truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 01 – 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chapter 1

 

Trên đường cái, một đôi nam nữ đang kích động tranh cãi nhau kịch liệt.
“Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh và cô ta thật không có gì!” Nam ôm lấy đầu, hướng về phía trời cao gầm thét.
“Em không tin! Em không tin! Em không tin!” Nữ hai tay bịt chặt lỗ tai, vẻ mặt thê lương “Cô ta rõ ràng vừa gọi điện cho anh đấy thôi! Anh còn dám nói hai người không có gì?! Làm sao anh có thể đối với em như thế, đồ tàn nhẫn! thật tàn nhẫn!”
“Đấy chỉ là bạn bè thăm hỏi nhau thôi mà!” Chàng trai cầm lấy hai tay cô gái, dùng hết sức nắm thật chặt trong khi cô gái đó đang giãy dụa thoát ra “Tại sao em lại không tin anh? Tại sao? Tại sao? Tại sao? Chẳng lẽ tình yêu giữa chúng ta chỉ mỏng manh như vậy?”
Cô gái bị dao động khẽ lắc đầu, hồi lâu sau mới ổn định được, gạt bỏ bao nước mắt xụt xịt hỏi câu: “Anh thề?”
“Được, anh thề!” Chàng trai giơ tay lên, “Nếu như anh cùng cô ta có gì, anh liền ở trên đường này bị xe đụng chết!”
Lời còn chưa dứt, một chiếc xe liền thẳng tắp lao tới, hai người bị hù dọa đến ngẩn người, chỉ đứng đơ ra như trời trồng nguyên một chỗ, căn bản là không kịp né tránh. May là trong khoảnh khắc mành chỉ treo chuông ấy, cái xe lại mãnh liệt phanh được, lúc này, đầu xe cũng chỉ cách hai người kia mấy centimet mà thôi.
Nữ hồi phục tinh thần, “Chát!” thưởng cho nam một cái bạt tai thật đau “Anh còn dám nói các người không có quan hệ đi, đến ông trời cũng không muốn tin kìa!” Nói xong, che mặt khóc chạy đi.
Nam tức sùi bọt mép, dùng ngón tay run rẩy chỉ vào trong xe kia”Ngươi, ngươi, ngươi…” chưa kịp nghĩ sẽ chửi thêm cái gì, cuối cùng quyết định việc cấp bách bây giờ vẫn là đuổi theo bạn gái, liền chạy theo hướng cô gái kia vừa chạy.
Chờ hai người hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, cửa kính chỗ người lái xe mới dần được hạ xuống, một cái đầu tóc cháy nắng đỏ rực lên, ánh mắt tinh anh của chàng trai mở thật to, nhô đầu ra ngoài nhìn xung quanh sau đó thở phào nhẹ nhõm: “An toàn!”
Phía băng ghế sau truyền đến một âm thanh thập phần lạnh lùng: “Ngươi nhìn bộ dạng của ta xem, giống như an toàn sao?”
Bạch Bách Thanh quay đầu lại, nhìn thấy trên ghế ngồi phía sau nữ nhân ngồi đó mặt cắt không còn giọt máu nào, bị làm cho sợ đến hồn hồn vía lên mây hết: “Diệp Tây Hi, ngươi đã chết chưa vậy?”
“Nhờ hồng phúc của ngươi! Chưa có chết a~” Diệp Tây Hi nghiến răng nghiến lợi, “Vừa rồi tại sao đột ngột dừng xe? Hại ta đập cả vào thành ghế, đầu đập đến hỏng rồi!”
“Nếu ta không dừng xe lại thì xem hai kẻ kia đứng trên đường diễn kịch Quỳnh Dao chắc chắn chúng ta sẽ mất mạng vì buồn nôn mất, ô hô hô!”
“Ai kêu ngươi phanh gấp như thế làm gì? Kỹ thuật sai thì đừng nên thể hiện!”
“Ngươi đó, ai bảo thích ngồi sau ngủ gật cơ, cả ngày chỉ biết ngủ ngủ, ngươi là heo à?”
“Như thế nào, ta là heo đấy, thì sao, ngươi ghen tỵ với ta hả?”
“Xin lỗi, nói ngươi là heo là còn vũ nhục loài heo, bọn chúng ít nhất còn có thể đứng ăn cơm, đâu có giống như ngươi, chỗ nào cũng gục xuống ngủ được …Lười đôi co với ngươi, trước tiên đến bệnh viện khâu vết thương đã!”
“Ta không đi!”
“Ngươi phải đi!”
Xe lại như lúc nãy cãi nhau loạn cả lên, gào thét hướng bệnh viện đi tới.
“Cũng tại ngươi, hại mặt ta nhìn hốc hác như vầy.”
“Mặt của ngươi, hủy dung trước hay hủy dung sau cũng đâu có gì khác nhau đâu.”
“Bạch Bách Thanh, ngươi còn tiếp tục nói xấu ta, cẩn thận ta đánh ngươi!”
“Đánh thì đánh, cũng không phải là chưa bị ngươi đánh qua!”
Hai người cứ như vậy cãi qua cãi lại đến trước cửa phòng khám, Bạch Bách Thanh đẩy cửa ra, nhìn có chút hả hê nói với vị bác sĩ mặc áo blouse trắng đang ngồi quay lưng lại phía cửa: “Bác sĩ, có người đầu bị thương, phiền toái bác sĩ khâu cho vài mũi, còn có, bệnh nhân này chịu được cho nên không cần dùng thuốc tê đâu!”
“Là ai bị thương, mời tới ngồi đây.” Bác sĩ vừa nói vừa xoay người lại, tóc dài chấm vai, ngũ quan thanh tú, mỏng manh hai mí mắt, vô cùng sạch sẽ xinh đẹp, chói mắt nhìn lại, còn tưởng nhầm là một nữ nhân xinh đẹp.
Diệp Tây Hi đang chuẩn bị trả lời, Bạch Bách Thanh đã nhanh chóng cướp lời, ngồi vào ghế trước mặt bác sĩ “Là tôi.”
Hạ Hư Nguyên nhìn qua đánh giá một phen, cười nói: “Anh xác định?”
Lời còn chưa dứt, liền nhìn thấy Bạch Bách Thanh bị một cước đá văng ra khỏi ghế, trên ghế ngồi lúc này là một cô gái đang lấy tay che trán.
“Bác sĩ, là tôi.”
Hạ Hư Nguyên lấy tay cô gái ra, thật tình kiểm tra.
Diệp Tây Hi thấp thỏm: “Bác sĩ, phải khâu bao nhiêu mũi vậy? Có thể làm mặt mày biến dị đi không?”
“Đừng lo lắng, tôi sẽ cố gắng hết sức không làm ảnh hưởng đến bộ mặt xinh đẹp này của cô.” Hạ Hư Nguyên đối với cô mỉm cười sán lạn, sau đó đem cô kéo đến bên bàn mổ, bắt đầu khâu vết thương.
Mặc dù đã được tiêm thuốc mê nhưng Diệp Tây Hi vẫn cảm thấy đau đến nhe răng trợn mắt, để không chú ý vào vết thương nữa, cô tùy ý hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, động tác của anh rất điêu luyện, nhất định đã phẫu thuật không ít lần đúng không?”
” Phẫu thuật đúng là tôi đã làm rất nhiều lần rồi, nhưng phẫu thuật đối với người thì đây là lần đầu tiên a~”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi cười khan vài tiếng: “Bác sĩ, anh thật là hài hước!”
“Cưng ơi, anh là nói thật mà, trước kia anh chỉ tiến hành phẫu thuật trên động vật thôi… Đúng rồi, đã quên nói cho cô biết… tôi hành nghề còn không có giấy phép đâu!”
Nhìn bộ dạng của Hạ Hư Nguyên, không hề giống như đang nói đùa, Diệp Tây Hi lòng bàn tay bắt đầu toát mồ hôi lạnh: “Làm sao có thể? Anh hành nghề mà không có giấy phép, còn có thể vào làm ở bệnh viện lớn nhất nhì cả nước sao?”
Hạ Hư Nguyên khóe miệng như không kìm chế được nở nụ cười hiểm hóc: “Bởi vì, thật trùng hợp, viện trưởng của bệnh viện này, chính là cha tôi!”
Diệp Tây Hi hận không thể chảy nhiều máu quá mà ngất đi, nhìn về chân trời hy vọng xa xôi, cô chỉ có thể nín thở kinh hồn bạt vía dõi theo từng động tác của vị bác sĩ thú y này đang từng mũi từng mũi kéo chỉ trên da cô.
Giống như trải qua cả một thế kỉ dài vậy, Hạ Hư Nguyên rốt cục xong việc, băng bó vết thương xong, đến gần cô lại hỏi nhỏ: “Đưa cô tới đây là bạn trai của cô sao?”
Diệp Tây Hi chưa kịp mở miệng, Bạch Bách Thanh đã không biết từ nơi nào chui ra, lập tức phủ nhận: “Làm sao có thể? Ánh mắt của ta thật không có khả năng lại kém như vậy. Ta với cô nàng này hoàn toàn trong sáng, bác sĩ anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm!”
Diệp Tây Hi hé mắt nhìn Bạch Bách Thanh thất sắc, thầm kêu không tốt, vội vàng đứng dậy kéo hắn qua một bên, nhỏ giọng hỏi: “Thành thật khai báo mau, ngươi nhìn trúng anh ta?”
“Không sai.” Bạch Bách Thanh trộm liếc Hạ Hư Nguyên, gật gù xác nhận “Thật là hoàn mỹ, ta rốt cuộc cũng gặp được chân mệnh thiên tử của mình rồi.”
“Thiếu gia.” Diệp Tây Hi bắt đầu dội cho bạn tốt một gáo nước lạnh, “Ngươi nói câu ấy bao nhiêu lần rồi? Chân mệnh thiên tử của ngươi giờ tính ra cũng xếp thành một hàng dài rồi đấy!”
“Lần này là thật.”
“Ta cho ngươi biết.” Diệp Tây Hi ngoắc ngoắc tay, kéo Bạch Bách Thanh xích lại gần, sau đó ghé sát vào tai hắn thì thầm rất nghiêm túc: “Vị bác sĩ này thực sự là đại biến thái!”
“Làm gì có chuyện ấy?”
“Không lừa ngươi! Hắn ta lúc nãy khâu vết thương cho ta còn không ngừng lảm nhảm những điều vô cùng đáng sợ nha, nói gì mà “Da người cảm giác khác với da thú rất nhiều”. 100 tên tội phạm giết người thì đến 99 tên nói những lời biến thái như thế, lại còn bộ dạng như muốn phanh thây mổ sẻ ta nữa.”
Bạch Bách Thanh khoa trương há to mồm, sau đó cơ mặt thả lỏng thoải mái, khinh bỉ nói: “Tài nói láo của ngươi ngày càng kém đó!”
Lại nói, bên này, Hạ Hư Nguyên lau khô tay nói: “Mời theo tôi điền vào giấy tờ quy định.”
“Tôi giúp cô ấy điền.” Vì một nửa định mệnh trước mặt mà muốn lưu lại ấn tượng tốt, Bạch Bách Thanh vội đón lấy bút, vùi đầu vào khai giấy tờ.
Diệp Tây Hi đứng phía sau nhìn, đột nhiên kêu lên: “Sai rồi, ta năm nay mới 19, tại sao viết 20?”
Bạch Bách Thanh mở miệng bắn như súng: “Thật ra thì, ngươi năm nay đúng là 20.”
“Cái gì??!!”
“Ta là nghe lén ba mẹ ta nói chuyện nên mới biết được, thì ra là lúc ngươi ra đời bá bá liền sửa lại giấy khai sinh của ngươi.” Bạch Bách Thanh hướng phía Hạ Hư Nguyên cười một tiếng: “Ta có thể lừa gạt ngươi nhưng tuyệt đối không thể lừa gạt bác sĩ!”
“Lại có thể dùng chuyện như vậy để lấy lòng ư, ngươi thực nhàm chán!”
“Ta không như vậy đâu thể làm bạn với ngươi đây.”
Hai người hoàn toàn không có chú ý đến một tia khó hiểu nhanh chóng lóe lên trong mắt Hạ Hư Nguyên.
Diệp Tây Hi đang bận rộ cùng Bạch Bách Thanh tranh chấp, đột nhiên cảm thấy ngón trỏ nhói một cái, phục hồi lại trạng thái, mới phát hiện ra là Hạ Hư Nguyên đang dùng kim châm vào đầu ngón tay cô, trực tiếp lấy mẫu máu.
“Anh làm gì vậy!” Diệp Tây Hi kêu lên.
Hạ Hư Nguyên đem mẫu máu cất kĩ, sau đó quay lại nhìn bọn họ khẽ mỉm cười: “Tôi đột nhiên có hứng thú muốn nghiên cứu máu của bệnh nhân a~”
Thanh âm rất nhẹ, kết hợp với nụ cười quỷ dị nhất thời làm cho hai người bọn Diệp Tây Hi cứng đờ, hồn phi phách tán.
“Có thể viết địa chỉ của cô không?” Hạ Hư Nguyên tiếp tục hỏi: “Có lẽ, tôi nếu thiếu mẫu máu thì còn biết chỗ tìm cô chứ.”
Còn chưa nói hết, “Bang!” một tiếng, hai người trước mặt đột nhiên đạp cửa lao vội ra ngoài, biến mất không còn thấy gì nữa.
Hạ Hư Nguyên nhún nhún vai, tiện tay đưa mẫu máu của Diệp Tây Hi đặt lên kính hiển vi quan sát.
Lúc này, bên trong phòng làm việc, cánh cửa vốn đóng im ỉm bỗng bật mở, một người vóc dáng cao gầy, dung mạo diễm lệ đi vào, miễn cưỡng vươn vai ngáp dài, thanh âm kiều kiều mềm mại dễ nghe dị thường: “Tiểu đệ, ngươi thật thích hù dọa bệnh nhân a~”
Hạ Hư Nguyên không có ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta nhớ là, mẹ cho tới bây giờ cũng chưa nói trong hai ta đến tột cùng ai mới ra đời trước, cho nên, muội muội thân ái của ta, đừng có gọi lọan như vậy!”
Hạ Từ Viện ngồi xuống ghế, hai chân gác lên nhau, vừa dò xét nhìn về phía đệ đệ hay ca ca sinh đôi của mình vừa than thở: “Ngươi thực sự là đang mò kim đáy bể mà, tìm, tìm đến đầu trắng bệch cũng không tìm ra đâu.”
“Không cần chờ lâu như vậy.”
“Cái gì?”
“Nói với Phùng Tuyền” Hạ Hư Nguyên nhìn kính hiển vi, nhếch mép cười: “Ta tìm được rồi.”

Ngồi trong xe, Diệp Tây Hi cùng Bạch Bách Thanh vỗ vỗ ngực, không ngừng thở hổn hển.
“Bây giờ ngươi tin, anh ta là đại biến thái rồi chứ!” Diệp Tây Hi trừng bạn tốt một cái.
“Thật là… người không thể xem vẻ bề ngoài được.” Bạch Bách Thanh còn đang đắm chìm trong sự sợ hãi.
“Rõ ràng là ngươi thấy sắc quên bạn.” Nói đến đây, Diệp Tây Hi bỗng nhiên nhớ ra điều gì, hỏi: “Ngươi lúc nãy vừa nói ta năm nay thực 20, có phải sự thực không?”
“Cái này…”
“Bạch Bách Thanh!”
“Được rồi, được rồi, ta nói nhưng ngươi không được tiết lộ cho người khác biết.”
“Nói mau!”
“Cũng chính là tháng trước sinh nhật ngươi, mẹ ta không phải là theo thường lệ làm bánh cho ngươi ư, ta nghĩ đi ăn trộm một chút, kết quả là lúc đi tới phòng bếp, chỉ nghe thấy ba mẹ ta đang bàn luận chuyện nhà ngươi, nhưng mà nói rất nhỏ, ta chỉ nghe thấy một chút, hình như là mẹ của ngươi qua đời đến nay đã được 20 năm.”
“Không thể nào a, mẹ ta vì khó sinh ta mà qua đời, vậy nên, phải là 19 năm mới đúng.”
“Hãy nghe ta nói hết, bọn họ còn nói, hoàn hảo lúc ngươi mới ra đời sửa giấy khai sinh nhỏ tuổi đi một chút, nếu không sẽ rất nguy hiểm.”
“Nguy hiểm? Có nguy hiểm gì?”
“Cái này ta không biết.”
“Có thể ba mẹ ngươi nghĩ sai rồi không?”
“Làm sao có thể? Ban đầu chính mẹ ta đã đỡ đẻ cho mẹ ngươi,chẳng nhẽ bà ấy có thể nhớ nhầm sao?”
Diệp Tây Hi nhíu nhíu mày, trong lòng nảy sinh một mối nghi hoặc.

loading...

 


 

Chapter 2

“Người sói, là một sinh vật phi thường thần bí, hoặc có thể nói như thế này, bọn họ là một loại người vô cùng huyền bí… Không sai, ta có khuynh hướng coi bọn họ là một loại người hơn. Bởi vì, bọn họ lúc bình thường cũng có hình dạng của người, chỉ khi có ánh trăng chiếu xuống, mới biến thành một con sói, dĩ nhiên, với năng lực của những người sói cấp cao có thể tùy thời điểm biến thân.”
Trong phòng thí nghiệm, giáo sư Khắc Lỗ Tư đứng trên bục giảng, rất hào hứng giảng giải, thanh âm cao vút hơn ngày thường. Mái tóc bạc trắng thỉnh thoảng xòa xuống trước mặt lão sư, làm cho ông hết lần này đến lần khác phải lấy tay vuốt lại, động tác này khiến bọn học sinh bướng bỉnh cười phá lên.
“Ma cà rồng sợ tỏi, mà người sói lại sợ bạc, cho nên, cách duy nhất có thể giết chết người sói chính là một viên đạn bạc bắn vào tim hắn… Lý Bá Đặc em có cao kiến gì sao?” Giáo sư Khắc Lỗ Tư đột nhiên hướng tới học sinh lợi hại nhất cười cười hỏi.
Lý Bá Đặc lảo đảo đứng dậy, sờ sờ đầu tóc, giọng nói mang theo chút khinh miệt: “Giáo sư, ý của thầy là, bọn họ chính là những Transformers trong truyền thuyết sao?” (transformer: biến hình)
Lại một phen làm cả lớp cười vang.
“Lý Bá Đặc, để ta nói cho em biết, dù đó là truyền thuyết nhưng chưa chắc đã không phải là sự thật, ai đã chứng minh được nó không phải sự thật.” giáo sưKhắc Lỗ Tư nhẫn nhịn, từ từ đi tới trước mặt anh chàng “Cho nên, nếu em may mắn gặp bọn họ, gặp phải tình huống đó thật, ta chỉ có thể nói, chúc em may mắn thôi!”
Lý Bá Đặc cười lạnh một tiếng: “Em đây hôm nay thực bắt đầu có hứng thú đi mạ bạc đạn, mang súng dắt bên người a, nói không chừng có ngày nào đó gặp được bọn họ, đánh chết một con, mang về cho giáo sư làm tiêu bản.”
Xung quanh lại rộ lên một tràng cười.
“Em làm được sao, năng lực tránh né, tốc độ, sự nhạy bén của bọn họ so với người thường mạnh gấp 10 lần, nói cách khác” giáo sư Khắc Lỗ Tư lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Bá Đặc “Khi em chưa kịp rút súng ra, bọn họ đã cắn nát cổ họng của em rồi, hoặc dùng móng vuốt sắc nhọn moi tim của em ra, sau đó nhào lên, từng chút từng chút một xả thịt em. Cho nên, đến lúc có người phát hiện ra thì em chỉ còn lại là một bộ xương trơ trụi… Dĩ nhiên cái này có thể làm tiêu bản cho ta cũng không tệ lắm !”
“Dù sao… em cũng không tin người sói, loại sinh vật quái dị này, tồn tại.” Lý Bá Đặc bị ánh mắt chằm chằm của giáo sư Khắc Lỗ Tư dọa đến phát run nhưng trong lòng vẫn không cam chịu yếu thế.
giáo sư Khắc Lỗ Tư nặng nề chụp vai hắn “Con trai của ta ơi, chuyện đó không tùy thuộc vào ý kiến chủ quan của em có tin tưởng hay không mà thay đổi. Bất quá, thành tích của em sẽ có sự thay đổi… Học kì này, em thi lại chắc rồi.”
“Nhìn thấy chưa, đây chính là lý do vì sao ta muốn chọn khoa của giáo sư Khắc Lỗ Tư.” Bạch Bách Thanh nhỏ giọng nói: “Chỉ cần ngươi giả bộ tin rằng người sói có tồn tại thì ông ấy nhất định sẽ cho ngươi điểm cao nha!”
“Cũng bởi vì điểm rất cao mà ngươi liền vứt bỏ tự tôn, giấu diếm tín ngưỡng của bản thân?” Diệp Tây Hi nheo mắt lại, quơ quơ ngón tay: “Tiểu Bạch! Ngươi thật không có lập trường đó.”
“Vì có thể vào ăn điểm tâm ở giảng đường, ngươi chạy tới chỗ nữ tu sĩ nói mình tôn thờ thượng đế, ngươi còn tư cách mà nói ta như vậy sao?” Bạch Bách Thanh khinh bỉ dò xét cô một cái.
“Nhưng việc này không giống nhau, ba ta không muốn ta đến gần giáo sư Khắc Lỗ Tư!”
“Mẹ ta cũng không chuẩn cho đến gần ông ấy, nhưng vì điểm số, chúng ta phải hi sinh!”
Hai người đang nói, giáo sư Khắc Lỗ Tư bắt đầu chỉ dẫn những bước cơ bản của thí nghiệm:
“Hôm nay chúng ta sẽ làm một thí nghiệm tên là Thạch trắng khuếch tán, nó thuộc loại thí nghiệm kiểm tra vết máu, đúng như tên gọi, thí nghiệm này có thể phân biệt được máu người và máu động vật. Mọi người hãy nhìn những tiêu bản thạch trắng trên bàn của mình, ở trên lỗ nhỏ đã được rót sẵn dung dịch Thanh Hòa- loại dịch so sánh với kháng nguyên của máu người. Các em chích lấy một ít máu của mình nhỏ vào cái lỗ ấy, sau một thời gian khuếch tán sẽ tạo thành một lớp kết tủa trắng lắng đọng, chứng minh đó là máu người…”
“Tới đây!” Bạch Bách Thanh đưa kim cho Diệp Tây Hi.
“Tiểu Bạch! Ngươi còn nhân tính không vậy? Ta mỗi tháng chảy máu liền bảy ngày, ngươi vẫn còn muốn chích máu của ta sao?”
“Không có biện pháp, ngươi cũng biết, ta sợ máu.”
“May là ngươi không phải nữ nhân!” Diệp Tây Hi tức giận bất bình giật lấy cây kim, quyết định chích đầu ngón tay mình một nhát, một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống bản thạch trắng sáng láng.
“Tây Hi, ta hoài nghi máu của ngươi sẽ không xuất hiện lớp màu trắng đâu.” Bạch Bách Thanh nói: “Ngươi cả ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, căn bản là đã muốn thoái hóa thành heo rồi!”
Diệp Tây Hi “Câm!” một tiếng, không thèm để ý.
Nhưng là…
5 phút sau, hình như thí nghiệm không có xuất hiện lớp màu trắng lặng đọng nào cả.
Bạch Bách Thanh ngồi bên cạnh nín cười đến đau bụng.
“Cái thí nghiệm này nhất định là có vấn đề rồi!” Diệp Tây Hi giận dỗi đập cái bàn.
“Có vấn đề gì?” Phía sau bỗng truyền đến thanh âm của giáo sư Khắc Lỗ Tư, làm hai người bọn họ bị dọa nhảy dựng lên.
“Không có gì, chẳng qua là thưa giáo sư, chúng em nhỏ máu vào, nhưng không có xuất hiện cái hiện tượng thầy vừa nói ạ.” Bạch Bách Thanh giải thích.
“Không thể nào!!” giáo sư Khắc Lỗ Tư cầm bản thạch trắng lên xem, nhìn kĩ, một lúc sau rốt cục mới hỏi: “Là máu của ai?”
“Của em.” Diệp Tây Hi nhẹ nhàng giơ tay lên.
“Có thể là dung dịch bên trong có vấn đề, để thầy lấy xuống kiểm tra lại.” giáo sư Khắc Lỗ Tư vừa nói vừa cầm bản thạch trắng ra ngoài, những vừa mới ra được một bước, ông liền dừng lại, xoay người hỏi: “Đúng rồi, em tên là gì?”
Diệp Tây Hi do dự trong chốc lát cuối cùng cũng trả lời: “Em tên là… Diệp Tây Hi.”
Giáo sư Khắc Lỗ Tư gật gật đầu, trực tiếp bước ra khỏi phòng thí nghiệm, đi qua hành lang, tới một khúc quanh, mới lấy điện thoại di động ra, ấn gọi một dãy số.
“Ta nghĩ, ta tìm được rồi.”

“Ngươi lặp lại lần nữa!” Diệp Tây Hi hỏi.
“Giáo sư Khắc Lỗ Tư mới nhận được tin tức, ở trên núi Tiêu vừa phát hiện được một bộ xương chưa xác định có phải của người sói không, liền muốn dẫn chúng ta đi khảo sát, nói cách khác, muốn chúng ta lên núi đợi một tuần lễ. Ai vi phạm thì đến 99,9% kì thi cuối kì sẽ không qua.” Bạch Bách Thanh lập lại lần nữa.
“Ta nhất định không đi!” Diệp Tây Hi lớn tiếng kháng nghị: “Giáo sư cái kiểu gì vậy? suốt ngày lấy việc công làm việc tư.”
“Xuỵt!” Bạch Bách Thanh che miệng của nàng “Ngươi không muốn qua môn này sao?”
“Cùng lắm thì sang năm thi lại.”
Diệp Tây Hi rất hoành tráng tuyên bố, sau đó đem ba lô nhanh chóng tương lên vai, vừa định xoay người bước đi thì “Phanh!” đụng phải một người nào đó, không có đứng vững, chuẩn bị ngã về phía sau, may là có một đôi tay vững vàng kéo lại.
“Không sao chứ.” Một giọng nói ôn nhu mà tràn đầy cuốn hút vang lên trên đỉnh đầu cô.
Diệp Tây Hi ngẩng đầu, thấy rõ người trước mặt mình, anh tuấn nho nhã, các đường nét thanh tú nhưng vẫn rất nam tính, mặc dù chỉ mặc áo trắng, quần vải màu thô, nhưng cả người như tỏa ra khí chất tao nhã mà cao quý.
Nhưng Diệp Tây Hi nhìn thấy trước tiên là trên mắt phải của hắn có một nốt ruồi, nho nhỏ màu nâu.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: