truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 11 – 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chapter 11

“Cơ thể của cô ấy còn chưa có hồi phục hoàn toàn, tại sao lại bắt cô ấy trở lại phòng thí nghiệm?” Vừa nghe tin, Du Giang Nam liền lập tức chạy đến từ gia của Du Tư Nhân chất vấn.
Du Tư Nhân đưa cho em trai một chén trà xanh, không chút hoang mang trả lời: “Các ngươi đều luôn miệng nói Diệp Tây Hi thực sự suy yếu, nhưng theo anh thấy thì cô ta rất vui vẻ khoẻ mạnh đấy chứ, còn có lòng tin mãnh liệt cổ vũ Như Tĩnh chạy trốn nữa!”
“Em chỉ là muốn nhắc nhở anh, nếu như cô ấy có gì bất trắc, thì anh cũng không nên tiếp tục bạc đãi cô ấy thêm nữa…” Du Giang Nam chăm chú nhìn hắn.
Du Tư Nhân bưng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hai mắt gian xảo “Là sợ anh bạc đãi, hay là chú …đau lòng rồi?”
“Anh có ý gì?” Du Giang Nam ánh mắt lạnh lùng.
“Diệp Tây Hi trong lòng chú hình như không đơn giản đâu.” Du Tư Nhân mỉm cười.
“Việc đó chẳng liên quan gì đến anh cả!” Du Giang Nam cả người căng thẳng, giọng nói càng lạnh lùng hơn nữa.
“Tại sao lại không liên quan?” Du Tư Nhân nhìn chằm chằm vào Du Giang Nam, nhàn nhạt nói: “Chúng ta có cùng một kẻ thù, không phải sao? Anh cũng không hy vọng chú xảy ra sự cố gì. Nhớ kĩ, ngày nào chúng ta sớm tìm ra bí mật trên người Diệp Tây Hi là ngày đó những kẻ đang nắm giữ Du gia bây giờ sẽ sớm bị tiêu diệt.”
Du Tư Nhân nói tiếp: “vết thương của Khắc Lỗ Tư đã ổn định, anh vừa mới phái người đi đón ông ta, chắn tầm đêm là đến nơi. Ông ta tuy là người ngoài giới, nhưng so sánh với chúng ta còn có nhiều điểm hiểu về người sói hơn… Chẳng qua là, Diệp Tây Hi là chúng ta cướp từ tay Hạ Phùng Tuyền, hắn nhất định sẽ không để yên, tuyệt đối sẽ có hành động nào đó, vì vậy ta nên cẩn thận chú ý đề phòng hơn nữa…”
Du Giang Nam nâng chén trà lên, chỉ im lặng nhìn lá trà chìm chìm nổi nổi trong chén.
Nhìn bộ dạng này của hắn, Du Tư Nhân dừng đề tài đang nói dở, trên mặt lại xuất hiện một nụ cười quỷ dị “Đúng rồi, hình như tháng sau là sinh nhật mẹ chú… Anh nghĩ, bà ấy không muốn mời chú phải không?”
Nghe vậy, Du Giang Nam trầm mặc, nét mặt không có chút thay đổi nào, chỉ có chén trà trong tay khẽ rung động.
Cùng lúc đó, trong bệnh viện, Khắc Lỗ Tư vừa nhận được tin báo từ Du Tư Nhân, giao cho ông ta việc nghiên cứu Diệp Tây Hi.
Tuy vừa mới bị thương nặng, sắc mặc Khắc Lỗ Tư có phần tiều tuỵ nhưng trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Ông cảm thấy mình vô cùng may mắn, không chỉ chạy thoát khỏi tay Hạ Phùng Tuyền, bây giờ lại có thể được trực tiếp nghiên cứu Diệp Tây Hi- người sói trong truyền thuyết kia.
Nghĩ tới đây, ông liền kích động vạn phần, hận không thể có nhiều đôi chân, chạy thật nhanh tới đó.
Cho nên, ông liền vội vàng yêu cầu Du Tư Nhân cho người đánh xe tới, chờ ông thu thập xong sẽ nhanh chóng đi xuống.
Vừa đem quần áo xếp gọn vào rương da, có người tới gõ cửa, Khắc Lỗ Tư thầm đoán chắc là thủ hạ của Du Tư Nhân tới thúc giục đây mà, liền nói: “Xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Vừa nói vừa kéo rương ra cửa, nhưng ngay khi ông ta nhìn thấy rõ người đang đứng trước mặt mình thì hoàn toàn kinh hãi.
Rương da rơi bịch xuống đất, “cạch!” một tiếng vang động trên nền đất lạnh lẽo.
—-
Diệp Tây Hi nằm trong căn phòng giá lạnh này, nhìn những ánh đèn sáng choang đang chĩa về phía mình, mắt hơi hoa lên.
Cô âm thầm thở dài– lại chuẩn bị bắt đầu kiếp sống của một con chuột bạch rồi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng thí nghiệm bật mở, một bóng người bước vào, những người đứng bên cạnh nhẹ giọng chào hỏi: “Giáo sư Khắc Lỗ Tư, ngài đã đến.”
“Ừ.” Khắc Lỗ Tư gật đầu đi tới bên cạnh Diêp Tây Hi.
Diệp Tây Hi nhìn về phía ông ta mắt mở to.
Thấy bộ dạng này, khoé miệng Khắc Lỗ Tư hơi nhếch lên nhưng lại cố nín nhịn một nụ cười.
“Giáo sư chúng ta bắt đầu đi.” Những người bên cạnh nhắc nhở.
“Tốt, mang dụng cụ lại đây.” Khắc Lỗ Tư sai trợ lí của mình mang dụng cụ lại, cùng lúc đó, thừa dịp mọi người đang bận rộn chuẩn bị, bỗng nhiên hạ thấp người, ghé vào tai Diệp Tây Hi nói nhỏ: “Nín thở đi!”
Diệp Tây Hi kinh hãi, bởi giọng nói của Khắc Lỗ Tư là một giọng nữ hoàn toàn quen thuộc, không kịp nghĩ nhiều, cô vội vàng làm theo, nín thở thật lâu.
Khắc Lỗ Tư ném một quả cầu thủ tinh nho nhỏ lên mặt đất, khối thuỷ tinh vỡ tan, chất lỏng bên trong nhanh chóng hoá thành hơi, một làn sương mù màu xanh, tràn ngập toàn bộ phòng thí nghiệm.
Diệp Tây Hi mở to mắt, nhìn những kẻ xung quanh lần lượt ngất xỉu.
ước chừng 30 giây sau, sương mù hoàn toàn tan biến, Khắc Lỗ Tư vỗ vỗ bả vai cô: “Có thể thở được rồi đó!” Giọng nói vẫn như cũ, mềm mại nhẹ nhàng dễ nghe.
Diệp Tây Hi vội hỏi: “Cô là Từ Viện?”
“Thông minh.” Hạ Từ Viện nói, “Bất quá bây giờ không phải lúc ôn lại chuyện cũ đâu, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.”
Vừa nói, cô ấy vừa cởi cái áo blouse trắng đang mặc ra cho Diệp Tây Hi mặc vào, sau đó hai người len lén ra khỏi phòng thí nghiệm.
Đương nhiên, Hạ Từ Viện đối với kết cấu tư gia của Du Tư Nhân đã tìm hiểu rất kĩ nên dễ dàng đưa Diệp Tây Hi ra ngoài.
Bởi vì bây giờ là ban đêm, cộng thêm đặc quyền của Khắc Lỗ Tư nên dọc đường đi hoàn toàn thuận lợi không gặp chút trở ngại nào cả.
“Đợi lát nữa đi tới góc tường phía nam, leo lên đó, sau đó tôi hoá thành sói, đem cô nhảy xuống, Phùng Tuyền đã ở đó chờ tiếp ứng chúng ta rồi.” Hạ Từ Viện vừa đi vừa nói lại kế hoạch.
“Cô cũng là người sói sao?” Diệp Tây Hi trố mắt.
“Đừng kinh ngạc như vậy chớ!” Hạ Từ Viện mỉm cười, “Cô cũng coi là một nửa người sói đi.”
Không nói thì thôi mà đã nói rồi thì Hạ Từ Viện luôn làm Diệp Tây Hi hai mắt muốn lồi ra “Tôi…cũng là người sói á?”
“Đúng rồi, cô còn chưa biết chuyện này ha.” Hạ Từ Viện dừng bước, tay sờ sờ cằm, chậm rãi nói: “Chuyện này nói ra thì thực dài, trước tiên phải kể đến việc xảy ra 20 năm trứơc, khi đó…”
“Này…Từ Viện, việc này…” Diệp Tây Hi hắng giọng “Chúng ta có thể chạy trước rồi hàn huyên sau được không?”
“Ý, đúng vậy, tôi quên mất.” Hạ Từ Viện giật giật mí mắt “Cứ nhắc đến mấy chuyện li kì này là tôi lại hưng phấn quá độ, nhất thời quên mất chúng ta đang ở chỗ nào…Vậy chúng ta đi mau thôi!”
Nói xong, hai người lại tiếp tục chạy.
Đi qua cây cầu gỗ, Diệp Tây Hi bỗng nhiên dừng lại.
“Sao thế?” Hạ Từ Viện đi phía trước cũng dừng lại cau mày, sau đó “Nha” lên một tiếng, “Cô vẫn muốn nghe hết câu chuyện đó đúng không, thôi được rồi tôi sẽ kể tiếp cho cô nghe, lại nói 20 năm trước…”
“Tôi…không phải muốn nghe kể chuyện.” Diệp Tây Hi day day thái dương.
“Không phải thì sao cô lại dừng lại hả?”
“Tôi muốn…” Diệp Tây Hi thỉnh cầu nói: “Chúng ta có thể mang theo một người nữa trốn khỏi đây không?”
“Mang theo một người nữa?” Hạ Từ Viện hỏi lại.
“Đúng vậy, cô ấy rất đáng thương, căn bản là không yêu Du Tư Nhân, nhưng lại bị tên khốn đó nhốt ở đây, chẳng phân biệt ngày hay đêm hành hạ.”
Nghe vậy, Hạ Từ Viện nhíu nhíu mày “Tôi hận nhất là loại đàn ông bắt buộc phụ nữ…Không được, bản thân tôi cũng rơi vào tình huống như vậy rồi, không thể để thêm một người nữa bị khốn cùng như vậy được, đi, chúng ta đi cứu cô ấy!”
Hai người lập tức chạy đến gian phòng của Từ Như Tĩnh, không nghĩ tới, trước cửa phòng lại có người canh giữ.
“Làm sao bây giờ?” Diệp Tây Hi cuống quýt hỏi.
“Xem đây.” Hạ Từ Viện lại lôi ra một quả cầu thuỷ tinh nhỏ nữa, hướng tên to con đứng canh cửa kia mà ném tới, làn sương xanh thoát ra, tên gác cửa liền ngã quỵ.
Hai người vội vã chạy vào phòng, Từ Như Tĩnh đang ngồi trên giường ngẩn người nhìn, bỗng nhiên có hai người đột ngột xông vào phòng thì nhất thời sợ hãi.
Diệp Tây Hi đi thẳng vào vấn đề chính: “Như Tĩnh, mau đi theo chúng tôi.”
Từ Như Tĩnh ngẩn ra, lập tức phản ứng lại, nặng nề gật đầu: “được!”
Đang chuẩn bị chạy ra khỏi phòng, từ cửa lại bước vào mấy tên đô con khác, cầm đầu là một tên mặt mày hung tợn đang cười sung sướng tên Lạc Tai Hồ “Ta đang tự hỏi tại sao A Triệu nằm dài trên mặt đất, thì ra là do hai ngươi dở trò quỷ hả?”
“Hỏng bét rồi.” Hạ Từ Viện cúi đầu than khóc, lần này có chạy đằng trời. 
Nhưng thật ngoài sức tưởng tượng của cô, Diệp Tây Hi đứng bên cạnh bỗng nhiên xông lên, đầu tiên là một cú đá, sau đó là lên gối, cuối cùng là chốt hạ bằng một cú thúc cùi chỏ… xung quanh hoàn toàn yên ắng. 
Bốn người kia chưa kịp phản ứng đã bị đánh ngã gục.
“Cô thật là lợi hại!” Hạ Từ Viện vỗ tay khen ngợi.
“Quá khen! Quá khen rồi!” Diệp Tây Hi cười bất đắc dĩ trả lời.
“Đừng khiêm tốn, võ công của cô thực lợi hại a~ chỉ dùng một chân mà quật ngã được bốn nam nhân cường tráng hơn rất nhiều xuống đất.”
“…Đó là bởi tôi đá vào bộ hạ trọng yếu của bọn chúng a~” Nhìn bốn tên kia đang đau đớn lăn lê trên mặt đất, khóc không ra nước mắt, Diệp Tây Hi toát mồ hôi phẩy phẩy tay.
“Oa!lợi hại vô cùng, một chiêu chí mạng a~, Tây Hi, cô nhất định phải dạy tôi đó.”
“Được thôi, sau đợt này trở về, tôi sẽ dạy cô mỗi ngày, hằng ngày luyện tập đá vào “chỗ ấy”, luyện tập thường xuyên, không quá ba tháng là có thể tu thành chính quả, hơn nữa động tác còn vô cùng linh hoạt, đồng thời làm chân thon dài thêm đó.” 
“Lợi hại như thế à?”
“Đúng vậy.”
Giọng nói yếu ớt của Từ Như Tĩnh đột ngột xen vào cắt đứt hai người đang say sưa: “Này này, chúng ta còn định chạy trốn nữa không?”
Hai người liền tỉnh ngộ lại, nhanh chóng lao đầu ra ngoài chạy tiếp, nhưng vừa lao ra đã vội vã lùi lùi lại từng bước.
Bởi vì… ở ngoài cửa, một nam nhân đang cầm trên tay khẩu súng bạc chĩa về phía hai người.

loading...

Chapter 12

Người nọ trên trán phất phơ những sợi tóc bạc, rất âm u, Diệp Tây Hi liền nhận ra ngay hắn chính là tên trợ thủ đắc lực của Du Tư Nhân – Thành Phong.
Diệp Tây Hi lặng lẽ di chuyển từng bước, nghĩ cách đánh lén hắn, lại bị tên Thành Phong này nắm rõ ý đồ, hắn cười lạnh cảnh cáo: “Mặc dù ngươi không sợ đạn bạc, nhưng dù sao đây cũng là đạn, cũng có thể ghim thật sâu vào cánh tay ngươi đó!”
Diệp Tây Hi trợn mắt nhìn hắn, hoàn toàn bất động.
“Có thể hoá trang thành Khắc Lỗ Tư giống như vậy, ngươi nhất định là Hạ Từ Viện.” Thành Phong đắc ý cười lớn “Không nghĩ tới Đại tiểu thư của Hạ gia lại chủ động đến đây nạp mạng, xem ra hôm nay ta lập công lớn rồi, cho nên, Hạ gia các người nên chịu trói đi là vừa!”
Diệp Tây Hi nắm chặt tay, lòng bàn tay đều đã toát mồ hôi đầm đìa.
Thành Phong tay vẫn cầm chắc súng hướng về phía hai người, định quay đầu ra cửa gọi người, đột nhiên phía sau có một bóng đen giáng cho hắn một cú, hoàn toàn bất ngờ, hắn rơi vào hôn mê bất tỉnh.
Đến khi thấy rõ người vừa cứu hai người, Diệp Tây Hi nhất thời trong lòng chấn động.
Đó là…Du Giang Nam.
Không chỉ có cô, cả hai người kia cũng rất kinh ngạc đến ngây người, thật sự không ngờ tới hắn có thể làm như vậy.
Giọng nói trầm ấm của Du Giang Nam vang lên nhắc nhở: “Nhanh đi đi!”
Hạ Từ Viện định thần lại đầu tiên, liền kéo Diệp Tây Hi cùng Từ Như Tĩnh cùng chạy đi.
Chạy qua người Du Giang Nam, Diệp Tây Hi cúi đầu nói câu: “Cảm ơn.”
Nói rất nhanh, hơn nữa lại nói rất nhỏ, nói xong cô còn hoài nghi không biết mình có thực đã nói ra câu ấy không nữa.
Nhưng là, Du Giang Nam nghe thấy hoàn toàn rõ ràng, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi bóng dáng Diệp Tây Hi biến mất khỏi tầm mắt, vẫn như cũ không hề nhúch nhích.
Chờ cho Diệp Tây Hi cùng Từ Như Tĩnh trèo lên được bờ tường phía nam, cả ba đồng thời há hốc mồm, chỗ mà ba người đang đứng, cách mặt đất phía ngoài những mười thước.
“Không được rôì, tôi một lần chỉ có thể mang theo một người xuống thôi!” Hạ Từ Viện đang tháo trang sức ra nói: “Hai cô ai xuống trước?”
“Để cho Như Tĩnh xuống trước đi.” Diệp Tây Hi liếc nhìn sắc mặt đã tái nhợt đến kì cục của Như Tĩnh “Cô ấy sắp không chịu được rồi, mau lên!”
“Được rồi, đợi một lát, tôi sẽ trở lại đón cô liền.”
Hạ Từ Viện vừa dứt lời liền biến thành một con sói, sau đó cõng trên lưng Từ Như Tĩnh men theo bờ tường nhảy xuống.
Cùng lúc đó, Diệp Tây Hi nghe thấy sau lưng mình một trận ồn ào huyên náo, cả người đều lạnh toát.
Qủa nhiên, Du Tư Nhân đã nhanh chóng dẫn theo một đám người đuổi theo.
“Ở trên tường!”
“Không được để cô ta chạy thoát!”
“Mau bắt lấy!”
Mắt thấy bọn người kia đang ngày càng lại gần mình, cho dù Hạ Từ Viện quay lại bây giờ cũng không kịp nữa rồi, Diệp Tây Hi tuyệt vọng.
Đang chuẩn bị bó tay chịu trói, biết điều trở về tiếp tục làm chuột nhỏ thí nghiệm thì bên dưới bờ tường có một giọng nói của người con trai vang lên: “Nhảy xuống đi!”
Diệp Tây Hi giật mình nhìn lại, phát hiện người gọi cô chính là Hạ Phùng Tuyền.
“Nhảy xuống đi, tôi sẽ đỡ được cô.” Hạ Phùng Tuyền giang hai tay ra nói.
“Nếu đỡ không được thì sao?” Diệp Tây Hi lo lắng.
“yên tâm, nếu không đỡ được, tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa thi thể cô về nơi an nghỉ cuối cùng.”
Mặc dù cách xa như vậy, nhưng Diệp Tây Hi dường như vẫn nhìn thấy khoé miệng hắn nhếch lên cười nhạo mình.
Quá khốn khiếp! Diệp Tây Hi hận đến nghiến răng nghiến lợi, có chết cũng không thèm nhảy xuống.
Nhưng ngay khi quay đầu nhìn xuống, bọn người của Du Tư Nhân cũng đã đến gần bức tường nơi cô đang đứng, Diệp Tây Hi hoảng sợ, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, mắt nhắm lại, gieo mình ra phía ngoài bờ tường nhảy xuống.
Trong khoảnh khắc, bên tai chỉ còn vù vù tiếng gió rít, trái tim như ngừng đập, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Sắp rơi xuống, cô liền cảm thấy có một đôi tay vững chắc bắt được mình.
Từ từ mở mắt ra, Diệp Tây Hi đầu tiên nhìn thấy xung quanh mình là một đồng cỏ, còn cô đang nằm trong lồng ngực một người.
Tiếp theo, giọng nói của Hạ Phùng Tuyền vang lên trên đỉnh đầu cô: “Cô xem chừng có vẻ rất gầy nhưng sao khi ôm lại chẳng thấy nhẹ chút nào vậy?”
“Bởi vì tôi thực thực rất rất béo a~~” Diệp Tây Hi cau mày giải thích.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền hình như cũng chẳng thèm nghe cô nói gì, tiếp tục “Mặc dù tương đối nặng, bất quá may là tôi đã lường trước, nếu không nhất định đỡ không được rồi.”
Đã…lường trước??!! Diệp Tây Hi chợt nhớ đến lần hắn nhìn lén mình “Oái!” lên một tiếng, vội vàng giãy dụa: “Anh là đồ dê già khốn khiếp, mau thả tôi ra!”
“Đừng làm loạn nữa, bọn họ đuổi tới rồi!” Hạ Phùng Tuyền nheo mắt lại, lập tức nhét Diệp Tây Hi vào trong xe, nhấn ga, chiếc xe đột nhiên như có một lực đẩy mạnh vọt về phía trước.
Không thể phủ nhận rằng kĩ năng lái xe của Hạ Phùng Tuyền cũng không tệ, rất điêu luyện vừa nhanh vừa an toàn, chỉ mấy phút sau đã làm cho đám người đuổi theo phía sau nhanh chóng rớt lại.
Diệp Tây Hi lúc này mới thở phào, hỏi: “Từ Viện và Như Tĩnh đâu, làm sao tôi không nhìn thấy hai người họ vậy?”
“Tôi nói hai người ấy đi trước rồi.”
“Mấy người…sao lại muốn cứu tôi?”
“Ai bảo cô cũng coi như người Hạ gia chúng tôi làm chi, nhưng phải chân thành nói điều này,” Hạ Phùng Tuyền đảo đảo mắt liếc cô một cái “Diệp Tây Hi, cô thật sự rất đần a~”
“Tôi nơi nào đần?” Diệp Tây Hi không phục.
“Chẳng phải tôi đã nhắc nhở cô rất nhiều lần rồi hay sao, cứ thích bám lấy Du Giang Nam cơ, rồi xong bị bắt, thật đáng đời!”
“Ai bảo anh không có nói cho rõ ràng? Mỗi lần nhìn thấy tôi chỉ biết mắng tôi ngu ngốc, anh sớm nói cho tôi biết chân tướng có phải tốt hơn không?”
“Chỉ vì ba tôi cùng Diệp bá bá sợ rằng cô nhất thời không chịu được cú shock tinh thần này mà bắt tôi trước hết cứ giấu cô đã. Tôi cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chuyên tâm đối phó với Du Giang Nam, ai mà ngờ cô lại ham hố mấy cái trò mỹ nữ cứu anh hùng nhảy vào phá rối cơ chứ.” Hạ Phùng Tuyền nói từng câu từng chữ: “Nhờ hồng phúc của cô, tôi bị nguyên cả cái ghế đập vào đầu, tụ máu đến hai ngày đó.”
“Về chuyện đập nhầm này…tôi quả thực rất xin lỗi, nhưng lúc đó tôi nào có biết anh là đến giúp tôi đâu? Huống chi,” Diệp Tây Hi quay đầu ra chỗ khác nhẹ giọng lẩm bẩm: “Bộ dạng của anh thực chẳng giống người tốt chút nào hết.”
“Diệp Tây Hi, cô thử nhắc lại lần nữa xem.” Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng dò xét cô.
“Đừng hẹp hòi thế chứ, anh cũng mắng tôi ngu ngốc còn gì.” 
“Tôi nói cô ngu ngốc, đó là sự thật, không tính là mắng chửi cô.”
“Vậy tôi nói bộ dạng của anh thực không giống người tốt cũng là sự thật a”
Hai người còn đang hăng máu đấu khẩu, bỗng “Rầm!” một tiếng, một vật rất nặng rơi phía trên mui xe, chưa kịp định thần lại, mui xe đã bị xé rách, một bộ móng vuốt sắc nhọn đang từ từ tiến lại gần hai người.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: