truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 03 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3

Chờ sau khi gió êm sóng lặng, hai bóng người hiện thân ra tại một chỗ âm u.

Bách Hợp nhìn tay của mình được chàng cầm trong bàn tay to của chàng, bất giác nóng lên, cũng không nghĩ muốn tránh khỏi nó.

Ở bên cạnh Đan Phi, nàng cảm thấy được rất an toàn, thật giống như lúc ở bên cạnh phụ thân.

” Chỉ bằng ba thứ công phu mèo quào kia mà đã nghĩ sẽ bắt được ta, quả thực là ý nghĩ kỳ lạ.” chàng nói với khẩu khí không tốt.

Chàng tốt xấu gì cũng là” thần trộm”, là truyền nhân duy nhất của Đinh Vô Ba, khinh công nhất lưu, trên giang hồ có thể thắng chàng kì thực không có mấy, nếu ngay cả đám ngu ngốc kia cũng có thể quơ được chàng, thì trước đo chàng nhất định là một đầu đâm chết, tránh để khỏi bôi nhọ thanh danh một đời của sư phụ.

” Bọn họ rời khỏi rồi phải không?” Bách Hợp theo chàng sau lưng ló ra hỏi.

Nghe thấy thanh âm của nàng, chàng lúc này mới hoàn hồn, lần nữa nhìn vào trong bàn tay chính mình đang nắm tay nhỏ bé mềm mại đúng là của nàng, tâm mãnh của chàng nhảy dựng, dùng sức súy điệu nó.

” Nha đầu ngốc, ai cho ngươi nắm tay của ta?” chàng rống lên giọng vô vùng lớn.

Bách Hợp bị chàng mắng thật sự vô tội: ” Là… là chính ngươi nắm tay của ta.”

” Ta việc gì lại nắm tay ngươi? Ngươi ít vênh váo đắc ý, ta không phải là cứu ngươi, ta là nhìn không vừa mắt, đổi lại người khác ta cũng sẽ làm giống như vậy, cho nên ngươi đừng nghĩ là bản thân rất đặc biệt.” nếu không phải sắc trời hắc ám, lập tức có thể nhìn trên mặt chàng biểu hiện không được tự nhiên.

Đáng giận! Chàng làm gì lại đột nhiên nhảy dựng lên thế chứ? Nắm tay nàng thì sao chứ? Nam tử hán đại trượng phu, đi phải chính, ngồi phải thẳng, chàng cũng không xem hạnh kiểm của nàng xấu.

” Thật xin lỗi.”

” Nếu cảm thấy thật sự muốn xin lỗi ta, liền rời xa ta một chút, không có ngươi ta sẽ cảm thấy khoái hoạt hơn một chút.”

” Chính là sắc trời chậm như vậy, ta không biết nên làm cái gì bây giờ.” Mân thần nàng ủy khuất, hốc mắt lấp loáng hơi nước.

Đan Phi hận không thể bóp chết nàng. Lão thiên gia ý định cùng chàng đối nghịch có phải hay không? Thấy chàng rất nhàn nhã, nên mang theo một gánh nặng lớn tặng cho chàng.

Nhưng là trong lòng có lương tâm nói cho chàng biết, người ta bất quá là tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi, không quen nhân sinh, cứ như vậy ném nàng mặc kệ, khó bảo toàn sẽ không rơi vào trên tay tên sắc lang giống Liễu Đại Nguyên như vậy, bản thân thật sự có thể an tâm hay sao?

Đương nhiên sẽ không, nếu không vừa rồi chàng vì cái gì phải ra tay? Khi kỹ nữ kia xin cởi y phục chàng ra còn chính mình tháo thắt lưng ra câu dẫn chàng, tất cả tâm tư của chàng đều đặt trên người nha đầu ngốc này, kết quả nghe thấy dưới lầu có tiếng xôn xao truyền đến, chàng đã phá cửa mà ra, trong lòng như lửa đốt lập tức tiến đến cứu nàng. Tự khi nào mà chính bản thân trở nên không bình thường thế này? Nhưng lại tổn hại sự dạy bảo của sư phụ, nguyên nhân chính là một nha đầu luôn rối loạn tay chân.

Đan Phi khẳng định, lòng của phụ nữ đều là đen tối, khi ngươi còn có giá trị lợi dụng, nàng sẽ lời ngon tiếng ngọt, đem ngươi tôn sùng là thần thánh; chờ ngươi mất đi hết thảy, nàng sẽ một cước đem ngươi đá văng ra, đầu nhập vào lồng ngực người nam nhân khác. Nhớ lấy, ngàn vạn lần không nên mắc mưu.

Trong đầu chàng lại vang lên di ngôn trước phút lâm chung của sư phụ, không ngừng nhắc nhở chàng.

Đáng chết! Chàng nên làm như thế nào mới đúng?

” Nha đầu ngốc, ngươi…” tiếng chàng đình chỉ, vọng đến trong con ngươi đen ngây thơ không biết phân rõ trắng đen kia, điều uy hiếp hung ác nào đều không rõ.

Bách Hợp chớp dài lại cuốn lông mi, mềm mại nhìn thấy chàng, chờ lại đem thanh âm hạ xuống.

” Chết tiệt!” chàng một bụng hỏa không chỗ phát, đá mạnh hòn đá ven đường để hết giận.

Chàng cảm thấy chính mình rơi vào trong vũng lầy, thật khó thở. Trong lời nói của sư phụ, lương tâm của chàng, hai tương giao thay nhau chỉ trích chàng.

Đều là này nha đầu ngốc này làm hại.

” Đan Phi, ngươi giận ta phải không?” nàng dũng cảm táo bạo tiếp cận sự phẫn nộ.

” Câm miệng!” chàng rống to.

” Thật xin lỗi, ta sẽ đi ổn thôi, ngươi không cần sinh khí.” thấy chàng tức giận đến đỏ mặt tía tai, Bách Hợp chỉ có nhịn đau rời chàng. Còn tưởng rằng thái độ của chàng đối với chính mình tốt hơn nhiều, kết quả là nàng nghĩ rất khờ dại.

Các tỷ tỷ thường thường giáo nàng một ít đạo lý, trong đó có câu chính là người không đủ tháo vác việc khó, chuyện người khác không thể làm được, tuyệt đối không thể bởi vì tư lợi bản thân mà bắt buộc đối phương. Mà nàng chính là một mực bắt buộc Đan Phi làm chuyện chàng không muốn, đây là cái sai của nàng.

Cho nên vì không để chàng khó xử, nàng chỉ có tránh ra một đường.

” Đứng lại! Ngươi muốn đi đâu?” Đan Phi nheo lại mắt, trừng hướng bóng dáng gầy yếu của nàng.

Bách Hợp suy nghĩ, ôm sát gánh nặng thân nghiêng đi một nửa: ” Tìm gian miếu đổ nát qua đêm, ngươi không phải nói tiền trên người ta trụ không được một khách điếm hay sao?”

” Ngươi biết làm sao có miếu đổ nát hay không?” nha đầu ngốc chính là nha đầu ngốc, trấn này lớn như vậy, chờ nàng tìm được chắc ngày đã sáng.

Nàng nhẹ lay động trán, đầu buông xuống vùi vào trong bao quần áo.

” Nửa đêm ngươi muốn tìm tới khi nào? Còn mặc một y phục trắng, không đem người ta hù chết mới là lạ. Còn không đi? Ngươi ra sao thì cứ tiếp tục như vậy, ta phải đi.”

Chàng hướng đi đến con đường đầu tiên, đi vài bước rồi quay đầu lại, thấy nàng còn ngốc đứng ở tại chỗ. Chẳng lẽ còn chờ chàng thỉnh nàng ra sao ư?

” Nha đầu ngốc, còn không theo kịp? Chân của ngươi bị giữ chặt ư!” chàng cả tiếng kêu lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ưu sầu của Bách Hợp thoáng chốc hóa thành khuôn mặt tươi cười sáng loá, khóe môi gợi lên độ cong xinh đẹp, giống như một con bướm trắng hướng chàng chạy vội mà đến.

” Ta chỉ biết ngươi rất tốt với ta, Đan Phi, Đan Phi… cám ơn ngươi… ” cánh tay mảnh khảnh của nàng bắt tại trên cổ chàng, miệng nói năng lộn xộn.

(cảnh này tưởng tượng thấy khoái a >_<)

” Ngươi… mau buông tay! Ngươi mê trai a! Tùy tiện ôm nam nhân.” chàng hít vào hương khí trên người nàng, cả người căng thẳng, luống cuống tay chân.

” Không, sẽ không, ta không bao giờ… nữa thả, nếu thả ngươi sẽ cùng phụ thân như nhau mà không thấy nữa.” nàng càng nhanh, thân mình không tự chủ được kề hắn.

loading...

” Ngươi… nếu không buông, ta đánh người .” cả thân hình đằng trước của chàng giật giật. Đây là tình hình chưa từng có bao giờ, trước kia chàng cũng không để cho nữ nhân tiếp cận chàng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn khóc của nàng theo chàng mà dần mất, tinh thần có ý cười tràn đầy tự tin.

” Ngươi sẽ không đánh ta, bởi vì ngươi là người tốt, tuyệt đối sẽ không khi dễ nhược giáo”

Mặt của chàng càng khó nhìn. Ở cạnh chàng mà phô trương thanh thế?

Không tồi, chàng tuy rằng chán ghét nữ nhân, nhưng quả nhiên chưa từng ra tay đánh các nàng, nói phải đánh nàng, bất quá là hù dọa nàng thôi.

” Ngươi có để yên hay không? Ta không phải người tốt gì, nghĩ muốn đi theo ta thì đừng cho ta thấy bộ dạng thế này lần nữa.” chàng lui ra phía sau rời bỏ sự ôm ấp của nàng. Thật sự là một nha đầu ngốc.

Bách Hợp sở trường lấy khăn lau nước mắt, gật đầu như đồng ý.

” Hảo, ta không nói, ta không bao giờ … nữa nói.”

” Đi nào! Cứ chậm chạp thế này trời sẽ sáng.” chàng thấp thỏm bước thong thả khai bước chân dẫn đầu đi.

Sao đầy trời lấp loáng ra ánh sáng ngọc quang, ngay cả Nguyệt nhi (mặt trăng) cũng cong lên khóe miệng, khen ngợi quyết định của chàng, may mắn chàng không phải là không có thuốc nào cứu được.

*******

Hai người thật sự tìm được một gian miếu đổ nát ở gần đây, đó là gian miếu của thổ địa công vứt đi đã lâu.

Đan Phi thanh lược sơ bụi bậm bên dưới. Đêm nay chấp nhận một chút, vì chậm trễ quá, khách điếm sớm đóng cửa .

” Này! Ngươi ngủ nơi này.” chàng làm cho ra một nơi có thể tạm gọi là sạch sẽ.

Bách Hợp đối chàng cười cười, phóng cúi người ngồi xuống: ” Cám ơn.”

Chàng dừng việc chải tóc, tim đập nhanh nửa nhịp, thầm mắng chính mình thất thường.

Chàng đi đến bên tường đối diện, cũng không sửa sang lại liền đặt mông ngồi xuống, ngồi xếp bằng trên mặt đất, chuẩn bị ngủ.

Chẳng được bao lâu, bên tai chàng truyền đến tiếng bước chân nhỏ vụn, Đan Phi vẫn từ từ nhắm hai mắt, song chưởng vây quanh, không nghĩ phản ứng nàng.

Nha đầu ngốc kia không ngủ được, đi tới đi lui nhiễu đi vào giấc ngủ, chàng chỉ biết giữ lại nàng là sai lầm.

Rất nhanh, âm thanh hỗn tạp dần mất, mơ hồ nghe thấy tiếng hít thở đều đều bên cạnh.

Đan Phi mở to mắt vừa thấy…

Chàng dở khóc dở cười xem xét trạng thái như ngủ ngon nhất thiên hạ vậy. Thật là… cho nàng nơi sạch sẽ nàng không cần, cư nhiên tình nguyện ngủ ở bên người chàng, mặt đất nơi đây tràn đầy tro bụi.

Nha đầu ngốc này… là cái cân không chuẩn, ngay cả ngủ cũng phải ở sát cạnh chàng mới ngủ được?

Nhìn nàng nằm ở bên người, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ mặt an tường, giống như chỉ cần ở bên người chàng, sẽ không sợ nguy hiểm gì.

Không được! Chàng cảnh cáo chính mình, không thể mềm lòng, lòng động một chút liền xong rồi. Đan Phi làm bộ di động vị trí, phải cách xa nàng một chút.

Chàng vừa động, lúc này mới phát hiện ngay cả đang ngủ tay nàng vẫn nhanh giữ chặt góc áo chàng. Chàng thoáng dùng sức khẽ động, tay nàng càng nhanh, thân còn không an mà nỉ non, làm hại chàng lại chạy nhanh quay về vị trí.

Chàng rốt cục hiểu được một sự việc, chàng bị nhốt rồi, bị nữ nhân chàng luôn chán ghét vây khốn.

” Phụ thân …” nàng nói mê nhỏ nhẹ. (ca ca đâu có già thế a =’=)

Chàng có chút ngốc vỗ vỗ nàng: ” Ngoan ngoãn ngủ, ồn nữa sẽ không để ý ngươi .”

Bách Hợp thở dài trong giấc ngủ, đang ngủ nặng nề.

Hai chữ “ỷ lại” đột nhiên tiến đến vọng vào đầu chàng. Nha đầu ngốc này như thế nào sẽ “ỷ lại” một người xa lạ như vậy? Trừ bỏ việc chàng là” hiệp đạo” Đan Phi, nàng đối chàng mà nói hoàn toàn không biết gì cả, lại như thế nào mà tin tưởng chàng? Vấn đề này làm cho chàng nghĩ muốn phá đầu óc cũng không thông.

Người bên cạnh thân trở mình, thân mình cuộn lại, có thể là cảm giác có điểm lạnh. Chàng không cần (phải) nghĩ ngợi cởi áo khoác, khoác ở trên người nàng, nhưng lại nhìn nàng khởi xướng ngốc.

Làn da của nàng rất trắng, hảo mịn màng, hàng mi cong cong lá liễu rũ xuống, tú mũi khéo léo, cùng hai phiến môi giống như anh đào, chàng vừa nhìn vừa nhập thần, kìm lòng không đậu cúi đầu xuống. (e hèm, ca ca định ăn lén nha ><)

Oa! Trong lòng chàng giật mình, oanh một tiếng, mặt đỏ lên cứ như là một bức tượng đang cháy. (suýt chút nữa là… hic tiếc quá ; ; ca ca cứ ăn lén đi ai cản đâu a ><)

Chàng nhảy người lên, lại là gãi đầu, lại là dậm chân, nhận ra hành động bản thân suýt nữa là làm mà ảo não không ngừng.

Đan Phi, thần kinh ngươi hóa rồ rồi hay sao? Lời nói của sư phụ ngươi đã quên hay sao? Nữ nhân tuyệt đối không thể đụng vào, bằng không sẽ không hay ho đâu.

Sống hơn hai mươi năm, lần đầu tiên khống chế không được hành vi chính mình, dạy chàng như thế nào không hoảng hốt?

Bình tĩnh! Bình tĩnh! Chàng đưa chân ngồi vào nơi ban đầu tặng cho nàng, vận khí điều tức, chậm rãi đem thứ cảm giác không biết tên kia áp chế.

Từ bảy tuổi tang mẫu thân, được sư phụ Đinh Vô Ba thu làm đồ đệ, hai người liền sống nương tựa lẫn nhau. Tuy là thầy trò, lại giống như phụ tử, ít nhiều bù lại sự tiếc nuối không có phụ thân.

Mười mấy năm qua, sư phụ đem tất cả tuyệt sống truyền thụ cho chàng. Tuy rằng người trong giang hồ đánh giá không cao “thần trộm” của sư phụ, nhưng với chàng mà nói, sư phụ là người chàng rất tôn kính, mặc kệ người khác phê bình người ra sao, trên đời này lại không ai so với được với người.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: