truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 10 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 10

Hạ nhân thường thục đưa lên thức ăn phong vị: canh suông thoát phế, tim sen huyết nhu cơm, ra cốt đao ngư cầu, phù dung cua đấu, các món ăn danh tiếng này đều bởi từ thợ bếp nổi danh. (mấy món này nghe tên phát thèm > <)

Năm người ngồi chung một bàn, Đan Phi vẻ mặt tối sầm. Cái gọi là yến vô hảo yến (1), trực giác hôm nay cơm này cực kỳ giống Hồng Môn Yến (2), hơn nữa đối phương lại là người của Đường môn, ai hiểu được đồ ăn có thể bị hạ độc hay không.

” Tây Môn đại ca, đây là kính ý, thỉnh không cần khách khí.” Đường Lâm cố gắng sắm vai diễn chủ nhân tốt, một đôi con ngươi hạnh thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Tây Môn Vân.

” Đa tạ Đường cô nương, tại hạ sẽ không khách khí .” y gắp một miếng cua thịt ăn, khen không dứt miệng.

Đan Phi rầu rĩ ăn, cũng không vơi bớt phần nào dĩa rau bên cạnh.

Bách Hợp sớm nhìn ra chàng không vui, nhỏ giọng hỏi: ” Làm sao vậy? Chuyện gì mất hứng?”

Chàng hạ giọng nói: ” Ta cảm thấy rất lạ, cảm giác có gì đó không thích hợp cho lắm, rồi lại không hiểu được là vấn đề gì.”

” Chàng không nên suy nghĩ bậy bạ, có Tây Môn đại ca ở đây, không có việc gì.” lời này mặc dù có giúp cổ vũ chí khí người khác, trừ bỏ uy phong chính mình, nhưng còn hơn Đan Phi, Tây Môn Vân tựa hồ có điều rất lạ.

” Chỉ sợ Nhị ca mắc mưu người ta còn không biết, nhìn huynh ấy ăn vui vẻ như vậy, cũng không sợ bị hạ độc.” chàng là có cái gì thì nói cái đó.

” Không thể nào! Bọn họ vì cái gì phải hạ độc?” nàng nửa điểm ý thức gian nan khổ cực đều không có.

Chàng trở mình cái xem thường. Nha đầu ngốc một tháng qua hiển nhiên không có học được chút giáo huấn nào, chẳng cảm thấy được trên đời không có người xấu tội ác tày trời.

” Còn có thể vì cái gì? Tám phần là vì vật giấu trong Bảo Khố Đồ.” chàng lẩm bẩm vài câu liền không thèm nói (nhắc) lại.

Địch Tử Tĩnh chuyển hướng Đan Phi cùng bách hợp: ” Hai vị đừng khách khí, chậm rãi dùng, cái này xem như Đường môn nhẫn lỗi đối với hai vị, hiểu được rất nhiều lỗi nên thỉnh thứ lỗi.”

Vì thắng được Tây Môn Vân thật là tốt nhất, Đường Lâm cũng chỉ có buông dáng người giải thích.

” Đường Lâm cũng hướng hai vị tạ tội, hết thảy hoàn toàn là hiểu lầm, ta lấy này chén trà đại rượu kính hai vị.” nàng nói xong liền một ngưỡng mà kính

Đan Phi không tính toán để ý nàng. Giải thích cho cố làm cái gì? Nha đầu ngốc nếu thật sự chết, cô ta bồi thường một cái mạng cũng không đủ, hiện tại mới cố làm ra vẻ nói khiểm, làm cho hạt đỗ nhai trong miệng chàng muốn nhổ ra.

” Tam đệ, Đường cô nương giải thích với đệ.” Tây Môn Vân nói.

Ám chỉ của nhị ca thực rõ ràng, Đan Phi bĩu môi, không cam lòng không muốn uống cho xong chén trà, xem như nhận giải thích của cô ta, cũng cho Nhị ca mặt mũi.

Hừ! Cô ta lần sau đừng phạm trong tay chàng, bằng không đòi lại gấp bội.

Đường Lâm giúp mỗi người thưởng trà, đặc biệt đến trước mặt Tây Môn Vân, lại tận lực bày ra phong tình.

” Tây Môn đại ca, nghe gia phụ nói qua, chúng ta đã xem như quen biết nhiều năm, có thể nói là huynh đệ kết nghĩa, là thật không?” mâu quang nàng tỏa sáng. Nếu đúng như vậy, phần thắng chính mình cũng lớn chút.

” Nhờ Đường môn chủ nâng đỡ. Mấy năm tại hạ bị tập kích, trùng hợp gặp Đường môn chủ hỗ trợ giải vây, lúc này mới có cơ hội kết bằng hữu với lệnh tôn. Tại hạ còn nợ lệnh tôn một phần nhân tình, chính là gần hai năm chạy ngược chạy xuôi, rất ít liên hệ.”

” Gia phụ từng nói nhìn cả giang hồ, nhân phẩm của Tây Môn đại ca, võ công cũng có ít người sánh bằng, chẳng lẽ không nghĩ muốn yên ổn?” nàng thùy hạ mí mắt, xấu hổ hỏi han.

” Khụ! Khụ!” Đan Phi bị nước trà làm cho sặc, khụ vài cái nghiêm trọng.

Muốn chết, bà điên này cảm tình là muốn đi lên ngai Tây Môn phu nhân? Điều này sao được? Cô ta nếu lên làm nhị tẩu của chàng, chàng chết cũng sẽ không thừa nhận.

Bách Hợp giúp chàng vỗ vai: ” Có đỡ hơn chút nào chưa, uống chậm rãi thôi!”

” Sao mà uống trà cũng sẽ bị sặc?” tâm tư của Tây Môn vân bị hắn chàng quấy phá.

” Thực xin lỗi, trà này rất hảo, Đường cô nương, thỉnh tiếp tục nói.” Đan Phi ngoài cười nhưng trong không cười, nói.

Hắn rõ ràng là cố ý. Đan Phi, ngươi nếu dám giở trò quỷ, ta liền với ngươi thế bất lưỡng lập.

Đường Lâm liên lụy khởi ý cười, vội vả đem vấn đề mới vừa rồi quay về: ” Tương lai nữ tử có thể xứng đôi Tây Môn đại ca, nghĩ đến nhất định phải có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, mới có thể xứng đôi cùng Tây Môn đại ca.”

” Cáp… nữ tử xinh đẹp tìm thì dễ dàng, nhưng có thể làm tại hạ tâm động cũng không nhiều, huống hồ điều kiện bề ngoài đều không phải là tuyệt đối tất yếu đích, lấy việc nhưng cầu một chữ duyên.” y tự nhiên hào phóng nói.

Nàng thật cẩn thận hỏi han: ” Tây Môn đại ca tìm được vị hữu duyên kia hay chưa?”

” Đến nay còn chưa tìm được.” y tiếc hận nói.

Nàng thất vọng cúi đầu không nói. Không, nàng còn không hết hy vọng, chỉ cần nữ tử kia chưa xuất hiện, nàng còn có cơ hội. Tục ngữ nói “lâu ngày sinh tình”, chỉ cần chính mình có thể có cơ hội đi theo bên người y, một ngày nào đó, y tất hội yêu thượng của nàng. (nằm mơ giữa ban ngày = =)

************

Sau khi ăn xong, mọi người di chuyển đến một khác chỗ phẩm trà.

” Tây Môn đại ca, đây là trà lài Tô Châu nổi danh, dùng cây hoa lài sơ chế, mùi thơm ngát cam thuần, huynh uống thử xem.” Đường Lâm ân cần châm.

” n, quả nhiên là hảo trà.” y thở dài trở về chỗ cũ.

Địch Tử Tĩnh giơ tách lên: ” Tây Môn huynh, ta kính huynh.”

” Địch huynh quá khách khí, ta cũng kính huynh.” y cũng nâng tách nói.

” Tây Môn huynh đại khái trong lòng cũng đã muốn hiểu được, lần này cùng sư muội rời đi Tứ Xuyên là vì tìm Tây Môn huynh.” hắn bắt đầu đi vào vấn đề chính.

Tây Môn Vân ra vẻ không biết: ” Tìm ta? Địch huynh tìm tại hạ có việc?”

Y giả bộ. Địch Tử tĩnh sắc mặt ngưng trọng, nói: ” Đương nhiên là vì huynh trên người giấu vật trong Bảo Khố Đồ, Gia sư cùng Tây Môn huynh đã hiểu biết, không bằng cùng Đường môn hợp tác, tìm ra địa điểm chôn dấu bảo tàng.”

” Nguyên lai Địch huynh cùng Đường cô nương tìm tại hạ là vì chuyện này, tại hạ liền nói thực ra, trên đời này căn bản không có vật giấu trong Bảo Khố Đồ gì, tất cả đều là người có tâm địa phao lời đồn, không thể tin.”

” Trên giang hồ mỗi người đều biết giao tình của huynh cùng Động Đình vương, hắn khi còn sống đem cướp bảo vật toàn bộ giấu nơi nào đó ở Động Đình hồ, cũng lại giấu trong Bảo Khố Đồ, đều có người có thể chứng minh, hơn nữa hắn trước khi chết người cuối cùng nhìn thấy là huynh, sau vật giấu trong Bảo Khố Đồ cũng mất tích, không ở trên người huynh, lại sẽ ở trên người ai đây?” khẩu khí của hắn cũng biến nóng nảy.

Đường Lâm lấy lòng nói: ” Tây Môn đại ca, phụ thân ta cũng không nghĩ muốn vàng bạc châu báu gì, chẳng qua nghe nói trong bảo tàng có bí kíp võ cồn, chỉ cần có thể được đến nó là đủ rồi, cũng coi như đưa phụ thân ta một phần nhân tình.”

Tây Môn Vân cười yếu ớt nói: ” Vật giấu trong Bảo Khố Đồ thật sự không ở trên người ta, tại hạ phải như thế nào giao ra đây? Động Đình hồ vương mặc dù cùng ta xem như có quan hệ, trước khi hắn lâm chung, ta quả thật cùng hắn đã gặp mặt, chính là hắn vẫn chưa giao cho ta cái gì giấu trong Bảo Khố Đồ, thỉnh hai vị phải tin tưởng tại hạ.”

” Sư huynh, là vậy sao? Xem ra thật sự chính là lời đồn.” nàng căn bản không cần bảo tàng, liền tin rất nhanh.

Địch Tử Tĩnh vẫn là không tin: ” Ta không nghĩ chỉ là lời đồn, cho dù không phải giấu trong Bảo Khố Đồ, như vậy nhất định giao cho ngươi cái gì đó, Tây Môn huynh làm gì giấu diếm nữa?”

” Uy! Nhị ca ta nói không có sẽ không có, các ngươi có phiền hay không a! Cứ hỏi không dứt.” Đan Phi đã muốn bất mãn bọn họ cùng truy.

” Tam đệ, không cần xúc động.” Tây Môn Vân vân đạm phong khinh, nhất phái nhàn tình nói: ” Địch huynh nói đúng vậy, Động Đình hồ vương cho tại hạ chính là một vật khác, mà không phải giấu trong Bảo Khố Đồ.”

loading...

” Quả nhiên là như thế này.” mặt nạ nguyên bản đoan chính của Địch Tử Tĩnh rớt một nửa, lộ ra chút thần thái khác thường, ” Hắn giao cho ngươi cái gì vậy?”

Tây Môn Vân cười xin lỗi: ” Thực thật có lỗi, đây là ước định của tại hạ cùng Động Đình hồ vương, tuyệt không tiết lộ cho bên thứ ba biết.”

” Phải không? Cho nên huynh nghĩ muốn một người độc chiếm.” mặt nạ rớt thêm một phần ba.

” Cáp, ta còn nghĩ đến ít nhất Đường môn lý còn có ngươi biết điều, hóa ra cùng là một dạng cả , thật sự là tri nhân tri diện bất tri tâm (1), lúc trước là ngươi giả tạo.” Đan Phi nhảy dựng lên chỉ vào cái mũi Địch Tử Tĩnh mắng.

” Sư huynh, có chuyện gì hảo hảo nói.” Đường Lâm cũng không hy vọng hắn phá hủy nhân duyên của nàng.

Địch Tử Tĩnh ngày thường dung túng, không ngờ đối nàng giận ngôn cùng hướng: ” Ngươi câm miệng cho ta, nơi này không có phần cho ngươi chen chân.”

” Huynh… sư huynh, huynh dám rống ta?!” nàng khiếp sợ quát lên.

” Ta hiện tại không đếm xỉa tới ngươi. Tây Môn huynh, ngươi tốt nhất vẫn là lấy ra vật Động Đình hồ vương giao cho ngươi, miễn cho bị thương hòa khí lẫn nhau.” hiện giờ ở trên mặt hắn có chính là tươi cười âm ngoan cùng trong mắt xơ xác tiêu điều, hoàn toàn mất đi diện mạo vốn có.

Đan Phi lo lắng đề phòng nhanh hắn. Đến đây! Đến đây! Chàng đã nói đây là Hồng Môn Yến thôi! Chính là hắn nhìn về phía nhị ca thân ái, thái độ huynh ấy bình chân như vại làm cho người ta thay y niết mồ hôi lạnh.

” Tại hạ là được người chi thác, đối với yêu cầu Địch huynh, thực thật có lỗi, thỉnh khó làm theo.” Tây Môn vân liền như vậy tăng gió lực định bàn văn bất động, nghiễm nhiên cảm nhận trong lời nói y ẩn hàm ý cảnh cáo hàm xúc.

Địch Tử Tĩnh bỗng nhiên ngửa đầu cười to: ” Cáp… Tây Môn Vân không hổ là Tây Môn Vân, nội lực cao cường, ngay cả thân trúng kịch độc sắc mặt cũng không biến một chút.”

********

” Trúng độc? Nhị ca, huynh trúng độc ?” Đan Phi nói quá sợ hãi.

” Tây Môn đại ca, Đại Phi, làm sao bây giờ?” Bách Hợp từng nếm qua nỗi khổ trúng độc, reo lên hoảng sợ.

Đường Lâm mặt mày biến sắc: ” Sư huynh, huynh hạ độc gì với huynh ấy? Huynh không phải thường muốn ta không dùng độc hại người sao? Vì cái gì lại hại huynh ấy?”

” Sư muội, ta đây là vì sư phụ, phải ứng phó y ngoại trừ việc dụng độc, không có biện pháp khác buộc giao vật ra đây, muội như thế nào có thể trách ta?”

” Sư huynh, huynh thay đổi rồi, phụ thân sẽ không đáp ứng huynh dùng loại phương pháp này đối phó với huynh ấy, ta phải cứu huynh ấy.” chỉ cần là độc Đường môn nàng có thể giải.

” Vô ích, độc mà y trúng cũng không phải là độc Đường môn bình thường.” Địch Tử Tĩnh cười nói biến hoá kỳ lạ.

” Cho dù huynh ấy có trúng loại độc gì đi nữa, với giải dược của Đường monn không có gì không giải được.” nàng tin tưởng tràn đầy nói.

” Ồ? Như vậy độc ‘ Vô Cực Hoa ’ thì sao?” hắn nói thẳng.

“‘ Vô Cực Hoa ’?! Nó sao lại ở trên tay sư huynh, ba tháng trước nó đã bị mất cắp, chẳng lẽ… là sư huynh gây ra.” nàng cuối cùng nghĩ thông suốt.

Tây Môn Vân lúc này che ngực, thân ngâm nói: ” Ngô…”

“‘ Vô Cực Hoa ’ rốt cuộc là độc gì? Có giải dược hay không a?” Đan Phi mặc kệ ân oán của bọn họ, thầm nghĩ có được giải dược cứu người, ” Nhị ca, huynh tỉnh lại đi!”

Đường Lâm hoang mang lo sợ nói: “‘ Vô Cực Hoa ’ là độc hoa bên ngoài hiếm thấy, phụ thân ta vốn có một lọ giải dược, kết quả ngay cả độc dược cùng giải dược đều bị trộm , nghĩ muốn chế tạo giải dược khác ra, muốn vậy cần phải tiêu tốn một năm.”

” Một năm?! Huynh ấy hiện tại làm sao có thể chờ một năm. Bà điên, bút sổ sách này ta sẽ đến tính với các ngươi, nhị ca, chúng ta lại quay về Lưu Tâm Biệt trang, tìm phương thúc giúp huynh giải độc, Bách Hợp, nàng giúp ta bên kia.”

” Hảo, Phương thúc nhất định có biện pháp.” nàng lung tung sát lệ, vội giữ cánh tay y.

Địch Tử Tĩnh cuồng tiếu mấy tiếng: ” Bất luận kẻ nào đều cứu không được ngươi, chỉ cần giao ra vật đó, ta lập tức đem giải dược cho ngươi, bằng không lấy nội lực của ngươi nhiều lắm chỉ trụ được một canh giờ.”

Trên gương mặt tuấn tú của Tây Môn Vân bị che đi bởi sắc trắng nhạt, cau mày tâm áp lực độc khí bay lên.

” Ngươi là vì… vì chính ngươi! Đường môn chủ… tín nhiệm ngươi như thế, vì… cái gì phải phản bội… sư môn?” y cố sức mà đem nói cho hết lời.

” Hừ, hơn mười năm nay ta hao hết tâm tư tiếp cận ông ta, tranh thủ tín nhiệm của ông ta, cuối cùng ngày hôm nay cũng đến. Ta phải hủy diệt cả Đường môn! Hiện tại độc Đường môn ta căn bản đã nắm giữ tất cả, chỉ cần có được võ lâm bí kíp kia, ta liền có thể xưng bá võ lâm, duy ngã độc tôn! Tây Môn Vân, muốn sống lâu hơn thì mang vật đó giao ra đây, bằng không ngươi chỉ có duy nhất đường chết.”

Đường Lâm nhắm phía hắn phấn đấu quên mình: ” Đáng giận, ta muốn giết ngươi…a!” một ngụm máu tươi phun ra khóe môi, nhiễm đỏ vạt áo.

Địch Tử Tĩnh ra tay cực nhanh, nhìn không ra hắn ra chiêu thế nào, một quyền đã đem nàng đánh bại trên mặt đất.

” Ta đã nhẫn ngươi đủ lâu, xú nha đầu nhà ngươi không muốn sống, một chưởng này là cho ngươi nhớ rõ giáo huấn, đừng có ỷ thế hiếp người.”

” Có bản lĩnh… liền hướng về phía ta… ra tay, ta vẫn là… câu nói kia, thứ khó tuân… mệnh.” Thân hình Tây Môn Vân đứng vững lung lay sắp đổ, thở dốc trầm trọng.

” Có phải cảm thấy được hô hấp vô lực hay không? Tây Môn Vân, không cần lãng phí nội lực, ngươi trụ đã lâu, trúng độc đủ thâm, rất nhanh sẽ không cứu được.” hắn hưởng thụ một màn này, ” sáo ngọc công tử” nhân nghĩa vô địch chết trong tay hắn, thật đúng là nhân sinh một điều thú vị lớn.

” Trời giết vương bát đản, đem giải dược ra đây” Đan Phi bực mình, cho dù chết cũng muốn cướp được giải dược.

” Tam đệ, không… ngươi không phải… đối thủ của hắn.” Tây Môn Vân cố hết sức phun ra từng chữ, trong nội y lấy ra hé ra một tờ ý chỉ cũ nát, ” Ta thà rằng… nó bị hủy, cũng không… phải để ở… trong tay ngươi.”

Tây Môn Vân làm bộ phải xé bỏ, Địch Tử Tĩnh phát ra một tiếng điên cuồng gào thét đáng sợ, bay tới phát cuồng.

Đan Phi kêu sợ hãi: ” Nhị ca …” chàng muốn tiến lên bảo hộ y lại không hiểu bị lực đạo mạnh ở đâu chặn lại, kinh ngạc một chút, không hiểu là ai giữ chàng lại.

” Đó là của ta… của ta… ” Địch Tử Tĩnh vươn tay tìm tòi, muốn cướp đoạt được tờ giấy kia.

” Muốn liền cho ngươi!” Tây Môn Vân giây lát hồi phục phong mạo tuấn dật của y, mới vừa rồi cái gì thân ngâm, kêu rên thoáng chốc bay đến lên chín từng mây, hiện giờ lại là đại soái ca.

Khi hắn đứng gần y nhất nhất thời không nghĩ tới y lại toát ra những lời này, tay đứng ở giữa không trung liền đông lạnh, hai mắt thẳng trừng y một đôi mắt xinh đẹp tựa như đôi mắt nữ nhân. (sao đại soái ca lại có đôi mắt của mỹ nhân a??? = =)

” Ngươi?!” Địch Tử Tĩnh ngàn phần có một giây mới lĩnh ngộ ra. Tây Môn Vân căn bản không trúng độc.

” bị lừa.” y tiếp được lời nói của hắn.

Tây Môn vân hữu chưởng đã tập trung trên gương mặt của hắn, nhìn như nhu nhược vô lực, trôn như gió nhẹ nhưng phong chưởng lại quát động dòng khí bốn phía; mà Địch Tử Tĩnh lại đang nghĩ đến y thân trúng kịch độc, không thể dùng lại nội lực áp chế độc tính, vừa muốn công kích y nên hạ khinh địch, khi y phản kích khi muộn mất rồi.

” Tây Môn ngươi!” Địch Tử Tĩnh giữa ngực trúng một chưởng, thân thể bị đẩy lui mấy bước, miệng phun máu tươi nằm úp sấp ngã xuống đất, ” Không có khả năng… không có khả năng, ngươi không trúng độc?”

Thế cục đột biến đến không ngờ.

Đan Phi giương miệng rộng, có điểm cà lăm dắt cánh tay y: ” Nhị… ca huynh… không… trúng… độc…?”

” Tây Môn đại ca không có việc gì, thật sự thật tốt quá.” Bách Hợp cực vui mà kêu khóc.

” Rốt cuộc là chuyện gì? Nhị ca ——”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: