truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 01 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

” Chính là ta …” trên người nàng không nhiều bạc, nếu chưa tìm được Đan Phi hiệp đạo mà bạc tiêu hết làm sao bây giờ?

” Tiến vào rồi nói sau! Cô nương, thời tiết nóng như vậy, uống ngụm trà cũng mát mẻ chút.”

Bách Hợp mặc tuy là vải thô xiêm y, đã có cổ cùng sinh câu tới khí chất, không giống cô nương nhà bình thường, bởi vậy cho dù tiểu nhị tái con buôn, cũng ngoại lệ nhiệt tình tiếp đón.

” Một hồ trà bao nhiêu bạc? Ta sợ bạc không đủ.” nàng cân nhắc tiền trên người, nên dùng tiết kiệm.

” Không nhiều lắm, không nhiều lắm, tiện nghi thấp nhất chỉ cần một đồng tiền, tiểu cô nương, cô nương sẽ không ngay cả một cái tiền đồng cũng  không có?” tiểu nhị không tin hỏi han.

Việc này là khinh thường nàng! Bách Hợp ngạnh quyết tâm nói: ” Vậy cho ta một hồ trà một đồng đi!”

Tiểu nhị dẫn nàng vào trong, trong lòng không khỏi hoài nghi: hay là mắt hắn đã nhìn lầm, tiểu cô nương này thật sự là nữ nhân gia đình nghèo?

Tiểu trà trong điếm mặc tấm áo con xiêm đứng ở cái bàn ngồi có năm người khách. Có người đứng lên cắn hạt dưa uống trà nói chuyện phiếm, nàng bên tai lại nghe đến bốn chữ ” Đan Phi hiệp đạo”.

” Thật sự là trong lòng sảng khoái! Ai, cái lão Liễu Đại Nguyên kia làm người mà khí khái quá nhỏ nhen, bảo hắn ra cái bán mao tiền làm kẹo đường hồ lô cũng không chịu. Thế này hay lắm, bị lấy ba trăm hai, lấy thật là khéo .”

” Nói chuyện với ngươi cẩn thận một chút, nếu như bị người của Liễu Đại Nguyên nghe được liền thảm .”

” Sợ cái gì? Ta lại không làm việc cho hắn, hắn có thể đối ta thế nào? Cái này gọi là làm báo ứng, ông trời có mắt.”

Người cách một cái bàn cũng gia nhập, chỉ thấy bốn năm người vây quanh với nhau.

” Đúng vậy, thật sự là ông trời có mắt, sẽ không biết nói người gọi là “Đan Phi hiệp đạo” là người thế nào. Hay là hắn cùng Liễu Đại Nguyên có thù oán?”

” Ta thấy không giống vậy. Ta có một biểu ca vừa trở về, hắn nói tên hiệp đạo kia không ngừng phạm án ở chỗ chúng ta, hợp với mấy trấn phát sinh chuyện. Hắn chuyên lấy tiền tài của gian thương, sau đó đem mọi tiền bạc thu được đem cho những người cùng bần như chúng ta.”

” Trên đời này lại có người tốt như vậy, phù hộ hắn đừng bị người của quan phủ bắt, cấu, cào.”

” Đúng vậy! người tốt như hắn mà bị bắt, còn có thiên lý nữa hay sao?”

” Không hiểu được hắn có bộ dáng ra sao?”

” Không biết, quan phủ như thế nào có thể đến bây giờ còn bắt không được? Nghe nói hắn xuất quỷ nhập thần, đến vô ảnh đi vô tung, người mang tuyệt đỉnh khinh công, không phải cao thủ căn bản bắt không được hắn.”

” Tốt nhất vĩnh viễn bắt không được hắn.”

Bách hợp càng nghe càng muốn gặp vị hiệp đạo “thần long kiến thủ bất kiến” kia. Mọi người đều khen ngợi hắn, cho nên hắn tuyệt đối đúng là người tốt. Chính là không hiểu được nên bắt đầu tìm như thế nào. Ngay cả người trong quan phủ tìm không thấy hắn, nàng nên dùng biện pháp gì đây? Tiểu nhị đưa trà lên. Đương nhiên tiền nào của nấy, trà có giá một đồng tiền có thể tốt hay sao? Chính là tâm tư của Bách Hợp hiện tại đều dồn cả vào Đan Phi hiệp đạo, hồn nhiên chưa nghĩ đến loại trà đang uống. Uống xong trà, thanh toán sổ sách, nàng lại đi đến ngã tư đường, cúi đầu suy tư về biện pháp tìm người. Nhiều người địa phương khó tránh khỏi sẽ có chút không cười nàng, nhất là Bách Hợp một bộ dáng đơn thuần, vừa thấy cũng biết là người địa phương khác đến, đúng là đầu dê béo. Một người trung niên điệu bộ dáo dác đi mấy bước hướng tới gần nàng có ý định lấy tiền của nàng. Người trung niên này nếu biết nàng toàn bộ tài sản chỉ còn chín đồng tiền, chắc chắn tức chết. Bách Hợp không hề mục đích cứ đi thẳng phía trước, thình lình có người theo bên phải phía sau đụng phải nàng một chút.

” Á!” nàng sợ tới mức la lên một tiếng.

” Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cô nương có để ý đến ta hay không?” tên móc túi trung niên tiếp cận nàng, trong nháy mắt ngón tay linh hoạt đã lấy đi túi tiền của nàng ở thắt lưng.

” Không có, không quan hệ.” nàng một chút cũng chưa phát hiện túi tiền bị bới, lột.

” Thật xin lỗi, ta mất thời gian.” tên móc túi trung niên mắt thấy thực hiện được, chạy nhanh mở đường.

Tên móc túi trung niên chạy lên phía trước vài bước, trong lòng hứng chí vô cùng, quả muốn tìm một nơi bí ẩn nhìn một lần bên trong có bao nhiêu bạc. tuy rằng rất nhẹ, nhưng là nên có một vài lượng đi! Hẳn là đủ sống tốt hai ba ngày.

” Đứng lại, đừng chạy!” người đứng ở bên cạnh Bách Hợp lớn giọng hô vang lên. Bách Hợp bị thanh âm bất thình lình vang lên dọa, thân mình rùng mình, quay đầu trừng hướng người nói.

” Đứng lại, còn dám chạy!” người đó lại rống to.

Tên móc túi trung niên bản năng quay đầu lại, vừa thấy người ta là hướng về phía hắn, sắc mặt biến đổi lớn, vội bỏ chạy.

” Không cần trốn, ý định khinh thường ta!” người đó thấy thế, sợ nói ra thành” bẩn” nên mắng.

Bách Hợp còn không có điều rõ ràng về người đó, chỉ thấy bóng người chợt lóe, liền nhéo sau cổ tên móc túi trung niên quay trở về.

” Tha mạng a! Đại hiệp, ta lần sau không dám .” tên móc túi trung niên biết bản thân đã gặp gỡ cao nhân rồi, vội xin khoan dung.

” Hừ! Đem vật ngươi lấy giao ra đây, trả lại cho người ta, nếu không có ngươi sẽ nếm mùi đau khổ.” thấy việc nghĩa hăng hái làm đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc mà nói lớn.

Bách Hợp nhìn hai người đứng che trước mặt. Một vị chính là người mới vừa rồi không cẩn thận đụng vào nàng, mặt khác một vị còn lại là thiếu niên nói lớn giọng, đại khái cũng chỉ lớn hơn nàng hai ba tuổi, bộ dáng và nhất là gương mặt tựa búp bê. Giờ phút này chàng là một người mày rậm, không khách khí thoá mạ người trung niên.

” Còn không lấy ra nữa, ta sẽ phải ra tay đánh người!” chàng giơ nắm tay lên.

” Ta giao, ta giao, ngàn vạn lần đừng đánh ta.” tên móc túi trung niên chạy nhanh dâng túi tiền đánh cắp bị chàng thấy đươc.

Thiếu niên một phen đoạt lấy, đối gã trợn mắt nhìn: ” Lần sau còn làm cho ta gặp được, ta xác định vững chắc đánh cho ngươi nằm ở trên giường một tháng không xuống giường được, biến!” Thiếu niên nhẹ buông tay cổ áo gã, gã té nhào rồi mà chạy không xác định hướng. Bách Hợp nháy mắt mấy cái, khó hiểu hỏi han: ” Ngươi tại sao lại hung dữ đối với gã như vậy? Gã cũng đụng vào người ngươi hay sao?”

Thiếu niên suy nghĩ tà vọng nhìn nàng liếc mắt một cái, cầm túi tiền đưa cho nàng: ” Này, cầm lấy đi, ngươi không có cảm thấy gì sao? Vật của mình mà mất cũng không biết.”

loading...

Nàng nhìn túi tiền nhỏ kia, kinh hỉ hỏi han: ” Túi tiền của ngươi sao lại giống của ta như đúc? Mặt trên còn có đóa bách hợp, thật quá giống.

” Ngươi có tật xấu a! Đây là túi tiền của ngươi, chính bản thân vẫn còn không nhận thức được ư?” chàng xoa xoa ngang cằm, dùng lỗ mũi hừ khí.

Bách Hợp hồ nghi sờ sờ thắt lưng: ” Túi tiền của ta? Túi tiền của ta ở đây… A! Túi tiền của ta không thấy, tại sao lại không thấy ?” nàng gấp đến độ muốn khóc.

” Nữ nhân như ngươi đầu có vấn đề a! Ta không phải nói đây là của ngươi hay sao? Cầm nhanh lên, ta không rảnh dây dưa với ngươi.” chàng đem túi tiền đặt trên tay nàng.

Nàng lại không hiểu : ” Túi tiền của ta lại biến thế nào lại đến tay ngươi ? Ngươi biến như thế nào? Có thể dạy cho ta được không?” chiêu này thật sự rất thần kỳ.

Thiếu niên dùng ánh mắt nhìn quái vật mà nhìn nàng: ” Ngươi là khờ thật hay là giả ngu? Túi tiền này vừa mới bị tên móc túi kia trộm đi, nếu không có  ta nhàn rỗi không có chuyện gì, quản việc nhàn này, đêm nay ngươi chỉ có ăn ngủ đầu đường.”

” Thật vậy chăng? Ta như thế nào không biết?” nàng ngơ ngác hỏi.

” Người ta hành nghề móc túi, liền chuyên môn lừa loại ngu ngốc như các người, nếu cho các ngươi biết, bọn họ còn có thể kiếm cơm ăn hay sao? Nói ngươi ngốc còn không thừa nhận, mau nhìn xem bên trong có ít tiền hay không.”

Bách Hợp đổ tiên đồng bên trong ra, chín đồng, không nhiều cũng không ít lắm.

” Cái gì?! Có chín đồng thôi sao, ha ha ha, cười muốn rớt quai hàm, ta nghĩ tên móc túi kia nên đổi nghề, còn nhìn ngươi là một kẻ nghèo hèn mà xem như dê béo, cười chết ta .” chàng ôm bụng cười cuồng tiếu, nhếch miệng cười đến nỗi nước mắt đều chảy ra.

Mặt nàng ửng đỏ: ” Có cái gì buồn cười? Tiền tuy rằng không nhiều lắm, cũng là tất cả tài sản của ta, đủ ta sống vài ngày .”

” Ha Ha Ha, sống vài ngày? Ngươi đừng làm ta cười, ta hỏi ngươi, đêm nay ngươi tính toán ngủ thế nào? Miếu đổ nát hay sao? Tiền của ngươi căn bản không đủ trọ khách điếm, còn muốn sống vài ngày, nha đầu ngốc như ngươi rốt cuộc từ nơi nào chạy đến đây? Sao… ” thiếu niên cười càng khoa trương, còn ôm bụng loan hạ thắt lưng.

Nàng vừa nghe, nét mặt nhất thời suy sụp xuống: ” Ngươi nói ta không có biện pháp trọ ở khách điếm, vậy ta đây nên làm cái gì bây giờ mới tốt?”

” Đừng hỏi ta, ta với ngươi một chút quan hệ đều không có, túi tiền cũng trả lại ngươi, ta đi rồi, tạm biệt!”

Chàng dễ dàng khoát tay. Mới vừa rồi thấy việc nghĩa mà hăng hái làm chính là nhất thời hứng khởi, hiện tại chàng có thể hoàn toàn không có hưng trí rút dao tương trợ. Thiếu niên xoải chân bước dài tới trước, Bách Hợp phiền não suy nghĩ cả buổi, gật đầu một cái tự đều không có. Mắt thấy thiếu niên càng đi càng xa, nàng đành đi theo đuôi chàng phía sau. Chàng phát hiện có người đi theo chàng, mẫn cảm quay đầu lại xem, vừa thấy là nàng, mặt thoáng chốc tái đi một nửa.

” Uy! Ngươi đi theo ta làm gì chứ? Ta cảnh cáo ngươi, còn bước cùng nữa, ta liền đối với ngươi không khách khí.”

Chàng một lần nữa đi lên phía trước, Bách Hợp đứng tại chỗ suy nghĩ vài giây, lại cùng đi lên.

Thiếu niên sát trụ chân, hung tợn quay đầu lại.

” Uy! Ngươi thực đem lời nói của ta vào tai này ra tai kia a! Ta cảnh cáo ngươi một lần cuối cùng, còn đi theo nữa sẽ ăn nắm đấm của ta .” chàng lần này đưa nắm tay lên trước, mắt nàng chớp lên vài cái.

Chàng kêu rên, lại bước đi tới, Bách Hợp không sợ chết lại cùng đi lên.

Cái này thật sự chọc giận chàng, chàng trừng mắt, dựng thẳng mắt sải bước đến đứng trước mặt nàng.

” Uy, nha đầu ngốc, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Ta với ngươi một … không … quan hệ, hai không dính liú, gì chứ lẽo đẽo đi theo ta?” chàng rống lên khẩu khí vô lễ.

Bách Hợp nhìn hắn tức giận mà nao núng: ” Ta… bởi vì ta không biết phải làm sao bây giờ?”

” Đến hỏi người khác, đừng đến phiền ta, có nghe hay không?” lòng chàng không có một tia thương hại mà cự tuyệt.

” Chính là… chính vì ngươi là người tốt a!” nàng ấp a ấp úng nói.

” Người tốt?! Ngươi dựa vào điểm nào mà nhìn ra ta là người tốt? Trên mặt có ghi bốn chữ ‘ ta là người tốt’ hay sao? Nha đầu ngốc, ngươi rời ta xa một chút, đừng chọc ta phát hỏa.”

” Ánh mắt của ngươi.”

” Cái gì?!” chàng rống không kiên nhẫn.

” Ánh mắt của ngươi chân thật, cho nên là người tốt. Nhị tỷ ta dạy ta vậy.”

Thiếu niên dương cao mi: ” Ta hỏi ngươi, trên đời này có mấy người mà ánh mắt họ dài oai? Ngươi tìm ra cho ta xem.”

” Ta… chính là nhị tỷ ta nói…”

” Ta không cần quản nhị tỷ ngươi nói cái gì, nói ngắn lại một câu, không cần để cho ta nhìn thấy ngươi lần nữa, nếu không tự gánh lấy hậu quả.” chàng thẳng thắn thắt lưng, khinh thường lại đi tiền rảo bước tiến lên.

Bách Hợp cũng không hiểu được chính mình vì cái gì nghĩ muốn đi theo chàng, có lẽ là hai người tuổi xấp xỉ, có lẽ là chàng giúp nàng cầm lại bao tiền, dù sao nàng đã nhận định chàng là người tốt.

Thật tốt quá, lại nhận thức một người tốt.

Đi theo chàng nhất định là đúng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: