truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạch Nhật Huyên Tiêu – Chương 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Nhưng, tình yêu dù sao cũng là chuyện hai người, anh có thể đỡ mọi khổ sở cho em, chỉ cần em nguyện ý đi vào vòng ôm của anh mà thôi.”

Chương 24. Chỉ có anh và em.  

“Khách sáo rồi, cô nên đi tiếp khách trước, tôi trước thất bồi.” Bạch Nhật Tiêu biết Bạch Nhật Huyên không được tự nhiên, cũng thấy rõ Chung Thi Âm lại chán ghét cô gái anh yêu. Trong tình huống như vậy, lựa chọn của anh, là sẽ mang Bạch Nhật Huyên cách xa ra, không để cô cùng Chung Thi Âm nói chuyện quá nhiều với nhau.

Chung Thi Âm nhìn anh ôm thắt lưng Bạch Nhật Huyên rời đi, tâm trí dằn xéo, “Anh vẫn muốn kiên trì với tình yêu bị cấm đoán này hay sao?” Cô vẫn thương anh, vẫn yêu anh. Yến hội này, cô khó tìm được một cơ hội để cùng anh nói chuyện, nhưng là anh cứ như vậy, đem em gái của mình tới đây, tình nguyện ôm ấp em gái rời đi mà cũng không nhìn cô đến vài lần! Giống như nhiều người phụ nữ khác, trong lòng Chung Thi Âm đã sản sinh ra một tế bào ung nhọt gọi là ghen tị, theo thời gian trôi qua, tế bào ung nhọt có thể rời đi, có thể trị tận gốc, mà Chung Thi Âm lại lựa chọn cách khác. Vẫn vì thương anh như trước đây, cô không hy vọng thấy anh trầm luân trong loại tình cảm bị người đời phỉ nhổ được.

Bạch Nhật Huyên ngó người đang cùng nói chuyện với anh một chút. Những danh từ mang tính chất buôn bán dài loằn ngoằng kia cô nghe không hiểu được gì cả. Nhìn thần thái cao cao tại thượng này, quả thật là chói mắt khiến người ta không thể nào rời được tầm mắt. Bạch Nhật Tiêu thực vĩ đại, cô vẫn biết. Nhìn nhìn lại chính mình, mặc kệ là chiều cao hay là công việc, cô đều không cùng trong thế giới của anh. Quả nhiên, làm người yêu, cô vẫn không có đủ tư cách đứng bên người anh. Làm em gái như bình thường, có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Như vậy cô không cần phải bị đem ra mà so sánh những người phụ nữ chung quanh anh, có thể ví dụ ngay như, Chung Thi Âm.

Trong lúc cùng người khác nói chuyện với nhau, anh vẫn thường xuyên nhìn đến Bạch Nhật Huyên. Suy nghĩ của cô không biết đã dạo chơi nơi nào, biểu tình của cô anh lại không thích, đó là sự tự ti.

Bạch Nhật Tiêu mỉm cười, xoa xoa mặt cô nhỏ, “Suy nghĩ gì thế?” Anh nhẹ nhàng hỏi.

Cô co giật, cố dời mặt mình khỏi tay anh. Cho dù là anh em, động tác như vậy cũng quá mờ ám rồi nha. “Không nghĩ cái gì hết á.” Cô nhỏ giọng lầu bầu trong miệng.

Ý nghĩ của Bạch Nhật Huyên, Bạch Nhật Tiêu anh đều rất rõ ràng. Từ khi Chung Thi Âm xuất hiện, cô bắt đầu im lặng không lên tiếng, có vẻ trong lòng lại tự nghĩ, lấy chính mình cùng so đo với người phụ nữ kia. Anh dắt tay cô, đưa cô vào trong sàn nhảy, theo thói quen muốn ôm thắt lưng, để cô dựa vào gần thật gần.

Bạch Nhật Huyên bị anh bắt phải kề sát, hai rặng mây đỏ nhanh chóng lan nhanh hai bên gò má. Cô co quắp nhìn bốn phía, “Anh không nên như vậy nha.” Ngại ngùng, Bạch Nhật Huyên nhỏ giọng nhắc nhở anh. Anh vẫn hệt như ngày xưa, để tay cô khoác lên vai của mình, theo điệu nhạc du dương, mỗi một bước đều vô cùng mờ ám.

“Nếu bận tâm để ý mấy chuyện kia, còn không bằng cẩn thận suy nghĩ xem đến lúc nào thì tiếp nhận được anh.” Ánh mắt của Bạch Nhật Tiêu thực ôn hòa, xem tâm cô nàng hoảng loạn, chân tay lại luống cuống, chỉ có thể bị anh dắt về phía trước.

Bạch Nhật Huyên xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi. Anh luôn giữa thanh thiên bạch nhật mà nói ra mấy lời mờ ám hết sức, khiến cô không thể nói gì mà chống đỡ. Nếu nghe theo mà trả lời mấy câu của anh, chỉ sợ anh một tấc lại muốn tiến thêm một thước. Mà nếu không trả lời chỉ sợ anh giận dữ. Thật sự là, gần vua như gần cọp.

“Nói chuyện, không cho phép cúi đầu!” Xem đi, quả nhiên là tức giận mà, nói chuyện lại dùng kiểu câu cầu khiến, mà hình thức lại là mệnh lệnh nữa chớ.

Cô không có chút cốt khí nào mà nghe theo Bạch Nhật Tiêu, nói chuyện, không cúi đầu, trả lại cho anh nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời, “Không phải bây giờ, mỗi ngày em đều suy nghĩ đến sao?” Hiện tại, quả thật cô mỗi ngày đều suy nghĩ đến vấn đề nghiêm trọng này. Từ ngày cô mở miệng gọi anh một tiếng ‘Tiêu’, những ngày kế tiếp đó, anh đều đối với cô hết sức dịu dàng. Mặc kêh nhiều việc, anh nhất định đúng giờ xuất hiện ở ngoài cửa chờ cô, cùng cô ăn cơm, nghe cô nói chuyện, để cô làm nũng. Cả hai người chung sống với nhau, giống như quay trở về năm năm trước đây, vẫn ngọt ngào như vậy.

loading...

“Vậy em nghĩ thế nào?” Anh được một tấc lại muốn tiến một thước.

“Chuyện này làm sao mà có khả năng nghĩ nhanh như vậy nha!” Cô căn bản là không dám tiếp nhận anh, hiện tại, ngay cả thích hay không thích anh vẫn còn trong vòng do dự.

Trong mắt Bạch Nhật Tiêu lóe lên một tia âm u, tiếp theo, anh nâng mặt của cô lên, “Không được nghĩ trốn tránh anh, anh nhất định sẽ khiến em tiếp nhận anh, vấn đề là lâu hay mau mà thôi. Em có thể từ từ suy nghĩ, dù sao anh vẫn luôn chờ em.” Anh chính là một gã đàn ông cực đoan, có thể đem sự bá đạo cùng dịu dàng của mình ra. Nội dung trong lời nói chính là mệnh lệnh không được phép phản kháng, giọng điệu được dùng cũng là sự dịu dàng khó có thể kháng cự được.

Bạch Nhật Huyên nhớ rõ, khi cô còn ở trong bệnh viện, anh cũng đã từng nói, anh sẽ đợi một ngày nào đó cho đến khi cô chấp nhận mình. Cô nhất định là đào thoát không xong. Trong cuộc sống của mình lại xuất hiện một người đàn ông như vậy, cướp đi trinh tiết của mình, khống chế cuộc sống của mình, sắp xếp mọi thứ cho mình. Cô hẳn lên nên hận anh, hận anh cứ cường thế bá đạo như vậy, ỷ thế hiếp người, làm theo ý mình. Nhưng Bạch Nhật Huyên cô không hận anh, bởi vì anh là người duy nhất mang lại sự dịu dàng cho cô, trao tình yêu sâu đậm nhất này cho cô, mang thật nhiều tâm tư cho cô, mang cuộc sống độc nhất vô nhị này cho cô.

Trong tiệc rượu, cô vẫn cùng anh trình diễn một màn mờ ám không rõ. Bạch Nhật Huyên không biết người khác có phải hay không có thể thấy quan hệ tình cảm ‘siêu việt’ của hai người trong lúc này, nhưng cô có thể khẳng định Chung Thi Âm thấy được, bởi lúc mà anh ôm cô rời đi, ánh mắt Chung Thi Âm chiếu đến cô, là cảnh cáo, là chán ghét, là hèn mọn. Tình cảm của hai người trong mắt kẻ khác thật không đơn giản.

Việc cô cần làm chỉ là ngoan ngoãn ngồi bên người anh. Do dự một hồi lâu, Bạch Nhật Huyên mới quyết định mở miệng, “Chị Thi Âm giống như rất thích anh, anh sao không lo lắng chị ấy?” Vấn đề cô nhắc đến thực là đả thương người ta, cô tựa như muốn đẩy anh cho người khác, cũng không tính chấp nhận anh yêu.

Bạch Nhật Tiêu không giận dữ giống như Bạch Nhật Huyên dự đoán, nhưng sắc mặt lại âm trầm đến đáng sợ, “Tình yêu của anh đều cho em, không có dư tình yêu cho cô ta, vậy nên anh không có cách nào ở bên cạnh cô ta được.” Đây là quan hệ của anh cùng Chung Thi Âm, anh giải thích thẳng thắn một lần. Sự lạnh băng, bá đạo, cường ngạnh giữ lại chỉ khiến cô sợ hãi muốn tránh thoát xa hơn. Muốn lòng của Bạch Nhật Huyên, Bạch Nhật Tiêu anh phải nhẹ nhàng kiên nhẫn, diệt trừ nghi ngờ cùng bất an của cô.

“Nếu chúng ta cùng một chỗ, cho dù chúng ta biết như vậy là có thể, nhưng ở trong mắt người khác, chúng ta như vậy vẫn là vi phạm lẽ thường.” Cô biết chỉ cần công khai thân phận thực sự của mình, ánh mắt người khác sẽ không còn là trở ngại. Chỉ là đây là một hành động ích kỷ, để cho cả hai có được tình yêu, sẽ khiến An Như Nguyệt bị tổn thương.

“Anh không thẹn với lương tâm, em cũng không phải sống vì người khác, tại sao lại để ý người ngoài nhìn thế nào.” Anh lạnh nhạt nói. Bạch Nhật Tiêu chính là người đặt mình ở trung tâm, cái nhìn của người khác, trái phải thế nào anh cũng không để ý. Trên đời này, người duy nhất có thể gây ra ảnh hưởng cho anh, cũng chỉ duy nhất có một mình cô.

“Nhưng là mẹ sẽ khổ sở, công ty cũng có khả năng bị ảnh hưởng, không phải sao?” Mặc kệ việc bà không phải là mẹ ruột của cô, nhưng là ở thời gian trước kia, An Như Nguyệt thân thiết, chở che đầy đủ. Đối với cô so với con ruột càng thêm săn sóc, khiến cho cô không có cách nào mà chỉ suy nghĩ ích kỷ được phần mình.

“Em chỉ cần nghĩ nhanh chút chấp nhận anh là được. Chuyện khác anh sẽ xử lý.” Bạch Nhật Tiêu cũng không phải là người dễ dàng lùi bước, trong tình yêu và cả trong sự nghiệp cũng vậy. “Anh biết, muốn em không xem anh là anh trai rất khó, em cũng có nhiều cố kỵ. Nhưng, tình yêu dù sao cũng là chuyện hai người, anh có thể đỡ mọi khổ sở cho em, chỉ cần em nguyện ý đi vào vòng ôm của anh mà thôi.” Anh cầm lấy tay cô, sức mạnh không lớn. Sự ấm áp cùng mạch đập nhảy lên rơi vào lòng bàn tay cô. Cô đã có thể chầm chậm mà đuổi kịp tần suất của anh rồi.

Tình yêu là chuyện của hai người, chuyện của cô cùng anh. Cô quả thật có rất nhiều băn khoăn, có đến từ cha mẹ, có đến từ người khác. Cả hai người muốn bên cạnh nhau, sẽ phải đối mặt với sự thương tâm trách cứ của cha mẹ, đối mặt với những lời đồn đại của người đời. Nhưng là, anh nói nguyện ý che gió che mưa vì cô, trong lòng của cô, còn có thể tiếp tục bài xích tình yêu của anh hay sao?


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: