tuyền nheo mắt lại, ánh mắt hiện lên đầy sát khí.
“Diệp Tây Hi, cô nhất định phải chết!”

“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!” Diệp Tây Hi xoa xoa mũi, cau mày nói: “Kỳ quái, là ai đang mắng mình thế không biết?”
“Cô không sao chứ?” Từ Như Tĩnh hỏi.
“Tôi không sao.” Diệp Tây Hi nhìn cánh tay phải cuốn băng trắng của Từ Như Tĩnh lo lắng hỏi: “Còn cô thì sao? Vết thương còn đau nữa không?”
“Tôi không có việc gì đâu.” Từ Như Tĩnh mỉm cười yếu ớt: “Tây Hi, cô không nên tới đây… Tôi đã báo thù được rồi nên có sao cũng chẳng có vấn đề gì, sống hay chết cũng thế mà thôi.”
“Cô đang nói linh tinh gì vậy.” Diệp Tây Hi an ủi: “Nếu thù đã báo được rồi, thì hãy quên hết đi, bắt đầu lại một cuộc sống mới đi.”
Từ Như Tĩnh chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía trước, không nói bất cứ điều gì nữa.
Diệp Tây Hi chẳng biết an ủi thế nào cho phải đành lui sang một bên.
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, tường, sàn nhà, trần nhà, tất cả đều bị sơn thành màu trắng, một màu trắng lạnh lẽo băng giá.
Nơi này chỉ có hai chiếc giường, đúng rồi, còn có một cái camera theo dõi nữa.
Nhưng mà, đối với kẻ bị giam cầm như cô mà nói thì căn phòng này cũng coi là thiên đường rồi.
Cho nên Diệp Tây Hi rất hài lòng.
Tới đây đã được hai ngày mà bọn chúng không có làm gì khác chỉ đem nhốt cô chung với Từ Như Tĩnh, chưa hề thực hiện bất cứ thí nghiệm nào cả.
Nhưng càng yên ả bình lặng như thế thì Diệp Tây Hi lại càng cảm thấy bất an hơn gấp nghìn lần.
Dù sao thì bọn chúng bắt cô đến đây làm gì có chuyện đơn giản là mời cô tới đây làm khách đâu.
Đang chìm đắm trong suy nghĩ thì cửa phòng đột nhiên bật mở.
Một nam một nữ bước vào.
Đối với Diệp Tây Hi, hai kẻ vừa bước vào kia cũng rất quen thuộc: nam nhân kia là Thành Phong còn cô ả kia đâu phải ai khác ngoài kẻ đã đưa cô tới đây – mỹ nhân lạnh lùng, cũng chính là em gái của Thành Phong, Thành Dư.
“Đi theo ta.” Thành Dư hướng Diệp Tây Hi lạnh lùng ra lệnh: “Du tiên sinh muốn gặp ngươi.”
Rốt cục thì cũng phải tới, Diệp Tây Hi từ từ đứng dậy, bước theo sau cô ta. Vừa bước ra đến cửa, quay đầu lại cô vẫn thấy Thành Phong đứng nguyên tại chỗ, không hề có ý định đi theo bọn họ.
Điều làm Diệp Tây Hi lo lắng nhất là ánh mắt của hắn. Ánh mắt hắn nhìn Từ Như Tĩnh đầy ham muốn.
Diệp Tây Hi vội vàng xoay người lại, chắn trước mặt Từ Như Tĩnh, nói: “Tại sao ngươi không đi?”
“Ta muốn ở lại thêm một chút, để cùng Từ tiểu thư đây ôn lại chuyện cũ.” Thành Phòng cười nhạt trả lời.
“Nếu đã như thế, thì ta đây cũng sẽ không đi.” Diệp Tây Hi cứng rắn nói.
“Ngươi cho rằng ở đây có kẻ nào tôn trọng ý kiến của ngươi ư?” Thành Phong vừa nói, đột nhiên vung tay lên hướng mặt Diệp Tây Hi định tát cô một cái.
Diệp Tây Hi phản ứng rất nhanh nhạy, vội vàng né tránh, đồng thời giơ chân cao lên đá vào hắn.
Cứ như vậy, hai người bắt đầu đánh nhau.
Nếu chỉ bàn đến thực lực thì cô và tên Thành Phong này không phân cao thấp, nhưng Diệp Tây Hi dường như đã quên mất còn có Thành Dư ở đây.
Cô ta thừa dịp Diệp Tây Hi còn chưa kịp chuẩn bị, từ phía sau đánh lén, khoá chặt hai tay Diệp Tây Hi.
Thành Phong chớp ngay thời cơ, một quyền nhắm ngay bụng Diệp Tây Hi.
Diệp Tây Hi cảm thấy bụng đau dữ dội, trong nháy mắt cả người liền xụi lơ, rũ xuống để mặc cho Thành Du lôi đi.
Cửa đóng sập lại, Thành Phong chậm rãi bước tới trước mặt Từ Như Tĩnh, vươn tay ra, nâng cằm của cô lên.
“Thật ra thì, ta vẫn luôn muốn nếm thử nữ nhân của Du Tư Nhân, đến tột cùng là có mùi vị như thế nào.” Thành Phong cẩn thận nhìn Từ Như Tĩnh, da của cô không giống như sành sứ mà giống như ngọc, không thô ráp, lạnh như băng.
Từ Như Tĩnh ngây ngốc, giống như không nghe thấy bất kì âm thanh nào, không nhìn thấy bất kì ai.
“Thiếu chút nữa thì ta quên mất, ngươi bây giờ cũng coi như chết một nửa rồi.” Thành Phong nhếch mép cười lạnh: “Lần trước chặt đứt cánh tay của ngươi làm cho ngươi đau đến không kịp kêu lên một tiếng… Còn bây giờ, như thế này thì sao nhỉ?”
Nói xong, hắn rất thô bạo xé toạc quần áo của Từ Như Tĩnh.
Da thịt cô trắng nõn mềm mại, sáng bóng như màu ngọc.
Thành Phong trong mắt tràn đầy dục vọng.

loading...

Chapter 36

Hắn muốn nhìn thấy Từ Như Tĩnh giãy dụa, giống như vô số lần cô giãy dụa như vậy trong ngực của Du Tư Nhân.
Da thịt trắng nõn kia nóng dần lên, đôi lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt cầu khẩn van nài cùng sự kháng cự có thể làm bùng lên ngọn lửa dục vọng của bất cứ tên đàn ông nào.
Hắn muốn nhìn cô giãy dụa.
Nhưng Từ Như Tĩnh vẫn như cũ âm thầm yên lặng, ánh mắt mờ mịt mệt mỏi.
Tốn bao nhiêu công sức như vậy nhưng cái mà hắn nhận được vẫn chỉ là một cái bóng, một cái bóng không có hồn.
“Vì báo thù cho cha mẹ mà ngươi đã vứt bỏ đi tình yêu đúng không?” Thành Phong khẽ liếm lấy vành tai của Từ Như Tĩnh, lạnh lùng nói: “Nếu ta cho ngươi biết một điều, kẻ thủ ác đã sát hại cha mẹ ngươi vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì sao nhỉ?”
Từ Như Tĩnh lông mi khẽ động.
“Thật ra thì kẻ đã giết cha mẹ ngươi không phải là Du Tư Nhân.” Thành Phong cười quỷ dị đầy hiểm ác: “Tất cả đều là do Du Tử Vĩ bày ra, vốn chỉ là định cho Du Tư Nhân nếm chút phiền toái nho nhỏ. Thật chẳng ngờ tới, ngươi cũng thật lợi hại, còn giúp chúng ta trừ khử được cái gai trong mắt này.”
Từ Như Tĩnh thân thể bỗng nhiên run rẩy, mặt cắt không một giọt máu nào, trắng bệch.
Thành Phong hài lòng nhìn cô: “Tốt lắm, ngươi rốt cuộc cũng sống lại rồi đấy!”
Nói xong, bất thình lình hắn chợt đẩy Từ Như Tĩnh bổ nhào xuống giường…

Diệp Tây Hi bị áp giải tới trước mặt Du Tử Vĩ.
“Diệp tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau.” Du Tử Vĩ mỉm cười nhìn cô.
“Mau thả ta ra! Các ngươi đã đáp ứng ta, bảo đảm không làm tổn thương Từ Như Tĩnh cơ mà!” Diệp Tây Hi rống to.
Du Tử Vĩ vẫn mỉm cười lịch thiếp như trước, nhưng nụ cười này không rõ hắn có hàm ý gì: “Tôi khi nào đáp ứng cô vậy?”
Diệp Tây Hi yên lặng.
Nói chuyện nghĩa lý với Du Tử Vĩ thật sự là khó không tưởng.
Du Tử Vĩ từ trên ghế đứng dậy.
Xem ra hắn sống rất sung sướng, chỉ là đã ngoài tứ tuần một chút bằng không tuổi trẻ hẳn cũng là một nhân vật điển trai đáng chú ý đây. Cho dù như thế thì cũng không thể không phủ nhận rằng đến bây giờ hắn vẫn còn có mỵ lực hấp dẫn.
Hắn nhếch mép cười không ngừng: “Tôi nghe nói Diệp tiểu thư đây hình như là không sợ đạn bạc phải không?”
“Thế sao?” Diệp Tây Hi hơi châm chọc nói: “Tôi cũng nghe đồn như thế.”
“Tôi đã xem qua những thí nghiệm của Du Tư Nhân , máu của cô quả thực miễn dịch đối với bạc. Cho nên, về lý thuyết mà nói chỉ cần người sói thay máu của cô, tự nhiên sẽ có được khả năng đặc biệt này của cô.”
“Cái ông cần là máu của tôi, phải không?” Diệp Tây Hi nhìn hắn.
“Ai mà chẳng muốn mình không có nhược điểm, không phải sao?” Du Tử Vĩ hỏi ngược lại.
“Đã như vậy thì sao không trực tiếp rút cạn máu của tôi đi, còn cần phí nhiều khí lực như vậy giải thích cho tôi làm gì?” Diệp Tây Hi cười lạnh.
“Cô biết rồi đấy, vết thương trí mạng của người sói là ở tim. Mặc dù cô không sợ bạc nhưng nếu đạn bạc mà ghim vào trái tim cô thì ai biết được điều gì.” Giọng nói của Du Tử Vĩ dị thường ôn hoà, giống như đang thương lượng một chuyện rất bình thường: “Đến tột cùng không biết cô có bỏ mạng vì nó hay không, bây giờ chúng ta cùng làm thí nghiệm là biết liền ha!”
Dứt lời, hắn lôi ra một khẩu súng bạc, chĩa về phía Diệp Tây Hi.
Diệp Tây Hi đánh rùng mình một cái, đang định tránh đi thì Du Tử Vĩ quay sang nháy mắt một cái, Thành Dư đã nhanh chóng lấy ra một cái bình nhỏ màu trắng, hướng trên mặt Diệp Tây Hi phun một luồng hơi.
Diệp Tây Hi chỉ kịp cảm nhận mùi cay cay xộc vào mũi sau đó cả người cô như nhũn ra, co quắp ngã xuống đất.
Du Tử Vĩ chậm rãi bước từng bước tới trước mặt cô, nhẹ giọng nói: “Có thể sẽ hơi đau một chút, cô cố gắng chịu đựng nhé!”
Diệp Tây Hi nhìn nòng súng đen ngòm kia, không thể thấy đáy của nó.
Tiếp theo, cô nhìn thấy ngón tay Du Tử Vĩ từ từ chạm vào cò súng…
“Đoàng!!!!”
Thành Phong sợ hãi ngước mắt lên nhìn người trước mặt mình, bởi vì quá mức kinh ngạc mà hắn không có thời gian để ý đến cánh tay của mình đã bị kẻ nào đó bắn trọng thương.
“Làm sao có thể…làm sao có thể…?!” Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn cảm thấy kinh hoàng như vậy, giống như nhìn thấy ma quỷ hiện hình.
Trả lời hắn lại là một tiếng súng nữa— tai phải của Thành Phong bị đạn bắn thủng, máu tươi tuôn xối xả.
Hắn đau đớn quằn quại, rên rỉ kêu lên.
“Ngoài tay của cô ấy, tai của cô ấy…Ngươi còn chạm qua chỗ nào nữa?” Du Tư Nhân bước ra từ bóng tối, khẩu súng trong tay khói bốc lên nghi ngút. Hắn nhìn từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân từ từ đánh giá Thành Phong, ánh mắt di chuyển đến từng chô đều lạnh lẽo kết thành băng: “Đúng rồi, còn có miệng của ngươi nữa.”
Lời vừa dứt, miệng Thành Phong lại thêm một lỗ thủng, lúc này đây, hắn thống khổ vô cùng, sống không bằng chết đau đớn ngã lộn nhào trên mặt đất.
Nhưng mà hắn không cam lòng cứ như vậy chết đi, hắn muốn giãy dụa đến cuối cùng.
Thành Phong nhịn đau đớn xuống, hoá thân thành sói, lấy đà hướng Du Tư Nhân mà nhảy vọt tới.
Khoảng cách chỉ còn một thước nữa thôi thì hắn đột nhiên lại cảm thấy cơn đau đớn từ ngực mình truyền tới.
Sau đó cả người hắn không còn chút sinh lực nào, chậm rãi đổ xuống mặt đất.
Hắn đã không còn có thể mở mắt ra được nữa.
Du Tư Nhân bước qua cái xác của Thành Phong, đi tới trước mặt Từ Như Tĩnh, cởi áo khoác của mình ra, khoác thật chặt lên người cô.
“Nhìn thấy anh rồi, em có gì muốn nói không?” Hắn hỏi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: