truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh xã già nhà em – Chương 25-26 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 25:

Ân, Bảo Bối về nhà ……

Trước ngày nghỉ một ngày, buổi tối mọi người đều kích động ngủ không yên, Tiểu Diệp vẫn cầm giấy giới thiệu về  khu làng du lịch hồ nước mặn  nghiên cứu qua nghiên cứu lại. Chị Thước đột nhiên đưa cho em một xấp A4 đánh máy.

“Chuyện xưa đã viết xong, cho em đọc thử đầu tiên.” Chị Thước khoảng thời gian trước ý tưởng văn vẻ khô kiệt, hơn nữa vì ngày 1/5 mà phải viết cho kịp bản thảo, chị ấy viết không ra đã mấy lần muốn bạo phát, toàn bộ tạp chí xã đều nhìn chị ấy như bom hẹn giờ, hơn nữa khổ  nhất là em cùng Tiểu Diệp. Ở tạp chí xã thật cẩn thận không nói, đến ký túc xá  chật chội này , chúng em lại phải vạn phần cẩn thận, trăm ngàn không dám thải đến bãi mìn.

Kết quả, buổi tối sau khi tắt đén, chị Thước đột nhiên mở miệng kêu tên của em, còn kêu  đặc biệt thân thiết:

“Tiểu Bảo Bối nhi ~”

Em dám cam đoan, em thật sự hoảng hồn, run run đầy người nổi da gà.

“Ai ~ Chị, chị Thước, cái gì, chuyện gì sao?” Lòng em kinh hoảng nhưng cố dũng cảm hỏi.

“Kể chuyện xưa cho chị nghe đi! Bên trong chỉ cần có một người nam  một người nữ  là tốt rồi!” Chị nói khẽ, chị là biên tập phụ trách khâu hôn nhân, viết về cuộc sống sau hôn nhân, chỗ nào có thể chỉ cần một cái nam  một cái nữ  là có thể giải quyết ? Cố tình chị là bom hẹn giờ, em cũng không dám chọc, chỉ có thể một tiếng thưa dạ  nói:

“Nếu không, em kể chuyện thật ngoài đời của một người bạn em được không?”

Chị Thước nói có thể. Vì thế, em liền đem chuyện chia ly lúc trước của em cùng anh xã lải nhải lẩm bẩm nói hơn nửa đêm. Ngày hôm sau ba chúng em  mỗi người ôm đôi mắt gấu mèo đen thui đi vào tạp chí xã.

“Ôi, quốc bảo [bảo vật quốc gia, thú quý hiếm] một hơi ra ba cái!” Tạp chí kì trước bán  không sai, chủ biên đại nhân khó được tâm tình vui vẻ, còn trêu chọc  chúng em vài câu.

Em cùng Tiểu Diệp bởi vì thiếu  ngủ, cả ngày đều hốt hoảng, chỉ có chị Thước  trà không nhớ, cơm không nghĩ  ngồi trước bàn máy tính bùm bùm  đánh chữ. Buổi tối trở lại ký túc xá cũng không nói nói, miệng còn lẩm bẩm, thường thường còn cầm đèn pin trên giấy viết cái gì. Sau lại em mới biết được chị là bị ảnh hưởng, lấy chuyện xưa của em chuyện xưa làm kịch bản gốc, viết một hơi về cuộc sống sau hôn nhân.

Chị quả nhiên thủ tín, trước tiên cho em xem. Em ghé vào trên giường tay cầm đen pin xem nha xem nha, nước mắt chảy ầm ầm ! Anh xã của em khi nào thì trở nên nặng tình như vậy? Em khi nào thì trở nên kiêu ngạo như vậy? Càng làm cho em chịu không nổi là,  kết cục Chị Thước đem anh xã của em viết cho chết nha!

“Vì sao anh lại chết ?” Em chà xát nước mũi chà xát nước mắt.

“Như vậy  tình yêu mới đủ khắc cốt minh tâm!” Chị Thước  trả lời đương nhiên.

“……Chị nói, bạn của em cùng ông xã của nó có phải là tình yêu không?” Em có chút bồn chồn. Vì cái gì cùng một sự tình, dưới ngòi bút của chịThước  cùng cuộc sống thật sự, cảm thụ lại không giống nhau?

“Đó cũng là tình yêu, đó là tình yêu chân thật trong hiện thực cuộc sống thật thật chính chính cùng củi gạo dầu muối, ăn, mặc ở, đi lại này. Tiểu thuyết chính là tình yêu thăng hoa trong văn học.” Chị Thước vô cùng chuyên nghiệp  giải thích.

“Hắn phải chết…… thật đáng tiếc.” Giống như anh xã của em thật sự chết, tâm can bé nhỏ đau thắt lại, quằn quại. Kết cục của chuyện xưa  là hai người đều giải quyết hết hết thảy hiểu lầm,“Em” hớn hở vui vẻ đi theo anh xã về nha, nhưng lúc đi về hướng anh xã thiếu chút nữa bị chiếc xe  hướng chạy  nghịch  đánh ngã, anh xã vì cứu “Em”, chính mình hi sinh tính mạng.

“Kỳ thật, sự thật làm sao mà có loại  chuyện tình cẩu huyết này phát sinh được chứ? Hơn nữa đàn ông cũng không lãng mạn  như vậy, phụ nữ cũng không rộng lượng đến mức này. Cuộc sống chính là chuyện phải mở một con mắt, nhắm một con mắt.”

Chị Thước lần đầu tiên chủ động kể cho chúng em chuyện hôn nhân thất bại trước kia. Trước kia tin đồn cũng nghe nói qua một ít, nhưng mà có thiệt nhiều phiên bản. Chị Thước giống em kết hôn rất sớm, kết hôn xong mới phát hiện cùng ông xã không có tiếng nói chung. Vừa kết hôn không bao lâu, mẹ chồng bắt đầu lộ vẻ ám chỉ bảo bọn họ sinh đứa nhỏ. Chị ấy hy vọng có thể có không gian cuộc sống của chính mình, cũng thích công việc hiện tại lúc đó. Nhưng mà mẹ chồng không hài lòng, ông xã cũng hy vọng chị có thể ở trong nhà làm toàn chức  bà chủ gia đình. Lần đầu tiên mang thai là ngoài ý muốn, chồng của chị quên mang bao cao su. Chị một mạch đi bệnh viện uống thuốc sanh non. Bởi vì sự kiện  này,  quan hệ của chị cùng chồng  trở nên có chút khẩn trương, mẹ chồng cũng không thích chị , hai người vẫn chiến tranh lạnh, lâm vào cảnh sống riêng. Sau chồng chị ngoại tình, là đồng nghiệp trong công ty, chắc cũng là nhất thời hồ đồ.

Tuổi trẻ khí thịnh, chị Thước không nói hai lời, kiên trì ly hôn. Chồng chị cũng hối hận không muốn ly hôn. Nhưng mà chị kiên trì. Ở riêng hai năm, một tờ giấy hiệp nghị ly hôn đã kết thúc toàn bộ quan hệ của hai người. Hiện tại, chị Thước cũng hối hận .

“Vợ chồng song phương phải học được cách lượng giải cho hai bên, lúc ấy chồng của chị không đúng, nhưng chị cũng có nhiều sai lầm. Nếu chị không xúc động, mà là nói rõ để anh ta hiểu được suy nghĩ của chị, có lẽ anh cũng sẽ đồng ý chị bỏ con. Chị ăn miếng trả miếng, kết quả  có được chỉ có thể là ngọc nát đá tan. Cho nên nói, vợ chồng song phương phải đặt mình vào vị trí của đối phương mà suy nghĩ mới là biện pháp giải quyết mâu thuẫn tốt nhất. Thông thường, chúng ta bị phẫn nộ che mắt ánh mắt, nên cái gì cũng bất chấp. Nhất thất túc thành thiên cổ hận [một lần sảy chân để hận nghìn đời],  quay đầu lại thì đã là trăm năm trước.” Chị Thước thở dài, không kể tiếp nữa. Chồng chị đã kết hôn, người vợ thứ hai này cũng sinh cho hắn một dứa con mũm mỉm.

Em tưởng tượng anh xã cười một phụ nữ khác về nhà, ôm người đó ngủ, thở dài nói người đó bướng bỉnh…… Tâm lý của em khó chịu, ánh mắt cũng có chút ê ẩm. Chẳng lẽ đây là tình yêu  trong truyền thuyết?

Đột nhiên, em vô cùng nhớ anh. Không biết tên đó cùng người phụ nữ khác câu kết làm bậy không! Đặt mình vào vị trí của anh mà tự hỏi…… Anh xã kỳ thật cũng có điểm đúng, em…… hình như cũng không phải hoàn toàn có lý……

Ngày hôm sau, ngay tại thời điểm mọi người chờ xuất phát, một chiếc  Porche màu trắng  xuất hiện trong tầm mắt chúng em. Em không đi chơi nhưng lại phải giúp Tiểu Diệp cùng Chị Thước chuyển hành lý ra xe du lịch. Mọi người sẽ ở đó chơi năm ngày , một người một cái hành lý còn đeo theo một cái ba lô. Tiểu Diệp còn đem thêm một túi đồ ăn vặt. Từ bên này đến làng du lịch cũng chỉ có ba bốn giờ mà có cảm giác nhỏ giống như là phải đi lữ hành đường dài. Tiểu nha đầu hình như là lần đầu tiên đi du lịch  tập thể, đặc biệt hưng phấn.

Nhưng mà em nhìn thấy Tiểu Bạch nhà em xong, so với nhỏ còn hưng phấn hơn.  Anh xã nhà của em giống như là tinh linh triệu hồi, tối hôm qua em còn suy nghĩ anh, sáng sớm  hôm nay anh liền xuất hiện trước mặt em .

Em mặc kệ đồng nghiệp khe khẽ nói nhỏ, cũng không màng một đoạn thời gian trước còn đòi ly hôn với anh xã, một hơi chạy đến  trước mặt anh xã, nhào vào trong lòng anh. Anh bị em đâm sầm vào phải lùi lại sau hai bước mới đứng vững.

“Sao lại trở nên khó coi như vậy?” Anh xã bế em trong chốc lát, nâng  cằm  của em lên đánh giá  một phen.

“Vậy cũng đẹp hơn đôi mắt một mí nhỏ xíu của anh!!” Em không phải chỉ là có mắt gấu mèo sao? Em không phải chỉ là không trắng như trước kia sao?! Em không phải chỉ là kiểu tóc quê mùa một chút sao! Ít nhất em so với anh tuổi trẻ, so với anh ánh mắt to hơn.

“Anh tới để làm chi!” Em ôm đủ, cọ đủ, khôi phục thái độ khoan dung, vô cùng nghiêm túc  nhìn anh. Anh xã…… hình như đẹp trai hơn ! Một phát hiện rất buồn bực nha !

“Anh đem Tiểu Bạch lại đây đưa cho em chạy.” Anh xã chỉa chỉa  Tiểu Bạch đứngbên cạnh nãy giờ. Nhưng mà em hiện tại vô tâm hội ngộ cùng Tiểu Bạch, thực rõ ràng, nó hiện tại là  chướng ngại vật của em cùng Anh xã lúc này. Anh tới đón  em về thì nói thẳng ra đi! Còn lấy Tiểu Bạch làm cớ.

“Ừa, vậy Tiểu Bạch để lại, anh có thể đi rồi!” Em lấy chìa khóa từ trong tay anh cọ qua cọ lại leo lên xe, chờ anh lại đây giữ chặt em. Kết quả em đã khởi động máy mà anh còn đứng ở tại chỗ nhìn em, không thèm nhúc nhích. Em một mạch lái xe bước đi, kết quả anh vẫn đứng ở tại chỗ!

Được lắm, anh quá đáng lắm rồi!

Em hung hăng chuyển tay lái cho hả giận, cuối cùng vòng một vòng lớn rồi đem xe đứng ở  trước mặt Anh xã, miệng mếu máo, ánh mắt đau xót, trân châu  trong suốt  bùm bùm rơi xuống.

“Sao lại khóc?” Anh xã chạy nhanh mở cửa xe kéo em xuống xe.

“Anh khi dễ em, ô ô……”

“Tốt lắm tốt lắm, ồn ào đủ trở về nhà đi! Đừng làm cho trong nhà lo lắng.” Anh xã một tay vỗ lưng em, một tay vuốt tóc em.

“Em hiện tại vô cùng khó coi phải không?” Em đã thật lâu không bảo dưỡng làn da, không làm kiểu tóc, không mua quần áo mới .

“Chưa đến nổi, vẫn còn có thể nhìn.” Anh cũng không nói hai câu lời ngon tiếng ngọt.

“Anh sẽ cưới người phụ nữ khác, rồi để cô ta sinh con sao?” Em nghiêm túc hỏi anh.

“Một mình em là đủ cho anh đau đầu, anh làm sao dám trêu chọc thêm phụ nữ khác……!” Anh xã nhíu mày.

Nhìn theo  chiếc xe du lịch rời đi, em đột nhiên nhớ tới bộ tiểu thuyết chị Thước lấy em với anh xã làm nhân vật chính còn tại ký túc xá, em bảo anh xã ở bên ngoài chờ em lấy xuống cho anh xem. Ai biết anh già già giảo hoạt này lại vụng trộm đi theo  phía sau em vào ký túc xá!

Em mở cửa ký túc xá, leo lên giường lắc lắc tiểu thí thí tìm mấy tờ giấy đó, cửa ký túc xá không khóa đột nhiên mở ra, anh xã mặt không chút thay đổi đi vào.

“Ai ai! Nơi này không cho phép đàn ông tiến vào !” Thiệt ra thì đã nghỉ lễ, ngay cả bảo vệ đều nghỉ ngơi .

“Em ở lại chỗ như vầy hơn một tháng? “Anh xã hai tay đặt lên lưng em, mặc kệ em kinh hô, ôm emtừ trên giường đem xuống dưới.

“Ờ thì, không phải là thể nghiệm cuộc sống sao!” Lòng em yếu ớt không dám nhìn vào mắt anh. May mà người biết là anh, chứ nếu ba ba em biết em sống ở chỗ như vậy, thế nào cũng phải giận dữ hạ lệnh không hủy đi nơi này không được!

“Theo anh về nhà đi!” Anh xã hôn hôn em tóc, thấp giọng nói.

“Anh yêu em sao?” Em được một tấc lại muốn tiến một thước.

loading...

“Về nhà!” bàn tay to của Anh xã chụp lên đôi vai mỏng manh của em.

“Ôi ôi, bị anh đánh hỏng rồi……” Em lại được sà vào lòng Anh xã, nghe mùi vị thuốc lá trên người anh, một chút cũng không muốn rời đi. Cuối cùng Anh xã da mặt dày đỏ bừng ôm em như kiểu công chúa, ôm xuyên qua một nửa khu khoa học kỹ thuật, ôm đến trên xe. May mắn là ngày nghỉ, người không nhiều lắm, mặc dù là như vậy nhưng Anh xã vẫn thẹn thùng.

 

 

 

 

[ Phiên ngoại ngắn] phải gả thì gả cho ông xã già.

 

Bảo Bảo nhà của em, cũng chính là em gái em tiêu tiêu sái sái đá cậu bạn trai nhà nó, còn làm bộ như hai mắt đẫm lệ lưng tròng,  bộ dáng  nói chính mình thất tình, cho nên được ba mẹ đặc xá tới nhà của em giải sầu.

“Em có mất hứng cũng đừng lấy trưởng nam nhà chị giận cá chém thớt được không?” Em nhìn Bảo Bảo  sai bảo Trần Tư Nam đang ở nhà nghỉ hè mà sốt ruột, bao che cho con .

“Nhi đồng cánh tay nhỏ, cẳng chân nhỏ, đúng  thời điểm phát dục thì phải rèn luyện nhiều mới có lợi. Nam Nam, mát-xa bả vai cho dì.” Cừ thật! Dám xem em như vô hình!

“Nam Nam ngoan, chính mình chơi đi con, không cần để ý đến dì.” Trưởng nam nhà của em bắt đầu thay răng, tên nhóc này siêu cấp thích chưng diện, bởi vì thiếu  mấy cái răng mà cả một đoạn thời gian dài thích nói chuyện.

“Cậu nói, là một quý ông phải thỏa mãn mọi yêu cầu hợp lý của phụ nữ.” Trần Tư Nam đã bị  Bối Bối nhà của em dạy xấu rồi.

“Ba ba của con còn nói, phong cách quý ông là cách thức tây phương dùng để quản thúc thú tính đó!” Em vỗ vỗ mái đầu nhỏ của Trần Tư Nam, đứa nhỏ này tuổi càng lớn càng không thân cận với anh xã, nhưng lại cùng Bối Bối đặc biệt gần gửi. Em cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.

“Lão nam nhân đó biết cái gì nha!” tên nhóc này vừa nghe em nhắc tới anh xã, đôi mắt nhỏ nhi đồng kia đầy vẻ xem nhẹ.

“Ai, Trần Tư Nam, không được xem nhẹ cha mẹ cho con cơm no áo ấm nha! Còn nhỏ tuổi không học theo gương tốt! Ba ba con mỗi ngày tân tân khổ khổ, không cầu con phải hiếu hiếu thuận thuận, ít nhất con phải  tôn kính ba!” Em nên thay anh xã già của em giải oan.

“Đúng vậy đúng vậy, tên nhóc kia, cháu không biết ba ba cháu có bao nhiêu vĩ đại đâu! Dì bé nhỏ của cháu vừa quyết định, phải gả liền gả cho ông xã già như ba cháu vậy!” Bảo Bảo cũng đi theo hát đệm.

“Ách…… Em không phải vừa mới thất tình sao? Em không phải thích nam sinh trẻ tuổi đầy năng nổ như ánh mặt trời sa? Em như thế nào……” Bắt đầu nhớ nhung tỷ phu của nhà ngươi? Anh xã già nhà của em khi nào thì được hoan nghênh như vậy?

“Chị à, trải qua một tuần thiết thân thể nghiệm, em cảm thấy vẫn là  đàn ông già như tỷ phu vậy mới  đáng tin. Nam sinh trẻ tuổi hiện tại…… Hừ! Không đáng nhắc tới !” Bảo Bảo bĩu môi.

“……” Được rồi, em quýnh 囧.

“Đúng rồi, chị, anh rể của em có nói thời điểm nào đổi xe cho chị không? Đến lúc đó Tiểu Bạch cho em chạy nha!” Bảo Bảo  mở to mắt ởtrong sân nhà của em vòng vo vài vòng, liền nhìn chằm chằm Tiểu Bạch  nhà của em.

“Chị không tính đổi xe đâu!” Tuy nói Tiểu Bạch cũng được vài tuổi rồi, nhưng mà lúc chạy lúc không như em vậy, trên cơ bản  Tiểu Bạch nhà của em vẫn mới đến tám phần đâu! Tiền anh xã nhà của em  cũng không phải gió từ trên trời thổi xuống, em không thể hỡ chút đổi xe nha! Huống hồ đám chị em bạn bè đổi đi đổi lại, nhưng mà  Tiểu Bạch nhà của em là xa hoa nhất, em hoàn toàn không cần phải so đo. Hơn nữa, mọi người gần đây đều vội vàng sinh con nuôi con, cũng không có thời gian đi ra ngoài khoe. Tiểu Bạch nhà của em đều ở gara lý một thời gian dài rồi.

“Em nếu muốn chạy thì chị cho em mượn hai ngày.” Dù sao em cũng không thường ra ngoài.

“Cái em muốn có được quyền sở hữu mà mà không phải là được quyền sử dụng. Chị phải xác định cho rõ ràng nha chị Bảo Bối yêu của em.” Bảo Bảo nằm trên chiếc giường lưới giống như trên hành tinh Pandora trong film [Avatar] mà anh xã đã phải bỏ gần nửa ngày giúp em biến thành lưới ngủ, vẻ mặt vô cùng coi thường nhìn em.

“Mày xuống đây cho chị! Vài ngày không giáo dục, mày lại không biết chị mày lợi hại thế nào!” Em lôi Bảo Bảo từ trên giường xuống dưới, đánh một trận no nê.

“Nhìn thấy không, về sau đối đãi với những kẻ được một tấc lại muốn tiến một thước thì phải không chút lưu tình như vậy!” Đánh xong , em quay lại giáo dục ba đứa nhỏ.

“Kim Bảo Bối, em đang kích lệ bọn nhỏ tuyên dương tư tưởng bạo lực sao?” Anh xã không biết khi nào thì trở lại, còn ôm đại bảo nhi cùng nhị bảo nhi vốn đang nằm trên chiếu, đen mặt nghiêm khắc nhìn em.

“Đúng vậy, em hôm nay rất bạo lực ! Trần Tư Nam, không cần liếm lợi, cẩn thận răng con cả đời đều không mọc ra được!” Em dùng ánh mắt lướt đến cái miệng nhỏ nhắn của Trần Tư Nam đang mím chặt môi lại, đầu lưỡi không biết ở bên trong đảo loạn cái gì. Đứa nhỏ khẳng định là ngứa răng.

Em thừa nhận, em hôm nay là tới ngày sinh lý, tâm tình không được tốt.

Chờ em đắc tội với tất cả mọi người, nhận lấy ly nước ô mai ướp lạnh trong tay người giúp việc không biết muốn đưa cho ai, ngẩng đầu lên tính uống một hơi cạn sạch, thì bị anh xã ngăn lại .

“Muốn đau bụng thêm nữa sao?” Anh xã đầu tiên là vỗ vỗ đầu cho em nguôi ngoai, rồi đem đồ uống trong tay em lấy đi.

“Đã đau rồi ……” Em khó chịu đã nửa ngày nay……

“Lại ăn lạnh linh tinh phải không ?” Anh xã nhận mệnh  thở dài, dùng đôi tay to vuốt ve bụng nhỏ của em.

“Không……” Chính là cướp một miếng kem của Trần Tư Nam, đoạt một miếng dưa hấu ướp lạnh của Bảo Bảo, , đoạt nửa bình sửa chua hơi lạnh của Đại Bảo nhi, Nhị Bảo nhi…… Em chột dạ  không dám nhìn ánh mắt  Anh xã, liền theo dõi bàn tay to ở trên bụng em xoa xoa ấn ấn.

“Xứng đáng!” Anh xã xoa nhẹ em trong chốc lát, liền đứng dậy đi vào phòng tắm rửa thay quần áo.

“Cho nên nói, phải gả liền gả cho ông xã già.” Bảo Bảo giống u linh sau lưng em lên tiếng.

“Đúng vậy, lão nam nhân đối xử với mẹ mẹ vẫn là không sai.” Trần Tư Nam cũng vô cùng thâm trầm theo gật gật đầu.

Hai đứa ngốc ngồi trên chiếu kia cũng lão nam nhân tốt đàn ông già được nói không ngừng. Lạy mẹ Maria, đó là cha ruột của bọn con nha!

Vào lúc ban đêm, Bảo Bảo đã bị em đóng gói đuổi về  nhà mẹ đẻ, kèm theo  Tiểu Bạch nhà của em. Chúng ta không thể trêu vào còn trốn không được sao!

“Mấy đứa, nhớ rõ phải kêu ba ba!” Em thừa dịp anh xã tắm rửa, lại giáo dục ba đứa con.

Vì thế, chờ lúc Anh xã đi ra, ba tên nhóc kia vô cùng thân thiết  bám lấy Anh xã một cái ba ba hai cái ba ba, kêu nghe kinh khủng chết được. Anh xã già trên mặt cũng đeo theo nụ cười ôn hòa hết cỡ.

Chà, em cảm thấy em càng ngày càng giống hiền thê lương mẫu.

Nhưng mà bọn nhỏ hô hai tiếng ba ba sau lạibắt đầu thay đổi giọng:

“Ba ba ba ba! Mẹ mẹ làm chúng con sợ!”

“Không đúng, là đe dọa!” Rốt cuộc là trưởng tử, biết cách dùng từ nhất.

……

Bọn nhỏ nhìn Anh xã, Anh xã nhìn em, em nhìn trần nhà. Không phải nói, trần nhà nhà của em càng xem càng thuận mắt.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: