truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 02 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 2

Thân ảnh màu lam xa xa theo sát nàng trước mười bước, Bách Hợp rất sợ sẽ đánh mất.

Gì? Không thấy đâu. Nàng lo lắng tìm kiếm. Làm sao chỉ chớp mắt người đã không thấy tăm hơi?

Tìm đến một con đường khác. Tìm được rồi, hoàn hảo, nàng lại tìm được chàng. Một tia bất an trong lòng lại hạ xuống.

Bỗng nhiên, thiếu niên phát hỏa , từ đầu tới cuối chàng đều biết nàng đi theo chàng. Chàng trở lại bước thẳng hướng đến chỗ nàng.

” Ngươi đến tột cùng không để ta yên?! Không để ta chạy ngươi mới cam tâm hay sao?” chàng rống đắc thanh âm đều khàn khàn .

Nàng điệu bộ đáng thương gục đầu xuống không nói.

” Đừng dùng vẻ mặt dạng đáng thương, khó trách sư phụ thường hay nói nữ tử cùng hạng tiểu nhân khó dưỡng, một chút cũng chẳng sai! Đừng cho là ta sẽ giải quyết chuyện của ngươi.” chàng chỉ vào nàng kiều kiều mũi nhỏ nói.

Bách Hợp ủy khuất hỏi han: ” Vì cái gì ngươi chán ghét ta? Ta làm chuyện gì chọc giận ngươi hay sao?”

” Không có, ngươi có thể đi! Ngươi có thể hay không đừng đi theo ta? Ta sẽ thực sự cảm kích ngươi.” hôm nay là một ngày đáng chết, bằng không như thế nào lại tệ hại như vậy?

” Vì cái gì ta không thể đi theo ngươi? Ta có thể cùng ngươi lưu lạc giang hồ.” nếu nàng không trêu chọc chàng tức giận, hai người kết bằng hữu đồng hành cũng không sai.

Thiếu niên cằm rớt xuống dưới: ” Cùng với ngươi lưu lạc giang hồ? Ta điên rồi hay sao?”

” Vì cái gì không thể nào? Có ta đi cùng ngươi, dọc theo đường đi có bằng hữu cũng sẽ không nhàm chán, như vậy không tốt hay sao?” đổi lại là nàng, cao hứng còn không kịp.

” Ta không cần bằng hữu, ngươi muốn tìm bằng hữu thì đi tìm người khác, không cần đến tìm ta.” chàng khinh bỉ dùng hai mắt khi dễ nàng. Đầu óc chàng lại không có bệnh, tìm nàng làm bằng hữu, còn không bằng tìm con chó nhỏ, so ra còn có điều đáng yêu hơn.

Chàng lần này quyết định không để ý tới nàng nữa, chờ nàng đi mệt tự nhiên sẽ không theo nữa.

Bách Hợp chưa từ bỏ ý định, cho rằng bản thân không lầm, không thấy được đáp án hợp lý tuyệt nhiên không buông tha.

Lần này nàng rõ ràng theo sát ở phía sau, chàng hướng phải nàng cũng hướng phải, chàng đi phía trái nàng cũng đi phía trái, thiếu niên tức giận đến nắm chặt hai nắm tay thành quả đấm, nghiến răng nghiến lợi quay đầu lại.

” Ngươi là cái đuôi chuyển thế a! Nói ngươi đừng theo, ngươi còn liều mạng theo, có phiền hay không?”

” Không phiền.” nàng cười ngọt ngào, nhẹ lay động trán.

Chàng một phen phát hỏa, rít gào lên với nàng: ” Ngươi có bệnh phải hay không? Nam nữ thụ thụ bất thân đã nghe qua chưa? Ngươi là nữ nhân, ta là nam nhân, ngươi không sợ bị người khác cười hay sao?” chàng phát điên .

Nàng buồn bực hỏi han: ” Ngươi có nghĩ muốn thân thiết với ta không?”

” Không nghĩ.” Chàng buồn bực thốt ra.

” Vậy là tốt rồi , ngươi đã không nghĩ thân thiết với ta, ta có cái gì phải sợ? Về phần người khác nghĩ như thế nào ta lại quản không được.” trong lòng nàng chỉ có một ý tưởng như vậy.

Gương mặt nghiêm nghị của thiếu niên đen lại, suýt nữa hộc máu bỏ mạng.

” Ngươi… ” chàng bình thường có thể nói thiện cảm, nhưng cũng bị nàng làm cho nói không ra lời.

Bách Hợp cười giống như đóa bách hợp nhỏ thanh thuần: ” Như vậy, ta có thể đi cùng với ngươi được không ? Ta thề ta sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối sẽ không để ngươi thấy phiền toái.”

” Không!” chàng lớn tiếng bác bỏ, “Nha đầu ngốc, ta lặp lại lần nữa, ta sẽ không cho ngươi cùng đi theo ta, ngươi sớm làm đánh mất đi tính toán của ngươi. Nữ nhân các ngươi là trên đời này thứ quái quỷ nhất, rất ích kỷ, lòng tham, là động vật hay cố tình gây sự, Đan Phi ta đời này hận nhất chính là nữ nhân.”

” Gì?” con ngươi nàng mở thành vòng tròn.

” Ngươi ngu ngốc a! Ngay cả nói đều nghe tất cả đều không hiểu? Đối với ta giả bộ ít đi, ta thật sự sẽ đánh người.” chàng thở sâu, dùng thân cao áp bách nàng.

Nàng khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, ngây người nửa ngày mới xác định chính mình không có nghe sai.

” Ngươi… Ngươi là Đan Phi?” nàng vui vẻ hỏi han.

” Đúng, ta gọi là… ” câu nói kế tiếp vì kinh ngạc nên tự động biến mất, ” ngươi… ngươi như thế nào biết?”

Bách Hợp bộ dạng vui vẻ kêu lên: ” Nguyên lai ngươi chính là hiệp đạo Đan… ư…” miệng của nàng bị bịt kín.

Thiếu niên cảnh giác hết nhìn đông tới nhìn tây. May mắn đây là ngã tư đường không có người, bằng không chàng sớm bị quan binh vây quanh .

Tay chàng vẫn bịt miệng nàng, thanh âm ác nói: ” Ngươi dám lớn tiếng ồn ào trong lời nói, ta một chưởng đánh ngươi, nghe rõ rồi chứ?”

Nàng nặng nề mà điểm nhẹ một cái, chàng mới chậm rãi buông tay ra.

” Ta một mực tìm ngươi đó! Cuối cùng ta cũng tìm được rồi.” chàng thủ một phóng, nàng nhanh đưa lòng của nàng vừa nói ra.

Thiếu niên mặt búp bê trước mắt, cũng chính là ” hiệp đạo” Đan Phi bị truy nã, tức giận khẽ gọi: ” Ngươi tìm ta làm cái gì? Cũng muốn phải được chia một phần hay sao? Thật sự đáng tiếc, ba trăm lượng bạc kia đều tặng hết. Ta chỉ biết nữ nhân thấy tiền sáng mắt , vì tiền, việc gì đều nguyện ý làm.”

” Ta không cần tiền, ta nghĩ cùng với ngươi hành hiệp trượng nghĩa, trợ giúp người cùng bần.” nàng ôm tràn ngập ý tưởng nói.

” Ngươi dùng cái gì hành hiệp trượng nghĩa? Dùng sắc đẹp hay sao? Một thân gầy nhom, tặng cho ta ta cũng không cần, ngươi vẫn là nhanh tìm một người gả cho mau đi.” chàng phất tay cứ như đang đuổi ruồi bọ.

Chàng lại muốn bỏ đi ! Bách Hợp lại vội vã đuổi theo.

Khinh công của chàng nàng hiển nhiên là đuổi theo không kịp, chính là chỉ mới đó, đã không thấy bóng dáng của Đan Phi đâu.

Bách Hợp liều mạng tìm. Có thể đã chạy đến đường phố náo nhiệt như vừa rồi hay không đây? Nàng không suy nghĩ nhiều chạy tới mong gặp chàng ở ngã tư đường. Làm sao bây giờ? Chàng thật sự rời khỏi .

Lòng nàng hoảng hốt, bất chấp mọi việc, liền hai tay làm loa, hô lớn: ” Đan Phi, Đan Phi, ngươi ở nơi nào? Đan Phi… “

Mấy lời của nàng ngay lập tức tạo ra phản ứng dây chuyền.

” Đan Phi ở nơi nào? Đan Phi ở nơi nào?”

loading...

” Đan Phi xuất hiện, nhanh đi báo quan.”

” n nhân ở nơi nào? Ta muốn đích thân hướng hắn nói lời cảm tạ.”

” Đan Phi đâu? Có ai thấy được không?”

” Nhanh đi thông báo cho Liễu lão gia tới bắt người.”

Cả khu phố nhất thời tê liệt, tất cả mọi người đều tìm Đan Phi, loạn thành một đoàn người.

Bách Hợp che miệng vọt đến một góc. Không xong, sao nàng lại quên rất nhiều người muốn bắt Đan Phi, việc này nên làm sao bây giờ?

Vạn nhất Đan Phi còn ở nơi này, bị người quan phủ bắt đi, chẳng phải là lỗi sai của nàng hay sao? Không được, nàng nhất định phải chạy nhanh tìm được chàng.

” Đan Phi! Đan Phi, ngươi ở nơi nào? Trốn nhanh lên đi, ngươi ngàn vạn lần đừng đi ra nha!”

Tránh ở một chỗ kín đáo, Đan Phi tức giận đến nghiến răng. Cầu trời giết chết nha đầu ngốc đó cho rồi, cô ta ước gì mọi người khắp thiên hạ biết chàng hay sao mà còn gọi! Cô ta phải hại chết chàng mới cam tâm hay sao?

” Đan Phi, ngươi có bỏ chạy không? Người ta muốn tới bắt ngươi .” đều là nàng làm hại, là cái sai của nàng.

Bách Hợp hàm chứa nước mắt, trong lòng sốt ruột, nước mắt nơi hốc mắt rơi càng lúc càng nhiều.

” Đan Phi, Đan… ai nha!” nàng bị người kéo vào trong ngõ nhỏ, mới phải thét chói tai, lại bị người đó che miệng lại.

” Câm miệng, ngươi lên tiếng nữa, ta nói trước sẽ hôn ngươi.” chàng cắn răng cửa, nói ra thanh âm. (ca ca cứ hôn đi ạ ^ ^)

Nàng tập trung nhìn, là chàng, không khỏi cực vui mừng mà khóc, cao hứng bổ nhào vào người chàng.

” Ngươi không bị bắt, thật tốt quá, ta hảo lo lắng ngươi! Oa…” đột nhiên, nàng khắc chế không được mà khóc lớn.

Đan Phi giống bị nước ấm tạt, dường như đẩy nàng ra, gương mặt ngăm đen ửng đỏ: ” Ngươi làm gì? Đừng có thừa cơ ôm loạn, muốn ôm thì đi mà ôm phu quân của ngươi.”

” Ta không có phu quân.” nàng nghẹn ngào hấp khí.

” Ta quản ngươi nhiều như vậy, tóm lại không chính xác đừng tùy tiện bám ta! Ý định của ngươi chính là muốn hại chết ta phải không? Ta với ngươi có thù oán phải hay không?” chàng không khách khí chất vấn nàng.

Nàng lắc đầu mạnh, trong con ngươi đen lóe lệ quang.

” Nếu không có, ngươi ở trên đường lớn tiếng nói ra tên ta có dụng ý ra sao? Ta đã biết, ngươi là muốn trả thù ta đúng hay không? Bởi vì ta không cho ngươi theo cùng, ngươi liền lấy oán trả ơn. Ta liền hiểu được lòng phụ nữ của các ngươi rất nhỏ hẹp, không thể đối với các ngươi thất tốt, những điều sư phụ nói một chút cũng chẳng sai.”

Hôm nay rốt cục đã xác minh được lời nói của sư phụ, trên đời này người nào đều có thể giúp, chính là nữ nhân không được giúp, bằng không nhất định cả đời sẽ tệ hại.

” Không phải như thế, ta chỉ là rất lo lắng, thực xin lỗi, mong ngươi tha thứ cho ta, ta lần sau sẽ không thế nữa .”

” Còn có lần sau? Ngươi sớm làm mất đi sự tốt đẹp đang yên lành của ta, nếu không ta sớm muộn gì sẽ bị ngươi hại chết.” chàng ngắm tình huống bên ngoài, dường như đã bình ổn phần nào, ” Đừng có mà đi theo nữa, nha đầu ngốc.”

Đỉnh đầu chàng có chất khí mạo hiểm, không hề để ý tới nàng, thẳng rời đi.

Nửa tháng trước tới nơi của Liễu Đại Nguyên “thó” ba trăm lượng bạc, thuận đường giúp hắn làm việc thiện, tên quỷ hẹp hòi kia cư nhiên ghi hận đến bây giờ. Cũng không ngẫm lại hắn kiếm nhiều tiền như vậy, lòng dạ hiểm độc, sau khi chết chắc xuống mười tám tầng địa ngục. Chàng là giúp hắn làm việc tốt, hắn còn không cảm kích, lại còn thỉnh mấy tên bại hoại trên giang hồ muốn giết chàng, thật sự là không biết tự lượng sức mình. Sớm biết thế thì liền trộm của hắn một ngàn hai, hắn tức chết mới xứng đáng.

Chàng là tính chuẩn chắc chắn không ai nhìn thấy qua bộ mặt thật của Đan Phi “hiệp đạo”, mới dám nghênh ngang ở trên đường, nhưng mà lão thiên gia cố ý cùng chàng đối nghịch, khiến cho chàng gặp gỡ một nha đầu ngốc, mặt dày mày dạn bám theo chàng. Chàng cũng không phải bảo mẫu, bảo chàng chiếu cố một nha đầu, chàng cũng không phải chán sống .

Từ khi bắt đầu được sư phụ thu về làm đồ đệ, sư phụ luôn báo cho chàng một sự kiện, chính là về sau khi hành tẩu giang hồ, ngàn vạn lần đừng bị nữ nhân lừa, nữ nhân trên đời là người không đáng tin, mặc kệ các nàng dùng thủ đoạn gì, tuyệt đối không cần tin tưởng họ, bằng không sẽ thiệt thòi lớn.

Mười lăm năm qua, chàng “mưa dầm thấm đất”, liền đã nhận định bỏ qua mẫu thân đã qua đời, không có một nữ nhân nào trong lời nói có thể tin tưởng. Các nàng so với hồ ly còn giảo hoạt hơn, không cẩn thận một cái sẽ trúng phải mưu kế của các nàng.

Đan Phi không ngừng mà nói với chính mình, ngàn vạn lần không cần tín nhiệm nữ nhân, nhất là nữ nhân xinh đẹp. Thiếu chút nữa đã quên hai chữ: ” xinh đẹp” .

Hừ! Chàng nghĩ đến đích diện mạo của nha đầu ngốc kia, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của sư phụ. Chàng không thể bị lừa, tuyệt đối không thể bị nữ nhân lừa, bằng không sẽ khiến sư phụ… thất vọng ra sao?

*********

Đan Phi quay đầu đi, dùng khóe mắt dư quang ngắm theo hướng của bóng dáng đi phía sau.

Đáng giận, hoàn toàn không có để yên đó! Bất quá, nàng thật là có việc ngốc nghếch, đi hai canh giờ rồi, đều nhanh chân đi khắp cả thị trấn nhỏ, nàng không thấy phiền, chàng cũng chết đói.

Thái dương mau xuống núi, rặng mây đỏ nơi chân trời giống nhiễm thượng đỏ ửng, mĩ lệ mà say lòng người.

Mặc kệ, đầy bụng trước đã rồi nói sau.

Đan Phi chọn một khách điếm đi vào, tiểu nhị lớn tiếng tiếp đón.

” Khách quan, vào trong ngồi, vào trong ngồi… ân, cô nương, vào trong ngồi a!” tiểu nhị thấy nàng đi theo sau thiếu niên, nghĩ thầm rằng cả hai đi cùng nhau mới đúng.

Bách Hợp rình xem sắc mặt của Đan Phi, thật cẩn thận di chuyển về phía trước, vượt qua cánh cửa.

” Tiểu nhị, cho ta đồ ăn đơn giản, một hồ trà.” chàng tìm vị trí trống đặt mông ngồi xuống, nhìn không chớp mắt gọi đồ ăn, xem khối kẹo cao su dính hình người kia như ẩn, lờ đi.

” Vâng, lập tức đến. Cô nương, sao ngươi lại đứng thế? Mau ngồi xuống a!” tiểu nhị muốn làm rõ tình huống không rõ ràng lắm này mà nói, vội chỉ vào ghế dựa đối diện Đan Phi ý bảo nàng ngồi.

” Không… không cần, ta đứng là tốt rồi.” nàng sớm nhìn ra sắc mặt không thích của Đan Phi, không dám được một tấc lại muốn tiến một thước hướng trước mặt chàng ngồi xuống. Đã cầu đến chàng, vẫn là chớ chọc chàng sinh khí sẽ tốt hơn.

Đan Phi mặt lãnh nghiêm nói: ” Tiểu nhị, ánh mắt ấy của ngươi là nói nàng đi theo ta? Chẳng lẽ chỉ cần cùng nhau đến điếm này của ngươi là cùng một cặp hay sao?”

Tiểu nhị mắt choáng váng, nói lúng ta lúng túng: ” Không… không phải, khách quan, các ngươi thật sự không phải một cặp hay sao? Ta còn nghĩ đến…” xem bọn họ là một cặp vợ chồng son rất xứng đôi, không chỉ tuổi, ngoại hình cũng thật xứng đôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: