truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bạch mã hoàng tử – Chương 51 – 55 

Đăng ngày 10/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Anh ta đứng dậy, cho muỗng cháo cá trở lại tô và cầm nó bước tới chỗ của C.K
loading...

tiểu thuyết tình yêu | Bạch mã hoàng tử – Chương 51 – 55 – WAP truyện online

Chương 51

DJ thấy vẻ mặt hoảng hồn của tôi thì quay lại,

còn C.K thì vẫn đứng yên lì ở đó.

Sao tôi lại sợ chứ?? Tôi có làm gì đâu?

-__-

“Ah. chào. Lần thứ 2 gặp mặt.”

DJ nói rồi lại tiếp tục đưa muỗng cháo cá lên miệng tôi,

vâng, vẫn thản nhiên như từ nãy tới giờ.

tôi thì làm sao mà có thể ăn được 1 cách bình tĩnh nữa.

tôi ngậm miệng và nhìn C.K lo sợ.

Sao hắn cứ im lặng thế??

“Anh làm gì ở đây?”

“Ahh.. anh ấy… tình cờ cũng có người thân đang…”

“Tại sao em phải giải thích?… Tôi đang chăm sóc cô bạn của cậu. Có gì ko hiểu?”

DJ nói với tôi rồi quay lại nói với C.K.

Anh ta đứng dậy, cho muỗng cháo cá trở lại tô và cầm nó bước tới chỗ của C.K.

My bodyguard thì vẫn ko cho thấy hắn sẽ làm gì,

ko nổi cáu, ko bực mình, ko buồn bã.. chỉ là 1 ánh nhìn trống không.

“Hãy cầm lấy và giúp cho cô nàng ăn. Giữ cho kỹ, tôi sẽ ko bỏ qua nếu cậu ko trông chừng cô ta cẩn thận.”

Ko bỏ qua? Giữ kỹ? DJ nói thế, nghĩa là gì?

C.K cầm tô cháo cá và mắt cứ xoáy vào mắt DJ, răng nghiến chặt

còn nhị ca thì cũng đáp lại.

Họ cứ như đang đấu nhãn lực với nhau hay sao ấy!!

O___*

………

Khoảng 2 phút im lặng sau khi DJ rời khỏi phòng tôi,

hắn mới quay sang nhìn tôi… cười nhạt. Nụ cười ko lúm nổi đồng tiền..

lạnh lẽo, chán chường…

“Sao you có thể… đối với tôi như thế?”

“Sao chứ? tôi… thế nào?”

“Há miệng như 1 con chim sẻ để hắn ta mớm mồi???”

“Nói thế mà nghe được à?? Tôi có muốn đâu!!!! ><”

Cả hắn và tôi đều quay mặt đi, ko thèm nhìn nhau.

Thật bực cả mình. Thế đấy, thế mà bảo thương tôi, yêu tôi. Ackk…

Hắn dằn tô cháo xuống chiếc tủ và ngoảnh mặt đi tới góc phòng, chỗ cái ghế dài…

ngả lưng ngủ ngon lành… trời ạh..

tôi còn đang đói cồn cào..

Tôi chồm lấy tô cháo, và bị vướn chiếc chăn trên giường…

thế là tôi lại té ào xuống đất, lần thứ 2 trong ngày!!!

Trong tình trạng đã què quặt lại còn mắc nạn. +____+

C.K ngồi bật dậy và lao tới đỡ lấy tôi…

đáng ghét.. tôi ko cần… và tôi xô hắn ra bằng sức lực yếu ớt.

Hắn ôm chặt tôi khi tôi vừa ứa nước mắt..

“Xin lỗi..”

“Tránh ra…!!”

“Nhõng nhẽo à, baby?”

“AI THÈM NHÕNG NHẼO VỚI YOU!”

>__<

Hắn ôm mặt tôi bằng 2 tay, và cụng nhẹ trán mình vào đầu tôi,

nơi đó, khi nãy DJ đã hôn… arghhh…

rồi hắn cười, lần này lúm đồng tiền lại hiện rõ.

Đó mới là C.K của tôi. TT___TT

“Tôi sai, được chưa. Chỉ vì… tôi ghen. T__T”

“Ghen cái gì?? Điên à??”

“Anh ta, thích you, và tôi nghĩ, đó là mối đe đoạ của tôi.”

“HẢ??Anh ta thích tôi áh??”

“hmm… để tôi đút cho.”

Rồi C.K “mớm mồi” cho tôi từng muỗng, từng muỗng..

tôi thì cứ ăn và ăn… cho đến sạch tô cháo. Ngon quá! ^-^

sau khi no nê, tôi mới nhớ ra việc tôi đã chờ tin hắn từ sáng!

“EY! sao rồi?? chuyện học bổng bên Anh?”

“Họ bảo tôi viết bài tường trình lý do ko lên máy bay.”

“Rồi sao?”

“Rồi họ sẽ bổ túc hồ sơ của tôi sau khi kết thúc hè.”

“Nghĩa là you sẽ sang đó sau 3 tháng hè?”

“Right.”

“Huray! thế thì may quá! you vẫn có thể tiếp tục…!”

C.K ko tỏ ra vui sướng gì, ánh mắt hắn ngó tôi nhưng lại ko hề nhìn tôi, mà nghĩ ngợi xa xăm.

tôi ko rõ nữa, chỉ đang thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã ổn..

gánh nặng tội lỗi (dù ko hẳn là do tôi?) của tôi đã giải tỏa.

“Sao you lại mừng?”

“Hở?”

“You ko muốn tôi ở lại sao?.. Giờ tôi ko muốn đi nữa…”

“Arghh! Đừng khùng! You đi rồi sẽ về mà!”

“You có chờ tôi?”

C.K hôm nay lạ quá, hắn cứ nghiêm nghiêm nghị nghị thế nào ấy,

câu hỏi làm tôi băn khoăn và rối rắm… chờ?

chờ cái gì? 1 lời hẹn ước?

“Chờ… gì hả?”

“Ko có gì… Ngủ đi, cô nương.”

“Còn you sẽ làm gì??”

“Tôi sẽ ở đây, ngay bên cạnh you.”

“Ăn gì chưa? Ko mệt sao? Mà sao ko mở máy Điện thoại?? tôi đã tìm you từ sáng!”

“Hỏi gì như hỏi cung! Tôi đang họp với mấy thầy cô thì sao mở máy? Xong ra là chạy tới đây!!”

“Ohh… thế hả??”

Hắn gật đầu và bảo tôi nằm xuống giường, xong kéo cái ghế dài lại sát cạnh,

rồi nằm xuống…

Khoàng 10 phút, tôi vẫn trằn trọc ko ngủ được, vì mới hơn 8h tối.

Hắn đã ăn chưa?? Tôi quay người ra mép giường để nhìn xuống chiếc ghế…định hỏi..

Hắn đã ngủ rồi… chắc là đã mệt mỏi lắm.

Tôi mỉm cười an tâm khi thấy vẻ say ngủ của Bodyguard.

Tôi nói nhỏ… tự nhủ nhưng cũng bật ra thành tiếng.

“Ngủ ngon nhé. Tôi sẽ chờ.”

Chờ cái gì, tôi cũng ko biết, nhưng tôi sẽ chờ hắn trở về..

vì tôi cần hắn. –__–

Yeah.. chờ.. 4 năm ư? có lâu quá ko? tôi có làm được ko?

“Nhớ đó.”

Huh?? Tôi quay phắt xuống, hắn vẫn nhắm mắt, nhưng rõ ràng hắn vừa nói mà.

ko phải hắn đã ngủ rồi sao?? hay tôi bị ảo giác?

Hắn khẽ nhoẻn môi cười trong khi mắt vẫn ko mở ra.. và điều đó nói cho tôi biết rằng,

tôi ko nghe nhầm… hắn vẫn còn thức và đã nghe thấy “lời hứa” của tôi.

TT___TT

Dù sao, thì đó cũng là lời thật lòng của tôi.

Chương 52

Tôi được cho xuất viện sau 3 ngày làm bệnh nhân..

với cái chân đã được nắn lại.. còn tay phải vẫn bó bột và đầu thì vẫn phải băng kín.

Phong vào thăm tôi hôm qua, cậu ấy cho tôi biết 1 chút về việc của C.K

rằng hắn đã ko giải thích gì cả, chỉ im lặng.

Phong nói các thầy phải buộc hắn mới chịu xin lỗi người của trường bên Anh,

còn bản tường trình thì hắn có vẻ ko muốn viết.

……… có lẽ hắn ko biết viết thế nào.

Còn Diệu, nó gọi điện cho tôi hỏi thăm,

như thế thì tôi đã đủ mừng lắm rồi chứ cũng ko trông mong nó sẽ “hạ cố” tới..

Nó bảo sẽ ghé nhà tôi sau… vì đang bận phụ mẹ nó bán hàng..

Ừm.. thì đó cũng là 1 lý do. Tôi biết nó ko muốn nhìn thấy tôi và C.K.

Từ hôm mua cháo cho tôi, DJ ko xuất hiện nữa, và mấy lần tôi đi ra khỏi phòng để xem TV ở ngoài,

tôi cũng ko gặp anh ta. Bé Mina xuất viện rồi.. nên, có lẽ DJ cũng ko vào bệnh viện làm gì.

Ko hiểu sao, hình như tôi muốn gặp DJ?

:: Nhà Giang::

Dí Út nấu bữa cơm chiều và cúng xả xui cho tôi,

ba tôi tới vào chập tối để cùng ăn, khi C.K vẫn còn ở đây.

Cả 4 người chúng tôi ngồi vào bàn ăn và bắt đầu…

tôi đã tập quen cách múc cơm ăn bằng tay trái.

“Cậu, thích con Giang?”

Ba tôi mở đầu bằng câu hỏi khiến tôi muốn sặc tức thì, còn hắn thì lúng túng

đến đánh rơi cả miếng thức ăn đang gắp trên đũa.

“Dạ.. phải.”

“Tốt. Còn con?”

Huh?? Tôi ư?

Ba ơi là ba. Ba muốn gả con đi khuất cho rồi à?

tại sao chứ khi mà ba đâu có ở cùng con và con cũng có quấy rầy gì ba đâu!!

Sao giống buổi ra mắt cha vợ quá dzậy???

“Trả lời đi chứ?”

Cả 3 người đều nhìn tôi chờ đợi, và người tỏ ra hồi hộp căng thẳng nhất..

dĩ nhiên là hắn. Hắn ngậm 1 họng cơm và trố mắt nhìn tôi.

“Con.. yah..cũng thích..”

Hai má tôi chắc lại đỏ như cà chua. TT___TT

Hắn thì với cái miệng vẫn đầy cơm, nhăn răng cười tít mắt.

Ba tôi tiếp tục ăn sau khi gật đầu nhẹ.

và người cất tiếng nói phá vỡ ko khí ngượng ngùng này là dì Út.

“Coi đó, giờ mới chịu nhận!”

Tôi múc cơm lia lịa và cúi gầm mặt,

sao phải ép người ta chứ, đáng ghét quá đi.

>__<

“Hãy đối xử tốt với nhau. Tôi giao con gái cho cậu.”

“TT___TT Ba à…”

“Yes, Sir!!”

O__O

C.K đứng bật dậy sau khi bỏ nhanh chén cơm xuống và đứng nghiêm như quân sĩ.

Hắn cúi gập người với ba tôi… còn ông thì ngạc nhiên tới tột đỉnh,

cả tôi và dì đều shock. Hắn đúng là điên. -___-

Ba tôi bật cười và vỗ vai bảo hắn ngồi xuống…

đã lâu rồi, tôi ko thấy ba cười tự nhiên như thế.

Cảm ơn, C.K…

…………

Hắn vào bếp rửa chén sau khi ba tôi ra về,

dĩ nhiên, sau buổi học kèm với gia sư chuyên môn là tôi,

hắn đã làm việc đó 1 cách rất thành thục.

Chắc phải tặng hắn cái gì để khen thưởng cũng như cảm ơn quá.

-____-

Ey!! Tôi có tô 1 bức tượng cho hắn!!

NÓ ĐÂU RỒI???

“Dì!! cái ba lô của con đâu??????”

“Ba lô gì?”

“Ba lô con đeo hôm gặp tai nạn!!! NÓ ĐÂU??”

“Trong phòng con chứ đâu!”

Tôi chạy về phòng và lục cái ba lô lôi ra hộp quà nhỏ,

ohh.. may quá, nó vẫn còn đây, đù có hơi móp méo chút xíu.

“Gì vậy??”

Hắn đang đứng ở cửa phòng tôi, tay chùi vào đùi quần cho khô nước,

tôi chìa hộp quà về phía hắn.

“Cho you nè. Quà tôi định tặng hôm tiễn you.”

“Oh…thanks ^=^”

Hắn đón gói quà và mở từ từ trong sự hồi hộp của tôi,

hehe… sắp có màn cảm động rồi ^^… ít ra thì sau những gì hắn làm cho tôi.

đây là thứ đầu tiên tôi làm cho hắn.

Món quà xuất hiện trước mắt tôi là 1 thằng nhóc đi patin, nhưng bị bể làm 4 mảnh!!

Trời ơi!! Ôi ko…….. chắc nó đã bị văng xuống đường khi tai nạn xảy ra.

“Bể rồi.”

“Ko… tại sao chứ??? tôi đã tô nó hơn 1 tiếng!”

“Ko sao, ráp lại được mà”

“Ko!!! Nó bể rồi. Bể rồi!!!!!!”

Tôi nổi khùng lên và chỉ muốn tìm cái tên đi mô tô đó bắt đền, hoặc chí ít là đập cho hắn 1 trận.

từ hồi nhập viện với thân thể bị thương tùm lum,

tôi cũng chưa từng có suy nghĩ sẽ tìm gã mô tô để “trả thù”…

nhưng lại sôi sục nỗi úât giận khi nhìn thấy bức thạch cao bị bể.

Dù thật ra, lỗi là do tôi đã vượt đèn đỏ. TT___TT

“Thôi mà, tôi sẽ dán nó lại bằng keo dán sắt và cất giữ cẩn thận. Nhưng món quà quý nhất thì you đã tặng tôi rất nguyên vẹn rồi.”

“Huh? Hồi nào? Quà gì??”

Tình yêu của you.”

Hắn nháy mắt và mỉm cười..hạnh phúc.

Có vẻ như, hắn ko hề buồn tiếc gì với món quà tan nát này. mà trái lại,

hắn như đã có tất cả những gì hắn muốn.

Một nụ cười mãn nguyện.

“Àh, còn nhớ tôi hứa cho you 1 thứ ko?”

“yeah..”

Hắn móc từ trong cổ ra 1 sợi dây chuyền…à ko, nói đúng hơn,

nó là 1 mặt đồng hồ có nắp mạ vàng.. kiểu xưa..

rồi quàng nó vào tay tôi..

“Nó là của mẹ đã cho tôi năm tôi 16 tuổi.”

“Sao cho tôi?”

“Mẹ bảo, hãy tặng cho cô gái mà tôi yêu. Và người đó, chính là you.”

Tôi nhìn chiếc đồng hồ dễ thương trên tay mình, thơ thẩn…

Tình yêu của tôi? Tôi đã cho hắn nguyên vẹn thật sao?

Hai mươi mốt tuổi, tôi mới biết thế nào là tình yêu. Nó thật thú vị…

vừa nóng, vừa lạnh, ……….. vừa rắn, vừa mềm

vừa rét buốt lại vừa ấm áp…

Cho dù thực lòng… tôi vẫn cảm thấy chúng tôi quá trẻ con và…còn mơ hồ..??

Sao cũng được, chỉ biết, có 2 kẻ đang yêu…đang cùng nhìn ra cửa sổ.

thật ra …ngoài đó chẳng có gì cả! T__T

Nhưng tôi thấy ở đó, 1 căn nhà nhỏ ở sườn đồi thoai thoải…

Và tôi nghĩ, có lẽ, hắn cũng thấy giống như tôi.

Phải ko, C.K?

Chương 53

…………

Tôi đã nhờ dì soạn dùm bản tường trình cho hắn, và gửi Mai đem nộp cho nhà trường.

nhờ vậy, hắn được cứu xét học bổ sung sau 2 tháng nữa…

Bây giờ chúng tôi đang nghỉ hè.

Bạn trai C.K của tôi, sau khi nghe nhiều “sáng kiến” tôi đưa ra

về việc làm thêm … nào là làm phục vụ nhà hàng,

nào là làm cho mấy shop vẽ, quảng cáo..

cuối cùng, hắn vác cái giá vẽ mỗi buổi chiều ra khu nhà thờ Đức Bà,

vẽ chân dung cho người ta.

TT___TT

Còn tôi, với cánh tay phải bó bột, chỉ việc nằm ở nhà

ngủ, ăn, ăn, ngủ và đọc truyện Doremon..

Việc ở Kana Studio, coi như ko còn hy vọng gì,

có ai đi làm mới 1 tuần thì nghỉ dài hạn như tôi đâu chứ.

*___*

…………

::Bệnh viện::

“Nguyễn Hải Giang”

“Ah!! Có!”

Tôi gần như ngủ gục khi phải ngồi chờ ngoài phòng bác sĩ, gần 1 tiếng…

chợt tỉnh hẳn khi nghe tên mình được gọi..

hôm nay là ngày cắt bột… ahhh….Mừng quá!!^-^

….

“Đầu còn đau ko?”

“Dạ ko..”

“Tay còn yếu, đừng xách hay mang nặng..”

“Ok…cháu hiểu rồi ạ”

Chị y tá đưa tôi ra ngoài, có vẻ do dự 1 hồi, rồi quay sang hỏi tôi.

“Hôm em xuất viện ko nói cho anh ấy biết à?”

“Anh nào cơ?”

“Anh có ria mép, cao cao, lạnh lạnh ấy.”

“Huh?? Cao cao? Lạnh lạnh??”

Lời miêu tả như vậy, khiến tôi nghĩ ngay đến 1 người..nhị ca DJ.

Nhưng chuyện gì với gã ấy chứ?

“Uh. Tối đó ảnh lại ghé phòng em, hình như ảnh ko hay em xuất viện”

“Ghé phòng em à??”

“Tối nào ảnh cũng ghé, chỉ đứng nép bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn em với cậu bạn …”

“Y tá!!”

Ông bác sĩ gọi to khiến chị ấy ngưng giọng và chạy vào trong,

tôi thì thừ người ra… băn khoăn…

Thì ra, DJ đã ghé thăm tôi 2 bữa liền mà ko xuất hiện…

Một cách âm thầm?

“Sao rồi, con cử động tay coi?”

“Huh? ah……..yeahh.. okay.”

Tôi bước theo dì Út mà tâm trí cứ lang man, thơ thẩn.

Có phải là anh ta ko?

……………………

Khi vừa về tới nhà, tôi đã mở ngay điện thoại,

và tìm cái số đã gọi cho tôi hôm ấy, DJ..

loading...

ko có.

Đã hơn 1 tháng rồi còn gì.

tại sao tôi ko save lại chứ???

‘I love you like crazy, I love you like crazy…I love..’

Yeah. Đó là chuông điện thoại mới của tôi. TT__TT

và chỉ có 1 số duy nhất gọi tới là réo cái câu đó,

được ghi âm bằng chính giọng nói của hắn.

-____-

“Hello”

“Cắt cục nợ đó xong chưa?”

“Rồi.”

“Ra đây đi!!!”

“Làm gì???”

“Tôi nhớ you quá!!”

“Thôi đi. Cúp máy đây.”

“Ko ra là tôi về để gặp you đấy! 10 phút, gọi taxi đi.”

“Ey…”

[Tih Tih Tih...]

Cái tên bạn trai mắc dịch đó.

Nghĩ sao mà bắt tôi trong 10 phút đi từ Phú Nhuận ra đó??

mà còn gọi taxi?? Hắn tưởng tôi giàu lắm chắc?

và rảnh lắm chắc? >__<

Tôi ném cái điện thoại xuống giường và đi ra ngoài mở Ti vi coi.

… chẳng có phim …..aww..chán…

“Kiệt gọi hỏi thăm con à?”

“Hắn kêu con ra đó chơi.”

“Thì đi?!”

“Đi bằng giề??”

“Dì có việc chạy ngang, thay đồ đi!”

Sao trùng hợp thế nhỉ?

hay dì là “tay trong” của hắn? T___T

Dù sao, thì tôi cũng muốn gặp hắn. Còn hơn là ngồi ở nhà thế này.

:: Vỉa hè khu Công xã Paris::

Dì thả tôi xuống chỗ hắn rồi đi khỏi,

sau khi bảo hắn nhớ đưa tôi về nhà, và dặn rằng có thể dì về trễ.

Hắn đang vẽ cho 1 ông cụ tóc bạc.

Tôi đến gần và ngồi xuống bên cạnh… hắn đã vẽ gần xong.

Khi vẽ, hắn rất nhập tâm, và tôi thích nhất là nhìn hắn lúc này…

Rất đáng yêu. ^=^

“Chà…đẹp quá! Ông thích lắm.”

“Hehe… còn phải hỏi..”

“Nhiêu tiền?”

“10 ngàn.”

“Ahh..10 ngàn…”

Ông cụ móc túi ra 1 đống tiền lẻ, tiền xu và đếm..

rồi gãi đầu nhìn tôi và C.K cười móm mém.

“Ông ko đủ tiền, có 8 ngàn rưỡi… lúc nãy đi quên..”

“Okay. 8 ngàn rưỡi. nhưng ông đừng nói cho ai biết, mất giá của cháu! ^^”

“Đồng ý!!”

Cả C.K và ông cụ đều cười… tôi chỉ ngồi quan sát..

lúm đồng tiền này của hắn… đã giết chết chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của tôi..TT___TT

Mỗi khi thấy hắn cười như thế, tôi có cảm giác rất dễ chịu..

và còn tự hào vì đang là chủ sở hữu của nụ cười đó. hehe

Chương 54

Ông lão cuộn tròn bức vẽ lại và khom lưng đứng dậy,

ông nhìn tôi và nháy mắt với C.K..

“Người yêu à? Xứng đôi đấy!!”

“Xứng gì ông? Cháu đẹp trai còn cô ấy thì xấu hoắc! -__-” >__<

“Haha.. sắp bị ăn đòn rồi…bảo trọng cháu trai…mai ông lại dắt bà ra ủng hộ!^-^”

“Ok, nhớ mang theo 20 ngàn. cháu ko giảm giá nữa đâu.keke..”

“Nhớ rồi..bái bai..”

Dáng ông chống gậy đi xa dần, 1 con người đã trải qua gần hết cuộc đời,

mà thong dong như thế, rõ ràng đã có 1 cuộc đời đáng sống..

“Ey. trễ 17 phút.”

“-__-…You! Ai xấu hoắc hả??”

“Um… tự hiểu…”

Tôi véo cho hắn 1 cái mà tôi nghĩ ko đau ko tính tiền,

hắn nhăn mặt như khỉ ăn ớt.. -__- và chụp lấy tay tôi để ngăn lại..

“Ai da… ai cho em bạo hành chồng hả?”

“Ackk… từ nay mà còn nói tôi xấu…tôi sẽ ko véo…mà là ngắt! -__-”

“Thế thì tôi sẽ tìm cô khác dịu hiền hơn!”

“Ok, then… GO!! Đi tìm đi!! ><”

………

Đó là 1 cuộc đối thoại bình thường như bao cuộc đối thoại khác của chúng tôi.

ngay cả khi quen nhau và yêu nhau …cũng ko có gì thay đổi.

vẫn chiến tranh và cãi cọ.

vẫn xưng hô ba rọi “tôi / you” như ngày nào..

Tình yêu gì mà buồn cười quá!! TT___TT

“Nghĩ lại rồi, cô này dù hung dữ nhưng đã lỡ…nhìn thấy tấm thân tôi…hik.. thân này anh đã trao em..”

“Trời ạh… gớm quá!”

“Hehe… xem tay nào… bác sĩ nói sao?”

“Ko sao… vài ngày là bình thường..”

“Uh.. thế thì tốt..”

“Vẽ được mấy người rồi?”

“4 người. Thôi về, mình đi ăn.”

“Mới có 4 người mà về gì???”

mặc kệ câu hỏi của tôi, hắn thu dọn mọi thứ và vác cái túi đựng giấy và bút chì lên vai,

1 tay cầm giá vẽ, tay kia nắm tay tôi kéo đi…

Hắn bảo tôi giữ cái giá vẽ, và vào bãi xe của Bưu Điện Thành Phố,

dắt ra 1 chiếc xe Yamaha Sirius màu xanh..

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó.

“hey… xe ai thế?”

“Của tôi.”

“Mói mua à?? You đã bảo ko có xe…”

“Tôi về nhà lấy. Ko có xe thì làm sao đi ra đây? mượn xe đạp của you à, baby?”

“Về nhà? Nhà nào?”

Hắn ngó lơ và ko đáp câu hỏi của tôi, hất hàm bảo tôi lên xe nhanh..

Trời bắt đầu chạng vạng…

bảo là “mình đi ăn” nhưng rồi hắn lại… chở tôi về thẳng nhà.

Suốt đường đi hắn ko nói gì cả, và tôi nghĩ chắc hắn đang nghĩ ngợi,

nên mới ko nhớ…

…………

“Có vào ko?”

“Ko… tôi về đây. Ngủ ngon.”

“huh..?”

Mới có 6 giờ? ngủ ngon?

Hắn làm sao thế?? Tôi còn chưa kịp phản ứng hay đáp câu gì,

hắn đã nổ máy chạy đi…

Whew… thật lạ…

Có cái gí ko thoải mái khi hắn nói về ‘nhà’ hay ‘gia đình’ hay ‘ba mẹ’..

…. tôi ko thể cho qua được… nếu yêu nhau… thì phải chia sẻ chứ.

Yeah…that’s right.. -__-

……………

……………………

::Kana Studio::

Vài ngày sau…

Cảm thấy cánh tay phải cũng đã ổn, tôi tranh thủ trở vào Studio,

để xin lỗi anh Tiến, và chào tạm biệt mọi người.hic hic.

Dì và C.K đều ko cho tôi đi xe đạp, mà chiếc xe sau tai nạn cũng bị cong niền

…nên hắn chở tôi đi. -__-

và cũng có thể đoán ra… là boyfriend C.K của tôi

ko hề vui vẻ gì khi làm điều đó…

“Vào nhanh thôi rồi ra! ><”

“Why?? You về đi. tôi sẽ ở tới chừng nào muốn về thì về!!”

“Sao bảo chỉ vô chào mấy anh chị??”

“Um… đó là việc của tôi..nhiều chuyện..”

“You mà đi tìm tay Hoàng tử đó… là tôi sẽ bỏ bom cái Studio này!”

“Hả??”

Với gương mặt quạu quọ, hắn quay xe đi và bảo tôi sẽ trở lại đón sau 30 phút.

Tôi ko thích hắn điểm này chút nào.. ghen 1 cách vớ vẩn.

Sao tôi lại còn tơ tưởng tới Hoàng tử được??

-__-

hey..mà hôm nay anh Lam có đây ko nhỉ? ^-^

………

“Oh..Giang…?? Em khỏe rồi à?? Mấy chị định đi thăm nhưng…”

“Ko sao đâu ạ… em vào để xin nghỉ..”

“Sao nghỉ??”

“Em đi làm cà giựt… kỳ quá.. TT___TT”

Chị Kim và chị Thúy gật đầu ái ngại cho tôi,

vì có lẽ đó cũng là sự thật.

Anh Tiến ko có trong phòng, nên tôi ngồi lại viết 1 lá đơn..

đến khi xong, anh ấy cũng ko thấy đâu.

tôi đành gửi lại nó cho chị Kim… vì đã hơn 30 phút.

Bạn trai Bin Laden của tôi có lẽ đang chờ ở ngoài.

Phải về thôi…

……

Khi đi ngang phòng thu ở tầng trệt, tôi bỗng dừng lại..

và do dự định gõ cửa.. DJ.. anh ta có ở đó ko?

chỉ là tôi muốn gặp DJ, sau chuyện nghe từ chị y tá..

Cánh cửa phòng thu vẫn im ỉm dù tôi đã gõ 3 lần rồi.

Anh ta ko có ở đây.

Đi đâu chứ?…

C.K vẫn ko thấy gọi, chắc hắn chưa tới.

Hay là…ở trên phòng Nhạc cụ? Piano?

Tầng 3… yah.. lên thử xem.

Nghĩ thế, tôi quay trở lại cầu thang và mò lên tầng 3.

thật tình bản thân ko biết tìm DJ để làm chi nữa..

Chương 55

Phòng Piano cũng khóa kín. DJ ko có trong Studio sao?

tôi thất vọng quay ra ngoài, thì nhìn thấy 1 căn phòng sáng đèn qua cửa sổ.

Có thể, DJ ở đó chăng? Tôi nhìn lên bảng tên đính ngay cửa – ‘Disc-Playing’

[Cộc cộc..]

Bên trong ko có phản ứng,

nên tôi thận trọng xoay nắm cửa và bước vào..

ko có ai cả… nhưng tôi vẫn ko thể rời bước khỏi đây…

vì căn phòng quá hấp dẫn với đầy những kệ đĩa dài và cao..

Góc bên phải còn có 1 cái máy nghe đĩa gắn âm vào tường..khá hiện đại..

Woa… những album ca nhạc quốc tế … Nhóm Beatles, Bee Gee, ABBA…

Còn có các tập sách nhạc rất chuyên nghiệp nữa.

Đẹp quá!!!

Trên chiếc kệ gần nhất cạnh chiếc máy đĩa.. có 1 tập giấy với đầy những nốt nhạc

và chữ chi chít… tôi khẽ cầm lên, chỉ là tò mò thôi.

‘Crying girl..”

Một bài hát à?

“Ủa? Giang?”

Tôi giật thót mình và quay lại…đó là Hoàng tử Lam…

đang cầm tách cà phê và nhìn tôi ngạc nhiên. Anh vẫn lịch thiệp trong áo sơ mi màu kem sáng..

và cà vạt nâu…so handsome.. -___-

Sorry… but I have a terror boyfriend…

TT___TT

“Em khỏi rồi à? Sao đi làm sớm thế??”

“Ko ạ…em vào tạm biệt mọi người…”

“Tạm biệt ư? Em nghỉ à? Sao vậy??”

“Yah… Em chẳng làm được bao nhiêu mà nghỉ 1 thời gian dài..thật ko hay..”

“Tiến nói sao?”

“Em chưa gặp ảnh..”

Anh Lam đặt tách cà phê xuống mặt bàn và kéo ghế ngồi,

sau đó bảo tôi ngồi xuống 1 chiếc ghế khác.

“Tiến dễ tính, chắc ko sao..em ko cần phải nghỉ.”

“Yeah.. nhưng…”

“Àh… anh đang nghe bài nhạc mới của thằng Huấn. Em nghe thử nhé.”

“Anh Huấn? Sáng tác nhạc à?”

“Ừh. Có điều nó ít khi phổ biến nhạc của mình ra công chúng, mà chỉ viết vì thích, rồi tự hát luôn. Thỉnh thoảng trong mấy album nhạc quốc tế, nó lồng vào vài bản bonus với tên ký là Solo. Ko nhiều người biết Solo là ai, nhưng 1 số thính giả sành nhạc rất chuộng…”

“Solo..?”

“Ừ. Nghĩa là ‘Đơn độc’. Nó là vậy.”

“Yeah…”

Anh ấy với tay kéo cái tai nghe treo trên chiếc máy đĩa,

rồi áp vào tai tôi…nhẹ nhàng..

nêu mà C.K biết tôi đang thế này với..Hoàng tử..+___+

Cái Studio này chắc sẽ bị khủng bố thật.

Arghh…

Bài hát trong tai tôi có âm điệu tha thiết và khắc khoải,

được trình bày bằng 1 giọng nam trầm ấm…

thực ra, tôi ko giỏi nghe nhạc tiếng Anh cho lắm..T__T

nhưng nhờ bản viết tay tôi cầm ban nãy… tôi cũng nghe thấu được rõ lời bài hát.

‘Crying girl’

[I see you there, crying. In front of me, you cried...and cried..

Do you know that.........it broke my heart...

I felt so melted.. deeply in mind..

I felt so bad..like I've just died..

Why don't you smile? but kept crying..

Why don't you say, even a word?

Noone can hurt me..but you can..

noone can fight me...but you can..

I can force all.. but not you

I can cheat all.. but not you

I wished I could.... wipe your tears...

so poor, I didn't know how..

Crying girl... I think.. I love you.]

Tôi……..

Ko thể nói được gì hơn là chìm ngập trong lời bài hát..

với 1 tâm trạng ngổn ngang và xao động.

Hình như… tôi là…that crying girl??

Tôi có cảm giác, như DJ đang…nói với tôi?? O___o

Argh.. tôi hẳn là điên rồi.

Nhưng..C.K có nói..DJ thích tôi? Và còn.. tình huống trong bài hát,

sao mà giống cái hôm…tôi khóc tơi bời trước quán bar quá…*___*

“hay ko, Giang?”

“HUH?? Yah… Hay..”

“Anh thích bài này. Có vẻ Huấn nó đã nhập tâm vào nó nhiều hơn cả những bài trước.”

“Bài này mới viết hả anh?”

“uh..mới…”

[I love you like crazy... I love you like...]

Ack!! My C.K.

Tôi muốn độn thổ khi tiếng chuông điện thoại réo trước mặt anh Lam,

khiến lời anh bị cắt ngang và mắt anh mở to nhìn tôi rồi chiếc điện thoại..

OMG… thật ngượng quá đi!

“Alo??”

“Tôi và đội quân Al-Queda đang ở trước cổng!! Nếu you ko ra sau 5 phút, thì you biết chuyện gì rồi đấy!”

“Arghh… đừng có trẻ con thế…”

“Đồng hồ đang đếm ngược…Đừng nói với tôi là you đang ở cạnh thằng Hoàng tử!!!”

“Thằng gì chứ?? Anh ấy lớn hơn…”

Hắn đã cúp máy. Lại cúp máy khi tôi còn chưa nói xong! >_<

Anh Lam vẫn chờ đợi tôi kết thúc cuộc nói chuyện và nghiêng đầu vẻ thắc mắc..

“Chuyện gì vậy?”

“Em..phải về rồi…”

“Oh.. thế à? Okay… Để anh tiễn em..”

“Ôi..ko… ko thể được…”

“Huh? Sao ko đựơc??”

Nếu anh muốn bình an vô sự, thì đừng tiễn em..hic hic..

thật khổ thân tôi… biết nói làm sao… chẳng lẽ bảo có 1 tên con cháu Bin Laden đang đứng ngoài kia..

và hắn là bạn trai tôi à??

T____T

“Em ko muốn phiền anh… Anh cứ ở đây ạ… Em tự về được rồi.. Có bạn em rước.”

“Oh… anh hiểu rồi ^-^”

“Cảm ơn anh.”

“Hy vọng em vẫn có thể làm ở Kana Studio. Anh luôn welcome em. Nhưng anh ko thể can thiệp được việc của phòng Design…”

“Em hiểu…”

Anh Lam đưa tôi ra cầu thang rồi quay trở vào,

sau khi vẫy tay chào và nở 1 nụ cười hiền hoà.

Yeah… anh là Đại sứ hoà bình.. còn Bodyguard của tôi.. là Phần tử khủng bố. =___=

Ko hiểu sao tôi lại đi yêu hắn cơ đấy!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: