truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bản sắc phụ nữ chương 5 

Đăng ngày 12/9/2013 by admin

Xem toàn tập:
Thấp thỏm chờ mong nhân tài trẻ tuổi ấy xuất hiện, mãi đến gần trưa mới thấy trưởng phòng “Bạch Cốt Tinh” kéo đôi giày cao gót bảy phân bước vào. Chị ta vỗ tay hai cái, rồi nói bằng một giọng ngọt như mía lùi
loading...

tiểu thuyết tình yêu | Bản sắc phụ nữ chương 5 – WAP đọc truyện online hay nhất Việt Nam

Buổi sáng, vừa tới công ty, Polly đã phát hiện ra ngay môi của Tiêu Tiêu có vấn đề, không đỏ tươi như mọi khi, chỉ cần bôi một chút son môi là đã như hoa anh đào, khiến người khác nhìn thấy chỉ muốn cắn một cái.

Một lúc sau mới bắt được Tiêu Tiêu ở nhà vệ sinh, nhìn thấy đôi môi hơi mỏng của mình trong gương, Polly ra sức mím lại, nhưng vẫn không hề thấy có chút sức sống nào. Nhìn sang Tiêu Tiêu, Polly hỏi vẻ bí mật: “Người đẹp ơi, truyền cho bí quyết làm thế nào đi? Nhìn tự nhiên lắm, khiến mình ghen đến chết mất!”.

Tiêu Tiêu ngạc nhiên chưa hiểu Polly muốn nói tới điều gì.

Polly lại cứ tưởng Tiêu Tiêu cố tình giả bộ ngốc nghếch, lườm cô một cái vẻ không vừa lòng, “Mình đang nói tới việc cậu đánh môi rất đẹp, đừng nói là đàn ông, ngay cả mình nhìn thấy cũng còn muốn cắn cho một cái. Sao cậu nhỏ nhen thế, nói cho mình bí quyết đi!”.

Tiêu Tiêu thấy đúng là dở khóc dở cười. Bí quyết ư? Cậu cũng hãy đi tìm một anh chàng liều lĩnh và để anh ta bập môi vào mà xem! Cứ để bập mạnh tới mức sưng lên thì khắc thấy căng mọng thôi mà.

“Bí quyết gì đâu, tối hôm qua mình không cẩn thận nên bị vập và sưng lên thôi!” Tiêu Tiêu nói với vẻ rất không hào hứng.

Polly ngạc nhiên nhìn Tiêu Tiêu, rồi đột nhiên cười với vẻ ranh mãnh sau khi đã hiểu ra sự việc. Tiêu Tiêu nhìn mà cũng thấy nổi cả da gà. Polly nháy mắt, “Hì hì, người đẹp ơi, mình biết rồi, hì hì…”.

Nhìn vẻ mặt ấy của Polly, Tiêu Tiêu biết ngay là cô bạn đồng nghiệp đã nghĩ méo mó, nhưng cũng chẳng hơi đâu bào chữa, cô cười một cách bí hiểm, “Ừ, lần này thì biết rồi chứ gì. Nếu cậu cũng muốn có được hiệu quả như vậy, cậu phải… chụt chụt…”.

Tiêu Tiêu đẩy cửa bước ra, để lại Polly một mình với câu hỏi, không biết có phải là vì bạn trai của mình quá dịu dàng và thiếu phần mãnh liệt không?

Vừa qua Tết, công việc rất bừa bộn, Phương Nghị đang bàn chuyện hợp tác với mấy công ty nước ngoài. Những công việc cụ thể phải chờ Tiêu Tiêu kiểm tra và đối chiếu xong mang đến cho Phương Nghị. Mới có một ngày không đi làm mà các tài liệu cần chờ xử lý đã xếp hàng thành một đống cao như núi.

Nhìn đống tài liệu ở trước mắt, Tiêu Tiêu thở dài, kiếm được đồng tiền từ túi của các ông chủ quả là không dễ chút nào! Gần hết giờ làm thì nhận được điện thoại của Tĩnh Chi, tự nhiên lại mời cô đi ăn cơm, khiến cô không hiểu đầu cua tai nheo là gì. Nghĩ một hồi, Tiêu Tiêu đoán, chắc là chuyện của Dương Lôi và Tĩnh Chi hôm qua tiến triển rất nhanh chóng, nếu không thì đã chẳng có chuyện cô bạn này rút ruột ra mời cơm mình!

Khi tới nhà hàng, vừa nhìn thấy nụ cười của Tĩnh Chi, Tiêu Tiêu bỗng cảm giác thấy một luồng gió lạnh thổi bên mình, cô nhìn Tĩnh Chi nghi hoặc, “Tĩnh Chi, sao mình thấy nụ cười của cậu đáng sợ đến thế?”.

Tĩnh Chi càng nở nụ cười ngọt ngào hơn, không đợi Tiêu Tiêu nói lập tức gọi mấy món mà Tiêu Tiêu rất thích ăn. Tiêu Tiêu vội đưa tay ngăn lại, “Bỗng nhiên ân cần thế này, không phải có chuyện dối trá thì cũng là muốn trấn lột gì đây! Cậu hãy khai mau, lại sắp có việc gì nhờ vả đến mình phải không?”.

Tĩnh Chi đâu có nhờ vả gì nữa, chỉ là muốn dỗ dành Tiêu Tiêu, sau đó lựa thời cơ nói về chuyện bị cướp mất cái ví. Nhưng thấy Tiêu Tiêu cảnh giác như vậy, đành cười khan, “Mình là con người như thế sao? Mình nhớ cậu mà”.

“Nhớ mình?” Tiêu Tiêu sửng sốt, “Buổi chiều hôm qua cậu vừa mới cướp sạch mọi thứ ở nhà mình, thế mà không biết ngượng, lại còn nói là nhớ mình?”.

Nói xong thì đưa tay với túi giấy bên cạnh Tĩnh Chi.

Tĩnh Chi vội giằng lại, “Đừng có nhìn, mọi thứ đều ở trong đó cả đấy”.

Tiêu Tiêu không hiểu, “Cậu mang gì tới thế, sao lại không cho mình xem?”.

Tĩnh Chi cười với Tiêu Tiêu, “Tối qua mình gặp cướp”.

Tiêu Tiêu nghe xong sững người, ngạc nhiên nhìn Tĩnh Chi một hồi lâu rồi mới định thần lại, “Gặp cướp mà cậu vẫn vui vẻ như thế sao? Không cần phải hỏi, nhìn cậu không sao thì chắc là anh bạn đẹp trai đó đã cướp sắc đẹp của cậu chứ gì?”.

“Cướp của!” Tĩnh Chi đau khổ nói.

Tiêu Tiêu thấy có một dự cảm không lành, “Cướp cái gì? Đừng có nói với mình rằng chúng đã lột sạch mọi thứ trên người cậu đấy nhá!”.

“Không phải như vậy” Tĩnh Chi nói, “Nhưng hắn đã cướp mất cái túi của mình rồi”.

Tiêu Tiêu nghĩ: Nói mới buồn cười chứ, không cướp túi thì còn gì gọi là cướp. Cướp một chiếc túi cũng không có gì là lớn, ít ra thì người không bị làm sao là tốt rồi. Nghĩ thế cô liền cười an ủi Tĩnh Chi, “Thôi, mất cái túi có đáng gì, cậu không bị làm sao là tốt rồi. Điều đấy chứng tỏ cậu vẫn thuộc loại bọn cướp để cho an toàn đấy. Nhưng mà sao cậu lại gặp bọn cướp? Chẳng phải cậu đi gặp anh chàng đẹp trai đó sao?”.

Tĩnh Chi nhìn Tiêu Tiêu vẻ tán thành.

Tiêu Tiêu đột nhiên hiểu ra, vội đưa tay lên bịt miệng, “Trời ơi, cái túi của tôi, cái túi của tôi, cái túi LV của tôi!”.

Nhìn thấy Tĩnh Chi gật đầu, Tiêu Tiêu chỉ muốn xông tới bóp cổ cô.

“Mình sẽ đền, nhất định mình sẽ đền.” Tĩnh Chi vội nói, “Từ ngày hôm nay mình sẽ để giành tiền, nhất định mình sẽ đền cho cậu!”.

Tiêu Tiêu hít một hơi dài cố gắng trấn tĩnh, sau đó nói vẻ dứt khoát, “Từ lần sau mà mình còn cho cậu mượn đồ nữa, mình sẽ đi đầu xuống đất!”.

Tĩnh Chi nhìn Tiêu Tiêu với vẻ rất tội nghiệp, “Dù cậu có đi đầu xuống đất thì cậu vẫn cứ là Tiêu Tiêu!”.

“Trương Tĩnh Chi!” Tiêu Tiêu nghiến răng kêu lên.

“Có!” Tĩnh Chi lập tức giơ tay lên, cười khan mấy tiếng.

Cũng bởi vì đêm qua bị cướp mất điện thoại mà sáng nay khi ra khỏi nhà, Tĩnh Chi đành phải dùng chiếc điện thoại của mẹ thải ra. Lúc này, đột nhiên nhạc chuông kêu lên inh ỏi, âm thanh điếc tai thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong nhà hàng. Tĩnh Chi cảm thấy hơi ngượng, càng cuống cuồng móc nó ra khỏi túi thì tay chân lại càng trở nên luống cuống, mãi cũng không lấy ra được.

Tiêu Tiêu thấy vậy, liền cầm lấy cái túi trong tay Tĩnh Chi, rồi vừa chậm rãi đưa mắt nhìn những người xung quanh vừa lấy chiếc điện thoại đó ra khỏi túi, động tác trông cao quý chẳng khác một nữ hoàng.

Trương Tĩnh Chi phải thầm kêu lên: Đúng là người đẹp, hơn nữa lại còn là một người đẹp có khí chất rất tao nhã, cho dù tay có cầm hòn đá thì cũng vẫn rất thời thượng!

Nhận điện thoại, thì ra là mẹ của Tĩnh Chi đang muốn biết hành tung của con gái. Bị mẹ hỏi đến phát phiền, lại thấy Tiêu Tiêu đang nhìn cô và cười với vẻ rất đắc ý, Trương Tĩnh Chi liền tiện tay ném ngay chiếc điện thoại cho Tiêu Tiêu, “Mẹ mình đang định giới thiệu bạn trai cho cậu”.

Thực ra lúc đó mẹ Trương Tĩnh Chi đang truy vấn cô về tình hình của Uông Dụ Hàm, đột hiên ở đầu dây bên kia bà nghe thấy con gái nói như vậy, rồi sau đó là giọng của Tiêu Tiêu, thế là bà lập tức chuyển chủ đề câu chuyện, nói với Tiêu Tiêu là sẽ giới thiệu bạn trai cho cô thật.

Một lúc sau, Tiêu Tiêu mới chấm dứt được câu chuyện với mẹ Trương Tĩnh Chi, đến cả Tiêu Tiêu cũng ngạc nhiên, “Cậu nói xem, mẹ cậu lấy đâu ra mà biết lắm chàng trai chưa lấy vợ đến thế? Chỉ một lúc mà đã nói tới bốn, năm chàng!”.

Trương Tĩnh Chi trề môi, “Cậu nghĩ xem, hàng ngày đi làm, mỗi khi ngồi với mấy bà già khác thì mẹ mình sẽ làm gì nào? Thì cũng chỉ toàn chuyện nhà bà con, họ hàng, bạn bè nào có con trai con gái chưa lấy vợ lấy chồng chứ còn gì nữa. Mẹ mình còn nói, đó là thông tin hai chiều, là nhập kho dữ liệu.”.

Tiêu Tiêu cũng cảm thấy buồn cười và chỉ còn biết lắc đầu.

Khi nhìn thấy Tưởng Tư Thừa đứng trước cửa nhà mình, Tiêu Tiêu không khỏi ngạc nhiên, nhưng cũng lờ mờ cảm thấy đó là chuyện nằm trong dự liệu của cô.

Tưởng Tư Thừa đứng dựa vào tường, hai tay đút vào túi quần, cúi đầu nhìn xuống sàn, không rõ đang suy nghĩ điều gì. Hôm nay anh ta không mặc sắc phục cảnh sát, mà mặc một bộ sắc phục cao cổ, trông không chỉ rất oách mà còn khiến người ta có cảm giác rất oai nghiêm. Ánh điện cầu thang lờ mờ đã khiến bóng anh trông mềm mại hơn hẳn và có phần giống với bức tranh cắt dán ngày xưa.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tưởng Tư Thừa ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Tiêu, ánh mắt ấy có phần hơi bối rối, rồi sau đó anh lập tức đứng thẳng người lại, miệng há ra nhưng không biết nên nói gì.

Thực ra anh ta cũng rất thú vị đấy chứ, Tiêu Tiêu nghĩ. Cô mỉm cười và hỏi rất tự nhiên, “Anh tới khi nào vậy?”.

“Mới tới được một lát.” Tưởng Tư Thừa nói, thực ra anh đã tới từ lâu và cứ đứng đợi cho đến tận bây giờ.

Tiêu Tiêu cười nói, “Đưa điện thoại của anh đây”.

Tưởng Tư Thừa hơi ngớ người ra, không rõ Tiêu Tiêu hỏi đến điện thoại của mình làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy điện thoại ra đưa cho cô. Tiêu Tiêu bấm số, một vài giây sau điện thoại của cô đổ chuông, sau đó cô đưa trả lại máy cho Tưởng Tư Thừa, “Lần sau nên gọi điện thoại trước cho tôi”.

Tưởng Tư Thừa xấu hổ cười, mặt thoắt đỏ bừng lên.

“Có gì vào nhà nói!” Tiêu Tiêu mở cửa.

Có thể do sớm đã chán ghét những trò chơi tình yêu giấu giấu giếm giếm thời thiếu niên, nên bây giờ tình yêu của Tiêu Tiêu rất thẳng thắn và đơn giản, cô biết rõ mình muốn gì, cũng biết rất rõ có thể lấy được những gì từ đàn ông. Kiểu tình yêu ấy khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ. Tất nhiên nếu kéo dài thì sẽ cảm thấy tẻ nhạt, vì thế cô thường thay đổi những người đàn ông tẻ nhạt ngay trong thời gian còn “bảo hành”, có lúc thì là cô chủ động chia tay, cũng có lúc thì là do đối phương chủ động chia tay.

Cũng có lẽ do may mắn, cũng có thể là do cô có cái nhìn sáng suốt nên ít ra đến tận bây giờ vẫn chưa có người đàn ông nào để lại cho cô những mối họa sau khi chia tay. Bởi tất cả đều là những người trưởng thành, lúc mới bắt đầu họ đều nói rất rõ điều kiện, nên khi chia tay đều cảm thấy bình thường.

Tiêu Tiêu biết có rất nhiều người coi thường lối sống của cô, nhưng cô chẳng thèm để ý đến điều đó. Cô nghĩ, chuyện giữa đàn ông và đàn bà là sự tự nguyện của cả hai bên, nếu anh ta chưa có vợ, và cô cũng chưa có chồng thì dù hai người có ở cùng nhau cũng không đến nỗi bị nâng lên về mặt đạo đức. Còn rốt cuộc giữa hai người là tình yêu hay là dục vọng thì chẳng cần phải làm quá rõ ràng.

Tưởng Tư Thừa có cảm tình với cô, cô cũng không ghét anh ta, hai người gắn bó, cùng động viên an ủi nhau, chuyện này chẳng có gì là xấu. Chỉ có điều Tiêu Tiêu đắn đo, anh ta là một người đàn ông nội tâm và hay xấu hổ, không biết có theo kịp trò chơi lạc thú giữa đàn ông và đàn bà chốn đô thành không?

Nhưng Tưởng Tư Thừa đang ngồi yên lặng trong chiếc sofa kia, trông thật hấp dẫn. Tiêu Tiêu nghĩ, chắc chắn là do lâu ngày cô không nói chuyện yêu đương với đàn ông nên mới có cảm giác ấy.

Coi như giúp anh ta trưởng thành vậy, Tiêu Tiêu động viên mình, đàn ông mà, dù thế nào cũng cần phải có thời gian lớn lên.

Chỉ có hai người với nhau, khó tránh khỏi mất tự nhiên, hơn nữa hai người cũng chưa quen biết nhau nhiều lắm. Tiêu Tiêu sử dụng mánh lới của mình, cố tình không mở miệng trước mà cứ lặng lẽ ngồi im xem Tưởng Tư Thừa sẽ nói như thế nào.

Tưởng Tư Thừa cũng thấy, cứ ngồi im như thế cũng không phải là cách hay, liếc mắt nhìn Tiêu Tiêu và lờ mờ hiểu được ý đồ của cô, thế nên quyết định phá tan sự im lặng bằng câu, “Sao không thấy bạn cùng phòng với cô đâu?”.

Tiêu Tiêu cười, “Anh đến tìm tôi hay là tìm bạn cùng phòng với tôi?”.

Tưởng Tư Thừa bẽn lẽn, “Tìm cô!”.

Tiêu Tiêu cười, “Vậy, anh hỏi bạn cùng phòng với tôi làm gì?”.

Tưởng Tư Thừa cứng họng không biết phải trả lời thế nào. Bình thường anh không phải là người ngốc nghếch, nhưng không hiểu sao cứ hễ nhìn thấy cô thì đầu óc anh lại trở nên chậm chạp, chỉ còn biết trơ mắt lên nhìn cô trêu chọc, tuy vẻ ngoài có phần tức giận, nhưng trong lòng anh lại thấy rất ngọt ngào.

“Tối hôm qua anh đã thể hiện không được tốt cho lắm.” Tiêu Tiêu rót một cốc nước rồi mang đến đặt trước mặt Tưởng Tư Thừa, “Nhìn xem, anh đã bập vào tôi như thế này đây”. Nói rồi cô vênh cằm lên, chìa môi cho anh xem, “Anh nhìn xem, sưng đến mức nào rồi?”.

Tiêu Tiêu chỉ định chuyển chủ đề sang câu chuyện khác nhẹ nhàng hơn, chứ không có ý cám dỗ anh, nhưng với câu nói đó lại thêm động tác ấy, trong con mắt của Tưởng Tư Thừa nó đã được hiểu khác hẳn.

Nhìn vào đôi môi mọng đỏ của Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa chỉ tiếc là không thể lập tức giữ chặt lấy đôi môi mềm mại ấy bằng đôi môi của mình. Ý nghĩ ấy mạnh đến mức khiến anh nhảy bật khỏi ghế, nhìn Tiêu Tiêu với khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai…

Tiêu Tiêu cũng giật nảy mình trước phản ứng ấy của Tưởng Tư Thừa, cô ngửa cổ lên nhìn anh, “Trên ghế có đinh à?”.

“Không… không có.” Tưởng Tư Thừa đáp, “Tôi đói rồi, buổi tối tôi vẫn chưa ăn cơm”.

“Đói rồi?” Tiêu Tiêu ngạc nhiên hỏi, “Đói rồi thì phải nhảy khỏi sofa sao? Lý do này xem ra rất khiên cưỡng!”. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh ta, Tiêu Tiêu liền nghĩ tới lý do khác khiến anh ta như vậy và càng cảm thấy buồn cười, nhưng không có ý vạch trần lời nói dối ấy mà cũng đứng lên theo, “Thế thì thật là xin lỗi, chỗ tôi bây giờ không có gì. Bây giờ cũng chưa muộn, hay là anh ra ngoài ăn chút gì đó đi”.

Nói xong thì làm điệu bộ tiễn khách.

Nhìn Tiêu Tiêu đang cười khúc khích, Tưởng Tư Thừa thấy hơi tức giận, rõ ràng là chuyện gì cô ấy cũng biết, nhưng cứ giả bộ không hiểu, người như cô ấy đúng là khiến người khác tức điên.

Nhưng cô vẫn giữ nguyên kiểu cười ấy, như thể muốn xem một mình anh độc diễn màn kịch này. Đầu óc Tưởng Tư Thừa đột nhiên lóe lên suy nghĩ, vì sao giữa hai người, cô ấy luôn là người đứng bên quan sát và cười nhạo? Chính là cô đã làm anh xao xuyến, thế mà bây giờ lại mỉm cười nhìn anh lún sâu xuống đó. Cô, đúng là rất đáng ghét!

Đột nhiên Tiêu Tiêu cảm thấy cánh tay mình bị tóm lấy, thế rồi Tưởng Tư Thừa kéo cô đến trước mặt anh. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, khuôn mặt vẫn nở nụ cười đẹp đến mê hồn.

Đôi môi của Tiêu Tiêu bị bập sưng mọng lên, Tưởng Tư Thừa cũng không hơn gì. Vành môi anh rất đẹp, hơi mím lại, mang vẻ cương nghị vốn có. Không khí xung quanh như bị nén lại, nhịp thở của Tưởng Tư Thừa trở nên rối loạn, đôi môi của Tiêu Tiêu mỗi lúc một tới gần.

Tiêu Tiêu bật cười, cảnh tượng này hoàn toàn không xa lạ đối với cô, rất nhiều đàn ông khi hôn đều thích cúi đầu xuống, tưởng rằng khi che được ánh sáng trước mặt của phụ nữ thì sẽ có thể trở thành chúa tể của phụ nữ.

Nhưng, mặc dù Tiêu Tiêu đã có cả hàng ngàn nước tính cho một ván cờ thì vẫn có một nước sai. Cô đưa tay định gạt Tưởng Tư Thừa đang sán lại gần thì không ngờ động tác của anh lại cương quyết mạnh mẽ đến thế, anh tóm chặt tay cô và áp nó lên ngực mình, đôi môi nhanh chóng áp lên đôi môi cô.

Đây là lần thứ hai anh chủ động hôn cô.

Tiêu Tiêu lập tức ý thức được rằng, cô hoàn toàn không hiểu gì về người đàn ông này, vốn cho rằng, cùng lắm anh ta cũng chỉ hôn một cách ngượng ngập, nhưng không ngờ nụ hôn của anh ta lại cuồng nhiệt đến thế, dường như nó đã làm người ta tan chảy.

Sự nồng nhiệt có thể bù đắp cho sự chưa thuần thục về kỹ năng. Tiêu Tiêu không nén được phải thầm kêu lên rằng, đúng là biết người biết ta thì mới trăm trận trăm thắng, mình đã phạm phải điều kiêng kị lớn của nhà binh!

Tiêu Tiêu không còn kháng cự nữa mà vòng tay ôm lấy cổ Tưởng Tư Thừa.

Khi nụ hôn ấy kết thúc thì cả hai đều thở hổn hển, sắc mặt của Tưởng Tư Thừa càng đỏ hơn và ánh mắt của Tiêu Tiêu càng long lanh hơn.

Tiêu Tiêu hơi kiễng chân lên và tiếp tục hôn nhẹ lên cổ của Tưởng Tư Thừa, hài lòng nhìn sắc mặt của Tưởng Tư Thừa đang tiếp tục đỏ thêm, rồi sau đó khẽ cắn vào tai anh hỏi, “Sao vậy?”

Tim của Tưởng Tư Thừa vẫn còn đập rộn ràng, không hiểu sự dũng cảm vừa rồi từ đâu tới, chỉ sợ hành động của mình xúc phạm tới Tiêu Tiêu, nhưng nhìn dáng vẻ của Tiêu Tiêu thì hình như cô ấy không hề tức giận, vì thế trong lòng anh thấy rất vui. Bây giờ nghe cô hỏi vậy thì càng thấy trong lòng như đang nở hoa. Anh càng ôm Tiêu Tiêu vào lòng chặt hơn, rồi khẽ nói, “Có sao đâu, chỉ vì anh rất thích em mà thôi. Liệu em có cảm thấy anh rất buồn cười không?”.

Tiêu Tiêu cười không thành tiếng, co người lại như con mèo trong lòng Tưởng Tư Thừa. Đôi vai của anh rất rắn chắc, giang rộng ra ômg chặt lấy cô. Tiêu Tiêu cảm thấy trong lòng càng thêm xao động, thậm chí muốn anh ôm cô chặt hơn nữa, hoặc là phải có hành động tiếp theo ở mức cao hơn.

loading...

Nhưng Tưởng Tư Thừa rất biết thế nào là đủ, anh chỉ muốn ôm cô như thế này mãi, cả đời này kiếp này.

Tiêu Tiêu đưa tay vuốt nhè nhẹ lên mái tóc phía sau gáy của anh, rồi thỏ thẻ bên tai anh, “Không thể cứ đứng mãi thế này được, phải làm sao bây giờ?”.

Rồi cô đưa môi hôn lướt lên cổ anh, mỗi một lần đôi môi cô chạm lên da thịt anh, Tiêu Tiêu đều cảm thấy rõ người anh run lên.

“Anh đói rồi”, Tưởng Tư Thừa nói, giọng anh khàn đặc hẳn đi. Tiêu Tiêu nở nụ cười mê hồn, khẽ hỏi, “Anh muốn ăn gì nào?”.

Giờ phút ấy, trong hoàn cảnh ấy, câu trả lời đạt tiêu chuẩn nhất chỉ có một, đó là Em!

Tiêu Tiêu nghĩ, khi đã nói tới những lời này rồi thì người đàn ông ấy nhất định sẽ phải bế cô lên.

Nhưng Tưởng Tư Thừa vội rời khỏi Tiêu Tiêu như bị điện giật, anh lùi lại mấy bước rồi ngồi xuống ghế, làm ra vẻ rất thoải mái, sau đó đột nhiên nói, “Cùng anh đi ăn chút gì đó nhé”.

Tiêu Tiêu hơi sững người.

Tưởng Tư Thừa vội nói, “Em đi thay đồ đi, mặc nhiều áo vào, anh sẽ đưa em đi ăn”.

Tiêu Tiêu nhìn Tưởng Tư Thừa ngồi ngay đơ trên ghế, không dám xê dịch, đột nhiên cô bật cười, gật đầu, không nói gì, quay người đi vào phòng trong thay quần áo. Khi khép cửa phòng cô nói nửa cười nửa không, “Có thể em sẽ hơi lâu một chút đấy, nhà vệ sinh ngay bên cạnh, nếu cần anh có thể vào đó”.

Nghe những lời này sắc mặt Tưởng Tư Thừa càng đỏ, anh nhìn cô mỉm cười một cách cứng nhắc và lắc đầu. Nhưng ngay sau khi Tiêu Tiêu khép cửa lại, anh nhảy bật lên khỏi ghế, chạy vội vào nhà vệ sinh, mở vòi nước xối lên mặt tới tấp.

Tưởng Tư Thừa nhìn gương mặt đỏ lựng đẫm nước của mình trong gương, tức giận tới mức chỉ muốn đập đầu vào tường. Đúng là xấu hổ quá đi, nhất định là cô ấy đã phát hiện ra, sao mình lại có thể như thế được nhỉ? Tưởng Tư Thừa tự nhủ.

Phạm Tiểu Quyên miệng ngậm chiếc ống hút, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay của cửa hàng Kentucky, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra dòng người vội vã với đủ dáng vẻ bên ngoài, sau đó lại quay vào nhìn Sở Dương đang ngồi trước mặt.

“Sở Dương, cậu nói xem, nụ hôn đầu có mùi vị như thế nào?” Phạm Tiểu Quyên đắn đo cả buổi chiều cuối cùng cũng thốt ra câu mà cô rất muốn hỏi.

Sở Dương ngẩng đầu lên khỏi các dòng quảng cáo đầy hết các trang báo, nhìn người bạn tốt Phạm Tiểu Quyên đã từng bị cô bán đứng với ánh mắt ngỡ ngàng không hiểu.

Phạm Tiểu Quyên thấy Sở Dương nhìn mình bằng ánh mắt ấy thì có phần lúng túng, sau đó trừng mắt lên nói, “Mình đang hỏi cậu, nụ hôn đầu có mùi vị thế nào?”

Sở Dương ngẩn người ra, mùi vị của nụ hôn đầu ư? Cô nhớ đến lần đầu tiên gặp Phương Nghị, nụ hôn mơ hồ, qua quýt, còn cả chiếc mắt kính áp tròng ngậm trong miệng bị mất, hơn hai trăm đồng, đã không còn nữa.

Sở Dương suy nghĩ một lát, sau đó trả lời, “Rất đau lòng!” (^^)

Trong chốc lát Phạm Tiểu Quyên không hiểu rõ lời của Sở Dương, nghĩ chắc câu nói ấy ẩn chứa một ý tứ rất sâu xa, nên cúi đầu ngẫm nghĩ, càng nghĩ thì lại càng cảm thấy rất có lý. (=)) )

Sở Dương không mấy để ý đến Phạm Tiểu Quyên, tiếp tục lần tìm mục cho thuê nhà trên báo. Thời gian gần đây, giá cả nhà cửa đắt đỏ một cách đáng sợ, đối với một học sinh bình thường chưa có thu nhập ổn định như cô, muốn thuê được một căn phòng riêng chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày, vì thế, dù không muốn thì cũng phải tìm người thuê cùng.

Phạm Tiểu Quyên như nhớ ra chuyện gì, ghé sát đầu lại hỏi, “Tối qua cậu có xem chương trình thời sự không?”. Sau khi rất hài lòng thấy Sở Dương lắc đầu, cô bèn nói một cách rất hào hứng, “Cha của Hà Ý Dương được ra rồi đấy!”.

Thấy Sở Dương vẫn không có phản ứng gì, Phạm Tiểu Quyên rất ngạc nhiên, “Sở Dương, đừng có nói với mình là cậu không biết cha của Hà Ý Dương là ai đấy?”.

Sở Dương nghĩ thầm trong bụng, tôi đã quen Hà Ý Dương từ khi cậu ta mặc quần thủng đít mà lại không biết cha cậu ta là ai sao? Cô gập tờ báo lại vẻ lãnh đạm, “Mình biết, hồi đầu nhà bà mình và nhà cậu ta ở cùng một khu, nhưng sau này nhà cậu ta phát tài và chuyển đi nơi khác”.

“Hèn nào mà hai người bọn cậu thân nhau đến như vậy.” Phạm Tiểu Quyên nói với vẻ ngưỡng mộ, “Mình vẫn thắc mắc không biết vì sao cậu ấy lại đối xử với cậu tốt như vậy, hai người đúng là đôi bạn thanh mai trúc mã!”.

Sở Dương mỉm cười, không dám nói là thanh mai trúc mã, nhưng hồi còn nhỏ cô cũng đã từng chọc cho cậu ra phải khóc mấy lần. Mặc dù anh ta hơn cô hai tuổi, lần nào cũng là mẹ cậu ta lôi cậu ta đến nhà cô trong trạng thái khóc khóc mếu mếu. Hồi ấy, miệng lưỡi mẹ cậu ta rất sắc nhọn, vẻ ngoài cũng không an nhàn quý phái như bây giờ, giọng điệu lần nào cũng như lần nào, với một âm phổ thông đặc sệt địa phương, “Mẹ Sở Dương này, bà nhìn xem con gái bà đã đánh thằng con tôi thế nào, thật chẳng ra thể thống gì! Không biết ở đâu ra một đứa con gái ngỗ ngược đến thế, bà có dạy được con không thế?”.

Mẹ Sở Dương chỉ còn biết giữ nụ cười cầu hòa. Sở Dương trừng mắt nhìn Hà Ý Dương, Hà Ý Dương bèn cố nín khóc và giằng khỏi tay mẹ, sán lại bên cạnh Sở Dương với vẻ thật tội nghiệp, rồi lấy lòng cô, “Sở Dương, cậu chơi với mình nhé. Mình sẽ cho cậu tất cả số kẹo mút của mình!”. Mẹ của Hà Ý Dương trợn trừng mắt lên trước câu nói của thằng con vô tích sự, còn mẹ của Sở Dương thì mỉm cười đắc ý.

Sở Dương cảm thấy Hà Ý Dương hồi còn nhỏ có phần ngốc nghếch. Cậu ta thường đem những đồ ăn ngon đến cho Sở Dương, rồi thường giữ chặt miệng túi của mình và bảo Sở Dương đoán xem trong đó có những gì, còn cậu ta vênh khuôn mặt béo tròn lên với vẻ đắc ý rằng, “Mình sẽ không nói cho cậu biết là mình có quýt đâu. Cậu đoán xem là thứ gì nào, nếu đoán đúng mình sẽ cho cậu!” (^^)

Nhưng không hiểu vì sao, anh chàng ngốc nghếch ấy luôn có thành tích học tập tốt hơn hẳn Sở Dương. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này Sở Dương liền cảm thấy trong lòng rất khó chịu.

Dần dần tất cả đều lớn lên, cô không còn bắt nạt được anh nữa, nhưng anh thì vẫn thích mang những thứ ăn ngon ở nhà mình đến cho cô ăn, thích thành cái đuôi của cô. Sau đó, cha anh càng lên chức quan to thì nhà anh lại càng chuyển xa hơn, còn anh thì đã từ một cậu bé hay khóc nhè trở thành một chàng trai thâm trầm ít nói, và ngày càng thay đổi nhiều hơn. Chỉ duy nhất một điều không hề thay đổi ở anh, đó là lòng tốt đối với cô.

Hôm Sở Dương chuyển khỏi nhà Tiêu Tiêu, Hà Ý Dương đã nói với cô rằng, anh thích cô, từ nhỏ anh đã rất thích cô. Anh đã nghĩ kỹ rồi, dù người nhà không thích cho anh ở bên cô thì anh vẫn nhất định sẽ ở bên cô.

Sở Dương trầm ngâm một hồi, sau đó ngẩng đầu lên, nói với anh bằng một giọng rất bình thản và có phần tàn nhẫn rằng, “Chúng ta vẫn chỉ nên làm bạn của nhau. Tình bạn quan trọng hơn tình yêu. Làm bạn thì chẳng ai để ý đến chúng ta, như vậy tất cả mọi người đều cảm thấy nhẹ nhàng”.

Hà Ý Dương giữ chặt lấy cánh tay cô khi cô đang quay người định bỏ đi, đôi mắt anh đỏ lên, anh không chấp nhận điều dó nhưng cũng không thể thốt ra thành lời mà chỉ cắn chặt vành môi của mình. Sở Dương mỉm cười rất dịu dàng rồi đưa tay tát khẽ vào má anh, “Đừng cắn môi nữa, mạnh chút nữa là đứt môi đấy. Giữa chúng ta chỉ có thể là tình bạn, đó là ranh giới cuối cùng”.

Anh đáp, “Giữa mình và cậu không thể là tình bạn được”.

Sở Dương đáp, “Thế thì cậu cứ về và suy nghĩ đi, khi nào có thể coi mình là bạn thì hãy tới tìm”.

Sau đó Sở Dương quay người bỏ đi. Cô biết Hà Ý Dương vẫn đứng nguyên chỗ cũ nhìn theo cô, nhưng cô không thể quay đầu lại được, nếu quay đầu thì con đường ấy sẽ đầy chông gai.

“Này!” Phạm Tiểu Quyên đưa tay ra huơ huơ trước mặt Sở Dương, “Mình chịu cậu rồi, nói thế nào mà ngây người ra ngay được thế?”

Sở Dương không trả lời, cúi đầu xuống tìm căn nhà thích hợp trên mặt báo.

Phạm Tiểu Quyên nói, “Mẹ cậu còn sốt sắng chuyện tìm bạn trai cho cậu nữa không?”

Sở Dương gật đầu. Kể từ lúc cô quay về nhà, không biết mẹ cô đã dẫn biết bao nhiêu chàng trai ưu tú về nhà rồi.

“Đó cũng là chuyện cậu tự chuốc lấy. Hà Ý Dương là một đối tượng rất tuyệt, nếu cậu dắt về nhà để mẹ cậu biết, chắc chắn mẹ cậu sẽ vui như mở cờ. Như vậy mẹ cậu cũng bớt việc, cậu cũng không phải nhọc lòng, tốt quá còn gì!”.

Lần này thì đến cả ngẩng đầu lên Sở Dương cũng không thèm, cô bình thản đáp, “Mẹ mình đã nói rồi, sông sâu còn có sào dò, những chuyện này không thể tùy tiện được, vì thế Hà Ý Dương là không thể được”.

Thực ra mẹ của Sở Dương không biết, dù bà có đồng ý đi chăng nữa thì giữa Sở Dương và Hà Ý Dương cũng không thể được. Sở Dương không muốn nói tới nguyên nhân, ngay cả nghĩ tới cũng không muốn nghĩ.

Phạm Tiểu Quyên nghe xong cứ trề môi ra, “Nghe nói Hà Ý Dương còn có một người anh trai, tính khí không hề giống với cậu ấy chút nào, rất đẹp trai, nhưng hình như đã ra nước ngoài lâu rồi. Cậu có biết người anh trai của Hà Ý Dương không?”.

Hai anh em nhà họ Hà, Hà Ý Dương và Hà Ý Khiêm. Ý Khiêm thì không chút khiêm tốn, còn Ý Dương thì lại không chút khoe khoang. Xem ra cha mẹ họ đã không có mắt nhìn, đến cái tên đặt cho còn mà cũng đặt chẳng thích hợp chút nào.

Phạm Tiểu Quyên vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng thiếu nữ, cô nghênh mặt lên hỏi, “Sở Dương, mình hỏi cậu, anh trai Hà Ý Dương là người như thế nào?”.

“Có thể coi là đồ khốn!” Sở Dương cúi đầu xuống tờ báo, khẽ thốt ra mấy từ đó, vì giọng cô rất khẽ nên Phạm Tiểu Quyên không nghe rõ, cô ghé sát mặt lại hỏi, “Sao?”.

Sở Dương cười khan, đẩy Phạm Tiểu Quyên ra, “Cậu vô duyên quá đấy! Hồi nhỏ thì anh ta sống cùng bà ngoại, khi trở về thì cả nhà anh ta đã chuyển đi, mình làm sao mà biết được anh trai của Hà Ý Dương như thế nào!”.

Phạm Tiểu Quyên có vẻ thất vọng, tiếp tục cầm lon coca lên uống.

Hà Ý Dương gửi tin nhắn đến, “Mình bằng lòng quay về vị trí là bạn bè của nhau”.

Tâm trạng của Sở Dương đã có vẻ khá hơn, cô nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ đi gặp Phương Nghị rồi, cô gấp tờ báo lại chuẩn bị đi. Thấy thế, Phạm Tiểu Quyên vội vàng kêu lên, “Cậu thật sự phải đi gặp cái gã Phương Nghị đấy sao?”.

Sở Dương đứng lại, nhìn thấy vẻ hoảng hốt lo lắng của Phạm Tiểu Quyên, cô đáp, “Cậu đã cung cấp mọi điều của mình cho anh ta, mình mà không không tới đó thì còn biết làm gì được?”.

Phạm Tiểu Quyên gật đầu vẻ áy náy, nhưng rồi lập tức nhớ đến chuyện chính Sở Dương đã bán đứng cô trước, nên đáp lại, “Chính là cậu đã bán đứng mình trước chứ! Bọn họ như vậy, mình vừa nhìn thấy đã sợ rồi, nên họ hỏi gì thì mình trả lời cái ấy. Cậu đừng tới đó nữa, bọn họ và chúng ta không cùng một thế giới đâu!”.

Sở Dương không để ý tới Phạm Tiểu Quyên nữa mà đi thẳng ra cửa.

Phạm Tiểu Quyên đuổi theo đến cửa, nói một câu mà đến cô cũng cảm thấy mâu thuẫn, “Sở Dương này, cậu không yêu anh ta đấy chứ? Tuy anh ta có ngoại hình rất khá, nhưng lớn tuổi, hơn nữa lại có hoàn cảnh phức tạp như vậy, cậu chớ có hồ đồ đấy!”.

Yêu là gì nhỉ? Sở Dương mỉm cười, “Cậu mau về nhà đi, mình không sao đâu, cậu cứ yên tâm”.

Khi Tiêu Tiêu từ phòng của Phương Nghị về phòng mình thì thấy Sở Dương ngồi ở đó. Liếc mắt nhìn cách ăn mặc của Sở Dương, liền cảm thấy tâm trạng nặng nề cũng biến mất.

Sở Dương nghe tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Tiêu ôm một cặp tài liệu trong lòng, đang đứng dựa vào cửa nhìn mình mỉm cười.

Sở Dương trề môi, “Nhìn chị kìa, có đến mức cười như thế kia không? Em vốn định tới đây thăm dò xem, liệu chỗ chị có thể thu nạp một nạn dân như em nữa không. Bây giờ thì em đã rõ rồi, nhìn thấy chị cười như vậy thì chắc chắn chị đã nuốt trôi anh chàng cảnh sát đó rồi. Xem ra em không thể tìm được chỗ dung thân ở chỗ chị nữa rồi.

Tiêu Tiêu cầm cặp tài liệu đập khẽ lên đầu Sở Dương, cười và mắng, “Cái đồ không biết thế nào là lớn bé! Em mà cũng còn nói ra câu đấy sao, đừng có học Trương Tĩnh Chi đấy!”.

Sở Dương cười, bà chị của cô quả là bị oan, chị ấy chỉ nói rằng đán thương cho viên cảnh sát ấy quá, rơi vào tay Tiêu Tiêu thì có tới tám, chín phần mười là phải chấp nhận mạo hiểm.

Tiêu Tiêu hất cằm, “Đến tìm anh ta à?”.

“Anh ta nói, tối nay phải đi tham gia một cuộc gặp gỡ cá nhân, muốn em đi cùng.”

“Em mặc như thế này sao?” Tiêu Tiêu nhìn bộ dạng của Sở Dương, một chiếc áo len thô, một chiếc quần bò cũ, một đôi giày thể thao, chẳng có vẻ gì là của một người tới dự buổi gặp mặt riêng cả. Tiêu Tiêu thấy có phần không hiểu, giữa một bầy yêu tinh quỷ quái trong buổi gặp mặt ấy, tự nhiên lại tòi ra một quả dưa chuột non choẹt này, chẳng nhẽ điều mà Phương Nghị cần chính là sự đối nghịch rõ ràng như vậy.

“Thôi, em phải đi giải quyết công việc đây!” Sở Dương thở dài đứng dậy đi ra ngoài, đột nhiên quay người lại nhìn Tiêu Tiêu và nói với vẻ hết sức nghiêm chỉnh, “Phải rồi, chị em bảo em nói với chị, đừng chỉ có biết lau súng cho cảnh sát Tưởng, cẩn thận súng cướp cò đấy!” (=)) )

Nói xong cô đóng cửa rất mạnh, lập tức một tiếng keng keng vang lên ngay ở phía sau lưng cô, chiếc cặp tài liệu va vào cửa. Giọng nói của Tiêu Tiêu vọng ra từ sau khe cửa, “Đồ nhãi con, sớm muộn gì chị cũng cho em biết tay!” (^^)

“A Ngũ này, mày nói xem, con gái ở nước ngoài thì có gì hay?” Hoàng Phi vỗ vai chàng trai bên cạnh.

Chàng trai được gọi là A Ngũ lắc lắc ly rượu vang trong tay mỉm cười không trả lời.

Hoàng Phi trề môi, mỉm cười vẻ gian xảo, ghé sát lại,, “Nhóc này, khôn hồn thì hãy khai thật ra, đã có bạn gái chưa?”.

“Anh xéo đi!” A Ngũ cười, đấm Hoàng Phi một cái, nhìn đồng hồ, “Anh Hai, chúng ta xuống đi, Anh Cả sắp tới rồi đấy!”.

“Anh Cả tới thì tự khắc lên. Phải rồi, mày chưa biết là Anh Cả tìm cho chúng ta một bà chị dâu như thế nào đâu nhỉ. Tao thật sự không hiểu Anh Cả nghĩ gì nữa. Tao hỏi anh ấy, mày có biết anh ấy trả lời thế nào không?”.

“Thế nào?” A Ngũ khẽ cười hỏi.

Hoàng Phi cười khùng khục, “Anh Cả nói, con bé ấy đã khiến cho anh ấy cảm thấy sự rung động hồi còn trẻ, thế mà con bé ấy thì chẳng khác gì một quả dưa chuột xanh!”.

A Ngũ vẫn lắc ly rượu trên tay, khóe môi trễ xuống, “Anh Hai này, anh nói xấu chị dâu, cẩn thận Anh Cả mà nghe thấy thì sẽ lột da anh ra đấy!”.

“Không thể nào có chuyện đó được!” Hoàng Phi cười, “Anh Cả sẽ không bao giờ vì con bé đó mà làm khó dễ chúng ra đâu, mày có tin không!”.

“Không tin!” Từ ngoài cửa vang lên tiếng nói lạnh lùng của Phương Nghị.

Nụ cười trên môi Hoàng Phi bỗng tắt ngấm, quay đầu lại thì thấy Phương Nghị đang đứng ở cửa, cười hích hích, A Ngũ vội đứng dậy đón.

“Anh Cả!” A Ngũ cất tiếng chào, giọng run run.

Phương Nghị vỗ mạnh vào vai A Ngũ, “Thằng lỏi, rắn rỏi lên không ít nhỉ!”.

Khi ra đi, A Ngũ mới chỉ là một thiếu niên nhỏ thó, bây giờ đã trở thành một chàng trai cao lớn rắn rỏi, thời gian sáu năm cũng đủ tạo ra không ít thay đổi lớn lao.

Hoàng Phi nhìn thấy Sở Dương đi theo Phương Nghị lên gác, sợ rằng luận điệu “quả dưa chuột xanh” vừa rồi đã bị cô nghe thấy nên nhìn Sở Dương với vẻ lo lắng, cười và hỏi bằng một câu lấy lòng, “Hì hì, chị dâu, hôm nay chị dâu mặc đẹp quá!”.

Sở Dương mặc một bộ tiểu lễ bằng lụa màu mực xanh, trước ngực có mấy nếp gấp xếp tự nhiên, để lộ ra một vẻ tinh nghịch trên nền của sự trang nhã. Đây là bộ trang phục mà Phương Nghị đã phải dùng biện pháp cưỡng ép đưa cô đi mua. Đã quen mặc quần bò với áo len thô, vì thế Sở Dương cảm thấy rất khó chịu, với cách ăn mặc cũ, mỗi một bước Sở Dương có thể leo lên ba bậc cầu thang, bây giờ thì ngược lại, chỉ có thể rón rén leo từng bậc cầu thang một. Cô thật sự không hiểu, vì sao giữa mùa đông mà lại cứ phải ăn mặc như thế này, đúng là không bình thường!

A Ngũ nghe tiếng ngẩng đầu lên nhìn Sở Dương, bất giác sững sờ trong giây lát. Hoàng Phi vỗ mạnh vào vai A Ngũ, “A Ngũ, không mau chào chị dâu đi à?”, nói rồi đưa mắt ra hiệu với A Ngũ.

Trang: 1 2 3

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: