truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Chương 21-22 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 21

MỘT CUỘC KHUYÊN GIẢI THẤT BẠI

Sở dĩ cô không dừng bước, khi vấp ngã rồi cũng phải bò dậy tiếp tục tiến về phía trước, không phải vì nghĩ thoáng, cũng không do can đảm, mà vì cô sợ phải nhìn lại cái nơi đã khiến mình ngã đau.

Đánh máy: nhocnit TVE

Ngày hôm sau, Hướng Viễn và hai cô bé trợ lý đến nơi diễn ra cuộc đấu thầu. Diệp Bỉnh Lâm nằm bệt trên giường bệnh đã lâu, đi lại khó khăn nên đã bắt Diệp Khiên Trạch đẩy xe lăn đến đó. Đặt một phòng ở khách sạn gần tổng bộ Trung Kiến để chờ đợi. Nơi trưng bày kết cấu thép của Giang Nguyên đã xuất hiện các thiết bị và nhân viên nhà máy, cả Giang Nguyên như nắng hạn đợi mưa dầm.

Nửa ngày sau, kết quả đấu thầu sẽ được công bố. Hướng Viễn trở về phòng chú Diệp đang ở, nhìn thấy gương mặt ông già hồng hào, ánh mắt sáng lên vì mong đợi. Một người luôn bình tĩnh như cô mà có mấy câu đơn giản cũng phải khựng lại nhiều lần, vất vả lắm mới hoàn thành.

Ánh sáng trong mắt ông dần dần biến mất, sự thất vọng khiến ông càng trở nên già cỗi. Tổng cộng có ba gói thầu, mười bảy nhà máy tranh thầu được sắp xếp theo điểm tổng hợp, đứng đầu chính là ba nhà máy sản xuất vật liệu xây dựng của chính Trung Kiến, thứ hai là một nhà máy lớn của Nam Kinh, gói thầu thứ ba bị một nhà máy xây dựng vừa được thành lập mới đây của thành phố này lấy đi mất. Trong tay Hướng Viễn vẫn cầm danh thiếp của người phụ trách nhà máy ấy – Trương Thiên Nhiên, bạn ùng trường cô, nghe nói là họ hàng bên nhà Âu Dương phu nhân. Giang Nguyên chỉ thua một chút và đứng ở vị trí thứ tư, điều này đã khiến nhiệm vụ cho cả nửa đầu năm sau hoàn toàn biến mất. Mà thực thế thì Hướng Viễn cũng đành phải thừa nhận rằng, cho dù Trương Thiên Nhiên không phải là họ hàng nhà Âu Dương thì cô cũng chưa chắc thắng được nhà máy mới thành lập mà nhân công chỉ bằng một phần ba Giang Nguyên, song sản lượng lại vượt gấp hai lần ấy. Thua thì vẫn là Thua.

Lúc kết quả đấu thầu công bố, hai cô bé đã ôm đầu khóc ngay tại đó. Đó cũng là điều dễ hiểu bởi bao ngày vất vả tăng ca, hai giờ sáng vẫn phải căng mắt lên nhìn đống văn kiện, còn phải ép bản thân tỉ mỉ cẩn thận, chẳng phải vì ngày hôm nay hay sao? Chỉ cần quá trình, không cần kết quả là nhảm nhí. Khi Hướng Viễn khuyên nhủ hai cô bé đó đã thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người, cô cũng quên mất đúng vào tích tắc kết quả công bố, trong lòng mìh đã nghĩ gì.

Cô quỳ bên xe lăn của Diệp Bỉnh Lâm, khẽ nói lời xin lỗi. Diệp Bỉnh Lâm ngăn cô lại, vỗ vỗ bàn tay đang đặt trên tay vịn xe lăn của cô, thở dài, bảo bệnh viện vẫn đang chờ trị liệu cho ông.

Hướng Viễn và Diệp Khiên Trạch cùng đưa ông về bệnh viện, ngồi một lúc rồi từ biệt ông, quay về công ty. Tám giờ tối, đèn đóm trong công ty đã tắt, Hướng Viễn ngồi bệt trong văn phòng, nhặt từng tờ giấy trên đất lên. Cô vẫn có thói quen lúc làm việc với Thẩm Cư An, những thứ vô dụng cho dù không kịp tiêu huỷ cũng không để nó lại trên mặt bàn. Nhưng hiện giờ những thứ trở thành phế thải không chỉ là những tờ giấy dưới chân, còn có những quyển sách đấu thầu mà trước đó một hôm cô còn xem nó là hy vọng.

Cô nhặt những tờ giấy A4 vương vãi khắp sàn xếp ngay ngắn chỉnh tề. Trước kia, cô không nghĩ rằng lại nhiều đến thế. Mãi một lúc sau cô vẫn chưa thu dọn xong thì đèn ngoài lối đi đã sáng, cô nghe thấy tiếng giày bước lên những tờ giấy. Cô biết đó là anh.

“Hướng Viễn, không sao chứ?”

Hướng Viễn vẫn giữ tư thế quỳ, ngẩng lên nhìn Diệp Khiên Trạch: “Không sao, không trúng thầu có phải là lần đầu đâu, chỉ tiếc những tờ giấy này”.

Diệp Khiên Trạch tiến lên vài bước trên đám giấy đó, âm thanh lạo xạo khiến anh cảm thấy có phần khó đặt chân xuống. Anh nửa quỳ, nhìn thẳng vào mắt Hướng Viễn nói: “Tôi và bố đều biết cậu đã làm rất nhiều, không trúng thầu không phải do của cậu”. Anh nhún vai nói tiếp: “Đối với Giang Nguyên hiện nay thà được xếp hạng tư trong mười bảy nhà máy lớn trong nước đã là khó khăn lắm rồi”.

Hướng Viễn cười cười, nói: “Nói thực là, nếu không trúng thầu thì hạng tư hay hạng cuối cũng chẳng khác gì nhau”.

Tay cô vẫn không ngừng thu dọn, Diệp Khiên Trạch cầm mấy tờ giấy cô đã sắp xếp lại, nói: “Quỳ mỏi thật!”. Anh ngồi luôn xuống đám giấy rồi chỉ chỉ vào vị trí cạnh mình.

Hướng Viễn thẳng người lên, nghiêng đầu nhìn đi nơi khác, cười phá lên.

“Ngồi với tôi đi”, anh nói.

“Ngồi thì đau lưng”.

Diệp Khiên Trạch tóm lấy tay cô kéo xuống: “Ngồi đi”.

“Được, được, được!” Cô làm ra vẻ đầu hàng, vội rút tay ra khỏi tay anh. Cảm giác mình là một người xui xẻo lại thêm phần xấu hổ thật đúng là khó chịu.

Mệt mỏi khoanh chân ngồi bên anh, Hướng Viễn lên tiếng: “Bắt đầu được rồi, chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ? Nhân sinh quan, giá trị quan, hay là bàn việc làm cách nào để đối diện nỗi thất vọng này tốt hơn?”.

Diệp Khiên Trạch nói với vẻ nghiêm túc: “Vậy chúng ta nói đến vấn đề khi bản thân không vui thì sẽ thế nào?”. Nói xong, anh liền nở một nụ cười.

Hướng Viễn lườm anh: “Lúc cậu không vui chẳng phải sẽ hành hạ quả bí đỏ nhà chú hai Lý à?”

Lúc còn bé, đứa con trai thứ hai nhà chú hai Lý hay bắt nạt, đẩy anh ngã xuống đất, đau thế mà anh vẫn không dám khóc trước mặt mẹ. Về sau Hướng Viễn nhìn thấy, bèn kéo anh đến ruộng bí đỏ nhà chú, chọn lấy hai quả bí to bằng nắm đấm, khoét một lổ lớn, nhét chuột chết vào trong đó rồi cẩn thận tìm cách bịt lại. Bí đỏ non nên sức sinh trưởng mạnh, không bao lâu sau vết cắt đã liền lại, hai người lại tìm cắt luôn cuống của quả bí đỏ. Mấy tháng sau, nghe thấy tiếng thét hoảng hốt khi cắt bí bên nhà chú hai Lý, những chuyện không vui trước đó đều bị tiếng cười khoả lấp.

Diệp Khiên Trạch không nhịn được cười: “Đó là do ý kiến quỷ quái của cậu, vả lại đã là chuyện hồi bé, qua lâu rồi”.

Hướng Viễn cười, lầm bầm lặp lại: “Phải rồi, qua lâu rồi”.

“Lúc đi học, bố tôi bảo rằng, Thiên giáng đại nhiệm vu tư nhân dã (xuất phát từ tác phẩm “Sinh vu ưu hoạn tử vu an lạc” của Mạnh Tử, ý nói khi thượng đế giáng những nhiệm vụ to lớn nặng nề lên con người, nhất định phải khiến họ nội tâm đau khổ, xương cốt rã rời khiến con người chịu đói chịu khát, gầy gò ốm yếu, khiến họ chịu đựng sự nghèo túng, làm việc luôn sai lầm, kinh qua những khổ nạn như vậy khiến họ có sự cảnh giác, khiến tính cách kiên định rồi mới bồi đắp thêm tài năng cho họ). Khi ấy, tôi thấy rất có lý nhưng về sau nghĩ lại, nếu khổ ải trời giáng xuống cho tôi là cái ngày tôi xui xẻo đến chết thì sao?”.

“Nói năng linh tinh”, Hướng Viễn cười mắng, “hai anh em nhà cậu sao có thể bước đến đường cùng được. Diệp Quân nói, lúc cậu ta đau khổ, chỉ cần nhìn thấy mặt trời của ngày mai thì sẽ thấy những chuyện hôm qua chỉ như cơn ác mộng, mặt trời lên thì mọi chuyện sẽ tan biến”.

“Tôi chỉ nói đùa thôi Hướng Viễn, cậu còn nhớ chứ, Vương Dương Minh chẳng có câu, “Khi bạn chưa nhìn thấy hoa thì đó hoa này sẽ im lặng như trái tim bạn, lúc bạn đến nhìn đoá hoa ấy thì màu hoa lúc này sẽ khiến bạn hiểu và biết nó không nằm ngoài trái tim bạn”. Thực ra có lúc tôi cảm thấy, hỷ nộ ái ố của con người giống như đoá hoa này, cậu mở mắt ra nhìn nó, nó sẽ tồn tại, cậu nhắm mắt lại, cũng hoàn toàn có thể xem nó là hư vô. Nghĩ như vậy thì có thể thư thái, cố chấp quá cũng không cần thiết”.

Hướng Viễn cười khì: “Vậy cậu thành Phật rồi. Đối với tôi nếu đoá hoa ấy là thật thì cho dù cả đời này cậu có nhắm mắt, lúc cần nở nó vẫn nở, tàn vẫn tàn.”

“Nhưng chí ít lúc nó tàn thì tôi sẽ không thấy đau buồn”.

“Tôi không đạt đến cảnh giới như cậu”.

“Vậy phải thế nào mới khiến bản thân cậu thư thái được?”

Hướng Viễn đáp: “Thư thái? Nếu tôi không vui thì dù thế nào cũng không thư thái được. Quá khứ đã qua rồi nhưng tôi không thể quên, đều ghi nhớ từng chút trong lòng, nhiều năm sau quay nhìn lại, vẫn thấy nó như đang sống”.

“Cậu không phải người như vậy”, Diệp Khiên Trạch lắc đầu, “cậu là cô gái thông minh khoáng đạt nhất mà tôi từng gặp”.

“Cô gái thông minh khoáng đạt”, Hướng Viễn lặp lại, vẻ mỉa mai thoáng hiện lên trên gương mặt không rõ là vì mình hay vì câu nói đó của anh. “Khiên Trạch, cậu thấy cậu có hiểu tôi không?”

“Ít nhất thì tôi biết cậu không phải là người vì khó khăn mà chựng lại một chỗ. Cậu cũng giống như tên của mình, Hướng Viễn – hướng đến nơi xa nhất, cậu sẽ đi xa hơn chúng tôi nhiều”.

Hướng Viễn hoang mang nghĩ, anh không biết sở dĩ cô không dừng bước, khi vấp ngã rồi cũng phải bò dậy tiếp tục tiến về phía trước, không phải vì nghĩ thoáng, cũng không do can đảm, mà vì cô sợ phải nhìn lại cái nơi đã khiến mình ngã đau.

“Cám ơn cậu đã khuyên giải, Khiên Trạch”, cô vừa nói vừa đứng dậy.

Diệp Khiên Trạch cười khổ sở: “Nhưng có lẽ là một cuộc khuyên giải thất bại”.

Hướng Viễn từ chối ý tốt muốn đưa cô về của Khiên Trạch, một mình chen vào xe buýt kín người về nhà. Cô nghĩ có lẽ lúc này cô cần sự ồn ào và chen chúc thế này hơn.

Sao Hướng Viễn không biết sự quan tâm của Khiên Trạch chứ? Thế nhưng, từ khoảnh khắc hụt thầu trở thành định mệnh, trong lòng cô đã thấy trống rỗng và tê liệt, chính sự khuyên nhủ của anh đã khiến cô mới phát hiện ra sự thất vọng của mình rõ ràng thế nào. Những lời anh nói có lẽ là thật lòng nhưng đối với cô nó giống như một người chết đuối nghe thấy người duy nhất đứng trên bờ bảo: “Đừng sợ, nước không lạnh tý nào đâu”.

Hướng Viễn thật sự thấy tiếc nuối cho bản thân khi mình không phải là cô gái “thông minh và khoáng đạt” như anh nói. Rốt cuộc phải khoáng đạt nhiều thế nào mới không để buồn vui cản trở? Lại phải cần thông minh bao nhiêu mới có thể lãng quên tình cảm? Cô làm không được, thế nhưng anh lại có thể. Cô chỉ buồn trí nhớ mình quá tốt, giống như mỗi lần vấp ngã, tuy bước chân không ngừng lại nhưng cơn đau ấy vẫn nhớ mãi không thôi.

Vừa mở cửa, một ánh sáng chói lọi lọt ra khiến Hướng Viễn kinh hoàng, cô nhanh chóng lùi lại một bước, quay đầu che mắt một cách thảm hại, sau đó nghe thấy tiếng cười của Diệp Quân: “Ha ha, giật mình quá hả? Sao chị không kêu thét lên?”.

Hướng Viễn nghe thấy giọng nói thân quen, thở phào một cái nhưng cùng lúc đó lửa giận cũng bốc lên. Diệp Quân vẫn không hay biết, còn táy máy nghịch ngợm chiếc máy ảnh kỹ thuật số mới mua như đang nghịch đồ chơi, đưa ống kính nhắm thẳng vào cô.

“Cười cái nào, chị Hướng Viễn.” Cậu hơi cúi người xuống để điều chỉnh.

“Không muốn cười”. Hướng Viễn khẽ đẩy cậu ra, bước vào nhà.

Diệp Quân nhanh nhẹn vòng ra trước mặt cô, nói: “Cười đi, cười đi, nhìn bên này”.

“Đừng ồn!” Cô quay lưng lại với cậu rồi cởi áo khoác ngoài ra.

“Sao sắc mặt chị tệ thế? Xem như nể mặt em đợi chị quá lâu, cười một cái thì…”

“Chị đã nói không muốn cười, không muốn cười, có nghe chưa hả?”, Hướng Viễn sẵng giọng ngắt lời cậu.

Diệp Quân giật bắn mình, gương mặt biến sắc, nét nghịch ngợm biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và khó hiểu. Cậu chưa bao giờ nghe thấy Hướng Viễn to tiếng với mình bao giờ.

Hướng Viễn quay đi ném áo khoác lên giường, ngồi xuống mép giường, chìa tay ra với Diệp Quân, lạnh lùng bảo: “Trả chìa khoá cho tôi”.

Diệp Quân đờ ra một lúc mới rõ cô đang ám chỉ cái gì, mặt tái mét hỏi: “Tại sao?”

“Tôi đã nói với cậu bao lần rồi, trước khi đến phải gọi điện thoại. Cậu lớn rồi, làm việc gì cũng không có giới hạn là sao? Bỏ đi, tôi chẳng muốn nói nhiều, bỏ chìa khoá lại, cậu về trường đi. Hôm nay không phải cuối tuần, cậu chạy đến đây làm gì?”

“Xin lỗi, chị Hướng Viễn, em không biết tâm trạng chị không vui nên chỉ muốn đùa một chút thôi”, Diệp Quân cuống quýt quỳ xuống trước mặt cô nói. “Hôm nay, hội thao trường kết thúc sớm nên em đến chỗ chị. Chị nói hôm nay có chuyện quan trọng, em cũng chẳng dám gọi điện. Đứng ngoài cứ đợi mãi, lạnh quá, nên em… Em chẳng làm gì hết, chỉ ngồi đợi thôi… Chị không tin à, nếu không chị sờ thử mặt ghế xem, em ngồi đến mấy tiếng, nó vẫn còn nóng này.”

Hướng Viễn dụi dụi khoé mắt, cũng cảm thấy cơn giận dữ của mình hình như hơi quá đáng nhưng hiện giờ thật sự là không thể nào cười nổi.

Diệp Quân thấy cô không nói, quay đi bê chiếc ghế duy nhất trong phòng đến, ngồi xuống cạnh cô: “Vẫn giận à? Phạt em kể chị nghe một câu chuyện cười vậy…Có một người tài xế lái xe buổi đêm, đưa gà đến cho trại nuôi gà, giữa đường gặp một cô gái đòi quá giang xe, ông ta liền đồng ý rồi bảo cô lên xe. Một lúc sau, ông ta phát hiện ra cô gái rất xinh đẹp nên mới động lòng tà, có ý… hừm… có ý kia ấy… Cô gái ra sức chống cự, ông ta giận quá hoá thẹn bảo: “Không chịu thì cút ngay”, rồi đuổi cô ta xuống xe. Một lúc sau, ông ta lại gặp cô gái thứ hai xin quá giang, vẫn lặp lại chuyện cũ, cô gái đó cũng không chịu, thế là ông ta cũng đuổi xuống xe. Buổi sáng hôm sau, khi ông ta chạy đến địa điểm giao hàng, phát hiện ra khoang xe chở gà trống không, chỉ có một con vẹt đang tóm lấy cổ một con gà, hưng phấn doạ dẫm: “Không chịu thì cút ngay” Ha ha!”.

Cậu kể xong bèn cười phá lên, sau đó e dè quan sát vẻ mặt Hướng Viễn nhưng lại thất vọng khi thấy Hướng Viễn đang dựa tay vào chiếc tủ đầu giường, ánh mắt nhìn đi nơi khác, vẻ như hoàn toàn không lưu tâm cậu đang rủ rỉ tỉ tê nói những gì.

Diệp Quân làm một chuyện vô vị, tâm trạng rơi xuống tận đáy vực, gượng cười: “Không buồn cười à? Vậy em đổi chuyện khác nhé, có một…”.

“Dừng, dừng, dừng”, Hướng Viễn cắt ngang, “em chưa nói rõ con vẹt kia từ đâu chui ra, chị chưa rõ thì làm sao cười được”.

“Hả?” Diệp Quân nhớ ra, đột nhiên mặt đỏ tía tai, vội vàng nói: “Em… em chưa kể vì sao con vẹt xuất hiện hả? Ồ, em quên mất, con vẹt đó do tài xế nuôi, ông ta sợ nó quấy rối chuyện tốt của mình nên mới đặt vào sau xe, ý em là…”.

Hướng Viễn nhìn Diệp Quân há miệng lắp bắp liền “phì” một tiếng rồi cười phá lên, sau đó không thể kiềm chế nổi.

Diệp Quân không rõ tại sao Hướng Viễn lại đột ngột cười vui vẻ như thế, cũng cười ngốc nghếch: “Buồn cười thật à, chị Hướng Viễn?”.

Hướng Viễn vừa tức vừa buồn cười gõ vào đầu cậu: “Em là đồ ngốc”.

Lúc này trên tay diệp Quân vẫn cầm chiếc máy ảnh, Hướng Viễn tiện tay giật lấy: “Một chiếc máy ảnh thôi mà, nghịch bừa bãi gì thế?”.

Cô bấm xem những tấm ảnh lưu trong đó, đều là ảnh chụp Diệp Quân trong hội thao trường, trong đó có một tấm cậu đang đứng trên bục lĩnh thưởng của trường, Hướng Viễn nheo mắt ngắm kỹ bằng khen trên tay cậu – Giải nhì cuộc thi nhảy xa.

“Ôi”, cô kéo dài giọng vẻ tâm đắc, “thì ra được thưởng nên đến chỗ chị khoe chứ gì?”.

Diệp Quân bị vạch trần nên mặt lại đỏ bừng lên, liền lúng túng giải thích: “Tấm này là do khi em nhảy xa bạn bè chụp hộ, hai mươi mấy người tham gia cuộc thi, người được giải nhất trước đây từng trong đội thể dục trường… Chị xem, tấm này, em còn tham gia thi chạy bốn trăm mét nhưng chỉ đạt giải tư. Đây là bạn em, ngủ giường trên, đa số ảnh là do cậu ấy chụp… Tấm này…”.

Cậu đột ngột khựng lại, trên màn hình lúc này đang dừng ở một tấm ảnh, cậu mặc đồng phục thể thao đứng gần trung tâm ống kính đang ngửa cổ uống nước, bên cạnh có một cô gái xinh đẹp đang mỉm cười nhón gót lau mồ hôi cho cậu. Tấm ảnh có vẻ như chụp trộm này nắm bắt cái “thần” rất tài tình, Diệp Quân tràn trề sức sống thanh xuân của tuổi trẻ, đôi mắt còn sáng hơn cả giọt mồ hôi đang lăn trên trán, cô gái đứng cạnh cậu gương mặt xinh đẹp thanh tú, động tác bẽm lẽn, đầu mày khoé mắt toát lên vẻ quyến luyến muốn tỏ bày nhưng không thốt nên lời.

“Tấm này do thằng khỉ nào chụp thế nhỉ? Sao em không biết? Tấm này cũng đúng là lạc lỏng thật”, cậu vừa nói vừa hạ giọng làu bàu, luống cuống nhấn nút xoá.

“Sao thế?” Hướng Viễn kéo máy ảnh ra khỏi tay cậu, nói: “Chị còn chưa xem rõ mà. Cô bé này nhìn nhanh nhẹn thật đấy, đối xử với em rất tốt, là bạn học trong Học viện Cảnh sát à? Hoa khôi cảnh sát, Diệp Quân, em đúng là có phúc thật đấy. Xoá gì chứ, để lại đó! Chụp đẹp thật… Ấy, em cướp cái gì?”.

Cô đập vào tay Diệp Quân đang định cướp lấy máy ảnh. Có vẻ cậu đã cuống thật, đôi mắt cũng hoe đỏ: “Đừng đùa nữa, chị Hướng Viễn, xóa đi xoá đi, đó là bạn học của em, người trong đội cổ vũ thôi mà. Em không nhớ chụp lúc nào nữa. Chị trả máy ảnh lại cho em, trả em!”.

Hướng Viễn cầm máy ảnh đứng lên, chui qua cánh tay đang giơ lên của cậu, lùi một bước để giữ một khoảng cách nhất định, cười nói: “Xoá đi thì tiếc lắm. Cố ý chụp cũng không đẹp như thế này. Mắc cỡ gì chứ, con gái người ta còn chủ động hơn em”.

“Không phải. Thôi… chị không tin thì thôi vậy!”, Diệp Quân thẹn quá hoá giận. “Nói rồi mà chị không tin. Trả máy cho em!”.

Cậu chồm người đến giật lại, Hướng Viễn lại tránh đi, cười bảo phải giữ lại để cho nhà cậu xem. Hai người đều nhanh nhẹn linh hoạt, đuổi bắt trốn tránh trong căn phòng chật chội bé nhỏ.

Diệp Quân dù sao cũng khoẻ hơn cô, lại nhất quyết không đòi được máy ảnh thì không chịu thôi, lúc Hướng Viễn nghiêng người tránh đi, một tay cậu giơ ra, ôm lấy eo cô kéo lại. Hướng Viễn thở hổn hển vì bị tóm gọn, lưng đập vào người cậu, hai người đều loạng choạng lui lại một bước. Đến khi đứng vững rồi cô mới cao đến tai Diệp Quân, lần đầu tiên cậu dễ dàng gỡ được máy ảnh trong cánh tay đang giơ cao của cô xuống.

loading...

Máy ảnh rời khỏi tay rồi, Hướng Viễn mệt mỏi khom lưng thở dốc, mới phát hiện ra cậu vẫn ôm choàng lấy eo cô, “Cái cậu nhóc này, đúng là khoẻ thật, ôi cái eo già của tôi, suýt nữa là đứt đôi rồi. Được rồi, chứng cứ bị em cướp mất rồi, buông tay, chị muốn đi uống nước”.

Hành động này của Diệp Quân trước đó chỉ đơn thuần là muốn lấy lại máy ảnh, xóa đi tấm hình mờ ám kia. Cậu đã bị dồn vào đường cùng, lúc vươn tay ra cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ không muốn để cô thoát thân. Cô trơn tuột như một con lươn, cậu lại đang cuống nên chỉ muốn xoá bỏ chứng cứ. Thế nhưng khi đã cầm máy ảnh trong tay, eo cô nằm gọn dưới bàn tay cậu, lưng cô đập mạnh vào ngực cậu, đỉnh đầu cô chạm vào cằm cậu thì cậu bổng cảm thấy, tấm ảnh kia có là gì đâu.

Hướng Viễn khẽ ho một tiếng, cười bảo: “Làm gì thế, chơi trò gì đây? Buông tay ra, ngốc…”. Cô vỗ vỗ vào tay cậu, hơi cựa quậy eo, đột nhiên thấy ngượng ngùng, giọng nói cũng không còn thân thiện thoải mái được nữa: “Không nghe thấy à? Buông ra, làm gì thế, không nghe lời là chị giận đấy!”.

Vòng tay ấy hơi nhúc nhích nhưng lại thu chặt theo hướng ngược lại, chiếc cằm trên đầu cô đang dịu dàng dụi dụi vào mái tóc. Hướng Viễn đột ngột cứng người lại, bỗng dưng có một ảo giác, vòm ngực vững chắc đang tỳ vào sau lưng cô không phải là Diệp Quân mà thuộc về một người đàn ông xa lạ bởi Diệp Quân sẽ không cãi lời cô, càng không dám có hành động như thế này. Ý nghĩ này khiến cô cảm thấy chưa bao giờ bàng hoàng như bây giờ, cô đứng sững lại không vật lộn thoát ra nữa, chân phải mang giày cao gót đột ngột đá vào ống quyển của cậu.

Chẳng ngờ Diệp Quân lại tránh được. Cơ thể cậu vận sức, cả người cô cũng bị ép quay lại. Cuối cùng mặt đối mặt, cô nhìn thấy đôi mắt rất đẹp của cậu ở một khoảng cách quá gần, phủ lên một lớp sương mù mơ màng, gương mặt tuấn tú còn đỏ bừng hơn khi cậu lo cướp lấy máy ảnh.

“Em cũng sẽ giận nữa”, cậu áp vào cô lảm nhảm.

Không được hoảng, lúc này cô tuyệt đối không được hoảng hốt. “Chơi đủ rồi chứ?”, Hướng Viễn mím môi cười nhìn cậu, hai tay lặng lẽ gỡ từng ngón tay đang đặt trên người cô, một ngón, hai ngón, ba ngón…

Một khắc trước, Diệp Quân còn mơ màng, chìm đắm trong ý nghĩ duy nhất: trọn đời này kiếp này cũng không bao giờ buông tay! Thế nhưng sau khi cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô và cả nụ cười bình thản kia, bao nhiêu cơn sóng tình ban nãy đang dồn dập xô đến bị chặn lại đột ngột. Cô là chị Hướng Viễn của cậu, sao cậu lại dám?

Cậu rụt tay lại như bị bỏng, quay người đi nhưng làm sao đây? Cậu không thốt nỗi lời xin lỗi, cũng không muốn nhận lỗi, chỉ biết chầm chậm lùi lại chiếc ghế phía sau. Chiếc ghế tựa đã ở bên cậu suốt cả buổi chiều cho cậu một điểm dựa. Trong lòng cậu bỗng dưng dấy lên một nỗi lo sợ rất lớn, cậu đã làm một việc như vậy, có lẽ từ nay về sau cô sẽ không còn đếm xỉa gì đến cậu nữa. Ý nghĩ này khiến dạ dày cậu bắt đầu quặn thắt.

Hướng Viễn nhúc nhích cánh tay đau nhức vì bị cậu kéo để quay người lại, cười nói: “Sau này không cho phép em làm chuyện không phân biệt lớn bé này nữa. Chị có phải cô hoa khôi cảnh sát đó đâu, tay già chân già, không chơi đùa với em nổi. Thật là, ra tay cũng không biết thương xót, còn ngẩn ra đó làm gì? Kéo hộc tủ ra có rượu thuốc giảm đau đó. Ban ngày mới gặp chuyện xui xẻo, buổi tối lại bị em vờn cho một mẻ, ngày mai chị có đi làm nỗi không đây?”

Diệp Quân chạy như bay đến mở hộc tủ, tìm bình rượu thuốc. Hướng Viễn sắn tay áo, lúc cậu nhóc bị kích động thì đúng là không biết nặng nhẹ gì, chỗ bị tay cậu nắm đã sưng cả lên.

Diệp Quân không hiểu tại sao Hướng Viễn vần còn cười được. Cậu khẽ khàng, e dè bôi thuốc cho cô, càng nghĩ càng thấy hổ thẹn không biết chui vào đâu. Hướng Viễn ngoài mặt tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng lại chẳng biết đang nghĩ gì nữa.

“Chị Hướng Viễn, em như thế… Chị có giận rồi bỏ mặc em không?”

Hướng Viễn chăm chú nhìn Diệp Quân, dưới hàng lông mi dài của cậu là sự hối hận, tự trách mình và cả nỗi buồn rầu không nói được. Một chàng trai như cậu, giống như một chú chim bồ câu trắng muốt, sạch sẽ, hiền lành, thuần khiết, toả sáng, đối diện với cậu, có cô gái nào lại không thấy mềm lòng, trừ phi cô gái đó vững như bàn thạch.

Cô biết nỗi bất an của Diệp Quân là do đâu nhưng cô chuyển ánh nhìn sang cánh tay mình, nói: “Vết thương nhỏ xíu, chị không thể tỏ ra tiểu thư yếu đuối được”.

Thấy cậu vẫn tỏ ra không thoải mái, Hướng Viễn thở dài, dịu giọng bảo: “Em biết đấy, A Dĩ mất rồi, chị chỉ còn lại một đứa em trai”.

Cô đưa tay kia ra vò vò tóc cậu như trước đây vẫn làm. Diệp Quân hơi nghiêng đầu sang bên, lặng lẽ tránh đi.

“Chị Hướng Viễn, chị có thể thực hiện cho em một điều ước không? Không, anh trai em mới có điều ước, vậy xem như là em thỉnh cầu vậy” Nói xong, Diệp Quân ngước mắt nhìn Hướng Viễn, nhận thấy sự do dự của cô.

Hướng Viễn không dễ gì hứa hẹn với ai bởi có một số chuyện cô làm được nhưng cũng có những chuyện có lẽ cả đời cô cũng không thể làm.

Diệp Quân cười khẽ: “Đừng căng thẳng, thỉnh cầu của em không khó đâu. Chị ngày nào cũng đi làm rồi về nhà, bao lâu rồi không tập thể thao nhỉ? Tìm một lúc nào đó đi leo núi với em đi. Em đưa chị đi ngắm mặt trời mọc”.

—– HẾT CHƯƠNG 21 —–

CHƯƠNG 22

GIANG NGUYÊN LIỄU MỜ HOA TỎ

Tình yêu là thứ mãi mãi không thể quên lãng nhưng lại có thể từ bỏ được.

Đánh máy: nhocnit TVE

Diệp Quân đi rồi, Hướng Viễn ôm một cánh tay đau nhức đi tắm rửa sạch sẽ. Cô có thể hoá giải sự ngượng ngùng trên mặt nhưng không thể hoá giải cảm giác kỳ lạ trong lòng. Sống đến năm hai mươi lăm tuổi, ngoài vòng tay của mẹ khi còn nhỏ xíu thì đây là cái ôm đầu tiên mà cô cảm nhận được. Chưa có ai từng ôm cô. Bố, em gái, Khiên Trạch, người thân, bạn học, bạn bè, lúc cô vui sướng, lúc bất lực, lúc thất vọng, cũng không có.

Rốt cuộc là từ khi nào mà Diệp Quân của cô đã trở thành một chàng trai có đôi vai mạnh mẽ, lồng ngực cứng cáp như vậy? Cô nhìn thấy cậu trưởng thành, trước mặt cậu, cô luôn là một người chị lớn không gì là không làm được, bao dung chăm sóc cậu em nhỏ yếu đuối nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy thua cuộc vối cậu. Tuy rằng về mặt sức lực thì bẩm sinh phụ nữ là yếu đuối nhưng trong lòng cô vẫn không thể nói rõ rằng đó là hụt hẫng hay an ủi. Đương nhiên, nhiều hơn thế là hoang mang – sự dựa dẫm của Diệp Quân với cô từ nhỏ đến lớn đều rõ ràng như vậy. Cô từng nghĩ rằng, khi lớn dần thì mối quan hệ này tự nhiên sẽ nhạt dần nhưng với cảnh tượng vừa xảy ra, có lẽ cô đã sai. Tình cảm ngưỡng mộ dựa dẫm của Diệp Quân dường như đang tiến về một con đường khác, mà tất cả những chuyện này, chẳng lẽ từ trước đến nay cô vẫn dung túng, phớt lờ trách nhiệm trong im lặng?

Nếu đổi lại là người khác, Hướng Viễn sẽ mặc nhiên phớt lờ. Trưởng thành rồi thì một người đàn ông yêu một người phụ nữ, một cô gái yêu một chàng trai đều là những chuyện bình thường, cũng giống như loài vật đến mùa sẽ đi tìm bạn tình, khi đã tìm được đối tượng, cho dù không được như ý muốn thì cũng là do nó tự tìm lấy, không chịu sự chi phối của con người, giống như cô và Diệp Khiên Trạch. Nhưng Diệp Quân thì không được, cô không thể nhìn cậu đi vào một con đường vốn không có lối ra, không thể để cậu chịu khổ như cô được.

Vậy nên, Hướng Viễn mặc kệ sự kháng nghị và van nài của Diệp Quân, khăng khăng lấy lại chìa khoá nhà mình trên tay cậu, trừ phi có việc gì đó, nếu không sẽ không cho cậu đơn thương độc mã đến nơi ở của cô. Cô gái lau mồ hôi cho cậu trẻ trung và xinh đẹp như thế, một chàng trai như cậu, việc gì phải sầu khổ lo không có ai yêu, cậu nên có cuộc sống của riêng mình. Mấy năm nay, sự vô tâm của Hướng Viễn đã khiến thế giới của cậu chỉ xoay quanh mình cô, sau này khi cậu đã thấy phong cảnh đẹp hơn thì sẽ phát hiện ra rằng, cô chỉ là ánh sao mất hút bên chân trời khi vầng dương ló rạng.

Nhưng dù sao cô vẫn không nhẫn tâm khiến Diệp Quân trong một lúc lại gặp phải quá nhiều thất vọng nên vẫn nhận lời cậu về “cuộc hẹn ngắm mặt trời mọc”. Hai người đã hẹn nhau, chỉ cần rảnh rỗi thì sẽ cùng đi leo núi ngắm mặt trời mọc.

Hướng Viễn cũng không ngờ rằng cái gọi là “lúc rảnh rỗi” lại cứ phải lùi đi lùi lại như thế. Một tuần sau khi buổi đấu thầu làm khung thép cho cầu vượt Thanh Viễn kết thúc, Giang Nguyên đã nhận được cuộc điện thoại từ công ty Lập Hằng, cũng chính là công ty của Trương Thiên Nhiên mà trước đó đã đá văng Giang Nguyên xuống ngựa với khoảng cách hơn kém mong manh. Lập Hằng lần này trúng thầu với nhiệm vụ phải sản xuất gần vạn tấn khung thép cho cầu vượt Thanh Viễn, do thời hạn giao hàng mà Trung Kiến yêu cầu có phần gấp gáp so với kế hoạch sản xuất nên họ đề nghị được hợp tác với Giang Nguyên, giao cho Giang Nguyên nhiệm vụ sản xuất tám nghìn năm trăm tấn thép để gia công ngoài hợp đồng. Tức là, Giang Nguyên ký một hợp đồng với Lập Hằng, sản xuất khung thép cho họ, sau đó để Lập Hằng giao hàng cho Trung Kiến. Nói trắng ra, công trình này là của Lập Hằng nhưng lợi nhuận lại là của Giang Nguyên.

Đối với sự chuyển biến “núi cùng nước tận ngỡ rằng không còn đường, liễu mờ hoa tỏ lại hiện ra một thôn” (nguyên bản: Sơn cùng thuỷ phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn, ý chỉ khi chúng ta gặp khó khăn hoạn nạn, ngỡ rằng đã đến đường cùng nhưng không ngờ lại tìm thấy lối thoát) này, Giang Nguyên kinh ngạc mừng rỡ khôn xiết, thậm chí mất một lúc vẫn không dám tin, vì trước đây Lập Hằng và Giang Nguyên không hề qua lại với nhau, hơn nữa lần yêu cầu trợ giúp này, điều kiện đưa ra lại tương đối thoả đáng.

Cơ hội dâng đến tận cửa đương nhiên không thể bỏ lỡ, huống hồ khả năng sản xuất của Giang Nguyên luôn bị phí hoài, công nhân được nghỉ ngơi dài hạn kêu than liên hồi. Trưởng phòng thị trường dưới sự chỉ đạo của Diệp Bỉnh Lâm, ngay trong ngày hôm đó đã gọi cho Lập Hằng nhưng đối phương cực kỳ thẳng thắn, nói khá rõ ràng, họ yêu cầu liên lạc thẳng với Hướng Viễn.

Hướng Viễn bàn bạc với Diệp Bỉnh Lâm suốt đêm trong bệnh viện, hôm sau, cô cầm một vạn tệ Diệp Bỉnh Lâm đồng ý cấp để đích thân đến mời Trương Thiên Nhiên dùng bữa. Trương Thiên Nhiên không làm cao, cũng chẳng khách sáo, vui vẻ nhận lời ngay. Anh chẳng có yêu cầu gì trong chuyện ăn uống, về điểm này rất hợp với Hướng Viễn. Hai người bày một bàn cờ vây, Hướng Viễn mất thế, Trương Thiên Nhiên đã đảo một nước cờ trước mặt nhân viên tháp tùng của hai bên, gọi Hướng Viễn là “nữ trung trượng phu”. Cuối cùng, Hướng Viễn đã thanh toán số tiền ba trăm chín mươi tệ, sau đó lấy về nhiệm vụ sản xuất tám nghìn năm trăm tấn từ Lập Hằng. Cô biết rõ trong bụng rằng, Trương Thiên Nhiên và cô không hề có tình cảm gì, cái anh ta cần là danh nghĩa của công trình này, tiền có thể cho Giang Nguyên nhưng danh nghĩa là của Lập Hằng. Huống hồ, mấy năm nay Trương Thiên Nhiên gần như không hài lòng với vịêc gói gọn kinh doanh trong thị trường vật liệu xây dựng nên khả năng sản xuất khung kết cấu thép của Lập Hằng cũng bắt đầu rút gọn lại theo kế hoạch, kỳ hạn giao hàng của công trình này lại gấp nên anh ta bắt buộc phải phân chia gói hàng cầu vượt Thanh Viễn này. Còn về việc giao toàn bộ cho Giang Nguyên, ngoài lý do Giang Nguyên là nhà máy lâu đời của tỉnh thì còn một lý do quan trọng hơn, đó là thỉnh ý từ Âu Dương.

Giang Nguyên nhận công trình này vào tháng Mười hai, thời hạn giao hàng là tháng Ba năm sau. Lúc nhận được hợp đồng thì mừng rỡ khôn cùng nhưng khi thật sự lên kế hoạch cho sản xuất lại khổ sở: Giang Nguyên người tuy đông nhưng khả năng lại thấp. Trước kia mỗi tháng chỉ cho ra đời không quá một nghìn tấn, làm sao giao hàng kịp chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi? Thế nhưng lần này, dưới sự thuyết phục của Hướng Viễn, Diệp Bỉnh Lâm đang nằm trên giường bệnh cũng ra tay dứt khoát, truyền lời với mọi người, không có gì phải nói thêm, chỉ một chữ: Lên! Yêu cầu từ nhân viên đến quản lý đều phải đều động, lập tức tham gia sản xuất với cách chia ba ca ngày đêm không nghỉ để hoàn thành công việc. Đến trước khi hạn giao hàng, người nghỉ nhưng máy móc thiết bị không thể nghỉ, nếu không có thông báo đặc biệt, ngày Lễ ngày Tết cũng phải tăng ca. Trợ lý Lý quản lý sản xuất trọng trách nặng nề, đau đầu vắt óc để điều chỉnh lưu trình sản xuất. Phía tài chính tuy cũng không mặn mà nhưng tất cả vốn lưu động đều bắt buộc phải phục vụ cho công trình này. Trong một quảng thời gian, cả Giang Nguyên từ khu văn phòng đến khu sản xuất đều đỏ chói một vùng, đâu đâu cũng thấy những biểu ngữ và băng rôn cổ vũ. Tám nghìn năm trăm tấn dường như không còn là một công trình của Giang Nguyên mà là một hố trũng to, không qua được sẽ tiếp tục chìm xuống, nếu qua rồi sẽ mở ra một chân trời mới.

Hướng Viễn cũng bận rộn quay như chong chóng với việc sản xuất. Lúc đồng ý giao lại công trình cho Giang Nguyên, tuy Trương Thiên Nhiên rất thoải mái nhưng cũng không hề qua loa đại khái với chất lượng và các khâu sản xuất. Nhân viên kiểm tra chất lượng của Lập Hằng cứ ba ngày đến Giang Nguyên khảo sát một lần, điện thoại thúc hỏi tiến độ reo liên tục không ngớt.

Cỗ xe già cỗi Giang Nguyên đang cật lực tiến về phía trước như thể đã tìm ra hào quang của riêng mình. Ba tháng sau, máy móc và con người đều rệu rã nhưng cũng xem như đã giao kịp hàng, Hướng Viễn thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô cũng cảm thấy mạo hiểm đến mấy phần. Sau khi công ty Lập Hằng đến kiểm tra lần cuối, đối diện với các quản lý Giang Nguyên đang xúc động khôn xiết, Trương Thiên Nhiên chỉ nói với Hướng Viễn một câu: “Vất vả rồi, có điều nếu cho Lập Hằng người và máy móc nhiều thế kia thì hoàn thành những thứ này chỉ cần một tháng rưỡi”.

Sự mệt nhọc của Giang Nguyên được số tiền thưởng nửa năm đầu ấy ve vuốt xoa dịu nhưng Hướng Viễn đã nợ Âu Dương gia một cái tình. Tháng Sáu, vừa hay Âu Dương gia gả con gái. Trước đó, Âu Dương phu nhân đã bảo Hướng Viễn đi uống trà với bà, khi trò chuyện cũng than vãn rằng, con gái kết hôn mà bà lại không làm được gì, những người xung quanh cũng chẳng ai đắc lực. Hướng Viễn biết ý nên đã giúp Âu Dương phu nhân liên lạc với nơi tổ chức tiệc cưới, chuẩn bị đủ các việc cho tiệc cưới. Chương Việt nói cô còn bận hơn cả đám cưới của mình.

Nói thì nói thế nhưng những lúc cô cần giúp đỡ thì Chương Việt cũng không bao giờ khoanh tay đứng nhìn. Tiệc cưới của Âu Dương gia được đặt khá gấp gáp, yêu cầu lại cao, khi đó khách sạn lớn nhất, nổi tiếng nhất thành phố lọt vào mắt họ đã hết chỗ, khó có thể đón nhận cuộc làm ăn này thêm, cuối cùng Chương Việt thấy Hướng Viễn khó xử, đã ra mặt giúp đỡ, lúc đó mới đặt được nơi họ vừa lòng.

Hướng Viễn ngỏ lời cảm ơn Chương Việt, cô lại cười bảo: “Người hiếm khi cầu cạnh ai như cậu lại đến tìm tớ, phải nhanh chóng bắt cậu nợ lại mới được!”.

Đến khi hôn lễ được cử hành đúng ngày, những phần Hướng Viễn phụ trách đều chu đáo, không chê vào đâu được. Âu Dương phu nhân hết sức hài lòng, bà nói rằng mình chỉ ao ước sinh thêm được đứa con trai, nếu không thì con dâu chắc chắn đã là Hướng Viễn. Âu Dương Khải Minh trước nay hiếm khi khen, vô cùng kén chọn, cũng bảo thư ký đến cám ơn Hướng Viễn một tiếng.

Ở buổi hôn lễ, Hướng Viễn cũng được mời đến tham dự nên mới biết chú rể quý hoá cùa Âu Dương gia là chàng thanh niên đã từng có duyên hội ngộ ở Côn Minh, hơn nữa còn tha cho cô một lần. Cưới được tiểu thư nhà Âu Dương, cũng chẳng trách anh ta còn trẻ tuổi thế mà đã có chức vị cao ngất trong Trung Kiến.

Điều khiến người ta kinh ngạc nữa là, nửa tiếng trước khi cô dâu phải đón khách mới chạy đến, vội vã trang điểm, đứng sánh vai với chú rể trước cổng khách sạn. Cô ta cầm bật lửa, tự châm cho mình một điếu thuốc, vén mạng che mặt lên, từ từ nhả khói. Những khách đến sớm và nhân viên khách sạn đều trố mắt nhìn, Âu Dương Khải Minh nhìn thấy đã nổi trận lôi đình nhưng bị vợ túm lấy cánh tay nên cũng đành nuốt cơn giận xuống trước mặt mọi người, lầm lỳ đến trước mặt con gái, gỡ điếu thuốc trên môi cô xuống rồi dùng chân dập tắt.

Âu Dương tiểu thư gương mặt thanh tú đài các cũng không tức giận, ngoan ngoãn mặc cho cha mình lấy điếu thuốc đi, chỉ nhún vai với vẻ cam chịu, nhưng đến khi Âu Dương Khải Minh trở vào phòng tiệc, chú rể cạnh cô cười cười, rút một điếu mới ra, tự tay châm lửa cho cô.

Dưới ánh nắng rực rỡ tháng Sáu, Hướng Viễn nhìn đôi tân lang tân nương đang đứng kề nhau và mỉm cười nhưng cô cứ thấy ảm đạm vô cùng. Một tiếng sau, nhìn cảnh cô dâu, chú rể cung kính đón tiếp khách mời, cô cũng không soi mói gì thêm. Điều thú vị là, Hướng Viễn phát hiện mỗi khi có chiếc xe nào dừng gần đó, ánh mắt chú rể lại bắt đầu nhìn về phía ấy cho đến khi người trên xe đẩy cửa bước ra. Sự mong mỏi và thất vọng của anh ta cứ lặp đi lặp lại như vậy. Cho đến hơn bảy giờ, thư ký của Âu Dương tiến lại gần hạ giọng nói: “Khách mời đến gần đủ rồi, hôn lễ chuẩn bị cử hành”. Chú rể đưa mắt nhìn về khoảng không vắng tênh phía trước, trong nụ cười ấy cuối cùng đã có một sự giải thoát trong sự lạc lõng chơi vơi.

Kính rượu xong, tân lang tân nương lui vào trong thay quần áo để tiếp tục kính trà, Hướng Viễn vâng lời dặn dò của Âu Dương phu nhân đến xem tình hình cô dâu thay trang phục thế nào. Nhưng cô không nhìn thấy tiểu thư Âu Dương đâu mà lại gặp chú rể vẫn mặc âu phục trong phòng trang điểm. Màu đen của trang phục khiến đôi mắt đen nhánh của anh ta càng thăm thẳm hơn. Anh ta không thuộc dạng đẹp trai đặc biệt, không tuấn tú bằng Diệp Quân, cũng không thanh nhã như Khiên Trạch nhưng gương mặt thanh thoát, khí chất lạnh lùng. Nhìn thẳng vào đôi mắt anh rất dễ khiến người ta rơi xuống một vực thẳm không đáy. Hướng Viễn nghĩ, dù thế nào đi nữa thì mắt kén rể của Âu Dương gia quả không tầm thường.

Hướng Viễn nhìn quanh quất, thấy không có ai nên mới hỏi: “Âu Dương phu nhân bảo tôi đến xem tình hình thế nào. Chắc cũng gần xong rồi nhưng sao không thấy cô dâu và người trang điểm đâu?”.

Chú rể liếc nhìn cô một cái rồi đáp: “Không biết trốn vào góc nào trang điểm rồi, chắc xong ngay thôi”.

Hướng Viễn nhớ đến ân tình lúc ở Vân Nam. Nếu lần ấy anh không tha cho cô thì cô đã không thể tiếp cận vợ chồng Âu Dương, Giang Nguyên cũng không thể có cơ hội nào khác, hôm nay gặp lại nhau, cô liền nói một câu với vẻ hết sức thành tâm thành ý: “Chúc mừng anh, tôi vẫn chưa kịp cám ơn anh về chuyện lần trước”.

Anh vẫn thờ ơ, dường như không biết cô cám ơn vì cái gì.

Hướng Viễn tự mỉa mai mình: “Tôi cứ ngỡ tiếng phổ thông của mình rất tốt, không ngờ mới mấy câu đã bị anh nghe ra”. Thấy vẻ mặt anh vẫn tỏ ra mơ hồ, cô cũng không nói thêm làm gì cho mất hứng, chỉ nói thêm một câu: “Tôi ra trước đây. Một lần nữa chúc anh tân hôn vui vẻ!”.

Cô định quay người đi thì bất ngờ anh ta thốt lên một câu: “Thực ra cô nói tiếng phổ thông rất tốt, khẩu âm Nam Xương chính tông tôi cũng không quen thuộc, chỉ có điều tôi nhớ rất rõ âm đuôi trong tiếng phổ thông khi người Giang Tây phát âm mà thôi”.

“Vậy à?” Hướng Viễn cười nói: “Dù sao đi nữa, tôi vẫn cám ơn anh, nếu sau này có chuyện gì cần đến tôi, xin cứ nói một tiếng”.

Chẳng qua cô chỉ khách sáo mà thôi, Trung Kiến tài lực hùng hậu, anh lại trẻ tuổi chí lớn, liệu có việc gì phải cần đến cô?

Nhưng lời vừa nói dứt, chú rể lặng lẽ và đốt ngột tiếp lời cô: “Có, ngay bây giờ”.

Hướng Viễn khựng bước, nhìn anh với ánh mắt nghi ngại.

Anh do dự một lúc, đôi mắt sâu thẳm bỗng trở nên dịu dàng, bàn tay lặng lẽ nắm lấy mép bàn trang điểm sau lưng.

Anh hạ giọng: “Dùng tiếng của cô, gọi tôi là một tiếng “anh Chính” được không?”.

Hướng Viễn không hỏi tại sao, nhìn anh như vậy, nói cho cùng cũng là một người đáng thương. Trong giọng nói của cô cũng đượm vẻ u buồn: “Anh Chính…”.

Trong tích tắc, chú rể nhắm nghiền mắt lại.

Hướng Viễn gọi xong liền rời khỏi phòng trang điểm, không rõ trên đoá hoa nở bừng rạng rỡ cài trước ngực chú rể kia có thấm đẫm nước mắt hay không? Cô không có hứng thú với những câu chuyện ngàn lần như một đó. Anh ta và một người phụ nữ không biết tên, cũng có thể là đàn ông, cho dù là ai bỏ rơi ai, kết quả đều như nhau.

Tình yêu là thứ mãi mãi không thể quên lãng nhưng có thể từ bỏ được.

Hôn lễ kết thúc, quan hệ giữa Hướng Viễn và Âu Dương gia càng thân thiết hơn. Giang Nguyên cũng thông qua lần hợp tác với Lập Hằng mà gián tiếp hé mở được cánh cửa lớn của Trung Kiến, sau đó liên tục trúng được những gói thầu nhỏ lẻ của Trung Kiến. Sau khi Lập Hằng rút lui khỏi thị trường vật liệu xây dựng. Giang Nguyên cũng đã trở thành đơn vị cung ứng kết cấu khung sắt thép lớn nhất khu vực Hoa Nam của Trung Kiến. Có được sự ủng hộ của Trung Kiến, dưới hào quang của họ, những đơn đặt hàng bắt đầu bay tới tấp. Cũng chính vào năm này, Hướng Viễn chính thức trở thành trưởng phòng marketing, là một cánh tay đắc lực trong bộ phận marketing của Giang Nguyên.

Theo sự thăng tiến của Hướng Viễn, tầng lớp quản lý của Giang Nguyên cũng tiến hành sự điều chỉnh mới. Diệp Bỉnh Lâm bệnh lâu chưa khỏi, là con trai trưởng, Diệp Khiên Trạch danh chính ngôn thuận trở thành Phó Tổng giám đốc phụ trách hành chính; trợ lý Lý xuất thân từ trưởng bộ phận sản xuất mấy năm nay có công lớn, điều hành việc sản xuất đâu ra đó, đồng thời vắt kiệt sức lực cho công trình cầu vượt Thanh Viễn, đương nhiên trở thành Phó tổng điều hành sản xuất; Diệp Bỉnh Văn vẫn nắm giữ đại quyền về tài chính của Giang Nguyên với thân phận là Giám đốc Tài chính, đồng thời kiêm nghiệm chức Giám đốc của công ty đầu tư Quảng Lợi thuộc quyền kiểm soát của Giang Nguyên; chức vụ giám đốc Kinh doanh tạm thời vẫn bỏ trống, trưởng phòng marketing Hướng Viễn mới nhận chức sẽ điều hành toàn bộ công việc kinh doanh marketing, đồng thời có được tư cách tham gia hội nghị các cấp lãnh đạo.

Bốn người này trên thực tế đã cấu thành trung tâm quyền lực cao nhất của Giang Nguyên, trừ những việc lớn phải thỉnh ý của Diệp Bỉnh Lâm ra, nghiệp vụ trong phạm vi quản lý của từng người sẽ do tự họ làm chủ, các vần đề đa ngành sẽ được hiệp thương giải quyết trong các cuộc họp lãnh đạo. Trợ lý Lý trước kia, nay là Phó tổng Lý và Hướng Viễn càng tích cực báo cáo công việc với Diệp Bỉnh Lâm hơn dưới sự căn dặn kỹ càng của ông.

Trong bốn người này, chức vụ của Hướng Viễn thấp nhất, tuổi lại trẻ nhất nhưng lại được Diệp Bỉnh Lâm xem trọng nhất. Bộ phận marketing qua đợt thanh lọc của Hướng Viễn đã thay bằng một loạt các nhân viên kinh doanh trẻ tuổi, năng động. Cô bắt đầu phân lại từng khu vực kinh doanh thông qua sự đồng ý của Diệp Bỉnh Lâm, kiện toàn lại cơ chế khích lệ kinh doanh hoàn chỉnh, đặt ra sách lược kinh doanh marketing của Giang Nguyên là bao quát lấy toàn tỉnh, nắm chặt khách hàng lớn là Trung Kiến, đồng thời hợp tác với Lập Hằng của Trương Thiên Nhiên, thâu tóm các công trình lớn trong tỉnh, cố hết sức không để chút không gian sinh tồn và phát triển nào cho các nhà máy nhỏ lẻ khác. Về vấn đề bảo đảm sẽ không để thất thoát nhiều công trình lớn trong tỉnh, cơ bản thì sản lượng và thu nhập của Giang Nguyên có thể được bảo đảm, sau đó dựa trên nền tảng này mới từng bước mở ra thị trường khu Tây Nam, Vân Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên, Trùng Khánh là những thị trường rộng lớn, và lại cũng bớt đi được sự cạnh tranh giữa các công ty xây dựng lớn nên Hướng Viễn không tiếc tiền đầu tư, phải một số lượng lớn nhân viên kinh doanh marketing đến đó, yêu cầu họ phải to gan lớn mật nhưng cũng phải tinh tế tỉ mỉ, đầu óc phải linh hoạt, miệng lưỡi phải dẻo, tay phải nhanh nhẹn, da mặt phải dày, phải nghĩ đủ mọi cách tạo nên mối quan hệ lâu dài với các tập đoàn kiến trúc lớn, đồng thời những công trình đem về và những khoản công nợ lấy về được có thể rút trực tiếp ra một phần làm tiền hoa hồng cho họ, đương nhiên, không làm được thì xin mời ra đi. Đối với những khu vực dọc Trường Giang và khu Hoa Bắc, một phần là các nhà máy lớn chen chúc nhau mọc lên, một phần khác khá xa thành phố G, phí vận chuyển quá cao nên mục tiêu của Hướng Viễn là một năm trúng ít nhất một gói thầu, không cần làm nhiều quá nhưng bắt buộc phải bảo đảm danh tiếng và sức ảnh hưởng của Giang Nguyên ở đó.

Bộ phận marketing với những thay đổi như lột xác hoàn toàn. Tuy không thể nói rằng tất cả mọi người đều hài lòng nhưng so với bộ phận marketing trước kia ngày uống trà, rung đùi nghe điện thoại, mỗi lần tăng ca lại làm chậm rì rì thì có thể nói rằng hiện nay nó đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Đám nhân viên kinh doanh dưới cường độ làm việc cao, tiết tấu công việc nhanh, liên tục đi công tác, thái độ làm việc đặt lợi ích làm đầu mà Hướng Viễn đề xướng đã kêu khổ không ngớt nhưng sau khi quen rồi lại nếm được cảm giác ngọt ngào sau vài lần chiến thắng vang dội thì đã trở thành nơi có sức chiến đấu dũng mãnh nhất Giang Nguyên. Lập nên những thành tích xuất sắc dưới sự lãnh đạo của Hướng Viễn, liên tục phá những kỷ lục mới trong thành tích kinh doanh của Giang Nguyên. Dưới ánh hào quang như thế, không chỉ những nhân viên trong bộ phận có được niềm tự hào mà những người trẻ tuổi muốn ra sức lập công, tạo nên sự nghiệp trong Giang Nguyên đều xem việc được gia nhập vào bộ phận marketing là vinh quang. Bởi vậy ai dám xem thường một cô gái trẻ tuổi như Hướng Viễn nữa?

Hướng Viễn đã lập được kỳ công trong bộ phận marketing về lĩnh vực khai phá, người người đều hâm mộ, lại là người Diệp Bỉnh Lâm xem trọng nhất, lợi thế vô cùng. Những lời cô nói ra, không chỉ có trọng lượng trước hai vị Phó tổng, đến cả Giám đốc Tài chính Diệp Bỉnh Văn vốn trong mắt chẳng biết đến ai cũng phải nhân nhượng cô vài phần. Lúc này, Diệp Bỉnh Văn cũng biết thời biết thế, đã từ bỏ làm những việc làm khiến Hướng Viễn khó xử, thỉnh thoảng cũng để lộ ra những ý vặn vẹo gây khó dễ, vì ông ta biết, Hướng Viễn và Phó tổng Lý đều là những người có năng lực, dù chỉ là những người ngoài đến làm việc cho Giang Nguyên, song công trình cầu vượt Thanh Viễn do hai người bắt tay hợp tác đã hoàn thành rất tốt đẹp, tình cảm thân thiết, còn Diệp Khiên Trạch và Hướng Viễn lại không phải mối quan hệ bình thường, cho dù Hướng Viễn nghiêng về phía bên nào thì đối với ông ta cũng chẳng có gì tốt lành cả.

Thế nhưng trong tình hình như vậy, Hướng Viễn làm việc gì cũng không bày tỏ thái độ gì nhiều. Bản thân cô xưa nay không cao ngạo, hơn nữa điều khiến mọi người bất ngờ là, trong công việc cô luôn thận trọng khi qua lại với hai Phó tổng và một Giám đốc, tuyệt đối không nghiêng về bên nào, thậm chí là cả Diệp Khiên Trạch. Không chỉ bản thân cô như vậy, mà trong bộ phận marketing, cô cũng mấy lần tỏ ý nghiêm cấm nhân viên của mình tỏ ra huênh hoang, càng không được biểu hiện quá rõ ràng khuynh hướng ủng hộ ai giữa các vị lãnh đạo, bộ phận marketing phục vụi cho Giang Nguyên, chứ không phải cho bất kỳ ai khác.

Tất cả những điều này, cũng là vì trong lòng Hướng Viễn hiểu rõ, chú Diệp sở dĩ xem trọng cô và Phó tổng Lý, cho phép họ sử dụng toàn quyền hạn, ngoài việc mến mộ nhân tài, mục đích quan trọng hơn là phải quân bình lại sức mạnh giữa Diệp Khiên Trạch và Diệp Bỉnh Văn.

Trong Giang Nguyên hầu như không ai nói rõ được nguyên nhân cụ thể, song những người tinh mắt trong tầng lớp quản lý có thể nhìn ra: Diệp Khiên Trạch và Diệp Bỉnh Văn, một người là con ruột của ông chủ, một người là em ruột của ông, mấy năm nay không những mỗi lúc một xa cách về mặt tình cảm mà trong công việc cũng bắt đầu hình thành thế đối đầu. Bộ phận mà họ phụ trách điều hành tuy không thể nói rằng kỵ nhau như nước với lửa nhưng phân biệt rất rạch ròi. Đến cả trong hội nghị giải quyết những vấn đề trọng đại, hai người này nếu một đưa ra ý kiến, người kia chắc chắn sẽ phản đối đến cùng.

Hướng Viễn cũng tỏ ra nghi ngờ nguyên do này nên đã thử dò hỏi Diệp Khiên Trạch, song anh chỉ trả lời, chẳng qua là do cách làm việc của mỗi người mỗi khác. Hướng Viễn biết anh không nói thật. Cô gián tiếp nghe từ miệng Diệp Quân rằng, bệnh tình Diệp Linh hiện nay rất không ổn định, nếu không có ai ở bên cạnh thì chẳng thể đi đâu được. Bà Diệp cũng bệnh liệt giường sau lần tranh chấp giữa Diệp Bỉnh Văn và Diệp Khiên Trạch. Ở một nơi tối tăm sâu kín của Diệp gia đã mọc lên một khối u ác, Diệp Khiên Trạch từng ngây thơ muốn che dấu nó nhưng anh không chịu nói ra cũng đành vậy. Cô sẽ đợi, đợi khi khối u này vỡ ra, xem anh dọn dẹp thế nào.

Thế nên, khi Diệp Khiên Trạch nói với cô: “Hướng Viễn, cậu sẽ đứng bên tôi phải không?” thì cô chỉ cười mà không nói gì. Anh hiểu quá rõ tình cảm cô dành cho mình. Nếu nói cô vững như bàn thạch, vậy thì anh chính là một chiếc hạch đã bị gió mài mòn trong tim cô suốt bao năm nay, khẽ chọc vào một cái thì sẽ tan ra thành bột. Nhưng anh lại không biết, tình cảm chưa chắc đã là toàn bộ nguyên nhân điều khiển Hướng Viễn làm một việc gì đó, đặc biệt là với một mối tình không chắc chắn.

—–HẾT CHƯƠNG 22 —–

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: