truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 21 – 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chapter 21

A Khoan ngừng cười hỏi: “Tại sao?”
“Nếu như không phải vì sinh muội ra trên đời này thì mẹ muội cũng không phải lìa xa cõi đời.” Diệp Tây Hi vẻ mặt ngày càng thê lương hơn, “Người sói và người bình thường rất hiếm khi có thể sinh được con nối dõi, cho dù thành công đi chăng nữa thì người mẹ cũng phải hy sinh tính mạng mình…Thật ra thì mẹ có lẽ là do muội hại chết.”
Diệp Tây Hi cúi thấp đầu, trong đáy mắt hoàn toàn là sương mù bao phủ.
Trong phòng bếp một hồi lâu im lặng đến lạ thường, chỉ còn lại ánh lửa hồng bập bùng trên bếp.
Bỗng nhiên, cốc nước hoa quả trên tau Diệp Tây Hi bị người nào đó cướp mất, cô ngẩng đầu nhìn, A Khoan cầm lấy, tu một hơi.
“Thật ra thì, mẹ của muội cũng sớm biết điều đó rồi, muội cùng bà ấy không thể cùng tồn tại được.”
“Hả?” Diệp Tây Hi vô cùng chấn động: “Vậy…vậy…vậy tại sao vẫn muốn sinh ra muội cơ chứ?”
“Ca không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra nhưng biết chắc chắn một điều—nếu như Mạt Tâm thực không mong muốn có muội thì bà ấy hoàn toàn có đủ cơ hội để xoá sạch muội rồi.Vì vậy nên, bà ấy sinh ra muội bằng mọi giá cũng bởi bà ấy coi mạng sống của muội còn quý giá hơn ngàn lần mạng sống của bà ấy…cho nên cho dù muội có quay ngược lại thời gian về thời điểm đó thì cũng không thể ngăn cản được sự ra đời này của muội đâu.” A Khoan nghiêm mặt, vừa đau buồn vừa thê lương. “Đối với Mạt Tâm, muội chính là một báu vật vô giá.”
Diệp Tây Khi khẽ ngả đầu lên vai A Khoan, cảm thấy phần nào được an ủi, lòng ấm áp vô cùng.
“A Khoan.”
“Gì?”
“Không ngờ được rằng huynh cũng có những lúc bình thường, chao ôi!”
“…”
“Đúng rồi, huynh có biết rõ sự tình Du gia không?” Diệp Tây Hi tò mò “Cha hắn qua đời rồi sao? Tại sao quan hệ giữa hắn và mẹ hắn lại tồi tệ như vậy? Còn nữa, kẻ mà hắn muốn đối phó là ai vậy?”
“Chuyện xảy ra đã lâu như vậy rồi, huynh làm sao mà biết chứ.” A Khoan nhanh chóng lắc lắc đầu phủ nhận. “Huynh với mấy người muội so sánh cũng chẳng hơn bao nhiêu tuổi đâu.”
“Thiếu gia của tôi ơi,” Diệp Tây Hi trong mắt loé sáng kì dị: “Muội đã xem lén chứng minh thư của huynh rồi, biết được tuổi thật sự của huynh rồi đấy.”
Mặt A Khoan nhất thời cứng đờ.
“Mau nói cho muội biết, nếu không muội sẽ đi bố cáo thiên hạ biết tuổi thực của huynh.” Diệp Tây Hi uy hiếp.
A Khoan không còn cách nào khác, đành lôi toàn bộ những việc mình biết ra kể cho cô nghe.
Thì ra là, cha của Du Giang Nam vốn là chủ nhân đích thực của Du gia, nhưng 10 năm về trước, ông ấy bị anh trai mình mưu sát, chuyện này được điều tra đến cùng, sự thật bị phơi bày nên anh trai ông cũng mất mạng theo. Cuối cùng Du gia hoàn toàn rơi vào tay Du Tử Vĩ, em trai của ông danh chính ngôn thuận trở thành chủ nhân của Du gia, hơn nữa còn cưới mẹ của Du Giang Nam- Liễu Vi Quân.
“Vậy là Du Giang Nam vì bất mãn mẹ mình tái giá cho nên quan hệ giữa hai bọn họ mới tồi tệ như thế à?” Diệp Tây Hi hỏi.
A Khoan lắc đầu: “Thật ra thì chuyện này vẫn còn rất nhiều lời đồn đại, có kẻ nói kẻ chủ mưu chính là Du Tử Vĩ mà Liễu Vi Quân lại là tòng phạm, cái ngừoi anh trai đã chết kia chỉ là vật thế thân chết thay mà thôi.”
Diệp Tây Hi bỗng cảm thấy các đầu ngón tay mình tê dần dần, lạnh buốt.
“Không ai biết chân tướng của sự việc, chẳng qua là Du Giang Nam cứ thế trưởng thành mà quan hệ với vị cha dượng này vẫn không cải thiện chút nào. Huynh nghĩ, sở dĩ bắt muội đi cũng chỉ vì sớm có ngày đòi lại vị trí chủ nhân đích thực của Du gia từ tay Du Từ Vĩ mà thôi.”
Diệp Tây Hi trầm mặc lắng nghe, rất lâu không có mở miệng nói câu nào cả.

Vài ngày sau, Diệp Tây Hi đang nằm trên ghế salon xem ti vi, tự nhiên có một đám người lạ kéo vào, chẳng nói chẳng rằng lôi tuột cô vào phòng, thử quần áo, đeo đồ trang sức đầy người, trang điểm, làm tóc, quay cô mòng mòng choáng váng đầu óc.
Vất vả lắm đám ngừoi này mới chịu dừng lại, lúc này Diệp Tây Hi mới phát hiện Hạ Phùng Tuyền bước vào.
“Làm cái gì vậy?” Diệp Tây Hi cau mày.
Hạ Phùng Tuyền không thèm để ý đến cô, trực tiếp bước đến hỏi cô gái có dáng dấp của một nhà thiết kế bên cạnh cô “Ai Văn, đã chuẩn bị xong hết chưa?”
“Anh nhìn sẽ biết.” Ai Văn hớn hở kéo Diệp Tây Hi đến trước mặt, xoay xoay nói: “Xem đây, thật là một kiệt tác, đây là bộ lễ phục dạ hội màu xám nhẹ nhàng mà tinh tế, còn có pha chút cung đình cổ xưa, bây giờ cô ấy đặc biệt đẹp mê người, thắt lưng cao, cổ váy thiết kế thấp làm nổi bật bộ ngực hoàn mỹ cùng cái eo thanh mảnh của cô ấy, vô cùng gợi cảm a~”
“Còn nữa,” Ai Văn nâng cằm Diệp Tây Hi lên: “Hãy nhìn khuôn mặt này đi, quá perfect! Thật đẹp a! càng nhìn ánh mắt này, ánh mắt, lỗ mũi, lỗ mũi này…”
“Nói nhảm, cô nhìn thế nào mà mắt thành lỗ mũi vậy?” Diệp Tây Hi không nhịn được hỏi.
Nghe vậy, Ai Văn mặt lập tức tối xầm lại, xoay người nói với Hạ Phùng Tuyền: “Chú ý, đợi lát nữa tuyệt đối không được để cô ấy mở miệng nói chuyện.”
Hạ Phùng Tuyền nhìn Diệp Tây Hi từ trên xuống dưới, trong mắt tràn ngập ý tán thưởng: “Bây giờ cô cảm thấy thế nào?”
Diệp Tây Hi hướng phía gương nhăn nhăn mặt nói: “Hình như không giống mọi ngày cho lắm.”
“Đó là dĩ nhiên.” Ai Văn xen mồm vào: “Cô nhìn lại mấy thứ bình thường cô mặc đi: áo sơ mi, quần jean, giày vải bạt, ai nhận ra cô là nam hay nữ cơ chứ?”
“Uy, tôi đang nữ tính hoá có được hay không?” Diệp Tây Hi kháng nghị.
“Thế á? Sao tôi chẳng thấy gì nhỉ?” Ai Văn dò xét cô một cái, sau đó xoay xoay cổ cho đỡ mỏi một chút rồi tới chỗ Hạ Phùng Tuyền nói: “Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, tối nay mọi người trong bữa tiệc ấy sẽ đều phải ngoái nhìn cô ấy.”
Diệp Tây Hi tò mò: “Rốt cuộc thì đó là bữa tiệc nào vậy?”
Hạ Phùng Tuyền ánh mắt chợt loé lên: “Đến lúc đó, bản thân cô tự nhiên sẽ biết thôi.”
Diệp Tây Hi một lúc thì xong, lập tức được đưa tới phòng khách, mọi người phản ứng rất đa dạng.
Từ Như Tĩnh phản ứng cũng bình thường thôi, mắt sáng lên, không khỏi tán thưởng : “Tây Hi, hôm nay cô thật là xinh đẹp!”
A Khoan thì sờ sờ bộ váy của cô, gật đầu đắc ý: “Cái này chất vải thật tốt a, nha đầu, muội mặc xong nhớ đừng ném đi nha, ca muốn giữ lại làm khăn lau.”
Còn Hạ Hư Nguyên thì vẫn im lặng nhìn cô hồi lâu, rốt cuộc kết luận: “Trọng lượng mỡ của cô là 17%.”
“Nói quá chuẩn a!” Diệp Tây Hi ngạc nhiên: “Làm sao anh biết?”
Hạ Hư Nguyên rất chậm chạp từ tốn đáp lại: “Bởi vì hôm qua tôi mới giải phẫu một tử thi nữ vóc dáng không khác cô là mấy, trọng lượng mỡ của cô ta chính là 17%”
Nghe vậy, mọi người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Được rồi,chúng ta đi thôi!” Hạ Phùng Tuyền ngó đồng hồ đeo tay, thúc giục.
“Tôi đi đây, Như Tĩnh nếu cô thấy nhàm chán quá thì có thể chơi game, hoặc đọc tiểu thuyết, hoặc cũng có thể xem phim, nhưng nhớ cho kỹ, ngàn vạn lần tuyệt đối không được ăn đồ tên Hạ Hư Nguyên đưa đâu…” Diệp Tây Hi còn chưa nói hết câu đã bị Hạ Phùng Tuyền kéo phắt ra ngoài.
Nhìn bóng dáng hai người đùa giỡn nhau, Từ Như Tĩnh lắc đầu cười.
Kết quả là y như lời Tây Hi nói, ở nhà một mình quả thực rất nhàm chán, Từ Như Tĩnh quyết định giúp A Khoan dọn dẹp phòng.
Bước lên lầu, sau khi quét dọn sạch sẽ phòng Tây Hi, cô bước sang phòng Hạ Phùng Tuyền.
Bên trong phòng nhìn rất sạch sẽ gọn gàng chỉ có ga trải giường hơi nhăn nhúm, Từ Như Tĩnh bước tới cầm gối lên chỉnh sửa lại cho gọn gàng hơn.
Lúc này, bên dưới gối lộ ra một tờ báo.
Từ Như Tĩnh không có thói quen lật xem đồ người khác, nhưng lần này chẳng biết tại sao, cô lại không kịp suy nghĩ gì đem tờ báo lên, đọc thử.
Vừa nhìn xong tin đầu tiên trên trang nhất, sắc mặt cô đều trắng bệch, ánh mắt vô hồn trống rỗng, không còn bất cứ cảm xúc nào nữa.

loading...

Chapter 22

Trên xe, Diệp Tây Hi ngồi nghiêm chỉnh, hai tay đặt ngay ngắn lên đầu gối, lưng cũng cứng đờ thẳng tắp.
“Sặc, sao cô cứ ngồi cứng ngắc như bị điểm huyệt thế hả?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
“Tôi sợ làm nhàu bộ váy này, với cả làm đầu tóc bị rối bù lên nữa.” Diệp Tây Hi rất thành thật trả lời: “Đến lúc ấy anh lại mắng tôi không biết giữ thể diện cho anh.”
“Đừng lo lắng.” Hạ Phùng Tuyền cười nhạt rồi nói: “Đến lúc đó tôi liền giả bộ không quen biết cô là được ấy mà.”
Đối với những lời cay độc châm chích của hắn cô đã tập dần thành thói quen, Diệp Tây Hi không thèm để ý, lại tiếp tục hỏi: “Đúng rồi, rốt cuộc thì chúng ta đang đi đâu vậy?”
Hạ Phùng Tuyền chống cằm quay lại nhìn cô, bộ dạng như đang chờ đợi một việc gì đó hay ho sắp sửa diễn ra vậy. Tiếp theo, hắn nhẹ nhàng nói: “Du gia.”
“Cái gì???” Quả nhiên, Diệp Tây Hi lớn tiếng thét lên.
“Tôi nói, bây giờ chúng ta đang trên đường đến Du gia.” Hạ Phùng Tuyền không chút hoang mang nhắc lại một lần nữa.
“Tại sao? Tại sao? Tại sao lại muốn đưa tôi đến Du gia?” Diệp Tây Hi lắp bắp hỏi.
“Điều này phải hỏi những gì cô đã làm ấy.” Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng trả lời.
Nhớ tới những ngày sống kiếp sống như một con chuột bạch thí nghiệm, Diệp Tây Hi bị doạ sợ hãi mồ hôi chảy đầm đìa, liên tục cầu xin, không ngừng nhận lỗi lầm: “Tôi sai rồi, tôi thề sẽ không dám cho vào cà phê của anh chút nước tiểu nữa.”
Hạ Phùng Tuyền nhíu mày nguy hiểm: “Còn gì nữa không?”
“Tôi sẽ không bao giờ cho thêm vào cơm hải sản của anh mấy con tôm đã hết hạn nữa đâu.”
“Và quan trọng nhất là??” Trong mắt Hạ Phùng Tuyền phóng ra những tia giết người, ánh mắt sắc lạnh.
“Còn nữa, còn nữa,” Diệp Tây Hi cắn răng quyết định, nói nhỏ: “Tôi sẽ không dám lấy ảnh đồng tính luyến ái của anh tung lên mạng, báo hại điện thoại của anh bị người ta gọi tới quấy rối liên tục nữa.” 
“Cô giỏi lắm!” Hắn phóng ánh mắt hình viên đạn như muốn bóp chết cô.
“Tôi không dám nữa.” Diệp Tây Hi vội vàng cầu xin tha thứ: “Đừng đem tôi đến nơi đó.”
Hạ Phùng Tuyền nhìn cô, cười đến người khác cũng cảm thấy rét lạnh: “Đã muộn rồi.”
“Không!!!!!!!!!!”
Diệp Tây Hi thê thảm không ngừng gào thét mà chiếc xe vẫn bon bon hướng Du gia đi tới.
“Thì ra là một bữa tiệc sinh nhật, làm tôi sợ muốn chết.” Đến nơi, Diệp Tây Hi mới kịp biết đây là bữa tiệc mừng sinh nhật Liễu Vi Quân.
Miễn là người sói của gia tộc có uy tín danh dự thì đều được mời đến, mặc dù Du Hạ hai nhà trước nay luôn bất hoà, nhưng vì thể diện nên đành miễn cưỡng mời Hạ gia.
Bữa tiệc này đặc biệt xa hoa, quần áo đầu tóc của các vị khách đều cầu kì đẹp đẽ, ăn uống linh đình, thức ăn ngon, rượu hảo hạng, có đội ngũ phục vụ được huấn luyện chuyên nghiệp, có màn biểu diễn Violon rất hoành tráng.
Mọi thứ ở đây đều rất hoàn mỹ.
Diệp Tây Hi đột nhiên nghĩ tới những vị khách cao quý đang ngồi ung dung trên ghế khách kia lại nghĩ tới tình hình của mình bây giờ, cảm giác có chút quái quái.
“Ở đây thế này có thể có nguy hiểm gì không? Chúng ta bây giờ đang đứng trên địa bàn của Du gia mà?” Diệp Tây Hi khẩn trương hỏi thăm.
“Trước mặt mọi người, bọn họ sẽ không dám hành động lỗ mãng thiếu suy nghĩ thế đâu.”
Diệp Tây Hi nghe vậy đang dần cảm thấy yên tâm, lại nghe Hạ Phùng Tuyền chậm rãi tiếp tục bổ sung: “Tuy nhiên, bọn họ rất có thể nhân lúc cô lơ ngơ lạc ở đây mà chớp thời cơ chộp lấy.”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi vội vàng gắt gao túm chặt cánh tay của Hạ Phùng Tuyền, một giây cũng không chịu buông, cho đến khi nhìn thấy rõ nụ cười âm thầm, nham hiểm của hắn cô mới phát hiện ra mình bị lừa, vội buông tay ra, giọng nói có chút hờn dỗi: “Hạ Phùng Tuyền ,anh thật là nhàm chán.”
“Bất kể nhàm chán hay không, tối nay cô nhất định phải luôn trong tầm mắt của tôi.” Hạ Phùng Tuyền đưa tay nắm chặt hông cô, kéo cô lại gần sát hắn.
“Tay của anh, không nên đặt ngang hông tôi, rất bất tiện a~” Diệp Tây Hi khó chịu quyết giãy dụa, nghĩ cách xa hắn một chút.
Hạ Phùng Tuyền không buông tay, chỉ cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ghé sát tai cô mà nói: “Tay của tôi chỉ đặt trên hông bạn gái, hoặc…trên ngực, cô chọn đi.”
“…”
“Như thế nào?”
Diệp Tây Hi bình tĩnh trả lời: “Hay là đặt ngang hông đi.”
Vậy nên, khoảng thời gian tiếp theo, Hạ Phùng Tuyền liền ôm Diệp Tây Hi an tĩnh đứng ở một góc phòng.
Nhưng mà vì Hạ Phùng Tuyền là người kế nghiệp của Hạ gia, mọi người tự nhiên đều muốn làm quen lấy lòng hắn cho nên toàn bộ đều đổ xô vây quanh hai người họ.
Diệp Tây Hi chỉ có thể làm theo chỉ thị của Hạ Phùng Tuyền, mỉm cười mỉm cười, tiếp tục mỉm cười, cho đến khi cơ mặt rút gân.
Đang mệt muốn chết bỗng nhiên cô cảm thấy như có ai đó đang quan sát mình, Diệp Tây Hi quay đầu, trong đám người hỗn loạn này có một bóng dáng cao mảnh khảnh.
Gương mặt anh tuấn, dáng người mảnh khảnh, khí chất nho nhã cao quý, vô cùng an tĩnh trầm mặc.
Du Giang Nam?
Ánh mắt Diệp Tây Hi vẫn dõi theo bóng dáng ấy, cho đến khi vành tai tự nhiên thấy nhói đau, làm cô nhanh chóng định thần lại.
“Anh làm cái gì vậy, sao lại cắn tôi?” Diệp Tây Hi che lỗ tai, ngẩng đầu chất vấn.
Hạ Phùng Tuyền không nói gì chỉ nhẹ nhàng cúi xuống liếc cô một cái.
Thật sự là không thể chịu nổi loại cực hình xã giao này nữa, Diệp Tây Hi viện cớ đi toilet, định bước đến ban công hóng mát một chút.
Nhưng ở đó đã có hai người đến trước cô.
“Sinh nhật của mẹ, ngươi lại đến tay không, ngươi không cảm thấy như thế rất quá đáng sao?” Liễu Vi Quân nói.
Du Giang Nam ngồi trên lan can đá, nhẹ giọng nói: “Hết thảy mọi thứ bà đều có đủ, chẳng phải sao?”
Liễu Vi Quân không để ý đến sự châm chọc trong lời nói của con trai,chỉ tiếp: “Biết món quà sinh nhật ta muốn nhất ở ngươi là điều gì không?”
Du Giang Nam không lên tiếng, chỉ nhìn về phía chân trời xa, như ẩn như hiện ánh trăng rằm.
“Mẹ muốn con đừng đối nghịch với ông ấy nữa.” Liễu Vi Quân nhẹ nhàng nói: “Con có thể đồng ý với mẹ không?”
Du Giang Nam lạnh lùng đáp: “Vĩnh viễn không có khả năng.”
“Đây là câu trả lời chắc chắn của ngươi?” Liễu Vi Quân lắc đầu: “Ngươi còn nhớ đến tình mẫu tử nữa không?”
“Gả cho kẻ đã giết hại chồng mình, bà còn nhớ đến tình vợ chồng chứ?” Du Giang Nam trong lời nói không bộc lộc chút cảm xúc nào, nhưng cũng chính bởi như thế mà làm cho nó trở nên đặc biệt lạnh lùng, vô cảm.
Liễu Vi Quân nghiêm mặt: “Đã đến lúc ta phải đi cắt bánh ngọt rồi, ta hy vọng sẽ có một ngày sinh nhật vui vẻ, vì thế, mời ngươi về đi.”
Nói xong không đợi Du Giang Nam trả lời, bà ta bước nhanh xuống lầu.
Không bao lâu, bên dưới vang lên tiếng chúc mừng, tiếng ca hát vui vẻ, từng nhịp từng nhịp vang tới, 
Du Giang Nam dựa lưng vào cột đá cẩm thạch tròn, yên lặng ngắm nhìn bầu trời đêm.
Đang trong lúc Diệp Tây Hi nghĩ rằng cái không khí trầm mặc này sẽ vĩnh viễn kéo dài như thế thì bỗng nhiên Du Giang Nam lên tiếng: “Đứng ở chỗ đó, cô không thấy mỏi sao?”
Diệp Tây Hi đành phải đi ra, lẩm bẩm nói: “Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý nghe lén.”
“Xin lỗi ư?” Du Giang Nam mỉm cười cô độc “Giữa chúng ta, người nên nói lời xin lỗi, phải là tôi mới đúng.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: