truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Áo vàng qua ngõ – Chương 02 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 2/8
Vừa len hết con dốc đầy sỏi vụn,Trúc dừng lại thở và lắng nghe tiếng sóng biển vọng tới.Hình như tiếng sóng ngân vào trong gió,vang xa, âm thanh rì rào đi suốt 1 khoảng không gian cao rộng.Trúc ngồi trên đầu dốc hất tung mái tóc cho bay theo gió và đưa tay ngắt mây” bông hoa vang nhỏ xíu nằm ẩn trong cỏ.Trúc ko biét đây là laọi hao gì,đua8 lên muĩ ngửi ko nghe huong thơm,nhưng quả thật nhung~ bông hoa đẹp,và nhỏ nhắ dễ thương.
-Mệt ko “em” chở cho về
Phục đạp chiếc xe nhỏ tới sau lưng Trúc từ lúc nào cô ko hay,chỉ khi nó lên tiếng,Trúc mới quay lại.
-Chiếc xe nhỏ xíu mà chở gì.
-Chị cứ lên ngồi,bảo đảm chở thoải mái,nhẹ nhàng.
-Kỳ
-còn hơn là đi bộ mỏi chân
-Cung~ gần tới nhà nhóc ơi,đừng co doạ.
-Ai doạ chị làm gì.Thôi “gutbay” nhé,chịu khó về sau vậy,hơĩ bà chị khó tính.
Phục cười dài rồi đạp xe đi thẳng.Trúc cầm nhưng~ cánh hoa trong tay đi lưng~ thưng~ theo con dốc đầy hoa dại Nhà của chú Hiển nằm cuối con dốc,trong 1 vườn cây ăn trái,phần lớn trồng toàn nhan~,thanh long,sa bô chê. Ngôi nhà khá rộng, chia làm nhiều phòng và phải nói là nha1 của chú Hiển tuy ớ xa thanh phố nhưng lại là 1 ngôi nhà đẹp,lý tưởng. Ðây là 1 ngôi biệt thự kiến trúc theo lôi” Mỹ,ddầy đủ tiện nghi,nó nằm trên khoảng đồi mà có lẽ trước là rừng nguyên sinh bị tàn phá,chỉ còn sót lại vài mươi cây cổ thụ,còn lại là nhung~ loài cây mới trồng,trong đó có hàng thuỳ dương,suốt ngày ngan nga trong gió biển thổi tới.Ngôi biẹt thự màu trắng,nổi bật lên trên nền trời,suốt ngày vắng vẻ vì ngàoi b chị em Trúc ra,chỉ còn vợ chồng chú Hiển và Trường,đứa con trai duy nhất của vợ chồng chú Hiển.Trúc và Huyền ở 1 phòng,Phục riêng 1 phòng tầng trệt.Vợ chồng chú Hiển 1 phòng tầng trên,phòng của Trường ở phía sau phòng chú Hiển có 1 lối đi riêng từ bên hông nhà.Chú Hiển thường ở cơ quan có khi ở cả ngày,buổi tối nhiều khi tiệc tùng đến khuya mới về. Thím Loan cung~ làm việc cơ quan,Trường đi vắng suốt ngày cho nên ngôi nhà gần như chỉ co ba chị em Trúc.Tối hôm qua hình như Trường về nhà rất khuya có lẽ cậu ta say khướt như mọi đem cho nên sáng ngủ dậy muộn
Khi Trúc về tới,thấy Trường đang tập thế duc trong sân,còn chị Huyền và Phục đang đánh vũ cầu,Trúc tới ngồi trên bậc thềm.Trường ngừng tập hỏi:
-Chị Trúc mới đi biển về à?
Trúc gật đầu,ngó trường:
-Ðêm qua Trường say phải ko?
-Ðụng 1 trận lớn chị a,mình em cả 10 chai.Mấy thằng bạn ngã liệt địa
-Sao Trường cứ say hoài vậy?
-Chứ chị nghĩ làm cái gì bây giờ,ở nhà học không vô,ra đường gặp bạn bè.Mình ko xỉn nó cho mình là nhát gan,con nhà goàu mà ko dam; chịu chơi.
Tuy Trúc nhỏ tuổi hơn Trường,nhưng vai lớn nên T phải kêu bằng chị.Nhiều lúc Trúc cung~ ngượng,nên thỉng thoảng Trúc nói trống ko:
-Bạn bè gi,ông nào ông nấy thấy rầu. Còn thanh niên mà bày đặt để râu như tướng cướp.
-Bộ chị ko nghe nguòi ta nói sao?
-Nói gì?
Trường cười giòn:
-Ðể râu ko phải mình già…
Chị Huyền đang đánh vũ cầu,nghe chưa hết ddã hét lên:
-Thôi tốp cái miệng lại ngay.DDồ quỷ,đừng có bà láp.
-Ng ta nói thiệt chứ đâu có nói bà láp
Trúc ko hiểu tại sao chị Huyền lại ngắt ngang,ko cho Trường nói tiệp Nhưng thấy thái độ của Trường,Trúc biết đó là 1 câu nói kô đứng đắn.Trúc nhăn mặt:
-Ðã nhậu nhẹt say sưa, còn bày đặt nói ba láp nưã.Trường thấy mà ghê.
-Chỉ có chị là chê em thôi chứ nhiều cô khen em lắm đấy.Cho bà chị hay,ở cái xứ VT này em là 1 “ngôi sao” đấy nhé.
-Ngôi sao xẹt thì có.
-Hôm nào em mời chị Trúc nhậnp băng với em, bảo đảm vui chơi thoả thích.
-Thôi cảm ơn,chắc chắn là chị ko dám ở trong băng “tướng cướp ” của Trường đâu. Bộ Trường bớt đi chơi 1 chút ko được sao?
-Con người ta sinh ra là để vui chơi, em thực hiện đúng điều cầu nguyện của mẹ em chớ bộ.Mẹ em đã chẳng cầu nguyện:”Mong cho con trai tôi ham ăn,chóng lớn,vui chơi ” đó sảo
-Thôi cậu ấm ơi đừng có nguỵ biện.Cứ cái đà rong chơi kiểu này Trường sẽ chẳng học hành gì được đâu.
-Học sơ sơ được rồi,em ghét con mot> sách lắm. Ng thông minh ko nên học nhiều.
-Nói chuyện với Trường thiệt là chán.
-Hôm nay mình đi Thich ca Phật đài chơi,bảo đảm chị sẽ ko chán.
Chị Huyền nghe thế thôi đánh vũ cầu,tới ngồi xuống bạc thềm hỏi Trường:
-Ði với ai?
-Mấy chị em mình đi thôi,em lái xe đưa đi thích kô?
-Dĩ nhiên là thích,từ hôm ra đây tới nay chị chưa hề tới đó -Chị H cười -nhưng em học lái xe bao giờ mà dám lái,đừng ẩu nghe ông tướng?
-Chị khỏi lo.Ko học lai,mà biết lái mới là ngon chứ.Em lấy xe ông già lái đi chơi hoài,ra đường trường em “vẽ” cung~ đẹp mắt lắm đấy.
Bao giờ đi?- Nhóc P cung~ ném vợt xăn xái hỏi.
-P ớ nhà -Trúc đáp
-Vô duyên,2 bà đi chơi bắt ng ta ở nhà,ngu sao chịu?
-Ðay là lệnh – Trúc cười
-Ko nghe.
-P đi theo,nhưng ko được giở trò “lý sự ” chị mới cho đi.
-Em chỉ lý sự khi nào cần lý sự thôi -P chống chế.
-Khổ nôĩ,lúc nào Phục cung~ “lý sự” được hết,thế mới phiền.
-Thôi,nói vậy chứ cho P đi luôn.Bao giờ đi Trường?-Chị H hỏi.
-tuỳ.
-Ði sớm thích hơn,hay là mình chuẩn bị đi ngay nhé.
-Ðã bảo tuỳ 2 bà chị thôi,Trường này bao giờ cung~ chấp hành ý kiến.
-Xạo…..
-Chưa chi dã gán ng ta tiếng xạo.Rồi chị sẽ thấy,co được 1 thằng em như Trường này kô phải dễ đâu – T cười khúc khắc,vẻ đắc ý.
Khoảng 20 phút sau,Trúc ngồi bên cạnh T ở băng trước,chị H va P ngồi băng sau.Chiếc TOYOTA gắn máy lạnh màu rêu non nhẹ nhang lướt trên con đường đồi xuống phố biển.Trường vừa lái xe,vừa háy mắt Trúc:
-Lái xe như vậy được chứ,bà chị thân yêu
-Ðược,nhung8 phải cẩn thận -Trúc đáp.
-1 câu dặn dò hơi thựa
-ko thừa đâu ông tướng ơi -Chị H đập vào vai Trường nói -Cậu nên nhớ là đang chở trên xe 2 ng đang rất yêu đời.
-Bộ em lọt sổ sao? -P thắc mắc.
-Em tuy là ng thứ 3,nhưng còn nhỏ,ko tính
-Sao lại ko tính?
-Còn nhỏ,chua8 xứng đáng được tính chứ sao -Trúc cười.
-Ớ đời,ko nên phân biệt như vậy,còn nhỏ,nhưng em cung~ là 1 con ng,1 nhân vật chứ bộ.
-Rồi,bắt đầu lý sự nưã – Chị Huyền háy mắt cười giòn.
-Ko lý sự để chị T bắt nạt hoài sao.
-Bây giờ đi đâu trước tiên đây – Trường lớn tiếng hỏi.
-Ra chợ ăn sáng -Chị H nói
-Nghe thiệt là…..Khoẻ cái bụng -P cười lỏn lẻn, khoái chí.
-Sáng nào cung~ ăn,lau lâ nhịn 1 bưã ddi -Trúc nói.
-Thôi chắc là phải ăn sáng,hồi hôm xỉn quá về em ngú luôn có ăn uống gì đâu.Bây giờ đói bụng,nhất là sau khi tập thể thao.
-Hoan hô “ông ” Trường.
P nhỏ tuổi hơn T,nhưng vai lớn,kêu T bằng anh thì ngượng,nhưng ko lẽ lại kêu tên trống ko,hoặc lên mặt gọi “em” xưng “anh” thì khó quá,cuối cùng P bèn gọi T bằng ” ông”ai muốn hiểu thế nào cung~ được. “Ông” vừa em út,vừa bạn bè,vừa ng lớn hơn mình.Trúc cung~ thấy vai trò của P thật khó xử,nên gật gù ra vẻ tán đồng ý kiến của P.
-Nhưng phải chọn quán nào đừng có ồn ào quá,O8/ ngoài này hinh ` như ng ta thiên sự ồn ào.
-Thành phố biển mà chị. Biển vốn đã ồn ào rồi.Trường đáp.
-Biến là sự trầm lặng chứ -Trúc caĩ – Thành phố biển lẽ ra phải êm đềm.
Nói xong Trường nhấn ga cho chiếc xe chồm lên và lướt như bay trên đường hướng về trung tâm t.phố.Trúc hét lên khi Trường vừa quẹo cua:
-Từ từ thôi,đừng chạy ẩu wá.
-Chị cứ yên tâm,em lái xe an toàn trên xa lộ
-An toàn cái con khỉ,làm ng ta đứng tim từng phút từng giây. -Chị H vừa thở gấp vừa nói.
-ko bằng lái mà còn chạy ẩu,chậm lại đi ông tướng ơi.
-lên xe mà chạy chậm là dở -Trường cười.
-Chị bị đau tim mà…
Trúc nói gần như năn nỉ.T cười cười:
-Thà chị nói như vậy còn có lý.
Chiếc TOYOTA màu rêu non từ từ chạy chậm lại với tốc độ bình thường.Trúc cung~ lấy lại được bình tinh~,cô nhìn T và ngạc nhiên thấy cậu ta vân tỉnh bơ như ko có việc gì xảy ra.Phải công nhận T lái xe rất tự tin,và có lẽ Trường ko nói dối,cậu ta lái xa nhiều lần và chắc chắn ko phải ở tốc độ như thế này.
-Trường lấy xe lái đi chơi ko sợ chú Hiển la sao / -Chị H hỏi.
-ko bao giờ.
-Sao thế?
-Vì em lớn rồi.
-Nhưng xe của chú ấy chứ bộ.
-Xe này ổng ít đi lắm,để ớ nhà thường xuyên và gần như là cho bà già muốn đi đâu thì đi.Có em lấy xe chở mấy thằng bạn đi Long Hải chơi mấy ngày liền,có sao đâu. Còn hôm này dĩ nhiên là chẳng có vấn đề gì khiến chị lo, trước khi đi làm ba em đã dặn kỹ phải đưa 2 bà chị đi chơi.
-Lỡ gặp cảnh sát giao thông phạt thì sảo
Trường cười giòn,nói lớn:
-Em quen hết trơn,chị đừng lo.
-Quỷ thật
Xe đã vào t.phố,Trúc ngồi nhìn ra 2 bên đường và chơt,. nhận ra khung cảnh khác biê. với SG.Ở đây t.phố ko có nhiều cây,hầu hết nhưng~ daỹ nhà 2 bên đường đều có lối kiến trúc theo kiểu Mỹ,phố sá sầm uất,nhưng~ con đường rộng thêng thang,gió biển thối vào cuốn nhưng~ cái lá chết bay trong nắg. Hiếm hoi ở 1 góc đuoờng,Trúc bàng hoàng nhận ra cái màu đỏ của tàn phượng già như xoè lửa trong khoảng trơi1 xanh.Chỉ khi ấy Trúc mới thực sự nhớ mua hè,còn ko khí ở trong t.phố thì thuộc vào 1 thời tiết khác,bang~ lang~ như chớm vào đầu thu.
-Ðẹp quá -Chị H nói
-Cái gì đẹp? -Trường quay lại hỏi
-Phố xá đẹp,khung cảnh đep.
-Cây phuoợng ớ góc đường vừa rồi đẹp hơn hết – Trúc cười.
Trường cho xe tắp vào lề,đậu trucớ cửa quán ăn.Ðó là 1 quán bán cơm tâm đặc biệt cúa VT. Giờ này quán dông khách nhung8 ko ồn ào.Phục khịt khịt muĩ trước mùi thịt nướng bay ra thơm phức. Nó cười hỏi Trường:
-ông Trường ơi,ớ đây ng ta nướng thịt làm sao thơm ác ôn thiên địa vậy?
-làm sao mà biếtđược.
-Thế mà ông cung~ khoe là “thố địa ” xứ VT. Ko biêt” mình phải tìm hiểu chứ?
-Ðược rồi “ông” vào trong đó ăn đi và tìm hiểu
-Ong mà vào SG,tôi sẽ dân~ ông đi ăn cơm ” Bà cả dọi “. Ngon, rẻ,bố….
Trúc thấy cần thiết phái tốp bớt miệng nhóc P lại kẻo nó ba hoa trước đám đông đến phát ngượng mất. Do đó,T thụi nhẹ vào lưng P 1 cái gầm gừ:
-Tốp bớt lại ông tướng.
Trường đưa 3 chị em Trúc vào tìm bàn ngồi.Ðặc biệt quán ăn này kê toàn nhưng~ cái bàn thấp, bàn kê cá ngoài sân nhà dưới góc nhãn.ChỦ quán là 1 ng đàn bà phục phịch,nhung8 mấy cô con gái thon thá,xinh đẹp. có lẽ T rất thân với gia đình chủ quán,nên khi vừa ngồi xuống,1 cô gái tiến lại cười với T và liếng thoắng hỏi:
-lâu quá ko thấy anh T ghé đây chơi.
-ghé đây ăn chớ có gì đâu mà chơi.
-Bộ phải ăn uống mới ghé sao,mà em nhắc anh hoài.
-Thôi,cho cái gì ăn đi bé -Trường nghước mắt nhìn cô gái và nói:
-anh và các chị ăn gì?
-Bốn diã sườn 2 miếng thịt – Trường nói.
-Thôi,chị Trúc ko ăn thịt đâu.Bì được rồi.
-Ăn thịt sợ mập hay so mà cữ dữ vậy chị T / -Trường cười -Chị phải ăn cho mập thêm vài ký lô nưã dế mấy anh con trai VT nhảy xuống bien6? tự tử hêt; chơi.
-Sai lại tự tử? -Trúc hỏi
-Họ thất tình thì tự tử chứ sao.
-Trường thật vô duyên.
Cô gái mang 4 diã cơm theo yêu cầu cúa từng ng.Trường có vẻ đói nên ăn 1 lúc 2 diã cơm đầy. Phải công nhận là chủ quán này nấu cơm tấm ngon tuyệt,bình thường Trúc ít khi an9 cơm tấm và hình như cái món cô ngán nhất là ăn cơm tấm buổi sáng. Lúc naỹ Trúc định đòi T dân~ đi ăn phở nhưng nghĩ sao Trúc lại thôi.
-Cơm tấm ớ đây quả là ngọn Trúc thấy sao? Chị H ngậm cây tăm trong miệng hỏi Trúc.
Trúc gật đầu.Trường được 1 dịp tán dương thêm:
-ăn cơm tấm đây rồi sẽ kô thích an9 cơm tấm ớ đâu nưã hết.Nhưng đó ko phải là chuyện đặc biệt,điều đáng nói là 3 chị em con gái bà chủ quán.
-Cả ba cô đều xinh xắn hết chứ gì? -Chị H háy mắt trêu Trường.
-Xinh xắn là chuyện tức nhiên.Cả 3 cô đều học giỏi và nhất là nhảy đẹp hết cỡ.Ở VT,3 chị em con bà chủ quán nổi tiếng lắm đấy.
-Có trong ” băng” của Trường kỏ
-ko
-Sao lạ vậy? -Trúc ngạc nhiên hoi?.
-Vì Trường ko thích họ vào “băng”.
-Thôi ông tướng ơi,ko thích hay là “ko dám”.Vì “băng” của T ko vữa gì,gồm toàn nhưng~ tay “tướng cướp ” dữ tợn lắm,phải ko?
Bị Chị H nói đúng “tấy”. Trường đỏ mặt và khúc khắc cười.
-Tôi ko tin điều “ông” T vừa nói đâu -P bất ngờ lên tiếng.
-Sao lại ko tin? -Trúc hỏi
-Vì ng học giỏi ko bao giờ phung phí thì giờ vào nhừng chuyện tầm phào.3 cô gái nếu nhảy giỏi thì dứt khaót ko bao giờ học giỏi.
Trường cười phá lên:
-Ông anh… nhỏ bé của tôi ơi,ông lý sự nghe không ổn chút nào.Người ta học giỏi là 1 chuyện, còn đi chơi, du hí là 1 chuyện khác.
-Trong lớp tôi đứa nào ham chơi là học dở. Vậy thôi.
Trúc thấy nên chấm dứt màn “lý” sự ” ko nhằm chỗ của P nên lườm cậu em nói:
- Thôi,tốp P lại,đừng có “lý sự ” nữa.
-Nhưng em tức quá,phải cãi chứ.
Tội nghiệp cho cậu em của Trúc,vẻ mặt sừng sộ của cậu kô được ai tán đồng nên cung~ xịu xuống.P nói gì đó lùng bùng trong miệng nhưng cung~ đứng lên theo mọi ng ra xe khi Trường đã thanh toán tiền bữa ăn sáng.
-Cậu Trường lúc này làm mặt lạ với mẹ con tôi rồi nghen -Bà chủ quán nói theo khi Trường đã ngồi vào tay lái.
-Mai mốt sẽ ghé lại mời chị đi chơi.
Trường giơ tay lên chào và nói lớn. 3 chị em con bà chủ quán đưng” sau lưng mẹ ngó theo cười lúc Trường phóng xe chồm tới.-Bây giờ đi tìm quán uống cà phê nhé -T nói.
-Sao lúc naỹ ko uống ở quán đó luôn?-chị H hỏi.
-Chị H ddúng là ko có kinh nghiệm.Trường cười tiếp -thường quán bán thức ăn ko bao giờ có cà phê ngon.
-Trường nhậu chứ có uống cafe đâu mà ngon hay kô ngon – Trúc nói.
-Trường sẽ đứa chị tới 1 quán cafe “hết sẩy con cào cào “,chừng đó chị sẽ rút lại câu nói vừa rồi.
-Thử xem.
Trường lái xe đi 1 vòng phố,chay ngang qua chợ VT sực nhớ tới mấy đứa bạn dặn phải có quà xứ biển,Trúc kêu T dừng xe lại Trường hỏi:
-Làm gì mà dừng xe chỗ này?
-Vào chợ 1 chút.
-Chi?
-Chị mua quà tặng mấy nhỏ bạn cùng lớp.Về mà kô có quà VT tụi nó chửi chị chêt”.
-Thôi bưã khác đi bà chị thân mến. Chút nữa ra Thích CA Phật đài,chị muốn mua bao nhiêu quà kô có.Còn nếu muốn mua sắm ruôc” bà giáo Thảo hôm nào em sẽ đưa tận đến nhà, bảo đảm mua 1 gói tặng 1 gói kỷ niệm.
Trường ko chịu dừng xe cho Trúc vào mà lái đi thẳng.Chiếc TOYOTA màu rêu non nổi bật giưã dòng xe cộ ngược xuôi trên đường phố.Thỉnh thoảng Trường đưa tay lên vẫy chào 1 ng bạn lái xe Honda chạy ngang qua.Trúc để ý thấy mấy ng bạn của Trường dán mắt nhìn vào xe,có cảm tưởng là bị ng khác chú ý đến mình,Trúc đỏ mặt nhìn sang chỗ khác.Chị Huyền ko hiếu nghĩ gì,chỉ thấy im lặng nhìn thẳng ra phía trước,gương mặt chị vô tư lự quá. Vô tự lự đến ngạc nhiên.
-Tối nay có “tiết mục mới ” rồi -Trường nói
-Sao Trường biết?
-Mấy đứa bạn mới thông báo bằng..mật hiệu.
-Vẽchuyện -Trúc lườm.
-Chị ko hiếu nối đâu.Tụi này gặp nhau ngoài phố có nhưng~ dấu hiệu thông tin đặc biệt mà ng ngoài ko hiếu nối. Tụi nó khen hai bà chị “gồ ghề ” đấy -Trường cười.
-gồ ghề là gì? -chị H hỏi.
-Ðẹp ác ôn thiên địa.
-Ðừng có ba xạo.
-Có 2 bà chị xinh đẹp ngồi trên xe dạo phố,cung~ làm cho mình hanh~ diện với bạn bè.
Chị H phát lên vai T 1 cái mạnh.P thấy naỹ giờ chẳng ai nói gì với mình,bây giờ lên tiếng:
-Còn em bộ kô “gồ ghề ” sao!
-Nhỏ mà cung~ đòi “gồ ghề “.
Trúc vừa nói vừa cốc lên đầu cậu em 1 cái khiến nó rụt cổ lại cười khúc khích.
-Mai mốt ko được nói xen vào chuyện ng lớn.Nếu còn sẽ bị cốc đủ 100 cái -Trúc hăm doa.
-Chị cốc chả đau tí nào,có cốc 100 cái em cung~ ko ngán.
Quán cafe mà T đưa chị em Trúc tới tướng đâu trong thành phố,nào ngờ nó ớ tưốt dưới chân Thích ca Phật đài.Ngôi quán có tạm bợ dành cho du khách đi qua ghé lại trong phút giây rồi quên.
Trường chống chế:
-Vào đây uống nước lấy sức đế leo núi.
-Vậy mà T ba xạo,bảo là quán cafe “hết xấy con cào cào ” -Trúc lườm.
-ông tướng này nói phải trừ hao tới 80% -Chị H cười.
Tuy nhiên kô khí trong quán thât, vui vẻ. mấy chị em ko ai uống cafe mà gọ toàn nước ngọt.Xung quannh bàn của Trúc đám đông ồn ào như 1 cái chợ,phần lớn là nhưng~ cặp vợ chồng dắt díu theo con cái đi tham quan thắng cánh VT và ko đoàn nào bỏ qua khu Thích CA Phật đài.Trúc ngồi ngậm cái ống hút,hút từng ngụm nước mát lạnh và nhìn lên bức tượng to lớn màu trắng nối bật lên trên nền trời.Guong8 mặt đưc” Phật hiền từ,2 mắt nhắm lại trong giờ phút tham thiền.
Chị H bông~ hói:
-Trường có mang theo máy ánh kô, phải chụp vài “pô” kỷ niệm chứ.
-Chị khỏi lo, máy ảnh đem về đe6? trong xe.1 cuộn phim màu 36 tấm,tha hồ cho chị chụp.
-Nhưng từ dưới này ngó lên trên đó thấy xa quá,đi chắc ngất ngư.
Phục nhăn muĩ nói:
-Em có 1 bí quyết leo núi kô mệt
-Bí quyết gì,nói nghe xem.
-Chị đừng than mệt,mà vừa đi vừa nói lầm thầm trong miệng “ba tiếng khoẻ,khoẻ,khoẻ ” là y như rằng chị leo tới trời cung~ chẳng ăn thua gì.
-Cấu thần chú của P là câu thần chú dỏm -Trúc cười.
-Ko tin chị làm thử xem,chưa chi đã chê ng ta.
-Chị khỏi cần đọc thần chú cung~ leo được như thuoờng.
-Nào quí vị săn~ sàng chưa,ta đi thôi.
Trường đứng lên giục.3 chị em Trúc cung~ ddứng lên theo.Lúc đi ngang qua xe. Trường mớ cửa lấy chiếc máy ảnh để săn~ trong cốp quàng lên cố.
Trúc đùa:
-Mày có phim ko đó,hay cứ bấm lia lịa mà chắng được tấm ánh nào thì quê lắm.
-Yên chí,nguyên 1 cuộn phim,chưa chụp.
Và để chứng tỏ cho lời nói của mình.Trường yêu cầu 3 chị em Trúc đứng lại trước 1 quầy bán quà lưu niệm đế chụp 1 tấm.
Chị Huyền giẩy nấy:
-Ko có chụp 3 ng,xui lắm.
-vậy nhóc P xê ra -Trúc nói.
-Em cung~ phải được chụp với chứ.
-Nhóc chụp 1 mình đi,để chị và chị H chụp chung 1 tấm trước.
Trúc và chị Huyền đứng sát vào nhau theo sự đạo diên~ của Trường,cậu ta cầm máy ảnhngắm nghía theo mọi góc độ và khi đã ứng ý liền nói:
-chuẩn bị chup nghen, chú ý,bà Trúc cười hở 10 cái răng cho vui vẻ đi chứ.Chụp hình mà đôi mắt buồn rười rượi vậy?
-Vô duyên,chụp lẹ đi đừng có vẻ chuyện -Trúc ngượng ngùng nói.
-Từ từ chụp,ảnh mới đẹp.
Cuối cùng thì cung~ được 1 tấm ảnh.Trúc phân vân ko biết trong ảnh mình như thế nào,khi Truoờng chụp vẻ mặt cô có tươi vui ko, hay đôi mắt “buồn rười rượi ” như T nói. Nhóc P đòi Trường chụp cho nó ba bốn tấm.P có vẻ khoái chụp ảnh nên cứ nhảy choi choi qua nhưng~ bậc thang để lên dốc và chọn cảnh đẹp để chụp hình.Trúc đi phía sau chị H, đường càng lên cao càng thấm mệt.Ở đây Trúc có thế nhìn thấy cả 1 khoảng không gian rộng trái ra trên màu cây và dưới đó là màu nước biến xanh rờn.Tiếng sóng biển xanh rì rào vọng tới thoạt đầu nghe như gió.Trúc ngạc nhiên vì ở đây có rất nhiều chim,chúng nhảy chuyền trong các cành lá rậm rì và cất tiếng hót ríu ran như gọi nhau.Ko khí trên cao mát lạnh,trong lành và như có trộn lân~ hương hoa.Trúc hít dài 1 hơi,thở ra nhẹ nhàng và có cảm tưởng như ng mình nhẹ đi, sắp bay được như 1 cánh chim.
-Mệt quá,ngồi đây nghỉ 1 chút.
Chị Huyền vừa thở ra vừa ngồi xuống 1 táng đá lớn,nhẵn bóng.Trúc ngồi xuống cạnh chị và nheo mắt nhìn lên 1 tán cây,cô bắt gặp nhưng~ cái hoa vàng phơi phới như vừa nở tung trong nắng.
-Ðọc thần chú đi rồi sẽ thấy hết mệt.
P đứng ở trên cao gọi xuống,nhưng Trúc và chị H làm lơ, coi như ko nghe thấy gì hết.Trong khi đó Trường cầm máy ảnh ngắm nghía,cậu ta đang trọn vị trí thích hợp đế chụp cho chị H và T 1 tấm ảnh nưã.
-Tấm này thì ko chê vào đâu được -Trường tự khen mình với vẻ hanh~ diện.
-Thôi ko chụp nưã đâu.
Chị H đứng lên,tiếp tục leo lên nhưng~ bậc thang đá xanh để đi dần lên đỉnh núi.Trúc nheo mắt nhìn ánh nắng xuyen qua kẽ lá rọi xuống thành nhưng~ quầng sánh đẹp mắt.Nếu mình có được ngồi nhà trên núi này nhỉ? Trúc mỉm cười cho ý nghĩ của riêng mình.
-len trên này đẹp lắm Trúc ơi….
Chị H đứng trên cao gọi vọng xuống,bàn tay chị đưa lên vâỹ Trúc,tiếng nói chị như vọng vang trong đá.Trúc mỉm cười,lắc đầu:
-ko lên cao nuã đâu,mệt rồi -Trúc đáp lớn.
-Cái gì? -Chị H hói lớn.
-Chị ko nghe gì hết sao? -Trúc hỏi lại
-Cái gì?
Lần này thì Trúc cười lớn,đúng là cuộc đối thoại giưã 2 ng lang~ tai,ko ai hiểu ai muốn nói gì.Trúc đành phải rời chô ngồi mà nếu chỉ ngã lưng nằm xuống chút xíu thôi. Trúc sẽ ko cương~ lại được giấc ngủ kéo tới.Cô sẽ ngủ trong tiếng gió ru rì rào và tiếng sóng biển êm ái bay trong ko gian.1 giấc ngủ như vậy thì hạnh phúc biết bao?
-Ði nối ko,Trường dìu chị đi – T cười đưa tay nắm Trúc.
-Í,đừng có nắm tay ng ta -Trúc kêu lên.
-Chị đi ko nổi mà.
-Nổi
-Thì đi xem?
Trúc đưa tay lên vén mái tóc qua 1 bên,cắn mới bước lên nhưng~ bậc đá xanh,mồ hôi Trúc rịn ra trán,nhưng cô cố gắng bước lên.P đứng đâu đấy trong bóng cây ném ra nhung~ loì trêu chọc cho Trúc phải phát cười,nhưng Trúc im lặng,tập trung cho nhưng~ bước chân của mình.Khoảng cách giưã chị H và T ngắn dần.Cuối cùng thì Trúc cung~ tơi” được chỗ chị H ngồi.Cô thở ra 1 hơi dài,mệt ngất.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: