truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bạn gái – Chương 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 2

Sau bữa đó, thằng Lâm khám phá ra một điều quan trọng: trò chuyện với nhỏ Thủy Tiên trong game dễ dàng, thoải mái và thân mật hơn trò chuyện với nhỏ Thủy Tiên ở ngoài đời gấp một tỉ lần.

Lúc đạp xe về, Lâm cúi đầu ngắm nghía bộ đồ “khủng” của nó, giật bắn người thấy kem dây ra một mảng to tướng trước ngực áo. Kem chảy ra áo hồi nào vậy ta? Chắc lúc mình bối rối khua tới khua lui chiếc muỗng. Thật giống hệt một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch. Chả ra làm sao! Lâm mắng mình. Con nhỏ Thủy Tiên có lẽ nhìn thấy hết nhưng nó chẳng thèm nói, chỉ cười thầm trong bụng. Nhìn bộ dạng của mình lúc đó, hổng biết nó có liên tưởng tới thằng em út của nó ở trong nhà không há? Lâm thon thót nghĩ, đôi chân đạp xe rời rạc hẳn.

Lâm vừa đi vừa nghĩ (bữa nay nó nghĩ nhiều ghê!). Nó nhớ từ hồi nhập học đến nay, nó từng nhìn thấy con nhỏ Thủy Tiên này nhiều lần, nhưng chỉ loáng thoáng thôi. Nó chỉ nhớ Thủy Tiên ngồi bàn thứ hai gần cửa ra vào, giữa nhỏ Xuyến Chi và thằng Mười bên trường Thống Nhất mới chuyển qua, ngoài ra Lâm chẳng biết gì hơn.

Năm nay tụi học sinh lớp 9A2 trường Thống Nhất chuyển lên lớp 10A9 trường Đức Trí khoảng một chục đứa, chiếm một phần ba lớp nhưng Lâm chỉ thực sự để ý có hai đứa: nhỏ Minh Trung và thằng Oánh. Oánh thuộc tổ 2 của nhỏ Lan Kiều trong khi Lâm ở tổ 5 của Minh Vương nhưng Oánh lại ngồi ngay trước mặt Lâm, đúng vào vị trí của thằng Quốc Ân năm ngoái nên Lâm không thể săm soi thằng này. Có lúc Lâm định rủ Oánh gia nhập băng “tứ quậy”, thế vào chỗ thằng Quốc Ân, nhưng thấy thằng này hiền như bột, có vẻ chẳng làm nên trò trống gì nên thôi. Còn nhỏ Minh Trung là lớp phó kỷ luật trong khi Lâm là “đối tượng chăm sóc” của các đời lớp phó kỷ luật từ năm này sang năm khác nên Lâm đương nhiên phải ghi tên Minh Trung vô bộ nhớ, nhất là hôm bầu ban cán sự lớp nó nhất quyết đề cử thằng Minh Vương chứ không chịu bầu nhỏ Minh Trung, sau đó Lâm bị Minh Trung phê bình liên tục về tội đi trễ, ngủ gục trong lớp, bỏ học không xin phép đến mức hầm hầm nhủ bụng “Con nhỏ này nó thù mình …”

Ngoài thằng Oánh và nhỏ Minh Trung ra, Lâm không có ấn tượng gì với tụi học sinh trường Thống Nhất năm ngoái. Lâm xưa nay chỉ quan tâm đến hai loại người. Loại người thứ nhất là “chiến hữu” của nó, tức là những thành viên trong băng “tứ quậy” như Quới Lương, Quốc Ân và Hải quắn. Loại người thứ hai là “đối thủ” của nó như Quý ròm, Tần ghẻ … Nó không chơi thân với tụi con gái, không quan tâm đến “loại người thứ ba”. Cho nên hết sức dễ hiểu khi Lâm không chú ý gì đến nhỏ Thủy Tiên, nhất là con nhỏ này học chung lớp với nó chẳng bao lâu.

Và điều dễ hiểu đó đột ngột trở thành khó hiểu khi chiều nay Lâm bất ngờ nhận ra có một con người khác đang nấp trong nó. Con người khác đó xưa nay chẳng hề xuất đầu lộ diện, hôm nay bỗng xuất hiện và biến nó thành một thằng người ăn nói ngọng nghịu cứ như bị ai nhét giẻ vào mồm.

Lâm nghĩ và nghĩ, chỉ mong chóng về tới nhà.

Vừa đun đầu qua cửa, Lâm liệng đại chiếc xe vô vách, ba chân bốn cẳng vù lên gác, mặc mẹ nó gọi í ới sau lưng.

Lâm hấp tấp bật computer rồi vội vã khỏi động game Giang Hồ Thánh Chiến. Từ giờ cho đến tối nó quyết gặp bằng được Thủy Tiên. Kẻ Thần Bí hội ngộ Mai Giáng Tuyết trong game bao giờ cũng thân thiết, cởi mở, chẳng lớ ngớ như con nhà Lâm gặp Thủy Tiên ở quán kem Mickey chút nào.

Nhưng Lâm dán mình trước màn hình cả buổi vẫn chẳng thấy Mai Giáng Tuyết đâu. Sau khi xuống nhà ăn tối, Lâm lại nhào tới trước computer ngồi lì đến tận khuya, mắt buồn ngủ đến díp lại. Mai Giáng Tuyết vẫn bặt vô âm tín, chỉ có Gặp Là Giết và Đại Hoàng Đế kêu réo om sòm:

- Kẻ Thần Bí ơi! Lên Đoạn Hồn Nhai giúp tụi tao một tay đi!

- Tụi tao đang đánh nhau với bọn Đại Hồ Ly ở phía Bắc Yến Tử Ổ. Tới đây lẹ lên!

Lâm vẫn ngồi thừ trước máy, cả con chuột lẫn bàn phím chẳng thèm nhúc nhích. Nó không động đậy, cũng không buồn trả lời hai bạn. Gặp Là Giết và Đại Hoàng Đế kêu hoài không được, bắt đầu chửi um. Tụi nó không biết Kẻ Thần Bí đang sầu đời. Nếu như Lâm đang ngồi ủ rũ trên ghế thì Kẻ Thần Bí cũng đang ngồi lơ láo trước tiệp tạp hóa thành Lạc Dương, nghển cổ chờ nữ hiệp yêu kiều Mai Giáng Tuyết trong vô vọng.

Nhưng Mai Giáng Tuyết tối đó chắc quá thất vọng trước bộ dạng lờ khờ của Kẻ Thần Bí ngoài đời nên buồn tình đi ngủ sớm. Chắc vậy! Lâm thẫn thờ nghĩ và đến khi không ngồi thẳng lưng được nữa, Lâm tắt máy, lủi thủi lết lại chỗ nằm. Trông mặt nó buồn thỉu buồn thiu.

Sáng hôm sau, Lâm còn buồn hơn nữa.

Không gặp Mai Giáng Tuyết trong game thì gặp Thủy Tiên trên lớp cũng khuây khỏa phần nào, Lâm nhủ bụng và sáng đó nó tìm cách lân la lại gần Thủy Tiên để bắt chuyện.

Lâm trước nay có bao giờ thèm chơi với bọn con gái. Nên nó phải đấu tranh ghê lắm. Nó cảm thấy mắc cỡ khi phải hạ mình xán lại chỗ con nhỏ Thủy Tiên. Nó sợ bạn bè nhìn thấy sẽ chế nhạo nó. Nó sợ thằng Quới Lương và thằng Hải quắn bĩu môi về phía nó: “Mày khoái chơi với bọn õng ẹo đó từ bao giờ vậy?”

Nhưng khi vượt qua được nỗi sợ thì Lâm phát giác mọi cố gắng của nó đều công cốc. Giống như người có sức vượt qua một ngọn núi cao để rồi thất vọng nhận ra đằng sau đỉnh núi chẳng có gì giống như mình tưởng tượng. Không có cây trái chim muông, không cả hoa cỏ lẩn côn trùng. Chỉ là một thung lũng chết với những mảng xám xịt, không cằn, héo úa. Một thế giới buồn tênh, trống rỗng, không chút sinh khí.

Lâm rơi vào tâm trạng tương tự khi nó tiu nghỉu nhận ra Thủy Tiên không quan tâm gì đến nó, thậm chí có vẻ không nhớ ra nó là ai. Cứ mỗi lần Lâm mon men lại gần và mấp máy môi định mở lời, bao giờ con nhỏ này cũng có cái cớ gì đó để quay mặt đi chỗ khác. Khi thì nó quay xuống nhỏ Hạnh hỏi bài, khi thì nó chồm lên chỗ nhỏ Vành Khuyên để đóng tiền quỹ lớp. Khi nó mượn viết thằng Bá, lúc nó giành tập với thằng Mười. Lần cuối cùng Lâm cố gắng xáp lại, Thủy Tiên lật đật rời khỏi chỗ ngồi chạy ra cửa đứng tán chuyện tíu tít với nhỏ Xuyến Chi. Tóm lại, sáng hôm đó nhỏ Thủy Tiên trò chuyện với bao nhiêu là người, trừ Lâm.

Lâm tự ái quá, nó nghĩ Thủy Tiên có ý tránh mặt nó. Thủy Tiên không muốn tiếp xúc với một đứa con trai lớn tồng ngồng rồi mà ăn kem còn dây ra áo. Đích thị Thủy Tiên coi thường nó. Lâm tức quá, nó vừa thẹn vừa giận, da mặt chuyển đủ bảy sắc cầu vồng.

Nhưng một lát, Lâm thấy lòng mình dịu lại. Nó không khoái làm công tố viên nữa, nó chuyển qua làm luật sư. Có vẻ nó khoái bào chữa cho Thủy Tiên hơn là kết tội con nhỏ này.

loading...

“Luật sư” Lâm hùng hồn nói trong đầu: Làm sao “bị can” Thủy Tiên biết mình muốn nói chuyện với “bị can”, trong khi trước nay mình toàn chọc phá bọn con gái chứ có bao giờ chuyện trò tử tế với tụi nó đâu? Làn sao “bị can” Thủy Tiên biết mình muốn nói chuyện với “bị can” trong khi mình chưa hề mở miệng bắt chuyện với “bị can”? Và giả như “bị can” cố tình làm lơ mình, chẳng qua “bị can” sợ bạn bè chọc ghẹo đó thôi. Mình là con trai, là thủ lĩnh băng “tứ quậy” mà còn ngại ngùng khi trò chuyện với “bị can”, huống gì “bị can” là con gái!

“Luật sư” Lâm tuôn một tràng, sung sướng khi thấy mình càng nói càng hay, càng lưu loát, càng chí lý. Sung sướng nhất là không có ai phản bác lại mình. Mặt từ từ dán ra, Lâm hân hoan kết luận: “Bị can” Thủy Tiên bị khép tội oan, “bị can” không coi thường ai hết, nay tòa tuyên bố “bị can” trắng án!

Khi tuyên bố Thủy Tiên “hoàn toàn trong sạch”, Lâm không ngờ chỉ sau đó tám tiếng đồng hồ, nó đã phải hối hận về quyết định “tha bổng” của mình.

Lúc đó là buổi tối, Lâm trong vai Kẻ Thần Bí đang đi lơn tơn vô mục đích trên núi Trường Bạch. Lâm đi lang thang thế thôi, gặp bọn quái vật cản đường thì tiện tay vung đao đánh trả, chứ chẳng phải cố ý đả quái để luyện công gì cả. Trước đó, gần cả buổi chiều, nó vô game tìm Mai Giáng Tuyết nhưng chẳng thấy đâu. Nó mở ô tán gẫu, gửi cho Mai Giáng Tuyết cả chục tin nhắn, chỉ toàn nhận được câu “Mai Giáng Tuyết hiện không có trên mạng”.

Ăn cơm tối xong, Lâm chả buồn học bài, lại ngồi lì trước game Giang Hồ Thánh Chiến để chờ “vợ sắp cưới” xuất hiện. Lại gửi tin nhắn. Lại nhận được câu trả lời chán ngắt: Mai Giáng Tuyết không có đây. Quanh quẩn trong thành Lạc Dương mãi cũng chán, thấy bọn khách giang hồ bày hàng choán cả lối đi càng ngứa mắt, Lâm chạy tuốt lên núi Trường Bạch đi loăng quăng để đỡ sốt ruột.

Đang phi ngựa dọc lối mòn giữa hai cánh rừng ngập tuyết trắng, mắt Lâm bỗng sáng lên. Ai như Mai Giáng Tuyết vừa chạy ngang trước mặt nó. Con nhỏ này lên hồi nào mà không trả lời cho mình nhỉ? Lâm ngạc nhiên nghĩ, cuống quít phóng ngựa đuổi theo.

Đúng là Mai Giáng Tuyết. Nữ hiệp họ Mai xưa nay vẫn cưỡi con thần mã Ô Truy ngày đi ngàn dặm, con Tuyết Ảnh của Lâm còn lâu mới đuổi kịp. Nhác thấy Kẻ Thần Bí rượt theo, Mai Giáng Tuyết ghìm ngựa lại như có ý đợi, nhờ vậy lâm mối thu ngắn được khoảng cách với “người trong mộng”.

Nhưng khi Kẻ Thần Bí tới gần, không hiểu sao Mai Giáng Tuyết đột ngột ngoặt ngựa sang hướng khác và phóng đi. Sau thoáng bất ngờ, Lâm lại đuổi theo. Mai Giáng Tuyết lại dừng ngựa. Và cũng như khi nãy, Kẻ Thần Bí vừa hí hửng xán lại Mai Giáng Tuyết lại dạt ngựa ra xa. Đến mấy lần như vậy.

Lần cuối cùng, Lâm tức quá, gõ bàn phím lộp cộp:

- Này … này …

Lâm chưa kịp gõ hết câu, Mai Giáng Tuyết đã thình lình vung kiếm lên. Lâm chỉ kịp nhác thấy làn kiếm khí xanh lè, chiêu Truy Phong Vô Ảnh đã khiến Kẻ Thần Bí lăn quay ra đất, hồn về chín suối.

Nhìn Kẻ Thần Bí lóp ngóp tỉnh dậy ở thành Lạc Dương, Lâm thấy lòng thốt nhiên tê dại, không hiểu tại sao Thủy Tiên xuống tay giết mình. Nó ngơ ngác gõ phím “Mai Giáng Tuyết, bạn làm gì vậy?” Câu trả lời làm nó nghệt mặt ra “Mai Giáng Tuyết hiện không có trên mạng”. Như vậy, “đồ sát” mình xong, nó rời khỏi mạng rồi. Rõ ràng nó cố tình giết mình. Rồi sợ mình chất vấn, nó lật đật thoát khỏi game. Nhưng tại sao Mai Giáng Tuyết lại quyết hạ sát Kẻ Thần Bí? Tại sao Thủy Tiên lại làm thế với mình? Tại sao? Tại sao chứ? Lâm vò đầu, hoàn toàn rối trí.

Chắc là Thủy Tiên không muốn mình bám lẵng nhẵng theo nó nữa, ngoài đời cũng thế mà trong game cũng thế. Trước đây chắc nó tưởng Kẻ Thần Bí là một đứa đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi. Đến khi gặp mình, nó vỡ lẽ ra Kẻ Thần Bí là một đứa dốt đặc cán mai, vô lớp toàn đầu têu ra những trò quậy phá, đã vậy múc một muỗng kem cũng không nên thân, đổ tùm lum lên người như một thằng nhóc chưa biết mặc quần. Ờ, Lâm buồn rầu nghĩ, Thủy Tiên chán mình là phải rồi. Nếu mình là nó, mình cũng sẽ chán mình thôi.

Lâm lại làm luật sư. Dạo này nó thích làm luật sư ghê. Nhưng Lâm chỉ làm luật sư một tẹo thôi. Rồi nhớ đến cảnh Kẻ Thần Bí cả người lẫn ngựa nằm lăn quay lơ ra đất khi nãy, nó bất chợt nổi khùng. Như có ai nhóm lửa trong lòng nó, Lâm nghe máu sôi lên, đầu cổ nóng ran. Nó nghiến răng trèo trẹo: Nhưng việc gì Thủy Tiên phải làm thế? Không thích mình nữa thì cứ nói với mình một tiếng. Việc gì nó phải “hạ độc thủ” với mình như xuống tay với một kẻ tử thù? Hổng lẽ nó ghét mình đến mức thấy mặt là muốn cho mình “về thành dưỡng sức” ngay tắp lự?

Đêm hôm đó, Lâm thao thức đến tận khuya. Khi chợp mắt được, lại toàn thấy ác mộng. Trong giấc mơ dữ của nó, Mai Giáng Tuyết mang khuôn mặt của Thủy Tiên, tay lăm lăm thanh Lãnh Nguyệt Tu La kiếm, rượt nó chạy từ núi Trường Bạch qua núi Vũ Di, từ Hoàng Hà giang đầu tới Đại Hoang Mạc. Lâm chạy vắt giò lên cổ, xương cốt rã rời, miệng mồm bốc khói. Một lát, cảnh trí thay đổi: Lâm thấy Thủy Tiên rượt mình từ cổng trường Đức Trí đến quán kem Mickey, vọt ra đường Cách Mạng Tháng Tám, loanh quanh một hồi rồi xộc thẳng vô vườn Tao Đàn. Chạy một lát, nghe tiếng thở phì phò sát sau gáy, Lâm sợ hãi ngoái lại, điếng hồn thấy Thủy Tiên hóa thành con Kim Tuyến Xà Vương từ lúc nào, miệng há ra, tử khí tanh nồng. Lâm hét lên, thức dậy, mồ hôi đẫm trán, tim vẫn còn đập binh binh trong ngực.

Một đêm Lâm hét lên mấy lần như vậy.

Sáng ra, mắt nó đỏ kè. Lúc này thì nó cáu lắm rồi. Nó không buồn bào chữa cho nhỏ Thủy Tiên nữa. Nó thề phải gặp con nhỏ này để hỏi cho ra lẽ. Rồi sau đó ra sao thì ra, nghỉ chơi luôn cũng được. Lâm hoàn toàn không biết nữ hiệp Mai Giáng Tuyết hạ độc thủ với nó không phải là Thủy Tiên. Cũng không phải là Quý ròm. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ “giúp bạn”, Quý ròm đã trả Mai Giáng Tuyết lại cho người chủ cũ, Quý ròm đã không nói cho Văn Châu biết nó mượn Mai Giáng Tuyết để làm gì, nó thấy không cần thiết. Văn Châu không hỏi, cho nên Quý ròm cũng không đề cập gì đến thằng Lâm và Kẻ Thần Bí.

Vì vậy mới xảy ra cớ sự. Văn Châu lâu nay qua lại giang hồ, gặp quá nhiều địch thủ kiểu này – kẻ ghen tị cũng có, kẻ muốn hack vũ trang bị cũng có, kẻ muốn thử sức cũng có. Ngoặt ngựa vài lần, thấy Kẻ Thần Bí cố tình bám theo, trước đó lại nhận được mấy tin nhắn vu vơ của nhân vật khả nghi này, Văn Châu bực mình ra tay liền.

Lâm không biết tất cả những ngoắt ngoéo đó nên hôm sau đến lớp nó khoác bộ mặt hầm hầm của kẻ thách đấu, quyết đối diện với “giang hồ hiểm ác” để lấy lại thanh danh.

Nhưng lần giáp mặt Thủy Tiên rồi thì Lâm lại hóa thành thằng Lâm hôm nào ngồi trơ thổ địa trong quán kem Mickey.

“Sát khí” trong lòng nó bay biến đâu mất. Nó lại lấm la lấm lét. Mỗi lần đến gần nhỏ Thủy Tiên, nó cứ chột dạ nhớn nhác nhìn quanh, hệt như hôm trước.

Và cũng hệt như hôm trước, Thủy Tiên làm như không quen biết nó, hễ thấy nó tiến lại, Thủy Tiên lại tìm cách lảng ra xa. Cứ như vậy cho đến hết cả buổi sáng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: