truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 16.:Đăng Phong-P2 

Đăng ngày 08/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Nếu quả không phải do ngươi bức tử nàng, bọn ta nhất định có thể làm được như vậy
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 16.:Đăng Phong-P2 – WAP truyện online

Trác Đông Lai kinh hãi.

Cho đến bây giờ hắn mới phát hiện
mình trước đây căn bản còn chưa hoàn toàn hiểu thấu được Tư Mã Siêu Quần. Hắn
chưa bao giờ biết trong tính cách của Tư Mã Siêu Quần còn có một mặt như vầy,
không ngờ lại là một người trọng tình cảm làm sao, đụng chuyện không ngờ còn có
thể có ý tưởng đặc biệt như vậy.

“Chuyện đó vốn bất cứ nam nhân nào
cũng đều không thể chịu đựng nỗi, nhưng ta đã nghĩ thông suốt”. Tư Mã Siêu Quần
nói:

“Đợi đến khi chuyện đã thành quá
khứ, đợi đến khi đám nhỏ trưởng thành, bọn ta vẫn giống như những đôi phu phụ
khác, hỗ tương tay trong tay, chung sống trọn đời”.

Y đột nhiên quay mình, đối diện Trác
Đông Lai:

- Nếu quả không phải do ngươi bức tử
nàng, bọn ta nhất định có thể làm được như vậy.

“Ta bức tử nàng ?” Thanh âm của Trác
Đông Lai tê dại:

“Ngươi nghĩ ta đã bức tử nàng ?”.

“Ngươi không những bức tử nàng, còn bức
tử Tôn Thông, hơn nữa sớm muộn gì cũng bức tử cả ta”. Họ Tư Mã nói:

“Bởi vì ngươi vĩnh viễn muốn người
ta rặp khuôn chiếu theo phương thức an bài của ngươi mà sống”.

Y ngưng thị nhìn Trác Đông Lai:

- Bởi vì trong tâm của ngươi có
bệnh, ngoài mặt ngươi tuy tự cao tự đại, kỳ thật trong tâm lại không chịu nỗi
mình, cho nên ngươi muốn ta đại biểu ngươi đi làm những chuyện vốn đáng lẽ
chính ngươi đi làm, ngươi muốn đem ta tạo thành một thần tượng anh hùng, bởi vì
trong tâm ngươi đã đem ta làm hóa thân của ngươi, cho nên ngươi nếu nghĩ có
người có thể làm trở ngại cho kế hoạch của ngươi, liền bất chấp thủ đoạn bức tử
người ta.

Tư Mã Siêu Quần nói:

- Ngô Uyển chết bởi vì ngươi cảm
thấy nàng đã gây trở ngại cho ngươi.

Trác Đông Lai trầm mặc, trầm mặc rất
lâu, rất lâu.

“Hồi nãy ngươi nói với ta ngươi đã
nghĩ rất lâu, nghĩ rất nhiều chuyện”. Hắn hỏi Họ Tư Mã:

“Đó có phải vì người cảm thấy hiện
tại đã đến lúc ngươi phải hạ quyết tâm ?”.

- Phải.

- Ngươi đã có quyết định ?

- Phải.

- Ngươi quyết định sau này làm sao ?

“Không phải sau này làm sao, mà l�
hiện tại”. Tư Mã Siêu Quần đáp:

“Hiện tại ta muốn ngươi đi, vĩnh
viễn không để ta gặp được ngươi nữa, vĩnh viễn không lo tới chuyện của ta nữa”.

Trác Đông Lai đột nhiên như đứng
không vững nữa, chừng như bất chợt bị người ta đập một côn lên đỉnh đầu.

“Không cần biết ngươi muốn đem cái
gì theo cũng được, nhưng ngươi nhất định phải đi”. Tư Mã Siêu Quần nói như đóng
đinh:

“Trước khi mặt trời lặn hôm nay,
ngươi nhất định phải rời xa thành Trường An”.

Trác Đông Lai bỗng cười.

“Ta biết những lời nói đó tịnh không
phải là lời ngươi thật lòng muốn nói ra”. Hắn dịu dàng thốt:

“Ngươi đã chịu nhiều đả kích, lại
quá mệt mỏi, chỉ cần nghỉ ngơi một giấc cho khỏe khoắn, là có thể quên hết
những lời nói đó”.

Tư Mã Siêu Quần lạnh lùng nhìn hắn.

“Lần này ngươi đã lầm, hiện tại
ngươi phải đi, không thể không đi”. Họ Tư Mã nói:

“Ngươi có nhớ bọn ta hồi nãy có nói
qua là sát nhân phải kịp thời, tuyệt đối không thể để thời cơ đi qua, chuyện
này cũng y như vậy”.

Tròng mắt của Trác Đông Lai lại bắt
đầu co thắt.

“Nếu quả ta không đi ?” Hắn gằn từng
tiếng hỏi Họ Tư Mã:

“Nếu quả ta không đi, có phải ngươi
sẽ giết ta ?”.

“Phải”. Tư Mã Siêu Quần cũng dùng
khẩu khí y hệt hắn, gằn từng tiếng đáp lời:

“Nếu quả ngươi không đi, ta phải
giết ngươi”.

Sắc trời đã dần dần bừng sáng, trong
phòng trái lại lại càng hiển lộ vẻ khủng bố âm trầm quỷ bí.

Bởi vì quang tuyến trong phòng khiến
cho người ta có thể nhìn thấy rõ những người thảm tử.

Người lúc sống càng khả ái, lúc chết
nhìn lại càng bi thảm, càng đáng sợ.

Trác Đông Lai và Tư Mã Siêu Quần mặt
đối mặt đứng đó, gió lạnh từ ngoài song cửa lùa vào, như lưỡi đao hoạch chém
giữa bọn họ.

“Ta vốn có thể bỏ đi, người như ta,
vô luận nơi nào cũng có thể đi”. Trác Đông Lai nói:

“Nhưng ta không thể đi”.

Thanh âm của hắn cũng biến thành
lãnh tĩnh xuất thần.

“Bởi vì ta đã hao phí tâm huyết cả
đời mới tạo thành một người như ngươi, ta không thể để ngươi bị hủy trong tay
kẻ khác”. Trác Đông Lai lại gằn từng tiếng:

“Ngươi cũng biết con người của ta,
có rất nhiều chuyện ta thà tự mình làm”.

- Phải, ta biết.

- Bọn ta có phải luôn luôn hiểu rõ
nhau ?

“Phải”. Tư Mã Siêu Quần nói:

“Cho nên ta đã chuẩn bị kỹ”.

- Ngươi chuẩn bị khi nào đây ?

“Chuẩn bị liền vào giờ khắc này”. Họ
Tư Mã đáp:

“Sát nhân phải kịp thời, câu nói đó
ta nhất định vĩnh viễn ghi tâm”.

- Ngươi chuẩn bị ở chỗ nào ?

- Tại đây.

Tư Mã Siêu Quần nhìn những thi thể
trong phòng, mỗi một thi thể lúc sống đều là người thân cận nhất của y, đều có
một đoạn tình cảm khiến cho y vĩnh viễn khó quên, cái chết của mỗi một người
tất khiến cho y bi thống hối hận cả đời.

Thậm chí cả Trác Đông Lai cũng vậy.

Nếu quả Trác Đông Lai cũng chết ở
đây, tức là một bộ phận trọng yếu nhất trong sinh mệnh của y cũng đã chết ở
đây.

“Tại nơi này”. Tư Mã Siêu Quần nói:

“Trong thiên hạ còn có nơi nào tốt
hơn nơi này ?”.

“Không có”. Trác Đông Lai thở dài:

“Quả thật không có”.

Trên thế giới này có thứ người rất
đặc biệt, bình thời mình có lẽ tìm đến đâu cũng không tìm ra hắn, nhưng đến lúc
mình cần đến hắn, hắn nhất định ở xung quanh mình, tuyệt không để mình thất
vọng.

Trác Thanh là thứ người đó.

- Trác Thanh, ngươi vào đây.

Trác Đông Lai chừng như biết Trác
Thanh nhất định ở gần quanh hắn, chỉ cần hô nhẹ một tiếng, tất xuất hiện liền.

Trác Thanh quả nhiên không để cho hắn
thất vọng, Trác Thanh chưa bao giờ để bất cứ người nào thất vọng.

Từ lúc gã còn rất nhỏ là đã không để
cho ai thất vọng. Nhưng hôm nay gã nhìn lại rất mệt mỏi, trên người vẫn mặc bộ
y phục hôm qua, cả cát bụi dính hằn trên giày cũng còn chưa chùi sạch.

Bình thời gã không phải như vậy.

Bình thời gã không cần biết là bận
bịu tới cỡ nào, đều giành thời gian chỉnh lý tu sức nghi biểu của mình, bởi vì
gã biết Trác Đông Lai và Tư Mã Siêu Quần đều là những người kén chọn phi
thường.

May là hôm nay Trác Đông Lai tịnh
không chú ý đến những chuyện đó, chỉ phân phó:

- Quỳ xuống, cúi đầu lạy Tư Mã đại
gia.

Trác Thanh quỳ xuống, Tư Mã Siêu
Quần tịnh không cản trở gã, mắt lại trực thị nhìn Trác Đông Lai.

“Ngươi không cần bắt gã khấu đầu”.
Họ Tư Mã thốt:

“Ta biết gã là nghĩa tử của ngươi,
ngươi không có con, ta có thể để gã thừa kế hương hỏa của Trác gia, nếu quả
ngươi có chết, ta nhất định chiếu cố đến gã”.

Y nhịn không được nhìn hai đứa con
mình, trong mắt lập tức ngập tràn nỗi bi thương phẫn nộ:

- Ta ít ra không thể chiếu cố gã như
ngươi chiếu cố hai đứa con ta.

“Ta tin”. Trác Đông Lai thốt:

“Ta tuyệt đối tin”.

Hắn nhìn Trác Thanh khấu đầu xong
đứng lên, nói:

- Ngươi đã nghe Tư Mã đại gia nói,
ngươi cũng nên biết Tư Mã đại gia đối với bất kỳ người nào cũng đều chưa từng
thất tín, y chiếu cố ngươi nhất định còn tốt hơn ta chiếu cố nhiều.

“Tôi biết”. Thanh âm của Trác Thanh
cũng vì cảm kích mà khàn khàn:

“Nhưng tôi cả đời này không lấy họ
của người khác nữa”.

“Ngươi cũng nhất định phải ghi nhớ,
nếu quả ta có chết, ngươi đối với Tư Mã đại gia cũng phải hệt như đối với ta
vậy”. Trác Đông Lai, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng đã động cảm tình:

“Giữa ta và Tư Mã đại gia vô luận
xảy ra chuyện gì, đều là chuyện riêng giữa ta và y, ngươi không những không thể
có chút thù hận trong tâm, hơn nữa tuyệt không thể đem chuyện ngươi thấy hôm
nay nói cho bất cứ một ai biết”.

“Tôi biết”. Trác Thanh buồn bã thốt:

“Tôi nhất định chiếu theo ý của ông
mà làm, cho dù có muốn tôi đi chết, tôi cũng đi !”.

Trác Đông Lai thở dài !

“Ngươi luôn luôn là một hảo hài tử,
tương lai nhất định rạng rỡ”. Hắn nhìn Trác Thanh:

“Ngươi lại đây, có vật này ta muốn
để lại cho ngươi, không cần biết ta sống hay chết, ngươi phải bảo tồn cho kỹ”.

- Dạ.

Trác Thanh bước qua, chầm chậm bước
qua, trong mắt chợt lộ xuất một nỗi niềm bi thương khó tả, chừng như đã dự kiến
đến một chuyện cực kỳ bi thảm sắp sửa phát sinh.

Gã không bỏ trốn, bởi vì gã biết
mình vô phương trốn thoát.

Tư Mã Siêu Quần quay đầu không nhìn bọn
họ nữa.

Y đã hạ quyết tâm, tuyệt không thể
bị bất cứ một ai làm cảm động, tuyệt không thể vì bất cứ chuyện gì mà cải biến
chủ ý.

Sau đó y nghe thấy một thanh âm kỳ
quái phi thường, giống như thanh âm sắt thép đâm thủng qua da thịt.

Đợi đến lúc y quay đầu lại nhìn,
phát hiện Trác Đông Lai trong nháy mắt đã hươi một đao đâm xuyên tim Trác
Thanh.

Trác Thanh thoái lui nửa bước từ từ
ngã gục xuống.

Gã không la thảm.

loading...

Trên khuôn mặt trắng nhợt của gã
cũng không có một chút biểu tình kinh hãi thống khổ, chừng như đã sớm dự liệu
chuyện này có thể xảy ra.

– Tịnh không phải vì một đao của
Trác Đông Lai xuất thủ rồi mới quả quyết, mà vì gã đã sớm có chuẩn bị, lúc gã
bước qua, chừng như đã chuẩn bị rồi.

Sắc mặt của Tư Mã Siêu Quần lại vì
vậy mà có biến đổi đáng sợ.

“Ngươi tại sao phải giết gã ?” Họ Tư
Mã hỏi Trác Đông Lai:

“Có phải ngươi sợ sau khi ta giết
chết ngươi sẽ hành hạ tới gã ?”.

“Không phải”. Trác Đông Lai đáp:

“Tấm lòng ngươi luôn luôn rộng rãi
nhân từ hơn ta, tuyệt không thể làm chuyện đó”.

Thanh âm của hắn rất bình tĩnh:

- Ta giết gã, chỉ bất quá vì ta
không thể để gã lại cho ngươi.

- Tại sao ?

“Bởi vì gã là một người nguy hiểm
phi thường, âm trầm, lãnh khốc, nguy hiểm”.

Trác Đông Lai đáp:

“Hiện tại tuổi tác của gã còn nhỏ,
ta còn có thể giết gã, đợi vài năm nữa, chỉ sợ cả ta cũng không phải là đối thủ
của gã”.

Hắn cởi áo hồ cừu trên mình xuống,
nhẹ nhàng che phủ thi thể của Trác Thanh, động tác của hắn giống hệt như một
người cha nhân từ đắp mền cho đứa con yêu.

Nhưng trong thanh âm của hắn lại
hoàn toàn không có cảm tình.

“Hiện tại gã đã ngầm xây dựng lực
lượng của riêng mình, ta còn sống, còn có thể khống chế gã, nếu quả ta chết đi,
trong vòng hai ba năm gã có thể nắm giữ địa vị hiện tại của ta, sau đó gã sẽ
giết chết ngươi”. Trác Đông Lai điềm đạm thốt:

“Nếu quả ta để một người như vậy bên
cạnh ngươi, ta có chết cũng không thể an tâm”.

Hắn nói rất bình đạm, bình đạm đến
mức chừng như hắn chỉ bất quá vì Tư Mã Siêu Quần mà đập chết một con muỗi.

Hắn chừng như tịnh không muốn để cho
Tư Mã Siêu Quần biết, không cần biết hắn đối với người khác âm hiểm, ngoan độc,
lãnh khốc tới cỡ nào, tình cảm của hắn đối với Tư Mã Siêu Quần vẫn chân thật.

Một điểm đó quả thật không có bất cứ
một ai có thể phủ nhận.

Song quyền của Tư Mã Siêu Quần nắm
chặt, mỗi một giọt máu trong huyết quản đều bừng nóng đằng đằng.

Nhưng y nhất định phải khống chế lấy
mình, y tuyệt không thể sống như trước đây nữa.

Y là người có máu có thịt, không
phải là một con rối.

Thi thể của vợ y còn treo trên x�
nhà, hai đứa con hoạt bát khả ái thông minh vâng lời đã không còn gọi y hai
tiếng “gia gia” được nữa.

Thân người Tư Mã Siêu Quần đột nhiên
bay bổng lên, như yến tử bay hạ trên xà nhà.

Kiếm của y trên xà nhà.

Kiếm quang lóe chớp, bảo kiếm như
làn chớp đâm xuống.

Người trong giang hồ đều biết kiếm
Tư Mã Siêu Quần dùng là thanh “Thiên Trùy Đại Thiết Kiếm”.

Gõ luyện cả trăm lần, luyện thành
thanh kiếm đó.

Lực lượng lúc thanh kiếm đó đâm
xuống cũng giống như một ngàn cây đại thiết trùy đồng thời đập xuống một lượt,
uy lực hung mãnh, khó lòng trốn tránh khỏi.

Thanh kiếm đó dài bốn thước ba tất,
nặng ba mươi chín cân, lúc rèn kiếm dùng sắt đem đến từ chín phủ mười ba châu,
tập hợp tinh anh trong sắt thép từ chín phủ mười ba châu, thiên trùy bách luyện
mới rèn thành thanh đại thiết kiếm đó.

Nhưng thanh kiếm đó thật quá nặng.

Kiếm pháp bằng vào sự khinh linh lưu
động biến ảo khôn lường mà thủ thắng, dùng một thanh kiếm như vậy, lối biến hóa
giữa những chiêu thức, không còn nghi ngờ gì nữa, rất có thể phải tổn thất rất
nhiều cơ hội trong nháy mắt chế địch thương nhân.

Cao thủ tương tranh, thứ cơ hội đó
một khi bỏ qua, vĩnh viễn không quay lại nữa.

Nhưng Tư Mã Siêu Quần nhất định phải
dùng thanh kiếm đó, bởi vì y là Tư Mã Siêu Quần.

Chỉ có y mới xứng đáng sử dụng một
thanh kiếm như vậy, cũng chỉ có y mới có thể sử dụng một thanh kiếm như vậy.

Trong giang hồ đều biết, Tư Mã Siêu
Quần trời sinh thần lực, cử ngàn cân như cầm cọng cỏ.

Nếu quả y không dùng một thanh kiếm
như vậy, mọi người tất cảm thấy rất thất vọng.

Tư Mã Siêu Quần anh hùng vô địch,
làm sao có thể để cho giang hồ hào kiệt thất vọng được ?

Hiện tại thanh kiếm y rút ra từ trên
xà nhà lại không phải là thanh Thiên Trùy Đại Thiết Kiếm nặng nề hung mãnh đó.

Có thể địch vạn người, Trác Đông Lai
lại không thể.

Bao năm nay bọn họ đều kề vai tác
chiến, luôn luôn là bằng hữu sẻ chia sinh tử, không phải là thù địch.

Mỗi lần Tư Mã Siêu Quần thắng lợi
huy hoàng, Trác Đông Lai đều là công thần hoạch định nơi hậu trường.

Tình huống hiện tại đã khác biệt.

Tư Mã Siêu Quần tuy chưa từng giao
thủ với Trác Đông Lai, nhưng y biết Trác Đông Lai còn mạnh hơn nhiều so với bất
kỳ đối thủ nào mà mình đã đụng phải trong đời, thậm chí còn mạnh hơn cả y.

Y cũng biết có rất nhiều người nghĩ
Trác Đông Lai mạnh hơn y, lúc y chuẩn bị tử chiến với Trác Đông Lai, đã chuẩn
bị chết dưới đao của Trác Đông Lai.

Cho nên lần này y tịnh không dùng
Thiên Trùy Đại Thiết Kiếm, bởi vì y tuyệt không thể lãng phí bất kỳ cơ hội
trong nháy mắt chế địch thương nhân nào.

Cho nên lần này vũ khí y dùng là một
thanh đoản kiếm, bén nhọn chẳng thua gì thanh đoản đao của Trác Đông Lai.

Đao kiếm bọn họ dùng cũng giống như
hai người bọn họ, cũng luyện ra từ cùng một lò.

Cũng cùng một thứ lửa thiêu cháy
trong lò, có thể luyện sắt mềm thành cứng, cũng có thể khiến cho con người mềm
yếu biến thành kiên cường.

Cùng một lò, cùng một búa, cùng một
thứ lửa.

Ai là đậu ? Ai là nia ?

Kiếm quang lóe lên, như làn chớp đâm
xuống.

Đó là một chiêu “Đại Phích Lịch” uy
mãnh bá đạo nhất trong “Phích Lịch Cửu Thức” uy chấn thiên hạ của Tư Mã Siêu
Quần, trong giang hồ không biét có bao nhiêu cao thủ đã bại dưới chiêu kiếm đó.

Hiện tại vũ khí y dùng tuy không
phải là Đại Thiết Kiếm của y, uy lực lúc một kiếm này tuy sai biệt nhiều, nhưng
sự bén nhọn của thanh đoản kiếm đã có thể bồi bổ cho sự thiếu thốn lực lượng,
sự biến hóa lúc vận dụng cũng càng linh hoạt hơn.

Nhưng hiện tại Tư Mã Siêu Quần vẫn
không nên sử xuất một kiếm đó.

Một kiếm đó là kiếm pháp lấy mạnh
đánh yếu, là thứ kiếm pháp chờ tới lúc đối phương tâm đã khiếp, lực đã kiệt,
tuyệt không còn là đối thủ của mình mới có thể sử xuất.

Bởi vì một kiếm đó đánh ra, lực đã
phóng tận, nếu quả đánh không trúng, tất nhất định bị đối phương đả thương, cơ
hồ hoàn toàn không còn đường chọn lựa nào khác.

Đối với một người như Trác Đông Lai,
y làm sao có thể sử xuất một kiếm đó ? Có phải vì y coi thường Trác Đông Lai ?
Hay là vì y đối với mình đã quá nắm chắc phần thắng ?

Cao thủ tương tranh, vô luận là coi
thường đối phương, hay đề cao mình thái quá, đều là sai lầm không thể tha thứ
được.

Tư Mã Siêu Quần nên minh bạch điểm
đó.

Y không thể coi thường Trác Đông
Lai, cũng không thể đánh giá mình quá cao, y luôn luôn là một người không dễ gì
phạm sai lầm.

Y sử xuất ra một kiếm đó, chỉ bất
quá vì y quá hiểu Trác Đông Lai.

Trác Đông Lai vì cẩn thận, vô luận
dưới bất kỳ tình huống nào, nếu quả không nắm chắc tất thắng, đều không xuất
thủ, chiêu thức lúc xuất thủ cũng nhất định là chiêu thức không chỗ nào sai
sót.

Một khi đối phương có một phần vạn
cơ hội có thể đả thương hắn, hắn không thể đánh ra một chiêu.

Tư Mã Siêu Quần là anh hùng bất bại
do hắn tạo thành, hắn từng tận mắt chứng kiến vô số cao thủ bị chém chết dưới
một kiếm đó.

Con người của Tư Mã Siêu Quần và một
kiếm “Đại Phích Lịch” đó, trong tâm của hắn, không còn nghi ngờ gì nữa, có một
áp lực khổng lồ.

Đó là nhược điểm của hắn.

Nhược điểm của hắn là cơ hội của Tư
Mã Siêu Quần.

Tư Mã Siêu Quần nhất định phải nắm
chắc lấy cơ hội đó, một khi Trác Đông Lai co rúc một chút dưới áp lực của y,
một kiếm đó của y tất đâm xuyên qua tim Trác Đông Lai.

Cao thủ tương tranh, sinh tử thắng
bại thông thường chỉ bất quá là giữa một chiêu.

Bởi vì lúc bọn họ đánh ra một chiếu,
đã tính toán hết mọi tình huống.

– Thiên thời, địa lợi, thể lực v�
tâm tình của đối thủ, đều nằm trong tính toán của bọn họ.

Nhưng mỗi một người đều khó tránh
khỏi lúc có chút sai sót, chỉ cần tính toán của mình có một phân sai sót, sai
lầm mình phạm vào tất khiến cho mình di hận cả đời.

Kiếm quang lóe lên, như làn chớp đâm
xuống.

Trác Đông Lai không do dự, không co
rúc, cũng không bị kiếm quang như sấm chớp lóa mắt làm mê hoặc.

Hắn từ trong những tia sáng thiểm
động đã tìm ra mũi kiếm của một kiếm đó.

Mũi kiếm là tâm kiếm.

Kiếm thế tùy theo mũi kiếm mà biến
hóa, thứ biến hóa đó là tâm mạch của một kiếm đó.

Một đao của hắn đã chặt đứt tâm mạch
của một kiếm đó.

Kiếm quang lóe chớp mù trời đột
nhiên tiêu tán, lưỡi đao của Trác Đông Lai chém thẳng xuống sau ót trái của Họ
Tư Mã.

Y hoàn toàn không tránh né dư lực
phản kích của một chiêu đó, lưỡi đao chém sắt như chém bùn trong chớp mắt có
thể cắt đứt đầu của y xuống.

Y không nhắm mắt đợi một đao đó.
Trong mắt y cũng không có một tơ bi thống oán cù khủng bố gì.

Giữa phút giây đó, Tư Mã Siêu Quần
không ngờ lại hiển lộ vẻ bình tĩnh hơn xa hồi nãy.

Nếu quả y hồi nãy một kiếm đâm chết
Trác Đông Lai, có lẽ trái lại không bình tĩnh được như hiện giờ.

Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn y,
trong mắt cũng không có một tia cảm tình.

“Ngươi đã lầm”. Trác Đông Lai thốt:

“Cho nên ngươi đã bại”.

- Phải, ta đã bại.

“Ngươi luôn luôn rất muốn biết nếu
quả hai ta giao thủ sẽ có kết quả ra sao phải không ?” Trác Đông Lai nói:

“Nhưng ta lại một mực không muốn
biết”.

Trong thanh âm của hắn chợt lộ xuất
một nỗi niềm bi thương khó tả, nhưng đao trong tay hắn đã chém lên cổ Tư Mã
Siêu Quần.

Chỉ có đao quang lóe lên, không có
máu tươi phún ra.

Một đao đó là dùng sống đao chém
xuống.

Sau đó hắn bỏ đi, đi không quay đầu
lại, cũng không nhìn Tư Mã Siêu Quần tới một lần.

Họ Tư Mã nhịn không được khản giọng
hỏi:

- Tại sao ngươi không giết ta ?

Trác Đông Lai vẫn không quay đầu
lại, chỉ hững hờ đáp:

- Bởi vì hiện tại ngươi đã là người
chết.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: