truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 18 Tàn Diệt Gian đồ, Băng Đài Quyết Đấu 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đã một lần chịu thiệt nên Cái Phúc Thiên không dám cận công bức kích, lão chỉ múa tít đại đao phòng thân và thầm nghĩ:

- “Chỉ cần băng kiếm của ngươi va vào đại đao của ta thì băng kiếm phải gãy, tuyệt chiêu ảo kiếm cũng hết đường sử xuất.”.

Dường như Vân Long cũng biết suy nghĩ của đối phương nên lão hơi chồm người về phía trước, hữu thủ vươn dài ra xuất một chiêu Bạch hồn quán nhật đâm vào vòng đao quang của đối phương.

Cái Phúc Thiên nộ khí mắng thầm:

- “Ngươi cũng khinh thường ta quá đấy!”.

Lão lật mạnh đại đao chém vào băng kiếm. Lần này thì đao – kiếm đã va vào nhau!

Nhưng kỳ quái là băng kiếm không bị gãy mà trong chớp mắt đó Cái Phúc Thiên chợt cảm thấy có một luồng lãnh khí xâm nhập vào tâm chưởng, khiến lão bất giác phải rùng mình. Cái Phúc Thiên chưa kịp định thần thì mũi của băng kiếm đã điểm tới huyệt Dũ khí, nơi bụng của lão rồi. Cái Phúc Thiên cả kinh, lão suy nghĩ chớp nhoáng và ngã người ra băng đài thì đã thấy Tề Cẩn Minh bạt kiếm thủ bên dưới, lão vội vàng phập đại đao vào tảng băng trụ thân lại rồi bò lên trên.

Tuy thoát sinh từ cõi chết và vẫn ở trên băng đài nhưng Cái Phúc Thiên đã toát mồ hôi lạnh toàn thân. Băng kiếm của Thượng Quan Vân Long ngắn lại mấy tấc, trên trán lão cũng lấm tấm mồ hôi.

Nguyên lão thi triển kiếm pháp khinh linh ảo diệu nên băng kiếm chỉ khẽ chạm vào đao rồi trượt đi. Nhưng lực đạo trên đao của Cái Phúc Thiên cũng khá trầm hùng, mà sát sinh nhiệt, dù băng cứng nhưng cũng không thể không tan đi ít nhiều.

Giữa lúc Cái Phúc Thiên chưa định thân trở lại thì băng kiếm của Vân Long đã điểm tới, Cái Phúc Thiên chỉ thấy trước mắt lóe lên hàng ngàn bóng kiếm quang, nhất thời hổ khẩu tê buốt, đại đao tự động rời tay bay đi.

Thượng Quan Vân Long đã thi triển công phu cách vật truyền công, dù lão chỉ còn ba phần công lực nhưng cũng đủ sử xuất huyền công qua băng kiếm rồi truyền vào thân thể đối phương. Hàn khí trên băng đài đã cực lạnh, Vân Long vận huyền công lên băng kiếm làm cho khí hàn tăng gấp bội, trong thế xuất kỳ bất ý Cái Phúc Thiên không kịp đề phòng thì làm sao không khỏi rơi đao?

Lão thấy tình thế không xong, băng kiếm của đối phương vẫn tiếp tục phi vũ trước mắt, muốn thoát cũng không thoát được nên buột miệng kêu lên:

- Đại ca, đệ … đệ biết sai rồi, đại ca … đại ca …

Lão chưa nói hết câu thì hàn khí đã nhập khẩu khiến cho lưỡi cứng đơ.

Thượng Quan Vân Long chỉ khẽ điểm băng kiếm vào song cước của Cái Phúc Thiên, thế là toàn thân của lão ta như pho tượng ngã xuống băng đài.

Vân Long đứng lên, nói:

- Biết sai là tốt rồi. Tề đại hiệp, để cho hắn đi đi!

Phi Phụng kêu lên:

- Phụ thân, lão ta phản bội người mà người còn tha cho lão sao?

Vân Long chậm rãi nói:

- Bây giờ thì hắn phản bội ta, nhưng lúc đầu khi kết bái thì đích thực là hắn xem ta như huynh trưởng.

Tề Cẩn Minh nói:

- Thượng Quan tiên sinh, tuy ngài muốn tha cho hắn nhưng đáng tiếc là hắn chỉ có thể đi vào quỷ môn quan thôi!

Công lực còn lại của Cái Phúc Thiên đã không đủ chống lại khí hàn, vả lại khi lão lăn từ băng đài xuống thì đã sớm hồn xiêu phách tán thì làm sao có thể vận công kháng hàn? Lúc này thân thể của Cái Phúc Thiên đang dần dần đông cứng lại như băng.

Chín đầu lĩnh còn lại thấy Cái Phúc Thiên đã bị trừ diệt thì lập tức quỳ xuống khẩn cầu tông chủ tha tội.

Thượng Quan Vân Long vận công phá vỡ băng kiếm tung lên không thành những hoa tuyết rơi lả tả rồi nói:

- Ảo kiếm đã ảo diệt, từ nay về sau không còn ảo kiếm hữu hình, ảo kiếm chỉ có thể tồn tại trong tâm thôi. Các ngươi đã bất phục linh kỳ thì ta cũng không thể miễn cưỡng các ngươi nữa. Các ngươi đứng lên cả đi!

Chín đầu lĩnh cùng nói:

- Đa tạ lòng nhân từ của tông chủ, dù ảo kiếm hữu hình không còn nhưng ảo kiếm vẫn luôn tồn tại trong lòng bọn thuộc hạ. Bọn thuộc hạ cam nguyện tôn phụng linh kỳ như trước.

Vân Long nói:

- Nói rất hay, các ngươi ghi nhớ ảo kiếm trong tâm là tốt rồi. Các ngươi có thể ra đi!

Chín đầu lĩnh lập tức tạ ơn rồi trở về nơi cát cứ của mình, nhưng Thượng Quan Vân Long vẫn không thể tự xuống khỏi băng đài được. Còn Tề Yến Nhiên vẫn ngồi yên, không đủ khí lực đứng lên, lão nói:

- Thượng Quan lão đệ, ta đã trách lầm ngươi rồi, xin ngươi hãy nhận lời xin lỗi của ta.

Thượng Quan Vân Long vội nói:

- Bất tất phải như vậy!

Giọng của lão còn yếu ớt khó nghe hơn cả Tề Yến Nhiên.

Tề Cẩn Minh kinh ngạc, thầm nghĩ:

- “Bọn họ thọ thương không nhẹ, gia phụ tuổi cao nên càng đáng lo ngại hơn. Nhưng Thượng Quan Vân Long còn ở trên băng đài, ta phải đỡ lão ta xuống trước mới được.”.

Nghĩ đoạn Tề Cẩn Minh liền bước đến cạnh băng đài, nhưng không ngờ lúc đó Vân Long nhặt một mảnh tuyết kẹp vào hai ngón tay búng thẳng về phía Tề Cẩn Minh. Lão sử dụng công phu Đạn chỉ thần công nên mảnh tuyết bay đi khá uy mãnh kèm theo tiếng gió vù vù. Cùng lúc Vân Long thản nhiên nói:

- Ta và các hạ giao dịch công bằng, các hạ không nợ ân tình gì với ta nên ta cũng không muốn mang nợ với các hạ.

Tề Cẩn Minh chợt động tâm niệm, lão vung thủ bắt mảnh tuyết rồi lập tức quay trở lại cạnh phụ thân. Ngay lúc đó thì Vân Long loạng choạng mấy bước rồi ngã nhào xuống băng đài. Phi Phụng và Thiên Nguyên vội vàng chạy đến đỡ, nhưng Vân Long chỉ dựa vào nữ nhi của lão, đồng thời đẩy Vệ Thiên Nguyên ra và quát:

- Tránh ra!

Phi Phụng ngạc nhiên kêu lên:

- Phụ thân …

Vân Long nghiêm túc nói:

- Nếu ngươi muốn gần gũi với tiểu tử này thì ngươi cũng tránh ra đi!

Tề Yến Nhiên kêu lên:

- Vân Long, ngươi tức giận ta thì không sai, nhưng chuyện này không quan hệ gì đến Vệ Thiên Nguyên.

Nói đoạn lão muốn đứng lên nhưng lực bất tòng tâm nên lại ngồi xuống.

Thượng Quan Vân Long không trả lời, chẳng biết do lão chưa nguôi giận hay là đã không còn khí lực để trả lời.

Vệ Thiên Nguyên vô cùng ngượng ngùng. Phi Phụng vội nháy mắt với chàng một cái, ngầm thị ý rằng hãy đợi phụ thân nàng bình tâm rồi sẽ nói. Thiên Nguyên cũng đành quay lại bên Tề Yến Nhiên, lúc này Tề Cẩn Minh đang cứu trị cho phụ thân lão. Tề Cẩn Minh nắm chặt hai tay phụ thân và cảm thấy tay của phụ thân đã lạnh như băng. Tề Yến Nhiên tuy không thọ thương nặng hơn Vân Long là mấy nhưng do tuổi cao khí nhược nên không thể chống chọi với hàn khí buốt xương. Vả lại lão không biết Nghịch vận chân khí, mà dù có ngoại lực trợ giúp thì cũng khó lòng ngưng tập chân khí một cách nhanh chóng. Tề Cẩn Minh kiểm tra kinh mạch của phụ thân và bất giác thầm kinh hãi không thôi.

Mảnh tuyết mà Vân Long búng vào tay lão, lúc này đã tan ra, theo đó là một viên dược hoàn được dấu bên trong. Tề Cẩn Minh chuyển kinh hãi thành vui mừng, giờ đây lão mới hiểu ý nghĩa câu “giao dịch công bằng” của Thượng Quan Vân Long.

Chợt Tề Yến Nhiên nói:

- Có lẽ ta không xong rồi, chỉ đáng tiếc là Thiên Nguyên …

Vừa mở miệng nói thì hàn khí nhập vào, Tề Yến Nhiên dần mất thần khí nên chỉ nói được nửa câu.

Nhưng chuyện hôn mê của lão chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, trong lúc hôn mê bỗng nhiên lão cảm thấy trong yết hầu như có một vật gì chạy xuống. Theo đó từ đan điền có một luồng khí nóng lan tỏa khắp cả châu thân và lão nhanh chóng bừng tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại thì lão cảm thấy mùi hương dược kỳ dị vẫn còn phảng phất trong miệng.

Tề Yến Nhiên chau mày, nói:

- Bình sinh ta chưa từng thọ ân người, ngươi chưa được ta cho phép tại sao lại nhận dược vật của người?

Tề Cẩn Minh nói:

- Bẩm phụ thân, dược hoàn này không thỉnh cầu mà có.

Tề Yến Nhiên nói:

- Rõ ràng đây là Dương Hòa Đan của Thượng Quan thế gia, lẽ nào ngươi cũng luyện được loại dược hoàn này?

Tề Cẩn Minh nói:

- Dược hoàn này là do hài nhi trao đổi với người ta.

Tề Yến Nhiên trầm ngâm một lát rồi nói:

- Vân Long nói là thực hiện một cuộc trao đổi công bằng với ngươi, vậy rốt cuộc là chuyện gì?

Tề Cẩn Minh nói:

- Thực ra cuộc giao dịch này là do Quyên Quyên thực hiện với lão ta. Nhưng hiện giờ Quyên Quyên và hài nhi đã kết thành …

Tề Yến Nhiên nói:

- Chuyện của ngươi và Tiêu cô nương để nói sau, bây giờ ta chỉ muốn biết chân tướng sự việc.

Lão đã biết Tề Cẩn Minh muốn nói gì nhưng lão không muốn thừa nhận Tiêu Quyên Quyên là con dâu.

Tề Cẩn Minh nói:

- Thượng Quan Vân Long giúp hài nhi hồi phục võ công, Quyên Quyên giúp nữ nhi của lão ta một việc.

Tề Yến Nhiên truy vấn:

- Tiêu cô nương giúp Thượng Quan cô nương việc gì mà có thể gọi là giao dịch công bằng với việc Vân Long giúp ngươi hồi phục võ công.

Tề Cẩn Minh liếc nhìn qua Tiêu Quyên Quyên và nói:

- Quyên Quyên, nàng nói cho phụ thân nghe đi!

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Thiếp không dám kể công …

Vệ Thiên Nguyên đỡ lời:

- Thúc mẫu không nói thì đồ nhi nói thay cho.

Chàng ngừng một lát rồi nói tiếp:

- Gia gia, kỳ thực cuộc giao dịch này là vì đồ tôn. Sư thúc và đồ tôn đều bị hiềm nghi trong vụ án tiền chưởng môn phái Hoa Sơn bị hại. Thượng Quan cô nương vì muốn rửa sạch hiềm nghi cho đồ tôn nên đành thỉnh cầu thúc mẫu giúp đỡ.

Tề Yến Nhiên truy vấn:

- Tại sao phải nhờ Tiêu cô nương giúp đỡ?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Hung thủ thực sự là yêu nhân của Bạch Đà Sơn, yên nhân này mai danh ẩn tánh, giả trang thành kẻ ngơ ngẩn để làm người phục dịch cho Thiên Quyền đạo trưởng và chờ thời cơ ám hại Thiên Quyền đạo trưởng. Phái Hoa Sơn cũng có nội gian cấu kết với yêu nhân kia.

Gia gia, đồ tôn không nói thì người cũng biết, thúc mẫu và phu nhân của Bạch Đà Sơn chủ là tỷ muội song sinh, vì chuyện của đồ tôn mà thúc mẫu không tiếc dùng độc dược mà ngay cả tỷ tỷ của bà ta cũng không thể giải để hạ độc ngoại thích của mình. Sau đó thúc mẫu dùng thuốc giải để trao đổi mật thư giữa nội gian của phái Hoa Sơn và Bạch Đà Sơn chủ.

Tề Cẩn Minh nói:

- Phụ thân, cô ta vì hài tử mà không tiếc việc chống lại tỷ tỷ của mình, người có thể tha thứ cho cô ta không?

Tề Yến Nhiên nhìn qua Ngân Hồ rồi nói:

loading...

- Quả nhiên không phải là ngươi, ta trách lầm ngươi rồi.

Tiêu Quyên Quyên chẳng hiểu gì cả nên nói:

- Lão gia, tiểu nữ biết mình không xứng đáng là con dâu của Tề gia …

Tề Yến Nhiên cắt lời, nói:

- Ta không biết ngươi đã làm những gì, chỉ bằng chuyện Minh nhi vừa nói thì hai người thân nhất của ta đã chịu đại ân của ngươi rồi. Ta làm sao có thể không nhận ngươi làm con dâu?

Tiêu Quyên Quyên vui mừng nói:

- Lão gia nặng lời rồi, tiểu nữ và Tề Cẩn Minh là phu thê, đạo phu thê là họa phúc cùng có nhau, huống hồ võ công của Tề Cẩn Minh là vì tiểu nữ mà bị phế. Còn đối với việc Vệ Thiên Nguyên thì người giúp hắn là Thượng Quan cô nương.

Lúc này Phi Phụng đã đỡ phụ thân nàng xuống băng đài, Vân Long sau khi điều tức vận khí đã đi lại được rồi.

Tề Yến Nhiên nói:

- Nguyên nhi, ngươi qua đó thay ta tạ lễ!

Vân Long lớn tiếng nói:

- Vệ Thiên Nguyên, ngươi tránh xa ta ra! Kể từ hôm nay, ta không cho phép ngươi gần gũi với nhi nữ của ta.

Phi Phụng kêu lên:

- Phụ thân, chàng đâu có đắc tội với người …

Vân Long nói:

- Ngươi là nhi nữ của ta thì nên nghe lời ta. Từ nay trở đi, không cho phép ngươi gặp Vệ Thiên Nguyên nữa.

Tề Yến Nhiên nói:

- Sao lại khổ thế, bọn chúng đã tâm đầu ý hợp thì cứ để …

Vân Long cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Phụ tử các vị vẫn là khách nhân của tại hạ. Nhưng đồ tôn của tiền bối, xin lượng thứ là tại hạ không thể tiếp đãi hắn. Như vậy mới tránh được chuyện thiên hạ sẽ nói rằng tại hạ dùng thiên phương bách kế để gả Phụng nhi cho hắn!

Phi Phụng nghe phụ thân nói vậy nên không tiện kêu Vệ Thiên Nguyên lại, nàng đành nhanh chóng đưa phụ thân hạ sơn.

Tề Yến Nhiên thở dài, nói:

- Cũng tại ta nói sai lời mà ra cả, nhưng không ngờ Vân Long lại cố chấp như thế.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Lão nhân gia cứ yên tâm, tiểu nữ thấy lão ta chẳng qua là nóng giận nhất thời mà thôi.

Theo tiểu nữ biết thì lão rất muốn gả Phi Phụng cho Thiên Nguyên. Đợi qua vài ngày lão nguôi giận thì tiểu nữ sẽ có cách thay người hoá giải.

Tề Yến Nhiên bế mục tĩnh dưỡng, lão không nói nữa. Vì niên kỷ quá cao, nguyên khí đại hao tổn nên dù đã uống Dương Hòa Đan và có thể chống hàn khí nhưng căn bản vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Tề Cẩn Minh phải cõng phụ thân hạ sơn. Vệ Thiên Nguyên và Tiêu Quyên Quyên theo sau.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Thiên Nguyên, ngươi chớ nôn nóng. Ta chỉ muốn hỏi, ngươi có thật lòng yêu Thượng Quan cô nương không? Đừng ngại, cứ trả lời ta đi.

Vệ Thiên Nguyên không lên tiếng nhưng chàng khẽ gật đầu. Tiêu Quyên Quyên nói tiếp:

- Bất luận cô ta đã làm chuyện gì thì ngươi cũng chung thủy với cô ta chứ?

Vệ Thiên Nguyên chợt động lòng, nghĩ:

- “Trước đây Phi Phụng cũng từng hỏi ta như vậy, lẽ nào nàng từng làm chuyện sai trái mà còn giấu ta?”.

Dường như Tiêu Quyên Quyên hiểu được tâm tư của chàng, bà nói:

- Ngươi chớ đoán mò, ta chỉ giả dụ thôi, giả dụ cô ta làm chuyện có lỗi với ngươi thì ngươi sẽ thế nào?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Cô ta từng hai lần cứu mạng đồ nhi, dù cô ta làm việc gì sai trái thì đồ nhi cũng không thể trách cô ta.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Vậy thì ta yên tâm rồi.

Vệ Thiên Nguyên cảm thấy kỳ quái, nói:

- Vì duyên cớ gì mà khiến thúc mẫu lo lắng cho đồ nhi?

Tiêu Quyên Quyên chậm rãi nói:

- Chẳng có duyên cớ gì đặc biệt. Chẳng qua là ta và Phi Phụng khi vị tương đồng nên hy vọng cô ta không gặp phải vận mệnh như ta. Đúng vậy, hiện tại ta là thúc mẫu của ngươi nhưng có lẽ ngươi cũng biết là ta đã trải qua quá nhiều sóng gió, danh phận này đâu phải dễ dàng có được.

Vệ Thiên Nguyên đã hiểu ý của bà ta, trước đây bà ta từng bị mắng là yêu phụ mà Phi Phụng cũng bị nguyền rủa là yêu nữ. Tuy nhiên, trong lòng chàng vẫn không cho là như vậy, chàng cảm thấy yêu nữ và yêu phụ không đánh đồng mà luận được. Vì Tiêu Quyên Quyên đích thực từng làm những chuyện bại hoại, trước đây thiên hạ mắng bà ta là yêu phụ cũng không có gì là oan uổng. Còn Phi Phụng bị nguyền rủa là yêu nữ chẳng qua là do cừu gia của phụ thân nàng gán ghép cho nàng mà thôi.

Nghĩ vậy nhưng chàng không thể nói những lời này trước mặt Tiêu Quyên Quyên, chàng đành mỉm cười rồi nói:

- Võ công thì đồ nhi không bằng phân nửa sư thúc nhưng chuyện thế này thì đồ nhi tin tưởng có thể hơn sư thúc.

Tiêu Quyên Quyên hỏi:

- Chuyện thế này là thế nào?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Dù trải qua bao nhiêu sóng gió thì sư thúc vẫn không rời xa thúc mẫu. Đồ nhi đối với Phi Phụng cũng y như vậy.

Tiêu Quyên Quyên cười tươi như hoa, nói:

- Ngươi rất đáng được ta chúc mừng, nhưng ta không muốn các ngươi phải chịu nhiều sóng gió như bọn ta.

Nói đoạn bà thầm nghĩ:

- “Ngươi đâu biết là sư thúc ngươi đã từng muốn bỏ rơi ta. Ta chỉ mong hoài niệm của ngươi về Khương Tuyết Quân không thâm sâu như sư thúc ngươi hoài niệm về tiền thê của lão. Ôi, chuyện của Khương Tuyết Quân tạm thời không nên nói với hắn.”.

Phi Phụng từng nhờ Tiêu Quyên Quyên là khi nào thích hợp thì nói với Vệ Thiên Nguyên biết về chân tướng cái chết của Khương Tuyết Quân. Vừa rồi suýt chút nữa bà ta đã nói ra.

Vệ Thiên Nguyên thấy Quyên Quyên trầm tư thì liền hỏi:

- Thúc mẫu, người đang nghĩ gì vậy?

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Không có gì, ta đã yên tâm rồi thì ngươi cũng có thể yên tâm.

- Đồ nhi yên tâm cái gì?

- Ta đã biết tâm sự của Thượng Quan cô nương, quan trọng là ở bản thân ngươi đấy. Chỉ cần ngươi tự vấn là yêu thương cô ta thật thì ngươi có thể yên tâm rồi. Cô ta quyết không thể rời xa ngươi đâu.

- Nhưng phụ thân của cô ta …

- Chỉ cần các ngươi thật lòng thương nhau thì không ai có thể chia rẽ các ngươi. Huống hồ phụ thân của cô ta không có ý phân chia các ngươi.

- Nhưng không biết đến bao giờ lão mới nguôi giận?

- Điều đó còn phải chờ xem ngươi có thành tâm hay không?

- Đồ nhi nên làm thế nào?

- Hãy làm một chuyện mà hiện tại lão ta rất cần người khác làm thay lão.

Vệ Thiên Nguyên suy nghĩ một lát và chợt ngộ ra, chàng nói:

- Đồ nhi biết rồi! Chuyện lão cần nhất hiện giờ là có người giúp lão đối phó Bạch Đà Sơn chủ.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Trước mắt nguyên khí của lão bị tổn thương, muốn hồi phục bình thường trở lại thì tối thiểu cũng mất một hai tháng. Lão ta lại không muốn tiếp nhận sự giúp đỡ của phu phụ bọn ta, bọn ta có muốn trợ giúp thì cũng chỉ có thể ngầm trợ giúp thôi. Do vậy chuyện này chỉ có ngươi đứng ra thực hiện là thích hợp nhất. Tuy nhiên, không chỉ đơn thuần là đối phó.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Phải chăng thúc mẫu muốn nói là đồ nhi có thể trừ diệt Bạch Đà Sơn chủ?

- Đúng vậy, ngươi có dám không?

- Không giấu gì thúc mẫu, Bạch Đà Sơn chủ cũng là thù nhân của Khương Tuyết Quân, khi cô ta chết đồ nhi từng phát thệ là sẽ báo thù cho cô ta. Chỉ vì thời cơ chưa đến nên đành nhẫn nhục đến hôm nay. Đồ nhi vốn định liên thủ với Thượng Quan thế gia, nhưng bây giờ …

- Hiện tại có thể Thượng Quan cô nương không liên thủ với ngươi được, nhưng lúc này cũng chính là cơ hội có lợi. Bạch Đà Sơn chủ đã phái nhi tử của lão và hai thuộc hạ đắc lực nhất đến Côn Luân sơn là do rằng có Cái Phúc Thiên nội ứng ngoại hợp nên nhất định thành công. Ngươi có thể nhân cơ hội hai lão hộ pháp chưa trở về mà tức tốc đến Bạch Đà Sơn hạ thủ.

- Đồ nhi không sợ giao thủ với Bạch Đà Sơn chủ, mà chỉ sợ thương thế của gia gia …

- Ngươi yên tâm, thương thế của gia gia đã có sư thúc ngươi lo liệu. Lẽ ra tốt nhất là sư thúc ngươi ngầm trợ giúp cho ngươi, nhưng đáng tiếc lão không có thuật phân thân nên ngươi đành tự đi vậy. Ngươi có sợ quá đơn độc không?

Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:

- Đồ nhi hành sự xưa nay chỉ tự hỏi là có nên làm hay không thôi. Được, đồ nhi đi ngay bây giờ.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Cũng không cần vội trong nhất thời, ngày mai khởi hành cũng không muộn.

Vệ Thiên Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói:

- Đúng vậy, trước tiên phải vấn an gia gia rồi hãy tính.

Thật là:

“Ân trọng như sơn tình thâm tỉ hải.

Phụ thù vị báo bất vong sư thừa.”.

Tạm dịch:

“Ân nặng như núi tình sâu như bể.

Thù cha chưa trả không quên sư thừa.”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: