truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 07 Cảnh Hoán Tình Di, Hoài Mong Bạn Cũ 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Con người không tránh khỏi có lúc thất chí, huống hồ Vệ Thiên Nguyên lại mất tình nhân trong lúc thương thế giày vò thân thể. Hiện tại hàn độc trong người chàng đã tiêu tán nên âm quang trong lòng cũng mất đi. Chàng ngẩng đầu nhìn bầu trời trong sáng rồi cùng Phi Phụng bước vào cánh rừng. Vừa đi chàng vừa hỏi:

- Phi Phụng, ta có một chuyện không rõ, làm sao nàng có được viên đá đó? Hình như nàng biết lai lịch của nó thì phải?

Phi Phụng đáp:

- Trước khi xảy ra cuộc chiến ở Bí Ma Nhai, muội đã từng gặp Tuyết Quân tỷ tỷ!

Vệ Thiên Nguyên hỏi:

- Cô ta trao cho nàng à?

Phi Phụng gật đầu nói:

- Cô ta sợ không gặp được chàng nên bảo muội tìm cách giao viên đá này cho chàng.

Nhưng lai lịch của viên đá thì cô ta chưa nói cho muội biết. Ôi, nếu muội biết sớm thì muội đã hiểu tâm ý của cô ta và không thể thay cô ta làm chuyện này.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Cô ta trao Ương Thạch này cho ta là đã có ý ly biệt với ta rồi.

Phi Phụng nói tiếp:

- Muội vốn không biết nó có ý nghĩa gì, sau này chàng lấy ra viên đá giống như vậy và đặt lên bàn thờ rồi lẩm nhẩm khẩn cầu thì muội phán đoán đây là vật định tình giữa hai người.

Vệ Thiên Nguyên gượng cười, nói:

- Khi đó cô ta chỉ là một tiểu cô nương bảy tám tuổi, ta đặt tên cho hai viên đá này là Uyên Ương Thạch, đương thời lòng chỉ mong có thể được như đôi uyên ương vĩnh viễn không lìa nhau. Ôi, sợ rằng cũng chỉ có thể nói là nguyện vọng của hai đứa trẻ ngây thơ mà thôi.

Nói đến hai chữ định tình thì chỉ mong đến kiếp sau thôi.

Thượng Quan Phi Phụng trầm mặc không nói gì, thầm tự hỏi:

- “Chuyện này ta làm như vậy là đúng hay sai?”.

Hai người đi được một đoạn nữa thì Vệ Thiên Nguyên lại hỏi:

- Tuyết Quân cũng nói với nàng là ta thích uống Tùng Tử Tửu phải không?

Phi Phụng đáp:

- Tối hôm đó cô ta và muội đàm luận suốt đêm về những chuyện có quan hệ đến chàng.

Lúc thiếu thời chàng đưa cô ta lên núi hái hoa thế nào, bắt chim nhặt đá và những sự vật mà chàng thích, nàng đều nói cho muội biết.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Nàng mua được Tùng Tử Tửu ở chốn hoang sơn dã lãnh này thật là chuyện khiến ta khâm phục.

Phi Phụng mỉm cười, nói:

- Không phải như vậy, muội đi mời một vị sư phụ cất rượu có tiếng ở Tam Hà trấn cách đây năm mươi dặm đến một nông gia dưới chân núi để gia công điều chế. Cũng may là lão ta biết loại Tùng Tử Tửu này nên dù không có men ủ trước nhưng có thể thay thế bằng rượu trắng rồi phối chế hương liệu vào. Chàng cảm thấy thế nào, uống có ngon miệng không?

Vệ Thiên Nguyên như bị dẫn từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, chàng buột miệng nói:

- Cực kỳ cao minh, nếu không phải trong rượu có chút dược vị thì ta không sao phân biệt được. Phi Phụng, ta biết nàng thần thông quảng đại, làm một việc nhỏ này cũng đủ thấy là ghê gớm rồi.

Phi Phụng nói:

- Tất cả cũng chỉ vì mong chàng hồi phục, chàng còn oán trách muội nữa sao?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Đâu phải thế. Nàng vì ta mà lãng phí Bích Linh Đan bào chế từ Thiên Sơn Tuyết Liên, ta cảm kích nàng còn không hết nữa là.

Phi Phụng nói:

- Không cho phép chàng dùng hai chữ lãng phí đấy. Sinh mạng của chàng còn quý hơn ngàn vạn viên linh đan. Đừng nói là hai viên linh đan, chỉ cần là vật muội có thể lấy được là muội nguyện dùng nó để đổi lấy chàng.

Vệ Thiên Nguyên khẽ thở dài rồi nói:

- Ôi, ân tình của nàng đối với ta, e rằng kiếp này khó có thể báo đáp.

Nói xong câu này thì chàng lại trầm mặc không lên tiếng nữa.

Hai người đã đến rừng cây, Phi Phụng nói:

- Bây giờ chàng định đi đâu?

Vệ Thiên Nguyên không trả lời mà hỏi lại:

- Phi Phụng, xin nàng hãy cho ta biết, Tuyết Quân được mai táng ở nơi nào vậy?

Phi Phụng nói:

- Muội nghĩ hiện tại có lẽ cô ta vẫn còn trên đường đi, chưa được mai táng.

Vệ Thiên Nguyên ngạc nhiên nói:

- Tại sao lại đang trên đường đi?

Phi Phụng chậm rãi nói:

- Sở Thiên Thư tiếp nhận linh cữu cô ta rồi đưa về Dương Châu.

- Tại sao phải đưa về Dương Châu?

- Chàng quên là quê hương của Sở Thiên Thư ở Dương Châu sao? Hắn là sư huynh của Tuyết Quân tỷ tỷ mà phụ mẫu của Tuyết Quân tỷ tỷ đều đã quy tiên nên chẳng còn người thân nào khác. Sở Thiên Thư lo việc tang sự cho cô ta là chuyện đương nhiên rồi.

Vệ Thiên Nguyên chau mày không nói gì, Phi Phụng liền hỏi:

- Thế nào, chàng không thích để Sở Thiên Thư lo tang sự cho cô ta chăng?

Vệ Thiên Nguyên vẫn trầm mặc không nói, dường như chàng đang nghĩ đến tâm sư gì đó.

Thượng Quan Phi Phụng nói tiếp:

- Theo lý mà nói chàng và cô ta là lân cư cùng lớn lên từ nhỏ, còn Sở Thiên Thư và cô ta tuy có quan hệ đồng môn nhưng chỉ mới biết nhau từ năm ngoái. Tục ngữ nói viễn thân không bằng cận lân. Luận về quan hệ thì chàng và cô ta thâm sâu hơn, nhưng đáng tiếc là hai người chưa định danh phận phu thê.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Ta không phải muốn tranh dành phận với người khác. Sở Thiên Thư tự nguyện lo liệu tang sự cho cô ta cũng là chuyện tốt, ta không muốn tranh với hắn. Chỉ có điều phụ thân của cô ta an táng tại cố hương Lai Vu, do vậy ta cảm thấy cô ta và di cốt mẫu thân cô ta nên đưa về nguyên quán Lai Vu, để cô ta và phụ mẫu của mình được yên nghỉ một nơi.

Phi Phụng suy nghĩ một lát rồi nói:

- Nếu chàng không nhắc chuyện này thì suýt chút nữa muội quên nói với chàng một chuyện rồi.

- Là chuyện gì?

- Khương bá mẫu chết tại Lạc Dương, khi Tuyết Quân rời Lạc Dương thì đưa linh cữu của mẫu thân cô ta ký gửi tại nhà của Bào Sùng Nghĩa.

- Chuyện này ta đã biết.

- Bào Sùng Nghĩa là hảo bằng hữu của Khương bá bá và cũng là hảo bằng hữu của phụ thân Sở Thiên Thư, Dương Châu đại hiệp hay Sở Kình Tùng.

- Thế thì sao nào?

- Ba ngày trước khi chết Tuyết Quân tỷ tỷ có ghé qua Chấn Viễn tiêu cục và gặp Sở Kình Tùng đang dưỡng thương ở đó. Cô ta nhờ Sở Kình Tùng nói cho Bào Sùng Nghĩa biết là cô ta hy vọng bọn họ có thể hợp táng phụ mẫu của cô ta.

Nói đến đây thì Phi Phụng dừng lại một lát, nàng thở dài rồi tiếp:

- Hợp táng cho phụ mẫu vốn là chuyện do bản thân Tuyết Quân tự lo liệu nhưng cô ta lại nhờ cậy người khác, xem ra cô ta đã có ý tự vẫn từ trước.

Vệ Thiên Nguyên không ngăn được hai giọt lệ bất giác chảy ra, chàng nói:

- Ta không hiểu là tại sao tận tay báo được thù thì cô ta lại uống độc dược tự tận? Thật là không hợp tình hợp lý chút nào cả.

Phi Phụng nói:

- Muội cũng không rõ nhưng tối hôm đó khi nói chuyện với muội thì cô ta để lộ một chút tâm sự không biết có phải là vì nguyên nhân đó không?

Vệ Thiên Nguyên vội hỏi:

- Cô ta để lộ tâm sự gì?

Phi Phụng chậm rãi nói:

- Cô ta đã ngồi kiệu hoa của Từ gia, tuy chưa từng Từ Trung Nhạc chính thức bái đường thành thân nhưng cô ta vẫn cho đó là nỗi nhục. Có khả năng cô ta sợ rằng nếu cô ta là thê tử của chàng thì sẽ làm liên lụy đến chàng khiến thiên hạ chê cười.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Đó là chuyện của ta và cô ta. Có can hệ gì đến người khác? Nếu cô ta có suy nghĩ như vậy thì quả thật là quá ngốc rồi!

loading...

Phi Phụng nói:

- Người chết không thể sống lại, chàng cũng không cần truy cứu nguyên nhân cô ta muốn chết làm gì. Chúng ta nên trở lại vấn đề ban đầu thôi.

Vệ Thiên Nguyên ngước nhìn nơi chân trời xa, thần thái của chàng rất mơ màng, rất lâu sau chàng mới nói:

- Cô ta nhờ Bào Sùng Nghĩa hợp táng phụ mẫu của cô ta nên chúng ta càng không nên để cô ta cô đơn lạnh lẽo ở một nơi khác. Từ khi sinh ra đến giờ cô ta luôn luôn sống bên cạnh phụ mẫu của cô ta.

Phi Phụng nói:

- Phụ tử Sở Kình Tùng cũng từng nghĩ được vấn đề này. Nhưng sau trường đại chiến cở Bí Ma Nhai thì Tiêu Chí Dao đang truy tìm ráo riết đồng đảng của chàng.

Vệ Thiên Nguyên phá lên cười ha ha rồi nói:

- Xưa nay ta độc lai độc vãng thì làm gì có đồng đảng?

Phi Phụng cũng bật cười và nói:

- Thật không có à? Hiện tại chẳng phải muội đang ở bên cạnh chàng đây sao?

Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:

- Nàng là bằng hữu của ta, không phải là đồng đảng của ta.

- Bằng hữu của chàng cũng không chỉ là một mình muội phải không?

- Đúng vậy, những người từng giúp ta đều là bằng hữu của ta. Tiễn đại tiên sinh, Tiễn nhị tiên sinh, huynh đệ Thang Hoài Nghĩa, Đường nhị công tử đều có thể xem là bằng hữu của ta.

- Sở Kình Tùng tuy không xuất hiện ở Bí Ma Nhai và cũng chưa từng giúp đỡ chàng, nhưng lão ta cũng giống như Thang Hoài Nghĩa. Tuy không công khai đứng về phía chàng nhưng cũng không giúp Tiêu Chí Dao. Vì vậy bọn họ đều bị xem là những nhân vật có nghi vấn.

- Ta hiểu rồi.

- Hiện nay Tiêu Chí Dao đang truy tìm đồng đảng của chàng, Sở đại hiệp lại bị nghi ngờ thì làm sao có thể đưa linh cữu của Tuyết Quân tỷ tỷ về cố hương Lai Vu của cô ta để cô ta được mai táng bên cạnh phụ mẫu? Do vậy chỉ có thể đưa về Dương Châu chờ tình hình lắng dịu xuống rồi mới tính. Sở đại hiệp là nhân vật rất có danh vọng trong võ lâm, Tiêu Chí Dao chưa tìm được chứng cớ rõ ràng thì trước mắt có lẽ hắn vẫn chưa dám động đến Sở đại hiệp.

- Thương thế của Sở đại hiệp đã bình phục chưa?

- Đã bình phục rồi, hiện lão đang cùng thê nhi hồi gia. Thê tử của lão cũng là tiền thê (vợ trước) của sư thúc Tề Cẩn Minh của chàng, tức là mẫu thân của Từ Trung Nhạc. Nghe nói Từ Trung Nhạc cũng dự định đi Dương Châu để gặp mẫu thân cô ta nhưng muội không gặp cô ta nên không biết có thực hay không? Nếu là thật thì phen này cả nhà bọn họ có thể đoàn viên rồi.

Vệ Thiên Nguyên nghĩ đến sư muội thì bất giác lại cảm thấy xót xa trong lòng, chàng nghĩ:

- “Chuyện lần này có lẽ làm cho cô ta thương tâm rồi. Ta có lỗi với cô ta nhưng cũng mong cho cô ta có thể tìm thấy hạnh phúc ở Sở gia.”.

Thượng Quan Phi Phụng thấy chàng trầm tư liền nói:

- Còn một người nữa cùng đi Dương Châu với Sở Kình Tùng, chàng phán đoán xem là ai?

Vệ Thiên Nguyên chẳng buồn phán đoán, dường như chàng không quan tâm đến chuyện đó. Vì vậy Phi Phụng đành tự trả lời:

- Người đó là Thang tổng tiêu đầu của Chấn Viễn tiêu cục. Lão mượng cớ đi thị sát phân cuộc ở Dương Châu, mục đích thật sự cũng chỉ để tránh một trường phong ba mà thôi.

Dường như Vệ Thiên Nguyên không cảm thấy hứng thú đối với chuyện người khác, chàng chỉ lặng lẽ bước đi. Lúc này bọn họ đã vượt qua cánh rừng rậm và đang đi xuống chân núi.

Phi Phụng không nhịn được nên hỏi:

- Chàng định đi về đâu?

Vệ Thiên Nguyên ngẩng đầu nhìn trời và nói:

- Phi Phụng, đa tạ nàng đã đưa ta trở về từ quỷ môn quan, ân nghĩa của nàng ta vĩnh viễn không thể nào quên. Bây giờ ta định đi Dương Châu một chuyến. Tuyết Quân đã vì ta mà chết thì bất luận cô ta được mai táng hay chưa ta cũng nên đi bái tế nàng mới phải.

Chúng ta đành…

Chàng muốn nói chúng ta đành chia tay tại đây.

Nhưng Phi Phụng đã cướp lời, nói:

- Thế thì tốt, muội cũng đang muốn đi Dương Châu một chuyến.

Vệ Thiên Nguyên sững người, hỏi lại:

- Nàng cũng muốn đi Dương Châu?

- Đúng vậy, từ trước đến giờ muội chừa từng qua Giang Nam. Dương Châu là một thành có tiếng ở Giang Nam nên muội muốn nhân cơ hội này đến Dương Châu du ngoạn. Vả lại muội và Tuyết Quân tỷ tỷ tuy quen biết nhau chưa nhiều nhưng giao tình không thể xem là ít được. Thế nào, chàng không thích có muội đồng hành chăng?

- Không phải như vậy, chỉ có điều Dương Châu rất xa. Chúng ta nam nữ vạn lý đồng hành, sợ rằng… sợ rằng có chỗ không tiện.

- Tính tình của chàng xưa nay tự nhiên thoải mái, tại sao hôm nay bỗng nhiên câu nệ như vậy? Nếu chàng sợ bất tiện thì chúng ta có thể hóa trang… hóa trang thành…

- Được, nàng đã nhất định phải đi thì chúng ta hãy cãi trang thành huynh muội.

- Cải trang thành huynh đệ cũng được vậy.

- Không, cải trang thành huynh muội tốt hơn.

Chàng nghĩ đến việc nếu cải trang thành huynh đệ thì trên đường đi tất nhiên phải vào khách điếm ngủ trọ mà huynh đệ thuê hai phòng tất sẽ bị người khác dòm ngó dị nghị. Như thế lại càng bất tiện hơn nữa.

Phi Phụng nói:

- Tùy ý chàng vậy. Nhưng muội cần phải tốn chút thời gian.

Vệ Thiên Nguyên liền hỏi:

- Tốn thời gian để làm gì?

Nói đến đây thì hai người đã xuống đến chân núi. Bên đường sơn đạo có một cỗ xa mã chờ sẵn.

Phi Phụng nói:

- Đây là cỗ xe mà muội đã chuẩn bị từ trước. Nhưng tướng mạo chúng ta không giống nhau, muốn cải trang thành huynh muội thì trước tiên muội phải dịch dung một lát. Chàng ở đây chờ nhé.

Nói đoạn nàng bước lên thùng xe cải trang, một lát sau nàng trở ra thì đã biến thành một người khác. Vệ Thiên Nguyên nhìn kỹ thì thấy không những y phục được thay đổi mà cả dung mạo cũng biến hình, ngoài song mục còn giữ nguyên thần thái như cũ, nhìn chung tướng mạo của nàng đã biến thành một thôn nữ thật sự.

Vệ Thiên Nguyên tán thưnởg:

- Thuật cải dung dịch mạo của nàng thật kỳ diệu, nếu gặp trên đường thì nhất định ta không thể nào nhận ra.

Phi Phụng nói:

- Muội có dịch dung đan do gia phụ tinh tâm chế luyện, muốn thay đổi dung mạo rất dễ dàng. Chàng đi thay y phục rồi muội sẽ hóa trang cho.

Vệ Thiên Nguyên ngạc nhiên hỏi:

- Nàng cũng chuẩn bị dụng phẩm cần thiết để hóa trang cho ta rồi à?

Phi Phụng mỉm cười, nói:

- Không chuẩn bị tốt mọi thứ thì làm sao có thể lên đường? Đối với muội thì không sao, nhưng đối với chàng nếu để đối phương nhận ra thì phiền phức lắm.

Vệ Thiên Nguyên bật cười rồi nói:

- Nàng đoán xem, trong mắt ta nàng giống gì nào?

- Giống Xú Bát Quái đúng không?

- Không, giống một tiên nữ pháp thuật vô biên, thần thông quảng đại. Không những vậy tiên nữ này còn có một tâm tư bí mật, chuyện người khác không nghĩ đến thì nàng lại nghĩ đến.

- Thôi đừng có tâng bốc người ta, mau đi thay y phục đi.

Vệ Thiên Nguyên thay y phục và được Phi Phụng dùng dịch dung đan hóa trang xong, nàng đưa cho chàng một chiếc gương đồng. Vệ Thiên Nguyên nhìn mình trong gương thì thấy giống như một thiếu niên thôn dã. Điều kỳ diệu là diện mạo của chàng trở nên giống như diện mạo đã cải trang của Phi Phụng, xem ra hai người đích thực là huynh muội một nhà.

Thượng Quan Phi Phụng nói:

- Chàng phải nhớ là huynh muội chúng ta nam hạ thăm thân nhân. Chàng kêu bằng Trương Long, muội là Trương Phụng.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Được, Phụng muội muội, xin mời lên xe. Vi huynh sẽ làm phu xa vậy.

Dưới ánh sáng của vầng thái dương, Thượng Quan Phi Phụng mỉm cười tươi như hoa.

Trong lòng Vệ Thiên Nguyên cũng tràn đầy sinh khí, chàng đã quên đi nỗi bi thương trước đó.

Thật là:

“Hữu chí lệnh tâm vong bi cảm.

Tiền tình nhất khắc cánh khai hoa.”.

Tạm dịch:

“Chí khí khiến lòng quên bi cảm.

Tiền đồ mỗi khắc mỗi thêm hoa.”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: