truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh sao ban ngày – Chương 02 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cần một danh phận

Bạn như một ngôi sao giữa ban ngày, không phải là bạn không đủ sáng, chỉ có điều hào quang của bạn đã bị ánh sáng của Mặt trời che lấp mất rồi.

* * *

“Cái gì? Ly hôn á?” Vài tuần sau đó, Thả Hỷ kể cho cô bạn thân Đinh Chỉ Túc về tờ đơn xin ly hôn. Triệu Vĩ Hàng bận về hiện trường vùng nông thôn giám sát tiến độ và chất lượng công trình một thời gian. Thả Hỷ bèn khóa cửa nhà, dọn đến tá túc tại căn hộ nhỏ của Chỉ Túc. Mỗi lần Vĩ Hàng đi công tác dài ngày, Thả Hỷ thường làm như vậy.

Cố Thả Hỷ không muốn cố làm ra vẻ huyền bí với Chỉ Túc bèn nói luôn: “Hiểu lầm, hiểu lầm, là “anh cả” Vĩ Hàng muốn ly hôn nhưng Vĩ Hàng lại gửi nhầm thư ấy cho tớ”.

“Người trong nhà họ tình cảm gớm nhỉ, việc gì cũng xúm vào.” Ấn tượng của Đinh Chỉ Túc đối với Vĩ Hàng rất bình thường, thậm chí cả người nhà anh ta cô cũng không mấy thiện cảm. Hồi trước, khi Thả Hỷ quyết định lấy Vĩ Hàng, Chỉ Túc luôn cảm thấy có phần quá hồ đồ, không chỉ thời gian tìm hiểu quá ngắn ngủi, hôn lễ đơn giản mà lại chẳng đi nghỉ tuần trăng mật. Kết hôn chưa được bao lâu thì Thả Hỷ lăn ra ốm nặng. Vì vậy, Đinh Chỉ Túc ngầm cho rằng trong lòng Thả Hỷ cũng cảm thấy ấm ức, chẳng qua cứng đầu không chịu nói ra mà thôi. Khi hai người tâm sự với nhau, Chỉ Túc thường cố ý nặng lời một chút để Thả Hỷ cố tìm cách biện bạch vài câu cho Vĩ Hàng. Cố gắng mà tìm tòi những điểm tốt của anh ta đi, dù sao cũng đã kết hôn rồi, còn thế nào được nữa?

“Ừ, mặc dù không phải là anh em ruột nhưng mấy anh em nhà họ Triệu ấy đoàn kết lắm, thăm hỏi nhau rất thường xuyên.” Mấy người họ hàng phía nhà Triệu Vĩ Hàng, đối với Cố Thả Hỷ mà nói, phần lớn đều mới gặp có một lần, mặt đối mặt với nhau chưa chắc đã nhận ra họ hàng chứ đừng nói gì đến việc phân biệt ai với ai. Tuy nhiên, anh cả mà Triệu Vĩ Hàng nhắc tới thì cô biết, nói gì thì nói, anh ta cũng là một nửa người mai mối cho cô gặp Vĩ Hàng. Nói rằng anh ta là một nửa người mai mối bởi vì anh ta chỉ giới thiệu để cô và Vĩ Hàng quen nhau, còn chuyện hai người đột ngột quyết định kết hôn quả thực cũng không nằm trong dự liệu của anh ta. “Anh cả” là con trai người bác của Triệu Vĩ Hàng, tên là Triệu Vĩ Khởi, là học trò cưng của bố Thả Hỷ. Thời gian Thả Hỷ sống với bố e rằng còn không nhiều bằng thời gian Vĩ Khởi làm việc với bố cô. Sau khi cầm tấm bằng thạc sĩ do bố cô hướng dẫn, Triệu Vĩ Khởi lên đường đi học tiến sĩ ở nước ngoài rồi sau đó quay về trường làm việc. Anh luôn nhận được sự tin tưởng và yêu quý tuyệt đối của bố Thả Hỷ. Chính vì vậy, khi Thả Hỷ sắp tốt nghiệp Đại học, Triệu Vĩ Khởi đã tỏ ý muốn giới thiệu cậu em họ của mình cho cô. Lúc đó, bố Thả Hỷ đã nửa đùa nửa thật nói rằng: “Nếu là cậu thì tôi đồng ý ngay lập tức.” Cũng phải nói thêm rằng đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất Thả Hỷ được thấy bố cười đùa, điều đó chứng tỏ rằng bố yêu quý người học trò này như thế nào.

Sau khi Triệu Vĩ Khởi về nước, Thả Hỷ đã phần nào thân thiết với anh hơn. Khi Vĩ Khởi đề nghị dẫn Thả Hỷ đi xem mặt, vì đã được sự phê chuẩn của bố nên Thả Hỷ không thể không đi. Lúc đó, Thả Hỷ vẫn hoàn toàn chưa biết rằng cuộc hôn nhân này là do ý sắp đặt của bố mẹ cô. Bố mẹ của Thả Hỷ, một người nghiên cứu về vật lý, người kia nghiên cứu y học, hai người hợp tác nghiên cứu một đề tài cần sự hỗ trợ từ một phòng thí nghiệm của nước ngoài. Chính vì vậy hai người cần ra nước ngoài một thời gian dài nhưng người mà họ không yên tâm nhất chính là Thả Hỷ, Thả Hỷ lại chẳng còn ông bà để nhờ vả, nên kết hôn chính là một lựa chọn tốt nhất. Đương nhiên, bố mẹ Thả Hỷ cũng chỉ muốn tạo một cơ hội cho con quyết định, chính họ cũng không ngờ Thả Hỷ lại đột ngột quyết định kết hôn mà không bàn bạc với ai.

Đối với Thả Hỷ, lần xem mặt này quả thật đúng lúc. Cô đang rất muốn rời xa gia đình để sống một cách độc lập, chỉ có điều là đã tốt nghiệp đại học rồi mà mọi việc vẫn không đúng như mong muốn của cô. Vì thế, một cuộc hôn nhân có khi lại là một bàn đạp đưa cô tới một nấc thang cao hơn nữa trong cuộc sống, hơn nữa, bản thân cô lại đang trong một trạng thái như thế này.
Triệu Vĩ Hàng xuất sắc ngoài sức tưởng tượng của Thả Hỷ. Triệu Vĩ Hàng dáng người cao lớn, đôi mắt tinh anh, hiểu biết sâu rộng, nói năng đúng mực. Thả Hỷ còn nhớ lần đầu tiên gặp Vĩ Hàng, trong lòng cô đã tự nhủ rằng đó không phải là đẳng cấp dành cho mình. Với vị thế là con gái của hai giáo sư đầu ngành như cô, chàng trai nào để ý đến cô chắc chắn bởi vì cô có một gia đình tốt. Nếu sống chung cùng với một người như Triệu Vĩ Hàng thì chẳng phải cô sẽ là tâm điểm của dư luận hay sao, vận may của cô thật ly kỳ!

Nhưng những diễn biến sau đó lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Triệu Vĩ Hàng hẹn gặp riêng Thả Hỷ và cô đã đồng ý. Thả Hỷ cũng cảm thấy bất ngờ khi Vĩ Hàng liên lạc lại với cô, thậm chí cô đã đồng ý gặp mặt ngay mà chẳng cần anh ta phải đưa ra lý do nào cả. Ngay khi mới gặp mặt, Triệu Vĩ Hàng đã hỏi thẳng Thả Hỷ suy nghĩ thế nào về hôn nhân. Thả Hỷ còn nhớ rằng mình đã trả lời thế này: “Chẳng nghĩ gì cả”.

“Đã yêu bao giờ chưa? Chưa hình dung cuộc sống sau hôn nhân sẽ thế nào ư?” Triệu Vĩ Hàng dám chắc rằng cô gái này đã từng yêu, không những thế, giờ đây còn đang bị thất tình, bởi vì Thả Hỷ luôn xuất hiện với một vẻ mặt rầu rĩ, một sự rầu rĩ không phù hợp với độ tuổi của cô.

Thả Hỷ vẫn không bớt ủ ê, khi thích một ai đó, điều mà cô nghĩ tới chỉ là luôn được kề vai sát má bên nhau, nào đã nghĩ đến chuyện kết hôn. Tuy nhiên, cô không trả lời, đối với một người lạ, nói những chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Triệu Vĩ Hàng cũng không đợi Thả Hỷ trả lời, anh tiếp tục nói: “Anh sẽ là một người chồng có trách nhiệm, chỉ cần em không đòi hỏi những thứ mà anh không thể đáp ứng. Có đồng ý làm vợ anh không?” Triệu Vĩ Hàng nói xong bèn mỉm cười. Cố Thả Hỷ thấy Triệu Vĩ Hàng rất giống bố mình, nghiêm túc, kiệm lời. Nhưng nụ cười của anh ta lại khiến Thả Hỷ không thể xác định được, một nụ cười đầy mê hoặc.

“Những thứ anh không thể đáp ứng được là gì?”
“Những thứ không thực tế. Ví dụ trong hoàn cảnh của chúng ta hiện nay thì đó là tình yêu. Chỉ cần ai làm tròn bổn phận của người ấy. Đó là điều mà anh mong đợi ở hôn nhân.” Triệu Vĩ Hàng nói một cách dứt khoát.

“Bằng mặt mà không bằng lòng? Vậy mà anh vẫn muốn vội vã kết hôn?” Thả Hỷ cảm thấy khó hiểu.
“Cũng không đến nỗi quá nghiêm trọng như vậy. Sống chung với anh chắc cũng không đến nỗi khó chịu lắm. Chỉ cần nói chuyện thấy hợp thì sẽ kết hôn.” Triệu Vĩ Hàng nói.

Thả Hỷ gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Cô cũng đang muốn được kết hôn, nhưng đối diện với vấn đề muốn sớm được kết hôn, dường như hai người lại có sự trùng hợp quá mức.

“Còn vấn đề con cái thì sao?”
Triệu Vĩ Hàng đưa mắt nhìn Thả Hỷ từ đầu tới chân một cách lạnh lùng. Anh không muốn tự chuốc thêm phiền phức cho mình. Quyết định lấy một cô gái có chút quá khứ nhưng môn đăng hộ đối là bởi vì anh đã chán ngấy những thứ chập chờn mà lại luôn làm khổ con người, đó chính là tình yêu. Anh giờ đây quả thực đã rất mệt mỏi, còn chút hơi sức nào chỉ muốn tập trung làm một số việc thực tế một chút. Triệu Vĩ Hàng cảm thấy mình không còn thời gian để luẩn quẩn hay giao du với đám đàn bà con gái nữa. Mặc dù vậy, Triệu Vĩ Hàng vẫn muốn tìm được một cô gái có xuất thân môn đăng hộ đối nhưng lại ngoan ngoãn để trở thành một người vợ an phận thủ thường. Nếu cô gái đó còn hợp với sở thích của anh thì càng tốt. Cô gái đối diện này nếu xét đúng tuổi ra, gọi là cô bé có khi hợp hơn. Tuy nhiên, nếu hai người thấy hợp nhau nhưng lại bị phụ thuộc vào một đứa trẻ thì cũng khó mà tiếp nhận được. Triệu Vĩ Hàng cho rằng vấn đề con cái không quan trọng, nó không liên quan gì tới chí khí của anh. Điều anh cần là một cuộc sống đơn giản chứ không lộn xộn theo kiểu mua một tặng một như vậy.

“Về vấn đề con cái, anh cũng chưa nghĩ đến.” Triệu Vĩ Hàng trả lời một cách khéo léo.
Thả Hỷ cúi gằm xuống, cô có vẻ như đang rất buồn. “Ờ” một tiếng để thể hiện rằng mình đã nghe thấy rồi im lặng suy nghĩ.

Sau đó hai người không nói thêm gì nữa và chia tay. Sau buổi hôm đó, cũng chẳng ai liên lạc với ai.
* * *
“Tỉnh lại đi, đang nghĩ gì vậy hả?”

Thả Hỷ thấy mình vừa bị vỗ vào người, “Nghĩ đến chuyện của Triệu Vĩ Khởi, sao anh ta lại muốn ly hôn nhỉ?” Thả Hỷ bỗng đỏ bừng cả mặt, nghĩ đến chuyện ly hôn của người ta sao lại nghĩ ngay tới Triệu Vĩ Khởi thế này? Hình như mình rất ít khi nghĩ tới người chồng danh chính ngôn thuận Triệu Vĩ Hàng.

“Ừ nhỉ, hai vợ chồng họ chẳng phải là bạn thanh mai trúc mã, rất tâm đầu hợp ý hay sao?” Đinh Chỉ Túc vừa ăn vừa nói: “Lần trước, mình có đọc một bài báo viết về Triệu Vĩ Khởi, bài báo còn ca ngợi hai vợ chồng bọn họ là một đôi do trời tác hợp, thật khiến người khác ngưỡng mộ! Sao tự nhiên lại đòi chia tay nhỉ?”.

“Tớ cũng chẳng biết nữa. Nếu không phải do Triệu Vĩ Hàng gửi nhầm thư thì anh ta cũng chẳng bao giờ nói chuyện đó với mình cả”. Ngay cả tình cảnh hai vợ chồng cô luôn “tương kính như tân”, Thả Hỷ cũng không dấu Chỉ Túc. Mỗi khi gặp chuyện buồn, Thả Hỷ lại tìm đến Chỉ Túc để tâm sự. Hơn nữa, ngay cả khi Thả Hỷ không nói, bằng sự nhanh nhạy của mình, Chỉ Túc cũng nhanh chóng hiểu được chân tướng sự việc. Việc Chỉ Túc có nhiều thành kiến đối với Triệu Vĩ Hàng có lẽ cũng là do Thả Hỷ đã kể quá nhiều chuyện gia đình mình với Chỉ Túc.

“Không biết mới đúng, quản chuyện người khác nhiều làm gì cơ chứ!” Chỉ Túc chìa món ăn vặt khoái khẩu nhất của cô cho Thả Hỷ ra hiệu cùng ăn và xem ti vi. Ôi chao! Cố Thả Hỷ vừa chăm chú nhìn chiếc ti vi vừa nghĩ, hoá ra cái cách mà mình hưởng thụ cuộc sống cũng là do học được từ cô bạn Chỉ Túc này.

Đinh Chỉ Túc là bạn cùng lớp với Cố Thả Hỷ từ thời còn học phổ thông. Chỉ Túc hơn Thả Hỷ một tuổi và hiện đang học nghiên cứu sinh tại Đại học Y. Công việc thường ngày của cô là theo bác sĩ hướng dẫn của mình đi thăm khám, viết bệnh án, phẫu thuật. Ban đầu, đối diện với cái chết và sự sống, tâm lý của Chỉ Túc thường bị chấn động rất lâu. Dần dần, Chỉ Túc đã rèn cho mình một thói quen để giải toả áp lực là ngồi trước màn hình vô tuyến ngắm những anh chàng đẹp trai và những bộ phim truyền hình rỗng tuyếch, tất nhiên, mồm miệng cũng không thể không hoạt động.
“Lần này được ở đây với tớ bao lâu?”

“Chẳng biết nữa, ít thì mười ngày, nhiều thì nửa tháng.” Ít nhiều thì Thả Hỷ cũng đều cảm thấy vui mừng. Ở đây với Chỉ Túc, cô không phải làm công việc của một bà nội trợ, về cơ bản, việc gì Chỉ Túc cũng có thể làm rất tốt.
Nhà của Đinh Chỉ Túc có thể coi là ngôi nhà thứ hai của Thả Hỷ.

Chỉ Túc được bà nội để lại cho căn nhà nhỏ này. Bố mẹ Chỉ Túc chia tay nhau từ khi cô còn rất nhỏ. Giờ đây, ai nấy đều đã có gia đình riêng và cũng không mấy quan tâm tới cô con gái chung này. Tuy nhiên, điều đó cũng không ngăn cản được việc Chỉ Túc lớn lên và trở thành một cô gái thông minh, khoẻ mạnh. Trước giải phóng, bà nội của Chỉ Túc từng học trường sư phạm và là một cô gái con nhà khuê các, gia giáo. Chỉ Túc ở với bà, được bà dạy rất nhiều kiến thức trong học tập cũng như trong cuộc sống. Bà cũng không quên rèn cho Chỉ Túc những phẩm chất tốt của một người phụ nữ.

Thả Hỷ vẫn còn nhớ lúc bà nội của Chỉ Túc qua đời, cô đã khóc không thành tiếng, Chỉ Túc còn bị ngất đi ngất lại mấy lần. Khi bà nội của Thả Hỷ qua đời, cô vẫn đang học tiểu học, lúc ấy cô đang ở trường và không ai báo để cô về gặp bà; còn bà của Chỉ Túc lại qua đời ngay trong căn nhà này. Lúc bấy giờ cả Chỉ Túc và Thả Hỷ đang được nghỉ để chờ kết quả thi Đại học. Hai cô lúc nào cũng túc trực bên cạnh bà. Bà nội của Chỉ Túc bệnh rất nặng nhưng kiên quyết không chịu đi viện vì sợ tốn tiền. Bà đã chuẩn bị sẵn tiền ăn học sau này cho Chỉ Túc và giao lại cho cô từng khoản, từng khoản một. Cho dù ai nói thế nào, bà nội của Chỉ Túc cũng không chịu phối hợp để chữa bệnh. Cuối cùng, cũng không ai biết được nguyên do căn bệnh của bà. Bà cứ thế lặng lẽ qua đời. Đó là mất mát lớn lao nhất của Chỉ Túc. Cũng từ đó, Chỉ Túc quyết định không liên hệ gì với bố mẹ đẻ. Hai người bọn họ đều có một cuộc sống đầy đủ như thế nhưng lại chẳng quan tâm chút nào tới bà. Khi bà bị ốm, không ai trong số họ chìa bàn tay ra giúp đỡ mà để mặc bà ra đi. Và cũng từ lần đó, Thả Hỷ không còn nhìn thấy Chỉ Túc khóc nữa.

“Đồ lười biếng, đến chỗ người ta ở thì vui thế hả?” Nhìn thấy Thả Hỷ đang cười một cách mãn nguyện, Đinh Chỉ Túc không nhịn được bèn trêu cô.

“Ừ.” Thả Hỷ cũng không khách khí: “Ở nhà cậu giống như là đi nghỉ mát ấy, có mặt trời, có thức ăn ngon, có người đẹp, lại có người phục vụ suốt ngày”. Thực tế, Đinh Chỉ Túc rất đẹp. Cô được thừa hưởng khí chất tiểu thư con nhà danh giá của bà nội, được thừa hưởng khuôn mặt và dáng của mẹ – một diễn viên múa, thêm vào đó là một tư duy thông minh, lanh lợi, không thể coi là một người đẹp bình thường được. Lúc nhỏ, đã có lần Thả Hỷ hỏi Chỉ Túc: “Cậu chơi thân với tớ có phải bởi vì tớ chẳng có gì đặc biệt không?” Thả Hỷ mới học được cụm từ này và cảm thấy nó rất phù hợp để miêu tả con người mình cho dù cô cũng không vì thế mà cảm thấy tự ti. Chỉ có điều, so sánh với Đinh Chỉ Túc, Thả Hỷ lại càng cảm thấy rõ điều đó.
“Không phải!” Đến giờ, Thả Hỷ vẫn còn nhớ lời an ủi của Chỉ Túc, bởi chính câu nói đó đã giúp cô có thêm sự tự tin. Chỉ Túc đã nói: “Thả Hỷ, cậu là một ngôi sao mọc giữa bầu trời ban ngày, không phải là cậu không đủ ánh sáng mà ánh sáng của cậu đã bị ánh mặt trời che lấp mất rồi.”

Lúc đó, bọn họ mới bao nhiêu tuổi nhỉ, mới chỉ học cấp hai chứ mấy. Thả Hỷ lúc bấy giờ còn phải chép lại những câu hay trong bài văn mẫu để làm văn. Thế mà Chỉ Túc đã nói được một câu hay như vậy. Không những thế, câu nói ấy nghe xong lại cảm thấy rất có lý. Vì thế, từ đó về sau, Thả Hỷ luôn cảm thấy yên tâm khi đi bên cạnh cô bạn gái Chỉ Túc, mà với cô, Chỉ Túc chính là mặt trời, còn cô cũng cảm thấy vui với vai trò ngôi sao nhỏ của mình.

“Sao lần này lại chịu đựng giỏi thế hả?”
“Gì cơ?” Thả Hỷ giả bộ không hiểu.

“Với tính cách của cậu, nhất định đã sai lại càng thêm sai, sẽ bất chấp tất cả rồi làm ầm lên ấy chứ.” Đinh Chỉ Túc thẳng thừng nói.

loading...

“Ha!ha!” Thả Hỷ cười trừ, rồi cầm lấy quần áo, đứng dậy và đi vào nhà tắm. Đúng vậy, con người này đã khiến mình không thể hành động mù quáng, quá khích, vội vàng. Rốt cuộc, như vậy là tốt hay không tốt đây?

* * *
Mấy ngày ở nhà Chỉ Túc, có lúc an nhàn quá khiến Thả Hỷ cảm giác như thời gian đang dừng lại. Bỗng dưng, cô lại cảm thấy muốn khóc gió than mưa: “Cuộc sống của tớ cứ trôi đi hết ngày này sang ngày khác như vậy, sống mà chẳng có giá trị cuộc sống, liệu có bị người khác coi thường không nhỉ?”

Lúc này, Chỉ Túc đang ra khỏi giường một cách khó khăn. Cô mới đi trực đêm về, vừa ngủ chưa được ba tiếng đồng hồ, buổi chiều lại phải tham gia một ca phẫu thuật. Hôm nay đã là chủ nhật. Cô nàng Cố Thả Hỷ còn đang nằm gác chân lên ghế xem ti vi.

“Chẳng phải ngày mai Triệu Vĩ Hàng về hay sao? Cậu liệu mà thu dọn nhà cửa giúp mình đi, nếu không lần sau cậu đến tớ sẽ không tiếp đón cậu nữa đâu; hoặc không thì về nhà mà chuẩn bị nghênh đón chồng đi, cứ nằm ườn ở đây thế này thì mới đúng là sống mà chẳng có giá trị cuộc sống đấy.” Nói xong, Chỉ Túc bèn xông thẳng tới chỗ Thả Hỷ đang nằm.

Thả Hỷ cuộn lật người, tránh qua một bên, “Osin thì cũng phải lễ phép một chút chứ! Thấy mình bận rộn lại ghen tị với người rỗi rãi hả!” Nói vậy nhưng Thả Hỷ vẫn đứng dậy thu dọn đồ đạc. “Tối nay tớ về nhà, cậu tự lo bữa tối nhé!”.

* * *
Mặc dù thư ký của Triệu Vĩ Hàng gọi điện nói rằng ngày mai anh ta mới về nhưng Thả Hỷ vẫn muốn về nhà sớm hơn một chút. Trước đây cũng đã có một lần, Thả Hỷ nhớ nhầm ngày Vĩ Hàng đi công tác về, thế là anh ta tỏ vẻ giận cô suốt mấy ngày. Cũng đúng thôi! Nhân viên không hoàn thành nhiệm vụ thì lãnh đạo có quyền không hài lòng mà.

Vừa mở cửa bước vào nhà, tiếng chuông điện thoại đã vang lên.

“A lô?” Đầu dây bên kia là tiếng của mẹ chồng. Bên này, Thả Hỷ ngay lập tức ngồi ngay ngắn một cách rất bản năng, bởi vì sau khi vợ chồng cô đăng ký kết hôn, lần đầu tiên về ra mắt cùng Triệu Vĩ Hàng, mẹ chồng ngắm nghía cô hồi lâu rồi chỉ buông một câu: “Không đoan trang lắm!”. Mặc dù ngữ điệu không quá nặng nề nhưng nét mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.

Vài ngày sau đó nghĩ lại, Thả Hỷ đoán chắc là do lúc ngồi nói chuyện, cô đã ngồi nghiêng quá về phía Triệu Vĩ Hàng. Lúc đó, mọi người đối với cô đều rất lạ lẫm, ngay cả Triệu Vĩ Hàng cô cũng mới chỉ gặp vài lần. Bởi vậy, biểu hiện của cô lúc ấy chắc chắn là không được tốt lắm. Thậm chí là những từ như giữ kẽ, gò bó… cũng không diễn tả được hết lời nói và hành động của Thả Hỷ lúc bấy giờ. Lúc ra về, Thả Hỷ thấy lưng áo mình ướt đẫm mồ hôi. Cô chưa bao giờ cảm thấy lo lắng, hồi hộp và thảm hại như thế này.
Bố mẹ của Triệu Vĩ Hàng đều là cán bộ cao cấp, không khí trong gia đình họ không giống như nhà của Thả Hỷ. Mặc dù nhà cô vẫn có tiếng là nghiêm khắc nhưng bố mẹ cô ít nhiều cũng chú ý và tôn trọng khách đến chơi. Ngay cả khi không có chuyện gì để nói thì bố mẹ Thả Hỷ cũng tìm chủ đề gì đó để nói chuyện gẫu, tuyệt đối không để khách phải cảm thấy lúng túng một cách khốn khổ. Nhưng bố mẹ Triệu Vĩ Hàng thì hoàn toàn ngược lại. Hai người cứ ngồi đó nhìn Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng, nếu hai người trẻ không nói gì, họ nhất quyết không mở miệng, ngay cả một câu khách sáo nhất cũng không có. Sau này, Thả Hỷ mới phát hiện ra, không phải với ai họ cũng tỏ thái độ như vậy. Chỉ khi họ cần phải phán đoán một vấn đề gì đó thì cách nói chuyện như vậy là một phương thức tốt nhất để kiểm tra.

“Sao mãi mới nghe điện thoại thế?” Rồi không đợi Thả Hỷ giải thích, bà mẹ chồng nói luôn: “Mai Triệu Vĩ Hàng về thì nhớ bảo nó tới bệnh viện kiểm tra sức khoẻ.” Sau đó, dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy.

Bố mẹ Triệu Vĩ Hàng coi việc kiểm tra sức khoẻ bình thường như cơm bữa. Với họ đó cũng là thể hiện sự quan tâm. Khi Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng đăng ký kết hôn, chính phủ đã xoá bỏ quy định về kiểm tra sức khoẻ tiền hôn nhân, vì vậy họ cũng không tới bệnh viện kiểm tra. Nhưng ngay ngày thứ hai, sau khi ra mắt bố mẹ Triệu Vĩ Hàng, họ đã cho người mang tờ khai khám sức khoẻ đến trường gặp Thả Hỷ. Lúc đó, Thả Hỷ đã siết chặt tờ giấy, tức đến nỗi run lẩy bẩy. Thế này chẳng phải quá coi thường người khác hay sao! Chẳng khác gì việc mua gia súc cả, trước khi mua còn phải kiểm tra chất lượng tốt hay xấu.

Sau đó, Thả Hỷ bắt xe tới thẳng chỗ làm việc của Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ ném tờ khai kiểm tra sức khoẻ cùng tờ giấy đăng ký kết hôn mà cô chưa kịp cất về nhà vào mặt Vĩ Hàng, “Chúng ta ly hôn!”

Triệu Vĩ Hàng sững người lại một chút, sau đó mới đứng dậy ra đóng cửa phòng rồi quay lại nói với cô: “Nói khẽ một chút, anh còn chưa công bố với mọi người là đã kết hôn!”.

“Vậy thì càng tốt, không cần công bố nữa. Đi! Chúng ta đi làm thủ tục ly hôn.” Thả Hỷ đi về phía cửa, đưa tay kéo Triệu Vĩ Hàng cùng đi. Không ngờ Triệu Vĩ Hàng phản ứng ngược lại, anh kéo mạnh Thả Hỷ vào lòng, vòng tay ôm ngang eo cô thành thục như đã làm thế này hàng trăm hàng nghìn lần.

“Sao lại nuốt lời hứa nhanh thế? Hôm đó ai đã đến tìm anh, ai đã nói là muốn kết hôn nào?” Thả Hỷ cố sức vùng vẫy, Triệu Vĩ Hàng vẫn không buông cô ra nhưng cũng không ôm chặt cô nữa mà chỉ cố gắng kiềm chế để cô không lao ra cửa. Giọng nói của Triệu Vĩ Hàng lúc đó rất điềm tĩnh, hai đầu lông mày hơi nhíu lại, rõ ràng là anh ta đang kiềm chế sự tức giận. Điều này cũng phải mãi sau này Thả Hỷ mới hiểu được khi Triệu Vĩ Hàng càng tức giận biểu hiện của anh ta càng điềm tĩnh.

Triệu Vĩ Hàng cầm tờ khai kiểm tra sức khoẻ trên bàn, chìa ra trước mặt Thả Hỷ, rướn lông mày lên và hỏi: “Vì cái này phải không?” Sau đó, bỗng nhiên cầm tờ khai khám sức khoẻ và giấy đăng ký kết hôn ném vào mặt Thả Hỷ như cô vừa làm với anh: “Cô đi mà làm thủ tục ly hôn. Tôi không có thời gian. Nếu cần, tôi cho cô số điện thoại luật sư của tôi.” Trò trẻ con, hành xử như trẻ con, thật là hoang đường!

Thả Hỷ kinh ngạc tới nỗi đứng ngây ra, con người này lật mặt nhanh chóng như vậy, cô chưa kịp có chút chuẩn bị gì cả. Đứng trước một Triệu Vĩ Hàng đang sa sẩm mặt mày vì tức giận, sự nhút nhát của Thả Hỷ lại xuất hiện một cách không đúng lúc, cô lại muốn giải thích một chút: “Người nhà anh đưa tờ khai kiểm tra sức khoẻ đến, em cảm thấy dường như không tôn trọng em.” Nói xong, vẫn cảm thấy chưa đủ khéo léo: “Còn anh thấy thế nào?”.

Nghe Thả Hỷ nói xong, Triệu Vĩ Hàng không vội trả lời, chỉ ngồi xuống ghế, sau đó bỗng nhiên rút ngăn kéo bàn, lôi ra một xấp tờ khai khám sức khoẻ, quẳng hết lên mặt bàn. “Nếu đưa tờ khai khám sức khoẻ đến chỗ em có nghĩa là không tôn trọng em, vậy họ gửi cho anh nhiều như vậy có nghĩa là gì?” Triệu Vĩ Hàng cố gắng nuốt cục tức vào lòng, dù chuyện đã xảy ra, nhưng cũng không thể vừa đăng ký kết hôn xong lại làm thủ tục ly hôn được. “Đây chỉ là một cách họ thể hiện sự quan tâm và ý tốt mà thôi. Theo họ, thể hiện ý tốt chính là quan tâm tới sức khoẻ của em.”

Cố Thả Hỷ đứng ngây ra giữa phòng, tự nhủ: “Chả trách mẹ anh ta nói mình không đoan trang. Không chỉ vậy đâu, mình còn bộp chộp nữa mới đúng.”, “Xin lỗi, em đã quá nhạy cảm.” Biết lỗi thì phải sửa, Thả Hỷ luôn ghi nhớ điều này. Vì vậy, mặc dù cô luôn mắc lỗi nhưng cũng luôn dũng cảm nhận lỗi, sau đó lại sửa chữa rồi lại phạm sai lầm tiếp theo.

“Tại sao lại nhạy cảm như vậy?” Câu hỏi của Triệu Vĩ Hàng hơi có ý trêu chọc: “Còn nhớ hôm qua em đã nói những gì với anh không?”.

“Nhớ.” Thả Hỷ cúi đầu. Cô đã nói muốn kết hôn với anh và hứa sẽ không chủ động đòi ly hôn.
Ngày hôm qua, làm sao Thả Hỷ có thể quên được ngày đó. Cô cũng không bao giờ quên được cái đêm hôm trước nữa. Đêm ấy, cô nhận được thư của Tần Mẫn Dữ từ Mỹ gửi về. Đây là lá thư cô mong đợi đã lâu và cũng là hồi âm duy nhất của anh. Trong thư chỉ vẻn vẹn có hai chữ “xin lỗi”.

Thả Hỷ đã ngồi trên giường suốt một đêm. Ngần ấy năm mỏi mòn chờ đợi, anh chỉ có thể cho cô hai chữ như vậy. Thả Hỷ từ từ ngả xuống giường, trái tim đau như có ai đang giày xéo rồi xé nó ra hàng trăm mảnh. Ngoài trái tim ra, Thả Hỷ không còn cảm nhận được sự tồn tại của bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể. Anh là như vậy. Anh ra khỏi cuộc đời mình khi mình hai mươi tuổi. Từ đó, hình bóng nơi xa xăm kia vĩnh viễn trở thành một ký ức đau buồn.

Kết quả này chẳng phải đã được dự báo trước hay sao? Mặc dù quấn quýt bên nhau từng ấy năm, ban đầu là bạn, sau đó là người yêu. Ngay cả Thả Hỷ cũng không thể giải thích rõ rằng mình đã yêu anh từ lúc nào. Khi phát hiện ra tình cảm của mình cũng chính là lúc cô cảm thấy mình không thể nào rời xa anh. Tần Mẫn Dữ là một người sống có mục tiêu rõ ràng, ngay từ nhỏ anh đã biết mình cần gì và không cần gì. Anh như mũi tên đã lên dây cung, luôn cố gắng không biết mệt mỏi nhằm mục tiêu vươn tới. Còn mình thì sao? Cùng lắm cũng chỉ được coi là điểm xuyết cho cuộc đời anh ấy mà thôi.

Màn đêm dường như đang ngăn cách mọi tia hy vọng của Thả Hỷ. Nhưng khi những tia nắng mặt trời xuyên qua tấm rèm cửa vào trong phòng, Thả Hỷ lại cảm thấy rằng cuộc sống không hề thay đổi vì thái độ dứt khoát của anh. Điều đó chỉ khiến cô phải ra quyết định cho cuộc đời mìnhi.

Giờ đây, cái cần xuất hiện thì lại không thấy đâu. Sau cái đêm uống say hỗn loạn ấy, Thả Hỷ chỉ còn nhớ được vài chi tiết nhỏ. Khi tỉnh lại, cô chỉ nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Tần Mẫn Dữ và đống ga gối lộn xộn, nhàu nhĩ. Cô cũng không nhớ được mình đã ngượng ngùng buông anh ra như thế nào, cũng không nhớ nổi mình đã lúng túng thế nào khi ra khỏi đó. Ánh mắt của anh dường như đang tố cáo rằng chính cô đã mưu toan lừa anh. Ánh mắt ấy cứ như đang chăm chăm nhìn cô khiến cô ớn lạnh cả sống lưng. Sự lạnh lùng ấy đang thấm buốt tận xương tuỷ.

Nếu có thể giải thích thì đã không hiểu lầm, đằng này, anh lại không cho Thả Hỷ cơ hội giải thích. Tần Mẫn Dữ nhanh chóng làm thủ tục, phỏng vấn trước thời hạn rồi ra nước ngoài du học, biến mất nhanh như tiếng sét đánh bên tai mà không kịp bịt tai vậy!

Thả Hỷ còn nhớ, lúc đó, Chỉ Túc đã lạnh lùng buông một câu: “Sao chuồn nhanh thế, giết người cướp của rồi à?” Lời nhận xét quả là sắc bén mà độc đáo. Cả Đinh Chỉ Túc và Tần Mẫn Dữ đều không ưa nhau, Chỉ Túc ghét thái độ không rõ ràng của Mẫn Dữ đối với Thả Hỷ, Mẫn Dữ lại không hài lòng với những lời châm chọc, cạnh khoé của Chỉ Túc. Vì vậy, Thả Hỷ trở thành vật cách điện giữa hai người bọn họ.

Lá thư của Tần Mẫn Dữ đã cắt đứt con đường sống của Thả Hỷ. Cô dù sao vẫn đang trong độ tuổi chưa học được cách tự bảo vệ mình cũng như đang lý tưởng hoá tình yêu. Sau đêm hôm đó, Thả Hỷ luôn lo sợ không biết mình có thai hay không? Tâm trạng lo sợ cùng với việc chậm kinh tháng này như một tảng đá nặng đè lên tâm trí cô. Bài học sâu sắc nhất mà Thả Hỷ thấy được là hồi còn học cấp hai, chứng kiến một bạn gái cùng lớp do tự ý uống thuốc phá thai đã bị chảy rất nhiều máu và ngất đi trên lớp. Mặc dù được cấp cứu kịp thời, giữ được tính mạng, nhưng nghe nói sau này không còn khả năng làm mẹ nữa. Vết máu loang dưới đất hồi đó, gần đây, thường xuyên xuất hiện trong những cơn mơ của Thả Hỷ, nhưng không thể giãi bài cùng ai được.

Sáng sớm sau cái đêm nhận được bức thư đó, Thả Hỷ bỗng nhiên nghĩ tới Triệu Vĩ Hàng. Anh ta có thể cho cô một danh phận, cô cần có một danh phận. Cảm thấy cô vô tri cũng được, ngây thơ trẻ con cũng xong, khi đã tìm thấy đường đi, Thả Hỷ quyết định sẽ làm theo ý mình.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: