truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bản sắc phụ nữ chương 6 

Đăng ngày 12/9/2013 by admin

Xem toàn tập:
Tĩnh Chi nhìn theo phía tay chỉ của Tiêu Tiêu, bên lề đường cách đó không xa, Sở Dương đang giằng co với một người đàn ông trẻ. Chân của Sở Dương chưa lành hẳn, bước đi hãy còn khập khiễng, cô định lách qua người đàn ông kia mấy lần
loading...

tiểu thuyết tình yêu | Bản sắc phụ nữ chương 6 – WAP đọc truyện online hay nhất Việt Nam

Tĩnh Chi bị Uông Dụ Hàm chọc giận, lại chạy đến chỗ Tiêu Tiêu để ca thán. Khi kể đến chuyện cô bị Uông Dụ Hàm lừa và ép hôn, cô nghiến răng kèn kẹt, kích động đến mức tay chân vung hết cả lên. Qua lời kể của cô, Uông Dụ Hàm chẳng khác gì một địa chủ ác bá, lừa gạt ức hiếp cả đàn ông lẫn đàn bà trước đây.

Tĩnh Chi mãi mê tố khổ cho tới khi khát khô cả cổ mới dừng lại uống một ngụm nước, nhân tiện chờ xem phản ứng của Tiêu Tiêu thế nào.

Tiêu Tiêu đang đắp dưa chuột lên mặt nhưng vẫn rất chăm chú lắng nghe, nhìn thấy Tĩnh Chi liếc nhìn mình với ánh mắt có vẻ bất bình, vội nắm tay lại vung lên và hô, “Đánh đổ địa chủ ác bá Uông Dụ Hàm! Giải phóng cho Trương Tĩnh Chi phải chịu đau khổ, ức hiếp của chúng ta!”

Trương Tĩnh Chi nghe mà phát ngất, gieo mình đánh phịch một cái xuống ghế, bất lực rên lên, “Mình phải xin nghỉ việc mất thôi…”.

Bày tay của Tiêu Tiêu run lên, những miếng dưa chuột vừa dán xong lập tức rơi xuống, ” Cậu muốn xin thôi việc?”.

Chưa bao giờ Tĩnh Chi quyết tâm đến thế, “Ừ, sĩ khả sát bất khả nhục! Mình không tin là mình, Trương Tĩnh Chi này lại không tìm được việc làm khác!”.

“Tiền cậu góp để mua túi trả mình được bao nhiêu rồi?”

“Cái đó thì…” Ngọn lửa hừng hực của Tĩnh Chi lập tức bị dập tắt, cô nhìn Tiêu Tiêu với ánh mắt ngượng ngùng, “Cậu nói xem, chiếu túi hai chục ngàn đồng thì khác chiếc túi hai trăm đồng ở chỗ nào? Chẳng phải cũng chỉ dùng để đựng đồ thôi sao! Hơn nữa…”.

“Dừng lại! Mình chỉ cần cái túi LV của mình thôi! Chưa có đủ tiền thì cậu hãy ngoan ngoãn chờ đấy!” Tiêu Tiêu nghiến răng nói, “Đừng có nói là Uông Dụ Hàm ép hôn cậu một cái, dù anh ta có dùng bạo lực với cậu, thì cậu cũng vẫn cứ phải đi làm ở đó cho mình!”.

Tĩnh Chi muốn khóc mà không khóc nổi, “Tiêu Tiêu, cậu có lòng thông cảm với mình không đấy!”.

Tiêu Tiêu nhướn lông mày, “Không có!”.

Tĩnh Chi kéo vạt áo của Tiêu Tiêu nài nỉ vẻ đáng thương, “Vậy, tối nay cậu hãy mời mình đi ăn một bữa cơm đi, coi như an ủi mình một chút!”.

“Xin lỗi, buổi tối 3528 bảo mình đi ăn cùng anh ấy rồi.”

“Cậu đúng là có người yêu thì quên mất bạn!”

“Ha ha, cậu nói rất đúng!”

Tĩnh Chi đành phải nhượng bộ, quyết giở bài đáng thương đến cũng, “Thôi được, cậu cứ đi đi, mình sẽ ở nhà đợi cậu, mình sẽ ngồi như thế này đợi đến khi cậu về!”.

Tiêu Tiêu cười ranh mãnh, “Ha ha, đúng là rất xin lỗi, buổi tối hôm nay cậu không thể ở lại đây được”.

“Hả? Vì sao?” Tĩnh Chi kêu tướng lên.

“Vì mình và anh ấy sẽ có một đêm tuyệt vời ở bên nhau. Một đêm rất tuyệt vời, cô em, cô có hiểu không? Cả một đêm đấy, chắc cậu không muốn quan sát để học tập chứ?”.

Tĩnh Chi gần như phát điên lên.

Gần đây Tưởng Tư Thừa được thăng chức, các đồng nghiệp nhao nhao đòi anh khao, không thể tránh được, anh đành nhận lời. Anh vốn cũng không định bảo Tiêu Tiêu đi cùng, nhưng cuối cùng không thể chống cự nổi trước đòi hỏi của các đồng nghiệp, vì nhiều người đã biết anh có một cô người yêu xin đẹp, nên cứ nhất định đòi anh mời cô tới dự cùng, họ còn nói rằng, nếu không đưa cô ấy đi thì chứng tỏ anh không có thành ý và coi thường anh em.

Thực ra Tiêu Tiêu cũng không muốn xen vào chuyện này, cô luôn nghĩ rằng, tình yêu chỉ là chuyện của hai người, tốt nhất không nên xen vào các mối quan hệ công tác của đối phương, để sau này nếu có chia tay nhau thì cũng không để lại phiền phức gì cho mình. Nhưng khi nghe thấy Tưởng Tư Thừa ấp a ấp úng nói ra yêu cầu đó, thì cô lại thấy không nỡ từ chối.

Sau khi tìm hết cách để mời cô bạn Trương Tĩnh Chi lì lợm ra khỏi cửa, Tiêu Tiêu sửa soạn trang điểm xong thì cũng là lúc Tưởng Tư Thừa đến.

“Thế nào?” Tiêu Tiêu cười, đi một vòng trước mặt Tưởng Tư Thừa, “Như thế này chắc sẽ không đến nỗi làm mất mặt anh chứ?”.

Bây giờ, khi đứng trước Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa không đến nỗi căng thẳng tới mức miệng ngậm hột thị nữa, nhưng cái tật đỏ mặt thì vẫn không thay đổi, nhất là khi trong lòng đang có ý nghĩ gì đó thì lại càng đỏ gay gắt.

Tiêu Tiêu thấy thế bèn cố ý trêu anh, “Thế nào, có được hay không thì anh cũng phải nói một câu đi chứ. Dù sao thì cũng là lần đi gặp mặt các đồng nghiệp của anh cơ mà!”.

Tưởng Tư Thừa lo ngại đưa mắt nhìn về phía cửa, may quá, cửa đã được đóng kín rồi. Thấy vậy, anh liền đưa tay kéo Tiêu Tiêu lại gần và hôn một cái rất nhanh lên môi cô.

Tiêu Tiêu thấy anh chàng cảnh sát bây giờ đã dám chủ động hôn mình như vậy, liền đưa tay nắm lấy cổ áo của Tưởng Tư Thừa, khẽ cười, “Được lắm, anh dám lén xâm phạm em à, xem ra gan cũng không đến nỗi bé đâu nhỉ!”.

Tưởng Tư Thừa xấu hổ cười hì hì, mặt lại đỏ bừng lên, nhưng ngay sau đó lại cúi xuống hôn cô cái nữa mới kéo tay cô, “Đi thôi, chúng ta là chủ, không nên để cho khách phải chờ.”

Đây là lần đầu tiên Tiêu Tiêu cùng ăn cơm với nhiều cảnh sát như vậy, tuy cũng biết rất rõ, sau giờ làm việc thì họ cũng chỉ là những người bình thường, cũng biết cười đàu, đồng thời cô cũng thấy được sự thân thiện mà họ dành cho cô, tình cảm ấy giống như sự nâng niu đối với một chiếc bình quý. Mặc dù vậy, cô vẫn không khỏi cảm thấy đôi chút thiếu tự nhiên khi ngồi cùng họ. Cô không sao hiểu được, mình không phạm tội, không thể nói là có tật giật mình, nhưng sao lại cứ thấy nơm nớp thế?

Tưởng Tư Thừa cũng cảm thấy sự thiếu tự nhiên của Tiêu Tiêu nên cứ luồn tay xuống dưới gầm bàn nắm lấy bàn tay cô và khẽ giữ nó trong tay mình.

Tiêu Tiêu đưa mặt nhìn xung quanh, sợ có ai đó nhìn thấy, cô định rút tay về, nhưng không ngờ Tưởng Tư Thừa lại không chịu buông ra. Cô quay sang nhìn thì thấy anh đang nghe Đội trưởng của anh nói gì đó với vẻ mặt hết sức chăm chú nghiêm túc.

Người đội trưởng hình như uống hơi nhiều, “Cậu Tưởng này, cố làm cho tốt nhé. Cậu chính là niềm tự hào của Thủ trưởng đấy!”.

Tưởng Tư Thừa trịnh trọng gật đầu, miệng đáp vâng vâng, nhưng bàn tay thì vẫn luồn qua gầm bàn nắm lấy bàn tay Tiêu Tiêu. Bàn tay của Tiêu Tiêu chẳng thể nào khỏe được như bàn tay của Tưởng Tư Thừa, vì thế cô không cố rút tay về nữa. Thấy vậy, Tưởng Tư Thừa cũng không giữ chật như trước nữa mà chỉ khẽ nắm lấy.

Tiêu Tiêu cúi đầu xuống, cố giấu nụ cười tủm tỉm, bàn tay khẽ đặt lên đùi Tưởng Tư Thừa.

Tưởng Tư Thừa nâng chén chúc rượu Đội trưởng, ngụm rượu trong miệng chưa kịp nuốt xuống thì đã bị sặc, khiến anh ho sặc sụa đến đỏ cả mặt.

“Cậu Tưởng này, tửu lượng cũng phải luyện dần đi đấy!” Đội trưởng nói với giọng của người từng trải.

“Vâng, vâng!” Tưởng Tư Thừa đỏ mặt gật đầu, tay vẫn giữ chặt lấy bàn tay của Tiêu Tiêu dưới gầm bàn.

Con người này thật bướng bỉnh. Tiêu Tiêu bất lực, chỉ còn biết đưa mắt lườm và thì thầm vào tai anh ta. “Anh mà còn không chịu buông tay em ra, mọi người sẽ nhìn thấy đấy. Anh định để em bụng đói trở về ư?”.

Tưởng Tư Thừa nhìn thấy Tiêu Tiêu dùng tay trái gõ gõ lên bàn an và nhìn anh bằng cái nhìn rất tội nghiệp mới giật mình rụt tay lại.

Mọi người đều rất vui vẻ và nhiều người trong số họ uống khá nhiều, nhất là Đội trưởng, khi tàn tiệc phải có người dìu mới đi được. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Tiêu Tiêu không nén được quay sang nói với Tưởng Tư Thừa, “Các anh đều uống say như thế này mà còn dám đứng ở ngã tư đường kiểm tra những người khác được à?”.

Tưởng Tư Thừa cười ngượng ngùng, “Đó chỉ là trong lúc vui thôi”.

Tiêu Tiêu thấy Tưởng Tư Thừa như vậy, chỉ còn biết bất lực nói, “Được rồi, để em đưa anh về!”.

Nhưng Tưởng Tư Thừa từ chối và cứ một mực đòi đưa Tiêu Tiêu về. Trong lòng Tiêu Tiêu nghĩ, anh uống rượu mà lại còn cứ đòi đưa em về, rồi sau đó thì sao? Anh sẽ về bằng cách nào? Liệu em có thể để anh xuống giữa đường để anh bắt xe về được không?

“Thôi mà, để em đưa anh về, em sẽ lái xe, không sao đâu.”

“Không!” Tưởng Tư Thừa kiên quyết, “Anh đưa em về!”.

Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn Tưởng Tư Thừa, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cô nhếch môi cười, không còn kiên quyết như trước nữa, “Được rồi, anh đưa em về!”.

Khi về đến chỗ của Tiêu Tiêu thì cơn ngà ngà của Tưởng Tư Thừa cũng đã qua. Anh xuống xe đứng nhìn Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu đi mấy bước, quay lại nhìn thấy Tưởng Tư Thừa vẫn đứng nguyên tại chỗ, cô cười nói, “Anh đưa em lên nhà đi. Ngồi một lát rồi hãy về, hơn nữa cũng chưa muộn lắm đâu”.

Khuôn mặt của Tưởng Tư Thừa lại đỏ bừng lên, anh do dự một chút mới bước lên khoác tay Tiêu Tiêu.

Bàn tay Tưởng Tư Thừa nóng bỏng, Tiêu Tiêu cúi đầu tủm tỉm cười không nói mặc cho Tưởng Tư Thừa dắt lên gác.

Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng, không rõ ai là người hôn trước, đều là người đã trưởng thành, lại chuếnh choáng men rượu, vì thế chỉ vừa mới chạm vào mà cả hai đã như hai cục nam châm. Khi nụ hôn đã đến lúc cuồng nghiệt, Tiêu Tiêu thì thầm, “Bế em vào đi”.

Nhịp đập con tim của Tưởng Tư Thừa càng gấp gáp và gần như không kiềm chế được nữa, không chỉ có tay chân mà ngay cả đầu óc anh cũng không chịu nghe theo sự điều khiển.

Chiếc giường rất mềm mại, cả hai người ngã xuống và đều run như lên cơn sốt.

Đôi môi của Tưởng Tư Thừa lướt trên làn da trắng nõn của Tiêu Tiêu càng khơi thêm ngọn lửa trong lòng. Tiêu Tiêu cảm thấy một nỗi khát khao rất khó gọi tên, cô đưa tay ôm chầm lấy Tưởng Tư Thừa.

Bỗng người Tưởng Tư Thừa rung lên, anh đưa tya vội chộp lấy bàn tay của Tiêu Tiêu, giọng anh khản đặc, “Đừng, anh sẽ không kìm chế được mất!”.

Tưởng Tư Thừa khẽ rên lên một cách đau khổ, rồi đột nhiên giữ chật lấy tay của Tiêu Tiêu, ôm chặt cô vào lòng, “Đừng cố động đậy… Anh xin em!” Giọng anh run run, “Để anh ôm một lát như thế này, chỉ một lúc là sẽ qua thôi.

Đúng vậy, anh yêu cô, vì thế càng tôn trọng cô. Anh cũng biết, làm tình với người mình yêu chẳng có gì là tội lỗi, nhưng anh không muốn như vậy, cô rất đáng để anh nâng niu che chở.

Anh vùi đầu vào vai cô, khổ sở nén ham muốn đang bùng cháy mà không dám động đậy, chờ cho cơn kích động lui dần.

Cô nhìn về phía sau, ánh sáng ngoài cửa sổ lọt qua tấm rèm mỏng tràn vào, không phân biệt được đó là ánh trăng hay ánh đèn. Nhiệt độ trong phòng dần dần hạ xuống, nhưng trong lòng cô thì lại rất rối ren. Nhiệt độ cơ thể của anh rõ ràng là thấp hơn lúc trước rất nhiều, nhưng vẫn nóng tới mức cô không dám chạm vào.

Một lúc sau, Tưởng Tư Thừa mới thở ra một hơi dài và buông Tiêu Tiêu ra. Khi ngồi dậy và nhìn vào đôi mắt đang nghĩ ngợi của Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa cười, mắt thoắt đỏ trở lại.

Tiêu Tiêu cũng cười rồi đứng dậy vào nhà vệ sinh tắm rửa, khi cô quay ra thì đã thay chiếc váy ngủ ngắn bằng lụa.

Tưởng Tư Thừa nhìn cô không nói gì, trong lòng anh hơi băn khoăn, anh nghĩ có lẽ sự kích động vừa rồi của mình đã làm cô giận.

“Tiêu Tiêu, anh…”.

Tiêu Tiêu cười ngăn những lời sau của anh lại, rồi ngồi xuống bên cạnh anh, “Em buồn ngủ rồi, anh nên làm gì nhỉ?”.

Tưởng Tư Thừa cười ngất, đưa tay với chiếc chăn đắp cho Tiêu Tiêu, rồi như sợ chưa đủ kín lại ra sức lèn chặt xung quanh rồi sau đó mới khẽ khàng nằm xuống phía sau lưng cô, ôm cô vào lòng, khẽ nói, “Em ngủ đi, để anh trông cho em ngủ xong thì anh sẽ về”.

Tiêu Tiêu trầm ngâm một lát, rồi nói, “Nếu không muốn ngủ ở đây anh có thể ngủ ở phòng bên cạnh”.

Tưởng Tư Thừa ậm ừ rồi nói, “Em cứ ngủ đi, đừng để ý đến anh. Một lát nữa anh sẽ về”.

loading...

Tiêu Tiêu không nói gì nữa, trong lòng cô đang rất bấn loạn.

Một lúc sau, lại nghe thấy Tưởng Tư Thừa nói, “Tiêu Tiêu, khi nào có thời gian hãy đi gặp cha anh, được không?”.

Một hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời của Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa ngẩng đầu lên, trong bóng đêm đôi mi dày của Tiêu Tiêu che rợp đôi mắt và che đi tất cả.

Trông cô ngủ rất ngon. Tưởng Tư Thừa cười đau khổ.

“Đồ quỷ ạ”, anh khẽ nói và hôn nhẹ lên khóe môi cô. “Hãy lấy anh nhé, được không em?” Anh hỏi rồi đột nhiên khẽ cất tiếng cười, “Em mà còn dám trêu anh nữa, sẽ có một ngày anh sẽ cho em biết sự lợi hại của anh. Ngốc ạ!”.

Tưởng Tư Thừa rón rén ngồi dậy, trước khi ra khỏi phòng còn quay đầu lại nhìn Tiêu Tiêu, cô ngủ rất ngon lành, thân hình mảnh dẻ vẫn giữ nguyên tư thế như lúc trước. Anh mỉm cười, trông ngủ rất ngoan hiền.

Cánh cửa khẽ đóng lại, tiếng khóa khẽ vang lên, nhưng vì giữa đêm thanh vắng lên nghe rất rõ, những âm thanh ấy giống như những tiếng gõ vào cõi lòng.

Sáng sớm, mới chừng sáu rưỡi, bảy giờ thì tiếng chuông điện thoại ở đầu giường của Tiêu Tiêu đã vang lên, cô làu bàu mấy câu rồi mới nhấc máy lên.

Ở đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Tĩnh Chi, “Này người đẹp hãy gọi anh chàng cảnh sát của cô dậy đi!”.

“Trương Tĩnh Chi, cậu đúng là đồ biến thái!” Tiêu Tiêu gầm lên. Suốt đêm qua hầu như cô không ngủ được, mãi đến gần sán mới chợp mắt được một lúc thì lại bị Tĩnh Chi đánh thức.

Trương Tĩnh Chi có phần ngạc nhiên và tức giận, cô hơi sững người, rồi đột nhiện hỏi, “Tiêu Tiêu, cậu sao thế?”.

Tiêu Tiêu cũng ngẩn người ra, đúng thế, mình làm sao vậy, sao lại tức giận như vậy chứ? Chẳng nhẽ chỉ vì chuyện bị Tĩnh Chi đánh thức?

Trương Tĩnh Chi dường như đã tìm ra đáp án, cô cười khúc khích và ranh mãnh hỏi, “Mình biết rồi, có phải anh chàng cảnh sát ấy không đạt tiêu chuẩn phải không?”

Nói xong Tĩnh Chi đắc ý cười, nhưng một hồi lâu mà vẫn không thấy Tiêu Tiêu nói gì. Cô cảm thấy hơi lạ, trước đây vào những lúc như thế này đã nghe thấy Tiêu Tiêu lên tiếng rồi, hôm nay không rõ là vì sao nữa?

“Anh chàng cảnh sát ấy không có ở đó à?”

“…”

“Tiêu Tiêu?” Tĩnh Chi cảm thấy hơi lo lắng.

Lúc ấy Tiêu Tiêu mới thực sự định thần lại, cô vói vẻ lãnh đạm, “Anh ta không có ở đây, Mình chuẩn bị cho anh ta đi tàu suốt!”.

“Sao?” Tĩnh Chi cảm thấy có điều bất ổn, mới chỉ qua có một đêm “tuyệt vời” mà đã cho anh ta “đi tàu suốt” sao? Chẳng lẽ anh ta thực sự có điểm nào đó không được? Nhưng cô cũng lờ mờ cảm thấy tâm trạng của Tiêu Tiêu có gì đó không được ổn.

“Ừ, thấy vô vị thì thay thôi.” Tiêu Tiêu đáp.

Tĩnh Chi im lặng một lát, “Tiêu Tiêu, cậu sao thế? Có chuyện gì à?”

“Mình thì có chuyện gì được. Cậu không muốn ngủ nhưng mình thì muốn ngủ. Thôi nhé!”.

Tĩnh Chi nhìn chiếc điện thoại trong tay, hơi sững người trong giây lát. Tiêu Tiêu nói không sao, nhưng chắc chắn là đã có chuyện!

Gác máy rồi nhưng Tiêu Tiêu vẫn thấy không yên tâm, sợ Tĩnh Chi vô duyên lại gọi lại, cô giật dây điện thoại, tắt di động. May mà cũng là ngày cuối tuần, chắc sẽ không có ai đến tìm cô.

Nhưng cô đã đánh giá thấp Trương Tĩnh Chi. Cô nằm xuống nhưng không sau ngủ được. Đúng lúc ấy thì có tiếng đập cửa ầm ầm, Tiêu Tiêu cầm đồng hồ lên xem thì vẫn chưa đến tám giờ.

Trương Tĩnh Chi xách lên hai túi sữa đậu nành, thấy Tiêu Tiêu đang trừng mắt nhìn mình và không có ý định đóng cửa, liền phì cười giơ chân đá về sau, cánh cửa được đóng lại. Cô đặt sữa và đồ ăn sáng xuống bàn ăn, quay đầu lại liếc nhìn Tiêu Tiêu và chậc lưỡi mấy tiếng.

“Nhìn xem, quầng mắt thâm đen cả rồi, đêm qua không ngủ à?”

“Đã biết là đêm qua mình không ngủ mà lại đến tìm mình sớm thế làm gì?”.

“Vì muốn tốt cho cậu. Chúng ta dã ngủ cùng bốn năm rồi, mình còn lạ gì cậu!” Tĩnh Chi cười, “Nói đi, anh chàng cảnh sát ấy như thế nào?”.

Tiêu Tiêu nhìn Tĩnh Chi không nói gì, sau đó tiến thắng đến lục lấy điện thoại của Tĩnh Chi trong túi cô.

“Này, cậu làm gì thế?” Tĩnh Chi ngạc nhiên.

Tiêu Tiêu tìm một hồi trong danh bạ cũng không thấy số điện thoại của Uông Dụ Hàm, “Số điện thoại của Uông Dụ Hàm là bao nhiêu?”.

“Cậu định làm gì?” Tĩnh Chi cảnh giác hỏi.

“Có việc. Nói nhanh, đừng nhiều lời nữa”.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Tiêu, Tĩnh Chi tưởng cô có việc thật, nên không kịp nghĩ đọc ngay số điện thoại của Uông Dụ Hàm cho cô.

Tiêu Tiêu bấm số, ở đầu dây bên kia vọng lại giọng trầm trầm của Uông Dụ Hàm, “A lô”, xem ra anh ta cũng đang ngủ.

“Uông Dụ Hàm phải không?” Tiêu Tiêu hỏi.

“Phải”, Uông Dụ Hàm nghe thấy đó không phải là tiếng của Tĩnh Chi, ngạc nhiên hỏi lại, “Cô là ai?”.

“Tôi là Tiêu Tiêu. Cô Tĩnh Chi nhà anh đang lên cơn điên ở nhà tôi đây này. Đề nghị anh hãy tới và đưa cô ấy đi ngay, nếu không tôi sẽ đưa cô ấy đến trạm thu dung động vật quý hiếm bây giờ!”

“Tiêu Tiêu, cậu đúng là đồ đáng ghét!” Tĩnh Chi tức giận kêu lên, giật lấy chiếc điện thoại trong tay Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu ngã xuống ghế, cười nhìn Tĩnh Chi cầm chiếc điện thoại với vẻ căng thẳng.

“Trương Tĩnh Chi, hãy coi chừng cô bạn của cô. Các cô có đùa gì cũng xin đừng kéo người khách vào, và càng không nên quấy rầy việc nghỉ ngơi của người khách.” Uông Dụ Hàm lạnh lùng nói, “Cô rỗi rãi lắm à?”

Hỏi xong không chờ Tĩnh Chi trả lời, anh ta tắt máy ngay lập tức.

Nhìn thấy nét mặt Tĩnh Chi biến sắc, Tiêu Tiêu xích lại gần hỏi, “Sao thế, Tĩnh Chi?”.

Lúc ấy Tĩnh Chi mới trấn tĩnh lại, mỉm cười vô hồn đáp, “Không có chuyện gì đâu, chỉ là bị chó cắn một nhát thôi”.

Tiêu Tiêu nhíu mày không nói gì nữa.

Tĩnh Chi đẩy Tiêu Tiêu về phía nhà vệ sinh, “Mau vào sửa soạn một chút đi, khó khăn lắm mới có một ngày cuối tuần không có việc gì, chúng ta đi dạo phố đi!”.

Tiêu Tiêu nhìn Tĩnh Chi không chút kiêng dè, “Đi dạo phố cũng không có vấn đề gì, nhưng cậu hãy đưa ví tiền ra cho mình xem đã. Rốt cuộc là cậu có mang tiền hay không? Mình có thể cùng đi ăn, cùng đi chơi, cùng dạo phố nhưng không thể đi cùng với người không mang tiền theo!”.

Đường phố cuối tuần rất đông người, xe pháo qua lại như mắc cửi. Chiếc xe phía trước luôn cản trở chiếc xe của Tiêu Tiêu. Tĩnh Chi chờ sốt ruột, cứ luôn mồm lẩm bẩm, “Mau vượt qua đi! Vượt đi!”

“Vượt ư?” Tiêu Tiêu chỉ vào đuôi chiếc xe phía trước cho Tĩnh Chi xem, “Nhìn xem trên đó viết gì đi!”.

Tĩnh Chi nhìn và thấy rất thú vị, bởi ở đuôi của chiếc xe ấy là dòng chữ: Hãy coi tôi là chiếc đèn đỏ!

Cả hai cùng cười một hồi, Tĩnh Chi đột nhiên hỏi, “Anh chàng cảnh sát ấy sao vậy?”.

Tiêu Tiêu im lặng một lúc, nhìn thấy đường vẫn tắc, tiện tay châm một điếu thuốc, vừa hút được một hơi thì Tĩnh Chi giằng lấy.

Tiêu Tiêu nhìn Tĩnh Chi mỉm cười, “Cậu nói xem khi đàn ông và phụ nữ ở bên nhau họ sẽ muốn gì?”

“Muốn gì?”

“Hừ, ăn cướp còn chia ra làm cướp đồ, cướp người. Cậu nói xem, khi đàn ông và phụ nữ ở bên nhau thì sao?”

Tĩnh Chi bỗng cảm thấy câu hỏi này có phần hơi khó trả lời, tuy có vẻ đơn giản, nhưng ngẫm nghĩ thì không biết nên trả lời như thế nào.

Tiêu Tiêu phì cười, “Muốn tiền, muốn tình. Cậu thấy có đúng không?”.

Tĩnh Chi gật đầu.

“Mình chỉ có thể cho anh ta tình, nhưng anh ta lại không cần. Cậu nói xem sẽ phải làm gì đây?”

“Nhưng anh ấy đối với cậu rất tốt.”

“Chính là vì anh ta đối với mình rất tốt. Tĩnh Chi này, chúng ta không nói những lời không thật nhé, cậu có tin là có một người nào đó đối tốt với một người khác mà không có điều kiện gì không? Còn mình thì không tin! Cho dù mồm họ có nói ra những lời to tát thế nào thì nhất định họ cũng phải có mục đích!”.

“Tiêu Tiêu…” Tĩnh Chi định phản bác lại lời của Tiêu Tiêu nhưng không biết nên nói gì.

“Anh ấy muốn có tình yêu, nhưng mình lại không có những thứ đó!”

Chiếc xe phía trước cuối cùng cũng đã nhúc nhích, xe của Tiêu Tiêu cũng tiến lên theo.

Tĩnh Chi nghĩ một lát rồi nói, “Tiêu Tiêu, những lí sự ấy của cậu méo mó rồi. Bỏ lỡ một người yêu cậu như thế, cậu sẽ phải hối hận cho mà xem. Hơn nữa, cậu không cần phải lừa dối bản thân làm gì, cậu có dám nói là cậu không chút rung động trước anh ấy không?”.

“Tất nhiên là có rung động, nếu không thì sao mình lại lừa anh ấy lên giường. Đúng thế, anh ấy là một người đàn ông tốt, nhưng lại không hợp với mình. Có lẽ với mình phần nhiều anh ấy cũng chỉ cảm thấy say mê thôi. Với các chàng trai trẻ, sự rung động nhất thời cũng là điều bình thường. Anh ấy sẽ trưởng thành lên.”

Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn Tĩnh Chi mỉm cười, “Cậu chớ có thuyết giáo mình, trước tiên cậu hãy làm rõ những vấn đề của mình đi đã”.

Tĩnh Chi không nói gì, lặng lẽ nhìn ra khung cảnh ngoài cửa xe.

Trang: 1 2 3

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: