truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh xã già nhà em – Chương 07 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7

Chờ trở lại trên xe, anh lại nâng cằm của em nhìn một phen, nói thầm  một câu:

“Vậy mấy trăm đồng tiền không phải mất trắng sao……”

Em vô lực tựa lưng tựa trên ghế phía trước, ngay cả sư phụ lái xe cũng đem xe mở một cái lộ tuyến hình S nho nhỏ.

Tổ tông của em nha, may mắn là ngài không có nói những lời này ở bên ngoài, bằng không bà cô em đây về sau không còn mặt mũi nào ra ngoài tung tăng! Khẳng định sẽ bị Tiểu Kê bọn họ cười chết……

“Về sau để dài tóc đi!” Người như anh có vẻ bảo thủ, cảm thấy con gái nên là tóc dài bay bay .

Nhưng mà những lời này nghe vào lỗ tại em, liền thay đổi ý nghĩa, té ra anh còn đang cảm thán em cắt tóc phá tiền a ~

“Anh còn chưa mua xe cho em kìa!” Cho anh keo kiệt! Vốn em không tính nhắc chuyện này  ~

“Quên nói với em, xe em đã muốn đặt trước xong rồi, cuối tuần này đưa lại đây.” Anh dường như đột nhiên nhớ đến chuyện này.

“Tại sao anh không theo em thương lượng liền quyết định ? Có thể trả lại hay không?” Vạn nhất em không thích làm sao bây giờ? Người nhỏ mọn giống anh, rũi mà mua cho em một chiếc QQ, em làm sao dám ra ngoài? Em thật sự sẽ bị Tiểu Kê bọn họ cười chết  nha!!

“Em chưa xem làm sao  biết chính mình không thích?” Anh mất hứng .

“Nếu là mua xe cho em, tự nhiên phải đem lựa chọn quyền đặt trong tay em.” Em cũng không phải không có chừng mực, đòi muốn xe đặc biệt quý báu gì. Yêu cầu của em cũng không cao, nếu ở nhà mẹ đẻ  thời điểm chạy Mazda6, đến nhà chồng liền đôi chút bay lên một cấp bậc, mua một chiếc BMW khoảng bốn mươi vạn là ổn rồi. Trên cơ bản, mấy người chúng em cũng chỉ có Tiểu Kê Kê chạy một chiếc bảo mã, mọi người đại đa số đều là hai mươi vạn. Ông xã Tiểu Kê là mỏ vàng, em cũng không nhất định phải cùng cô ấy giống nhau, mặc dù là anh xã mua cho em một chiếc ba mươi vạn, em cũng không câu oán hận. Nhưng mà anh không nói một tiếng đã mua cho em như vậy, nếu mà lúc nhận xe, nhìn đến một chiếc QQ, đó không đúng tìm chỗ chết sao? Em sẽ biến thành trò cười to nói nhỏ của A thị! Em sẽ bị nước miếng của mọi người dìm chết đuối, em sẽ bị lời đồn đãi chôn sống…..

Hai chúng em lần đầu tiên giận nhau vì một chiếc xe chưa từng gặp mặt. Buổi tối, chúng em lưng tựa lưng ngủ, kết quả sáng sớm ngày hôm sau em bị đông lạnh tỉnh dậy. Nguyên lai em đang mặc  áo ngủ ngủ ở trên sàn…… Anh xã không thích cảm giác xù xù của thảm, cho nên cưới xong cũng không tiếp tục trải, chính  là sàn gỗ thô.

Em ngẩng đầu nhìn đến anh còn trên giường ôm gối của em ngủ, vẻ mặt thỏa mãn, liền nằm dưới sàn tiếp tục ngủ. Nha nha! Nhìn anh tỉnh lại đau lòng chết cho mà xem. Kết quả, anh xã vẫn ngủ vẫn ngủ, không có chút dấu hiệu chuyển tỉnh. Em đây vẫn nằm ở trên sàn lạnh như băng rối rắm, rốt cuộc muốn hay không đứng lên. Cuối cùng em nhìn hoa văn trên sàn gỗ thô, dùng ngón trỏ chỉ điểm trong đó một đường hoa văn thẳng, theo đường nối bắt đầu đếm: Đứng lên, không đứng, đứng lên, không đứng…… Em còn không đếm xong, trên giường truyền đến một ít động tĩnh. Em chạy nhanh nằm ngay ngắn, nửa híp mắt vụng trộm đánh giá động tác cùng biểu tình anh xã. Anh tỉnh lại xưa nay vốn không có báo động trước, không giống đại đa số người trước phải động động lông mi nha, hừ hừ hai tiếng nha……[ chẳng hạn như em], anh nhiều nhất cũng chính là trở mình, ánh mắt tạch  một cái liền mở .

Anh xã mở to mắt mặt không chút thay đổi nhìn cái gối ôm của em mà anh ôm trong lòng, dần dần nhíu mày, sau đó lại nhìn hướng em ngủ, mày mặt nhăn  nhiều hơn . Cuối cùng, anh cũng thấy được kẻ đang nằm ngủ với một tư thế cực kỳ thảm thiết chính là em. Em không có nhìn thấy biểu tình của anh lúc đó, vì biểu diễn  cho chân thật, em đem ánh mắt nhắm lại giống như vẫn ngủ. Trong bóng đêm, thính giác của em càng thêm mẫn cảm, em nghe được anh xã thở dài, sau đó xuống giường ôm lấy em. Lúc được đặt lên nệm chăn ấm áp, em rốt cục nhịn không được hừ hừ  hai tiếng thoải mái, sau đó lấy mặt cọ cọ chăn.

“Nhóc con……” Anh xã nhéo nhéo cái mũi của em rồi đi toilet rửa mặt. Em khờ  bẹp  nghe trong phòng vệ sinh truyền đến âm thanh dội nước, ngủ lúc nào không hay.

loading...

Kết quả của việc dỗi là em bị cảm. Vốn cuối mùa thu là mùa dễ dàng cảm mạo, em lại ngủ trên sàn không biết bao lâu, vốn sức đề kháng của thân thể đã không tốt. Bây giờ cảm mạo đến đầy khí thế, em liên tục hắt xì ba cái xong liền nằm ở trên giường không thể nhúc nhích .

Công ty anh xã hình như cũng bắt đầu bận rộn, anh vừa chạy đến công ty vừa về nhà, trên mặt  râu ria đều vượt qua cổ y như người vượn .

“Anh cứ cùng trợ lý bé nhỏ của anh khanh khanh ta ta đi……” Bởi vì cảm mạo, thân thể không thoải mái, tâm tình cũng cáu kỉnh theo. Vốn biết anh hiện tại bận gà bay chó sủa, vẫn nhịn không được đả kích anh.

“Ừ, anh còn cùng cô ta thuê chung phòng. Biên lai tiền phòng còn mang theo trên người nè!” Anh xã ngồi trước máy tính cũng không quay đầu lại.

“Hừ! Ly hôn ~ em muốn nghỉ chơi anh!” Em đá rớt gối nằm của anh, cảm thấy còn không thống khoái liền ngay cả một nửa chăn của anh đều đạp đi xuống. Kết quả, một nửa chăn của em kia thật không chịu thua kém, cùng một nữa khác của nó bỏ trốn .

“Em không sống…… Ngay cả chăn đều khi dễ em……” Nhìn chăn rơi trên mặt đất, em rốt cục nhịn không được chảy nước mắt.

“Ngoan, đừng ầm ĩ.” Anh xã thở dài đem chăn nhặt lên bao kín em lại, giống như cái bánh chưng.

“Em nhớ nhà.” Ánh mắt em cay cay, nước mắt lại chảy ra. Trước kia, lúc em sinh bệnh,  mẹ mẹ luôn một bên nhẹ nhỏ nhẹ cùng em nói chuyện phiếm, một bên dùng bàn tay mềm mại không xương nhạ nhàng mát xa huyệt Thái Dương của em. Hiện tại, em sinh bệnh, ngay cả chăn đều khi dễ em. Đây là sự khác biệt giữa nhà mẹ đẻ và mẹ chồng.

“Nói cái gì mê sảng vậy? Đây không phải là nhà em sao?” Anh xã vỗ vỗ mái tóc rối bời của em, tiếp tục làm việc với máy tính trước mặt.

“Em nhớ mẹ em! Em muốn gọi điện thoại cho mẹ em! Anh đem điện thoại của em lại đây!” Em thừa nhận, em vô lý  .

“Sao em lại tùy hứng như vậy, bệnh là tìm mẹ. Em có phải là em bé 10 tuổi đâu.” Anh xã không kiên nhẫn .

“Em có phải em bé hay không cũng không phải do anh định đoạt, trong mắt mẹ em, em vĩnh viễn đều là em bé! Đưa em điện thoại!” Anh xã vẫn không có dấu hiệu động đậy, em đành tự mình đứng lên lấy điện thoại. Nhưng mà em vừa chạm đến điện thoại đã bị anh giật lấy.

“Anh không chiếu cố em, còn không cho phép em gọi là mẹ em lại đây chăm sóc em a!” Em khóc…… Em cảm thấy vô cùng ủy khuất.

“Anh như thế nào không chiếu cố em? Trong lúc công ty bận rộn nhất, vì chiếu cố em, anh ở nhà làm việc, em muốn uống nước anh rót nước cho em, muốn ăn đồ ăn vặt anh mua đồ ăn vặt, em còn có cái gì không hài lòng? Em không cần tùy hứng quá như vậy!” Anh xã liền đem em đặt trên trên giường, em lại biến thành bánh chưng, bánh chưng biết khóc hu hu.

Cuối cùng anh xã vẫn là nhịn không được, gọi điện thoại cho mẹ em. Bất quá em chưa kịp đợi phu nhân mẹ lại đây liền mê man. Em đang ngủ bỗng cảm thấy vô cùng thoải mái, dường như là mẹ mẹ đang mát xa huyệt Thái Dương của em, còn nhẹ giọng khẽ nói:“Cục cưng không khó chịu……”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: