truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bản Tình Ca Muôn Thưở – Chương 01 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 4
Hình ảnh và giọng hát của chàng nam sinh ca sĩ
thoáng vương trong tâm hồn Miêu Quán Anh như hình ảnh của một cơn mộng.
Và, cho dù hình ảnh đó có đẹp tới đâu thì cũng chẳng có ai lại đi hy
vọng sẽ đựơc gặp lại một lần nữa. Chẳng có ai điên dại tới độ đi ôm giấc
mộng thoáng qua mà sống suốt đời. Miêu Quán Anh đã không thể nào hy
vọng rằng trong cuộc đời của nàng, sẽ có một dịp tương ngộ lại chàng nam
sinh ca sĩ đó. Nàng cũng chẳng thể nào kỳ vọng rằng cuộc đời sẽ dành
cho nàng nhiều thuận tiện may mắn hơn, để những tình cảm vừa mới nhen
nhúm mơ hồtrong tim nàng, nó sẽ có thể nảy nở rõ ràng hơn. Thế nên, sự
viếng thăm của cha con Trương Tú đã đến thật vừa đúng lúc. Nó cất đi cho
Miêu Quán Anh sự thiếu vắng cô đơn. Nó đem đến cho Miêu Quán Anh một
bông hoa mà nàng đang muốn có. Sợi giây liên kết giữa hai gia đình, sau
một thời gian bị mất liên lạc, nay trở nên thân thiết hơn bao giờ. Ông
Trương Hồng và Miêu Tôn gặp nhau thường như mỗi ngày, như đê? bù đắp lại
mười mấy năm hai người xa cách nhau vì hoàn cảnh. Trương Tú cũng thường
theo cha đến nhà ông bà Miêu Tôn. Do đó chàng cũng thường gặp được Miêu
Quán Anh. Qua vài tuần tiếp xúc, một tình bạn chân thành đã nảy nở giữa
hai người. Quả như lời ông Miêu Tôn đã nói, Trương Tú là một thanh niên
có tương lai.
Chàng đẹp trai, tươi trẻ mà điềm đạm. Chàng học
giỏi và nhất là chàng sẽ là người duy nhất được thừa hưởng gia tài sự
nghiệp to lớn của cha, nếu như sau này ông Trương Hồng không còn hoạt
động hoặc qua đời. Nhưng trên hết tất cả danh vọng, tiền tài mà cuộc đời
đã dành sẵn cho tương lai Trương Tú, Quán Anh nhận thấy, chàng cũng là
một thanh niên đáng mến. Trương Tú có một bản lãnh riêng và trong những
câu chuyện trao đổi, Quán Anh nhận thấy chàng là một con người có nhiều
khoan dung độ lượng, hiểu biết và nhân từ. Đó là một thanh niên lý
tưởng, để cho những thiếu nữ chưa chồng vào tuổi Miêu Quán Anh phải mơ
ước.
Ông Trương Hồng và Miêu Tôn, nhất là bà Miêu Tôn
nhận thấy tình cảm giữa Trương Tú và Miêu Quán Anh nẩy nở tương đồng
rất hài lòng. Và, cho dù chưa có một buổi lễ chính thức, bà Miêu Tôn đã
coi Trương Tú như con rể trong gia đình. Ca? Trương Tú và Miêu Quán Anh
đã biết lời giao kết của cha mẹ khi xưa. Đều biết được những sắp đặt dự
trù, mong ước của cha mẹ, thế nên, họ trao đổi tâm tình, tìm hiểu lẫn
nhau trong niềm tương kính. Cả hai như đã cùng nhìn thấy tương lai của
nhau, thấy con đường mà họ sẽ đi. Cả hai cùng như cảm thấy hài lòng. Một
buổi tối ông Trương Hồng đề nghi.
- Tôi thấy hai cháu nó có vẻ tương đắc với nhau,
tôi muốn tiến hành một lễ hỏi chính thức trước. Chờ ba năm nữa, cháu
Trương Tú đỗ xong đại học, ra trường rồi sẽ làm đám cưới, anh chị nghĩ
sao?
Ông Miêu Tôn cười
- Anh tính thế nào cũng được. Tôi thấy tuị nó
không phản đối là tôi mừng rồi. Cái mộng mười bảy năm trước, mong được
làm ông sui của tôi với anh đã thành.
Ông Trương Hồng cũng cười đắc chí
- Anh mừng nhưng chắc không mừng bằng tôi đâu.
Tất cả hy vọng cuộc đời của tôi sau này đều kỳ vọng vào cháu Trương Tú.
Tôi không may phải sống cảnh gà trống nuôi con, chỉ có mình nó để nối
dõi tổ tiên, sự nghiệp sau này. Nó không bị anh chị và cháu Quán Anh chê
bỏ là tôi thấy toại nguyện rồi.
Bà Miêu Tôn góp lời
- Bác Trương cứ nói quá lời. Chứ, cháu Quán Anh nó được cậu Trương Tú để ý tới và bác không nỡ chê là may mắn cho phần nó rồi.
Ông Trương Hồng cười vang
- Những lời chị nói khiến tôi cảm động. Nhưng thôi, bao giờ thì anh chị cho phép tôi đem đồ sính lễ lại đây?
- Tùy anh ..
Bà Miêu Tôn ngắt lời chồng
- Mình nên coi ngày đàng hoàng
- Vâng, mình phải coi ngày cẩn thận. Ở nhà có sẵn tấm lịch nào không hở chị?
Thế rồi, ngày đám hỏi được chọn lựa kỹ lưỡng.
Những cánh thiệp hồng được gửi đi, đẹp như những cánh bướm, chính thức
liên kết sợi giây cầm sắc giữa hai dòng ho. Trương – Miêu.
Chương 5
Vì có một giọng ca thiên phú, nên Đỗ Vương Long
đựơc bạn bè yêu mến, được các giáo sư khuyến khích va giúp đỡ. Họ nói
rằng nếu như chàng thích và cố gắng trao luyện tài nghệ, sau này chàng
có thể trở thành một danh ca. Trở thành một danh cả Đối với Vương Long
đó không phải là niềm mơ ước tối cao của chàng. Chàng thích trở thành
một văn sĩ hoặc một thi sĩ hơn. Nhưng dù sao, sự việc được tự do ra vào
phòng âm nhạc, được phép xử dụng hết cả mọi nhạc khí của nhà trường, từ
cây dương cầm cổ quý gía đến những cây vĩ cầm, tây ban cầm đã làm cho
chàng thích thú và cũng lưu tâm tới việc trao dồi âm nhạc. Vương Long
trở thành một ca sĩ hát hay nhất của trường. Và, trong mọi sinh hoạt văn
nghệ, chàng đều góp mặt, baỏ đảm tài năng và sự xuất sắc. Tổ tiên Vương
Long vốn là những danh gia giầu có. Nhưng tới đời cha của Vương Long
thì sự may mắn không còn. Sau một biến cố thời cuộc, sự nghiệp tan tành.
Cha Vương Long lại không phải là một người có tài sáng nghiệp. Thế nên,
bất cứ một chuyện làm ăn nào mà ông tính toán, nhúng tay vào đều thất
bại. Chán nản và phẩn chí, ông quay ra say sưa tối ngày rồi bỏ đi mất
biệt. Vương Long được mẹ sinh ra trong tình cảnh không biết người cha
phiêu bạt phương nào, còn sống hay đã chết. Và, sau này lớn lên, chắc
chắn là chàng không thể biết được mặt mũi của cha. Năm lên sáu thì bà mẹ
qua đời trong một cơn bạo bệnh. Vương Long được một người chú không
con, có một xưởng mộc đem về nuôi. Người chú hy vọng là sau này Vương
Long sẽ thay ông nối nghiệp, sẽ là người nhan đèn thờ phụng ông sau khi
vợ chồng ông đã qua đời. Sống trong tình thương của chú thím, tuy được
đối xử tử tế như con, được cắp sách đến trường đi học như những đứa trẻ
khác, Vương Long vẫn mang một nỗi buồn, một mặc cảm của đứa trẻ mồ côi.
Ngoài những giờ học, những khi tập nhạc và giúp đỡ cho chú trông coi
xưởng mộc một chút, Vương Long thường tìm an uỉ trong những đoạn văn,
vần thơ mà tự chàng sáng tác ra. Chàng mơ tới một khung trời mà ở đó,
chàng sẽ trở thành một con người nổi danh, một thi sĩ được quí chuộng.
Những bài thơ Vương Long sáng tác, chàng thường gửi đăng vào những số
báo đặc biệt của nhà trường. Nhiều baì thơ đựơc bạn bè thích, các vị
giáo sư cũng hài lòng và khuyến khích. Họ cùng nhận ra khả năng sáng tác
thi văn của Vương Long, cũng đáng khuyến khích như giọng ca của chàng.
Có thể một tương lai tươi sáng đang chờ đợi Vương Long. Cho chàng thóat
được hoàn cảnh tầm thường, thoát ra khoỉ cái xưởng mộc của ông chú.
Vương Long hăng say làm việc theo với những dự
tính của chàng. Nhưng Vương Long cũng sống thật cô đơn. Chàng có nhiều
người quý mến, yêu thích giọng hát của chàng nhưng không hiểu được tâm
tư, cuộc sống của chàng. Vương Long chỉ có một người bạn thân, một người
bạn hết mình với chàng. Một người bạn mà theo Vương Long, là một con
người hoà nhã, quảng đại với bạn bè, có tấm lòng vị tha và đôi mắt nhiệt
tình. Người ấy không ai xa lạ chính là Trương Tú. Trương Tú và Vương
Long cùng học chung một lớp. Trong niên học cuối cùng vừa qua, cả hai
đều đô? Cao Trung, sửa soạn thi vào đại học. Là bạn thiết với nhau,
Trương Tú thấy Vương Long nhà nghèo lại có khiếu về văn chương nên có
lòng giúp đỡ. Chàng bỏ tiền ra mua những sách hay, những tác phẩm gía
trị của các danh nhân thi sĩ về cho Vương Long mượn đọc. Tuy tiếng là
cho mượn, nhưng thật ra Trương Tú mua những sách đó là chỉ vì Vương
Long. Cũng vì thế, Trương Tú vừa là bạn, vừa là người gợi khởi mà cũng
là nguồn cung cấp kiến thức cho Vương Long. Trong sự giao tiếp chung của
xã hội, người ta thường lựa chọn, phân chia giữa kẻ giầu với người
nghèo, giữa giai cấp nọ với giai cấp kia. Nhưng trong tình bạn Vương
Long và Trương Tú, họ đã gạt bỏ được những thứ tầm thường đó ra ngoài.
Thời gian còn học năm cuối cùng của chương trình Cao Trung, ngoài những
lúc bận việc riêng tư, hai người thường gặp nhau, cùng nhau đi dạo, vui
đùa. Tương lai của Trương Tú thì đã rõ ràng và được baỏ đảm vì nhà chàng
giầu, có thừa phương tiện để sửa soạn cho tương lai.
Còn Vương Long trái lại, sự học của chàng không
biết có thể kéo dài được tới đâu. Bước đường còn quá dài và nhiều gian
truân. Ông chú của Vương Long tuy có lòng nhưng nghèo. Có thể là ông sẽ
không còn cung cấp phương tiện cho Vương Long được học vào bất cứ lúc
nào, để bắt chàng ở nhà, phụ những công việc trong xưởng mộc của ông.
Theo đuổi sự học hành trong nỗi lo âu hồi hộp đó, đôi khi Vương Long
không tránh được sự chán nản, ngã lòng. Những lúc đó, Trương Tú lại lựa lời an uỉ bạn.
- Anh Vương Long ạ, anh chẳng nên ngã lòng. Thật
ra, tương lai của anh sẽ sáng suả hơn hết tất cả những bạn bè cùng lớp
của chúng ta. Anh có khiếu về văn chương, về âm nhạc. Một triệu người
chưa chắc đã có một người có năng khiếu như anh. Chỉ cần anh cố gắng
trau dồi kiến thức một chút, trao luyện thêm về sự sáng tác là anh có
thể đạt được sự thành công.
Vương Long cảm động nắm chặt lấy tay bạn
- Cám ơn những lời khích lệ của anh, anh Trương
Tú a. Nhưng anh biết đó, dù đã quyết tâm đeo đuổi sự nghiệp văn chương,
nhưng tôi chưa chắc đã có phương tiện hay thời giờ đủ để đeo đuổi được.
Ngoài vấn đề phải có tiền để theo đuổi sự học, có khi tôi còn phải kiếm
một việc làm để kiếm miếng ăn nếu như chú tôi thôi không thể cung cấp
hoặc nuôi tôi được nữa. Anh biết đó, chú tôi quá nghèo lại đã gìa. Gần
như ông không thể xốc vác những công việc nặng nhọc trong xưởng mộc được
nữạ Ông thường than với tôi là công việc vì thiếu người trông coi, rất
kém.
Trương Tú vẫn cố gây niềm tin cho bạn
- Nhưng dù sao thì anh cũng không được ngã lòng.
Sự thể tới đâu sẽ tính tới đó. Ngoài chú anh ra, anh cũng còn bạn bè và
các thầy của chúng ta nữa chứ.
Vương Long cười buồn
- Các thầy rất tốt với tôi, còn bạn bè thì có
anh là người thân thiết hơn cả. Nhưng chẳng lẽ tôi lại chịu nhận sự nhờ
vả sao, nếu thật như có người muốn giúp đỡ?
- Anh ngại gì mà không nhận?
- Tư cách tự lập cho đời mình, anh Trương Tú a.
Nếu như chú tôi là người thân thiết ruột thịt không thể giúp tôi đựơc
nữa, thì tôi sẽ làm việc trong xưởng mộc, và sẽ không nhận bất cứ một ân
huệ nào của bất cứ ai. Dầu sao thì cũng chưa phải là lúc đê? Nói tới
chuyện này.
Thế rồi niên học dần qua. Và, đã tới ngày bãi trường …
Chương 6
Nhà trường tổ chức lễ phát giải thưởng cuối năm,
có chương trình trình diễn văn nghê. Mọi thứ đã được sắp đặt chu đáo.
Vì có giọng hát phong phú nhất trường, nên Vương Long được sắp xếp cho
một màn trình diễn đơn ca.
Buổi tối trước giờ trình diễn, các quan khách,
phụ huynh học sinh đến thật đông, đầy cả sân trường. Trong số nữ tân
khách, Vương Long đã bị dung mạo tuyệt vời của một giai nhân thu hút.
Nàng chừng mười bảy mười tám tuổi, với bộ y phục trắng, nàng đứng tựa
lưng vào một cột trụ gần sân khấu, đôi tay duỗi xuôi ra đằng trước, với
vẻ thoải mái, tự nhiên mà thơ ngây tươi trẻ. Chiếc mũ vành to, cũng mang
sắc trắng cùng với màu áo của nàng, hờ hững che trên những lọn tóc đen
bỏ xõa ngang vai. Khuôn mặt trái xoan, thanh tú và cao cả như dung nhan
của các vì tiên nữ trong truyện cổ tích. Hai mắt nàng to đen, lấp lánh
mà trầm mặc, huyền aỏ mà trong sáng, diụ dàng mà đoan trang. Giữa cảnh
sắc huyên náo và rực rỡ của một đêm liên hoan, nàng đứng chung mà tưởng
như đứng riêng biệt một mình. Nàng ở giữa mà tưởng như trên cao hết cả.
Vẻ thanh tú cao sang của nàng, hầu như chẳng có cái gì có thể làm cho lu
mờ tan biến. Vì chỉ có một số ít ghế ngồi dự khán dành cho những quan
khách quan trọng, nàng cũng như một số đông khán giả, phải đứng coi
trình diễn từ đầu tới chót chương trình. Vương Long đứng ngây người
trước sắc đẹp diễm tuyệt của cô gaí. Trong ý nghĩ, trong tâm trí chàng,
Vương Long tự nhủ chưa bao giờ chàng được nhìn thấy, được chiêm ngưỡng
một dung nhan tuyệt vời như thế. Sắc đẹp của nàng đã thu hút mất hồn
Vương Long. Chàng đứng ngây người sững sờ, chết lặng như tượng gỗ. Quên
hết mọi sự chung quanh, để chỉ còn nhìn thấy có nàng trong không khí
tưng bừng nhộn nhịp của cả một đêm văn nghê. Cho tới khi một bàn tay đập
mạnh lên vai chàng tiếng vị giáo sư sắp xếp giới thiệu chương trình
thúc dục
- Sưả soạn đi, tới phiên anh rồi đó, Vương Long.
Vương Long giật mình, trở về với công việc của
chàng. Rồi chàng được giới thiệu với khán giả. Chàng bước ra sân khấu mà
tưởng như đi trong mơ. Vẫn với tâm trạng tuyệt vời do dung nhan của
người thiếu nữ áo trắng tạo ra, Vương Long đứng trước diễn đàn mà tưởng
như váng vất, khán giả như lu mờ chẳng còn thấy ai. Vì mọi sư. chú ý của
chàng đều dành cả vào người thiếu nữ aó trắng. Vương Long cảm thấy
chàng cất tiếng hát lên là để dành riêng tặng nàng, để riêng một mình
nàng nghe. Chàng hát hay tới nỗi ngoài cả sự tưởng tượng của chính
chàng. Dứt bản nhạc tiếng vỗ tay rào rào nổi lên. Khán giả yêu cầu Vương
Long trình diễn thêm một nhạc phẩm nữa. Vương Long tiếp tục và khi bài
hát thứ hai được ngân dài, cao vút ở câu cuối, tiếng vỗ tay và những lời
tán thưởng lại vang lên. Rồi, những bông hoa từ dưới khán đài tới tấp
tung lên. Trong số những người tung hoa tặng chàng, Vương Long nhận ra
người thiếu nữ đưa tay lên đầu, gỡ khoỉ mái tóc của nàng ra một bông lan
tím. Nàng tung lên tặng chàng. Trái tim Vương Long đập nhịp muốn nhaỷ
bung ra ngoài. Mạch máu chàng muốn vỡ tung! Trong ý nghĩ xôn xao ngây
ngất, niềm phấn khởi say mê nung đốt lòng chàng.
- Nàng tặng hoa cho mình! Nàng tán thưởng tiếng hát của mình!
Ôi nếu như cuộc đời có thể thành tựu, nếu như
những giấc mơ có thể trở thành sự thật, thì suốt đời mình sẽ chỉ hát cho
riêng nàng nghe.
Vương Long cúi đầu cám ơn khán giả. Rồi, giữa
những màu sắc rực rỡ của các bông hoa, Vương Long lượm lên bông hoa lan
tím. Thật, chẳng biết làm sao diễn tả bằng những lời gì để có thể nói
lên cho được sự sung sướng, niềm phấn khơỉ trong lòng Vương Long khi
chàng ấp ủ đóa hoa mỏng manh, xinh xắn trong lòng bàn tay. Mùi hương
thoảng nhẹ làm chàng ngây ngất, tưởng như mùi hương đó chính là hương
thơm vương vất từ mái tóc đen huyền, bỏ xõa của nàng mà ra. Trong niềm
ngây ngất vui sướng đó, Vương Long chỉ có được một điều rõ ràng: lòng
chàng tràn ngập hân hoan. Và, niềm hân hoan đó, lại là một niềm hân hoan
mới mẻ chưa bao giờ chàng có.
Trở về nhà, Vương Long nâng niu, để bông lan tím
trên kệ sách đầu giường. Chàng có cảm tưởng như tất cả phòng chàng đều
toả ngát hương thơm của đóa hoa lan nhỏ bé. Phút chốc chàng thấy căn
phòng nhỏ, nghèo nàn của chàng trở thành gía trị đáng yêụ Đó mới chỉ là
dư hương của một đóa hoa cài trên mái tóc! Ôi đó chỉ là một cơn mộng
thoáng qua!
Nghĩ tới đêm văn nghệ trình diễn, nghĩ tới hương
sắc của người con gái áo trắng vô tình chàng được chiêm ngưỡng, Vương
Long nghĩ tới nó như là một cơn mộng. Một cơn gío mát thoáng qua trong
một buổi trưa hè khô cằn của tâm hồn. Có thật chăng, chỉ còn lại đóa hoa
lan tím mỏng manh, qua ngày thứ hai đã bắt đầu héo úa. Quả thật, cuộc
đời đã có những cuộc tương ngộ lạ lùng, những lần gặp gỡ định mệnh mà
nỗi éo le, trớ trêu nhất đã dành cho tình cảnh của Vương Long. Nó đã đem
đến cho chàng đầy đủ cả sự ngất ngây, rạo rực, bâng khuâng và tuyệt
vọng cho tâm hồn.
- Nàng là ai? Tên nàng là gì? Vương Long nào có biết!
- Nàng là người hay là tiên nữ giáng trần? Chàng tưởng như không thể biết chắc được?
- Nàng đến từ đâu và sau buổi dự khán văn nghệ
đó, nàng đi đâủ Ôi nếu như mà chàng biết được chỗ ở của nàng! Nếu như mà
chàng được gặp lại nàng, nếu như chàng được quen nàng!
Một tuần lễ trôi qua, tâm hồn chàng mỗi ngày mỗi
thêm nặng triũ vì những suy tư về nàng. Nỗi nhớ thương, vọng tưởng và
tuyệt vọng dằn vặt tâm tư, tưởng như càng lúc càng chồng chất, chới với
không thể nào khuây khoả được, thì một đêm hồn thơ trở giấc, chàng ngồi
vào bàn, nhìn cành hoa tím nhỏ héo tàn mà tưởng như còn ngợp ngát hương.
Chàng sáng tác ra một bài thơ, với tựa đề “Lan Tím Tình Sầu. Suốt đêm,
chàng rạo rực say mê với bài thơ không ngủ. Sáng hôm sau, Vương Long
chép lại bài thơ gởi cho một tuần báo văn nghệ với hy vọng được chọn
đăng.
Sau khi gởi bài thơ đi rồi , tâm hồn Vương Long
mới bớt đi một phần nào suy tư dằn vặt, nhưng không phải vì thế mà chàng
đã bớt vương vấn ngất ngây.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: