truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Anh yêu em, một mét bốn lăm ạ! – Chap 08 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chap 8: Đêm đầy sao (P1)

- Lucy86 –


          Hic hic hic… Ông trời còn định thử thách trí thông minh của Nó đến bao giờ nữa đây? Đúng là oan gia mà.. Từ khi gặp cái kẻ đáng ghét kia cuộc sống của Nó dường như chưa bao giờ yên bình hết. Nó đau khổ than thầm…


Nhưng cũng may, cuối cùng thì cái não bộ chứa đầy “hạt tiêu bắc” của Nó cũng lóe lên một giải pháp … Nhưng mà… Hơi nguy hiểm một chút :)


          Các dây thần kinh của Nó căng lên như dây đàn.. Nó lo lắng… Mồ hôi không ngừng tuôn rơi…


          Bóng đen đang tiến lại gần… Còn Nó vẫn ngồi “Án binh bất động”


          “Bịch… Bịch… Bịch” … Bước chân ngày càng gần…


          Nó vẫn ngồi yên, ba lô nắm chắc trong tay.


          “Bịch… Bịch… Bịch” … Khoảng cách đã ngắn lắm rồi và hắn đang tới…


          Nó cũng bắt đầu hành động…


          “Bịch… Bịch… Bịch…”


          Chỉ còn mười bước chân … Chín…. Tám ….


          “Bịch… Bịch… Bịch…”


          Nó căng mắt xác định vị trí trong bóng tối ….


          Chờ cho khoảng cách đủ gần, Nó đưa tay hất chai nước vào nơi mà Nó đã mang máng xác định được là vị trí của đôi mắt hắn …


“Oáp!” Tiếng nước đập vào vật cản vang lên trong màn đêm và Nó thấy bóng đen vội vã cúi người, đưa tay lên mặt (Giờ mới biết Coca cola cũng có tác dụng ra phết nhỉ? )


Tất nhiên là… Lợi dụng lúc ấy, Nó chạy, … C… H… Ạ… Y….


Nó cứ thế cắm đầu chạy không ngừng, không nghỉ… Mồ hôi túa ra dính vào áo Nó bê bết…


          Nó thở hổn hển, cố gắng hết sức ép toàn bộ cơ thể mình phải hướng về phía trước. Xung quanh tối đen và tĩnh mịch, chỉ có tiếng Gió lùa vào mái tóc ngắn choằn khiến đôi tai Nó vang lên những tiếng ù ù khó chịu..


          Thật sự là Nó đã mệt lắm rồi, nhưng cái tình yêu dành cho sự sống còn mạnh mẽ quá, cho nên Nó vẫn cứ chạy.. Chạy mãi… Đôi chân Nó bắt đầu tê mỏi còn thời gian thì dường như vô tình cứ đứng lại để quan sát trò hay.


          Trong lúc chạy đua, Nó vẫn không quên ném những tia ra đa phát hiện nguy hiểm để quét lên mọi phía xung quanh mình. Các giác quan của Nó giống như những động cơ được huy động hết công suất và  hoạt động không ngừng nhằm hạn chế tối đa khả năng chiếc tàu Titanic đâm sầm vào tảng băng trôi trên biển Đại Tây Dương năm nào. Tai Nó dỏng lên nghe ngóng… Và rồi Nó chợt phát hiện ra… Nó đã không còn nghe thấy tiếng chân của hắn nữa.. Phải chăng – Một tia hi vọng chợt lóe lên trong đầu Nó – Phải chăng Nó.. đã .. Thoát?


          Nó tự cho phép mình nghỉ một chút, Hai tay khẽ ôm lấy cái bụng đang đau quặn và khó thở. Nó cố gắng hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục điều hòa hô hấp trong khi tai vẫn không ngừng dò dẫm tiếng động xung quanh.


          Đúng vào lúc Nó đang hí hửng với ý nghĩ tươi đẹp là mình đã an toàn thì Nó lại nghe thấy có tiếng chân người đuổi theo gấp gáp phía sau lưng…


          Trời Ạ! – Nó lầm bầm tự rủa chính mình – Ai bảo hồi chiều Nó chui vào cái xó này tránh nắng làm chi để bây giờ phải chịu cảnh làm con mồi bị săn đuổi… Hic hic..


          Thế là Nó lại cắm cúi chạy..   


          Và kẻ kia cũng cứ lầm lũi chạy theo … Hu hu


          Không biết Nó đã chạy bao lâu, chân Nó đã bắt đầu chuyển sang đau nhức.. Nhưng Nó vẫn nhất quyết không dừng lại. Khoa học đã chứng minh được rằng khi sắp đối diện với cái chết thì con người sẽ phát hiện ra những khả năng tiềm ẩn của chính mình… Hình như .. Bản năng của Nó là..Chạy trốn :)


          Có lẽ Nó và hắn sẽ vẫn cứ đuổi theo nhau như thế nếu Nó không bất chợt nghe thấy tiếng một người đàn ông vang lên, xuyên qua màn đêm đen, đâm thẳng vào cái màng nhĩ đang ù ù vì gió của Nó và phát ra âm thanh rất rõ ràng:


          – Ms Linh… MS… L..I…N..H.. – Đích thị là tên Nó.


Nó dừng lại, đưa mắt về phía phát ra tiếng gọi, tâm trạng lẫn lộn giữa sợ hãi và yên tâm. Âm thanh này cho dù hơi xa lạ nhưng vẫn nhen lên cho Nó một tia hi vọng vì dẫu sao thì đó cũng là một người quen. Kể ra thì.. Số Nó cũng còn chưa đến nỗi :)


Nó nheo nheo đôi mắt dài cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối và cất giọng hỏi:


- Ai vậy?


……….. Không có tiếng trả lời.


- Ai đó? Nó kiên nhẫn lặp lại một lần nữa, đôi bàn tay khẽ nắm hờ để tìm sự can đảm – Không nói là tôi la lên đó!


- ………… Vẫn không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng chân vang lên đểu đều trong bóng tối.


          Nó chợt nhận ra không biết từ lúc nào mình đã đứng trong vùng ánh sáng . Công viên vào ban ngày đẹp đẽ là thế mà buổi tối bỗng trở nên thật âm u và nguy hiểm đối với những người cô đơn như Nó chả trách buổi tối chỉ có các đôi nam nữ hay rủ nhau vào đây chứ chẳng có mấy ai dại gì lang thang một mình để chuốc lấy muộn phiền và tai họa. “Dù sao thì cũng an toàn hơn một chút” Nó tự nhủ rồi căng mắt nhìn vào khoảng không gian tối sẫm, nơi có một người nào đó vừa gọi tên mình.


          Nó cũng chẳng phải đợi lâu lắm, chỉ khoảng ba mươi giây sau, Nó đã thấy người nãy giờ đuổi theo mình, bắt đầu là một bàn chân và rồi cả cái dáng người hiện hình dần trong ánh sáng của bóng đèn vàng vọt.


           Á! Trái tim Nó dường như ngừng đập và cái miệng Nó há hốc ( Chắc chắn là trông ngu lắm ý) rồi thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc:


            – J.. Jack… JACKSON! Is that You?


          Giống như việc Đường Tam Tạng tự Đường Tăng đi thỉnh kinh vì chưa trải qua đủ tám mươi mốt kiếp nạn nên đến khi lấy được kinh rồi vẫn bị Quan Âm Bồ Tát niệm cho một phát thần chú và té xuống sông sâu; thế nên, dường như hôm nay Ngọc Hoàng nhận thấy dây thần kinh cảm xúc của Nó còn chưa bị hành hạ đủ, vậy là “Ngài” bèn cử một “đệ tử” xuống để thực hiện nốt nhiệm vụ cuối cùng .. Hix hix.


          Bóng đen nhìn Nó khẽ nở một nụ cười khiến cho cả cái không gian đang tối sẫm phía sau lưng dường như cũng bừng sáng lên rực rỡ rồi nhẹ nhàng nói:


          – Yes, It’s Me .. – Và trong lúc Nó còn đang choáng váng thì “Thiên thần” rất dịu dàng mà cũng rất rõ ràng tung ra câu thần chú – Kẻ… Biến … Thái!


          Oh My God! Help me please!


          Nó như người đang phiêu du trên tận mây xanh đột nhiên bị đạp cho một phát và ngã nhào xuống vực,  Nó đang rơi… rất nhanh… Rất nhanh…


          – A…nh… Anh… ANH NÓI ĐƯỢC TIẾNG VIỆT HẢ? Nó vừa kinh hãi thốt lên vừa lầm bầm cầu nguyện cho đó không phải là sự thật.


          – Uhm… – Thiên thần mỉm cười, đôi mắt biển sâu trong bóng đêm trở nên ma quái kỳ lạ khiến cho chủ nhân của đôi mắt ấy dường như cũng có chút tà mị.


          Thái độ ỡm ờ của Jackson khiến Nó không khỏi nuốt nước bọt. Trời ơi là trời! Không biết Nó đã trót mắc tội nợ gì mà đến cả Ông Tơ Bà Nguyệt cũng ghét bỏ Nó thể này? 


          – Phải nói thế nào nhỉ?- Thiên thần khẽ nghiêng nghiêng đầu- Ừ! Ba anh là người Việt Nam cho nên Anh khá rành tiếng việt.


          Sặc! Bây giờ Nó đã tin, rất tin rằng người ta có thể hạ nốc ao một người chỉ bằng một câu nói. Nó đã gục ngã hoàn toàn rồi! Hic hic.


           Thiên thần lại mỉm cười nhưng mà Nó chả còn tâm trí nào để ngắm nhìn nữa. Trong đầu Nó bây giờ bị choán đầy bởi hình ảnh về buổi gặp lần đầu và cả cái thái độ hí hửng của Nó khi phát ra ba từ “Kẻ biến thái” trước mặt Jackson . Hu hu hu .. Xấu hổ quá đi mất thôi.


          – Em.. Em xin lỗi! Nó cúi mặt ấp úng. Dường như nghe rõ cả tiếng dòng máu đang không ngừng đổ dồn lên khiến mặt ửng đỏ, Nó khẽ nuốt nước bọt một lần nữa để nói hết câu phân giải – Không phải em cố ý đâu…      


          – Anh biết! – Jackson vẫn với vẻ mặt dịu dàng nói như trấn an Nó – Cũng tại anh. Lúc đó vô tình làm cô bé bị bất ngờ và bị đau. Coi như hòa nhé?


          “Cô bé?” Đầu Nó chợt vang lên những câu hát: “Em ghét anh gọi em cô bé. Nên thấy anh em vờ như không thấy… Em ngó lơ dù lòng nghe xao xuyến.. Đáng đời anh chưa?” thế là bất giác mỉm cười. Từ trước tới giờ Nó chưa bao giờ được ai gọi là cô bé cho nên thật tình là có chút lạ lạ và thích thú.


          – Ok! – Mắt Nó sáng lấp lánh còn hơn cả ánh sao trên bầu trời đêm và khuôn mặt đồng hồ vênh của Nó khẽ vẽ ra một nụ cười mà chỉ có thể miêu tả bằng ba từ “ngu dã man” rồi hí hửng nói tiếp – Coi như không ai nợ ai nha! Vậy chúng ta sẽ làm quen lại từ đầu ha. Em tên là Linh. Kế toán mới của Công ty. Rất vui được làm quen với anh! –  Nó nhanh nhảu đưa tay ra ( Gì chứ cái khoản xóa nợ này thì Nó giỏi vô đối ^_^)


          – Uhm – “Thiên thần” nở nụ cười thân thiện và có vẻ như không bất ngờ lắm trước sự thay đổi thái độ đột ngột của Nó (Dù sao cũng đã nếm qua một lần rồi mà). Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng dùng những ngón thon dài nắm lấy bàn tay Nó làm cho trái tim Nó đang yên bình trong lồng ngực chợt thót lên một cái – Anh là Jackson. Trưởng phòng kinh doanh. Rất vui được làm quen với em. Và để kỷ niệm cho sự gặp gỡ này, liệu Anh có được phép mời em một bữa tối không nhỉ?


          – H..Hưm.. – Nó giả vờ suy tư một chút để kìm chế cái cảm giác kỳ lạ đang len lén nhen lên trong lòng, sau đó mới “nhoẻn miệng cười duyên” rồi trịnh trọng nói tiếp – Em không muốn bị hiểu sai là người hẹp hòi (Cho dù đôi lúc tội lỗi của người khác gây ra cho em thì có thể em vẫn hơi nhớ lâu một chút ^_^) thế nên .. Nếu anh đã có nhã ý mời thì em cũng vui vẻ mà trả lời ngay rằng em đồng ý :)


          – Tuyệt! Anh rất thích những người con gái thẳng thắn như em! Vậy cô bé thích ăn gì nào?


          – Dạ…  Nó ngập ngừng. Thật ra thì ngoại trừ chuối, lá ngón, lá xoan đào và một số thứ đã được quy định là con người không nên ăn cũng như không được ăn  thì Nó chưa từng chê bất kỳ món nào thành ra… việc lựa chọn này.. Với Nó mà nói thì … Quả là có chút khó khăn.


          – Uhm.. Ăn gì cũng được anh ạ! Anh nhìn em là biết em dễ nuôi thế nào rồi đấy -  Nó vừa nói vừa nhăn nhở cười.


          – OK! Anh biết gần đây có quán kem ngon lắm. Hay chúng ta tới đó nha?


          – DẠ.. DẠ! Được thế thì còn gì bằng ạ! – Nó hí hửng như vừa vớ được mấy chục cây vàng bốn con chín. Mắt Nó lóe lên trong bóng tối còn hơn cả đèn pha ô tô và cái đầu thì gật lên gật xuống lia lịa. Phía sau nơi bộ não nhỏ bé không ngừng vang lên ý nghĩ: “Ý trời! Ý trời rồi! Có lẽ nào Nó đã gặp được ý trung nhân không? Tại sao chỉ một phát đầu tiên đã oánh trúng yếu điểm của Nó thế này.”


          Jackson bật cười nhìn cô gái nhỏ bé đang đứng trước mặt mình với đôi mắt long lanh, háo hức như đứa trẻ con lần đầu được mua cho món đồ chơi yêu thích. Điệu bộ cô nhìn anh lúc này giống hệt như chú mèo nhỏ vừa nghoe nguẩy đuôi vừa ngước cặp mắt tròn xoe lấp lánh chờ đợi ông chủ ném cho miếng cá ngon đang cầm trên tay khiến anh bất giác bật lên ý nghĩ  “Con mèo con này! Sao mà dễ thương thế không biết”.


          Và vậy là, Nó cùng với Jackson đi trên con đường lát gạch ngoằn nghèo của Công viên. Khung cảnh xung quanh vẫn nhập nhoạng nửa sáng nửa tối nhưng Nó chẳng còn thấy sợ hãi nữa bởi vì bên Nó đã có một thiên thần mang lại cảm giác bình yên và ấm áp.


          Gió thổi vi vu vi vu khiến những tán cây trên cao bắt đầu lao xao hát….


          Bóng đèn vàng vọt yếu ớt phủ xuống hai dáng người đang vui vẻ trò truyện với nhau tạo thành hai cái bóng một dài một ngắn đổ dài, đan xen lẫn nhau trên con đường nhỏ.              

Chap 8: Đêm đầy sao (P2)

- Lucy86 –


Quán kem giấu mình trong một hẻm bé xíu yên tĩnh gần công viên. Không gian cũng được bố trí một cách sơ sài chứ không trang hoàng bằng các hình thù có cả bẩy sắc cầu vồng một cách bắt mắt như trong các quán chuyên phục vụ cho lứa tuổi xì tin nhưng mà phải công nhận một điều rằng kem ở đây quả thật rất là ngon có lẽ vì thế mà quán này luôn luôn rất đông khách.

loading...

 

          – Lady first! – Jackson vừa nói vừa lịch sự kéo chiếc ghế nhựa màu xanh và chờ đến khi Nó đã an vị rồi thì mới nhanh nhẹn ngồi xuống phía đối diện.

 

          Hơ! Trước những cử chỉ của “thiên thần”, lần đầu tiên Nó mới cảm thấy mình hình như cũng là con gái đích thực (bởi vì lúc trước Nó thường chơi với đám bạn mà có đứa nào chịu thừa nhận là mình thuộc phái yếu đâu) thế là Nó bỗng thấy vu vơ vui :)

 

          – Cảm ơn anh! – Nó khẽ nói – Đây là lần đầu tiên có người kéo ghế cho em đấy. Thế em có cần phải trả tiền boa không nhỉ?

 

          Ặc.. Cái mồm.. Cái mồm.. Lỗi tại cái mồm… Nó khổ sở than thầm. Thực lòng  Nó chỉ muốn cám ơn thôi mà không hiểu thế nào lại tung ra câu hỏi vô duyên ấy.Thế này thì làm sao còn được coi là thục nữ chứ :(

 

          – À! – Jackson khẽ cười – Em yên tâm. Anh không đến nỗi nhỏ mọn thế đâu.

 

          Đôi mắt “Thiên thần” xoáy sâu vào gương mặt bánh bao khiến Nó bỗng thấy không được tự nhiên cho lắm. Nó vội vã cúi mặt xuống và hướng sự chú ý đến cái bàn nhỏ hình chữ nhật, trong đầu không ngừng vang lên câu “Em không có ý đó đâu, hu hu hu”

 

          Nhận thấy vẻ bối rối của Nó, Jackson lập tức chuyển chủ đề để không khí bớt phần căng thẳng:

 

          – Ở đây có rất nhiều món kem ngon. Em thích ăn loại nào?

 

          – Dạ?  – Nó mừng húm khi được giải thoát và theo thói quen cái miệng lại bắt đầu thao thao bất tuyệt – Với em chỉ cần là kem thì loại nào cũng được hết ạ! Càng nhiều càng tốt :)

 

          Má ơi! Nó muốn cắn lưỡi tự vẫn quá đi mất thôi. Có đứa con gái nào khi được mời ăn mà trả lời như Nó không trời?

 

          Jackson vẫn chăm chú nhìn Nó rồi trả lời một cách đầy độ lượng:

 

          – Em yên tâm đi. Cứ  thoải mái ăn nhé! Anh có đủ cả tiền và nếu cần thì cũng có cả sức rửa ly để mời em mà – Thiên thần lại mỉm cười.

 

          – Thực ra .. E… Em cũng không ăn nhiều lắm đâu. Anh .. Yên tâm ạ – Nó cố giữ lại chút “duyên con gái” cuối cùng, vừa nói Nó vừa cắm mặt vào nhìn đôi bàn tay đang không ngừng vẽ những đường lộn xộn trên mặt bàn.

 

          Một cơn gió mang theo mùi thơm của hoa cỏ khẽ sượt qua đầu làm cho những ngọn tóc mất trật tự của Nó được dịp áp sát vào gương mặt tạo nên cảm giác buồn buồn khó chịu. Nó vội vã đưa bàn tay kiên quyết giữ cho những kẻ đáng ghét ấy nằm cố định phía sau vành tai và cũng  nhất định không ngẩng lên thêm một lần nào nữa.

 

          Nó nghe thấy Jackson gọi món nhưng Nó chẳng còn tâm trí nào mà hóng hớt xem mình sẽ được chiêu đãi món gì. Thật sự thì.. Nó đang rất bối rối…

 

          – Cô bé chân ngắn mà chạy nhanh nhỉ? Anh đuổi theo muốn đứt cả hơi đấy. – Lại vẫn là Jackson xóa tan cái khoảng không im lặng đến nghẹt thở này.

 

          – Dạ?- Nó hơi bị bất ngờ – À! Chắc em có tiềm năng làm kẻ chạy trốn anh ạ!

 

          – Chạy trốn? Em chạy trốn ai thế? – Thiên thần hỏi lại một cách ngạc nhiên.

 

          – Chạy trốn … Người xấu – Nó nhe răng ra cười.

 

- Ui! Anh đảm bảo là anh ăn chay không ăn thịt em đâu mà phải chạy. Với lại anh được mệnh danh là “Người nước ngoài tốt bụng” trong Công ty đó – Jackson cũng cười, vừa nói vừa đưa hai tay lên trời ra bộ thề thốt.

 

          – He he he.. Anh thì .. Cái gì chẳng tốt – Khuôn mặt Nó chợt nóng ran khiến cho cổ họng Nó chỉ phát ra được những tiếng lý nhí rồi như chợt nhớ đến tội lỗi đã vô tình gây ra lúc trước , Nó vội vã nói:

 

- Mà Anh cho em xin lỗi vụ vừa nãy nha. Tại em không biết nên… Mắt anh có bị làm sao không ạ?

 

          Nụ cười trên môi Thiên thần đột nhiên tắt ngấm. Jackson hỏi lại rất nhanh hình như đôi lông mày hơi nhíu lại trong bóng tối:

 

- Ý em là sao? Vụ vừa nãy là vụ nào? Mắt anh có bị làm sao đâu? Vì sao em phải xin lỗi?

 

          – Ơ! – Nó khựng lại – Vừa lúc nãy em ngồi trong góc công viên, thấy có một bóng đen đi tới phía mình em cứ tưởng là cướp nên mới tạt coca cola vào mắt người đó rồi chạy trốn. Em không biết là anh… E..m …

 

          – CÁI GIIIIIIIIIIIIIII? – Jackson hét lên khiến cho một đôi nam nữ ngồi bên cạnh giật mình suýt ngã – Em gặp cướp á? Nguy hiểm quá. Em có bị làm sao không? Hắn đâu? Tại sao khi gặp anh em không nói?

 

          Hơ.. Cái gì thế này? Nó mở to mắt nhìn người đối diện đang giận dữ bắn liên thanh như một khẩu AK bị cướp cò.

 

          “Thế ra người bị tạt lon coca không phải là anh ý à? Chẳng lẽ… Mình gặp cướp thật?” Đầu Nó nhộn nhạo những câu hỏi.

 

          – Anh đang đi dạo, thấy em hớt hải chạy qua nên anh đuổi theo. Con gái con nứa gì mà dám một mình chui vào cái góc nguy hiểm ấy. Anh cũng biết là em rất đặc biệt nhưng không nghĩ em lại có cái sở thích cá biệt như thế đấy.

 

          Nó vẫn ngước đôi mắt dài nhìn chăm chăm về phía trước, bên tai loáng thoáng những lời kể lể xã hội bây giờ mất an ninh trật tự thế nào vậy nên con gái đi một mình ở những chỗ vắng sẽ nguy hiểm ra sao… Nó chợt nhớ đến mẹ, chợt thấy xúc động xen lẫn với biết ơn vì được quan tâm và…cũng rất đột nhiên, Nó khóc .. Mà không phải lặng lẽ như Nó vẫn quen từ xưa đến nay đâu nhé. Nó khóc to thành tiếng, khóc òa như một đứa trẻ nhỏ.. (Xấu hổ quá hic hic….)

 

          Thật tình là Nó chẳng hiểu vì sao mình lại khóc. Có lẽ là do thấy ấm áp trong tim? Hay là do sự vui sướng lẫn sợ hãi khi biết mình vừa thoát khỏi nguy hiểm? Hoặc là do hàng ngàn những cảm xúc đang lẫn lộn bên trong bộ não bé nhỏ khiến cho Nó không còn làm chủ được bản thân nữa…

 

          Nó cứ thế khóc rất lâu.. Rất lâu…Khóc mà không sao kìm chế lại được… Dường như những uất ức, tủi thân, sợ hãi, biết ơn… mà Nó đã đè nén bấy lâu nay đang lần đường trôi ra theo những giọt nước mắt..

 

          Thiên thần hoàn toàn bị bất ngờ trước tình huống này, thế là bỗng trở nên luống cuống. Những lời trách móc chưa kịp tuôn ra đã vội vã bị thu vào và thay bằng những lời dỗ dành, an ủi:

 

          – Có ai làm gì em đâu mà sao em lại khóc thế? Nín đi nào cô bé ngoan…  Anh xin lỗi, không phải anh cố ý la mắng em đâu.. Là anh không tốt..

 

          – K..Kh..ô..ng… Phả…i.. Hic hic… – Nó nói trong tiếng nấc nghẹn ngào – Không phải lỗi của anh đâu… T..ại… Tại em… Hu hu hu..

 

          Jackson thật sự lúng túng. Anh vội vã kéo ghế ngồi sát bên Nó và đôi tay vụng về cố gắng lau những giọt nước mắt đang không ngừng tuôn rơi.

 

          – Thôi! Nín đi nào! Cô bé ngoan.. Không khóc nữa nhé… Mọi người đang nhìn kìa… Nín đi nào.. Ngoan…

 

          – E…m … Xin… Xin.. Lỗi… Hic hic – Nó vẫn vừa nói vừa khóc (Thật là mất mặt quá đi mất)

 

          – Em không có lỗi gì cả! – Jackson vừa nói vừa vỗ nhẹ lên vai Nó – Lỗi tại anh.. Nhưng mà.. Nếu em không mau nín đi thì có lẽ anh sẽ bị truy tố với tội danh bắt nạt trẻ vị thành niên mất.. Làm ơn đi.. Anh còn yêu tự do lắm…

 

          Thiên thần đúng là Thiên thần, luôn mang sự ấm áp đến cho những người đang cần kể cả khi người đó ở vào tình thế tuyệt vọng nhất.

 

          Cử chỉ và lời nói của Jackson khiến Nó bỗng dưng liên tưởng đến hình ảnh con gà mẹ đang ra sức che chở cho con gà con nhưng mà cả 2 con gà đều ở tình trạng trụi lông thành ra …Nó bỗng nhiên bật cười trong khi nước mắt vẫn đang rơi trên má. (Hic hic … Quả này chắc Thiên thần sẽ nghĩ Nó bị điên quá)

 

          Nhưng cũng may mà nhờ đó Nó có thể tìm lại được sự tự chủ của mình và thôi không khóc nữa. Nó đưa tay gạt những giọt nước mắt nơi khóe mi, ngượng ngùng nói:

 

          – Cảm ơn anh! Em ổn rồi! Để anh phải lo lắng.. Thật ngại quá…

 

          – Không sao! Em thấy đỡ hơn chưa? Xin lỗi vì làm em khóc – Jackson hỏi lại với vẻ quan tâm chân thành.

 

          – Không phải lỗi do anh đâu… Tại em… Em.. Nó bối rối…

 

- Thôi! Bỏ qua chuyện không vui… Giờ chúng ta sẽ ăn kem nhé? Jackson dịu dàng nói.

 

- Dạ! Nó nói khi nhìn thấy người phục vụ đang bê ra hai ly kem lớn và được trang trí rất đẹp mắt nhưng mà trong lòng lại có chút áy náy khi bắt gặp ánh mắt không mấy thiện cảm của anh ta khi nhìn Jackson (chắc là vì thái độ không tốt của Nó vừa nãy đã gây ra hiểu lầm Thiên thần là người xấu chăng) Hic hic hic…

 

Nhưng  Nó cũng chẳng thể tự vấn lương tâm được lâu khi mà trước mắt Nó là một ly kem thơm ngát. Dù sao thì “Có thực mới vực được đạo” mà :)

 

- Anh có biết là con người có đến hai bộ não không? – Nó vừa nói vừa xúc một thìa kem cho vào miệng.

 

- Thật vậy hả? Jackson hỏi lại, có vẻ như hài lòng khi nhận ra tâm trạng của Nó đã khá hơn.

 

- Uhm.. Thật! Khoa học đã chứng minh con người có hai bộ não. Một là ở trên đầu và một là ở ruột. – Nó khẳng định một cách chắc chắn .

 

- Có lẽ vì thế mà Cô bé ngốc sẽ hết ngốc khi ăn kem à? Uhm… Anh tin điều đó.. – Jackson nhoẻn miệng cười và trái tim Nó ngừng đập…

 

- Uhm.. Không kỳ diệu đến thế đâu anh.. – Nó ngập ngừng – Nhưng mà theo em thì .. Kem sẽ làm cho cô bé ngốc thấy mình .. đỡ ngốc :) Nó mỉm cười thật tươi và không quên tự thưởng cho mình một thìa kem nữa ^_^

 

Cứ thế, Nó và anh nói chuyện với nhau về những chủ đề không đầu không cuối. Anh cười nhiều và Nó cũng cười rất nhiều. Nó chợt nhận ra Thiên thần có thể tỏa sáng ở bất cứ nơi đâu và trong bất cứ hoàn cảnh nào.

 

Nó biết thêm nhiều điều về Jackson, về một tuổi thơ không hoàn hảo, về những giấc mơ và những khát khao mà anh đang theo đuổi… Nó bỗng thấy anh thật gần… Gần như thể chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào được bức tượng tinh khôi ấy.

 

Tất nhiên là Nó cũng nói nhiều về Nó và cũng thỉnh thoảng nói hớ mấy câu ( ai bảo Nó thuộc đội phản ứng nhanh làm chi để bây giờ trả treo cũng trở thành phản xạ tự nhiên vượt ngoài tầm kiểm soát)

 

Và, cũng hiển nhiên là Nó đã ăn rất rất nhiều kem ( Cái này cũng thuộc về bản năng nên không khống chế được ^_^) Cũng may là Thiên thần có vẻ không bất ngờ lắm trước sức tàn phá kinh hồn của Nó cũng như có đủ tiềm năng kinh tế để có thể thanh toán bằng tiền chứ không phải tốn công sức rửa ly nếu không thì.. Chắc cả hai sẽ cùng nhau xuống Địa Ngục thăm quan mất :)

 

Ăn xong, Jackson đưa Nó về đến tận nhà. Nó rất vui.. Thật sự rất vui.. Nó ước sao thời gian cứ ngừng trôi mãi tại giây phút này (thật ra thì có mấy lần Nó đã phải đấu tranh kịch liệt mới có thể  gạt bỏ cái ý định chỉ cho anh đi đường vòng để có thể ở bên Thiên thần lâu hơn một chút)

 

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn cũng như hết ban ngày thì mặt trời tắt nắng, Nó dẫu tham lam thế nào cũng chẳng thể níu giữ khoảnh khắc này mãi được.

 

- Chúc cô bé một đêm ngon giấc! – Jackson mỉm cười dịu dàng nói khi cả hai dừng chân trước cổng nhà Nó – Hẹn gặp lại em vào ngày mai! Và nhớ là đừng nói với ai anh biết tiếng việt nhé! (Các bạn thắc mắc nguyên do vì sao à?… Bí mật ^_^)

 

- Dạ! Em biết rồi!- Nó ép mình tung ra một nụ cười “Chết ruồi” rồi nhẹ nhàng thỏ thẻ – Anh đi đường cẩn thận nha! Chúc anh ngủ ngon ak!

 

 - Ừ! Ngủ ngon nhé! – Jackson lại khẽ cười, đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhìn sâu vào trong mắt Nó.. Rồi anh đi… Và Nó cứ đứng đó, dõi theo mãi… Cho đến khi bóng Jackson biến mất trong ánh đèn vàng vọt.

 

Vậy là Ngày hôm đó kết thúc một cách hoàn hảo cho dù Nó có phải rơi nhiều nước mắt nhưng như thế cũng đáng. Nó hình như đã bắt đầu mơ mộng một cái gì đó lớn lao hơn… Nhưng mà.. Chuyện tương lai.. Ai mà biết được nhỉ?

 

Thật lòng thì Nó rất mong đợi vào ngày mai vì Ngày mai sẽ được nhìn thấy anh… Nhưng rồi bất giác hình ảnh của cái vị tổng giám đốc đáng ghét kia lại nhảy vào trong tâm trí khiến niềm vui vừa nhen lên đã bị tắt ngấm. Nó biết Ông trời sẽ còn tiếp tục thử thách trường kỳ cái mức độ chịu đựng và quyết tâm đấu tranh của Nó … Thế nên.. Tốt nhất là.. Cứ ngủ đi.. Để giữ sức … Tất cả còn ở phía trước…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: