truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Chương 59-60 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 59: Kết cục đào vong

“Đi!” Vẻ mặt cô gần như đã điên dại nhưng vẫn có chút van xin cuối cùng, cô chỉ muốn cậu đi ngay.

Hướng Viễn đứng dưới nhà xe đợi lái xe Tiểu Trần đến. Khi đã cách Diệp gia một quãng, cô mới xuống xe, dặn Tiểu Trần đưa xe về gara công ty rồi có thể về ngủ, còn mình thì vẫy một chiếc taxi, rảo quanh một vòng rồi mới tiến đến hướng khu chung cư.

Lúc đứng dưới lầu, Hướng Viễn nhìn về phía cửa sổ lầu hai, vẫn tối om. Cô đã ở đây mấy năm, căn phòng chung cư nhỏ ấy giống như ngôi nhà đầu tiên của cô ở thành phố G. Cô nhớ khi đó cuộc sống của mình rất nghèo khổ nhưng trái tim lại rất tự tại. về sau cô cũng từng nghĩ sẽ mua nó nhưng chủ nhà không chịu bán, Hướng Viễn cũng không muốn cưỡng ép người ta nên đành để vậy. Cô đâu ngờ đêm hôm khuya khoắt quay về nơi này, trong lòng lại thấy nặng nề đến thế.

Lúc lên cầu thang Hướng Viễn đã cố thả nhẹ bước chân, mấy năm rồi mà nơi này vẫn không thay đổi, đến cả đèn cầu thang cũng lúc ẩn lúc hiện. Cô quen đường quen chồ, cũng không sợ bóng đêm nên cứ lặng lẽ đến trước cánh cửa quen thuộc ấy, đưa ngón tay lên trước mắt, trên đó không có chút bụi, điều này càng chứng thực suy đoán của cô là đúng. Khi không có người ở, cô đã nhờ chủ nhà cứ mười ngày hoặc nửa tháng lại đến quét dọn một lần, tóm lại là không thường xuyên lắm. Vị trí căn hộ này khá biệt lập, bụi bặm cũng khá nhiều, nếu không có người gần đây ra vào thường xuyên thì tay nắm cửa sẽ không thể sạch sẽ đến vậy.

Cô móc chìa khóa ra tra vào ổ, cổ tay khẽ đảo “cách” một tiếng khẽ khàng, rồi mở cửa ra. Trong phòng còn tối hơn ngoài hành lang, rèm cửa khép kín, chỉ có một cây 

nến thắp trên chiếc ghế nhỏ, ánh sáng chập chờn. Cơ thể phù thủng của Hướng Dao nửa lộ ra trong ánh sáng yếu ớt, nửa chìm khuất trong bóng tối. Một tay cô đang cầm thứ gì đó, tay kia đang tạo hình trên bức tường được nến chiếu sáng.

Hướng Viễn không biết Hướng Dao đang tạo hình gì, chỉ biết trong khoảnh khắc cửa mở, Hướng Dao hoảng loạn cuống cuồng nhìn về phía cô, đồ vật trong tay lặng lễ rơi xuống đất.

“A?”? Hướng Dao khẽ kêu lên. Muốn trốn đi thì mới biết không gian nhỏ bé này không có chỗ để mình trốn.

“Chị! Đừng ồn!”, Hướng Viễn vội vàng luồn vào trong, cấn thận khép cửa lại.

“Hướng Viễn, sao chị lại đến đây?” vẻ mặt Hướng Dao vẫn hoảng loạn thất sắc, dưới ánh nến chập chờn, mái tóc cô rối bù, bụng nhô cao, cạnh bên chân sưng phù là nửa miếng bánh mì, gần đó còn vài hộp mì ăn liền đã rỗng.

Thấy cô thê thảm đến nông nỗi đó trong lòng, Hướng Viễn cảm thấy rất chua xót: “Sao chị lại đến à? Chị sợ em chết ở ngoài cũng chẳng ai biết”.

“Em tưởng chị không còn quan tâm đến em nữa”. Hướng Dao lập cập đứng dậy, gương mặt phù lên nhưng vẫn thanh tú, nước mắt lấp lánh dưới ngọn nến.

Hướng Viễn vội đến đỡ lấy cô: “Chị không muốn lo nhưng ai bảo chị nhận lời chăm sóc em với bố mẹ chứ”.

Trong phòng chỉ có mình Hướng Dao, xem ra Đằng Tuấn vẫn chưa về.

Hướng Dao nghĩ ngợi một lúc rồi căng thẳng níu lấy vạt áo Hướng Viễn: “Em không nói chị biết em đang ở đâu, sao chị lại tìm được đến đây?”.

“Em nghĩ em giấu kín lắm à?” Hướng Viễn khẽ cười khổ: “Chị tìm được, người khác cũng sẽ tìm được. Đừng nói nhiều, đi ngay với chị”.

“Đi đâu?”.

“Rời khỏi đây. Cậu ta đã giết người, sẽ không trốn được đâu, lẽ nào em muốn lôi cả đứa con trong bụng cùng chết theo cậu ta? Em đi theo chị, chuyện sau này để chị giải quyết”.

Hướng Dao do dự gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu lia lịa: “Em đi theo chị rồi A Tuấn phải làm sao? Hướng Viễn, chị không thể bỏ mặc anh ấy, anh ấy cũng bị ép mà”.

Hướng Viễn cũng cuống lên: “Lắm lời, chị lo được thì cậu ta có chịu để chị lo không? A Tuấn của em đã xem chị là kẻ thù không đội trời chung, chẳng lẽ em không biết. Chị bảo cậu ta đầu thú thì cậu ta có chịu không? Hướng Dao, em phải hiểu là em có thể thoát thân nhưng cậu ta đã giết người, sự việc không đơn giản như thế. Cậu ta không chịu nghe theo chị thì chị càng không thể bảo vệ nổi”.

Nghe thấy vậy, Hướng Dao khóc lóc giằng ra khỏi tay Hướng Viễn: “Không được, em không thế bỏ A Tuấn lại một mình, em không thế xa anh ấy”.

Hướng Viễn kéo cô đi thì bị cô Me đầu vào người nên lảo đảo lùi lại một bước, tức đến phát điên: “Cậu ta quan trọng hơn cả tính mạng em à? Em đừng nói rằng đến hôm nay em mới phát hiện ra thì ra em yêu cậu ta đến the!”

Lời Hướng Viễn có phần mỉa mai nhưng chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, cho dù Hướng Dao và Đằng Tuấn ở bên nhau mấy năm nay, cứ chia tay rồi nối lại, nhưng Hướng Dao chưa bao giờ thừa nhận tình cảm của mình với Đằng Tuấn, lúc nào cô cũng nói với vẻ đùa bỡn: “Cứ qua ngày đoạn tháng thế đi”. Đen lúc đứa trẻ trong bụng đã ba tháng mới mơ hồ nhận ra, cuối cùng không nỡ phá bỏ nó nên mới giữ lại.

Nước mắt trên mặt Hướng Dao chan hòa: “Phải, em không yêu anh ấy. Trước kia do em bức xúc với chị, chị không đế em ở bên anh ấy, nên em mới làm vậy. Nhưng Hướng Viễn, con người có tình cảm, bây giờ em thật sự không thể rời xa anh ấy”.

Không biết có phải vì bị Hướng Dao hức đầu vào không mà Hướng Viễn thấy lồng ngực mình phập phồng, tuy rất bực bội nhưng cũng đành bó tay. Hướng Dao đã thế này rồi thì chắc không nghe bất cứ điều gì. Hướng Viễn cũng không khuyên nhủ nữa mà gật đầu, nói: “Em có tình có nghĩa, được, Hướng Dao, chị hỏi lại lần nữa, có đi với chị không? Nếu em không chịu thì chị sẽ đi, từ này về sau để mặc chuyện của em. Em cứ chạy trốn với Đằng Tuấn đi, xem hai người trốn được bao lâu, cho dù trốn được một lúc thì cũng như chuột chui rúc dưới ống cống không thấy được ánh sáng. Cả đời em như thế thì cũng được đi, nhưng con em thì sao? Em muốn đứa trẻ cũng phải chịu cuộc sống đó sao?”

Hướng Dao ôm mặt, đau khổ ngồi xuống ghế: “Đừng nói nữa Hướng Viễn, xin chị đừng nói nữa”. Cô chỉ cần chịu nghĩ sâu hơn một bước thì sẽ biết sự kiên trì của mình là con đường chết, Hướng Viễn nói đúng, cả đời cô có thể như thế, nhưng đứa trẻ là tử huyệt của cô.

“Em chưa bao giờ nghe lời chị, lần này hãy nghe lời chị đi”. Hướng Viễn nói xong bèn cúi xuống mang giày vào cho Hướng Dao lúc này không thể gập bụng lại được. Một tay Hướng Dao chống vào giường, nước mắt tuôn không ngừng nhưng không còn chống cự nữa. Chân cô đã sưng phù lên, đôi giày mềm đế thấp không cách nào gài nút lại được, Hướng Viễn biết không thể ở đây lâu nên cũng bắt đầu hơi cuống lên. Đúng lúc này, tay nắm cửa bị vặn xoay, Hướng Viễn vừa quay lại đã thấy cánh cửa được khóa kỹ đã bị một người mở ra. [alobooks.vn]

***

“Chị muốn làm gì hả?” Bóng đen ở cửa lao tới Hướng Viễn. Cô bị một sức mạnh đấy thẳng ra sau, lảo đảo ngã lăn ra, phần gáy đập mạnh vào chiếc tủ ở góc tường, bỗng chốc thấy trời đất xoay chuyển.

Bóng đen ấy vẫn không chịu bỏ qua, cứ chồm đến, một tay chặn ngang cổ cô, run rẩy nói: “Chị vẫn không chịu tha cho chúng tôi… Chị muốn thế nào mới bỏ qua

đay?”

Hướng Viễn cố sức đưa tay lên gỡ bàn tay đang chặn lên cổ mình ra, cô nghe thấy Hướng Dao gào khóc phía sau: ” A Tuấn, anh bỏ chị ấy ra, mau buông ra, anh điên rồi hả?” 

Nghe thấy thế lực tay Đằng Tuấn lỏng hơn nhưng vẫn không buông ra, cậu chỉ quay lại nhìn Hướng Dao đã mang xong một chiếc giày, hạ giọng nói: “Dao Dao, em muốn đi theo với chị ta à? Sao em lại đi theo chị ta được?”

Hướng Viễn cố hít thở, giọng nói rời rạc: “Đằng Tuấn, cậu có còn là đàn ông không? Người nào làm người đó chịu, cậu đã giết người, bây giờ cảnh sát đang tìm cậu khắp nơi, cậu muốn bắt Hướng Dao chịu nhận tội lỗi với mình à? Nếu cậu yêu nó thì để nó đi với tôi, có chuyện gì cũng phải để nó sinh con đã rồi hẵng hay…”.

“Chị câm mồm lại! Tôi sẽ không tin chị đâu, chị là người phụ nữ ác độc!”

Đã gần bốn năm Hướng Viễn không gặp Đằng Tuấn, lúc này nhìn nhau ở một khoảng cách gần, mới phát hiện ra anh chàng hồn nhiên, đẹp trai lúc trước đã biến thành một người khác, đen và gầy đi thì không nói làm gì, hai bên má hõm xuống khiến xương gò má nhô cao hẳn lên. Nếu không phải cô quen với cậu thì không thể nào tin được cậu là chàng thanh niên cùng tuổi với Diệp Quân. Cuộc sống khó khăn rất dễ mài mòn một người, huống hồ trong lòng cậu tràn đầy nỗi bất bình và oán hận, đôi mắt từng vui vẻ hồn nhiên đã trở nên đa nghi và hung tợn.

Cổ họng Hướng Viễn lại bị siết chặt, hô hấp đã trở nên rất khó khăn. Cô biết Đằng Tuấn hận mình, bắt đầu từ khi cô khai trừ cậu ra khỏi công ty, và sự mất tích của Đằng Vân sau này càng khiến Đằng Tuấn căm hận cô hơn.

Đằng Tuấn vừa siết chặt tay mình lại, vừa nói: “Dao Dao, chị ta đã tìm đến đây thì không thể có ý gì tốt được, chắc chắn là có âm mưu gì đó, chắc chắn là the!”.

Ai ngờ Hướng Dao cũng chồm đến, cố hết sức gỡ tay Đằng Tuấn ra, đang lúc cuống cuồng, cô thấy gỡ không được nên nhe răng ra cắn mạnh vào tay cậu một cái. Lực cắn rất mạnh, Đằng Tuấn thấy đau nhói nên nói với người mình yêu với vẻ thương tâm: “Em vẫn một lòng theo chị ta? Chẳng phải em luôn bảo ghét chị ta hay sao?”.

Hướng Dao thấy cậu vẫn không buông tay thì đấy vai cậu liên tục, rồi bắt đầu đánh đấm: “Em ghét chị ấy là chuyện của em nhưng chị ấy chưa bao giờ hại em, chị ấy muốn tốt cho em, anh có hiểu không?”.

Mắt Đằng Tuấn vằn đỏ: “Anh không hiểu, em bảo chị ta sẽ không hại em? Tại sao em không chịu tin lời anh? Trái tim chị ta ác độc hơn bất cứ người nào khác, vì tiền mà đến cả chồng mình chị ta còn có thể sát hại, huống hồ là em?”.

Hướng Viễn quên mất cơn nguy hiểm trước mắt nín thở, tại sao Đằng Tuấn lại biết? Hay là… Đúng rồi, Trần Kiệt chết rồi, đoạn băng ghi âm hắn dùng để uy hiếp cô chắc chắn đã rơi vào tay Đằng Tuấn, lẽ nào đây là kiếp nạn cô không thể tránh khỏi?

“Anh nói bậy, sao chị ấy lại giết anh Diệp, anh ấy bị kẻ xấu bắt cóc…”

“Em cũng tin vào màn kịch này của chị ta à?” Đằng Tuấn cười gằn: “Chị ta đã lợi dụng anh họ anh để thực hiện dã tâm của mình, kết quả đã khiến anh họ anh và toàn bộ những người trên tàu trở thành quỷ thế than chết cùng Diệp Khiên Trạch. Toàn bộ đã chết cả rồi, chỉ có tên khốn Trần Kiệt túm được một mảnh ván tàu, trôi dạt một ngày, một đêm trên biển, gặp được tàu cá nước ngoài mới được cứu sống. Đáng ghét hơn là, bà chị tốt của em đã đẩy hết mọi tội danh cho đám quỷ thế thân kia. Trần Kiệt biết có người đang truy tìm hắn nên trốn ở Thái Lan suốt bốn năm không dám quay lại, cho đến bây giờ… Trần Kiệt không phải là một món đồ, anh đã nhìn nhầm hắn, suýt nữa khiến em chịu oan ức, Dao Dao, những gì hắn nói đều là sự thật, trong tay hắn có đoạn ghi âm chứng minh được tất cả. Bây giờ hắn chết rồi, đoạn ghi âm đã rơi vào tay anh, em vẫn không tin bộ mặt thật của bà chị yêu quý của em sao? Chị ta sáng suốt hơn em gấp trăm lần”.

Hướng Dao hoang mang nghe Đằng Tuấn nói dứt rồi quay nhìn Hướng Viễn.

Sự im lặng của Hướng Viễn khiến Đằng Tuấn khá hài lòng: “Chị sợ chứ gì? Không còn gì để nói chứ gì? Hướng Viễn, tôi nói chị biết, nếu chị muốn có đoạn ghi âm trong tay tôi thì hãy nghĩ cách giúp ba người nhà tôi bình an rời khỏi đây. Cái chị có là tiền, nhất định sẽ có cách. Nếu không, tôi bảo đảm sẽ phơi bày chuyện xấu xa của chị ra! Chân trần không sợ chân đi giày, ai thảm hơn ai thì mọi người cứ đợi rồi thấy!”.

Hướng Viễn vẫn không nói gì, từ từ nhắm nghiền mắt lại.

Mọi người trên tàu đều chết hết rồi, ngoài Trần Kiệt… Đằng Vân chết rồi, anh… cũng chết rồi.

Đó là lần đầu Hướng Viễn nghe thấy tin Diệp Khiên Trạch chết, tuy trước kia cô đã ý thức rằng Diệp Khiên Trạch sẽ không quay về nhưng những điều đó chỉ là giả định, là suy đoán, là hoài nghi, bây giờ mới có được chứng thực. Anh đã chết thật rồi, bốn năm trước đã vùi thân dưới biển sâu, đến hồn phách cũng không hiện ra trong mơ để cáo biệt cô. Niềm hy vọng mong manh cuối cùng của Hướng Viễn đã tan theo mây khói, đột nhiên trái tim cô như chết lặng. Diệp Khiên Trạch không còn tồn tại trên thế gian nữa thì cô phải hận ai đây? Ai sẽ chịu đựng tâm sự bấy lâu bị dồn nén của cô? Những giấc mộng xưa cũ bỗng trở thành những mảng lục bình trôi nổi dật dờ, không biết phải trôi về đâu. Cơn đau trên cổ và ánh sáng trước mắt dần dần biến mất, cô chỉ muốn biết, nếu giờ phút này cô chết đi, liệu mọi người có thể kết thúc?

***

“Rầm”, đó là âm thanh một người bị đánh ngã xuống đất, không khí mang theo một mùi vị cay nồng xộc thẳng vào khí quản của Hướng Viễn, cô dựa vào cửa tủ, ho sặc sụa.

“Đừng đánh nữa… Diệp Quân, đừng đánh nữa… Hướng Viễn, chị bảo cậu ấy ngừng tay đi… A Tuấn hiện giờ không làm hại được chị nữa đâu…”, không khuyên được người kia, Hướng Dao bèn lao đến bên Hướng Viễn khóc lóc van xin.

Khi bóng đêm mờ dần, Hướng Viễn mới nhận ra Đằng Tuấn đã bị đánh ngã sóng xoài dưới đất, miệng đầy máu, không còn có khả năng chống cự. Diệp Quân vẫn chưa thấy hả giận, tay chân vẫn đấm đá lên người Đằng Tuấn đang co quắp dưới sàn.

    “Đủ rồi, Diệp Quân”. Hướng Viễn tìm lại giọng nói của mình, mồi khi nói một chữ lại thấy cổ họng như bị lửa thiêu cháy: “Anh đánh chết cậu ta thì có ích gì?”.

Diệp Quân thấy Đằng Tuấn không đứng dậy nổi nữa mới vội chạy đến đỡ lấy Hướng Viễn: “Suýt nữa hắn đã lấy mạng của em!”. Cậu cúi đầu kiểm tra vết thương trên cổ cô, Hướng Viễn ôm lấy chỗ đau, quay mặt đi với vẻ thiếu tự nhiên, cơ thể cũng lặng lẽ vùng thoát khỏi vòng tay cậu.

“Anh… đi theo em?”, cô khàn giọng hỏi.

Diệp Quân cúi đầu: “Anh không có ý khác, chỉ lo đêm hôm khuya khoắt, em đi một mình không an toàn, vốn chỉ định đi theo xa xa, đợi em gặp được Hà phu nhân rồi sẽ quay về. Nhưng sau đó, anh đoán Hà phu nhân không thể ở một nơi thế này được”.

“Anh đi theo em đến đây, tại sao bây giờ mới lên?” Lúc nói, Hướng Viễn nhìn Diệp Quân một cái, cô luôn xem cậu là trẻ con, quả là sơ ý quá, có lẽ trong lòng Diệp Quân hiểu rõ rất nhiều việc, chí ít cậu đã đoán được gì đó, chỉ là không nói mà thôi.

“Anh phải lên sớm mới đúng nhưng sợ em không vui.”

Hướng Dao như vẫn chưa hoàn hồn bởi những biến cố liên tiếp xảy ra, chỉ đờ đẫn nhìn Diệp Quân và Hướng Viễn, sự thân mật của họ luôn mang đến vẻ mờ ám không thế nói rõ.

Chỉ có Đằng Tuấn đang co quắp dưới đất là chú ý đến vẻ thất thần của Hướng Dao, cười một tiếng, bọt máu trào ra khỏi miệng.

“Dao Dao, em có vui không, cậu ta chẳng phải là người em muốn gặp nhất hay sao? Tiếc là cậu ta không đến tìm em… Haha… tôi đã nhìn ra từ lâu, cả nhà các người đều bẩn thỉu đến mức buồn nôn.”

“Cậu muốn nói gì thì nói nhưng có những chuyện có thể nói trong phòng xét hỏi, cơ hội để cậu nói ở đó rất nhiều đấy”, Diệp Quân vừa nói vừa móc một chiếc còng ra. Hướng Viễn cũng nghe thấy tiếng còi của xe cảnh sát đang đến gần.

Cô sững sờ nắm lấy tay Diệp Quân: “Anh báo cảnh sát?”

Hướng Dao chắc cũng đã nghe được âm thanh đó, vẻ tuyệt vọng trên mặt lộ rõ.

“Hướng Viễn, chắc em cũng biết cậu ta không thể thoát được. Cậu ta đã trở nên tiêu cực và rất nguy hiểm, không rơi vào tay anh thì cũng chang nói làm gì nhưng bộ dạng bây giờ… Anh là cảnh sát, về tình về lý đều không thể tha cho cậu ta”, Diệp Quân bước đến gần Hướng Dao và Đằng Tuấn nói.

Hướng Dao cười thê lương: “Diệp Quân, cậu muốn bắt tôi sao?”.

Diệp Quân không hề có ác ý với Hướng Dao, cậu nói khẽ: “Người giết Trần Kiệt không phải cậu, đúng không? vết dập trên mặt hắn phải cần một lực rất mạnh, cậu không thể, cũng sẽ không tàn nhẫn như vậy. Thực ra, tôi luôn tin cậu là cô gái hiền lành lương thiện, cậu có thể hành hạ mình nhưng lại không làm hại bất kỳ ai. Hướng Dao, cậu hãy tin tôi và cả chị cậu, chỉ cần cậu không phải hung thủ thì sẽ không có chuyện gì đâu, chúng tôi sẽ ở bên cậu”.

“Vậy anh ấy thì sao, anh ấy phải làm thế nào? Anh ấy là bố của con tôi, A Tuấn giết tên súc sinh kia đều là vì tôi. Diệp Quân, xem như tôi cầu xin cậu, hãy để chúng tôi đi nhé, đi được bao xa, kết cục thế nào là chuyện của chúng tôi, từ này về sau, chúng tôi và hai người đều được giải thoát”, Hướng Dao lảo đảo đứng chặn giữa Diệp Quân và Đằng Tuấn cầu xin.

Diệp Quân nhẹ nhàng đi vòng qua cô: “Xin lỗi, Hướng Dao, cậu ta đã làm sai thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật”.

Đằng Tuấn không chống cự, để mặc Diệp Quân bập chiếc vòng vào một bên cổ tay: “Dao Dao, em theo cậu ta đi, em không ra tay nên cái chết của tên khốn kia không liên quan đến em”. Rồi cậu ta quay sang Diệp Quân, gương mặt đẫm máu dường như không còn dáng vẻ cũ nữa: “Bắt thì bắt đi, tôi không còn gì để nói, có điều cậu nên nhớ, họ Diệp kia, tôi bị bắn thì chị dâu yêu quý của cậu cũng đừng hòng thoát, tôi nhất định sẽ lôi chị ta ra, chị ta giết người cũng phải đền mạng! Thế nào, cậu vẫn ngu ngơ không biết gì à? Chị ta đã giết anh cậu, đã lật mặt phản bội, chứng cứ nằm trong tay tôi, chị ta cũng không còn gì để nói. Cậu vẫn muốn bảo vệ người giết anh ruột của mình hả? Hay cậu chính là người tình của chị ta nên anh cậu chết là điều cậu vẫn mong muốn?”

Bàn tay nắm chiếc còng của Diệp Quân cứng đờ, dường như không hiểu Đằng Tuấn nói gì, lúng túng quay lại nhìn Hướng Viễn. Hướng Viễn ôm lấy cổ, ánh mắt nhìn đi nơi khác, thần sắc đờ đẫn. Diệp Quân biết lời Đằng Tuấn nói chí ít cũng đúng phân nửa, cậu chính là tình nhân nhưng người giết anh trai cậu có phải là Hướng Viễn thật không? Cậu nhớ đến số điện thoại bí ấn kia. Phải, Hướng Viễn đã nói từ lâu rằng, khi bị dồn đến đường cùng, việc gì cô cũng làm được, anh cậu đã ép cô vào đường cùng nhưng chính cô cũng đã tự dồn mình vào đường cùng rồi.

Hướng Viễn biết Diệp Quân đang đợi một lời phủ nhận, nhưng cô phải phủ nhận thế nào đây? Nói rằng tất cả là do một cơn bão biển? Nhưng nếu không phải do nỗi hận trong lòng cô thì có lẽ Diệp Khiên Trạch đã rời khỏi con tàu chết chóc kia, hôm

loading...

ĩ                                                                                                                                                 fi*i ĩ

nay cô lừa dôi cậu thì sớm muộn gì cậu cũng vân sẽ biêt.

Và trong khoảnh khắc do dự đó, Hướng Dao yếu ớt đã dùng toàn bộ sức lực của mình hức thật mạnh vào người Diệp Quân. Chiếc còng tay Diệp Quân cầm đã vuột ra, cậu muốn lao đến cạnh Đằng Tuấn nhưng lại bị Hướng Dao ôm chặt lấy. Hướng Dao bụng đã quá lớn, lại với dáng vẻ bất cần mạng sống khiến Diệp Quân không dám động thủ, cũng không dám chống cự quá mạnh.

“Hướng Dao, cậu buông ra, đừng làm bị thương chính mình”, trán Diệp Quân đã rịn một lớp mồ hôi mỏng, cậu lo lắng nói.

Hướng Dao lại gào lên với Đằng Tuấn đang co quắp trên đất: “Đi đi, đi nhanh đi. Cảnh sát sắp đến rồi, anh muốn mẹ con em thấy anh chết sao? Cứ nhanh đi, còn do dự gì nữa, anh là đồ ngốc!”.

     

Đằng Tuấn nhìn chiếc còng treo lủng lẳng trên tay mình, lại nhìn Hướng Dao đang cố gượng hết sức ôm chặt lấy Diệp Quân, vết máu trên mặt đã bị nước mắt rửa thành một đường sáng trắng. Đằng Tuấn không muốn đi, cậu không muốn bỏ Hướng Dao lại nhưng nếu cậu rơi vào tay cảnh sát, có lẽ suốt đời suốt kiếp này, cậu không còn được chăm sóc đứa trẻ và cô gái mình yêu thương nữa. Hướng Dao nói đúng, đi, phải đi ngay lập tức, đó là con đường và lựa chọn duy nhất.

Đằng Tuấn cắn răng, lảo đảo đứng dậy, cố gắng chạy như điên cuồng ra ngoài, lúc quay nhìn lần cuối, cậu nhìn thấy Hướng Dao đang bất chấp tất cả đang níu giữ Diệp Quân. “Đi!” vẻ mặt cô gần như đã điên dại nhưng vẫn có nét van xin cầu khấn cuối cùng, chỉ muốn để cậu đi ngay. Đó là cô gái cậu luôn yêu thương, người phụ nữa của cậu.

Bóng Đằng Tuấn mất hút trong bóng đêm ngoài cửa. Cuối cùng, Diệp Quân đã thoát ra khỏi Hướng Dao, không nói năng gì chỉ chạy ra ngoài đuổi theo Đằng luân.

“Diệp Quân, hãy nể tôi đã từng yêu cậu…”

Diệp Quân nghe thấy lời van nài yếu ớt của Hướng Dao, tâm nguyện duy nhất của cô không ngoài việc muốn Đằng Tuấn nhưng nếu cậu làm thế thì liệu Đằng Tuấn sẽ tha cho Hướng Viễn?

Chương 60: Chị em vĩnh biệt

” Anh Tuấn, em làm con chim này có giống không? Em thấy rất giống, anh nhìn này, nó sắp bay rồi.”

Hướng Viễn tiến từng bước đến gần Hướng Dao, trên đùi Hướng Dao có một vết đỏ như con rắn nhỏ đang trườn xuống, là máu, máu chảy ra không ngừng từ cơ thể cô. Hướng Dao dùng tay chùi, nóng hổi và nhớp nháp, cô mệt mỏi nhìn bàn tay vẩy đầy máu của mình, không kêu lên nổi, toàn thân run lẩy bẩy như phiến lá cuối cùng trong ngày thu.

” Hướng Viễn, em … em hình như là gây họa rồi”, cô đờ đẫn đưa tay lên, nói với Hướng Viễn đang ôm lấy mình.

Hướng Viễn nắm lấy tay Hướng Dao, trên người cô cũng dính máu- máu chảy ra trên người em gái cô. Người đang nằm trong lòng cô là máu thịt cuối cùng còn lại trên thế gian của cô, cả đời cô đều phải nhìn thấy người thân của mình chảy máu, tiêu vong.

Cô cắn răng: ” Em biết đã gây họa rồi thì cố gắng lên! Hướng Dao, em phải gắng gượng, chúng ta đến bệnh viện ngay…”.

Cô đã gọi điện thoại cấp cứu, tiếng còi cảnh sát vang lên từng đạt, lúc gần lúc xa, không còn nghe rõ đó là xe cảnh sát hay là xe cấp cứu nữa.

Máu của Hướng Dao vẫn chảy, máu rất nóng nhưng cơ thể lại lạnh cả Hướng Viễn. Gương mặt thanh tú của cô méo mó, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu đang lăn xuống khỏi mái tóc.

“Em đau quá, Hướng Viễn, đau quá…”

“Sẽ khỏi nhanh thôi, nhất định sẽ không sao đâu.” Hướng Viễn cũng không biết giọng nói của mình đã như sắp khóc, cô gào lên với điện thoại trong tay: “Xe cấp cứu đâu? Trên đường? Tôi không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào, chỉ cần xe cấp cứu xuất hiện, xuất hiện ngay!”

Tiếng rên rỉ của Hướng Dao vang lên bên tai, thần trí của Hướng Dao dần dần mơ hồ, nửa mê nửa tỉnh, cô nhìn Hướng Viễn, bỗng nhiên cười nói: “Hướng Viễn, hình như đã lâu lắm rồi chúng ta không ở riêng với nhau được quá mười phút mà không cãi cọ nhỉ?”.

“Chị thà để em cãi nhau với chị, để chị thấy phiền lòng còn hơn.”

” Nói gì với em đi, em muốn nói chuyện với chị, giống như chị nói với A Dĩ, như với Diệp Quân…”

Hướng Viên nâc nghẹn: ” Em còn ngóc hơn bọn họ nhiêu. Còn nhớ lúc bé không, em chưa bao giờ ngồi tàu hỏa, cho đến khi lên đại học, năm thứ nhất ấy, em vừa lên cấp hai, nghỉ hè chị không về nhà, em đã bảo nhất định tìm chị, muốn nhìn xem thành phố lớn như thế nào. Lúc đó, chị đã nhờ chú hai Lý tìm người mua vé tàu hỏa cho em, sau đó tính đúng giờ sẽ đến đón em nhưng những người đi chuyến ấy lần lượt đi hết mà vẫn không thấy em đâu. Chị cuống lên, gọi điện cho chú hai Lý, chú ấy vỗ ngực bảo đã đích thân đưa em đến cổng ga nhưng vì đứa con nhỏ trong nhà bị ốm nên vội vàng quay về mà không đưa em lên tàu. Lúc ấy, chúng ta đều không có di động, chị đứng đợi suốt ba tiếng, suýt nữa tưởng em bị bắt cóc bán đi nên đã chuẩn bị báo cảnh sát. Lúc ấy, em mới gọi cho Diệp gia, Diệp Quân chạy đến ga tàu tìm chị, bảo rằng em đứng ở cổng ga đợi đến lúc sốt ruột mà không thấy chuyến tàu nào chạy qua…”. Hướng Viễn cố gượng cười nói tiếp: “Lúc ấy chị đã nghĩ, có khi nào mẹ sinh nhầm người không, sao em chị lại ngốc đến thế?”.

“Vâng, em vẫn nhớ chuyện ấy”. Hướng Dao dần dần bình tĩnh lại trong lời kể của Hướng Viễn, cười rất đáng yêu, nước mắt và mồ hôi trên gương mặt hòa vào nhau: “Nhưng chị cũng quá đáng thật, lúc sau khi em gọi lại cho Diệp Quân, chị lại bảo với em là: “Về mau đi, xe lửa nổ lốp rồi, không đến đâu”. Lúc ấy em còn tin là thật”.

Họ cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi hai chị em không nhìn nhau cười vui như vậy. Nụ cười của Hướng Dao lúc này tỏ ra vô cùng bình thản: “Hướng Viễn, em luôn oán trách chị, em oán chị vì sao không bao giờ đối xử tốt với em như với Hướng Dĩ. Chị cười với nó nhưng lại không chịu nhìn em cái nào. A Dĩ chết rồi, chị rất đau khổ nhưng em cũng thế, chị có biết không? Em chỉ mong người chết là em, nếu như xác em nổi lên, chị có đau lòng như đối với A Dĩ không?”. ẪfỴ*V

“Người đã chết thì không còn gì nữa, người khác có đau lòng hay không thì tác dụng gì?” Hướng Viễn chợt nhớ đến A Dĩ, cậu em trai yểu mệnh, cũng là vướng mắt của cả hai chị em.

Hướng Dao vẫn lẩm bẩm: “Lúc A Dĩ còn sống em luôn nguyền rủa nó, em và nó cùng một mẹ sinh ra nhưng mẹ yêu nó hơn em, trong mắt chị cũng chỉ có nó. Chị cái gì cũng tốt, cả đời này em không thể đuổi kịp, em đã nhìn nhận và cũng phục rồi, nhưng em chẳng có gì thua kém A Dĩ, ngoài chuyện không thể khiến chị vui như nó, không bám chị như nó, lúc nào cũng lẵng nhẵng theo sau chị như nó… Em cũng tưởng tượng ra nó đã theo sát chị thế nào. Nó chết rồi, em ngỡ mình đã có thể thở phào nhẹ nhõm, không còn người nào cướp đoạt với em nữa, nhưng đêm nào em cũng mơ thấy gương mặt nó… Chắc chắn chị cũng không tài nào quên được cảnh tượng hôm ấy. về sau em mới biết, chính vì nó đã chết nên em mới không thể nào tranh lại với nó. Chị đã ghét em vì lý do đó, trong lòng cũng không còn xem em là em gái nữa…”

Chuyện thương tâm ấy như con dao rạch vết sẹo trong tim hai người. Lúc này họ mới phát hiện ra vết sẹo ấy thực ra đã dính vào nhau, trước kia không ai dám động vào vì hễ động đến thì hai người sẽ đau như nhau. Hướng Viễn thừa nhận mình khi ấy đã thiên vị nhưng trái tim ai cũng thế, đối xử tốt với một A Dĩ thông minh ngoan ngoãn sẽ dễ hơn hẳn một Hướng Dao cứng đầu ương bướng, đó không phải cố ý mà là một dạng bản năng không điều kiện. Chỉ là cô không hề biết Hướng Dao lại để bụng chuyện đó đến thế.

“Trong nhà chỉ còn lại hai người, chị muốn nuôi gia đình, ngày nào cũng bận rộn đến mệt lả, em cũng muốn giúp nhưng trước mặt chị, chuyện gì em cũng không làm tốt được. Chị cho em học, cho em ăn nhưng lại không thích em, chăm sóc em vì nghĩa vụ và trách nhiệm, chứ không phải vì tình cảm. Chị vốn không muốn biết trong lòng em đang nghĩ gì, nếu em không gây họa, không chọc cho chị tức, có lẽ chị cũng chẳng thèm nhìn lấy em một cái. Học cho tốt rồi làm việc nhà thì có tác dụng gì? Em có tốt mấy cũng chỉ là số không trước mặt chị, chi bằng cứ làm sai đi, thì ít nhất chị cũng chịu mắng em.”

Hướng Viễn chưa hề nghe Hướng Dao nói đến những điều ấy, từ nhỏ đến lớn hai chị em cô rất ít khi nói chuyện với nhau, lẽ nào cô lại không sai lầm? Cô tự cho rằng mình đã xử lý mọi việc rất tốt nhưng trong việc đối xử với em gái, cô lại thất bại thảm hại. Cô nhớ Hướng Dao càng trưởng thành càng nổi loạn, cô đã bỏ qua tâm sự của em gái mình.

“Chị có biết lúc bé vì sao em lại ghét Diệp Quân không? Vì cậu ấy là đứa bám chị như A Dĩ, nhưng chị lại đối xử với cậu ấy tốt hơn cả với em. Cậu ấy cũng có trách nhiệm trong cái chết của A Dĩ nhưng chị dễ dàng tha thứ, lúc nào cũng xa cách đề phòng em. Hướng Viễn, thật bất công! Lúc ấy, em ghen tỵ với sự thân mật của hai người. Em nghĩ, nếu như Diệp Quân thích em thì cậu ấy sẽ cách xa chị, hai người sẽ không như trước nữa, ngờ đâu cậu ấy không thích em mà em thì lại càng lúc càng để ý đến cậu ấy… Em không cách nào điềm tĩnh nhìn hai người vì trong mắt hai người em yêu quý đều không có em…”

Tiếng nói của Hướng Dao mỗi lúc một nhỏ, Hướng Viễn chỉ biết bất lực nhìn máu cô thấm đẫm xung quanh. Nói rằng chị em như tay chân, bị thương một ngón tay cũng đủ khiến trái tim đau nhói. “Đừng nghĩ nhiều nữa, em là em gái duy nhất của chị, trên đời này không ai thân hơn chúng ta, nếu trong mắt chị không có em thì bây giờ chị đã chẳng ngồi đây.”

Cô đã nghe thấy tiếng nhân viên cấp cứu đến gần, chưa bao giờ tiêng bước chân ấy lại khiến cô vui mừng điên cuồng đến vậy: “Hướng Dao, xe cấp cứu đến rồi, không sao đâu”.

Hướng Dao gắng gượng ngồi lên, kề sát Hướng Viễn: “Em… có chuyện này muốn nói với chị, chiếc usb mà A Tuấn tìm thấy trên người Trần Kiệt, em đã lén đổi cái khác… Cái trong tay anh ấy cầm chỉ có mấy bài hát em thích. Hai chiếc usb đều màu trắng, kích thước cũng giống nhau, anh ấy vốn không kịp nhìn kỹ, cũng không ngờ em lại làm thế… Còn chiếc kia, em đã ném nó vào cống rồi… Em chưa nghe nội dung bên trong, cũng mặc kệ A Tuấn nói có thật không, chỉ không muốn anh ấy ép chị, em không muốn hai người thù địch nhau… A Tuấn chẳng biết gì cả, nếu không thì có lẽ sẽ hận em lắm…”.

Tiến vào căn phòng nhỏ cùng cảnh sát là những bác sĩ cấp cứu mặc áo blouse trắng. Hướng Dao không nói gì nữa, cô được đưa lên cáng cứu thương. Trong tích tắc cơ thể cô rời khỏi Hướng Viễn, Hướng Viễn nghe thấy cô mấp máy môi, khẽ gọi một tiếng “chị”.

Sau khi Hướng Dĩ chết, Hướng Dao không còn gọi Hướng Viễn là “chị”, không phải là không muốn mà là không dám. Bây giờ điều duy nhất cô làm được chính là nắm chặt tay Hướng Dao, chầm chậm vỗ vỗ vào mu bàn tay em gái mình.Lúc này, nói gì cũng chỉ là thừa thãi. Bao lời muốn nói chỉ trong thầm lặng.

Qua lời cảnh sát, cô biết được cảnh sát đã bao vây xung quanh để bắt Đằng Tuấn, còn về Hướng Dao, trước mắt không còn gì quan trọng hơn là phải cấp cứu cho cô ngay.

Hướng Viễn theo Hướng Dao lên xe cấp cứu, theo chân họ còn có một nữ cảnh sát trẻ.

“Sắp đến bệnh viện rồi… Chị sẽ luôn ở bên em!”

Hướng Dao khẽ khàng đặt bàn tay nhuộm đỏ máu lên bụng: “Con của em… nhất định sẽ không sao”. Không biết có phải vì cuối cùng đã mở lòng ra với chị mình không mà thần thái Hướng Dao đã bình thản hơn nhiều, cô nói: “A Tuấn, em sẽ đợi anh ấy, cho dù anh ấy phải ngồi tù bao lâu, chỉ cần anh ấy không chết, em sẽ luôn đợi. Chúng em và cả đứa con này, nhất định sẽ có ngày được đoàn tụ… Hướng Viễn, nếu có ngày đó, em sẽ thuyết phục anh ấy quên đi mọi chuyện trong quá khứ. Chị có thể nhận lời với em là sẽ không căm hận anh ấy nữa không?”.

Hướng Viễn gật đầu mỉm cười: “Cho dù Đằng Tuần có chuyện gì thì chị cũng sẽ chăm sóc em và đứa bé”. Tất cả thật sự có thể bắt đầu lại từ đầu không? Quên đi thù hận, quên đi bóng tối…

Đúng lúc ấy, khi Hướng Viễn ngồi trên xe cấp cứu vừa khởi hành, nắm lấy tay Hướng Dao, cô đã nghe thấy một tiếng súng, nó như một lưỡi dao sắt nhọn vấy máu rạch ngang bầu trời đêm tĩnh lặng, đồng thời rạch toang sự kỳ vọng yếu ớt mà cô vừa dệt nên trong lòng. Cô rùng mình, quay đầu nhìn lại, trong cảnh sắc đang lùi dần phía sau, ngoài những ngọn đèn mờ ảo là bóng đêm chết chóc. Bóng đêm đen đặc ấy khiến cô gần như ngỡ rằng không bao giờ còn có bình minh.

Hướng Dao nhắm nghiền mắt, chìm vào trạng thái hôn mê nên không nghe thấy tiếng vang ban nãy. Hướng Viễn vẫn ôm ấp một niềm hy vọng như Diệp Quân nói, đến khi mặt trời xuất hiện, mọi thứ sẽ tốt đẹp, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đều sẽ biến mất khi ánh ban mai ló dạng. Cậu và Đằng Tuấn đều sẽ quay lại.

***

Hướng Dao được đưa vào phòng sinh, cách thời điểm dự kiến sinh con dự kiến gần một tháng. Biến cố bất ngờ và sự vận động quá mạnh khiến nước ối của cô vỡ sớm, đứa trẻ nóng lòng muốn xuất hiện chào đón thế giới này. Đã hơn ba giờ sáng, toàn thân Hướng Viễn dính đầy máu, lặng lẽ ngồi trước phòng sinh. Cô chưa được làm mẹ nên cũng không mong đợi đứa bé, cô chỉ quan tâm tới Hướng Dao, cảnh tượng đầy máu trước đó khiến cô rất sợ hãi. Thời gian chờ đợi bao giờ cũng trôi rất chậm, đêm nay đúng là một đêm dài.

Bốn giờ bốn mươi phút, Trưởng khoa Phụ sản đích thân nói với Hướng Viễn trong quá trình cấp cứu, họ phát hiện ra tử cung đã bị rách quá nhiều, dẫn đến một phần nước ối tràn vào huyết dịch của Hướng Dao, từ đó tạo thành hiện tượng băng huyết, làm mất đi những tế bào giúp đông máu nên quá trình đông máu gặp trở ngại. Mà thai nhi đến nay vẫn còn nằm trong bụng, cơ bản không thể sinh con bình thường được.

Bốn giờ bốn mươi bảy phút, Hướng Dao lấy lại tỉnh táo trong phút chốc, nhất quyết yêu cầu được giữ lại đứa trẻ trong bụng, bác sĩ đành bỏ phương án “bỏ đứa trẻ, giữ người mẹ” đã thỏa thuận với Hướng Viễn để tiến hành sinh mổ cho Hướng Dao.

Năm giờ năm mươi phút, vì nước ối đã phá hủy khả năng đông máu nghiêm trọng nên cơ thể Hướng Dao bị mất máu rất nhiều, cộng thêm máu ở vết mổ không thể đông lại nên liên tục bị sốc, huyết áp giảm mạnh, thậm chí có lúc tim mạch ngừng lại.

Gần sáu giờ, Hướng Viễn đã cự tuyệt nghe bất kỳ những lời nào kiểu “nguy hiểm”, “khó khăn”, cô chỉ nói một câu: “Tôi không cần khả năng phần trăm gì đó của chị, chỉ cần em gái tôi sống, dù chị dùng cách nào cũng được, tôi sẽ không tiếc tiền trả, tôi muốn em gái tôi sống!”.

Sáu giờ năm phút, một bé trai ra đời, tiếng khóc yếu ớt khiến Hướng Dao đang hấp hối cũng nở nụ cười, nó cũng khiến Hướng Viễn đã héo mòn vì đợi bên ngoài vui mừng rơi nước mắt.

Sáu giờ rưỡi, bầu trời đã xuất hiện tia sáng, Hướng Dao, bị mất máu nghiêm trọng sau sinh do mất khả năng đông máu nên phải nương nhờ vào việc truyền máu liên tục để duy trì sự sống. Hướng Viễn đã xé nát tờ thông báo không thể cứu chữa được trước mặt viện trưởng.

Sáu giờ bốn mươi phút, Diệp Quân gọi đến, cậu không sao. Khi nghe tiếng cậu trong điện thoại, Hướng Viễn cắn chặt tay mình, cố gắng kiềm chế để không khóc nấc lên mà tạ ơn trời xanh nhưng cô chỉ nghe thấy Diệp Quân nói một câu: “Hướng Viễn, anh đã bắn chét Đằng Tuấn” . Hướng Viễn dần dần buông điện thoại xuống, hai tay ôm chặt vai. Bệnh viện lúc tờ mờ sáng, khoa Phụ sản đầy ắp hi vọng về những sinh mệnh mới nhưng mọi người dậy sớm đi lại trên lối đi đều nghe thấy tiếng khóc ai oán đã bị kìm nén ấy.

Đúng bảy giờ, người phụ trách đội hình sự phân cục thành Nam tìm Hướng Viễn để dò hỏi tình hình tối qua, cũng chính từ anh ta mà Hướng Viễn biết được, trong quá trình đào thoát, Đằng Tuấn đã bị bắn chết, Diệp Quân vì đã phạm vào “điều lệ cảnh sát nhân dân sử dụng vũ khí và cảnh giới” nên đã bị cách ly để thẩm tra, quá trình sự việc và nguyên nhân cậu phải bóp cò đến nay vẫn đang được điều tra.

Nét tiều tụy của sự im lặng quá mức của Hướng Viễn đã khiên quá trình điều tra giữa người phụ trách đội hình sự và cô không được suôn sẻ lắm. Đúng lúc ấy, y tá vội vã đến thông báo, Hướng Dao đã tỉnh lại sau khi sinh, Hướng Viễn vội vàng chạy đến đó. Trước khi đẩy cửa vào, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi nhìn thấy Hướng Dao nằm trong biển máu, cô vẫn thấy muốn gục ngã. Cơ thể Hướng Dao như một chiếc phễu mang hình người, máu vào được bao nhiêu lại chảy ra bấy nhiêu.

Thấy Hướng Viễn xuất hiện, nữ cảnh sát luôn ở cạnh Hướng Dao lặng lẽ ra ngoài. Hướng Viễn phát hiện ra mình lúc này bỗng yếu đuối hơn bao giờ hết, cô sợ bước đến đó, sợ nhìn thấy gương mặt Hướng Dao.

Tay Hướng Dao đã không nhấc lên nổi, ngón tay khẽ động đậy.

“Em đang làm gì thế?” Hướng Viễn biết nụ cười của mình chắc chắn giả tạo vô cùng nhưng đó là giới hạn cuối cùng cô có thể gắng gượng để làm được.

Hướng Dao nằm dưới tấm chăn như một tờ giấy bị gió hòng khô nhưng khi cô lên tiếng thì khá tỉnh táo: “Chị thấy em làm có giống không? A Tuấn dạy em đấy, mà em cứ làm không giống”.

Hướng Viễn cúi đầu một lúc lâu, hít thở sâu rồi bình tĩnh đối diện Hướng Dao: “Chị không nhìn ra”.

“Chẳng trách A Tuấn cũng bảo em ngốc”. Hướng Dao cười nói tiếp: “Em phải bảo anh ấy dạy lại…”. Cô cười nhìn Hướng Viễn rất lâu, mới chậm rãi thở dài. “Anh ấy chết rồi, đúng không?”.

“Ai chết?”, Hướng Viễn tỏ ra kinh ngạc. “Em nói Đằng Tuấn à? Đừng nghĩ ngợi lung tung, chị sợ em đau lòng nên mới không nói, Đằng Tuấn đã bị cảnh sát bắt nên tạm thời không thể đến thăm em được. Chị sẽ tìm luật sư cho cậu ấy, đợi sức khỏe em ổn hơn rồi chị sẽ đưa em đến thăm”.

“Hướng Viễn, chị nói dối hay thật đấy. Em biết anh ấy đã chết rồi, những gì cô cảnh sát kia nói trong điện thoại em đã nghe thấy hết. Cô ấy nói “bạn gái của người chết” vẫn đang hôn mê, “bạn gái” đó là em, còn “người chết” là A Tuấn phải không? Tại sao lại dối em? Em đã đoán được từ lâu rồi, tối qua A Tuấn đến tìm em, bảo em phải chăm sóc đứa bé thật tốt thì có thể đến gặp anh ấy… Tại sao lại là Diệp Quân? Cô cảnh sát kia rất lo cho Diệp Quân, cứ hỏi mãi trong điện thoại xem lần này cậu ấy có bị gì không. Em chỉ không hiểu, sao Diệp Quân không thể để A Tuấn sống? Chỉ cần sống thôi, dù đánh anh ấy thành phế nhân cũng được, ít ra em còn có thể chăm sóc anh ấy, có thể chạm vào anh ấy, cho dù bắt anh ấy phải chết thì cũng để cho anh ấy gắng gượng đến lúc nhìn thấy đứa con… Diệp Quân cũng tàn nhẫn quá… Nhưng may mà em cũng sắp rồi, không cần đợi lâu nữa, nhưng con em…”

“Em đợi chút, chị sẽ bảo người bế đứa bé đến ngay.” Hướng Viễn quay người đi ngay, chỉ sợ ở lại thêm một giây sẽ sụp đổ trước cả Hướng Dao.

Ngón tay Hướng Dao yếu ớt giữ lấy cô: “Không cần, Hướng Viễn, không cần nhìn nữa, hãy để em tưởng tượng hình dáng nó, con trai, lúc cười sẽ giống bố nó… Nghe nói trẻ sơ sinh cũng có ký ức, đừng để nó nhìn thấy bộ dạng này của em. Hướng Viễn, em không còn cách nào nữa, chỉ có thể giao nó cho chị, hy vọng nó tài giỏi hơn, đừng giống như bố mẹ nó, tốt nhất là khi lớn lên sẽ giống chị”.

“Giống chị ư?” Hướng Viễn đã không rõ mình đang khóc hay cười: “Giống chị thì chẳng phải là tạo nghiệt hay sao? Con của em thì tự em nuôi, đừng có việc gì cũng đẩy cho chị. Em đấy, lúc bé đã không ngoan ngoãn, làm mẹ rồi phải có trách nhiệm chứ, đứa trẻ là của em, chị mặc kệ, em khóc rồi thì tự đi mà chăm sóc nó…”

“Để em đê tiện một lần đi, xem như đây là lần cuối chị nhịn em nhé. Đứa trẻ sẽ ngoan ngoãn hơn em, chị nhìn thấy nó sẽ nhớ đến em… Không, đừng nhớ đến em nữa…”

Hướng Viễn rơi nước mắt: “Hướng Dao, em không thể thế được, nếu vẫn còn xem chị là chị thì hãy xem như tội nghiệp chị đi, cố gắng lên, đừng nói những lời đó. Lão già giang hồ lừa gạt kia đã đoán chị mất hết người thân, không còn lại ai, chị không tin đâu! Chị không muốn bất lực nhìn mọi người lần lượt rời bỏ chị!”. Cô còn nhớ Diệp Bỉnh Lâm đã nói, khóc trước mặt người sắp chết là rất tàn nhẫn nhưng nhân sinh đến lúc đó, còn có thứ gì tốt đẹp mà không bị vạch trần đâu?

Hướng Dao như không nghe thấy lời van cầu của cô mà lại đưa một tay lên như kỳ tích, làm một động tác tay trên bức tường trắng xóa đến nhức mắt: “A Tuấn, con chim này em làm có giống không? Em thấy rất giống, anh nhìn này, chim sắp bay rồi…”.

Tám giờ ba mươi chín phút sáng, Hướng Dao mất ở bệnh viện thành phố G. Hướng Viễn đưa tiễn người thân cuối cung còn lại trên thế gian này của co. Khi bế đứa bế trai lên, cô biết đó là giọt máu của Hướng Dao cũng là giọt máu cuối cùng còn lại của cô.

Hướng Viễn đặt tên cho đứa trẻ là “Dư Sinh” – Hướng Dư Sinh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: