truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 01 Nước Chảy Hoa Trôi, Mấy Phen Ly Hợp 3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thì ra trình độ võ công của Vũ Văn Hạo ngoài dự đoán của Sở Thiên Thư, tuy mũi bút của chàng điểm trúng đối phương, nhưng không trúng vào chính huyệt. Vũ Văn Hạo là nhi tử của Kim Hồ – Tiêu Hảo Hảo mà ám khí tẩm độc của Tiêu gia đứng vào hàng đệ nhất, đệ nhị trong thiên hạ. Vừa rồi hắn sử dụng là một loại ám khí gia truyền lợi hại nhất của Tiêu gia, đó là Độc Vụ Kim Châm Tử Mẫu Đạn. Những ánh kim quang lấp lánh kia chính là Mai Hoa Châm có tẩm độc dược. Do loại ám khí này có lực sát thương rất mạnh, Vũ Văn Hạo sợ tổn thương đến Tề Tấu Ngọc nên hắn do dự không dám thi triển.

Cũng may là Tề Tấu Ngọc chưa tra kiếm vào bao và nàng lại đứng cản trước mặt Sở Thiên Thư nên nàng lập tức thi triển chiêu Loạn Phệ Phong. “Keng keng”… Hàng loạt thanh âm vang lên trong bóng kiếm quang phi vũ, kim châm rơi xuống như mưa.

Sở Thiên Thư cũng ứng biến cực kỳ thần tốc, chàng phát phách không chưởng rồi lập tức rạp người qua một bên, nhờ vậy mới không bị độc châm bắn trúng. Nhưng chàng đã hít phải không ít khói độc, loại khí độc này trộn lẫn với mê hương trước đó đã vượt qua sự khống chế của nội công nên chàng loạng choạng mấy bước rồi ngã xuống đất.

Vũ Văn Hạo phát ra một tràng cười nhạt đầy thâm hiểm rồi đứng lên. Hắn định khai khẩu thì đột nhiên cảm thấy khuỷu tay tê buốt giống như bị một mũi kim đâm vào. Hắn đang bàng hoàng thì chợt nghe Tề Tấu Ngọc cười nhạt, rồi nói:

- Ngươi không ngờ là ta cũng có ám khí phải không?

Vũ Văn Hạo kinh ngạc, quát hỏi:

- Xú nha đầu, ngươi… ngươi dám sử dụng độc châm ám toán ta chăng?

Tề Tấu Ngọc cười khanh khách rồi nói:

- Ngươi đoán đúng đấy, đây chẳng qua là dùng lễ để trả lễ mà thôi. Ta có thể nói cho ngươi biết, độc châm ta sử dụng là do di di Ngân Hồ của ngươi tặng cho ta đấy, theo bà ta nói thì loại độc châm này lợi hại hơn độc châm của ngươi một chút.

Đương nhiên là nàng bịa chuyện nói dối nhưng Vũ Văn Hạo không thể không tin và bất giác hắn cảm thấy lạnh người.

Tề Tấu Ngọc lạnh lùng nói:

- Ngươi có thể sống khoảng một canh giờ nữa mà thôi, ngươi có muốn giết ta báo thù trước khi chết không? Tỷ kiếm, tỷ ám khí, ta đều có thể bồi tiếp ngươi.

Vừa rồi tuy không bị Sở Thiên Thư đâm trúng chính huyệt nhưng kinh mạch của Vũ Văn Hạo bị mũi bút làm tổn thương không nhẹ, dù hắn không trúng độc thì cũng đã vô lực tái chiến. Huống hồ lúc này hắn đã biết là mình trúng độc. Mà bản lĩnh dụng độc của Tiêu Quyên Quyên di di của hắn còn cao cường hơn mẫu thân hắn, điều này hắn cũng đã sớm biết.

Trong lòng càng hoang mang thì càng nghi thần nghi quỷ.

Mạng sống là quan trọng, Vũ Văn Hạo vội vàng bỏ chạy ra ngoài địa đạo và thầm nghĩ:

“Độc châm của di di và mẫu thân tương đồng với nhau, dù độc tính lợi hại hơn một chút nhưng dùng thuốc giải gia truyền thì nhất định sẽ bảo toàn được sinh mạng”.

Sau khi chạy ra khỏi địa đạo, hắn mới dám lớn tiếng chửi vào:

- Tiện tỳ, ngươi chớ vội đắc ý, khi quay lại ta sẽ tìm ngươi thanh toán.

Không cần hắn quay lại thì Tề Tấu Ngọc cũng đã giãy giụa bên bờ tử vong rồi. Thì ra Tề Tấu Ngọc mới là người trúng độc châm, còn mũi kim châm mà nàng bắn về phía Vũ Văn Hạo thì không có tẩm độc, đó chỉ là một mũi Mai Hoa Châm bình thường. Nhờ vào nội công gia truyền đặc biệt nên nàng không để cho Vũ Văn Hạo thấy mình bị trúng độc, nhưng chẳng qua là cầm cự tạm thời mà thôi. Vũ Văn Hạo vừa bỏ chạy thì nàng thở phào một hơi, nhất thời độc tính phát tác, nàng chỉ kịp kêu lên:

- Ca ca, ngươi mau chạy đi thôi!

Rồi bất tỉnh nhân sự.

Sở Thiên Thư không những không thể chạy mà căn bản không nghe được câu này của nàng. Bởi lẽ chàng đã sớm hôn mê và mất tri giác từ lâu rồi.

Cũng chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, Sở Thiên Thư bắt đầu dần dần có lại tri giác.

Giống như người trong cảnh mộng mê ly, khi chàng mở mắt ra thì cảm thấy mơ mơ hồ hồ, không biết những điều thấy trước mắt là chân hay ảo.

- A, đây là nơi nào, tại sao ta lại đến đây? Tại sao Ngọc muội lại nằm bên cạnh ta?

Đó là những ý nghĩ đầu tiên khi chàng vừa tỉnh lại. Kế đó chàng phát hiện nơi mình đang nằm là một ngôi miếu hoang, không những cửa nẻo bị đổ nát mà tượng thần trên bàn thò cũng xiêu vẹo và sứt mẻ. Góc tường đầy mạng nhện, bàn thờ đầy bụi đất. Rõ ràng đây là một ngôi miếu bỏ hoang đã lâu năm.

- Không lẽ ta đang nằm mộng?

Chàng tự hỏi rồi đưa ngón tay lên miệng cắn và cảm thấy đau, điều đó chứng minh là thực chứ không phải mộng.

- Ngọc muội! Ngọc muội!

Chàng kề tai Tề Tấu Ngọc gọi liền mấy tiếng nhưng nàng vẫn nhắm nghiền song mục, chưa thể tỉnh lại được. Sở Thiên Thư thử sờ vào kinh mạch của nàng thì cảm thấy mạch vẫn còn đập nhưng rất hư nhược. Chàng hoang mang thầm nghĩ:

“Tại sao xảy ra chuyện kỳ quái thế này? Vừa rồi ta ở nơi nào? Chẳng phải là đánh nhau với Vũ Văn Hạo dưới địa đạo của một trang viện cổ sao? Thế tên tiểu yêu của Bạch Đà Sơn đâu rồi?”.

Chàng định thần suy nghĩ kỹ trở lại và nhớ dần mọi chuyện. Chàng nhớ trước khi mình mất tri giác thì tên tiểu yêu nhân quăng ra một loại ám khí đầy khói mù và kim châm. Lúc đó Tề Tấu Ngọc bổ về phía yêu nhân đó, như vậy có thể suy đoán mà biết là nàng cũng bị trúng độc mà hôn mê.

Nhưng những việc đó xảy ra tại một ngôi cổ viện trong nội thành Bắc Kinh, còn nơi bọn họ đang nằm là một ngôi cổ miếu hoang phế thuộc vùng hoang sơn dã lãnh. Nơi này cách Bắc Kinh bao xa? Và ai đã đưa bọn họ đến nơi này?

Sở Thiên Thư đầy bụng hoài nghi, chàng ngồi dậy và quan sát kỹ cảnh vật xung quanh.

Cũng may là chàng còn có khí lực để đi lại nhưng cũng giống như người sau cơn bạo bệnh, bước chân của chàng nặng như đeo chì, thân hình hư nhược.

Bỗng nhiên chàng phát hiện trên bàn thờ có một chiếc bình nhỏ bằng bạc, dưới bình là một mảnh giấy. Chàng vội bước lại lấy mảnh giấy xem thì thấy mấy hàng chữ thảo nguệch ngoạc:

“Hãy cho Tề cô nương uống một viên Bích Linh, tuy không phải là thuốc giải đối chứng nhưng có thể tạm thời bảo vệ tính mạng của cô ta trong mười ngày. Nếu muốn cứu tính mạng cô ta thì cần phải dùng nội công thượng thừa đả thông kỳ kinh bát mạch cho cô ta.”.

Người viết không ghi tên họ, nhưng Sở Thiên Thư liền nghĩ:

“Không lẽ người tặng linh dược là Thượng Quang Phi Phụng?”.

Nhưng chàng lại suy nghĩ kỹ:

“Thứ nhất bút pháp không giống như của nữ nhân, thứ hai, nếu là Thượng Quang Phi Phụng thì tại sao chỉ tặng dược vật rồi bỏ mặc mà đi?”.

Tuy nhiên lúc này chàng không còn lòng dạ nào để phân tích những ý nghĩ trên, vấn đề cần giải quyết lập tức là:

Có nên cho Ngọc muội uống viên Bích Linh Đan kia không?”.

Tuy chàng không sợ người kia mưu hại, vì muốn hại thì quá dễ, nhân lúc bọn chàng hôn mê chưa tỉnh, chỉ cần hạ thủ là xong, hà tất phải đưa bọn chàng từ nội thành Bắc Kinh ra nơi hoang sơn dã lãnh này rồi mới dùng thuốc giải giả để đánh lừa? Nhưng chàng lại không biết một chút gì về lai lịch của người kia. Tề Tấu Ngọc trúng độc gì chàng cũng chẳng rõ. Người kia nói BÍch Linh Đan không phải là thuốc giải, như vậy liệu có thể bảo toàn được sinh mạng của Tề Tấu Ngọc tạm thời trong mười ngày như đã nói?

Dược vật có tương đồng tương khắc, nếu sai một ly thì có thể đi một dặm như chơi. Giả như người kia không thông y đạo thì liệu việc muốn cứu người có trở thành hại người không?

Còn một vấn đề nữa, tại sao người đó không đích thân cho Tề Tấu Ngọc uống Bích Linh Đan mà phải mượn tay chàng?

Tuy trong lòng có nhiều nghi vấn nhưng thấy kinh mạch của Tấu Ngọc càng lúc càng hư nhược, hô hấp cũng yếu dần và có thể vong mạng bất cứ lúc nào nên Sở Thiên Thư đành cho nàng uống viên Bích Linh Đan. Kế đó chàng lặng lẽ ngồi chờ đợi bên cạnh nàng, chừng nửa canh giờ sau thì trên sắc diện nhợt nhạt của Tề Tấu Ngọc bắt đầu xuất hiện vài điểm huyết sắc. Hơi thở mạnh dần, kinh mạch cũng từ từ bình phục trở lại. Lúc này Sở Thiên Thư mới trút được gánh nặng trong lòng. Và cuối cùng Tề Tấu Ngọc cũng tỉnh lại.

Tuy nói là nàng đã tỉnh nhưng ngay cả việc cử động ngón tay cũng chưa thể, nhất thòi cũng chưa khai khẩu được. Nhưng từ ánh mắt của nàng có thể nhận ra rằng nàng rất ngạc nhiên trước khung cảnh hiện tại. Sở Thiên Thư cũng không thể nào giải thích, chàng chỉ có thể nói cho nàng biết là có một nhân vật lai lịch bất minh đã đưa bọn họ đến nơi này.

Thêm nửa canh giờ sau thì Tề Tấu Ngọc đã có thể khai khẩu được, câu đầu tiên nàng nói quả thật là ngoài tiên liệu của Sở Thiên Thư:

- Ca ca, ngươi còn sống khiến ta thật vui mừng!

Thế nhưng câu thứ hai càng kỳ quái hơn, nàng nói:

- Ôi, tại sao ta vẫn chưa chết?

Sở Thiên Thư trấn định tinh thần rồi hỏi lại:

- Làm sao nàng biết là nàng sẽ chết?

Tề Tấu Ngọc nói:

- Đương nhiên là biết, vì trước lúc hôn mê ta đã trúng độc châm của Tiêu gia.

Sở Thiên Thư nói:

- Người kia để lại cho nàng một viên dược hoàn.

Tề Tấu Ngọc liền hỏi:

- Dược hoàn gì?

Sở Thiên Thư nói:

- Tên gọi là Bích Linh Đan.

Tề Tấu Ngọc tỏ ra vừa kinh hãi vừa vui mừng, nàng nói:

- Thế à, là Bích Linh Đan thì đúng rồi. Nhưng… nhưng không đúng, không thể đúng.

- Tại sao nàng nói đúng rồi lại nói không đúng?

- Công hiệu của Bích Linh Đan thì ta biết, năm ngoái ngươi trúng độc châm của Tiêu gia, gia gia của ta cũng từng cho ngươi uống thuốc giải Bích Linh Đan. Bích Linh Đan là giải dược có thể trị bách độc dược bào chế từ Thiên Sơn Tuyết Liên. Nhưng không phải là thuốc giải đối chứng đối với độc châm của Tiêu gia. Công hiệu của nó chỉ có thể bảo vệ sinh mạng tạm thời mà thôi.

- Thế không phải là đã đúng rồi sao?

- Một viên Bích Linh Đan chỉ có thể tiêu giảm một hai phần độc tính, theo lẽ đó thì ta vẫn chưa thể khai khẩu. Chỉ một viên Bích Linh Đan cũng không thể bảo đảm sinh mạng trong vòng mười ngày.

- Có thể độc châm mà nàng trúng không lợi hại bằng độc châm ta trúng trước đây?

- Ngươi có biết người dùng độc châm ám toán ngươi hồi năm ngoái chính là Kim Hồ không?

Sở Thiên Thư gật đầu, nói:

- Ta đã biết.

Tề Tấu Ngọc nói:

- Kim Hồ chính là thân sinh của tiểu yêu nhân Vũ Văn Hạo kia, độc châm hắn dùng đả thương ta đương nhiên cũng chính là loại độc châm mẫu thân hắn dùng ám toán ngươi hồi năm ngoái. Độc châm do Tiêu gia chế luyện chỉ có năm sau lợi hại hơn năm trước thôi.

Sở Thiên Thư gượng cười, nói:

- Dù sao thì sự thực hiện tại nàng đã có thể khai khẩu rồi, hà tất phải truy cứu nguyên nhân làm gì?

Tề Tấu Ngọc bỗn ghỏi:

- Ngươi cho ta uống viên Bích Linh Đan đó khi nào?

- Ta vừa tỉnh lại là cho nàng uống ngay.

- Ngươi có biết mình hôn mê bao lâu không?

- Không biết. Ta chỉ biết trước lúc hôn mê đã là hoàng hôn rồi, khi tỉnh lại thì bóng tà dương cũng ngả non tây. Như vậy xem ra chí ít chúng ta cũng hôn mê một ngày một đêm.

- A, thế thì đúng rồi.

- Tại sao lại đúng?

- Độc châm của Tiêu gia vô cùng lợi hại. Néu người kia không sớm cho ta uống một viên Bích Linh Đan thì ta quyết không thể sống được đến lúc này. Bây giờ ta cũng đã nhớ rõ rồi, ngày đó ngươi trúng độc hôn mê, gia gia cho ngươi uống Bích Linh Đan và sau mười hai canh giờ ngươi mới tỉnh lại.

Sở Thiên Thư im lặng một lúc rồi chợt nói:

- Muội muội, đa tạ nàng nhé.

Tề Tấu Ngọc ngạc nhiên hỏi:

- Đa tạ ta cái gì?

Sở Thiên Thư nói:

- Ta biết hồi đó ngươi rất tận tình chăm sóc cho ta nên mới nhớ rõ ràng như vậy. Hiện tại nàng cũng trúng độc châm như vậy, nhưng ta… ta… Than ôi! Người kia cũng thật quá hà tiện, tại sao không để lại cho nàng thêm vài vien Bích Linh Đan nữa chứ?

Tề Tấu Ngọc mỉm cười, nói:

- Ngươi tưởng Bích Linh Đan dễ có lắm sao? Loại Tuyết Liên để chế luyện Bích Linh Đan sinh ra tận tuyệt đỉnh Thiên Sơn, sáu mươi năm mới khai hoa một lần. Trước đây gia gia của ta từng giúp phái Thiên Sơn một việc nên mới được bọn họ thưởng tặng ba viên Bích Linh Đan đấy.

Sở Thiên Thư nói:

- Đáng tiếc là ba viên Bích Linh Đan ta đã uống hết rồi.

Nói đoạn chàng nghĩ Tề Tấu Ngọc đã hai lần cứu mạng mình mà mười ngày nữa mình chỉ có thể mở mắt nhìn nàng chết đi, bất giác chàng cảm thấy khó xử vô cùng.

loading...

Chợt nghe Tề Tấu Ngọc mỉm cười, nói:

- Ca ca, ngươi sầu khổ làm gì, hãy cười với ta đi nào.

Sở Thiên Thư nói:

- Lúc này mà nàng còn cười được sao?

Tề Tấu Ngọc nói:

- Ta đang rất cao hứng, ngươi có muốn biết nguyên nhân không?

Nói đoạn nàng không chờ Sở Thiên Thư trả lời mà nói tiếp:

- Vì trước mắt đang có một hỷ sư… 

Sở Thiên Thư ngạc nhiên hỏi:

- Hỷ sự gì?

- Ngươi còn sống được, chẳng phải là hỷ sự sao? Ta vốn nghĩ rằng hai chúng ta đều khó thoát khỏi độc thủ.

- Nhưng ta cam nguyện thà rằng ta trúng độc châm thì hơn.

- Ta vẫn chưa nói xong, ca ca, ngươi thực không có lý do không bồi tiếp sự cao hứng của ta?

- Tại sao?

- Ta chỉ còn sống trong mười ngày thôi nên ta càng phải trân trọng mười ngày đó, phải không nào? Nếu ta cũng sầu khổ như ngươi thì hà tất phải sống thêm mười ngày nữa, chết ngay bây giờ chẳng phải là bớt chịu đau khổ sao?

Sở Thiên Thư gượng cười, nói:

- Nàng nói cũng đúng, ta nên tận lực làm cho nàng cao hứng. Nàng muốn những gì, chỉ cần ta làm được là ta sẽ làm ngay.

Tề Tấu Ngọc nói:

- Chuyện ta muốn thì quá nhiều. Ta muốn chơi trò đuổi bắt trong rừng cây, ta muốn đắp người tuyết trên đỉnh núi, ta muốn vẽ thêm râu lên tượng thần Quan Âm, ta muốn giả làm ma quỷ để hù dọa những người mà bình sinh ta ghét nhất. Những trò chơi thú vị này, Vệ sư huynh chưa từng chơi với ta. Đáng tiếc là hiện tại ta chỉ có thể nói chứ không thể đi lại.

Sở Thiên Thư nói:

- Nàng hồi phục rồi ta sẽ chơi cùng nàng.

- Ta còn có thể hồi phục được sao? Nhưng dù không thể làm những chuyện muốn làm mà có thể nói được những chuyện đó cũng là một thú vui rồi. Chí ít ngươi cũng không giống Vệ sư ca đáng ghét kia, cứ cho rằng ta nói lung tung nên chẳng thèm nghe.

- Vậy thì nàng nói đi, nàng nói điều gì ta cũng thích nghe cả.

- A, còn một nguyên nhân thứ ba nữa! Ngươi xem này, ta đã có thể cử động được các ngón tay rồi.

- Có lẽ dược lực đang dần phát huy hiệu nghiệm, không chừng qua ngày mai là nàng có thể đi lại được đấy.

- Ôi, cũng vô dụng thôi. Ngày mai tối đa cũng chỉ cử động được cánh tay, nhưng để đi lại như người bình thường thì quyết không thể được.

Sở Thiên Thư ngạc nhiên hỏi:

- Làm sao nàng biết được?

Tề Tấu Ngọc nói:

- Đương nhiên là biết. Lần trước ngươi trúng độc châm, từ lúc hôn mê đến lúc có thể rời Tề gia đều có ta bên cạnh chăm sóc ngươi. Ngươi hồi phục như thế nào, mỗi biến chuyển nhỏ ta đều lưu ý và nhớ kỹ. Sau khi uống ba viên Bích Linh Đan thì ngươi được gia gia của ta dùng nội công thượng thừa giúp ngươi đả thông kỳ kinh bát mạch rồi lại dùng chân khí đẩy lui vào cơ thể của ngươi và đến ngày thứ sáu ngươi mới có thể đi lại được.

Nàng ngừng lại thở dài một hơi rồi nói tiếp:

- Một viên Bích Linh Đan nhiều lắm thì chỉ bảo vệ sinh mạng trong mười ngày, quả nhiên người kia không nói sai. Dù ta có thể đứng lên đi lại vài bước thì chung quy cũng không sống quá mười ngày.

Sở Thiên Thư buột miệng nói:

- Nàng không thể chết.

Tề Tấu Ngọc gượng cười, nói:

- Ngươi không cần an ủi ta, ta chỉ mong ngươi ở lại bồi tiếp ta ba ngày, nói những điều ta thích nghe, là ta đã mãn nguyện rồi.

Sở Thiên Thư nói:

- Không phải ta an ủi suông nàng đâu, lần đó ta cũng trúng độc châm mà không chết thì lần này nàng cũng không thể chết. Vì độc châm của Tiêu gia không phải là không có người trị.

- Không sai, đúng là có người có thể trị. Nhưng e rằng thiên hạ cũng chỉ có một người thôi, đó là gia gia của ta. Nhưng nơi này cách Tề gia của ta mấy ngàn dặm, đừng nói là hiện tại ngươi không thể đi lại như người bình thường, dù công lực của ngươi đã bình phục hoàn toàn thì cũng không thể đưa ta hồi gia trong vòng mười ngày.

- Nàng sai rồi, còn một người nữa cũng có thể trị được.

- Là ai?

- Nàng quên phụ thân của mình rồi sao? Nội công của lệnh tôn hiện nay có thể còn cao thâm hơn lệnh tổ thời trai trẻ, nếu tìm được lệnh tôn thì nhất định người sẽ đả thông kỳ kinh bát mạch cho nàng.

- Người tìm không được đâu.

- Tại sao? Hiện lệnh tôn đang đi về đâu, nàng mau nói cho ta biết đi! Ta tìm không ra thì cũng có thể nhờ người khác tìm giúp nàng.

Dường như Tề Tấu Ngọc có chút động lòng, sắc diện thay đổi bất định nhưng vẫn không khai khẩu.

Sở Thiên Thư nói:

- Ôi, chúng ta hiện tại đã tương xưng huynh muội với nhau rồi, nàng còn phải kiêng dè gì nữa?

Tề Tấu Ngọc nói:

- Thật sự là ta không biết gia phụ đi về đâu, ta chỉ biết là lão cùng đi với dì dì Tiêu Quyên Quyên thôi. Vả lại nội công của gia phụ đã bị Tiêu di di dùng Tô Cốt Tán hóa giải hết rồi.

Sở Thiên Thư nói:

- Tô Cốt Tán hóa giải nội công nhưng uống thuốc giải thì có thể hồi phục lại chỉ cần bọn họ còn ở Bắc Kinh là tốt rồi.

Tề Tấu Ngọc nói:

- Tiêu di di muốn cùng gia phụ tìm danh sơn quy ẩn, sợ rằng bọn họ đã không còn ở Kinh thành.

- Điều đó cũng chưa chắc, vì hiện tại Vệ sư huynh của nàng đang có chuyện cần lão giúp sức.

- Không, gia phụ đã được Khương tỷ tỷ nói cho biết là Vệ sư huynh đã có vị Thượng Quan cô nương kia trợ giúp rồi.

- Lệnh tôn có thể tin tưởng một nữ tử lai lịch bất minh sao? Vệ sư huynh của nàng là sư điệt của lệnh tôn, ta nghĩ lệnh tôn không thể bỏ mặc mà không quan tâm.

Tề Tấu Ngọc trầm ngâm một lát rồi nói:

- Nếu gia phụ còn ở Kinh thành thì sao nào?

Sở Thiên Thư nói:

- Ta có thể nhờ Thang tổng tiêu đầu của Chấn Viễn tiêu cục nghĩ cách tìm lệnh tôn.

Thang Hoài Viễn thông thuộc từng ngõ ngách ở Kinh thành nên nhất định lão sẽ có cách.

Nói đến đây thì dường như sực nhớ điều gì, chàng kêu lên:

- Đúng rồi, tại sao vừa rồi nàng nói là chỉ mong ta ở lại bồi tiếp nàng trong ba ngày?

Tề Tấu Ngọc nói:

- Sau ba ngày, ta nghĩ ngươi có thể tự hạ sơn được rồi. Ngươi rời tiêu cục từ hôm đó đến nay mà chưa về, có lẽ lệnh tôn đang nóng lòng chờ đợi. Vả lại một người chết thì nhất định sẽ rất khó coi, ta cũng không muốn ngươi ở lại trông thấy ta chết.

- Nàng sai rồi.

- Sai điều gì?

- Thứ nhất, ba ngày sau ta không cần vội hạ sơn, thứ hai, thiên hạ cũng không chỉ có hai người có thể dùng nội công giúp nàng giải độc, còn một nửa người nữa.

- Tại sao là một nửa người? Nửa người đó là ai?

- Chính là ta!

- Là ngươi?

Tề Tấu Ngọc hỏi lại với vẻ không dám tin.

Sở Thiên Thư chậm rãi nói:

- Nội công của ta tuy còn kém xa lệnh tôn và lệnh tổ nhưng phép đả thông kỳ kinh bát mạch thì ta biết, theo gia phụ nói thì võ học của Sở gia chúng ta cũng là nội công chính tông.

Tề Tấu Ngọc nói:

- Không sai, Sở gia là thiên hạ đệ nhất danh gia về điểm huyệt nên đối với kỳ kinh bát mạch tất nhiên phải nghiên cứu kỹ. Nhưng đả thông kỳ kinh bát mạch nếu không có nội công thâm hậu thì không thể được. Đừng nói là ngươi chưa hồi phục nội công, dù đã hồi phục mấy phần thì ta cũng không thể để cho ngươi hao tổn nội lực.

Sở Thiên Thư nói:

- Ai bảo với nnàng là nội công của ta chưa hồi phục, nàng xem này… 

Nói đoạn chàng xuất quyền đánh ra một cái, quả nhiên là có quyền phong lướt qua mặt Tấu Ngọc.

Thiên Thư nói:

- Nàng thấy đấy, chí ít cũng hồi phục ba phần rồi phải không?

Tề Tấu Ngọc khẽ gật đầu, nói:

- Không ngờ ngươi có thể hồi phục nhanh như vậy, ta cho rằng dù ngươi không trúng độc châm nhưng khói độc hít phải cũng khiến ngươi đến ngày mai mới có thể hành động như thường được. Nhưng mà…

Sở Thiên Thư cắt lời, nói:

- Không nhưng mà gì nữa cả. Hôm nay ta hồi phục ba phần… ngày mai ta sẽ hồi phục bảy phần, không chừng đến ngày thứ ba sẽ hoàn toàn hồi phục. Nhưng chỉ cần hồi phục bảy phần là có thể bắt đầu đả thông kỳ kinh bát mạch cho nàng rồi.

Ngừng lại một lát, chàng nói tiếp:

- Nội công của ta không bằng lệnh tổ, hoặc giả không thể dùng nội công trục độc trị thương cho nàng nhưng tối thiểu cũng có thể kéo dài sinh mạng. Như vậy là chúng ta đủ thời gian để tìm phụ thân của nàng rồi.

Nói đoạn chàng không chờ Tề Tấu Ngọc đồng ý hay không mà lập tức tọa thiền điều tức vận khí để giúp cho nội công chóng hồi phục. Quả nhiên theo dự đoán của Sở Thiên Thư, qua ngày hôm sau thì chàng đã hồi phục được bảy phần công lực, và có thể đả thông kỳ kinh bát mạch cho Tề Tấu Ngọc. Cứ thế, chàng vừa cõng Tề Tấu Ngọc hạ sơn tìm về kinh sư vừa đả thông kỳ kinh bát mạch kéo dài mạng sống chờ tìm phụ thân Tề Cẩn Minh của nàng.

Thật là:

Thiếu nữ chi tâm thủy khả giải?

Ngộ nạn sinh tình, xảo an bày!”.

Tạm dịch:

“Hỏi ai hiểu được lòng thiếu nữ?

Gặp nạn sinh tình, khéo an bày!”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: