truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 07 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7

Đan Phi mặc vào y phục hành đêm, chuẩn bị ban đêm xông vào nha môn.

Phu canh mới vừa đánh ngáp, canh hai đã qua, đúng là mộng đẹp liên tục hết sức.

Bách Hợp đem khăn giao cho chàng, lo lắng xung trọng nói: ” Đại Phi, hay là chúng ta nghe lời của Tây Môn đại ca, đừng hành động thiếu suy nghĩ mới tốt.”

” Ta không có việc gì, cho dù là hoàng cung đại nội, ta cũng tiến vào được, bất quá là tiểu nha môn, không có gì đáng sợ .” chàng bịt kín khăn nói.

” Nhưng mà…”

” Không cần nhưng mà. Chỉ cần ta đem ấn tín hôn quan kia trộm được, làm cho gã bị bãi chức, thậm chí bị trảm đầu, tài cán vì dân chúng trừ hại, điểm này nguy hiểm tính cái gì? Nàng cũng trong phòng chờ ta trở lại, không được đi theo ta, có nghe thấy không?” chàng luôn mãi dặn dò.

Nàng tặng chàng xuất môn: ” Chàng phải cẩn thận! Thiếp chờ chàng trở về.”

Đan Phi nhún một cái, nhảy lên mái hiên, trở mình đến ngoài tường. Bách Hợp một lần nữa đóng cửa phòng, không nhìn chỗ rẽ chỗ đứng nhân ảnh.

Đường Lâm khí giận nảy ra, vẫn không thể làm gì, lúc này mới đi ra một chút, không nghĩ tới lại thấy một màn như vậy. Nàng tò mò theo sát ở sau Đan Phi tìm tòi đến cùng.

Đan Phi xuyên qua dưới ánh trăng trong, rất nhanh tới nha môn, chàng vọt đến cửa hông, vô thanh vô tức (1) vượt qua tường vây.

Nói như vậy, địa điểm để đặt ấn tín là ở trong thư phòng. Chàng điểm nhẹ mủi chân, thân hình lập loè, tránh đi hai ba gã nha dịch tuần tra, cùng đêm tối dung thành nhất thể. (2)

Đi vào cửa thư phòng, chàng mở cửa sổ, thân mình chầm chậm, thoải mái mà vào phòng.

Trên mặt bàn liền thấy mục tiêu đêm nay chàng muốn xuống tay, kiểm tra bốn phía ấn tín, xác định chưa trang bị cơ quan, mới động thủ lấy nó.

Thứ này một khi tới tay, mạng nhỏ của cẩu quan kia xong rồi. chàng đắc ý suy nghĩ nói.

Chàng đem ấn tín kẹp dưới nách, liền bắt đầu rời khỏi.

Tránh ở trên mái hiên, trong mắt Đường Lâm hiện lên ánh lóe ác độc, nắm lên hòn đá tốt dự bị hướng trên cửa mà phóng.

” Phanh!” ban đêm yên tĩnh ngay cả tiếng hít thở đều nghe thấy, chỉ cần một chút tiếng vang, đều giống như nổ bàn.

” Bên kia có thanh âm, nhanh đi tra xem xét.”

” Theo thư phòng truyền ra tới, nhanh đi coi trộm một chút.”

Đan Phi thầm kêu không tốt, thân ảnh” ba” một tiếng bay lên trời, chuồn chuồn lướt nước (hời hợt) lướt qua đất trống, tốc hành tường biên.

” Thiên giết, đến tột cùng là ai đối nghịch với ta?” chàng nghe thấy tiếng bước chân chạy tới, lộn xộn mà rất nhanh.

Tảng đá kia rốt cuộc là ai bắn ra? Có người phát hiện hành động của chàng hay sao?

Chàng theo chỗ cũ trèo tường đi ra ngoài. Bọn nha dịch đi cáo, có mấy người đuổi theo ra ngoài nha môn.

Huyện thái gia ngủ say nửa mộng nửa tỉnh bước đi thong thả lại đây, đang nhìn trong thư phòng ấn tín quan trọng không cánh mà bay sau, hai chân như nhũn ra uỳ rạp xuống đất kêu rên: “ Xong rồi, xong rồi! Hết thảy đều xong rồi. Mũ chuồn chuồn bản quan khó giữ được, ngay cả… mạng này cũng không giữ được , ta… thật sự xong rồ… không….chỉ mạng này của ta, còn muốn… tru ngay cả chín tộc…”

” Đông!” Huyện thái gia thừa nhận không được đả kích lớn như vậy, hai mắt vừa lật, chết ngất đi.

***********

Đường Lâm đang cầm trà trên tay, ở trong thư phòng của Huyện thái gia được đối đãi như khách quý.

Huyện thái gia cùng sư gia tất cung tất kính đứng ở một bên hầu hạ, chỉ e tiếp đón không chu toàn.

” Đường cô nương, ngươi nói ngươi có biết là ai đánh cắp ấn tín của bản quan, có phải thật sự hay không?” Huyện thái gia bức thiết hỏi han.

” Không tồi.” nàng ăn uống nói.

” Có nói cho bản quan hay không?” nếu không phải có việc cầu nàng, làm sao có thể cho điêu nữ này kiêu ngạo.

” Nói cho ngài thì cũng được, bất quá…”

Sư gia ý hội nói: ” Đường cô nương chỉ chính là thù lao? Đương nhiên không chỉ tặng cô nương một phân tiền, chỉ cần có thể tìm được ấn tín của đại nhân, nhất định hảo hảo báo đáp cô nương.”

” Hừ! Các ngươi cho rằng Đường Lâm ta cần tiền hay sao? Không khỏi rất khinh thường người.”

” Đường cô nương muốn chính là cái gì? Cứ nói đừng ngại.” gã lại nói.

” Nếu ta không nhìn lầm, hắn chính là nổi danh lừng lẫy,‘ hiệp đạo ’ Đan Phi nhân nghĩa, đại nhân có thể bắt hắn, nói vậy sẽ càng được triều đình trọng dụng.”

Huyện thái gia cả kinh nói: ” Nguyên lai trộm đi ấn tín của bản quan thực là Đan Phi, bản quan nhất định phải bắt được điêu dân kia, cư nhiên dám đối nghịch cùng mệnh quan triều đình, đúng là không có mắt .”

Đường Lâm nói ra điều kiện của nàng: ” Ta không cần bạc, ta chỉ muốn đại nhân khi bắt được hắn, đưa hắn trảm đầu thị chúng, để cho mọi người nhìn thấy là đủ rồi.”

” Cáp… lại có vấn đề gì kia? Đường cô nương, hiện tại có thể nói cho bản quan!”

” Đương nhiên có thể, hắn hiện tại ngụ khách điếm Vạn Lai ở trấn trên, tuổi ước chừng hai mươi, làn da ngăm đen, mày rậm mắt to, bên người còn mang theo một vị Tiểu cô nương, rất dễ nhận ra.”

” Đại nhân, thuộc hạ lập tức gọi người đến Vạn Lai khách điếm bắt người.” sư gia lĩnh mệnh nói.

” Nhanh đi đem ấn tín của bản quan trở về, nếu không chúng ta cùng nhau chờ đầu chuyển nhà.” Huyện thái gia lòng nóng như lửa đốt, mãnh sát trên trán.

Gã tuy chỉ là tiểu quan thất phẩm, tại nơi này lại có thể hô phong hoán vũ, không gì làm không được, lại kiếm no rồi hà bao, nói cái gì cũng không cam như vậy đưa tới một tên trộm trên tay, chờ bắt được hắn, nhất định đưa hắn nghiền xương thành tro.

Nàng cuối cùng có thể báo thù , nhưng lại không cần nàng động thủ, đỡ phải sư huynh vừa muốn lải nhải. Thu hoạch đêm nay thực không ít! Nàng thật muốn nhìn Đan Phi nay lên trời như thế nào. Mặc hắn khinh công cao tới đâu, cũng trốn không thoát thiên la địa võng.

Đường Lâm chờ không kịp trò hay trình diễn. (muốn đập cô ta mấy trận ghê > <)

************

Đan Phi ngồi không yên, nghĩ không ra chuyện tối hôm qua.

Rốt cuộc là ai quăng hòn đá cùng chàng đối nghịch? Chàng vẫn là không nghĩ ra được.

Nhưng duy nhất xác định chính là trực giác chàng bảo có việc xảy ra, đây là độ mẫn cản khi làm việc được bọn họ huấn luyện.

Nơi này là không thể ở lâu , Huyện thái gia đã đánh mất quan ấn nhất định không chịu từ bỏ ý đồ, nhất định có nha dịch chung quanh tìm tòi, khách điếm sẽ là mục tiêu thứ nhất.

Vẫn là tin tưởng trực giác chính mình đi!

Chàng tùy tiện đóng gói một chút hành lý, sau đó đến cách vách cũng muốn Bách Hợp thu thập quần áo tốt.

Hai người rất nhanh tính sổ sách xong, mới bước ra cánh cửa, liền nhìn thấy vài tên nha dịch cùng hai gã bộ khoái dẫn dắt, chính hướng này khách điếm mà đến.

” Nguy rồi!” tới thực mau.

Chàng mang trong người gánh nặng, lôi kéo nàng hướng một đầu khác chạy.

” Ở bên kia, mau đuổi theo!” bộ khoái hô to.

loading...

Bách Hợp vừa chạy vừa kỳ quái hỏi han: ” Bọn họ sao lại biết là chàng trộm cơ chứ?” .

” Ta cũng đang muốn biết.” chàng không có thời gian nghĩ nhiều, thầm nghĩ mau chóng thoát khỏi theo đuổi không bỏ của bọn họ.

” Đừng chạy! Đứng lại!”

Bộ khoái cùng nha dịch lớn tiếng thét to, phấn khởi tiến lên. Này cũng không phải là tiểu tặc râu ria bình thường, mà là thủ phạm của nhiều vụ trộm chính là ” hiệp đạo” Đan Phi. Hắn trộm đi quan ấn không đưa trở về, mọi người sẽ chờ về nhà ăn bản thân đi!

Đan Phi trở về với cái mặt quỷ. Chàng cũng không phải ngu ngốc, không trốn mới là lạ.

” Nàng chạy trốn được không?” chàng không quên hỏi nàng một câu.

Bách Hợp hướng chàng cười: ” Không thành vấn đề. Tỷ của thiếp nói khinh công của thiếp học tốt nhất rất thích hợp khi dùng chạy trối chết.”

” Nha đầu ngốc, nếu chạy không được phải nói với ta.” loại tình cảm quan tâm dật vu ngôn biểu. (3)

Nàng mỉm cười ứng với thanh, nguyện ý đi theo chàng đến chân trời góc biển.

” Đan Phi, đừng chạy, đứng lại”

Người phía sau bị lạc hậu rất lớn? Mắt thấy đuổi theo không kịp .

Đan Phi mới cao hứng mau súy điệu những người đó, trong ngõ nhỏ đằng trước đột nhiên chui ra bảy tám gã nha dịch, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, đợi ở đàng kia chờ chàng chui đầu vô lưới.

” Đan Phi ở nơi nào, mau bắt hắn lại.”

Chợt thấy ven đường con ngựa già buộc lại, chàng tâm sinh một kế, bay nhanh tiến lên cởi dây thừng xuống, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm lấy tay đem Bách Hợp cũng lên lưng ngựa.

” Gia!” chàng súy động dây cương ra roi con ngựa già.

” Tê…….” ngựa già khai vó, thẳng tắp đi hướng phía trước.

Bộ khoái cùng nha dịch giương cánh tay muốn ngăn trụ ngựa, lại sợ chết thảm ở dưới vó ngựa, đều tránh đi.

” Các ngươi còn chưa cút khỏi, không sợ bị ngựa đá chết hay sao?” chàng ổn định dây cương, nhất nhất đem người khác bỏ qua một bên.

Bách Hợp ngồi ở phía sau ôm lấy thắt lưng chàng, để ngừa ném rơi trên mặt đất đi.

Rốt cục thành công thoát khỏi bọn họ, Đan Phi giục ngựa tiếp tục đi trước, nhưng này chút bộ khoái không cam lòng đứng lên tiếp tục truy bắt.

” Nha đầu ngốc, đem mấy trăng lượng bạc còn lại trong bao quần áo rơi ra trên mặt đất, nhanh lên!” chàng nghĩ đến một diệu chiêu.

” Hảo.” nàng mặc dù không rõ, vẫn là nhanh nghe theo.

Khi nàng đem một phen đem bạc ném xuống đất, người qua đường hai bên vừa thấy trên mặt đất chính là bạc, bất chấp nguy hiểm chạy vội tới ngã tư đường, vội đoạt lấy.

Tham lam của người bởi vậy có thể thấy được. Người lập tức chen chúc đi ra ngăn chặn đường, bọn nha dịch khó khăn nặng nề mà lướt qua bọn họ, có rõ ràng đi theo xoay người.

Mà ngựa già sớm chở hai người thoát được thật xa, chỉ còn lại có một điểm đen nhỏ. (thương ca ca quá, ; ; bà điên chết bầm muốn đánh cho một trận)

*************

Chạy vội đến một đoạn đường ngắn, ngựa già rốt cuộc dừng lại, bọn họ đành phải bỏ qua.

” Cáp… không nghĩ tới bạc này còn có thể cứu chúng ta một mạng, không uổng phí ta tân tân khổ khổ trộm nó ra.”

Hai người đã ra trấn, tới nơi này rồi sẽ không ai đuổi tới.

” Đại Phi, quan ấn này làm sao bây giờ? Chúng ta mang theo nó cũng vô dụng.” Bách Hợp hỏi.

Chàng nghĩ: ” Có, chúng ta đem theo nó, làm cho người ta tìm không thấy là được.”

” Hảo! Nơi này có cây, chúng ta chôn ở dưới tàng cây được lắm.”

Hai người giống như hai đứa tre lớn xới đất, hình thành cái hố nhỏ, mới đưa quan ấn bỏ vào, một lần nữ cho ổn, vuốt lên dấu vết mặt trên.

” Như vậy sẽ không phát hiện. Hừ! Xem hôn quan kia có bản lĩnh hay không tìm được.” chàng chí đắc ý đầy đất nói.

” Chúng ta hiện tại phải đi đâu? Nơi này thì sao?”

” Tiếp qua nơi này đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ là Ngu Sơn trấn, chúng ta tới trấn trên mua chút lương khô cùng một con ngựa, đến thường thục nữa, ta nghĩ bọn họ sẽ không đuổi tới chỗ này.”

” Cũng không nhất định.” Thanh âm một nữ tử trả lời chàng.

” Ai?! Là ngươi!” Đan Phi mở mắt to, căm tức nàng.

Tiếng cười của Đường Lâm là loại tươi cười thực hiện được mục đích, xinh đẹp lại ác độc.

” Không tồi, là ta, thực kinh ngạc sao?” nàng cười nói khanh khách.

” Ngươi… ta hiểu được, đêm qua người đó chính là ngươi.” chàng đột nhiên hiểu.

” Hiện tại mới biết được đã quá muộn, Đan Phi. Ta nói rồi làm ta tức giận mọi người phải nhận được báo ứng, ngươi chính là một trong số đó. Ta làm cho các ngươi biểu tình giống như uyên ương bỏ mạng, nơi nơi bị người truy nã, từng trấn đều dán công văn bắt ngươi. Ngẫm lại xem. Nhất định chơi đùa tốt lắm a… “

” Bà điên ngươi, có bản lĩnh đấu đơn độc với ta, chơi loại này kỹ xảo âm hiểm, thật sự là mất hết mặt Đường môn.” chàng mắng nàng một chút.

Nàng nổi giận nhe răng trợn mắt: ” Hảo, hôm nay ta muốn cho ngươi biết người Đường môn chúng ta không phải dễ khi dễ như vậy, ta muốn cho ngươi hối hận vì đã nhục mạ ta.”

” Ta phải sợ a!” chàng đùa cợt nói.

” Ngươi… muốn chết!” song chưởng của nàng đánh về phía mặt chàng, móng tay mười ngón phiếm dị quang, chứng minh trên tay nàng đã vẽ loạn độc dược.

Đan Phi lấy tay áo cách xa nhau. Nàng trừ bỏ sử độc, công lực kém chàng rất nhiều. Hai người có qua có lại, quyền của chàng tăng mau, Đường Lâm cơ hồ chống đỡ không được.

Bách Hợp ở một bên quan tâm chú ý an nguy của Đan Phi, vừa khổ không giúp không được gì.

Qua ba chiêu, chàng đã không hề ham chiến, không đếm xỉa tới cố tình gây sự của bà điên này.

” Đây là ngươi tự tìm, đừng trách ta ra tay không lưu tình.” chàng quát.

Tay áo dài mãnh vung lên, lực đạo phác trên hai má của nàng, ” ba” một tiếng giống như đã trúng bàn tay rung động. Đường Lâm sau này lui lại mấy bước, vỗ về trên đốt hồng ẩn ẩn làm đau, trong lòng hiện lên sát khí.

Không biết khi nào trong tay nàng đã có ống hàn hơi, đặt ở bên môi thổi, một đạo sương khói vô sắc vô vị tràn ngập đi ra.

” Có độc!” hai tay chàng dùng sức phát quyền, vận dụng quyền phong kính nói đem nó quay về, muốn lấy một thân nói, còn giữ lại một thân.

Tại nơi trong nháy mắt, chàng quay đầu hướng đứng Bách Hợp ở cách đó không xa, nàng phải ngừng thở, thiết mạc đem khói độc hấp thụ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: