truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 13 – 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chapter 13
Hạ Phùng Tuyền vội vàng đạp phanh.
Con vật đang bám trên mui xe liền bị đánh văng ra ngoài, lật hai vòng trên không rồi tiếp đất rất nhẹ nhàng.
Diệp Tây Hi nhìn kĩ, đó là một con sói lông trắng, mắt bên phải còn có một vết sẹo nhợt nhạt.
Du Tư Nhân.
Hắn hoá thân thành sói đuổi tới rồi.
Chỉ thấy Du Tư Nhân lạnh lùng liếc nhìn hai người họ, đôi con ngươi màu xanh nhạt ẩn chứa sự cuồng sát tàn bạo.
“Diệp Tây Hi.”
“Gì?” Diệp Tây Hi nuốt khan nước bọt, kiềm chế nỗi sự hãi trong lòng mình.
“Gom quần áo của tôi lại, sau đó lái xe dọc theo con đường này thẳng hướng về phía trước, đợi lát nữa tôi sẽ đuổi theo.”
“Cái gì??” Diệp Tây Hi lúc này dường như không thể tiêu hoá nổi những điều hắn vừa nói.
Hạ Phùng Tuyền cũng không rảnh mà giải thích, mở cửa xe, rồi bước ra ngoài, trong nháy mắt liền hoá thành sói, tiếp theo hướng Du Tư Nhân mà phóng tới, vứt lại một đống quần áo.
Diệp Tây Hi lúc này mới tỉnh ngộ, luống cuống bước vội xuống xe nhặt từng thứ lên.
Nhặt đến cái cuối cùng, Diệp Tây Hi đưa tay ra rồi dừng giữa không trung, làm thế nào cũng không xuống tay được – đó là một chiếc quần lót màu đen rất khiêu gợi
Do dự một lúc, Diệp Tây Hi khẽ cắn răng, rốt cuộc đầu hàng, đem đống quần áo vừa nhặt xong vứt hết vào trong xe, khởi động rồi lái vụt về phía trước.
Du Tư Nhân nhào tới rất nhanh để ngăn cản lại bị Hạ Phùng Tuyền chặn lại.
Hai con sói lao vào cắn xé nhau, toàn những tiếng nhai xé, gầm gừ– đây là những hình ảnh cuối cùng mà Diệp Tây Hi nhìn thấy qua kính chiếu hậu.
Dọc con đường thẳng phía trước, bốn bề đều là rừng cây rậm rạp, màn đêm bao phủ, yên tĩnh và đáng sợ.
Diệp Tây Hi trong lòng càng ngày càng tĩnh lặng.
Đã lâu như vậy, Hạ Phùng Tuyền sao còn chưa đuổi theo, chẳng lẽ là…xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi?
Nghĩ tới đây, Diệp Tây Hi vội vàng lắc đầu. Không thể nào, hắn hung dữ như vậy, làm sao có thể để thua con sói điên kia được a.
Nhưng mà,nhỡ chẳng may có chuyện gì, vạn nhất hắn…
Nhớ lại hình ảnh nam sinh nọ bị đàn sói cắn xé, Diệp Tây Hi bỗng nhiên rùng mình ớn lạnh.
Nói như vậy, nếu Hạ Phùng Tuyền thực sự bị bọn chúng bắt được thì nhất định sẽ bị bọn chúng phanh thây xẻ thịt nói không chừng đến một mẩu xương vụn cũng bị tha đi tứ phương ấy chứ.
Tiếng cọ xát chói tai phá vỡ màn đêm yên tĩnh, Diệp Tây Hi chợt phanh xe lại, sau đó gục đầu lên tay lái, trong lòng vô cùng sợ hãi, bối rối.
Nói cho cùng, Hạ Phùng Tuyền làm nhiều việc như vậy, cũng chỉ vì cứu cô, nếu như hắn vì vậy mà hi sinh thì cô cả đời cũng áy náy với lương tâm.
“Không được, nhất địnhphải trở lại xem hắn một chút!” Diệp Tây Hi ngẩng đầu, vẻ mặt kiên định bằng bất cứ giá nào cũng phải làm.
Đang chuẩn bị khởi động xe, trên bả vai bỗng nhiên có một lực rất nặng vỗ lên.
“A!!!!!!”
Diệp Tây Hi bị doạ sợ chết khiếp kêu lớn, nhưng rất nhanh có một bàn tay to đã bịt chặt lấy miệng cô: “Diệp Tây Hi, cô câm miệng cho tôi!”
Giọng nói của Hạ Phùng Tuyền?
“Anh không có chết a!” Diệp Tây Hi gỡ tay của hắn ra, vui mừng quay đầu lại, không ngờ vừa quay lại liền đập thẳng vào mắt cô là hình ảnh Hạ Phùng Tuyền người trần như nhộng đang ngồi trên ghế sau, cô nhất thời ngây người.
“Du Tư Nhân quả lợi hại thật, giữ chân tôi rất lâu, thật vất vả lắm mới thoát thân được.” Hạ Phùng Tuyền vươn tay nói: “Đem quần áo của tôi lại đây.”
Diệp Tây Hi ngơ ngác gật đầu, cầm đống quần áo đưa cho hắn rồi chậm rãi xoay người, lẩm bẩm làu bàu: “Mình không nhìn thấy, thật sự là chưa có nhìn thấy, một chút cũng chưa có thấy gì hết.”
“Diệp Tây Hi.” Hạ Phùng Tuyền đột nhiên cắt đứt đoạn độc thoại của cô.
“Gì?”
“Quần lót của tôi đâu?”
“…”
“Tôi hỏi, quần lót của tôi đâu?”
“ây da, có thể là lúc ấy quá khẩn trương, cho nên,tôi, quên nhặt mất rồi.”
“Là quên mất không nhặt, hay là cô cố tình vứt nó lại.”
“…”
“Trả lời đi.”
Diệp Tây Hi bị bức tới đường cùng, căm phẫn mà hỏi ngược lại: “Làm sao anh có thể để cho một thiếu nữ như tôi giúp anh nhặt … quần lót… được cơ chứ?”
“Bất kể như thế nào,” Hạ Phùng Tuyền chỉ lẳng lặng nhìn cô “Diệp Tây Hi, cô nhớ cho kĩ, cô còn thiếu tôi một cái quần lót đấy.”
“…”
—–
Một giờ sau, Hạ Phùng Tuyền đưa Diệp Tây Hi trở về nhà an toàn.
Đó là một ngôi biệt thự trên núi, cổ kính nhưng vẫn rất sang trọng.
Vừa xuống xe, Diệp Tây Hi đã thấy ngay Diệp cha đang đứng trước cửa đợi cô, cô vội vã chạy về phía trước nhào tới ôm cha.
Chờ hai cha con họ nói chuyện xong, Hạ Hồng Thiên mới từ từ bước ra.
“Tây Hi, đây là biểu ca của mẹ con.” Diệp cha giới thiệu.
“Bá bá.” Diệp Tây Hi đứng trước mặt vị lão gia tuổi trung niênkhí độ bất phàm này có cảm tình rất tốt, nhanh chóng gọi thân mật.
Hạ Hồng Thiên thật cẩn thận nhìn Diệp Tây Hi, sau đó khẽ thở dài: “Đứa nhỏ này, càng lớn lên ánh mắt càng giống Mạt Tâm như đúc.”
Diệp Tây Hi lại nhớ tới lời Hạ Từ Viện nói lúc trước, do dự lung túng hỏi: “Mẹ con, cũng là người sói sao?”
Diệp cha sờ sờ tóc con gái yêu, khẽ cười nói: “Tây Hi, bây giờ con đi ngủ trước đi, sáng mai chúng ta trở về nhà rồi, đến lúc đó, cha sẽ đem toàn bộ sự thật nói cho con biết rõ, được không?”
Diệp Tây Hi đành vâng lời gật gật đầu.
“Phùng Tuyền, mau đưa biểu muội của con đến phòng của con bé đi.” Hạ Hồng Thiên gọi con trai.
Nghe vậy, Diệp Tây Hi cùng Hạ Phùng Tuyền lông mày đồng thời nhảy dựng lên.
“Có vấn đề gì sao? Làm gì mà ngạc nhiên dữ vậy?” Hạ Hồng Thiên cùng Diệp cha đối với phản ứng của hai đứa con cưng cảm thấy rất rất kỳ quái.
“Không có gì ạ.” Hạ Phùng Tuyền hướng về phía Diệp Tây Hi khẽ mỉm cười: “ Biểu muội, mời đi theo a.”
“được thôi, biểu ca.” Diệp Tây Hi cũng cười đáp lễ nhưng cười mà như không cười.
Hai người cứ tiếp tục như vậy mà đi lên lầu.
Lúc này, Hạ Từ Viện từ trên lầu đi xuống, đụng phải Hạ Hư Nguyên đang yên vị trên ghế salon: “Làm sao mà hai người kia trên mặt như bị cấu véo, nhăn như khỉ vậy?”
“Có thể có gian tình gì sao?” Hạ Hư Nguyên không ngẩng đầu, vẫn như cũ nhìn chăm chú vào hình ảnh thi thể đã được giải phẫu trên tay, nhàn rỗi hỏi: “Cô bé ngươi mang về đâu rồi?”
“Ngươi nói Như Tĩnh a, ta vừa mới làm cho cô ấy ngủ xong.” Hạ Từ Viện từ tốn ngồi xuống bên cạnh Hạ Hư Nguyên, lắc đầu: “Thật đáng thương, ngủ thiếp đi mà vẫn mơ thấy ác mộng, miệng không ngừng lẩm bẩm sợ tên khốn Du Tư Nhân kia bắt lại.”
“Ngươi xem ra có vẻ rất đồng cảm với cô bé kia a” Hạ Hư Nguyên nói.
“Bởi vì chúng ta đồng bệnh tương lân a!” Hạ Từ Viện dùng tay bóp chặt cằm mình, ánh mắt ai oán: “Đều gặp phải những tên nam nhân khốn khiếp a~”
“Là sao?” Hạ Hư Nguyên liếc nhìn cô một cái “Ta sao lại cảm thấy lão công của ngươi đối với ngươi rất tốt a!”
“Hạ Hư Nguyên, ngươi muốn ta nói bao nhiêu lần nữa đây, Mộ Dung Phẩm, hắn không phải là lão công của ta.” Hạ Từ Viện cau mày.
Hạ Hư Nguyên bình tĩnh chỉ ra: “Nhưng trên cơ sở pháp luật, hai ngươi đúng là vợ chồng hợp pháp.”
“Tên khốn đó, lại dùng thủ đoạn hèn hạ, hại ta không thể nào xin được giấy ly hôn a~” Hạ Từ Viện tức giận rống lên.
“Ai bảo hắn là đại luật sư hàng đầu nha, ai mà dám cùng hắn đối đầu cơ chứ, không phải là tự tìm đến chỗ chết sao?”
Chapter 14
“Cho nên ta mới nói hắn chính là tên hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, mặt người dạ thú.” Hạ Từ Viện nghiến răng kèn kẹt.

“Vậy sao ngươi còn gả cho hắn?” Hạ Hư Nguyên nhàn nhạt hỏi.

“Thì tại lúc ở Las Vegas, ta uống hết 5 bình rượu, say đến mức bản thân mình là ai cũng không biết thì làm thế quái nào nhớ nổi làm sao lại kết hôn với hắn chứ.” Hạ Từ Viện nhíu mày “Nhất định là hắn hãm hại ta!”

Hạ Hư Nguyên nhếch mép cười khinh bỉ, không đáng trả lời.

“Đúng rồi, cái mặt nạ ngươi làm giúp ta lần này tốt quá chừng, đeo trên mặt vừa mềm vừa thoải mái.” Hạ Từ Viện lôi cái mặt nạ ra vuốt ve sờ nắn “Hơn nữa ngay cả lỗ chân lông cũng tóat được mồ hôi ra ngoài, quả thực là quá giống a~”

“Vậy sao?” Hạ Hư Nguyên cười cười, cầm bịch khoai tây chiên trên bàn lên ăn.

“Vừa nhìn ảnh thi thể người chết vừa ăn khoai tây chiên, cái loại chuyện nhẫn tâm này chỉ có ngươi mới dám làm thôi.” Hạ Từ Viện cũng cầm khoai tây chiên lên, chấm với nước sốt cà chua, từ từ ăn.

“Không chỉ có mình ta nhẫn tâm như vậy đâu!” Hạ Hư Nguyên bình tĩnh trả lời.

“Còn có ai biến thái giống như ngươi vậy?” Hạ Từ Viện tò mò.

“Ngươi.”

“Ta???”

Hạ Hư Nguyên trên mặt nổi lên sự mập mờ lén lút cười: “Ngươi bây giờ chẳng phải cũng đang dùng bàn tay vừa sờ qua da người chết mà bốc đồ ăn sao?” 

Hạ Từ Viện đầu tiên là mỉm cười, khóe miệng vẫn duy trì độ cong ấy, còn vẻ mặt càng ngày càng cứng ngắc “Da…người chết?”

“Mặt nạ làm giống hệt đồ thật, này chỉ có da của người chết.” Hạ Hư Nguyên mỉm cười chớp mắt nói, giọng nói trầm bổng “Vừa lúc hai ngày trước bệnh viện nhận được một tử thi không ai nhận, cho nên, ta liền ngay tại chỗ lấy mẫu thử…Muội muội cưng ơi, bây giờ, mặt của ngươi còn kinh hơn nhăn như khỉ đó.”

Diệp cha cùng Hạ Hồng Thiên đang ngồi nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thét chói tai, sau đó Hạ Từ Viện sắc mặt tái nhợt, lao vụt qua chỗ hai ngươì họ nói chuyện xông thẳng vào toilet.

Không bao lâu, bên trong truyền ra âm thanh nôn mửa.

“Chẳng lẽ…Từ Viện có tin vui rồi?” Diệp cha nghi ngờ.

Hạ Hồng Thiên gật đầu: “Có thể lắm, ngày mai ta phải báo cho Mộ Dung Phẩm mới được.”

Nằm cả đêm, nhớ đến tất cả những chuyện đã xảy ra gần đây, Diệp Tây Hi lăn qua lộn lại, căn bản không có cách nào ngủ được, thật vất vả đến hừng sáng, liền mở to đôi mắt sáng quắc như mèo rời giường.

Đi xuống dưới lầu, bỗng nhiên nhìn thấy trong phòng bếp có ánh sáng, Diệp Tây Hi tò mò, liền tiến về phía trước, muốn nhìn một chút xem là ai còn dậy sớm hơn mình như vậy. Kết quả là vừa bước tới gần cửa, một cái chảo bỗng từ đâu hướng mặt cô mà phi thẳng tới. May mà Diệp Tây Hi phản ứng nhanh nhẹn, cúi người tránh được tập kích.

Đứng lên nhìn mới phát hiện người vừa hành hung mình là một người tầm 30 tuổi, dáng người đậm còn có chút gì đó lai lai. 

Người đàn ông kia đánh giá Diệp Tây Hi một phen từ trên xuống dưới, mày rậm nhăn lại, nghi ngờ hỏi: “Cô là ai?”

Diệp Tây Hi vẫn chưa hết kinh hồn, vỗ ngực hỏi ngược lại “Vậy chú là ai?”

“Tôi là quản gia của ngôi nhà này, A Khoan.”

“Còn tôi là khách của ngôi nhà này, Diệp Tây Hi.”

A Khoan nghe thấy tên cô, bỗng nhiên ngẩn ra: “Cô chính là con gái của Mạt Tâm?”

“Chú biết mẹ tôi sao?” Diệp Tây Hi hỏi.

loading...

A Khoan bận rộn cười ha hả một tiếng: “Thì là người nhà, người nhà cả, thật không phải vừa rồi đã làm thế, đến đây, ca ca làm cho muội chút bánh rán nha.”

“Ca…ca?” Diệp Tây Hi khóe mắt có chút giật giật co quắp.

A Khoan bỗng nhiên dùng hai tay giữ chặt khuôn mặt cô, chăm chú nhìn, hai mắt trợn tròn, tàn bạo hỏi: “Làm sao? Ta rất già sao?”

“Không có, nào có đâu.” Vì đại cục trước mắt Diệp Tây Hi vội vàng vuốt mông ngựa “Muội là thấy huynh quá trẻ tuổi, căn bản là giống như bạn cùng lứa với muội a! Muội nào dám chê huynh già đâu.”

A Khoang mặt vẫn không đổi sắc nhìn cô, một hồi lâu mới buông tay ra, mặt mày hớn hở nói: “Cái đứa nhỏ này, thật là thành thực a~ Mau lại đây, ca ca làm cho muội cốc nước chanh ha.”

Diệp Tây Hi xoa xoa hai bên má bị vé đỏ ửng, vội vàng lùi vào góc phòng, nhìn A Khoan cao 1m90 mặc tạp dề viền hoa đang bận rộn làm đồ ăn.

Nếu nhìn kĩ thì thật ra A Khoan thân hình cao lớn, ngũ quan cũng rất anh tuấn, lúc trẻ chắc chắn cũng là một đại soái ca, dĩ nhiên bây giờ vẫn như thế — nếu như không phải có thêm tố chất thần kinh vận động nữa Diệp Tây Hi thực sự không hiểu người như vậy mà lại làm quản gia?

Nhưng là, nghe mấy lời lúc nãy của “huynh ấy” chắc là có biết mẹ của mình rồi, Diệp Tây Hi suy nghĩ một chút liền hỏi “A Khoan, mẹ của muội là người như thế nào?”

Nghe vậy, A Khoan bỗng dưng cứng ngắc lại.

“A Khoan?” Diệp Tây Hi nhìn có gì đó không đúng, vội vàng cuống quýt hỏi.

Ai ngờ A Khoang bỗng nhiên che mặt, ngồi trên bàn bắt đầu khóc.

“Sao thế?” Diệp Tây Hi chân tay luống cuống.

“Nhớ tới mẹ của muội,” A Khoan nức nở “Ta đau lòng quá!”

“Sao? Sao lại như thế?”

“Nhớ ngày đó, cả cái nhà này đều là lũ sói lười biếng a, từ đi lại ăn uống đều là ca ca một tay lo liệu tất cả, may mắn có mẹ muội tới giúp đỡ, ca ca mới không chết vì kiệt sức. Nhưng rồi Mạt Tâm rời đi, mặc dù trong nhà còn lại toàn bọn chíp hôi nhưng còn hơn bậc cha chú chúng nó a, lười lười hơn hơn thế, 20 năm qua, ca ca đều mỗi ngày vừa mở mắt tới tối muộn đều bận túi bụi, cũng không có thời gian nghĩ đến trước kia nữa. Ai ngờ, muội hôm nay nhắc tới Mạt Tâm lại làm ca ca nhớ tới chuỗi ngày tháng tươi đẹp 20 năm trước à nha, lại nghĩ tới hôm nay, thực sống không bằng chết a!”

Nhìn A Khoan khóc chật vật Diệp Tây Hi không đành lòng, liền an ủi: “Đừng như vậy mà, cùng lắm thì muội sau này sẽ giúp huynh làm việc nhà là được chứ gì.”

“Thật ư?” A Khoan cúi đầu, dùng âm mũi nói.

“Thật.” Diệp Tây Hi cắn răng đáp.

“Nói lời phải giữ lời đó?”

“Nói lời sẽ giữ lời.”

“Không hối hận?”

“Không hối hận.”

“Vậy được,” A Khoan ngẩng đầu lên, vẻ mặt tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, đưa cho Diệp Tây Hi một tách cà phê, nói “Đem cái này mang cho Phùng Tuyền đi, nó có thói quen sáng thức dậy đều uống một tách…còn chần chừ gì nữa, nhanh đi a~”

Diệp Tây Hi trong nháy mắt cảm thấy mình như bị lường gạt, nhưng lời cũng đã nói ra ngoài miệng, không thể làm gì khác chỉ có thể bất đắc dĩ bước tới trước cửa phòng Hạ Phùng Tuyền.

Gõ ba tiếng, bên trong không có động tĩnh gì, Diệp Tây Hi căn cứ theo lời A Khoan nói, lặng lẽ mở cửa, đang định đặt tách cà phê lên tủ đầu giường rồi nhanh chóng biến đi.

Sau khi bước vào lại phát hiện trên giường trống không, Diệp Tây Hi âm thầm cao hứng, để tách cà phê xuống, nhưng ngay khi vừa quay người, lại thấy cửa phòng tắm mở ra– Hạ Phùng Tuyền trên người không mảnh vải nào chỉ quấn độc mỗi chiếc khăn tắm ngang người, cứ như vậy mà đi ra.

Chapter 14

Hạ Phùng Tuyền vừa mới tắm rửa xong, đầu tóc ẩm ướt, nước không ngừng nhỏ xuống thân hình rám nắng của hắn, cũng khá là gợi cảm.
“Cô mang cà phê đến cho tôi?” Hạ Phùng Tuyền lướt qua cô, ngồi xuống trên giường, bắt đầu lau khô tóc.
Bởi vì giường này tương đối cao, mà Hạ Phùng Tuyền ngồi cũng không khép chân lại, cộng thêm việc hắn chỉ quấn mỗi khăn tắm cho nên Diệp Tây Hi đã lóang thóang nhìn thấy một thứ không nên nhìn. 
Mấy giây sau, tai cô liền đỏ bừng lên, vội vàng chuyển ánh mắt đi chỗ khác, không mạch lạc ấp úng nói “Cái kia…Tôi…Cà phê…tôi đi đây!”
Vừa nói vừa cuống cuồng rời đi, lại bị Hạ Phùng Tuyền cho một câu ngăn lại “Thấy rõ ràng chưa?” trong giọng nói còn mang ý cừơi.
Diệp Tây Hi khóe miệng cứng ngắc: “Thấy rõ cái gì cơ?”
“Trong lòng cô hiểu rõ mà.” Hạ Phùng Tuyền lời nói sâu xa, liếc nhìn cô nín cười.
Cái này, Diệp Tây Hi ngay cả khuôn mặt cũng đỏ dần lên vẫn mạnh miệng nói: “Ha ha ha không biết anh đang nói cái gì a~”
Nói xong liền chạy vội đi, tốc độ cực nhanh, trước nay chưa từng có.
Hạ Phùng Tuyền chỉ cảm thấy một làn gió thổi qua người mình, hắn ho nhẹ một tiếng, ngón tay trỏ phía trước nói “Cửa ở bên kia.”
“Biết rồi!”
Cơn gió đang từ hướng cửa sổ lao vội ra ngoài cửa phòng 
Cửa phòng đóng sập lại, Hạ Phùng Tuyền bưng tách cà phê lên, nhấp một ngụm, khẽ mỉm cười.
Ăn điểm tâm xong, Diệp cha liền dẫn Diệp Tây Hi về nhà.
Mở cửa, ông ấy cũng không thèm nhìn bốn phía, trực tiếp bước vào phòng ngủ.
Diệp Tây Hi kinh ngạc nhìn cha mình nhấc một quyển sách khỏi tầng thứ ba của giá sách xuống, nhấn cái nút bên trong nó, tiếp theo, không chỉ tủ sách mà ngay cả bức tường cũng biến mất.
Trong phòng ngủ của cha lại có mật thất ư, Diệp Tây Hi trong lòng hiện lên vô số tia nghi vấn, nhưng khi cô vừa bước vào, thấy rõ vật trước mặt mình thì hốt nhiên chi gian cái gì cũng sáng tỏ.
Trong gian phòng tối có đặt một cỗ quan tài bằng thủy tinh, bên trong có đặt thi thể một con sói.
Đó là một con sói màu đen, thân hình xinh xắn, nó nhắm chặt mắt lại dường như không bao giờ tỉnh lại nữa.
“Đây chính là…mẹ con?” Diệp Tây Hi nhẹ giọng hỏi.
Diệp cha cũng nhìn thi thể của vợ mình, trong mắt đầy yêu thương “Không sai, bà ấy vừa là mẹ con..và cũng vừa là một người sói.”
“Cuối cùng thì cái gì đã xảy ra vậy cha?” Diệp Tây Hi đau lòng hỏi.
Diệp cha ngập ngừng một lát mới tiếp tục nói: “Cha gặp mẹ con, bà ấy rất giống con bây giờ, trong một buổi từ thiện cho cô nhi viện, bà ấy yên lặng ngồi đánh dương cầm, nhìn những đứa trẻ vẻ mặt ánh lên niềm vui kia mà khóe miệng cũng nở một nụ cười vui vẻ theo, bà ấy dường như rất hạnh phúc.”
“Sau đó cha mẹ lại tình cờ gặp nhau ở cô nhi viện trong một lần khác, mọi người bắt đầu nói chuyện phiếm với nhau, thế mới biết chúng ta đều yêu quý trẻ con. Dần dần, cha mẹ gặp gỡ nhiều hơn, sau đó…mẹ và cha yêu nhau!”
“Cuộc sống bắt đầu như vậy, rất hạnh phúc và vui vẻ. Nhưng dù tình cảm cha mẹ đã rất sâu sắc, Mạt Tâm vẫn thường lơ đãng lộ ra khuôn mặt u sầu, cha liền vặn hỏi mẹ con, rốt cục thì bà ấy cũng thẳng thắn nói cho cha biết sự thật bà ấy là người sói. Cha rất kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã đón nhận sự thật này nhưng người nhà mẹ con lại không đồng ý cho cha mẹ đến với nhau.”
“Cuối cùng, cha mẹ bỏ trốn. Không bao lâu thì mẹ con mang thai, mấy tháng sau dưới sự giúp đỡ của mẹ Bách Thanh thì con ra đời. Lúc đó cha thực nghĩ rằng cả nhà ba người chúng ta sẽ sống vui vẻ đầm ấm bên nhau nhưng thật không ngờ, mẹ con vì mất máu quá nhiều mà qua đời…”
“Sau này cha cứ như vậy gà trống nuôi con, vốn cho là mọi việc đã kết thúc rồi thật không bao giờ nghĩ đến con lại là người sói không sợ đạn bạc trong truyền thuyết. Du Gia trăm phương ngàn kế muốn bắt con, cho nên liền cấu kết với Khắc Lỗ Tư lừa con lên núi định chọn thời điểm thích hợp sẽ bắt cóc con, coi đó như một vụ mất tích ngoài ý muốn. Nhưng Phùng Tuyền lại đi trước một bước, nó nhận được tin tức liền lên núi bảo vệ con. Lúc ấy cũng bởi cha không muốn cuộc sống của con bị khuấy đảo nên đã nhờ Phùng Tuyền tạm thời không tiết lộ chân tướng. Nhưng bởi vì con lại quá mực tin tưởng Du Giang Nam nên vẫn bị bọn họ bắt đi.”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi ngượng ngùng cười trừ một tiếng.
Diệp cha lại tiếp tục nói: “Xem ra, Du gia sẽ không dễ dàng bỏ qua cho con lần này đâu. Vì thế, Tây Hi à, bây giờ cha con mình bàn bạc một chút ha, kể từ ngày hôm nay, con sẽ đến ở cùng đám người nhà Phùng Tuyền được không?”
Diệp Tây Hi khóe miệng run run “Cùng Hạ Phùng Tuyền sống chung một mái nhà ấy ạ? Cha, không nên, con muốn ở cùng với cha!”
“Đừng trẻ con như thế!” Diệp cha nói: “Cha vừa mới nhận được lời mời của một viện nghiên cứu của Mỹ, cha đã quyết định sẽ tham gia cùng bọn họ. Địa chỉ của viện nghiên cứu này rất bí mật, tạm thời Du gia khó mà tìm ra được, cho nên bọn chúng không thể bắt cha uy hiếp con được.”
“Nhưng mà,” Diệp Tây Hi nhỏ giọng nói: “Con không muốn ở cùng một chỗ với Hạ Phùng Tuyền.”
“Đừng nói như vậy, hai con đều là thanh niên trẻ tuổi, rất nhanh sẽ hiểu nhau ngay ý mà.” Diệp cha vỗ võ bả vai con gái yêu an ủi, thấm thía nói “Tây Hi, bởi thân phận đặc biệt của con, sau này nhất định sẽ gặp rất nhiều tai ương, cho nên bắt đầu từ bây giờ, con phải học cách trưởng thành tự lập đi.”
Diệp Tây Hi định nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không nói gì chỉ gật đầu đáp ứng cha.
Mấy ngày sau, Diệp cha rời đi rồi, Diệp Tây Hi vẫn lưu luyến không rời nhưng cũng chẳng thể làm gì khác chỉ có thể đến ở trong biệt thự Hạ gia.
Cùng ở đây trừ Hạ Phùng Tuyền ra còn có Hạ Từ Viện và anh (hoặc em) sinh đôi của cô ấy Hạ Hư Nguyên và Từ Như Tĩnh được bọn họ may mắn cứu, dĩ nhiên, còn có quản gia A Khoan thỉnh thoảng cũng góp mặt.
Vào ở có mấy ngày, Diệp Tây Hi liền phát giác ra mình hình như đi nhầm vào nơi tụ tập của những quái nhân a~ ^0^
Vốn nghĩ rằng chuyện cũng thật bình thường khi Từ Viện cả ngày thích hóa trang thành người khác, dĩ nhiên nếu là hóa trang thành Marylyn Monroe hoặc Clark Gable…. thì nhất định là vui vẻ rồi nhưng mà đằng này thì, hết lần này đến lần khác cô ấy đều hóa trang thành những nhân vật vừa nhìn đã khiến người ta muốn hạ đường huyết rồi, ví dụ như quái nhân gác chuông, ví dụ như Sadako, ví dụ như Tomie… Hơn nữa ký thuật hóa trang của cô ấy lại rất chuyên nghiệp, nhiều lần hóa trang làm Diệp Tây Hi sợ đến tim như ngừng đập.
Vốn cho là Hạ Hư Nguyên tuy có hơi biến thái nhưng là không phụ sự mong đợi của cô, bên ngoài không có những biểu hiện nào kì quái, thật không ngờ hắn lại xây dưng ngay trong nhà mình một mật thất thường xuyên lén lút chui vào bên trong. Diệp Tây Hi ngày nào đó không cẩn thận bị Hạ Phùng Tuyền giật dây đi thăm quan vài vòng, sau đó trở về sắc mặt trắng bệch, ba ngày không có ăn cơm—Bên trong phòng ấy bày đầy những bình thủy tinh, tòan bộ bình đều chứa dung dịch màu xanh biếc ngâm các bộ phận cơ thể người a~ , tim, phổi, thận, đại tràng, ruột non, ruột già, hai con mắt, lưỡi, bộ óc…thậm chí còn có thi thể của một đứa bé trai xui xẻo không rõ nguồn gốc nữa. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: