truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Anh yêu em, một mét bốn lăm ạ! – Chap 24 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chap 24: Giấc mơ ngọt ngào.

– Lucy86 –

Một đêm Sài Gòn bình yên và rực rỡ ánh đèn. Nó lặng lẽ đưa mắt nhìn ra ngoài ô cửa kính, mải miết ngắm từng đốm sáng lập lòe vẽ lên bóng đêm những mảng màu lấp lánh. Bất giác chợt nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy thành phố từ trên cao với những ánh đèn xe đan xen như những dòng sông sao cuộn chảy.. Nó đến Sài Gòn vào một buổi xế chiều lộng gió và chưa bao giờ Nó ngừng cảm thấy may mắn vì đã chọn thời gian đó.

- Bộ ở nhà em không có đèn điện gì hay sao mà cứ nhìn ra ngoài mãi thế? – Ngài Tổng giám đốc đột ngột cất tiếng phá tan không gian im lặng nãy giờ.

- Ơ.. Dạ .. – Nó hơi giật mình, nhanh nhảu đáp lại – Tất nhiên là có chứ.. Nhưng mà.. Công nhận là Sài Gòn ban đêm quá đẹp anh ạ!

Ngài Mr P bật cười trước thái độ vừa trẻ con vừa ngây thơ như bò đeo nơ của Nó rồi gật gù ra vẻ thấu hiểu lắm:

- Tất nhiên rồi.. Thành phố phải khác với nông thôn và chốn đồng bằng chắc chắn phải hơn nơi miền núi, Ms N ạ!

Lời nói của Ngài vang lên khiến Nó không khỏi sa sầm mặt tự nhủ: “Đúng là “Oan oan tương báo” mà”. Chắc kiếp trước hắn là con gà trống được mua về để làm thịt và vì Nó đã trót vặt lông, cắt cổ của hắn oánh tiết canh nên bây giờ mới phải nhả ra để trả.. Thật tình là tức đến muốn ói máu và xì khói trên đầu…

- Dạ vâng! Em nhà quê, em ở miền núi nhưng còn hơn khối kẻ thành phố nửa mùa chỉ thích a dua và đua đòi không đúng lối. – Nó gay gắt nói rồi kiên quyết từ chối cuộc tranh luận bằng cách quay đầu nhìn ra bên ngoài.

Ngán ngẩm nhìn dòng người ngày một dài, Nó cố gắng tìm cho mình chút bình yên để kìm chế lò lửa đang bừng lên trong cơ thể. Dù có tức giận đến thế nào Nó vẫn nhớ rằng mình phải giữ lại chút ít duyên con gái.

Ngài tổng giám đốc sau khi bật cười nho nhỏ cũng tỏ ra hợp tác với nỗ lực của Nó bằng cách lặng im và dồn sự tập trung vào việc lái xe.. Không gian yên tĩnh bên trong dường như đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của bên ngoài.

Chiếc xe đang lao đi đột nhiên hạ tốc độ và Ngài Mr P đáng kính cũng bất ngờ quay sang Nó mỉm cười cất giọng như thể quan tâm lắm:

- Em có muốn ra ngoài hít thở một lát không? Tôi nghĩ là em cần một chút gió để dập lửa.. Trông em có vẻ như sắp bốc cháy đến nơi rồi đấy.

“Ác quỷ đúng là Ác quỷ, rõ ràng là muốn kiếm cớ đi dạo cùng người ta mà cũng chẳng nói được một câu mời cho tử tế” – Nó thầm nhủ rồi lặng lẽ gật đầu và cố gắng hết sức che giấu tiếng thở dài khi ý nghĩ: “Phải chịu thôi! Có lẽ mình mắc nợ hắn quá nhiều” xoẹt qua trong bộ não.

Mr P và Nó cùng nhau đi trên con đường kéo dài từ nhà thờ Đức Bà ra nhà Hát thành phố, một trước một sau, lặng im, mỗi người đuổi theo một ý nghĩ..

Ánh đèn vàng chiếu sáng rực cả một khuôn viên nhỏ đối diện nhà thờ, những tấm biển quảng cáo vẽ vào bóng tối những khuôn hình rực rỡ, dòng người ken nhau háo hức tận hưởng cái mát mẻ của màn đêm.. Lặng lẽ nhìn những bàn tay nằm gọn trong bàn tay, những nụ cười tươi rói trên môi, lắng nghe tiếng ồn ào phát ra từ những cuộc chuyện trò không dứt.. Nó khẽ mỉm cười.. Chợt thấy yêu lắm “nàng thơ” ẩn hiện trong quang cảnh Sài Gòn buổi tối.

Nhưng cũng có những lúc tâm trí của Nó không tập trung ở không gian xung quanh mà lại chỉ chú ý vào hình dáng của “Ai đó” phía trước mặt. Một tấm lưng rộng, một đôi chân thong thả phiêu diêu , một mái tóc đen khẽ tung bay trong làn gió.. Nó thấy Ngài tổng giám đốc giống như đã hóa thân thành một gã nghệ sỹ lãng du và không khỏi đỏ mặt khi chợt nhận ra trái tim mình bỗng rung lên nhè nhẹ…

Lúc này đây, dường như Nó đã hiểu rất rõ, rất sâu câu nói: “Có thể với thế giới bạn chỉ là một người… Nhưng với một người bạn là cả thế giới”

Chỉ có điều.. Thế giới rõ ràng là một khái niệm quá rộng… Và căn cứ vào hàng loạt ánh mắt ngưỡng mộ đang chăm chăm nhìn về phía “Ai đó” kia Nó buộc phải cay đắng mà công nhận rằng.. “Thế giới của Nó” quả thật cũng không hề nhỏ một chút nào.

- Ui DAaaaaaaaaaaa!

Đang miên man với những suy nghĩ đi hoang, Nó bất chợt kêu lên thất thanh khi đầu mình va phải một vật thể chưa xác định hình dạng phía trước.

Nó vội vã đưa tay lên xoa xoa chỗ đau rồi để nguyên bộ mặt nhăn như quả táo tầu cố gắng truy tìm tung tích tội phạm, hơi khựng lại một chút khi nhận ra.. Kẻ vừa tạo nên vết thương lại chính là tấm lưng mà Nó – vô – cùng –  muốn –  dựa – vào –  để  –  được – che – chở…

- ANH ĐỊNH GIẾT EM HẢ? – Nó không tự chủ hét lên rồi ngay lập tức hối hận và không ngừng lầm bầm tự trách bản thân vì sự vô duyên của mình.. Cúi gầm mặt tránh những cái nhìn tò mò xung quanh, Nó đau khổ than thầm: “Trời ơi! Cái miệng chết tiệt này..  Không biết bao nhiêu lần đã hại Nó trở thành Vơ đét bất đắc dĩ..”

Đáp lại vẻ bối rối của Nó, Ngài Mr P nhe răng ra cười rõ tươi rồi phán một câu làm cho Nó chỉ muốn dùng hết sức bình sinh để đấm một phát thật đau và khiến cho hắn bất tỉnh nhân sự thì càng tốt.

- Ms N! Em quả rất xứng đáng làm học trò của tôi. Thấy tôi là tâm điểm chú ý nên em không cam tâm phải không? Uhm.. Cho dù lưng của tôi có hơi đau một chút … Nhưng không sao… Bây giờ, chúng ta đều đã nổi tiếng như nhau.. Công nhận là em giỏi thật!

- Anh… Anh .. – Nó mở to mắt nhìn về phía đối diện, cơn bực tức khiến Nó có cảm giác mình giống như một nồi áp suất đang phun hơi nước phì phì và sắp phát nổ đến nỗi chẳng biết phải nói gì nữa..

Bỗng nhiên, một bàn tay với những ngón thon dài bất chợt hiện ra trước mắt rồi một chất giọng trầm ấm dịu dàng vang lên:

- Cú đập đầu vừa rồi là hình phạt cho việc em chỉ im lặng và đi đằng sau tôi vì thế cho nên tôi sẽ không xin lỗi.. Còn bây giờ, chúng ta có thể đi dạo cùng nhau được chứ?

Hai chữ “Cùng nhau” được Ngài nhấn mạnh một cách có chủ ý kèm theo một nụ cười vô cùng quyến rũ khiến cho Nó vô thức bị đứng hình mất một lúc.

Hơ, cái này các cụ gọi là “vừa đấm vừa xoa” phải không nhỉ?

Nhưng có điều lạ là.. Nó không hề cảm thấy khó chịu hay bực tức gì mà ngược lại, trái tim Nó tiếp tục bắt đầu đập loạn lên trong lồng ngực và không biết từ bao giờ môi Nó đã tự động vẽ nên một đường cong hạnh phúc… Ôi! Thượng đế ơi!.. Nó thật sự là đã điên đến mức hết thuốc chữa rồi…

Nó ngập ngừng đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào đôi bàn tay với những ngón thon dài, mỉm cười bước đi song hành bên một người từ bây giờ đã trở thành cả thế giới của Nó… Có thể ai đó sẽ nói như vậy là quá nhanh hay cũng có thể cho Nó là người dễ dãi.. Nhưng Nó, với tất cả sự ngây thơ và chân thành chỉ đơn giản nghĩ rằng nên sống thật với tình cảm của mình để sau này không bao giờ phải hối tiếc.

Nó và Ngài Tổng Giám đốc vẫn lặng lẽ đi bên nhau, tiếp tục theo đuổi những ý nghĩ riêng .. Tuy nhiên, thông qua những cái siết tay thật chặt của “Ai kia”, Nó có thể mỉm cười tự tin, nửa kiêu hãnh, nửa tự hào bước đi giữa những cái nhìn ghen tị của biết bao người xung quanh.

Nếu bạn hỏi: “Cảm giác nắm trong tay cả thế giới là như thế nào?” Thì Nó sẽ ngay lập tức trả lời bằng sáu từ rất rõ ràng và xúc tích: “ Thật sự là quá hạnh phúc!”

 Sông Sài Gòn gửi tới một cơn gió mang theo hơi nước mát lành như một món quà góp them vào niềm vui đang nhảy múa trong tâm hồn Nó .. Phóng tầm mắt nhìn Những con tàu chứa đầy bàn ghế được trang hoàng bằng hàng ngàn bóng đèn nhấp nháy như những dải Ngân Hà thu nhỏ đậu dọc bên bờ sông không ngừng tấp nập người vào ra phô diễn sự xa xỉ của tầng lớp thượng lưu, Nó chợt quặn lòng khi bỗng nhớ tới ánh mắt u buồn của cậu bé Lục Hoàng ở “Mái ấm Hạnh Phúc” trong buổi trưa hôm nào và bất giác thở dài một cái.

- Tôi không thích ai đó ở bên mình mà lại nghĩ về người khác.. Cho dù đó là một cậu nhóc năm tuổi đi chăng nữa – Tiếng Ngài Mr P đột ngột vang lên khiến Nó không khỏi giật mình kinh hãi.

- Làm sao anh biết em đang nghĩ tới bé Nam? – Nó hỏi lại kèm theo đôi mắt trợn tròn ngạc nhiên.

- Bởi vì tôi là sư phụ của em và cũng bởi vì em quá giản đơn cho nên tôi có thể thấy rõ từng suy nghĩ của em được viết rất rõ ràng trên trán – Ngài Mr P nhún vai đáp lại một cách thản nhiên như thể vừa trả lời kết quả của một phép tính cộng trừ nhân chia rất chi là đơn giản.

- Uhm… Vậy còn đỡ hơn là người lớn mà còn đi tị nạnh với trẻ con – Nó vừa lườm ngài Mr P một cái vừa mỉm cười trả treo lại, trong đầu bất giác bật lên ý nghĩ: “Đàn ông.. Cho dù ở độ tuổi nào.. Một khi đã vướng vào sợi dây ái tình.. Đôi lúc cũng tự khiến mình trở thành một đứa trẻ con chưa kịp lớn..”

Và Công bằng mà nói thì Nó thậm chí còn thấy “Cậu bé Mr P” kia đáng yêu hơn cả quý Ngài tổng giám đốc hào hoa phong nhã gấp mấy lần..

Một cơn gió tiếp tục ùa tới thổi tung mái tóc ngắn choằn vốn đã rất mất trật tự của Nó khiến cho mọi khung cảnh phía trước mặt trở nên hư ảo, vội vã đưa tay ngăn chặn sự nổi loạn, Nó ngẩn ngơ khi sau một thoáng lặng im, Quý ông ác quỷ bỗng dựa người vào lan can sắt, dõi mắt về phía xa xa điềm nhiên nói:

- Uhm.. Ganh ghét vốn là đặc tính giúp cho con người có động lực để không ngừng phấn đấu! Nhưng nói một người ở địa vị như tôi đem lòng tị nạnh với một đứa trẻ con thì quả là một việc quá ư vô lý. Tôi khó chịu đơn giản là do tâm trạng của tôi đang ở trạng thái vô cùng tốt và tôi không thích niềm vui hiếm hoi ấy bị tiếng thở dài của em ảnh hưởng tới, Ms N ạ!

Hình như, có một thoáng nào đó chênh chao hiện về khiến Ngài Mr P trở nên trầm lặng.. Nhưng rồi “Không hổ danh là Ác Quỷ tiền bối” cho dù thế nào cuối cùng Ngài cũng tìm ra phương cách trả lời mà chẳng mảy may bối rối chút nào.

- Nhưng quả thật là em rất muốn đưa bé Nam tới đây. Thằng bé thích biển lắm – Nó cất giọng buồn buồn cố ương bướng nói.

- Uhm – Ngài Tổng Giám Đốc khẽ trầm ngâm rồi dịu dàng nói tiếp – Hôm nào rảnh, Tôi sẽ đưa em, bé Bi và bé Nam lên chiếc du thuyền đó.. Còn bây giờ, vào lúc này.. Tôi muốn em chỉ nhìn thấy tôi và chỉ nghĩ về tôi thôi, được không?

Ngài Mr P đột nhiên quay mặt lại rồi chiếu đôi mắt màu đen thẫm tha thiết về phía Nó khiến cho tim Nó gần như ngừng đập và thậm chí còn làm cho Nó, trong phút chốc, cũng dường như quên cả cách thở. Nó vội vã che giấu sự bối rối của mình bằng cách chuyển chủ đề vốn thuộc về sở trường của Nó từ trước tới nay:

- Ơ.. Ở .. đây ..mát … quá anh nhỉ?

Ngài Mr P bật cười khi nhận ra thái độ lảng tránh của Nó, hí hửng đáp lại bằng thái độ thản nhiên đáng ghét:

- Ừ! Rất thích hợp để dập tắt ngọn lửa cháy bừng bừng ở trong xe vừa nãy. Thật sự tôi đã rất sợ em sẽ gây ra đám cháy và tôi buộc phải tốn tiền điện thoại để gọi cứu hỏa tới.

- Anh…. Nó trợn mắt nhìn kẻ đối diện, định thốt ra một câu mắng thật chua ngoa nhưng lời nói chưa kịp tuôn ra đã lại bị chặn lại bằng một đôi môi thật ấm …

Thời gian và không gian xung quanh dường như đứng yên rồi cũng tan ra theo nhịp đập của trái tim Nó..

Cơn gió nhẹ mang theo vị của nước mải miết đùa nghịch khiến cho những lọn tóc quấn vào nhau mơn man trên gương mặt, hai con người, hai tâm hồn cũng dường như hòa tan vào nhau thành một.

Ừ thì bởi vì “Tình yêu là một cuộc hội ngộ của hai nửa trái tim sau hành trình tìm kiếm rất dài và rất lắm chông gai.. Có những thời điểm tưởng lầm là dã đến rồi cũng có những thời kỳ lại thất lạc quá lâu tới mức tưởng rằng đã lãng quên… Nhưng cuối cùng.. Vì còn Nợ duyên nên hai nửa tâm hồn vẫn tìm thấy để cùng nhau hoàn thành những nốt cuối cùng của bản hợp ca mang tên: “Hạnh phúc”

Như Nó bây giờ…

loading...

Và cũng như Mr Ác Quỷ bây giờ…

Có quá nhiều cảm xúc không tên chen lấn nhau phía sâu trong cơ thể Nó: Một chút ngất ngây, một chút hạnh phúc, một chút vui, một chút buồn.. Một chút hoang mang.. Một chút bất an vì hiện thực như một giấc mơ quá đẹp…

Mà đã là mơ thì… Có ngày sẽ phải tỉnh lại.. Đúng không?

- Anh kỳ quá… Ở chỗ này cũng dám… – Nó ấp úng nói sau khi Ngài tổng giám đốc nới lỏng vòng tay để Nó có thể lấy lại nhịp thở.

- Theo như tôi được biết thì khi hôn cần phải có sự hợp tác của cả hai người.. Và nếu như tôi không nhầm thì.. Em cũng đâu có phản đối nhỉ? –  Vừa nói Mr Ác quỷ vừa tỏ vẻ giống như là một thám tử đang hết sức tập trung suy luận để phá án.

- Anh.. Thật .. Là … Đáng … Ghét! -  Nó tức đến mức chẳng biết phải đáp trả thế nào nữa.. Thật tình là xấu hổ quá đi mất thôi.. Nó cúi gằm mặt xuống, chợt ước ao tại nơi Nó đang đứng, mặt đất bỗng nhiên nứt ra một lỗ để Nó có thể rơi xuống ngay lập tức..

Mr P bật cười trước vẻ mặt bối rối, ngượng ngập của Nó. Sau khi nhe ra một nụ cười không thể đểu hơn, Ngài thản nhiên nói tiếp:

- Nhưng mà Em yên tâm!  Căn cứ vào mức độ nổi tiếng của tôi, thì sau nụ hôn này chỉ có tôi là người thiệt thòi thôi đó.

Từ thẹn quá hóa bực mình, mặt Nó chuyển màu luân phiên từ vàng sang trắng.. Đúng là tức đến muốn phát điên! Quyết không thèm để ý đến kẻ đáng ghét kia cùng những ánh mắt soi mói xen lẫn ghen tỵ của mấy người xung quanh, Nó vội vã quay lưng rồi sải những bước chân bước đi như chạy,  vừa đi vừa cay đắng tự nhủ trong lòng: “Ông tơ bà Nguyệt ơi! Tại sao lại ghép đôi con với một tên Ác quỷ thế này?”

Đi được một đoạn, Nó đột ngột bị kéo lại bởi một bàn tay cứng như thép. Loạng choạng mất mấy giây, Nó ném ánh mắt hình viên đạn về phía kẻ vừa gây ra sự mất cân bằng  rồi chợt ngây người khi nhìn thấy thủ phạm vừa nhe ra một nụ cười “hồn nhiên vô số tội” vừa ra sức chỉ chỉ lên tấm biển quảng cáo nhấp nháy bắt mắt: “Quán Kem XYZ” Và rồi như một đứa trẻ con rất nhanh quên những oán hờn, Nó cùng Mr P mỉm cười cùng nhau bước vào thưởng thức “tình yêu ẩm thực”.

Sau khi ăn kem xong, Ngài Tổng giám đốc và Nó lại tay trong tay đi dạo thêm một lần nữa rồi mới quyết định ra về. Nó nhận ra từng cử chỉ dịu dàng, từng sự quan tâm nhẹ nhàng ẩn chứa phía sau những câu nói trêu đùa khiến Nó bốc cháy hết lần này đến lần khác… Có lẽ.. Đó là cái giá phải trả để có thể sở hữu “Trái tim Ác Quỷ” – báu vật duy nhất trên đời này chăng?

Thật lòng mà nói  thì điều đó cũng chẳng khiến Nó mảy may bận tâm chút nào… Bởi vì.. Quan trọng là.. Vật báu kia..vẫn đang tạm thời nằm trong vòng tay của Nó.. Chẳng phải sao?

Quả thật, Nó đã có một buổi tối quá ngọt ngào.. Và gần như là hoàn hảo..

Chỉ là “gần như thôi”

 Bởi vì … Các cụ nói cấm có sai bao giờ: “Trên đời này không có gì là hoàn mĩ cả”

Và vì thế cho nên tối nay lẽ ra sẽ là một buổi tối tuyệt vời nếu như không có chuyện đôi bàn chân của Nó kêu gào thảm thiết tới mức khuôn mặt Nó dù có cố che giấu thế nào cũng không ngăn được thoáng nhíu mày nhăn nhó…

Thử hỏi có ai đi bộ bằng đôi giày cao gót mà không thấy đau chân chưa? Nếu sớm biết Ngài Mr P có ý định dạo phố thì Nó xin thề là sẽ chẳng bao giờ cố gắng nhét chân vào đôi hài Lọ Lem cao chín tấc để bây giờ phải chịu tra tấn thế này… Đúng là:

“Thức đêm mới biết đêm dài

Đi giầy cao gót mới biết yêu giày ba ta”

Đó chính là nỗi thống khổ của những người có chiều cao khiêm tốn như Nó..

Và như một lẽ hiển nhiên, Nó chả dám hé răng kêu ca nửa lời… Chỉ tự âm thầm mắng bản thân sao ngu quá!

 Dù sao thì với tất cả sức mạnh và sự kiêu hãnh cuộn trào trong cơ thể, cuối cùng  Nó cũng cố gắng chịu đựng đến khi kết thúc chuyến đi và cho dù là không muốn rời xa “Thế giới của Nó” một chút nào nhưng Nó vẫn không khỏi sung sướng khi nhìn thấy hình ảnh cái ngõ nhỏ yêu dấu hiện lên rõ ràng phía trước cửa kính xe. Kín đáo thở phào, Nó vội vã định nhón chân bước xuống.

Đúng lúc đó thì một âm thanh trầm ấm vang lên:

- Em thích đôi mắt màu xanh da trời phải không?

- Ơ..! Dạ.. Nhưng chỉ là một sở thích thôi… Sao tự nhiên anh lại hỏi thế? – Nó hơi bất ngờ thành ra lời nói có vẻ ngập ngừng..

- Em nghĩ sao nếu bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ đeo len để mắt có màu nước biển?

- Ơ… Không cần đâu.. Em!.. Em thấy màu mắt của anh rất đẹp và rất hợp với anh mà… – Nó vội vã trả lời.. Chưa kịp tìm ra nguyên nhân vì sao ngài Mr P đột nhiên đưa ra câu hỏi ấy.

- Nếu thế thì khi đi với tôi em cũng không cần phải tự ép mình làm những điều em không thích.. Ví dụ như  đi một đôi dép quá cao và khiến cho bàn chân bị đau chẳng hạn..

Nó giật mình… Thì ra Ngài đã biết hết rồi.. Đột nhiên Nó lại đâm ra lo lắng vì có vẻ như Nó đã bị Mr P đã xây cả lô cốt trong bụng còn Nó thì chẳng biết tí tẹo gì về tâm tư của Ngài cả.. Thế này.. Thật tình là nguy hiểm quá..

- Anh.. Anh biết từ bao giờ thế? – Nó cúi mặt giả bộ chăm chú nhìn xuống dưới sàn xe, lí nhí hỏi..

- Từ khi em bắt đầu không còn đi cùng tôi nữa.

Nó giật mình nhớ lại khoảnh khắc vì quá đau nên Nó hơi tụt lại phía sau một chút rồi khi Nó đuổi kịp Mr P thì Ngài đột nhiên ra lệnh: “Về thôi! Tôi mệt rồi”.. Và hình như từ đó về sau, thỉnh thoảng Nó lại thấy Ngài kín đáo hướng cái nhìn khó hiểu xuống bàn chân Nó và dường như bước chân của ngài theo đó cũng trở nên chậm dần…Bây giờ thì Nó đã hiểu nguyên do vì sao và cảm động biết bao vì ánh mắt mang theo sự lo lắng ấy…

Nó khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng trả lời:

- Cảm ơn anh! Em hiểu rồi.. Sẽ không có lần sau đâu.. Em hứa!

Ngài Mr P cũng mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu khiến cho mớ tóc ngắn choằn ngọn cong ngọn vểnh của Nó càng xơ xác rồi dịu dàng nói:

- Thế mới ngoan chứ! Cho dù là một món ăn hay bất cứ đồ vật nào cũng chỉ có giá trị khi giữ nguyên được hương vị ban đầu bởi vì chẳng có ai thích sử dụng món đồ đã bị thoái hóa biến chất cả. Thế nên.. Em hãy cứ là em.. Ms N ạ!

          Như bị tạt một gáo nước lạnh vào người, dập tắt luôn cả nụ cười đang nở trên môi, phóng về phía kẻ đối diện những tia nhìn mang theo sấm sét chỉ kịp vội vã buông ra một câu: “Anh về cẩn thận”, Nó lập tức quay về phía cửa  tìm cách bước xuống xe..

          Ngay khi vừa chạm đất, Nó lập tức cảm thấy cơn đau nhói buốt như thể có hàng ngàn cái đinh nhọn hoắt đang không ngừng đâm vào gan bàn chân của Nó.. Quả thật là rất đau.. Đau đến muốn khóc..

          Nó cố gắng giữ cho mình bước đi một cách bình thường nhất có thể.. Phút chốc Nó dường như thấy mình chính là Nàng Tiên Cá trong lần đầu tiên tập đi bằng đôi chân người..

          Bỗng nhiên, nước mắt ở đâu ấm ức rơi..

          Và cũng bỗng nhiên, Nó thấy cả người mình lại đang chơi vơi trong không khí rồi một âm thanh ấm áp vang lên bên tai:

          – Em đúng là quá bướng bỉnh mà.. Tôi thua em rồi.. Cô bé ngốc..

          Khẽ tựa đầu vào đôi vai rắn chắc, Nó bất giác mỉm cười, cảm nhận nơi đầu môi mình vị mặn của nước mắt..

          Ừ thì.. Khóc đâu đã là khổ đau và Đâu phải chỉ có niềm vui mới minh chứng cho hạnh phúc …

          Ánh đèn vàng chiếu xuống khắc lên mặt đất một khối hình vững chắc của hai con người dường như đã hòa làm một..

          Mr P bế Nó vào phòng, căn dặn Nó đủ điều và thậm chí còn đòi xoa bóp cho đôi bàn chân đang kêu gào của Nó khiến Nó phải cố sống cố chết mà thề thốt rằng Nó nhất quyết sẽ tự lo được cho bản thân mình thì Ngài mới chịu im lặng ra về sau ba bốn lần ngập ngừng nơi ngưỡng cửa.

Ngài Tổng giám đốc đã về rất lâu rồi mà Nó vẫn còn ngồi thần người và cười như một con ngốc.. Ngày hôm nay.. Ngoài việc đau chân ra thì mọi thứ thật sự là quá tuyệt!

Đang định đi thay đồ, Nó chợt giật mình khi nghe thấy tiếng gõ cửa khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Nghĩ rằng Mr P quay lại, Nó vội vã chạy đến vừa tìm cách mở cửa vừa nói:

- Em đã nói là chân em không sao mà.. Muộn thế này anh quay lại làm gì thế, Mr P?

Nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, nụ cười trên môi Nó đột nhiên trở nên méo mó.. Nó nuốt nước bọt thật nhanh, bối rối nhìn vào đôi mắt biển sâu dường như đang dậy sóng của người đối diện:

- J.. Jack.. Jackson.. Sao lại là anh?

Ngoài trời đêm, một tia sét lạnh lẽo rạch ngang bầu trời những vạch sáng ngoằn nghèo, tiếng sấm chát chúa vang lên báo hiệu một cơn mưa dữ dội…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: