truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 07 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

” Đại Phi…” Bách Hợp phát giác không ổn khi đã quá muộn, hiệu quả của khói độc sản sinh thật nhanh.

” Bách Hợp.” đây là chàng lần đầu kêu ra tên của nàng, thân hình phút chốc di động, tiếp được nàng thân thể mềm mại đứng không vững .

” A… ngươi cho là ‘ Thất Hồn Yên ’ dễ dàng lẫn mất như vậy rồi chứ? Ngươi cũng quá xem thường độc của Đường môn chúng ta.” Đường Lâm nhìn người trong lòng chàng, người ngực hấp hối, cười nói, ” Đáng tiếc, thật sự là hồng nhan bạc mệnh, nàng chỉ còn lại có thời gian sống tốt một ngày.”

Đan Phi nhanh ôm nàng, làm cho nàng ngồi trên một tảng đá lớn.

” Nha đầu ngốc, nàng thế nào ? Không thoải mái ư?” chàng nâng người nàng, vạn phần lo lắng hỏi han.

Bách Hợp dựa vào vai chàng, khuôn mặt thảm đạm run rẩy: ” Thiếp cảm thấy được… rất lạnh rất… lạnh, Đại Phi, ôm… ôm thiếp rất… hảo?”

” Hảo, không chết vậy đâu? Có ổn hơn chút nào không?” chàng tung nhanh song chưởng, đem nàng ôm chặt ở trước ngực.

” n, hảo… một chút .” nàng cảm nhận càng gần.

” Vô ích, ‘ Thất Hồn Yên ’ gọi là ‘một ngày mất hồn’, sau ngày mai, cô ta nhất định phải chết.” Đường Lâm vui sướng khi người gặp họa thưởng thức bọn họ bộ dáng chật vật.

” Giải dược, đem giải dược cho ta, có nghe hay không? Đem giải dược cho ta.” chàng thông qua một bàn tay thân hướng nàng, hốc mắt đỏ lên quát.

” Ta vì cái gì cho ngươi? Bất quá, nếu ngươi quỳ xuống đến cầu ta, có lẽ ta sẽ lo lắng thử.” Đường Lâm quán bắt tay vào làm không sao.

” Xú nữ nhân, ngươi… đem giải dược cho ta.” chàng khàn khàn quát.

” Đại Phi, thiếp… không có việc gì, thiếp chỉ là… rất lạnh mà thôi, không quan… hệ.” đầu Bách Hợp cùng thanh âm đều thay đổi, răng nanh thẳng run lên, sắc mặt cũng biến thanh .

Đan Phi ôm lấy nàng bất lực, trong mắt tràn đầy khủng hoảng: ” Nàng không có việc gì đúng không? Chúng ta còn muốn cùng nhau lưu lạc giang hồ, đúng không?”

” Ừ.” nàng hơi thở mong manh nói.

” Sao rồi? Ngươi phải trơ mắt xem cô ta chết hay sao? Dù sao cô ta cũng không liên quan tới ta.” Đường Lâm nhún vai, một bộ vẻ mặt: ngươi cũng không làm gì được ta.

” Ngươi thật sự đưa giải dược cho ta?” chàng híp mắt, người áp lực tức giận mà thở gấp hỏi.

” Chờ ngươi quỳ cầu ta, ta sẽ cấp cho ngươi.” nàng làm bộ làm tịch nói.

Chàng nhìn xem trong lòng, người trong ngực, khuôn mặt hoàn toàn mất đi huyết sắc làm cho chàng đau lòng không thôi, tại đây một khắc, chàng nguyện ý làm việc gì để cứu Bách Hợp một mạng.

” Được, ta quỳ …” (con nhỏ chết tiệt, ta hận a…….. > <)

” Không… không cần, Đại Phi… ” một tay nhỏ bé nhu nhược không có xương bắt được vạt áo chàng.

” Đừng nói, ta sẽ cứu nàng, tuyệt sẽ không để nàng chết.” chàng dùng mặt búng cái trán lạnh như băng của nàng nói.

” Đại Phi.” mắt của nàng mơ hồ hơi nước, ngưng tụ thành một giọt nước mắt tích óng ánh.

Đường Lâm thúc giục nói: ” Ngươi phải chờ tới khi nào? Nàng có thể chờ không kịp.”

Đan Phi oán hận trợn to mắt, đem Bách Hợp dàn xếp hảo, hướng nàng quỳ xuống.

” Đường cô nương, ta cầu ngươi đem giải dược cho ta, van cầu ngươi.” chàng nắm chặt tay, từng chữ trầm trọng giống tảng đá đặt ở trong lòng chàng. Chàng phải nhẫn nại, vì cứu nữ nhân mình yêu, chàng rốt cuộc phải nhẫn nại.

” Ngươi nên giải thích chuyện nhục mạ ta.” nàng lại điều kiện nữa.

Chàng cắn chặt răng: ” Thực xin lỗi, ta không nên chửi ngươi bà điên.”

” A… tốt lắm, Đan Phi, ngươi cũng có hôm nay, sớm biết như thế, lúc trước nên làm gì?” nàng cười đến cười run rẩy hết cả người.

” Giải dược đâu? Đem giải dược cho ta.” chàng từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên muốn giết một người.

” Ta có nói nhất định sẽ đem giải dược cho ngươi hay sao? Ta chỉ nói có thể nhìn xem, a… ngươi bị lừa, Đan Phi, ta muốn cho ngươi biết đắc tội Đường Lâm ta sẽ ra sao” nàng rất nhanh lui ra phía sau vài bước, thi triển khinh công rời đi, ” A… ngươi chờ thay nàng nhặt xác đi!”

” Đem giải dược cho ta, Đường…Lâm…” chàng điên cuồng hét lên nhảy lên thẳng truy.

” Đại Phi …” Bách Hợp gọi giữ lại cước bộ của chàng, ” Không cần… truy…”

Đan Phi trở về bên cạnh nàng, đau lòng như điên ôm lấy nàng: ” Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta không có giúp nàng có được giải dược, ta hiện tại liền mang nàng đến trấn trên tìm đại phu.”

Bách Hợp gợi lên một tia mỉm cười: ” Không quan hệ, thiếp sẽ… không trách chàng, chàng không phải nói… độc Đường môn … rất lợi hại hay sao? Thiếp nghĩ…… tìm đại phu cũng…… vô dụng .”

” Sẽ có, chỉ cần có bạc, nhất định có thể thỉnh đến thầy lang giải độc giúp nàng, chúng ta hiện tại phải đi tìm.”

Chàng ôm lấy nàng, thủy chung ôm mộng một hi vọng.

Ở trấn trên nhất định có thể có thầy lang giải được độc, nhất định có, nhất định sẽ có.

***********

Trên hồ.

Ngu Sơn ảnh Ngược Nhân hồ, bích ba mấy ngày liền, cao sơn lưu thủy nói không hết non sông tươi đẹp.

Phong cảnh đẹp như vậy, lại càng thêm xoáy mạnh tâm tình Đan Phi lúc này, chua sót cuồn cuộn trong lòng.

Mỗi vị thầy lang trấn trên xem qua thử, một đám lắc đầu thở dài, tỏ vẻ bất lực. Vì cái gì? Bọn họ là thầy lang không phải sao? Thầy lang nhất định có thể cứu mạng người không phải sao?

” Đại Phi.” Bách Hợp sâu kín tỉnh lại.

” Nàng tỉnh rồi, thân mình cảm thấy thế nào?” chàng ở chỗ cây cối âm u ngồi xuống.

” n, tốt hơn nhiều.” nàng cười nói dối.

” Nha đầu ngốc, nàng còn nói dối .” chàng vừa thấy sẽ biết.

” Thực xin lỗi.” nàng khẽ thở dài.

Tim Đan Phi như bị đao cắt: ” Không cần hướng ta giải thích, là ta hại nàng, nếu không ta quá lớn ý, cũng sẽ không để nàng trúng độc. Thực xin lỗi, là ta sai lầm rồi, ta đáng chết.”

Nàng che cái miệng của chàng, suy yếu cười: ” Thiếp lại không trách chàng, là bản thân thiếp không cẩn thận, thật sự là vậy.”

” Ngu ngốc! Ngu ngốc!” chàng giữ tay nàng, mắng bi ai, ” Nàng nếu không đi theo ta sẽ không như vậy , là ta không có thể bảo vệ được nàng, là ta không đúng, là ta không tốt.”

loading...

Chàng chôn ở cổ nàng mà khóc, nước mắt phóng túng rơi xuống, thầm nghĩ thống thống khoái khoái khóc lớn.

Bách Hợp hữu khí vô lực (4) vỗ vỗ chàng, ý nghĩ mờ mịt lại muốn ngủ.

” Đại Phi, không cần rời… khỏi thiếp…”

” Ta sẽ không rời nàng, chúng ta phải vĩnh viễn cùng một chỗ.” chàng nức nở nói.

Nàng cười thỏa mãn: ” Thật vậy chăng? Chàng… có thích… thiếp không?”

Chàng nâng mặt của nàng lên, bàn tay màu da trắng đã lộ ra một mạt khí đen trúng độc.

” Thích, phi thường thích.” chàng gật đầu thừa nhận. (tỏ tình rồi, *tung hoa*)

” Thiếp rất cao… hứng, thiếp cũng rất thích… chàng.”

” Chờ nàng tốt hơn, chúng ta trở về Bách Hoa U Cốc, cầu đại tỷ nàng đem nàng gả cho ta, được không?” chàng chăm chú nhìn ngũ quan của nàng, vẻ mặt tràn ngập yêu thương.

” Hảo, thiếp nghĩ muốn thế… gặp đại tỷ cùng… nhị tỷ, cũng nghĩ muốn Bách Hoa… U Cốc.” nàng nhìn phía xa xa, nhớ lại nói.

” Ta biết nàng rất muốn họ, ta nhất định sẽ mang nàng trở về.” giọng chàng cùng mũi nghẹn ngào hơn. Phiên lời nói an ủi này bất quá là lừa mình dối người thôi.

” Rất lạnh… thiếp… rất lạnh…” nàng thu hút con ngươi thân ngâm nói.

Đan Phi cởi xuống ao bào vây lấy nàng, ý niệm sợ hãi cứ chiếm cứ đầu chàng. Một ngày đã qua hơn phân nửa, chàng nên làm cái gì bây giờ mới tốt? Phải như thế nào mới có thể cứu nàng?

Chàng quỳ xuống, nhìn lên trên trời, đối với nó phun ra lời nói trong lòng: ” Lão thiên gia, ta biết trước kia ta chưa bao giờ tin tưởng ngài, căn bản không đem ngài là việc, nhưng mà Bách Hợp là vô tội, tâm địa nàng thiện lương, chưa làm qua chuyện xấu gì, ngài phải xử phạt liền xử phạt ta đi! Van cầu ngài không cần thương tổn nàng, ta van cầu ngài buông tha nàng đi! Chỉ cần làm cho nàng sống lại, ta thề… ta thề trên giang hồ sẽ không còn người mà người đời gọi là ‘ hiệp đạo ’ nữa, ta sẽ không trộm vật nào nữa, ngài có nghe hay không?” (muốn khóc quá, khăn giấy đâu rồi, con Đường Lâm kia đâu rồi > <)

Mây trắng thổi qua đỉnh đầu của chàng, chỉ nghe thấy nước trên hồ gợn âm thanh nhộn nhạo.

” Ngài có nghe thấy lời nói của ta hay không? Nếu lời thề này còn chưa đủ, dùng sự sống của ta đi, tùy tiện vài năm đều có thể, hai mươi năm, ba mươi năm đều có thể, chỉ cần làm cho nàng còn sống thì tốt rồi, ta van cầu ngài cứu nàng đi!

” Lão thiên gia, ngài rốt cuộc muốn thế nào? Giết ta tốt lắm, dù sao ngài đã cướp đi mẫu thân ta, cướp đi sư phụ ta, còn có ai ngài không mang đi?” chàng khóc rống thất thanh hướng lên khoảng không trời nhưng thạch tử, phát tiết tức giận trong lồng ngực, ” Nhưng là ngài đừng đem nàng mang đi a! Ta dập đầu ngài, ta bái ngài…”

” Nôn… ” Bách Hợp bỗng nhiên trong bụng một trận trở mình, buồn nôn phun ra toàn dịch.

” Bách Hợp, sao lại thế này?” chàng lại quay về bên người nàng đỡ lấy nàng, vỗ nhẹ lưng của nàng.

Nàng ấn bụng: ” Bụng rất… khó chịu! Thiếp chết nhanh… có phải hay không?”

” Nói bậy, nàng sẽ không chết.” chàng dùng tay áo chính mình chà lau miệng của nàng, cuối cùng đơn giản kéo nó xuống, đến bên hồ dính lướt nước trở về giúp nàng sạch sẽ.

” Nhưng mà thiếp…”

” Không được suy nghĩ miên man, nàng sẽ không chết, sẽ không.” Chàng quát to, thanh âm rất lớn.

Bách Hợp luôn luôn nghe lời nói của chàng, cũng không phản bác, chính là gật gật đầu với chàng.

Nàng thật muốn hiện tại có thể nhìn thấy hai vị tỷ tỷ, hảo muốn gặp các nàng.

” Tỷ tỷ…” nàng kêu, lần thứ hai lâm vào trong hôn mê.

” Bách Hợp, nha đầu ngốc, tỉnh lại rồi, nàng không cần ngủ nha! Bách Hợp…”

Đan Phi cảm thấy được chàng sẽ tiêu mất, sắp điên rồi, ôm nàng mà nước mắt cuồng lưu, lại không biết như thế nào cho phải.

” Nàng không thể chết được, nàng chết ta làm sao bây giờ? Ta đã có thói quen luôn có nàng bên cạnh, Bách Hợp, không cần rời khỏi ta, nàng đã nói phải vĩnh viễn theo ta cùng một chỗ, cả đời cũng không tách ra, là nàng nói, nàng làm sao có thể nói lời không giữ lời? Không cần đi, van cầu nàng…”

Chàng loạng choạng, muốn gọi tỉnh nàng, chàng sợ nàng ngủ sẽ mãi không tỉnh lại .

” Nha đầu ngốc này, nếu không tỉnh lại ta sinh khí, nghe thấy được không? Ta không cần lo cho nàng, nàng có nghe được hay không? Đáng chết! Nàng tỉnh lại cho ta… oa…”

Lão thiên gia, ngài thực vô liêm sỉ, nếu ngài dám mang nàng đi, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngài.

” Tỉnh lạ, ta cầu nàng đấy. Bách Hợp, không cần rời khỏi ta … ô…”

Chàng khóc, bên tai chỉ nghe thấy tiếng khóc của chính mình.

Chậm rãi, chàng giống như nghe được một thanh âm quen tai, vội vàng ngừng tiếng khóc, lắng nghe thanh âm từ trong gió bay tới.

Tiếng sáo!

Không sai, là tiếng sáo của họ Tây Môn Vân. Được cứu rồi, y nhất định có biện pháp có thể cứu mạng của nàng, bọn họ được cứu rồi.

Đan Phi buông nàng, theo gió tìm kiếm phương hướng tiếng sáo. Lúc này ở trên hồ thượng tiếng đến một tòa thuyền hoa, sáo âm chính là theo bên trong truyền ra.

Chàng bất chấp hình tượng hô to : ” TY… MÔN… VN.”

Chàng cầu nguyện y sẽ nghe thấy tiếng kêu của chàng, Đan Phi vận khí gọi lại lần nữa.

Tiếng sáo gián đoạn, y nghe thấy được.

Đan Phi trông về phía xa thuyền hoa, Tây Môn Vân màu trắng thân ảnh xuất hiện ở đầu thuyền, chàng dùng lực trên diện rộng, bắt tay vào làm, hai tay cùng sử dụng.

Thuyền hoa thong thả hướng lại bên này. Thành công, chàng thành công .

Chàng đem Bách Hợp hôn mê bất tỉnh ôm tới bên hồ chờ đợi, lòng không yên bất an thoáng hạ xuống.

” Nàng không có việc gì, họ Tây Môn Vân nhất định có biện pháp cứu nàng.” chàng đem hy vọng ký thác trên người Tây Môn Vân, vị ” sáo ngọc công tử” nhân nghĩa.

******

Chú thích:

(1) Vô thanh vô tức: không có âm thanh

(2) Dung thành nhất thể: hòa thành một thể

(3) Dật vu ngôn biểu: khó biểu đạt bằng lời

(4): hữu khí vô lực: có khí nhưng không còn sức lực

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: