truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 12:Tám Mươi Tám Tử Sĩ-P2 

Đăng ngày 08/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Trác Thanh lập tức phát hiện biến hóa trên biểu tình của chàng
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 12:Tám Mươi Tám Tử Sĩ-P2 – WAP truyện online

Tiểu Cao ngạc nhiên nhìn gã, thật sự
không tưởng được một người trẻ tuổi như vậy không ngờ lại có thể nói ra những
lời đó.

Trác Thanh lập tức phát hiện biến
hóa trên biểu tình của chàng.

“Tôi nói là sự thật”. Trác
Thanh thốt:

“Lời nói thật thông thường đều
không nghe lọt lỗ tai lắm”.

Châu Mãnh không cười nữa, hét lớn
hỏi:

- Vậy ta có phải nên thả ngươi về
phù trợ Trác Đông Lai đến đối phó ta ?

“Vãn bối có nói qua, Châu Đường
chủ muốn giết tôi dễ như trở bàn tay”. Trác Thanh đáp:

“Chỉ bất quá Châu Đường chủ nếu
thật sự muốn giết tôi, muốn tái kiến người đó chỉ sợ còn khó hơn cả lên
trời”.

Châu Mãnh biến sắc.

Hắn đương nhiên hiểu rõ “người
đó” mà Trác Thanh nói đến là ai. Câu nói đó giống như một đường roi quật
tới, nhất thời hắn hoàn toàn không biết nên ứng phó như thế nào.

Trác Thanh đã vòng tay cúi đầu:

- Vãn bối cáo từ.

Gã không ngờ thật đã quay người bước
đi, hơn nữa không sợ sau lưng có người chém một đau lên đầu hắn chút nào, cũng
không nhìn Châu Mãnh thêm lần nào.

Trên trán Châu Mãnh đã nổi vồng gân
xanh.

– Hắn không thể để Trác Thanh đi,
không thể để thuộc hạ của hắn nhìn thấy hắn vì một nữ nhân mà buông tha cừu
địch của bọn họ.

– Nhưng hắn lại có thể để Điệp Vũ
vì vậy mà chết sao ?

Tiểu Cao đột nhiên thở dài.

“Không tưởng nỗi gã đã tính
đúng, tính đúng Hùng Sư Châu Mãnh tuyệt không thể giết một người phụng mệnh đến
thông tin, tay không tấc sắt”. Mục quang của chàng quét bốn phía:

“Chuyện đó một khi thân là nam
tử hán tuyệt không thể làm, hà huống là Châu Mãnh”.

Một đại hán thắt khăn trắng đột
nhiên đứng dậy, nói lớn:

- Cao đại ca nói đúng, huynh đệ bọn
ta phải kính Cao đại ca một chén.

Tám mươi sáu đại hán lập tức đồng
thanh hưởng ứng. Tiểu Cao phạch ngực:

- Được, đem rượu ra.

“Ta biết Châu Mãnh vẫn không
buông Điệp Vũ”. Trác Đông Lai lạnh lùng thốt:

“Nhưng ta cũng không tưởng nỗi
hắn có thể để ngươi đi dễ dàng như vậy”.

Hắn có vẻ trầm tư mặc tưởng:

- Vì một nữ nhân mà dễ dàng phóng tha
cừu địch, Châu Mãnh lẽ nào không sợ đám huynh đệ của hắn khinh khi hắn ? Lẽ nào
không sợ làm tổn thương sĩ khí của bọn họ ? Điệp Vũ lẽ nào thật có ma lực to
lớn như vậy sao ?

Trác Đông Lai lại cười lạnh:

- Sĩ khí của bọn chúng tịnh không vì
vậy mà tiêu tán.

- Tại sao ?

- Bởi vì Cao Tiệm Phi rất thấu hiểu
tâm tình của Châu Mãnh lúc đó, kịp thời giúp hắn thoát khỏi khốn cảnh, để cho
đám huynh đệ nghĩ hắn không giết ngươi tịnh không phải vì nữ sắc, mà vì nghĩa
khí. Hai nước giao tranh, không chém sứ giả, Châu Mãnh quang minh lỗi lạc làm
sao có thể giết một người tay không tấc sắt ?

Trong mắt Trác Thanh lộ xuất vẻ bội
phục tán thưởng:

- Cao Tiệm Phi thật đã nói như vậy.

Trác Đông Lai cười lạnh không ngừng:

- Người đó thật là hảo bằng hữu của
Châu Mãnh, đám huynh đệ của Châu Mãnh lại là một bầy heo.

“Kỳ thật có những người cũng
không phải không minh bạch ý tứ của Cao Tiệm Phi”.

Trác Thanh thốt:

“Nhưng bọn họ cũng không vì vậy
mà coi khinh Châu Mãnh”.

- Ồ ?

“Bởi vì bọn họ tịnh không hy
vọng Châu Mãnh thật sự lãnh khốc vô tình”. Trác Thanh đáp:

“Bởi vì anh hùng chân chính
không phải là vô tình”.

- Người ra sao mới chân chính là vô
tình ?

“Kiêu hùng”. Trác Thanh
đáp:

“Anh hùng vô lệ, kiêu hùng vô
tình”.

Trong mắt Trác Đông Lai đột nhiên
bắn ra những tia hàn quang sắc bén, nhìn chăm chăm lên mặt Trác Thanh một hồi
rất lâu mới lạnh lùng hỏi:

- Cao Tiệm Phi nếu quả không nói như
vậy, Châu Mãnh có giết ngươi không ?

- Hắn cũng không thể.

- Tại sao ?

Thanh âm của Trác Thanh vừa lãnh đạm
vừa bình tĩnh:

- Bởi vì trong tâm hắn, mạng của
Điệp Vũ còn trân quý hơn nhiều so với mạng tôi.

Hoàng hôn.

Sau hoàng hôn.

Trong ốc tối mù, lại vẫn còn chưa
thắp đèn, Điệp Vũ luôn luôn không thích thắp đèn.

– Đó có phải vì nàng sợ mình biến
thành một con thiêu thân bay thẳng vào ngọn lửa ?

Trong lò lập lòe ánh lửa, Điệp Vũ
đứng bên cạnh lò lửa, chầm chậm thoát hạ y phục trên người.

Thân thể nàng tinh oanh mềm mịn,
trắng muốt không một tì vết.

Cửa bị đẩy mở, nàng biết có người
tiến vào, nhưng nàng lại không quay đầu, bởi vì ngoại trừ Trác Đông Lai ra,
không có ai khác dám tiến vào gian ốc này.

Nàng cúi mình, dịu dàng vuốt ve chân
mình.

Thậm chí cả chính nàng đều có thể
cảm thấy mỗi một bắp thịt nhún nhảy trên chân nàng dễ dàng khêu gợi dục tình
của người ta ra sao.

Không ai kháng cự được thứ khiêu
khích đó, chưa từng có một ai.

Cho nên nàng mới thấy kỳ quái.

Trác Đông Lai một mực nhìn nàng,
nhưng cho đến bây giờ vẫn không có bất kỳ động tác gì.

Y phục múa mỏng manh, mỏng như cánh
dơi, mặc trên người nàng chẳng khác nào khoác một lớp nguyệt quang, đẹp đến mức
mông lung, giữa mông lung nhìn càng đẹp, càng khiến cho người ta khó lòng kháng
cự.

Trác Đông Lai không ngờ vẫn đứng yên
bất động.

Điệp Vũ chung quy nhịn không được
phải quay đầu lại, đóa châu hoa cài tóc đang mân mê trên tay đột nhiên rơi
xuống đất.

Người hồi nãy bước vào không ngờ
không phải là Trác Đông Lai.

Nàng quay đầu lại, nhìn thấy một
thiếu niên sắc mặt trắng nhợt đang đứng trước cửa nhìn nàng.

Điệp Vũ rất mau chóng khôi phục lại
vẻ trấn định.

Nàng không tưởng nỗi ngoại trừ Trác
Đông Lai ra còn có người dám xâm nhập gian phòng này, nhưng nàng đã quen bị
người ta nhìn ngó.

Chuyện duy nhất khiến cho nàng cảm
thấy không quen thuộc là nhãn quang của người trẻ tuổi đó lúc nhìn nàng đều
khác biệt với bất cứ người nào khác.

Người khác lúc nhìn thân thể lõa lồ
và đôi chân của nàng, trong mắt đều chừng như có một ngọn lửa bừng bừng thiêu
đốt.

Ánh mắt của người trẻ tuổi đó lại
lạnh như băng tuyết, như nham thạch, như lưỡi đao.

Trác Thanh nhìn Điệp Vũ, giống như
đang nhìn một tảng băng tuyết, một khối nham thạch, một lưỡi đao.

Điệp Vũ cũng đang nhìn gã, nhìn một
hồi rất lâu, vẫn nhìn không ra biểu tình của người trẻ tuổi đó có biến hóa gì.

“Ngươi là ai ?” Điệp Vũ
nhịn không được hỏi gã:

“Ngươi có thể nói cho ta biết
ngươi là ai không ?” – Trác Thanh, tôi tên là Trác Thanh.

- Ngươi có phải là người không ? Có
phải là người có máu có thịt không ?

- Phải.

- Ngươi có phải là người mù không ?

- Không phải.

- Ngươi có nhìn thấy ta không ?

“Tôi nhìn thấy”. Trác
Thanh đáp:

“Mỗi một chỗ trên dưới toàn
thân nàng ta đều nhìn thấy rất rõ”.

Thanh âm của gã vừa lãnh đạm, vừa
đều đều, hoàn toàn không có chút cảm tình, hoàn toàn không có chút ý tứ chế
nhạo bỉ ổi.

Bởi vì hắn chỉ bất quá đang nói lên
một sự thật.

Điệp Vũ cười, cười xong lại thở dài,
thở dài hỏi Trác Thanh:

- Ngươi lẽ nào chưa từng nói láo ?

“Có lúc có thể, có lúc
không”. Trác Thanh đáp:

loading...

“Lúc không cần thiết phải nói
láo, tôi luôn luôn nói thật”.

- Hiện tại ngươi có cần nói láo
không ?

- Hoàn toàn không.

Điệp Vũ lại thở dài:

- Ngươi nói ngươi đã nhìn thấy rõ
ràng mỗi một chỗ trên người ta, ngươi không sợ lão Trác móc mắt ngươi ra sao ?

Trác Thanh tĩnh lặng nhìn nàng, qua
một hồi rất lâu mới nói từng tiếng:

- Hiện tại ông ta không thể làm như
vậy.

Điệp Vũ phảng phất hoàn toàn không
có phản ứng gì, kỳ thật đã hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của gã.

“Hiện tại hắn không thể làm như
vậy”, nàng hỏi Trác Thanh:

“Có phải vì hắn đã nhượng giao
ta cho ngươi ?” Trác Thanh lắc đầu.

Điệp Vũ lại hỏi:

- Không phải ngươi ? Là cho người
khác ?

Trác Thanh trầm mặc.

“Hắn thật hào phóng quá”.
Thanh âm của Điệp Vũ đầy vẻ chế giễu:

“Nam nhân đụng đến ta chưa từng
có ai chịu nhường ta cho người khác”.

Nàng thở dài nhè nhẹ:

- Thật rất đáng tiếc.

- Đáng tiếc ?

“Ta tiếc giùm cho ngươi, hắn
thật đáng lẽ nên nhượng ta cho ngươi”. Điệp Vũ thốt:

“Cả đời ngươi có thể không gặp
được một nữ nhân thứ hai như ta”.

- Ồ ?

“Ta cũng tiếc giùm cho
ta”. Điệp Vũ nhìn Trác Thanh:

“Ngươi trẻ tuổi, ngươi là một
nam tử dễ nhìn, ta luôn luôn thích nhất dạng nam tử như ngươi. Các người chừng
như vĩnh viễn không biết mệt”.

Sóng mắt của nàng dần dần mông lung,
bờ môi dần dần ướt át, đột nhiên từ từ bước tới, cởi bỏ vũ y của nàng, đưa thân
thể ấm áp trơn mịn mềm mại lõa lồ ép sát lên người Trác Thanh.

Hông nàng uốn éo, trong cổ họng gừ
gừ hơi thở hổn hển.

Trác Thanh không ngờ không có phản
ứng gì.

Điệp Vũ hổn hển, giơ tay bấu lấy gã,
nhưng tay nàng lập tức bị nắm chặt, người nàng cũng bị xô ra.

Trác Thanh xô nàng xuống giường,
lạnh lùng nhìn nàng:

- Nàng có thể dùng đủ mọi phương
cách hành hạ mình, vũ nhục mình, nàng tùy tiện dùng phương pháp gì cũng được.
Nhưng ta lại không được.

“Ngươi không được ?” Điệp
Vũ lại cười, cười cuồng dại:

“Ngươi không phải là nam nhân
?” “Nàng muốn kích nộ ta cũng vô dụng”. Trác Thanh đáp:

“Ta tuyệt không đụng đến
nàng”.

- Tại sao ?

- Bởi vì ta cũng là nam nhân, ta
không muốn sau này mỗi một đêm đều muốn tự hành hạ mình trước mặt nàng như vậy.

- Chỉ cần ngươi nguyện ý, sau này
mỗi một đều ngươi đều có thể ôm ta vào lòng mà ngủ.

Trác Thanh mỉm cười, nụ cười giống
như khắc trên đá hoa cương:

- Ta cũng từng nghĩ qua như vậy. Chỉ
tiếc ta cũng biết nam nhân mơ tưởng ôm nàng mỗi ngày hậu quả ra sao.

Điệp Vũ không cười, trong mắt đột
nhiên lộ xuất một thứ bi thương vô phương miêu tả.

“Ngươi nói đúng”. Nàng u
uẩn thốt:

“Nam nhân mơ tưởng ôm ta hàng
ngày cho dù còn chưa chết, cũng đang chịu đựng hành tội”.

Thanh âm của nàng vừa thống khổ vừa
tê dại:

- May là những người đó nếu không
phải là lưu manh thì là ngu khờ, không cần biết bọn chúng chịu đựng tội tình gì
đi nữa cũng đáng đời.

“Còn Châu Mãnh ?” Trác
Thanh chợt hỏi nàng:

“Châu Mãnh là lưu manh hay l�
ngu khờ ?” Điệp Vũ đứng dậy, ngưng thị nhìn ngọn lửa lấp lóe trong lò, qua
một hồi rất lâu đột nhiên cười lạnh:

- Ngươi nghĩ Châu Mãnh có thể nhớ
đến ta ? Ngươi nghĩ Châu Mãnh có thể vì ta mà chịu đựng thương tâm ?

- Hắn không thể sao ?

“Hắn căn bản không phải l�
người”. Trong thanh âm của Điệp Vũ đầy thù hận:

“Không phải là người chẳng khác
gì Trác Đông Lai”.

- Lẽ nào hắn không thèm để ý tới
nàng ?

“Hắn để ý đến cái gì ?”
Điệp Vũ nói:

“Hắn chỉ để ý đến thanh danh
của hắn, đến địa vị của hắn, đến quyền lực của hắn, cho dù ta có chết trước mặt
hắn, hắn cũng không rơi tới một giọt lệ”.

- Thật ?

“Trong mắt hắn, ta cũng không phải
là người, chỉ bất quá là một món đồ chơi.

Giống như là một con búp bê đồ chơi
của đứa bé, lúc hắn cao hứng thì cầm nựng chơi đùa, chơi chán lại quăng qua một
bên, có lúc thậm chí cả mấy ngày liền không nói với ta tiếng nào.

- Vì hắn đối xử với nàng như vậy,
cho nên nàng mới thừa lúc hắn đi Hồng Hoa Tập mà bỏ trốn ?

“Ta cũng là người”. Điệp
Vũ hỏi Trác Thanh:

“Có người nào chịu để người
khác coi như đồ chơi không ?” “Không”. Trác Thanh điềm đạp đáp:

“Nhưng nàng chưa từng nghĩ qua
nàng có lẽ đã nhìn lầm hắn sao ?” – Nhìn lầm hắn chỗ nào ?

“Nam nhân như hắn, cho dù trong
tâm đối với người ta rất tốt, cũng vị tất đã biểu lộ ra ngoài”. Trác Thanh
đáp:

“Ta biết có rất nhiều người đều
không thể biểu lộ tình cảm của mình, đặc biệt là đối với nữ nhân mà mình ưa thích
nhất”.

- Sao vậy ?

“Có lẽ bởi vì bọn họ cảm thấy
bộ dạng bày tỏ thâm tình yêu thương trước mặt nữ nhân không có khí khái của nam
tử hán đại trượng phu”. Trác Thanh đáp:

“Có lẽ bởi vì bọn họ căn bản
không hiểu phải làm sao”.

“Châu Mãnh không phải là thứ
người đó”. Điệp Vũ nói như đinh đóng cột:

“Thứ chuyện đó hắn hiểu hơn ai
hết, đều có thể làm hơn ai hết”.

- Ồ ?

“Lúc hắn đối tốt với người
khác, chuyện làm đều tốt đẹp ngon lành hơn ai hết”.

Điệp Vũ thốt:

“Những chuyện hắn vì người khác
mà làm có lúc cả ta cũng cảm thấy kinh sợ”.

“Nhưng nàng không phải là người
khác”. Trác Thanh nói:

“Nàng khác biệt với những người
khác”.

- Tại sao lại khác biệt ?

- Bởi vì nàng là nữ nhân của hắn, có
lẽ hắn nghĩ nàng đáng lẽ nên biết hắn đối với nàng khác biệt với người khác ra
sao.

“Ta không biết”. Điệp Vũ
đáp:

“Một nam nhân nếu quả thật sự
ưa thích một nữ nhân, đáng lẽ nên để cho nàng ta biết”.

- Có lẽ nàng còn chưa hiểu thấu hắn.

“Ta không hiểu thấu hắn !”
Điệp Vũ lại cười lạnh:

“Ta cùng hắn ôm nhau ngủ chung
ba bốn năm trời, ta còn chưa hiểu thấu hắn ?

Trên mặt Trác Thanh lại lộ xuất nụ
cười mỉm lạnh buốt như nham thạch:

- Nàng đương nhiên rất hiểu hắn, hơn
nữa nhất định hiểu còn hơn xa so với đám bọn ta.

Bóng tối lấn tràn, trong phòng trầm
mặc một hồi rất lâu, Điệp Vũ mới thở dài nhè nhẹ:

- Hôm nay ta nói chuyện có phải đã
quá nhiều không ?

“Phải”. Trác Thanh đáp:

“Cho nên hiện tại bọn ta nên đi
rồi, ta vốn đến đây để dẫn nàng đi”.

- Ngươi muốn dẫn ta đi đâu ?

Trác Thanh nói từng tiếng:

- Lẽ nào nàng đã quên ? Nàng đã đáp
ứng Trác tiên sinh đêm nay phải múa một bài cho ông ta mà.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: