truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 08 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

” Ngốc, nói cái gì vậy? này tất cả đều là ta nguyện ý làm, không trách bất luận kẻ nào! Các ngươi có tính toán gì không?” ngài chuyển tới chuyện hai người, hỏi Đan Phi đứng ở một bên.

Đan Phi trải qua mấy ngày này, trong lòng tính thành thục từ trước, lo lắng cũng nhiều chút.

” Nàng khi xuất môn đáp ứng các tỷ tỷ trong một tháng trở về, mắt thấy một tháng đem tức, chờ nàng thân mình tốt, chúng tôi liền xuất phát quay về Bách Hoa u cốc.” Phượng Huyền này đây là trưởng bối của Bách Hợp, bởi vậy chàng trả lời không thể qua loa.

” n, Bách Hợp liền giao cho ngươi, chờ trang lý này ổn, ta cũng sẽ đi theo hội hợp các ngươi, thuận tiện đi bái tế vợ chồng bọn họ.”

” Đúng vậy, Phương thúc.”

” Lão gia, Tây Môn công tử đã trở lại, còn mang đến một vị khách nhân, muốn mời Đan công tử đến.” quản sự bên trong trang báo cáo lại.

” Nhất định là đại ca ngươi đến đây, nhanh đi gặp hắn đi!” Phương Huyền thúc giục nói.

Một vị thân nhân khác của chàng đến nhận gặp chàng. Đan Phi khẩn trương vô cùng.

” Đại Phi, nhanh đi nha! Hhuynh đệ các người có thể đoàn viên .” Bách Hợp vì chàng vui vẻ muốn khóc.

Chàng lúc này dường như bay ra khỏi cửa, tiếp đến chàng cùng hunh trưởng chưa bao giờ gặp mặt nhận thức.

**********

Trên đại sảnh trừ bỏ Tây Môn Vân ra, còn một vị khác đang ngồi tuổi đã lớn, nam tử mặc thanh sam.

Đan Phi bước vào trong phòng, liếc mắt một cái liền nhận ra hắn đích thật là đại ca của chàng. Ánh mắt hai người tương tự là không để cho phủ nhận, khó trách Tây Môn Vân cảm thấy được chàng quen mặt.

” Tam đệ, tới gặp đại ca của chúng ta.” Tây Môn Vân cảm xúc trào dâng giới thiệu hai người.

Tây Môn Dịch lóe lệ quang, bắt lấy vai chàng: ” Thật là Tam đệ, thật tốt quá, ngươi bình an vô sự lớn lên thành người, áy náy trong lòng đại ca cũng sẽ ít một chút.”

” Đại ca, huynh là đại ca của ta?” bình thường chàng ghét nhất để người khác khóc sướt mướt, nhưng một khắc này, ánh mắt nhịn không được nóng lên.

” Đúng vậy, ta là đại ca ngươi, tam đệ.” hai huynh đệ lần thứ hai ôm đầu khóc rống.

Tây Môn Vân cũng lại đây, huynh đệ ba người ôm ở một khối, muốn mượn như vậy đến biểu đạt cảm tình nội tâm. Ba người tận tình rơi nước mắt bình thường không đổi, buông ra lòng dạ đối mặt chính mình chân thật tình cảm.

Một lát sau, ba người ngồi xuống, tình tự cũng dần dần bình ổn.

” Tam đệ, hai mươi năm qua thật là khổ cho đệ, đại ca sẽ bồi thường cho đệ.” Tây Môn Dịch nói có điều quyết định.

Đan Phi xua tay nói: ” Không, đại ca, đệ không cần bồi thường gì cả, thật sự không cần.”

” Hay là đệ còn hận mẫu thân ta đối với mẫu tử đệ làm những chuyện như vậy hay sao? Đệ còn không nguyện ý tha thứ?”

” Đại ca, đó đã là chuyện quá khứ, đệ không nghĩ nói cái gì nữa, hơn nữa cuộc sống trước mắt của đệ tốt lắm, tay làm hàm nhai, dựa vào chính mình sống qua, thật sự không cần bồi thường.” chàng từ nhỏ đã thế này, cũng không nghĩ muốn thay đổi.

Chính là Tây Môn Dịch cũng không nhận thức nói: ” Nhị đệ theo ta nói chuyện của đệ, mẫu thân đệ tuy rằng không phải thê tử phụ thân cưới hỏi đàng hoàng, nhưng đệ là cốt nhục Tây Môn gia là không thay đổi, đại ca tuyệt không đồng ý cho đệ sống bôn ba khắp nơi, còn có cái cái gì danh hào ‘ hiệp đạo’, ta tuyệt đối không đáp ứng.”

” Danh hào ‘ hiệp đạo ’ có cái gì không tốt? Đệ trộm cái gì tất cả đều dùng để trợ giúp người, tính ra cũng chưa dùng cho bản thân, chẳng lẽ thế này cũng sai?” chàng nói đúng lý hợp tình.

” Cho dù là trợ giúp người cũng có biện pháp khác,trộm là không đúng, ta phải bắt đệ thề không làm nữa.” dù sao lấy quan niệm của Tây Môn Dịch, đương nhiên không thể để chàng làm bừa điều gì.

Đan Phi bất quá rống lên: ” Không cần, đệ không có làm sai.”

” Tam đệ!” hắn cũng chọc tức.

Tây Môn Vân sớm nghĩ đến sẽ có cục diện này: ” Đại Ca, huynh đừng vội nóng giận, có chuyện gì từ từ nói, không cần cấp.”

” Ta thực không hiểu ý tưởng của các đệ tự xưng là người giang hồ, hảo hảo mặc kệ việc đúng đắn, một người phải làm nhàn vân dã hạc (1), một cái phải làm ‘ hiệp đạo ’ tế thế, ta đều nhanh chóng bị các đệ tức chết rồi.” bộ dáng hắn như nổi trận lôi đình.

” Đại ca, đệ cùng tam đệ cũng không là làm sinh ý làm liều, giao cho chúng ta, huynh không sợ đem tài sản đều bại hết hay sao?” Tây Môn Vân vẫn là kia vẻ mặt biểu tình nhàn tản, còn hứng khởi vui đùa.

Tây Môn Dịch nhìn chằm chằm y: ” Tài sản trong nhà cũng có phần cho các đệ, nghĩ muốn bại quang cũng không quan hệ, không cần đều đổ lên trên người ta.” hắn cảm thấy bất bình. Một đám bọn họ chơi bời lêu lổng, mà hắn lại liều chết rồi lại sống cố gắng bảo vệ cho sản nghiệp Tây Môn gia, rất không công bằng .

” Đại ca, chỉ có thể giao cho huynh thôi! Giao cho huynh, đệ cùng tam đệ đều thực yên tâm.” Tây Môn Vân hướng Đan Phi nháy mắt mấy cái.

Đan Phi vội gật đầu đồng ý: ” Đúng vậy! Đúng vậy!”

” Các đệ… ta sao lại có hai huynh đệ như các ngươi cơ chứ….” hắn nói bất quá bọn họ, đơn giản phát ra hờn dỗi.

” Đại ca, huynh không cần sinh khí, nói thực ra đệ đã muốn nhìn trời nói ra lời thề, chỉ cần nha đầu Bách Hợp kia có thể sống lại, trên giang hồ tuyệt đối sẽ không lại có người ‘ hiệp đạo ’ này, cho nên huynh yên tâm, đệ sẽ không trộm gì nữa .” Đan Phi cảm thấy được băn khoăn mới nói.

” Đệ có thể nghĩ như vậy rất tốt, như vậy đệ…”

” Nhưng là đệ cũng không muốn học buôn bán như thế nào, đại ca, đệ tự do, huống hồ đối kinh thương dốt đặc cán mai, muốn đệ học so với giết ta còn khó chịu, huynh cũng đừng miễn cưỡng đệ .” chàng đau khổ cầu xin nói.

Tây Môn Dịch tiến thêm một bước thuyết phục: ” Thì đệ cứ thử xem! Không thử lại như thế nào biết không được.”

” Cá tính của bản thân đệ rất hiểu biết, đại ca, xin nhờ, không nên ép đệ được không? Nhị ca, giúp đệ trò chuyện, bằng không đừng trách đệ quăng huynh xuống nước.”

” Hắc, đừng đem ta vào, không liên quan chuyện của ta.” Tây Môn Vân nói không đếm xỉa đến.

” Sao lại không liên quan chuyện của huynh? Huynh đệ chúng ta là có phúc đồng hưởng, có nạn cùng chịu không phải sao? Đại ca, chỉ cần nhị ca nguyện ý trở về đệ trở về, như vậy là đúng rồi!” Đan Phi cố ý hãm hại Tây Môn Vân.

loading...

Tây Môn Vân khuôn mặt tuấn tú khẽ biến: ” Tam đệ, đệ thật sự rất giảo hoạt, tốt xấu nhị ca cũng giúp đệ không ít, sao đệ có thể lấy oán trả ơn?”

” Không có biện pháp, huynh đệ là dùng làm gì chứ.” chàng cũng học y bắt chéo chân.

” Tốt lắm, các đệ đừng ồn, dù sao các đệ đều cùng nhau theo ta trở về gặp nhị nương, từ bà mà lấy quyền làm chủ.” Tây Môn Dịch bàn ra trưởng bối đến áp người.

” A! Ta quên còn có việc, đi trước một bước, cáo từ.” Tây Môn Vân vội tìm lý do rời khỏi.

” Nhị đệ, từ từ…”

Đan Phi kêu to: ” Nhị ca, huynh rất gian trá, trở về!” chàng đáng thương không có nơi đi, chỉ phải tiếp tục ở đây.

Tây Môn Vân đi xa may mắn tránh được một kiếp. (đúng là gian thật = =)

*********

Hai ngày sau.

Tây Môn Vân cùng Đan Phi hai người ở dưới ánh trăng đối ẩm.

” Đại ca rốt cục trở về.” hai người đồng thời nhả ra khí.

” Không nghĩ tới đại ca khó như vậy, thiếu chút nữa phải cùng huynh ấy trở về.”

Chàng đại nạn không chết tất có cảm giác cuối đời hạnh phúc. (có phải ca ca quan trọng hóa vấn đề không = =)

” Đừng cao hứng quá sớm. Chờ đệ thành thân, huynh ấy còn có thể tất cả các thế võ đến khuyên bảo đệ trở về, trốn đều trốn không xong.” Tây Môn Vân từng thâm chịu khổ này, nghĩ đến tay chân như nhũn ra.

” Không hổ là đại ca, đem việc buôn bán kia tất cả dừng trên người chúng ta, làm thế nào để chúng ta đồng ý mới bỏ qua, khó trách sinh ý có thể kinh doanh tốt như vậy, thật sự là không ai so được.”

” Chính đệ phải cẩn thận ứng phó, ta có thể cứu không được đệ, đúng rồi, ngày mai hai người sẽ rời khỏi phải không?” Tây Môn Vân nhớ tới chuyện trọng yếu.

” Phải, đã trễ lắm rồi, nên sớm khởi hành .”

” Đệ còn nhớ rõ đem quan ấn của Huyện thái gia chôn làm sao không? Ta phải đệ bắt nó lấy ra cho ta.”

” Vì cái gì? Huynh muốn lấy đi nhưng còn gã thì sao? Gã là trừng phạt đúng tội, quan ấn cứ như vậy trả lại cho gã, chẳng phải là rất tiện nghi gã ?”

Tây Môn Vân giải thích nói: ” Cho dù gã có tội cũng sẽ có người đến lăng trì gã, chúng ta không có quyền lực này, ta đã muốn có an bài khác, Huyện thái gia kia nên vì gã làm những chuyện như vậy trả giá lớn .”

” Ách, cái huynh gọi là an bài là huynh lần trước chỉ bằng hữu tại triều làm quan lớn hay sao? Làm quan không phải mỗi người khinh thường cùng người giang hồ có quan hệ? Có thể để cho nhị ca coi là bằng hữu nói vậy không phải người thường.”

Y xuyết rượu, thần bí nói: ” Hắn đích xác không phải người thường.”

Đan Phi mồm to uống xong một ly, tùy ý nói: ” Khó có thể nào là hoàng đế? Như thế nào có thể! Đừng tìm đệ vui vẻ, Nhị ca.”

” Không, hắn không phải hoàng đế, là Vương gia đương triều thôi.”

” Phốc!” Đan Phi phun ra một ngụm rượu, ” Cái gì? Vương gia?! Nhị ca, huynh không phải gạt đệ chứ? Thật là một vị Vương gia?”

” Vương gia cũng là người nha! Có cái gì kinh ngạc dữ vậy?” y cười chàng thấy nhiều kì quái.

” Đệ ngạc nhiên, cũng không phải là mỗi người đều có thể cùng Vương gia, Nhị ca, là vị ấy Vương gia? hắn hẳn là đối hoàng cung rất quen thuộc đi?” đan liếc mắt đưa tình con ngươi vòng vo chuyển, giống ở đánh cái gì chủ ý dường như. (ca ca gian tà thật =”=)

Tây Môn vân hỏi: ” Đệ suy nghĩ cái gì? Không phải là hứng thú với bảo vật trong hoàng cung đấy chứ? Tam đệ, cũng không phải là đùa giỡn, ta khuyên đệ đánh mất ý niệm trong đầu, không cần vọng tưởng.”

” Đệ chỉ nghĩ muốn vào xem mà thôi. Sư phụ đệ trong cuộc đời tiếc nuối lớn nhất chính là chưa từng trộm qua bảo vật trong hoàng cung. Thân là đệ tử của người, đương nhiên nghĩ muốn giúp người hoàn thành tâm nguyện, đi vào nhìn một cái!”

” Có thể nào, trong hoàng cung cao thủ nhiều như mây, không phải nghĩ muốn đi vào liền đi vào. Cho dù có thể đi vào đi, nếu như bị phát hiện, kia chính là tử tội, ta cũng không nghĩ muốn giúp đệ nhặt xác.”

” Cho nên đệ mới nghĩ muốn xin nhờ vị Vương gia kia hỗ trợ. Nhị ca, huynh giúp đệ đi!”

” Đệ rất không biết nặng nhẹ, Tam vương gia tuyệt đối không thể đáp ứng, ta cũng sẽ không nói việc này.” y kiên trì nói.

” Nguyên lai là vị Vương gia với phong hào ‘không quản lí việc ai’. Nghe nói hắn chính là đệ đệ hoàng đế sủng ái, bất quá thái độ làm người không màng danh lợi, tình nguyện đương Vương gia cái gì cũng không quản, nghe đồn bằng trí tuệ của hắn cùng cổ tay, xác định vững chắc so với đương kim hoàng đế còn cường, chỉ tiếc hắn đối vương vị không có hứng thú, có phải thật sự hay không?”

” Không tồi, tam Vương gia đích xác như thế. bất quá cũng bởi vì cá tính của hắn như thế, mới có thể mạng sống cho tới hôm nay. Nếu không đệ cho rằng trong cung ai có thể làm cho hắn tiếp tục sống sót? Thân là thần tử so với hoàng đế năng lực còn cường, chính là tự tìm đường chết thôi, cho dù thân như huynh đệ cũng giống nhau.”

” Chính là hoàng đế Hiếu Tông này cũng không tệ lắm, không có thể giết chính đệ đệ mình!” Đan Phi rất khó tưởng tượng trong cung huynh đệ trong nhà cãi cọ nhau, tự giết lẫn nhau chuyện tình.

” Hắn sẽ không, cũng có người khác. huống hồ hiện tại trong cung hoạn quan giữa đường, có Giang Thẳng, Lưu Cẩn ở bên gây sóng gió, khó bảo toàn một ngày sẽ không trở thành sự thật. Mà đó cũng không là bình thường dân như chúng ta tưởng tượng được đến.” bằng hữu tri kỷ của y tình cảnh bi ai.

Đan phi hơi chút có thể suy một ít: ” Hắn gì chứ không lo dân chúng bình thường? Dù sao hắn lại không cần danh vị này, có thể vứt bỏ chúng nó, không phải không có việc gì .”

” Có thể đơn giản như vậy là tốt rồi. Chỉ có chính hắn trong lòng đều biết, người khác cũng quản không được. Trước đó vài ngày nghe nói hắn cũng muốn đến Giang Tô, cho nên báo tin cho hắn, thác hắn thỉnh người điều tra, ngày gần đây nên có tin tức .”

********

Chú thích:

(1) nhàn vân dã hạc: đám mây nhàn nhã trợ giúp cánh hạc, ý bảo Tây Môn Vân nhàn nhã đi khắp nơi giúp người

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: