truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 06 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6

Hôm sau.

Đan Phi nhìn trên ngã tư đường nha dịch đi tới đi lui thường xuyên. Mấy ngày nay có thể sẽ bị bọn họ phá hủy.

Vì mấy ngày hôm trước nhà Trương Hữu Tài có đạo tặc xông vào, Huyện thái gia vội vả bắt người về quy án, khiến cho người ngã ngựa đổ.

Thật giận đêm đó không thành công, bất quá, chàng đã có ý tưởng khác chơi chết Huyện thái gia cùng Trương Hữu Tài, vị này bị dân chúng áp bức nói ra oán khí.

” Đại phi, ngươi đem thức ăn này đưa đến quý phủ Lý lão gia trước đi, đi đường đừng kéo dài , nếu không liền trừ tiền.” chưởng quầy chỉ vào xe đẩy đồ ăn nói.

” Được, chưởng quầy.” không động liền trừ tiền, quỷ hẹp hòi.

Đan Phi khó được ở một chỗ mà làm quá ba ngày, chàng bình thường lĩnh lương bổng liền chuyển hướng đi, hiện giờ hơn há mồm ăn cơm, chỉ phải cố gắng kiếm tiền hơn.

Ai! Nếu trước kia có người nói cho chàng sẽ bị nha đầu đó bám trụ cả đời, chàng sẽ hoàn toàn cười nhạo đối phương một phen. Hiện giờ sự thật xảy ra trước mắt, nha đầu kia thật sự chuẩn bị cùng chàng cả đời, làm cho chàng cảm thấy đau đầu rất nhiều, lại có chút thích, bất quá, chàng cũng sẽ không thừa nhận loại sự tình này. (ca ca thật là, so ra còn hẹp hòi hơn T T)

Chàng phụ giúp đẩy xe thức ăn cùng rau xanh, thói quen nhìn trái phải xung quanh, nhìn thấy hàng rong bán son phấn hoa, nhất thời do dự, lo lắng nên mua cái gì tặng nàng. Các cô nương không phải đều thích chưng diện hay sao? (ca ca tình củm dữ hen > <)

Bất quá lại cảm thấy sợ rất rõ ràng, giống như chính mình dường như đang lòng nàng. Vẫn là quên đi, đỡ phải nàng thực nghĩ đến mình thực để ý nàng. (ca ca mua đi, ai cản đâu, chơi kì vậy T^T)

” Ai nha, mắt ngươi mù à?” một tiếng kêu giòn quát lên.

Thần trí của Đan Phi quay trở về, lúc này mới chú ý tới xe đẩy không cẩn thận đụng vào một vị cô nương. Cô nương kia khinh lại hung hãn thật sự. Chàng thầm mắng một câu Mẫu Dạ Xoa.

” Thực xin lỗi.” là chàng không đúng trước, cho nên thản nhiên nhận sai.

” Cho dù là ngươi thực xin lỗi đi, y phục này của ta chính là tống cẩm Tô Châu nổi danh, thứ dơ bẩn như ngươi bồi thường được hay sao?” cô nương kia không bỏ qua, xoa thắt lưng đến miệng không buông tha người. (dám khinh mạn ca ca ta, phải vỗ mông mới được > <)

Chàng bĩu môi, thấy nàng cách ăn mặc một thân võ trang, càng thêm xem thường. Hừ, học chút công phu liền ỷ thế hiếp người, vẫn là nha đầu ngốc có điều, so sánh thì nha đầu đó thuận mắt chàng hơn. (tất nhiên rồi ^ ^)

” Vậy ngươi muốn thế nào?” ngữ khí chàng cũng chuyển lạnh.

” Thế nào? Lớn tiếng nói ba tiếng thực xin lỗi, làm cho toàn bộ mọi người nghe thấy, ta sẽ bỏ qua ngươi.” nàng cao ngạo nhìn chàng khinh thường.

” Cái gì?!” cô ta không lầm? Tự nhiên chạy ra bà điên này? (ca ca dùng từ hay quá ^ ^)

” Ngươi nghễnh ngãng hay sao? Chỉ cần ngươi trước mặt mọi người nói ba tiếng thực xin lỗi, ta sẽ không so đo với ngươi, nói mau a!”

Đan Phi cười lạnh. Nữ nhân bị bệnh.

” Lười tranh cãi với ngươi, ta còn có việc phải làm.” chàng không chấp nàng, phải đi phụ giúp xe.

” Không chuẩn! Có nghe thấy không?” nàng che ở đằng trước ngăn cản chàng đi tới, ” Ngươi dám không thực hiện sao? Ngươi có biết ta là người như thế nào không?” (vậy biết soái ca ta là ai không > <)

” Ta chỉ biết có cái bà điên cản đường của ta, nếu không tránh, ta liền đối với ngươi không khách khí.” chàng bất kể nàng là cái thứ gì, cho dù là hoàng thân quốc thích thì có làm sao?

” Bà điên? Ngươi dám mắng ta là bà điên!” nàng tức giận đến phát run, đỏ lên nghiêm mặt giơ thẳng chân.

” Mắng là mắng , ta còn khách khí với ngươi.” chàng nói không đến nơi đến chốn.

” Ngươi” nàng đại khái chưa bao giờ chịu vũ nhục quá như thế, kêu lớn lên như chịu đả kích sâu, “Sư huynh, ngươi mau tới đây, sư huynh.”

Đan Phi nhìn thấy một gã nam tử ba mươi xuất đầu đi tới rất nhanh, phía sau đi theo hai gã nam tử khác. Nguyên lai nàng còn dẫn theo bảo tiêu, khó trách không có sợ hãi.

” Sư muội, sao lại thế này?” nam tử thủ lĩnh xem ra không xấu, khá trung hậu thành thật, chớ trách sao chịu để bà điên này thét to sai phái.

” Sư huynh, tiểu tử này hắn cư nhiên khinh thường ta, còn mắng ta nha đầu điên, huynh giúp ta giáo huấn hắn.” bình thường bên cạnh có nam nhân, nàng thân là mỹ nhân sẽ không tự tay động thủ, như vậy mới có thể cường điệu ra địa vị của nàng. (sặc thức ăn, nước đâu rồi > <)

Tên nam tử kia hướng Đan Phi chắp tay nói: ” Tại hạ Đường môn Địch Tử Tĩnh, sư muội ta không biết làm sao đắc tội ngươi, tại hạ thay nàng giải thích.”

” Sư huynh, huynh làm cái gì? Rõ ràng là hắn phiền toái ta, huynh không giáo huấn hắn một chút, còn giải thích gì chứ?” nàng không nghĩ tới sư huynh sẽ giúp người ngoài.

Đan Phi cuối cùng biết bà điên này làm sao chạy đến, dương mi nói: “Nguyên lai là người Đường môn ở Tứ Xuyên, ta trăm triệu lần không nghĩ tới người Đường môn không chỉ am hiểu dụng độc, ngay cả miệng nói lên cũng độc thật sự, thật khiến cho người ta không dám lĩnh giáo.” (ca nói hay quá, tung hoa > <, biết sự lợi hại của soái ca ta chưa?)

” Ngươi nói cái gì? Ngươi tên là gì, hãy xưng tên ra.” nàng dựa vào nhiều người, bá đạo quát.

” Sư muội, muội đã quên lúc chúng ta gần đi sư phụ đã nói gì hay sao? Vẫn là không gây chuyện mới tốt.” Địch Tử Tĩnh dùng lời tốt khuyên bảo. Hắn rất hiểu biết Tiểu sư muội này, bị làm hư rồi.

” Nếu phụ thân biết ta bị người khi dễ, người tuyệt đối sẽ không mặc kệ, ta mặc kệ, sư huynh, huynh phải giúp ta giáo huấn hắn.” nàng đơn giản là xấu lắm.

Một bên Đan Phi đánh ngáp một cái nhàm chán. Nửa ngày trời, nguyên lai nàng là Đường Lâm, hòn ngọc quý trên tay chưởng môn Đường môn, trong chốn giang hồ nghe đồn nàng xinh đẹp hơn tiên, lại mắt cao hơn đỉnh, còn tặng nàng một phong hào là ” độc tiên tử”. Độc thì có độc! Đẹp thật nhìn không ra đẹp ở nơi nào, tâm địa nữ nhân hư hỏng quả thật là xấu nhất.

” Các ngươi tiếp tục thảo luận, ta bề bộn nhiều việc, đi trước một bước.” nếu giao muộn, chưởng quầy keo kiệt kia nhất định trừ tiền lương của chàng.

” Đứng lại, ngươi dám đi ta sẽ mạng của ngươi.” tiểu tử này đối nàng thờ ơ? Từ khi nàng cập kê tới nay, có bao nhiêu người tới cửa cầu thân, nam tử gặp được có ai không bị dung mạo của nàng mê hoặc, tiểu tử này ngay cả con mắt cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái, đến tột cùng là kẻ ngốc hay là người mù? (nàng kiêu quá rồi đó = =, vì anh ấy có người đẹp rồi chứ sao nữa)

Địch Tử Tĩnh ra tiếng ngăn lại: ” Sư muội, không cần náo loạn! Hắn không phải trên người trên giang hồ, không cần tùy tiện động võ lực.”

” Đúng vậy! Ta chỉ là dân chúng bình thường, khi dễ ta ngươi cũng thật mất mặt đúng không? không có việc gì ta đi, hẹn không gặp lại.” chàng cực khinh thường loại giống Đường Môn hành vi dùng độc dược hại người, sư phụ đã từng nếm qua danh nó, thiếu chút nữa đi Diêm La điện báo danh trước nữa rồi.

” Ngươi đừng đi!” nàng đoạ chân kêu lên.

” Sư muội, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, đừng quên chúng ta lần này xuất môn là có chuyện trọng yếu muốn làm.”

Một đôi mắt Đường Lâm chết người trừng mắt bóng dáng Đan Phi, sớm hay muộn nàng hội báo thù này: ” Đã biết rồi! Huynh thực phiền a! Thám tử không phải nói Tây Môn Vân xuất hiện vào lúc này, nhưng chúng ta làm sao tìm?”

” Chúng ta tìm khách điếm nghỉ rồi nói sau, hành tung Tây Môn Vân luôn luôn không chừng, cũng không phải nói tìm lập tức có thể tìm được, không cần gấp.”

Nàng vỗ về xiêm y được chế từ tống cẩm trên người, ảo tưởng tình cảnh nàng cùng Tây Môn Vân gặp lại.

“Sư huynh, Tây Môn Vân kia thật sự anh tuấn tuấn mĩ như trong truyền thuyết vậy sao?” nàng nằm mơ mà hỏi. (Vân ca có người rồi, cấm có ý đồ nha, mọi người muốn biết đó là ai xin mời đọc “Đoạt bảo kế trúng kế” sẽ rõ ^ ^)

” Ta cùng y đều có duyên gặp mặt, y đích xác có tướng rồng, trên giang hồ nghe nói không có một người có thể so với được với y.” Địch Tử Tĩnh thành thật nói.

” Thật vậy chăng? Sư huynh, nếu…” nàng ra vẻ thẹn thùng, ” nếu ta có thể gả cho Tây Môn Vân, phụ thân không chỉ có thể đến được nơi trong Bảo Khố Đồ, đạt được bảo tàng vô giá, muội cũng có lang quân như ý, không phải nhất cử lưỡng tiện hay sao?”

” Này… thật không có nghe nói y cùng cô nương nhà ai có hôn ước, bất quá nghe nói y không hề ít hồng phấn tri kỷ, ngay cả danh kỹ Dương Châu Trầm Uất Hương đều là một trong số đó.”

” Hừ, chẳng lẽ Đường Lâm ta so ra kém một kỹ nữ hay sao? Ta thế nào cũng phải nghĩ biện pháp làm cho y chấp nhận ta, chỉ có ta có tư cách trở thành thê tử của ‘sáo ngọc công tử’.” nàng lộ ra ánh mắt khôn khéo.

loading...

Địch Tử Tĩnh lắc đầu. Tây Môn Vân thông minh hơn người ra sao, như thế nào sẽ ái mộ muội? Hắn chỉ có thể ở trong lòng nghĩ thế, nếu làm cho nàng hiểu được ý hắn, chỉ sợ lại sẽ cùng chàng cực ồn một phen.

Sau chạng vạng, đoàn người vào khách điếm, chọn phòng xong, liền phải bắt đầu hỏi thăm nơi ở Tây Môn Vân.

Tiểu nhị dẫn bọn họ phải hướng đi lên trên phòng, may mắn thế nào, Đan Phi mới vừa tan tầm trở về, tuy rằng ở tại góc phòng tiện nghi, nhưng đường thông lại chỉ có một, hai người lại chạm mặt .

” Lại là ngươi.” Đường Lâm mắt hạnh trợn lên nói.

Đan Phi không nhìn tồn tại của nàng dường như lướt qua nàng, nghĩ muốn mau trở về phòng rửa cái mặt, trong lòng nhớ thương nha đầu ngốc kia, sợ nàng lại làm gì bậy bạ.

” Sư huynh, chúng ta đến ở khách điếm khác, ta không cần cùng hắn ở cùng gian.” nàng ngạo mạn mười phần nói.

” Sư muội …” Địch Tử Tĩnh xem nàng không có cách nào.

Tiểu nhị hoảng nói: ” Khách quan, phòng điếm của chúng tôi hảo hạng so với nhà khác, cô nương nhất định sẽ vừa lòng.”

” Bổn cô nương nói không được là không được” nàng kiêu căng nói.

” Bà điên.” Đan Phi nhịn không được mà mắng, cước bộ không dừng. (ca ca lại nói rất hay ^ ^)

” Ngươi mắng ta cái gì? Ta muốn giết ngươi.” dứt lời, Đường Lâm đã phát động công kích, hữu chưởng hướng chàng đánh tới.

Địch Tử Tĩnh kinh hãi: ” Sư muội, dừng tay!”

Đan Phi nghiêng người dùng cổ tay áo đi ngăn cản gió chưởng của nàng, mục đích cũng là sợ trên bàn tay nàng sẽ dính độc.

Ngay cả nhìn như né tránh đơn giản, nhưng cũng làm cho những người khác nhận ra chàng không phải là không có võ công, mà là thâm sâu khó lường.

” Nguyên lai ngươi có võ công, thực làm bộ.” nàng cười nói châm chọc.

” Sư muội, không cần gây chuyện.” Địch Tử Tĩnh lặng lẽ đem nàng kéo trở về.

” Sư huynh, huynh rất sợ phiền phức, hắn có võ công ra sao? So được với Đường môn chúng ta hay không?” nàng dùng miệng khinh thị nói.

Nguyên bản Đan Phi đi xa dừng lại cước bộ. Chàng nếu không nghĩ để cho người ta hoài nghi, chơi nàng mấy cái. Đường môn tính cái gì vậy nha!

” Cáp! Không phục cứ tới đây, bổn cô nương cho ngươi một chút kiến thức công phu Đường môn.” nàng khiêu khích nói.

” Bà điên, ngươi…” tính tình chàng đang muốn phát tác, mà ở trong phòng chờ Bách Hợp chờ chàng. Vừa vặn đi ra xem rốt cuộc là chuyện gì.

” Đại Phi.” Bách Hợp buồn bực đánh giá đoàn người Đường Lâm, lại chuyển hướng Đan Phi, ” Bọn họ là ai vậy? Bằng hữu của chàng sao?”

Chàng giả cười hai tiếng: ” Ha Ha, ta cũng không tệ như vậy quan hệ với loại bằng hữu này. Không phải kêu nàng đừng chạy loạn hay sao? Nàng đem lời nói của ta vào tai này sang tai kia.”

Đường Lâm không tin nhìn nữ tử trước mặt. Một người được công nhận là mĩ nhân gặp một vị nữ tử khác so với chính mình còn đẹp hơn, hơn nữa tuổi còn nhỏ hơn so với nàng, phần ghen tị chính là không phải là nhỏ.

” Ngươi là ai? Tên gọi là gì?” nàng ý đồ đến không tốt hỏi han.

Bách Hợp không rõ cô ta vì cái gì dùng ánh mắt hung hãn vậy trừng nàng, vội trốn sau lưng Đan Phi.

Đan Phi sao chịu được người khác khi dễ người của chàng? Trong lòng chàng sớm nhận định Bách Hợp nữ nhân của chàng. (đúng vậy, tất nhiên là của ca rồi, chứ không là của ai nữa =”=)

” Nàng có chuyện gì vậy?” khi chàng lại hướng Bách Hợp, ánh mắt nhu hòa chút, ” Đã đói bụng! Chúng ta đi dùng bữa, không cần để ý người nhàm chán đó.”

” n.” nàng mềm mại như nước dắt tay cùng chàng rời đi, đưa bọn họ để qua sau đầu.

***********

” Những người đó là ai vậy?” Bách Hợp nghĩ vẫn là muốn cởi bỏ bí ẩn.

Chàng trầm ngâm rồi mới giải thích cho nàng nghe: ” Bọn họ là người của Đường môn, am hiểu sử độc, nữ nhân kia gọi là Đường Lâm, là đại tiểu thư của Đường môn.”

” Bọn họ là người xấu hay sao?” nàng vẫn lấy người tốt cùng người xấu nhận diện.

” Đúng, cho nên ít tiếp cận bọn họ, bọn họ trên người đều mang theo các loại độc dược, có chút vẫn là độc dược mà thiên hạ khó giải.” chàng gắp một miếng bỏ vào trong bát nàng, ” Ăn đi! Không cần phải xen vào bọn họ.”

” Hảo.” nàng điểm đầu thực nghe lời, cúi đầu dùng bữa.

Với đầu óc đơn thuần của nàng, nghĩ không ra vì cái gì có người xấu như vậy, cả ngày mang theo độc dược muốn hại người. Cứu người hẳn là so với hại người khoái hoạt hơn mới đúng.

Không khéo, đoàn người Đường Lâm cũng đi ra dùng bữa, còn cố ý chọn vị trí cách vách mà ngồi xuống.

Địch Tử Tĩnh làm sao không biết tâm ý sư muội, thấp giọng nói: ” Sư muội, chúng ta lần này xuất môn có nhiệm vụ trọng đại, ngàn vạn lần không cần quá mức rêu rao, nếu làm cho môn phái khác hiểu được chúng ta cũng là vì Bảo Khố Đồ, chỉ sợ sẽ rước lấy càng nhiều người cùng chúng ta tranh đoạt, đến lúc đó nếu không thể đúng hạn hoàn thành, hướng sư phụ nói chuyện thế nào đây?”

” Ta biết rồi! Dọc đường đi này huynh theo ta nói mấy lần, có phiền hay không a!” nàng không kiên nhẫn lại hướng cách bàn mà liếc mắt một cái, trong lòng càng não: tểu nha đầu này lai lịch ra sao, trên giang hồ chưa từng nghe qua có nha đầu kia, nếu có nàng, danh hào mỹ nhân đệ nhất giang hồ sao còn có thể đặt lên đầu nàng đây?

” Sư muội, dùng bữa đi!” hắn không phiền lưu ý của nàng nhất cử nhất động.

Đường lâm trừng mắt một đôi mắt ngầu, cầm lấy chiếc đũa tận lực xao vài cái, tính tình cực điêu ngoa.

Đan Phi cùng Bách Hợp đồng thời vọng qua, nàng ý định đập phá quát: ” Các ngươi nhìn cái gì vậy?!”

” Cáp! chính là có người tự cho là bộ dạng đẹp, nghĩ ra các loại phương thức nghĩ muốn dẫn người chú ý.” Đan Phi châm chọc cười nói khiêu khích.

” Ngươi nói cái gì?”

” Ba” một tiếng, Đường Lâm đem chiếc đũa gõ trên mặt bàn, nhảy dựng kêu lên.

” Tai ngươi không điếc, hẳn là nghe được rất rõ ràng.” chàng lại tiếp tục ăn, xem nàng không đáng để ý tới.

” Ngươi dám đối ta nói năng lỗ mãng?! Muốn chết!” trong mắt nàng phóng ra sát khí, khóa trước từng bước.

” Sư muội.” Địch Tử Tĩnh vội vàng kéo nàng quay về, ” Sư muội, đừng gây chuyện, vị tiểu huynh đệ này, hiểu được tội nhiều, thỉnh thông cảm.”

Đường Lâm giãy tay hắn: ” Huynh chính là sợ việc, Đường môn chúng ta có ai mà không sợ? Chẳng lẽ lại sợ tiểu tử này sao? Huynh không dám động thủ giáo huấn hắn, bản thân ta sẽ làm.”

” Sư muội, không phải ta không dám, mà là người chúng ta Đường môn, tuyệt không có thể dựa vào công phụ tự thân khi dễ người, nếu không còn gì là môn quy của giáo phái ta nữa. Sư muội, thức ăn nguội rồi , ăn xong chúng ta còn đi hỏi thăm nơi của Tây Môn công tử.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: